Quán cà phê Alcazar.
Anh bồi bàn đeo cà vạt đỏ đặt menu xuống mặt bàn.
- Các chị dùng gì ạ?
- Cứ để đấy rồi lát nữa các chị sẽ gọi. Các chị đang chờ một người nữa.
Cả lũ cười phá lên khiến anh ta ngượng đỏ mặt bỏ đi mất. Quyên lo lắng ngó ra xung quanh.
- Sao nó hẹn đến quán xịn thế này?
Chúng tôi cũng ngắm nghía thực đơn, ra cái điều đang nghiên cứu để chọn đồ uống. Ðứa nào đứa nấy bảnh bao nhưng ví lúc nào cũng lép kẹp như lão ăn mày da bụng dính vào xương sườn. Giang trấn an:
- Cái Vi nó bảo sẽ khao mà, cứ yên tâm.
Lam giục giã:
- Mày gọi lần nữa xem nào.
Chưa nói hết câu, đã thấy Vi loay hoay dựng xe ngoài hè, túi xách màu vàng chóe. Chúng tôi không biết nó triệu tập cả hội vì lẽ gì. Cả nhóm thảy có năm đứa, đeo dính lấy nhau như keo bẫy chuột từ hồi tiểu học. Bố Vi là giáo sư ngôn ngữ. Sau khi tụi tôi học hết cấp hai, ông được mời sang Nhật dạy tiếng Việt, mang cả gia đình đi theo. Vi được học tiếp trung học bên đó. Nó mới về nước được vài tháng vì hợp đồng dạy học của ông giáo sư đã hết. Khi đó chúng tôi đã đến trường đại học hết cả rồi. Ngày Vi về, chúng tôi tụ tập ở phòng riêng của nó, hoa cả mắt vì những gì nó mang ra khoe. Vi như mang cả một góc nước Nhật về nhà. Nó cho chúng tôi xem những tấm ảnh chụp cùng tụi Harajuku (1) ở nhà ga. Nó đánh mắt đen sì, quẹt má trắng bệch, bôi son tím ngắt, lại mặc cả quần cả váy. Cạnh nó là một thằng Harajuku mắt một mí, môi dày, tóc xanh lam dựng đứng, có vài vệt máu giả chảy từ mắt xuống tận cằm. Tôi ngắm thằng Nhật Bản xấu xí, cho rằng nó hoá trang thành kinh dị như thế có lẽ còn đẹp hơn mặt thật. Chúng tôi tò mò.
- Boyfriend của mày đấy à?
- Không, đây cơ.
Nó đưa cho chúng tôi xem bốn tấm ảnh với bốn chân dung khác nhau, trong đó có một anh chàng da trắng. Chúng tôi nhìn nó kính nể. Sau khi nhận mỗi đứa một gói quà con con, chúng tôi được thoải mái dùng thử kho mỹ phẩm khổng lồ của nó. Chúng tôi thèm muốn nhìn những hộp luminous tròn như quả bóng, những lọ mascara một đầu xanh lá cây, một đầu đỏ sẫm, những thỏi nhũ kim đủ màu sắc. Chúng tôi lôi nhau ra tô vẽ, mặc thử những kiểu quần áo kỳ cục rồi bật các đĩa nhạc hiphop chỉ có những tràng tiếng Nhật từ đầu đến cuối.
Vi đẩy cửa kính bước vào rồi kéo ghế ngồi xuống, mùi nước hoa Sun Flower như kéo cả một cánh đồng tươi mát đi theo Vi. Nó có vẻ hồi hộp, chân tay nhúc nhắc không yên. Chúng tôi không nén nổi tò mò.
- Có chuyện gì?
Mặt nó hồng lên, mắt sáng long lanh.
- Hôm qua tao vào phòng riêng của Mickey.
Chúng tôi ồ lên, cũng hồi hộp không kém.
- Rồi sao nữa?
Nó ngượng nghịu, ngậm lấy ống hút của ly nước cà rốt.
- Hai tiếng. Mới đầu nghe nhạc, nhảy… sau đó hôn nhau… trong tiếng nhạc, rất ngọt ngào.
Chúng tôi im lặng. Nó cũng im lặng. Cái Quyên gắt lên.
- Rồi sao nữa? Kể tiếp đi chứ.
- Rồi sau đó… Mickey bế tao lên giường… rồi… lại hôn tiếp.
- Rồi sao nữa? - Chúng tôi há hốc miệng.
- Rồi Mickey cởi áo khoác ngoài của tao…
- Xong thế nào?
- Thế thôi, chả thế nào.
Chúng tôi ồ lên một tiếng thất vọng, có cảm giác bị lừa. Lũ chúng tôi bị Vi gạ gẫm bỏ học tiết cuối để tụ tập ngoài quán. Nhưng xem ra chẳng có điều gì thú vị. Từ ngày Vi về nước, tụi tôi luôn nhìn nó bằng ánh mắt khâm phục. Nó có vẻ từng trải. Trong khi chúng tôi chỉ mới hết nhắng nhít, bắt đầu len lén ra hiệu sách mua cuốn “Khám phá nguồn cảm xúc bản thân”, lần lượt chuyền tay nhau đọc, rồi ngồi phân tích, bình luận, đứa nào hiểu nhanh hơn giải thích lại cho đứa chậm hiểu, thì cái Vi đã có tận bốn anh bồ. Nó nhiều kinh nghiệm. Có lần nó kể cho tôi về một anh hơn nó hai tuổi, học cùng trường trung học bên ấy. Nhà anh ta có sáu phòng riêng khép kín, mỗi người một phòng, có một lần nó ở lại đó qua đêm mà bố mẹ anh ta chả biết gì. Ðúng cái lần ở lại đó, nó thuật lại cho tôi tỉ mỉ như câu chuyện với Mickey.
- Hôm đó trời có tuyết. Cả hai đứa chui vào trong chăn, không mặc gì cả.
- Rồi sao?
- Bọn tao nói chuyện, rồi… đi ngủ.
- Làm sao mà lại đi ngủ được?
Nó nói giọng hiểu biết.
- Người ta sẽ không làm gì được nếu mình không muốn.
Tôi đem chuyện này kể lại với mấy đứa kia, không quên thắc mắc “Làm sao chui vào chăn rồi mà lại đi ngủ được?” Tụi nó cũng như tôi, có vẻ khó tin. Quyên nheo mắt cười mím “Nó giả lươn đấy.” Nhưng về sau, chúng tôi phát hiện ra cái Vi không giả lươn. Nó nói thật. Và còn phát hiện ra nhiều điều nó mù tịt. Thậm chí có nhiều thứ còn không hiểu biết bằng chúng tôi, những đứa đã được đọc cuốn cẩm nang bí mật kia. Chúng tôi thấy nó hết oai.
Không lâu sau đó, Vi quen Mickey. Anh ta học năm thứ ba, cùng trường với Lam và Giang, là tay guitar của ban nhạc Rock Những chú chuột nhắt. Mickey đẹp trai, tất cả áo pull và áo sơ mi đều có hình chú chuột Mickey nho nhỏ. Mickey làm nên thương hiệu của anh ta. Ban nhạc của Mickey nổi đình nổi đám ở các trường đại học và dĩ nhiên, Lam và Giang, cũng giống như hầu hết các cô gái khác ở trường đều chết mê chết mệt anh chàng. Ðến nỗi cứ nhìn thấy hình chuột hay cái gì liên quan đến chuột đều thấy thẫn thờ. Nhưng chỉ mới lần đầu tiên gặp Vi, cả hai đã như cá gặp nước. Sau hôm hẹn nhau ở quán Alcazar, Vi lại gọi cho tôi. Tôi ngồi đằng sau xe nó, đi nhong nhong khắp đường phố. Giọng nó đầy xúc động, vẻ như không nhịn được nữa.
- Bọn tao làm việc đó rồi.
Tôi nín thở.
- Như thế nào?
Nó run rẩy qua lớp áo pull vàng rực, tôi có thể cảm thấy thế.
- Mới đầu tao không đồng ý. Nhưng Mickey năn nỉ, mắt đỏ lên, thế là… chắc trước sau gì cũng thế, không từ chối được mãi. - Rồi nó cười khúc khích. - Mà lạ lắm mày ạ… như đá ấy.
Trước khi đưa tôi về cổng nhà, Vi nói khẽ.
- Mày đừng kể với bọn kia nhé.
Tôi hứa hẹn như đinh đóng cột. Nhưng chỉ được hai ngày. Tôi nhấp nhổm không yên. Nếu có cái gốc cây nào quanh đây thì tôi đã khoét một cái lỗ để hét vào đó rồi. Tôi lại nhắn tin cho từng đứa, và chúng tôi tụ tập ở nhà cái Quyên. Chúng tôi lên phòng nó rồi đóng chặt cửa lại. Thỉnh thoảng, để yên tâm, Quyên bất ngờ mở cửa ngó ra ngoài coi mẹ nó có đứng đó không. Mẹ cái Quyên là trưởng phòng tổ chức trên Uỷ ban Quận, ở cơ quan thét ra lửa, ở nhà cũng chẳng kém. Nếu chúng tôi muốn rủ nó đi ra ngoài đều phải bàn bạc từ trước để tìm cách đối phó. Chúng tôi trèo lên giường, đĩa xoài Thái Lan để ở giữa, ba đứa ngồi vòng tròn quanh tôi. Tôi bắt đầu thuật lại không sót một từ, một lát sau thì quên mất đấy là chuyện của cái Vi, lại cứ đinh ninh như đang kể chuyện của mình. Ðĩa xoài xanh còn nguyên vẹn, không đứa nào đụng đến. Tôi kết luận, dùng nguyên từ của cái Vi “Như đá ấy”.
Ba đứa kia tròn xoe mắt.
- Ðá nào? Ðá tủ lạnh hay đá xây nhà?
Tôi ngơ ngẩn, chưng hửng.
- Tao đâu có biết. Mày hỏi cái Vi ấy.
Chúng tôi im lặng mất một lúc. Chắc tụi kia, cũng như tôi, đang cố hình dung ra khuôn mặt của Mickey và gắn với những hình ảnh mà tôi vừa kể lại. Dù sao, trí tưởng tượng của chúng tôi cũng chỉ đến thế. Giang bĩu môi vẻ ghê sợ.
- Không ngờ thằng Mickey mặt mũi đứng đắn mà lại thế.
Cái Lam phụ họa theo.
- Mà lỗi là tại con Vi ấy chứ. Lần trước nó chả bảo nếu mình không muốn…
Tôi lên tiếng bảo vệ.
- Nó bảo ở bên Nhật, tụi bạn nó đã trải qua chuyện đó từ hồi còn trung học.
Cái Quyên bình luận.
- Ừ, tụi mày còn nhớ hồi mình học lớp chín, cả lớp chả bắt gặp thằng Hùng và cái Mai Hoa ngoài hồ Thiền Quang. Sau hai đứa bị gọi lên Ban giám hiệu viết bản kiểm điểm.
Tuy nói ra thành lời là vậy nhưng trong bụng chúng tôi lại nghĩ khác. Chúng tôi vừa nể cái Vi, lại dường như có vẻ ghen tị với nó, không hẳn là vì nó sở hữu được anh chàng thần tượng, mà còn vì một lẽ khác. Chúng tôi cảm thấy nó đã bước vào một thế giới đặc biệt. Nó người lớn hơn tụi tôi, còn tụi tôi vẫn còn trẻ nít, cho dù có đọc bao nhiêu sách đi chăng nữa. Ngoài cái Vi ra, chúng tôi chưa đứa nào có bạn trai, còn chưa hiểu nắm tay nhau trong một buổi tối mùa đông khác nắm tay nhau chơi ùn đẩy như thế nào. Cái Vi liên tục thông báo những tin mới cho chúng tôi.
- Hôm qua lúc Mickey đưa tao về, 12 giờ đêm… không còn ai… và bọn tao đứng ngoài hành lang.
Chúng tôi kinh ngạc.
- Làm sao mà làm được thế?
- Tối qua tao mặc váy ngắn.
Dù tiết trời đã sang đông, Vi vẫn không mặc áo kín cổ hay quàng khăn lạnh, nó cứ để nguyên chiếc cổ trần kiêu kỳ để khoe những vết tím nhỏ xinh trên làn da trắng mịn như một minh chứng của tình yêu. Sau lần miêu tả cuối cùng, là vì mặc dù rất thích nghe những câu chuyện hấp dẫn của nó, chúng tôi vẫn phải phản đối vì chúng tác động ghê gớm đến cái Lam, nó đã thôi không kể nữa. Hôm đó, nó lại phấn chấn vào đề.
- Lúc chiều nay, bọn tao ở dưới bể bơi Quảng Bá. Nước mát lạnh. Hai đứa bơi đến gần đảo bên kia thì dừng lại. Mặt trời sắp lặn đỏ rực sau lưng Mickey, cực kỳ lãng mạn.
Chúng tôi ngẩn ra một lúc để hình dung cái hồ bơi chiều chiều vẫn đi qua. Giang thốt lên.
- Chỗ gần đảo nhiều rác bẩn chết.
Tôi là đứa con gái duy nhất trong hội không biết bơi, liền hỏi một câu tối nghĩa, không ăn nhập gì vào chuyện vừa kể.
- Làm thế nào mà không bị chìm khi chân tay không bơi?
Cái Lam thở dài não nề. Sau bữa đó, chúng tôi thấy nó đổi khác. Rồi suốt tháng trời, nó có vẻ bứt rứt không yên. Chúng tôi gạn hỏi nó, và nó đành tiết lộ rằng nó mới có người yêu. Nó cũng kể tỉ mỉ như Vi, nhưng không hào hứng, và tuyệt nhiên giấu tiệt anh chàng này không công khai cho chúng tôi biết. Lam tính tình nhu nhược, đôi lúc đần độn như một chú gà công nghiệp. Chúng tôi đoán ra nó bị ám ảnh bởi những câu chuyện của Vi, những câu chuyện lãng mạn và cuồng nhiệt như phim Mỹ, nên mới kiếm đại một anh chàng. Nhưng có lẽ gã đó chẳng được vênh vang gì cho lắm để mà khoe với các bạn. Tôi thấy nó tội nghiệp.
Sau sự kiện của Lam, như một phản ứng dây chuyền, chúng tôi lần lượt có bạn trai. Bắt đầu từ Quyên với một anh công tử con chủ hàng điện tử rất nổi tiếng trong khu phố chính, rồi đến tôi. Giang từ chối chuyện này. Nó rất khoái nghe chuyện của chúng tôi nhưng sau đó lại có vẻ không ủng hộ. Nó có biệt danh là Giang Lù Khù, vì lối sống củ rủ cù rù y như các cụ. Nó nghe nhạc Văn Cao, đọc truyện của Nguyễn Huy Thiệp, tóc không nhuộm, không tỉa, không uốn, buộc một túm to sau gáy. Trong khi chúng tôi mặc quần cạp trễ, váy búp bê thì Giang mang quần ống đứng và áo sơ mi cắm thùng như đồng phục học sinh. Tuy nhiên, sau đó có một việc xảy đến với Giang khiến chúng tôi không nén nổi sung sướng. Hôm đó, bố nó đi làm về sớm, và… bắt gặp nó với thằng bạn cùng lớp. Tin này do bạn bè của cậu kia nói ra chứ chúng tôi không hề biết Giang có người yêu từ bao giờ. Nhưng hôm sau bắt gặp đôi mắt sưng húp của nó, chúng tôi thấy thái độ hoan hỉ hôm trước thật vô cùng độc ác.
Bạn trai của tôi đã đi làm. Anh người lớn, điềm đạm và hiểu biết. Tôi cũng phải trải qua màn kể chuyện như tụi nó. Nhưng suốt một tháng trời, tôi không có chuyện gì để kể. Anh không hề đụng vào người tôi. Tôi đành tả lại cho lũ bạn theo trí tưởng tượng.
- Mới chỉ là bước khởi đầu thôi. Chiều hôm qua tụi tao có một nụ hôn tuyệt vời. Trên quán cà phê tầng 18. Lúc đó trời đổ mưa rào. Anh ấy nắm chặt tay bước ra ngoài sân thượng. Lúc đó mưa ướt hết tóc, mặt, cổ, nhưng cả hai chẳng biết gì nữa hết, bồng bềnh như cưỡi trên thảm bay. Dưới kia đèn lấp lánh như sao sa, và trên đầu là sấm, chớp, mây, mưa.
Giọng nói của tôi không được tự tin cho lắm song có hiệu ứng thực sự. Tụi nó ngẩn người ra nghe. Nhưng sau đó tôi đâm ra bực dọc. Những ngày đầu tôi còn tự hào vì thái độ của anh hàm nghĩa là sự tôn trọng đối với tôi, song giờ sự tôn trọng đó khiến tôi cáu kỉnh. Tôi là bạn gái thứ ba của anh, anh cũng đâu còn trẻ con nữa. Một lần tiễn tôi về nhà, anh dặn dò tôi cẩn thận như mọi bữa. Tôi giận dỗi.
- Anh chưa chào em đâu đấy nhé.
- Chào đây. Chào em. Chúc em ngủ ngon.
Tôi suýt khóc.
- Không phải chào như thế.
Anh chợt hiểu ra, nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng. Lúc đó không hề có mưa rào, tôi đang đứng trên mặt đất, nhưng trong lòng cuộn sóng, bồng bềnh như cưỡi trên thảm bay. Tuy nhiên, những gì sau này không giống như tụi bạn đã miêu tả, không còn thảm bay nữa. Tôi có cảm giác những cuốn sách lừa tôi, lũ bạn lừa tôi, và cả anh nữa, cũng đánh lừa tôi. Nhưng ngày hôm sau, lúc gặp lũ bạn ở quán cà phê, tôi lại bắt đầu bằng một giọng hào hứng hiếm thấy “Anh ấy cực kỳ tuyệt vời, cực kỳ lãng mạn” và tiếp tục kể bằng trí tưởng tượng. Tôi hả hê thấy chúng nó sửng sốt pha đôi chút ghen tị.
Chúng tôi đã sang năm thứ hai. Tuy nhiên, những câu chuyện tình yêu không còn lãng mạn và kỳ diệu như trước nữa. Chúng tôi dần dần phải đối mặt với nhiều thực tế. Mickey từng rời bỏ cái Vi nhiều lần, sau đó chủ động quay lại, rồi lại bỏ đi. Mỗi lần như thế, Vi như hoá dại. Nó mất hết lý trí, gọi điện, nhắn tin cho Mickey năn nỉ chán chê rồi đi gạ gẫm những người khác để thay thế ngay lúc đấy. Thậm chí có lần nó còn tìm đến kẻ đã bỏ rơi mình để khóc lóc rồi lại gặp tôi kể tất cả. Tôi ôm chặt nó vào lòng. Lúc này Vi ngốc nghếch, khờ dại như một đứa trẻ. Nó đã bị Mickey rút mất hết hồn vía. Vi bắt đầu học năm thứ nhất ở một trường đại học quốc tế nhưng nó bỏ học suốt để chầu chực ở cổng trường Mickey. Tuy nhiên, có lúc tưởng như nó đã quên đi rồi thì Mickey quay trở lại. Chúng tôi không nhịn được nữa.
- Mickey chỉ cần ở mày có một thứ thôi.
- Cũng được, tao yêu Mickey.
Giang vẫn tiếp tục tình yêu bị cấm đoán với cậu bạn cùng lớp. Tình yêu của nó còn mù quáng hơn chúng tôi. Lam sau nhiều lần bỏ đi bỏ lại anh chàng đáng chán kia rồi cũng dứt ra được. Quyên thì đã thay tới anh chàng thứ hai rồi. Ðến lần thứ bảy Mickey tránh mặt Vi, Vi thay đổi hẳn, lúc nào cũng tươi cười hơn hớn. Nó bảo:
- Bây giờ tao có một anh cực hay. Ngày mai sẽ dẫn tao đi shopping. Tao sẽ mua một chiếc đồng hồ Swatch, một lọ nước hoa Gucci, hai chiếc quần CK, và tất cả những gì mà tao cần. - Nói rồi lăn lộn trên giường cười như phát rồ.
Chúng tôi mang cho nó một ly nước đá và bắt đầu phân tích. Nhưng Quyên lạnh lẽo, giọng y như mụ già trải đời.
- Kệ nó. Biết sống cho mình thế là tốt. Hãy tìm một người yêu mình hơn là người mình yêu.
Từ năm lớp bốn, chúng tôi đã trở nên khăng khít nhưng không vì thế mà không cãi nhau. Ngược lại, chúng tôi giận dỗi liên miên. Mỗi lần như thế lại chia làm hai phe. Và tuỳ theo từng chủ đề của những cuộc xung đột miệng mà thay đổi thành viên các phe. Nhưng lần này, tôi hoang mang, không biết nên thế nào thì đúng. Sau bận đó, Vi và Quyên liên tục đi cùng nhau. Hai đứa ít liên lạc với chúng tôi. Nghe phong thanh Quyên không thay đến anh bồ thứ ba nữa mà suốt ngày cặp kè với cái Vi, lao vào những cái mà chúng nó gọi là “cuộc vui đặc biệt”. Bố mẹ chúng nhiều lần gọi điện hỏi tôi xem có biết chúng ở đâu không vì đã ba ngày hai đứa không về nhà, cũng không đến trường. Một ngày nọ, tôi cũng phát hiện ra Lam biến mất trong cái nhóm ít ỏi của tôi. Tôi phàn nàn với Giang khi hai đứa đang ngốn ngấu cốc chè ngô bên căng tin trường nó.
- Mày thử đoán xem tụi nó đi đâu, làm gì?
Như mọi bận, Giang suy nghĩ rất lung rồi vét thìa chè cuối cùng vào miệng.
- Tao chịu.
Hồi này tôi và anh hay cãi cọ. Chỉ là những chủ đề vớ vẩn nhưng nội dung tranh luận lại vô cùng gay cấn. Tôi thích Quang Dũng, nhưng anh chê Quang Dũng giọng ngắn lưỡi, rẻ tiền, Trọng Tấn mới là kinh điển, sang trọng. Chúng tôi cũng thường xung đột về những chủ đề ở thì tương lai xa. Anh muốn sau này sẽ sinh con trai, tôi lại thích con gái. Anh bảo con trai sau này sẽ ở với mình, chăm sóc mình, còn con gái lấy chồng rồi là hết, đã thế có người yêu rồi thì mê muội, bố mẹ bảo thế nào cũng không nghe. Tôi cho là anh ấu trĩ, cổ hủ. Tôi cũng là con gái, anh nói vậy là có ý gì. Tôi muốn sau này phòng ngủ của chúng tôi sẽ ở tầng trên cùng cho thoáng đãng, để trước khi chìm vào giấc ngủ sẽ được chiêm ngưỡng bầu trời đầy sao và những cơn gió mang hơi nước mát lạnh. Anh bảo rằng nên để phòng ngủ ở tầng hai để lỡ đêm hôm bố mẹ anh có việc gì thì gọi cho tiện. Và đặc biệt anh không thích những người bạn của tôi tí nào. Anh cho rằng đối với người phụ nữ, gia đình mới là tất cả, bạn bè chỉ là để cho vui thời niên thiếu. Một người bạn chân chính phải giúp đỡ nhau cùng học tập, tiến bộ, không phải túm năm tụm ba để nói chuyện nhăng nhít. Tôi ức nghẹn cổ. Bảo rằng quan điểm của chúng tôi không hợp nhau, chia tay thì hơn. Anh bảo tôi cố chấp, bảo thủ, và tuỳ em quyết định, hãy suy nghĩ cho kỹ. Tôi đùng đùng bỏ về, ngay lập tức gọi điện cho cái Vi, thay vì gọi cho Giang, người cuối cùng vẫn ở cùng phe với tôi.
Vi đến ngay. Nó gầy đi nhiều, chiếc khuyên bạc lấp lánh ở rốn, môi phủ luminous ướt át, mớ tóc mới nối dài xuống tận eo lưng, dày và thẳng tắp như những nhân vật nữ trong truyện tranh Nhật Bản. Tôi khóc oà lên, nói rằng đang chán đời lắm. Nó bảo tôi ngồi lên xe, cuộc đời thiếu gì thứ hay mà phải chán. Nó vỗ về, an ủi tôi như khi tôi coi nó là đứa bé khờ dại lúc Mickey nhìn thấy số máy của nó mà không thèm nghe. Nó bấm điện thoại hẹn hò ai đó, nói rằng em đi cùng một cô bạn học cũ rất hay. Chúng tôi dừng lại trước một quán bar trên phố cổ. Quán chỉ có một biển hiệu nhỏ xíu, một cánh cửa sắt nâu cũng nhỏ xíu đóng im ỉm, tuyệt nhiên không có thứ gì trang trí. Chúng tôi bước vào trong. Mắt tôi quen dần với bóng tối. Bức tường bên trong loang lổ những hình vẽ phun màu trường phái Graffiti. Tôi thấy Lam và Quyên đã ngồi sẵn ở đó rồi, bên cạnh là hai người đàn ông quãng ngoài 30 tuổi. Nhìn thấy tôi, tụi nó hoan hỉ, hỏi Giang đâu. Tôi nói tôi đi một mình.
Tôi không hài lòng khi nhìn thấy những người lạ. Vì những tưởng nếu chỉ có mình tụi nó, tôi đã rấm rứt kể lể và sẽ được nghe những câu khiến tôi hài lòng.
- Quên chuyện đó đi. Mày vốn kiêu hãnh lắm cơ mà, việc gì phải buồn vì dăm chuyện lẻ tẻ.
- Mày thông minh và xinh đẹp, đứa nào làm mày buồn thì đứa ấy là thằng ngu.
Vi quàng tay qua tôi, mùi Sun Flower quen thuộc phả qua khiến tôi dễ chịu, nhớ đến những ngày chúng tôi chễm chệ ngồi trên giường xem nó biểu diễn điệu múa bụng.
- Ðây là Mỹ Lan, cùng nhóm tụi em. Còn đây là anh Nam, giám đốc công ty truyền thông CTK. Anh Terry Mạnh, Việt kiều Canada, trưởng đại diện chi nhánh ngân hàng ở bên ấy. Các anh đưa các vi dít cho bạn em đi. - Vi cười toét miệng. - Ðáng lẽ hai đứa này phải giới thiệu bạn trai của tụi nó, lại để mình phải giới thiệu.
Tôi tròn mắt nhìn hai người đàn ông lịch lãm và điềm đạm. Hoá ra là bạn trai mới của Quyên và Lam. Hai người vui vẻ đưa các cho tôi. Người được giới thiệu là Việt kiều Canada mặc áo body màu đỏ, ngồi cạnh Quyên nên tôi đoán là bồ của nó, còn người kia mặc áo pull Lacoste màu xanh lam. Quyên mặc quai dây màu hồng, còn Lam nõn chuối, Vi vẫn là màu vàng quen thuộc. Trông họ như một dàn người mẫu quảng cáo cho các loại đồ uống có ga. Vi nắm lấy tay tôi.
- Chờ tí. Có vài người nữa sắp đến.
Chưa nói hết câu thì có hai người đàn ông nữa đẩy cửa bước vào. Tôi suýt ồ lên ngạc nhiên vì thấy một người áo tím, một người da cam. Vi nhảy lên ôm cổ người áo tím, mắt nhìn về phía tôi.
- Ðây là anh Dũng. - Đoạn hôn rất kêu lên má anh ta. - Mỹ Lan mà em vẫn kể với anh. Còn đây là...
Nó ngơ ngác nhìn Áo Da Cam. Dũng chìa tay.
- Hùng địa ốc. Cậu ấy sẽ khao toàn bộ ngày hôm nay vì vừa trúng một gói thầu.
Lũ bạn tôi reo hò ầm ĩ chả ngượng ngùng gì trước người mới vào. Tôi đâm ra ngượng thay cho chúng nó. Khao vài ly nước có đáng gì mà phải lố bịch thế. Áo Da Cam ngồi xuống cạnh tôi, giọng như đã quen nhau từ lâu lắm.
- Mỹ Lan đang học trường nào?
Vi quay sang tôi.
- Làm quen tự nhiên đi nhé. Bây giờ còn sớm, chờ lát nữa sẽ về nhà anh Dũng. Ở đó có sẵn đồ ăn rồi.
Tôi ngần ngại.
- Hay thôi, sáng mai tao phải thi học kỳ.
Cả ba đứa trợn mắt.
- Ba tháng nay mới được gặp mày. Ðịnh bỏ về là sao? Hay định về với anh Gia-Đình-Là-Tất-Cả.
Câu nói khích khiến tôi lộn tiết. Tôi ngồi lại, trò chuyện linh tinh và khi bên trong đã bắt đầu đông đúc, chúng tôi rời khỏi quán.
Dũng sống một mình trong ngôi nhà bốn tầng ở một khu đô thị mới. Nhà trống trơn. Vi giải thích rằng đây là nhà phụ của bố mẹ anh ta, để không chẳng làm gì nên anh dùng chiêu đãi bạn bè cho tiện. Chúng tôi lên tầng ba. Dũng mở cửa một phòng. Phòng này rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, có giường, ti vi màn hình phẳng, và một bộ giàn âm thanh khổng lồ. Chúng tôi ăn đồ nguội trong tủ lạnh. Sau đó, Vi bắt đầu cho đĩa vào đầu DVD. Là thứ nhạc quen thuộc của Vi, hiphop Nhật Bản. Dũng quay sang Áo Da Cam giải thích:
- Các em ấy phải về nhà trước 12 giờ nên hôm nay mình chơi sớm.
Tôi đưa mắt nghi ngờ nhìn những người này. Những hành động và lời nói của họ như đã được lắp ráp quen thuộc hàng ngày. Tôi cảm thấy bất an, nhưng rồi lại xua ngay cảm giác đó đi, ở đây có ba đứa bạn thân nhất đời của tôi, làm gì mà phải lo lắng đến thế. Áo Da Cam có vẻ xoắn xuýt lấy tôi. Giá thử cả lũ đi ăn chè ngô, hẳn tôi sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều. Nhưng trong một không khí xa lạ như thế này, nhất là có một người đàn ông xa lạ cứ hỏi han bên cạnh càng khiến tôi nhớ anh đến khổ sở. Chỉ mới một ngày không gặp anh mà tôi đã thấy bứt rứt không yên. Áo Da Cam đổ một túi con con những thứ gì đó ra đĩa. Chúng tròn như viên thuốc tây, nhưng màu sắc sặc sỡ giống hệt những chiếc áo của các bạn tôi. Mới đầu tôi tưởng đó là kẹo ngậm, nhưng một lát sau, tôi bắt đầu lờ mờ đoán ra. Tôi hơi ngạt thở. Tôi cho rằng những đứa bạn hoặc sẽ thuyết phục tôi, hoặc khiêu khích để tôi thử nó. Thậm chí những gã đàn ông xa lạ kia sẽ lén bỏ vào cốc nước của tôi, tệ hơn thì dùng vũ lực bắt ép tôi phải uống. Nhưng không ai có vẻ gì muốn mời tôi những viên xinh xinh như kẹo kia. Họ thản nhiên quên mất sự có mặt của tôi, coi tôi là con bù nhìn rơm ngoài cánh đồng. Vi nhặt một viên màu lam nhạt rồi chiêu bằng nước lọc. Quyên bới tung những viên tròn tròn, đặt lên hạ xuống rồi hét lên.
- Sao hôm nay toàn thứ lạ thế này?
Dũng an ủi “Hùng mới nhập hội nên không biết” rồi lấy một viên màu be thả xuống ly, sau đó đổ ồng ộc chai rượu Whisky vào lắc lắc. Họ bật nhạc to dần lên. Chừng 20 phút sau, Vi đứng dậy, nó uốn éo chiếc khuyên bạc trước mặt Dũng bằng điệu múa bụng quen thuộc. Tất cả bắt đầu lắc lư. Chiếc loa thùng đã được bật to hết cỡ. Tôi như mụ đi vì tiếng nhạc, vì khói thuốc, vì những chiếc áo đủ màu sắc lấp loá trong ánh đèn trước mặt. Áo Da Cam lúc trước liên tục mời tôi uống nước rồi nói vẻ cùng hội cùng thuyền “Ở đây anh và em mới tinh nên dễ bị tụi này bắt nạt”, giờ đã tựa hẳn một bên má vào chiếc loa khổng lồ, miệng cười toe toét với khoảng không trước mặt. Tôi cho rằng anh ta bị điếc mất rồi. Tôi lo lắng cảm thấy cái phản ứng dây chuyền ngày nào đã quay trở lại, nhưng không nén được, tôi rụt rè hỏi Vi.
- Cái này nó thế nào?
Vi cười ngặt nghẽo.
- Ồ, mọi người ơi, Mỹ Lan hỏi cái này nó thế nào.
Tất cả đều cười rú lên như hoá dại, không hẳn vì câu pha trò của Vi. Mỗi kẻ cười một kiểu, như có điều gì tức cười quái dị lắm. Vi hét vào tai tôi khiến màng nhĩ đau điếng.
- Thử đi. Hôm nay bọn tao khai hoá văn minh cho mày. Một lần thôi, không sao cả. Nhiều lần cũng không sao cả. Mai vẫn đi thi bình thường.
Nó chìa chiếc đĩa gốm ra trước mũi tôi như mời trẻ con ăn kẹo. Tôi nhìn xuống đĩa, chúng đẹp, và ma mị. Tôi nhặt một viên màu hồng đất, màu sắc ưa thích nhất của tôi, bề mặt có khắc chữ For you cầu kỳ như in trên tấm thiệp Valentine. Không để tôi kịp suy nghĩ, Vi nhét tọt vào miệng tôi rồi chìa ra ly nước. Nó trôi xuống họng như mọi viên thuốc cảm khác. Tôi chẳng cảm thấy gì. Tôi chờ đợi, nhưng vẫn chỉ thấy mụ đi vì tiếng nhạc dội vào ngực thình thịch. Cái Lam đã thôi cười, nó ngồi khóc ti tỉ như bà điên mỗi lần lên cơn. Thốt nhiên tôi kinh hoàng khi Vi từ từ tuột chiếc áo cũn cỡn lên quá đầu. Chiếc váy lụa thả rơi xuống đất. Rồi những mảnh vải cũng lần lượt rời khỏi Quyên. Chân tay chúng dài và nhỏ xíu như những con búp bê Barbie. Bộ ngực tròn xoe mịn màng bôi nhũ kim lấp lánh. Cơ thể chúng như không có thực trong cái không gian ô tạp này. Quay sang bên cạnh, Dũng đã không còn màu tím trên người nữa. Anh ta trơ lại màu da bệch bạc, tai tái. Tôi khiếp hãi định đứng lên thì chợt thấy những tiếng động nhỏ dần như thể vừa được nhấc bổng ra khỏi phòng từ lúc nào. Tôi thấy người nóng ran lên tuồng rơi vào lò lửa, và khát nước ghê gớm. Tôi uống nước lạnh ừng ực và cảm thấy dễ chịu. Tiếng nhạc như vẳng đến từ tận nơi nào xa lắm nhưng vô cùng quyến rũ. Tôi cảm thấy phấn chấn hơn bao giờ hết. Tôi thấy lũ bạn tôi rất đáng yêu, cuộc đời này thật đáng yêu, tất cả những người trong phòng này thật đáng yêu. Tôi mỉm cười, rồi cười thành tiếng, sự vui vẻ khiến tôi cười mãi không thôi. Chân tay tôi nhẹ bỗng, người cũng nhẹ bỗng như bông gòn bay trong gió. Tôi muốn nhảy múa, tôi yêu đời và sẽ nhảy múa cùng những người bạn dễ thương này. Tôi sung sướng không chịu đựng nổi. Tôi giống như một vị thần trong chiếc chai chật hẹp dưới đáy biển sâu, giờ được giải thoát đang bay lượn trong làn sương ngọt lịm. Tôi hát tướng lên.
- I’m a genie in a bottle, baby. Come, come, come on and let me out... My body is saying let’s go go. But my heart is saying no no. (2)
Tôi tưởng đâu như mình là Christina Aguilera. Tôi đứng hẳn lên bàn và hát, lũ bạn ở dưới vỗ tay ầm ĩ như những fan hâm mộ trên sân vận động. Tôi cứ vui sướng như thế mãi cho đến lúc đầu óc bắt đầu mụ mẫm đi. Người tôi đờ ra, không muốn nhúc nhắc chân tay. Tôi vẫn còn cố chống mi mắt lên nhìn đồng hồ trước khi gục xuống tấm thảm trải sàn đã ướt đẫm rượu Whisky và nước lạnh. Lúc đó là 3 giờ sáng.
Hôm sau, tôi về nhà lúc gần giữa trưa. Mẹ tôi vẫn chưa đi làm. Mẹ ngồi ở phòng khách, mặt lo lắng. Tôi không dám nhìn vào mắt mẹ tôi, trả lời qua quít.
- Một đứa bạn ở ký túc xá bị cấp cứu nên con thức đêm để trực.
Thấy bộ dạng khiếp đảm của tôi, mẹ không muốn hỏi gì thêm. Tôi lên phòng, người trống rỗng, không buồn, không vui, không sợ hãi, không đói, không ham muốn. Tôi vơ tạm nắm sách vở vào cặp, ăn vội nửa bát cơm rồi uể oải đi ra cửa, uể oải thông báo.
- Con có bài thi học kỳ.
Suốt một tuần sau, tôi không gặp đứa bạn nào. Anh đến trường tìm tôi, mặt mày thiểu não, ân hận, nói rằng lỗi là ở anh. Tôi trở lại cuộc sống bình thường. Cuộc vui kỳ quái hôm đó chỉ còn như một giấc mơ. Tôi vẫn đều đặn lên lớp, tối thứ bảy đi chơi với anh, thỉnh thoảng lại trốn một tiết sang trường cái Giang ăn chè ngô. Áo Da Cam có gọi điện cho tôi hai lần, bảo là muốn gặp tôi nhưng tôi từ chối. Nhưng cũng chỉ được một tuần, những chủ đề cũ lại bị chúng tôi mang ra tranh luận. Tôi hét lên.
- Anh là người khó cải tổ. Ai mà dám sống với anh cả đời chứ.
Lần này tôi không mất công khoá trái cửa phòng để nằm trên giường mà khóc rấm rứt nữa. Tôi gọi điện ngay cho cái Vi. Áo Da Cam vẫn mặc màu ấy, nhưng kiểu khác. Cả hội nhìn thấy tôi tỏ vẻ hết sức vui mừng. Chúng tôi lại đến nhà Dũng, lần này là sáng chủ nhật. Tôi ở lại cả ngày, và về nhà vào lúc 5 giờ chiều, vẫn ăn tối bình thường. Ngay tối hôm đó, tôi đã lại làm lành với anh. Nhưng lần này nhìn thấy anh, tôi không còn cảm giác vồ vập nữa, cũng không còn run lên đến cồn cào lúc anh ôm chặt tôi trong lồng ngực rộng và ấm nóng. Tôi trống rỗng, tôi vô cảm, tôi như ở lại dưới đáy vực sâu. Thấy thái độ rầu rĩ của tôi những ngày sau đó, anh cố gắng làm cho tôi vui, chuộc lỗi bằng cách dẫn đi xem phim và ăn các loại chè trên phố. Tôi cũng vui lên thật. Nhưng thời gian này tôi rất hay bị những thứ vụn vặt làm cho cáu kỉnh. Tôi có nhiều nỗi buồn. Tôi bị trượt môn Tâm lý. Tôi bị cuỗm mất chiếc điện thoại mới tinh. Tôi bị mẹ mắng là bạc bẽo giống bố tôi. Mỗi lần như vậy, tôi lại gọi điện cho Vi. Và một buổi chiều, khi tôi vừa đẩy cửa bước vào quán bar trên phố cổ, đã thấy Giang ngồi ở đó rồi. Mặt nó buồn bã, tôi biết ngay là có chuyện. Nhưng bên cạnh nó có một anh chàng mới, mặc áo xanh lá cây. Nghe nói anh ta là bạn của Mạnh, cũng mới từ Canada sang. Tôi không kịp hỏi xem nó có chuyện gì. Chúng tôi luôn có chuyện, và không thể giải quyết ổn thoả được. Chúng tôi không phải là những phụ nữ trưởng thành như mẹ tôi để có thể tự quyết mọi việc, cũng không phải là trẻ con để từ chối trách nhiệm. Chúng tôi có trách nhiệm, nhưng không thể giải quyết. Giang giống như tôi, không ai mời nó những viên kẹo xanh đỏ kia. Nhưng nó không tò mò hỏi xem “nó thế nào” mà thận trọng nhón lấy viên CK màu xanh lá cây nghiên cứu như thể đoàn thanh tra đang làm kiểm định. Nó chậm rãi bỏ vào miệng, không chiêu nước mà như ngậm bạc hà.
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn. Vì không thể về nhà quá muộn, chúng tôi thường trốn tiết để tập trung ở nhà Dũng. Ðặc biệt là mỗi lần có chuyện bực mình và ấm ức, chúng tôi lại gọi cho nhau. Tôi bắt đầu vứt hết những bộ quần áo cũ. Tủ quần áo của tôi được thay mới hoàn toàn. Nó xanh đỏ tím vàng như một vườn hoa trên thiên đường. Tôi thấy thích màu sắc, thích âm thanh vui nhộn. Tôi gặp anh thưa dần. Anh thấy sự thay đổi rõ rệt của tôi, liên tục gạn hỏi. Nhưng điều đó chỉ càng làm tôi khó chịu. Tôi không còn cảm giác đặc biệt nào khi ở bên anh nữa. Những nụ hôn thảm bay khi xưa giờ trở thành miễn cưỡng. Chúng tôi chia tay. Giờ giấc lên lớp của tôi thất thường. Tôi bị gọi lên văn phòng khoa. Tôi bị thi lại một lúc liền ba môn. Ngày sinh nhật tròn 19 tuổi, tôi không được ra ngoài gặp các bạn. Tôi bị mẹ ép ngồi lại trong phòng để ôn thi lại. Tôi ép mình học thuộc lòng một lúc mười trang sách, nhưng cứ học được đoạn cuối thì quên đoạn đầu. Ngay cả số điện thoại của mẹ tôi cũng quên. Mẹ lo lắng, ra hiệu thuốc tìm mua thuốc bổ thần kinh để bổ trợ trí nhớ cho tôi. Nhưng đâu vẫn hoàn đấy. Tôi nhớ nhớ quên quên như một mụ già lú lẫn. Rồi tôi cũng ngắc ngoải qua được kỳ thi hết học phần, nhờ sự chăm sóc và canh chừng kiên trì của mẹ tôi. Nhưng ngay lập tức, tôi nhớ lũ bạn hơn lúc nào hết. Tôi nhớ cảm giác bồng bềnh trên chiếc bàn như đứng giữa sân vận động mênh mông, tôi nhớ Áo Da Cam, nhớ thiên đường nho nhỏ trên tầng ba nhà Dũng với không khí đầy vui nhộn. Tôi nhớ quay nhớ quắt, đến độ chỉ cần hai hôm không gặp họ là tôi sa vào trạng thái trống rỗng đến thảm hại. Tôi nằm ườn trên giường không nhúc nhích. Mọi ham muốn của tuổi trẻ đã tắt ngúm. Tôi chỉ mở to mắt nhìn lên trần nhà. Lúc cần lấy đồ ăn hay phải đi vào buồng tắm, tôi dờ dẫm trong nhà như một cái bóng. Tôi muốn chết. Tôi thấy cuộc đời này không còn gì có ý nghĩa. Chân tay này, đầu óc này, như không phải của tôi, ngay cả cái lưỡi trong miệng tôi cũng thừa ra, nhạt nhẽo, vô vị như mượn của người khác.
Dạo này tôi gầy đi. Không chỉ mình tôi mà tất cả những người trong nhóm đều gầy rộc đi, và xanh xao. Mới chưa đầy ba tháng mà tôi sút mất bốn cân. Lúc đó tôi cho rằng vì chúng tôi thức khuya và ăn ít. Tôi cố ăn nhiều, để phục hồi cái cơ thể tròn trịa lúc trước, nhưng không thể nuốt nổi món gì. Một lần, tôi đã quyết tâm không gặp lại họ nữa, cho dù quanh tôi sẽ không còn người bạn thân thiết nào. Ðấy là cái bận, Giang gọi cho tôi đến nhà Vi. Suốt một tuần nay, chúng tôi không gặp nhau vì có vài người hàng xóm quanh nhà Dũng kiến nghị việc chúng tôi sử dụng nhạc quá to. Dũng bị kiểm tra giấy tờ cá nhân và giấy tờ liên quan đến ngôi nhà. Anh ta bảo chúng tôi tạm nghỉ để thuê người về làm bộ phận cách âm. Chúng tôi lên phòng Vi, và tôi suýt kêu lên một tiếng thê thảm. Vi nằm như chiếc lá dán vào ga trải giường, mắt thâm quầng, mặt xanh như tàu lá, trên người nhiều vết bầm tím. Hai mắt nó nhìn lên trần nhà, không nhúc nhích, không giao tiếp. Quyên kéo chúng tôi ra ngoài. Cái Vi mấy hôm nay không được lên nhà Dũng, nó buồn quá mới đi theo một hội mới quen. Bọn kia có những viên rất nặng, trộn thêm nhiều thứ lạ khác. Vi phê đến độ không biết gì. Có mình nó là con gái. Và bọn kia có những năm thằng. Chúng tôi im lặng. Thời gian này, chúng tôi không mấy khi có hứng thú nói chuyện với nhau. Chúng tôi chỉ vui vẻ khi gặp nhau ở nhà Dũng. Tôi hoảng sợ. Thế lỡ Dũng và các bạn anh ta bây giờ không còn muốn gặp chúng tôi nữa, thì chúng tôi phải làm sao? Hay lỡ bố mẹ anh ta đòi lại nhà, chúng tôi biết đi đâu? Ví thử chúng tôi không bao giờ còn được gặp nhau nữa, nếu chúng tôi vĩnh viễn đánh mất cái thiên đường vui nhộn kia thì tôi biết làm gì với những cơn trống rỗng thường trực này? Suốt một tuần vừa qua, tôi đã sa vào trạng thái trầm uất. Không thứ gì có thể làm tôi vui lên được, không thứ gì làm tôi tức giận, không thứ gì làm tôi ngạc nhiên. Tôi vô cảm, tôi mất trọng lượng như ở dưới đáy của vực sâu.
Nhưng chỉ hai ngày sau, Dũng đã sửa xong nhà. Anh ta phấn khởi gọi cho chúng tôi. Và những ngày vui nhộn trên thiên đường lơ lửng nơi gác ba lại tiếp tục. Một bữa nọ, mẹ cái Quyên gọi điện cho tôi, bảo có việc muốn gặp, giọng bà gấp gáp và nghiêm trọng, khác hẳn với thói quen điềm tĩnh hàng ngày. Khi tôi đến, đã thấy cha của Vi ngồi sẵn đấy rồi. Tôi sợ hãi. Ông giáo sư tóc bạc trắng, mặt mày thiểu não. Họ nói với tôi rằng gần đây Quyên và Vi có những biểu hiện sinh hoạt và triệu chứng tâm lý giống hệt nhau. Chúng không đến trường, gọi điện tắt máy, về đến nhà đóng kín cửa phòng không giao tiếp, người gầy rộc đi và hay tưởng tượng ra những chuyện kỳ quái. Chúng cứ đinh ninh là bố mẹ ghét mình nên tìm cách hại bằng việc đặt camera theo dõi trong phòng ngủ hay thuê người theo dõi. Thậm chí có lần Quyên còn nghi thằng em trai thả bọ cạp vào bình lọc nước trong phòng. Mẹ Quyên chảy nước mắt, bà khóc tu tu như đứa trẻ, quên mất tác phong hà khắc thường ngày. Tôi không biết nói sao. Tôi trống rỗng, tôi vô cảm, thái độ thê thảm của họ chỉ như nước mưa hắt vào tượng đá. Tôi không chảy được nước mắt, cũng không nói được một câu phụ hoạ cho phải lẽ. Tôi im lặng.
Cuối tuần, chúng tôi tiếp tục gặp nhau, để tối đến về nhà trong thể xác rã rượi như thiêu thân xã cánh dưới ánh đèn nóng bỏng, và sáng hôm sau đờ đẫn như người đến từ thế giới khác. Tôi muốn chấm dứt cảm giác này, nhưng không biết làm thế nào. Tôi không khóc vì không buồn được, không cười vì không vui được. Tôi không muốn kết bạn với ai ngoài những người bạn của tôi, không muốn say đắm với ai ngoài Áo Da Cam trên thiên đường lơ lửng không cao không thấp. Một lần, tôi đến chỗ hẹn muộn. Khi tôi tới, các bạn tôi đã vào cuộc rồi. Tiếng nhạc dội vào ngực tôi như những cơn sóng biển lúc triều lên. Dũng đã lắp thêm một dãy đèn màu trên trần. Chúng xoay tròn và hắt tia sặc sỡ thành những khoang màu nhỏ lấp lánh trên những tấm thân trần trụi. Cơ thể Quyên, Lam và Vi không còn hoàn hảo như lần đầu tiên tôi nhìn chúng khoả thân hoàn toàn, chúng gầy gò như bé gái bị suy dinh dưỡng. Tôi kinh ngạc thấy chúng không còn đôi nào vào đôi nấy nữa. Chúng bị lũ lẫn đến mức lẫn lộn tất cả. Tôi nhìn thấy Dũng lấp ló bên bộ âm li đồ sộ với Lam, còn Áo Da Cam thì đang lổm ngổm trên sàn nhà với Vi. Tôi nghi ngờ nhìn xuống chân tay mình, kinh hãi. Terry đang ngẩn ngơ, áp tai vào chiếc loa to đùng một cách thích thú, chợt nhìn thấy tôi. Anh ta hớn hở sán lại gần, thô bạo vật ngửa tôi ra ghế salon. Anh ta cười rú lên như kẻ điên vừa xổng trại và thọc tay vào cổ áo tôi. Tôi cũng gào lên như hoá rồ, dùng hai chân đẩy bật anh ta xuống đất rồi chui vào buồng tắm khoá trái cửa lại. Tôi bật khóc nức nở, rồi vã nước lên mặt. Chiếc gương hình bầu dục trong suốt phản chiếu một khuôn mặt dúm dó dến thảm hại, mác tóc nhuộm nâu xơ xác buông trên bờ vai xương xẩu, hai mắt trũng sâu, và bờ môi khô nứt. Một khuôn mặt Harajuku không cần hoá trang. Tim tôi thắt lại. Tôi sợ hãi hắt nước lên kính cho nó mờ đi. Ðã rất lâu tôi mới lấy lại được những cảm giác pha trộn như thế này. Tôi mở cửa bước ra ngoài. Mọi thứ vẫn tiếp diễn như lúc tôi vừa mới đến, Terry đã quay trở lại với Lam, còn Dũng đổi chỗ ra cạnh chiếc loa để áp tai vào đó. Tất thảy dường như không hề để ý đến sự việc kinh khủng vừa xảy ra với tôi. Tôi chạy một mạch xuống dưới nhà, rồi ra đến đường cái. Hơi lạnh và mùi một loại hoa đêm nào đó trồng trong những khuôn viên biệt thự khiến tôi tỉnh táo. Tôi đứng im một lúc, tôi thấy mình trống rỗng, mệt mỏi như người leo núi đã gần lên đến đỉnh dốc lại bị một cơn gió mạnh thổi bạt xuống lưng chừng, ngó lên đỉnh cao vời mà chán nản. Tôi ngoái lại, nhìn lên cánh cửa sổ đóng im ỉm trên tầng ba đầy nuối tiếc. Tôi muốn quay trở lại, tôi muốn trèo lên tầng ba, tôi muốn chiêu nước lạnh với viên màu hồng đất quen thuộc, tôi muốn bảo Vi trả lại Áo Da Cam cho tôi. Tôi xoay người định dợm bước trở lại thì đột nhiên thấy ánh đèn loang loáng xung quanh. Có một chiếc xe chở đầy những người mặc sắc phục. Họ tiến về phía ngôi nhà trước tôi. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Nó cũng như thể những ảo giác triền miên đã bao phủ lấy tôi suốt những ngày và đêm dài dằng dặc.
Chiều hôm sau, mẹ lặng lẽ đưa cho tôi một tờ báo. Tôi không nhìn. Tôi không đọc. Tôi không buồn, không vui, nhưng tôi sợ hãi. Tôi chảy nước mắt. Mẹ chỉ ôm chặt tôi vào lòng, trong im lặng.
Bài báo chiếm gần trọn trang nhất, mô tả tỉ mỉ mọi sự việc, khiến tất cả mọi người đều muốn sở hữu một tờ để xem cái chuyện giật gân xảy ra đêm hôm qua. Chỉ có điều họ không biết rằng trong lúc họ đang say ngủ, có một người trẻ tuổi lang thang trong thành phố. Và khi ánh bình minh cựa mình từ phía thượng nguồn con sông, người trẻ tuổi biết mình phải tự quyết định nhanh chóng trước khi bình minh thức giấc hẳn, bước tới, hay là sẽ lùi lại.