Điệu Valse địa ngục

Lượt đọc: 29605 | 24 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỘT CÂU CHUYỆN
có thật

Hè năm đó chồng tôi có chuyến công tác ở Vientian. Anh đi cùng các đồng nghiệp dự hội thảo trong một tuần. Lúc này chúng tôi mới cưới nhau nên vài ngày không nhìn thấy mặt dường như đã là điều ghê gớm. Thấy tôi rầu rĩ, anh có vẻ do dự, rồi một tối nọ mới đề nghị:

- Hay em đi cùng anh, coi như đi chơi luôn. Các anh trong đoàn chắc không có ý kiến gì đâu.

Tôi thiếu điều chạy vòng tròn quanh nhà vì sung sướng. Ba ngày sau, chúng tôi lên máy bay sang Lào.

*

Các đồng nghiệp của chồng tôi quả nhiên dễ tính, vẻ như sự có mặt của tôi là chuyện đương nhiên. Ban ngày, khi họ đi họp, tôi tự bắt xe tuk tuk đi thăm quan một mình. Nhưng Vientian nhỏ xíu, chỉ đi mươi phút là hết, lại chẳng hề có siêu thị, quán xá gì nên tôi chỉ hết ủ rũ vào những ngày anh không có lịch hội thảo. Thấm thoắt cũng đã được năm hôm. Ðến ngày nghỉ cuối tuần, ban tổ chức mới đưa cả đoàn đi thăm quan trước khi tiễn chúng tôi về nước, vẫn là những chỗ mà tôi đã lang thang qua đó rồi. Tôi hỏi anh:

- Người ta bảo bên Nongkhai có một trung tâm thương mại rất to, hay mình qua bên ấy.

- Người ta đưa đi đâu thì mình đi nấy chứ. Có phải Tôn Ngộ Không đâu mà thích bay đến chỗ nào thì bay.

Anh có vẻ không mấy hào hứng với lời gợi ý này. Tôi bắt đầu lèo nhèo theo thói quen. Anh sốt ruột quá mới gắt lên:

- Thôi được rồi. Như thế là đi sang hẳn một nước khác đấy nhé. Tiếng tăm không biết, người dẫn đường thì không. Không quay về được thì em tự chịu trách nhiệm.

Tôi mắng anh gở mồm nhưng mặt thì tươi roi rói. Khi xe trên đường từ Buddha Park về nội thành, chồng tôi xin phép trưởng đoàn cho chúng tôi xuống để đi thăm một người bà con gần đó. Cả đoàn vui vẻ chào chúng tôi, không quên nói với theo:

- Sướng nhỉ, sang đến đây còn có họ hàng.

*

Cửa khẩu Nongkhai cách đó chừng ba cây số. Chúng tôi xếp hàng làm thủ tục xuất cảnh. Anh cán bộ hải quan nhìn tôi chăm chú rồi mang hộ chiếu của tôi vào trong làm gì đó rất lâu. Tôi hơi hãi, còn chồng tôi pha trò:

- Chắc thấy em giống mấy cô kia quá nên sinh nghi.

Tôi nhìn mấy tấm ảnh photo đen trắng dán trong quầy hải quan, là chân dung vài cô gái châu Á, phía dưới có những hàng chữ Lào dày đặc nhưng tôi có thể đoán được họ là những nạn nhân bị bắt cóc, mất tích hoặc đang phát lệnh truy nã. Nỗi sốt ruột và mấy tấm ảnh kia khiến tôi không thể nào cười được. Rất lâu sau, anh ta mới trở ra và đóng tem vào hộ chiếu cho tôi. Chúng tôi thở phào, đi bộ ra phía sau và lên xe buýt sang cửa khẩu phía bên kia. Sau khi làm xong thủ tục nhập cảnh, chúng tôi đã bước sang địa phận Thái Lan. Ðám lái xe nhao lại. Tôi chật vật ra hiệu rằng từ đây vào trung tâm thì hết bao nhiêu tiền.

- Ten dollars.

Tôi lắc đầu “Five dollars” và tỏ ý quãng đường rất ngắn. Một thanh niên chừng 30 tuổi, quần jean xé rách te tua rất thời trang, áo pull màu nõn chuối, mái tóc nhuộm sợi ghi sợi vàng và khuôn mặt khá đẹp trai đứng chắn trước mặt chúng tôi, nói một câu tiếng Anh bồi:

- Phải, rất ngắn, thế nhưng các bạn không thể đi bộ được, đúng không nào?

Chồng tôi tiếp tục ra hiệu rằng chúng tôi chỉ còn những đồng đô la mệnh giá quá lớn để thối lại, và để chứng minh cho điều đó, anh móc hết các túi ra một nắm tiền kíp lẻ và hai đô la. Những người lái xe nhìn chằm chằm vào nắm tiền để ước tính nhưng rất nhanh chóng, anh chàng áo nõn chuối vơ gọn nắm tiền lẻ vào túi rồi ra hiệu cho chúng tôi đứng chờ. Ðám lái xe kia chỉ chỏ tôi, nói vài câu gì đó bằng tiếng Thái, cười phá lên rồi toả vào trong bóng mát. Chúng tôi ngơ ngẩn đứng giữa trời nắng chang chang nơi cửa khẩu vùng biên, xung quanh tịnh không một bóng người, bụng đoán già đoán non. Tôi lo lắng:

- Sao lâu thế nhỉ? Có khi người ta chẳng quay lại đâu?

Chồng tôi an ủi:

- Có mấy đô lẻ thôi mà, đáng gì mà phải làm thế. Chắc xe để ở bãi đỗ xa đây.

Nhưng dễ đến tận năm phút sau mới có một chiếc xe màu ánh bạc lao như tên bắn về phía chúng tôi rồi đỗ xịch lại. Áo nõn chuối xuống mở cửa xe. Tôi kinh ngạc. Chiếc xe rất xịn, giống như của một quan chức cao cấp, lại không hề có biển taxi. Chồng tôi đoán ra:

- Chắc xe chạy lậu nên không dám đỗ công khai. Lên xe đi em.

Nội thất cũng xịn nốt. Anh chàng kia đã lắp đủ một màn hình và bộ giàn mini. Anh ta hỏi chúng tôi muốn đi đâu. Tôi cố gắng giải thích rằng chúng tôi cần đến một trung tâm thương mại. Anh ta không bình luận gì, chỉ bật nhạc hiphop ầm ĩ rồi phóng xe như ma đuổi bên lề trái.

- Where are you from?

- Việt Nam.

- Tourist?

- Yes.

Sau mấy câu hỏi xã giao, anh ta kín đáo quan sát chúng tôi qua chiếc gương nhỏ trong xe rồi bắt đầu gật gù theo tiếng nhạc. Suốt quãng đường, người tài xế im lặng như gốc cây. Tôi nghĩ rằng có lẽ vì tiếng Anh của anh ta kém nên có muốn nói chuyện cũng vô ích. Xe chạy rất nhanh trên đường cao tốc và chúng tôi cứ giữ im lặng như vậy. Bên ngoài, cái nóng hầm hập trải dài trên những cánh đồng nhiệt đới khiến tôi những muốn kéo dài thêm thời gian ở trong xe để hưởng thụ thêm chút hơi mát. Con đường vắng vẻ, thảng hoặc một vài chiếc xe chạy ngược chiều phía lề bên phải. Tôi áng chừng xe đã chạy được ba cây số, nhưng đột nhiên anh ta rẽ ngoặt vào một lối nhỏ ven đường. Tôi giật mình, phần vì cú phanh gấp trước khi rẽ, phần vì đây là một con đường mòn um tùm cây lá, bóng mát làm cho mặt trời ngăn ngắt cũng tối sẫm lại. Tôi đưa mắt nhìn chồng, thấy gương mặt anh cũng lộ vẻ lo lắng. Tôi hỏi bằng tiếng Anh, cố gắng dùng những từ dễ hiểu nhất:

- Ðây là đường vào trung tâm?

- Phải. - Anh ta nói bằng vẻ lạnh lùng cho xong chuyện.

Nhạc trong xe vẫn khua ầm ĩ. Tôi băn khoăn. Các cao tốc dẫn từ ngoại vi vào trung tâm thành phố thường là những con đường độc đạo và đương nhiên, cũng là con đường ngắn nhất, dễ đi nhất. Vậy hà cớ gì gã lái xe bặm trợn này lại chọn một lối tắt gập ghềnh, khúc khuỷu, đá sỏi lổn nhổn khiến chiếc xe sang trọng xóc kinh hồn. Hơn nữa, nếu là đường tắt thì cũng có thể còn nhiều người nữa cũng đi qua đây. Nhưng nhìn xung quanh chỉ thấy một vẻ âm u khó tả đọng trên những lùm cây. Không hề có dấu hiệu của con người. Tôi chắc rằng trong vòng vài cây số vuông cũng không hề có người sinh sống ở khu vực hoang vu này. Gã tài xế có vóc dáng của một tay chơi, lại sở hữu chiếc xe tiện nghi nhường ấy thì cớ sao phải đứng vạ vật cùng đám lái xe nơi cửa khẩu để chờ nhận ít tiền lẻ của khách qua đường? Tôi thầm nghĩ và chợt thấy tim thắt lại khi nhận ra những gì mình lập luận đều rõ mười mươi như ban ngày, cho dù có cố nghĩ ra lý do gì để bác lại cũng vô ích. Tôi ngồi xích lại phía chồng và giật mình thấy anh cũng nắm chặt tay tôi. Người tôi run lên. Chúng tôi liếc nhìn nhau. Phải rồi. Chúng tôi dại dột. Nhìn mặt lớ ngớ thì biết ngay là khách du lịch. Lại chẳng phải người Lào. Khách từ xa đến đương nhiên tiền mặt phải đầy túi. Mà cũng đâu cần gì phải nhiều tiền. Ðã chẳng có bao vụ cướp giật những thứ rất vớ vẩn đó sao. Một miếng mồi thật quá dễ dàng. Hắn có thể lấy hết tiền bạc tư trang và quẳng chúng tôi xuống giữa đường. Thôi thì còn may chán, chúng tôi sẽ đi bộ ra cửa khẩu và trình báo. Chỉ e rằng nếu hắn sợ lộ mà làm liều. Tôi kín đáo quan sát sức vóc của hắn và quay sang nhìn chồng tôi. Hắn có vẻ cao hơn chồng tôi, lại đậm người. Nhưng chúng tôi có tận hai người. Biết đâu hắn lại có dao, hay một khẩu súng giấu trong chiếc hộp đựng đồ kia. Dân cư sát vùng biên thường sử dụng vũ khí thoải mái mà chẳng có chính quyền nào với được tới nơi mà cấm đoán.

Ðúng vào lúc tôi đang hết sức căng thẳng thì gã lái xe cất lời:

- Người này là chồng cô?

- Ðúng vậy.

Hắn ngập ngừng.

- Anh ta có biết tiếng Anh không?

- Không. - Trong khoảnh khắc hoang mang, tôi trả lời hết sức thật thà.

Hắn ta im lặng trong giây lát.

- Vậy thì anh ta là người đàn ông hết sức may mắn… vì… anh ta có một người vợ rất xinh đẹp.

Cổ họng tôi nghẹn ắng lại, cảm giác một thứ gì đó như chiếc gối bông ép chặt vào mũi đến khó thở. Hàng ngày tôi vẫn nhận được những lời khen, nhiều khi chỉ là vấn đề xã giao. Nhưng khen trong trường hợp này thì… Tôi bắt gặp đôi mắt của hắn qua chiếc gương chiếu hậu trong xe. Chúng dữ tợn và nham hiểm. Tôi bắt đầu nghĩ đến một vấn đề khác, không chỉ đơn giản là tiền bạc và tư trang. Ôi… tôi nghẹt thở. Có thể hắn đã có một đồng bọn chờ sẵn trong cánh rừng. Những thước phim bắt đầu trôi vùn vụt trong đầu tôi. Tôi hình dung ra những tên đầu trâu mặt ngựa ghê tởm, miệng cười khả ố, ánh mắt dâm đãng. Có thể chúng sẽ trói chồng tôi vào một thân cây. Sau đó… tất nhiên, để khỏi phiền phức, xong chuyện sẽ bịt miệng triệt khẩu bằng cách vứt xác chúng tôi xuống một cái hồ hoang phế hay một cánh rừng lạnh lẽo nào đó. Có mà Trời tìm. Mà còn tìm làm gì nữa. Thỉnh thoảng, trong lúc rỗi rãi đầu óc, đã hơn một lần tôi liên tưởng đến cái chết, một vụ nổ máy bay, một căn bệnh kỳ quái… nhưng dứt khoát không phải theo cách này. Tôi không dịch lại cho chồng tôi nhưng anh có vẻ như đã hiểu ra nội dung những câu vừa rồi. Hơi lạnh trong xe lên đến cực điểm mà trán chồng tôi rịn mồ hôi. Chúng bắt đầu tụ lại thành giọt to rồi chảy tong tong xuống má. Tôi hối hận vì đã đòi hỏi anh một điều ngu ngốc. Những tội ác xảy ra ở các vùng biên nhiều như cơm bữa. Và đây là nơi tận cùng của đất nước, là nơi các điều luật trở nên ngớ ngẩn. Chúng tôi đã giấu cả đoàn để sang đây, nên cho dù mất tích hàng năm trời thì cảnh sát ba nước có vào cuộc cũng đành bất lực.

*

Chiếc xe đột nhiên đỗ khựng lại. Tôi run lên. Gã lái xe nhớn nhác nhìn quanh như muốn tìm kiếm thứ gì đó. Những rặng cây âm u đã lùi lại. Giờ hai bên là những cánh đồng hoang vu nắng cháy. Nắng đặc quánh như hơ lửa hắt tia chói chang lên nước sơn bạc trắng. Hắn nhấc máy điện thoại tuôn ra một tràng tiếng Thái, thỉnh thoảng liếc mắt về phía chúng tôi. Bằng sự nhạy cảm về ngôn ngữ, tôi hiểu rằng hắn đang nhắc đến ai. Chồng tôi cũng nhìn ra xung quanh, vẻ đang suy tính rất lung. Hắn bắt đầu gắt một câu gì đó như văng tục, vội vã mở cửa xe ra ngoài rồi mở cánh cửa bên chồng tôi ra hiệu cho anh xuống. Tôi líu ríu bước theo thì bị hắn ngăn lại. Giọng nói của tôi bắt đầu đứt quãng, không sắp xếp nổi thành câu. Tôi van xin hắn có lấy gì thì lấy hết đi nhưng hãy để cho chúng tôi yên. Bằng không thì hãy cho tôi ra ngoài cùng chồng tôi. Sống chết gì tôi cũng ở bên anh ấy. Hắn cũng tuôn ra một tràng tiếng Thái, giọng đã có vẻ bực mình, chân tay khua loạn lên, ánh mặt trời chiếu vào nước da đen bóng càng khiến khuôn mặt của gã tài xế xa lạ thêm phần dữ tợn. Hắn lạnh lùng đóng sầm cửa xe lại. Tôi bật khóc. Hắn ra hiệu cho chồng tôi vòng ra sau, đặt hai tay lên cốp xe. Mặt chồng tôi hơi tái đi, cho dù ánh nắng gay gắt lẽ ra đã khiến da thịt phải đỏ lại. Anh kiên quyết không chịu. Thấy thế, hắn nổi khùng lên, mồ hôi túa ra như tắm, miệng quát những câu khó hiểu. Tôi cuống lên, ra hiệu cho anh đồng ý. Tôi nhớ lại các câu chuyện trinh thám thường mô tả rằng khi những tên tội phạm đã mất hết tự chủ, chúng dễ làm liều. Hắn đặt tay lên cốp xe làm mẫu cho chồng tôi rồi vội vàng nhảy tót lên ghế lái. Tôi nhắm mắt lại. Thôi, mọi sự thế là xong. Vĩnh biệt anh.

Khi tôi mở mắt ra, thấy hắn đang thò tay qua cửa xe khoát khoát liên tục. Tôi ngạc nhiên, quay lại. Chồng tôi sau vài giây ngơ ngác có vẻ chợt hiểu ra điều gì đấy, dùng cả sức mình để đu vào chiếc xe. Nó nhúc nhích rồi máy bắt đầu hoạt động. Xe chạy bon bon. Ðược một đoạn, hắn phanh kít lại và vẫy tay ra hiệu cho chồng tôi lên xe. Tôi chợt hiểu. Té ra xe bị chết máy, hắn muốn nhờ chồng tôi giúp còn tôi thì không cần. Hắn có ý ga lăng rằng tôi cứ ngồi yên trong xe cho đỡ nắng. Xe chạy thêm chừng vài phút thì hắn rẽ ngoặt vào một lối nhỏ và rẽ nữa, rẽ nữa. Trước mặt tôi là một trung tâm thương mại đông đúc với những chị phụ nữ kìn kìn đẩy xe hàng, những chú bé da ngăm ngăm cầm cốc khoai tây rán KFC chạy ngoáng lên từ bên trong. Hắn tìm một bóng mát để đỗ xe, ngoái lại thuyết minh.

- Lotus.

Tôi nhìn chữ Lotus to tướng trên nóc toà nhà. Khó ngờ được một trung tâm thương mại sầm uất làm vậy lại xây dựng ở tít nơi heo hút này. Mãi sau chúng tôi mới biết đó là lối hậu của toà nhà, dễ đỗ xe hơn. Còn mặt trước chỉ cách đường cái vài chục mét. Hắn xuống mở cửa xe, miệng mỉm cười, nụ cười với hàm răng sáng bóng đầu tiên kể từ lúc gặp hắn ở cửa khẩu. Hắn luôn miệng “Thank you” và chỉ vào chiếc xe, hàm ý cảm ơn chúng tôi đã thông cảm với chuyện hỏng xe dọc đường. Chúng tôi thiếu điều ôm chầm lấy hắn. Chồng tôi nắm chặt tay hắn rồi lắc thật mạnh, miệng cũng “Thank you” rối rít. Hắn cười toe, giơ một ngón tay cái “Vietnam… very good, very good.” Chúng tôi lưu luyến đến nỗi làm hắn phát ngạc nhiên, khi chiếc xe lăn bánh rồi vẫn còn giơ tay vẫy mãi.

Chúng tôi bước vào Lotus, một cô bán hàng có nước da nâu giòn chìa ra tờ quảng cáo với nụ cười tươi rói, miệng kéo dài câu chào quen thuộc “Sawadee Khaaaa”.

« Lùi
Tiến »