Định Luật Cuối Cùng

Lượt đọc: 60416 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16

Dạy xong tiết vật lý đầu tiên buổi sáng cho lớp tự nhiên, Cố Viễn quay về văn phòng, hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp tự nhiên bên cạnh: “Cô Ngụy, hôm nay Trần Tường không đi học ạ?”

Cô Ngụy là một giáo viên nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, chau mày thở dài: “Thầy Cố tối qua không có ở đây nên không biết chuyện rồi. Chiều hôm qua Trần Tường xin phép về nhà, đến tối thì bị đồn công an bắt.”

“Cái gì!” Mấy giáo viên bên cạnh không biết chuyện cũng xúm lại.

Cô Ngụy mặt mày rầu rĩ nói: “Cũng không biết Trần Tường làm sao nữa, tối qua đến đội quản lý đô thị gây sự, còn cắn bị thương một thành viên đội quản lý đô thị, kết quả bị đồn công an bắt đi, giam đến tận bây giờ. Tối muộn hôm qua đồn công an gọi điện đến trường báo tình hình rồi.”

Cố Viễn vội vàng hỏi: “Bây giờ em ấy đang ở đâu?”

“Vẫn đang bị giam ở đồn công an. Sáng nay thầy Lưu đã đến đồn rồi, phải đợi thầy ấy về mới biết tình hình cụ thể.” Thầy Lưu mà cô nói là tổ trưởng khối lớp 11.

Cố Viễn lòng nặng trĩu tâm sự, bước ra khỏi văn phòng, đến khoảng sân trống dưới khu giảng đường rồi rút điện thoại ra. Anh nghĩ ngợi, rồi quyết định không gọi cho chú Diệp, để tránh cảnh sát chú ý đến mình khi kiểm tra lịch sử cuộc gọi của chú Diệp. Do dự một lát, anh gọi vào số điện thoại trực của đồn công an: “A lô, xin chào, tôi là cháu của chú Diệp, xin hỏi chú Diệp có ở cơ quan không ạ?”

“Ồ, là thầy Cố phải không? Chú Diệp đi họp rồi, có việc gì không ạ?”

“Là cảnh sát Lý!” Cố Viễn nhận ra giọng của đối phương. Anh đã từng đến đồn công an vài lần, nhận ra mấy người ở đó, vội nói tiếp: “Chuyện là thế này, cảnh sát Lý, một học sinh của tôi tối qua bị bắt, tôi muốn hỏi xem em ấy thế nào rồi ạ?”

“Trần Tường là học sinh của thầy à?”

“Vâng.” Giọng Cố Viễn rất sốt sắng.

“Em ấy vẫn đang bị giam trong phòng tạm giữ đằng sau, lúc nãy một giáo viên trường thầy đã đến rồi. Cậu học sinh này thật không biết điều, tối qua một mình chạy đến đội quản lý đô thị gây sự, còn cắn người ta bị thương.”

“Cảnh sát Lý, khi nào em ấy được thả ra ạ?”

“Cái này e là khó, chuyện này ầm ĩ không nhỏ đâu...”

Cố Viễn vội ngắt lời: “Cắn người ta bị thương thì bồi thường tiền thuốc men, còn bị gì nữa ạ? Em ấy dù sao cũng là học sinh, các anh có thể châm chước được không?”

“Thầy có biết em ấy cắn ai không? Em ấy cắn một phó cục trưởng của Cục Quản lý Đô thị đấy.”

“Hả!” Cố Viễn rõ ràng không ngờ Trần Tường lại gây ra họa lớn như vậy, lại đi cắn cả phó cục trưởng Cục Quản lý Đô thị, vội hỏi: “Bị thương nặng không ạ?”

“Rất nặng, cả cái tai suýt bị cắn đứt, máu chảy đầm đìa, người vẫn còn trong bệnh viện.”

“Tại sao tối qua em ấy lại chạy đến chỗ đội quản lý đô thị?”

“Nói ra thì cậu học sinh này cũng quá bốc đồng. Chiều hôm qua đội quản lý đô thị ra quân xử lý các gánh hàng rong vi phạm, mẹ của cậu học sinh này bán gà luộc muối, bị đội quản lý đô thị bắt được đòi tịch thu xe đẩy. Kết quả là mẹ cậu ấy kéo xe bỏ chạy, bị ngã, tay bị thương, xe cũng bị tịch thu. Chiều tối Trần Tường nhận được điện thoại ở nhà, xin phép về, biết chuyện xong thì một mình âm thầm giấu gia đình đi tìm đội quản lý đô thị, muốn đòi lại xe. Sau đó xảy ra xung đột với người trong đội, một vị phó cục trưởng của họ ra can ngăn thì bị Trần Tường cắn chặt tai không buông, lúc bị kéo ra thì tai gần như lủng lẳng trên đầu, suýt nữa thì rớt ra.”

Cố Viễn lập tức hít một hơi lạnh, hỏi: “Trần Tường sẽ bị xử lý thế nào ạ?”

“Bây giờ vẫn chưa biết. Chúng tôi đã kiểm tra chứng minh thư của em ấy, năm nay đã đủ mười tám tuổi rồi. Bên quản lý đô thị yêu cầu chúng tôi xử lý theo án hình sự, nói em ấy gây rối trật tự công cộng, gây rối hoạt động bình thường của cơ quan chính phủ, cướp đoạt tài sản công, tội cố ý gây thương tích. Chúng tôi xét thấy dù sao em ấy vẫn là học sinh trường cấp ba số 1, không hiểu chuyện, với lại thanh niên bốc đồng. Cho nên vụ án tạm thời đã được báo cáo lên Cục công an huyện, đợi ý kiến từ cấp trên.”

Cố Viễn đứng chết lặng, cơ thể không kìm được run rẩy. Gây rối trật tự công cộng, gây rối hoạt động bình thường của cơ quan chính phủ, cướp đoạt tài sản công, tội cố ý gây thương tích, bất kỳ tội danh nào cũng đủ để thay đổi cả cuộc đời của đứa trẻ này.

Anh có thể hiểu được tâm trạng của Trần Tường hôm qua. Khi biết tin xe đẩy của mẹ bị tịch thu, mẹ lại bị ngã bị thương trong lúc bỏ chạy, cậu học sinh ngoan hiền, thư sinh này chưa từng trải sự đời, dưới sự tác động của hormone tuổi dậy thì, đã một mình đến đội quản lý đô thị, muốn đòi lại chiếc xe. Đội quản lý đô thị làm sao có thể để một học sinh như cậu dễ dàng lấy lại xe, chắc chắn đã từ chối. Hai bên cuối cùng chắc chắn đã xảy ra cãi vã, rồi chuyển thành xô xát. Một học sinh gầy yếu, đối mặt với một đám người lớn, trong lúc xô xát, làm sao có thể nghĩ được nhiều như vậy, lúc này, hành động bản năng “cắn” đã xuất hiện. Nhưng cậu không cắn người khác, mà lại cắn một vị lãnh đạo của đội quản lý đô thị, và suýt nữa đã cắn đứt tai của đối phương.

Suy cho cùng, đây chỉ là một lần bốc đồng của tuổi trẻ. Khi còn trẻ, ai mà không từng bốc đồng, tiếc là đối tượng cho sự bốc đồng của cậu đã sai, đó là một đối thủ mà cậu hoàn toàn không thể địch nổi, một kẻ mạnh hơn cậu cả trăm lần.

Thế nhưng, nếu chỉ vì một lần bốc đồng của tuổi trẻ mà hủy hoại đi cả một tương lai vốn tràn đầy hứa hẹn, điều đó có đáng không?

Cố Viễn thực sự rất đau lòng. Khi anh phạm tội, anh không đau lòng; khi anh giết người, khi anh nhìn tấm đá rơi xuống làm đầu Hồ Hải Bình vỡ toác, trong lòng anh không có chút thương hại, không một gợn sóng, thậm chí có thể nói là bình tĩnh đến không ngờ, và trong sự bình tĩnh đó còn xen lẫn một chút khoái cảm.

Thế nhưng, vào chính lúc này, khi biết chuyện đã xảy ra với học sinh của mình, anh giống như tấm đá xanh đột nhiên mất đi điểm tựa, rơi thẳng xuống theo trọng lực, trong khoảnh khắc sắp vỡ tan tành.

Theo lẽ thường, anh không phải là một người tốt, nhưng anh là một người thầy thực sự tốt.

Cố Viễn im lặng một thoáng, vội nói: “Cảm ơn anh nhiều, cảnh sát Lý. Nếu chú Diệp về, phiền anh nói chú ấy gọi lại cho tôi.”

“Được, nhưng vụ này chắc chú Diệp cũng không giúp được gì nhiều đâu. Tôi khuyên thầy nên tìm lãnh đạo nhà trường, để lãnh đạo trường tìm đến Sở giáo dục, rồi tìm lãnh đạo Cục công an và huyện ủy xem có cách nào châm chước không.”

“Vâng, cảm ơn anh.” Cố Viễn mệt mỏi cúp máy, bắt đầu tìm kiếm đối sách.

« Lùi
Tiến »