Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bắt Đầu

Vài tháng sau khi xuất bản cuốn tiểu thuyết gần đây nhất của mình, tôi đã ngừng viết. Trong gần ba năm, tôi không viết lấy một dòng. Các thành ngữ cố định đôi khi phải được hiểu theo đúng nghĩa đen của từng từ: tôi đã không viết một bức thư hành chính, một thư cảm ơn, một tấm bưu thiếp nhân dịp đi nghỉ, một danh sách những thứ cần mua nào cả. Không có gì đòi hỏi bất kỳ nỗ lực viết nào, không có gì tuân thủ bất kỳ mối bận tâm hình thức nào. Không một dòng, không một từ. Chỉ cần thấy một tập giấy nhắc việc, một cuốn sổ, một thếp giấy Bristol là đủ để tôi buồn nôn.

Dần dần, ngay cả cử chỉ cũng trở thành hiếm hoi, do dự, không còn được thực thi mà không kèm theo sự e ngại nữa. Chỉ việc cầm bút thôi cũng dường như ngày càng khó khăn hơn với tôi.

Sau đó, tôi còn hoảng loạn mỗi khi mở một tài liệu Word.

Tôi tìm tư thế đúng, hướng màn hình tối ưu, tôi duỗi chân dưới bàn. Và rồi tôi ngồi đó, bất động, hàng giờ, mắt dán vào màn hình.

Sau đó nữa, tay tôi bắt đầu run rẩy ngay khi tôi đưa tay đến gần bàn phím.

Tôi đã từ chối mà không hề phân biệt tất cả các đề xuất được gửi đến cho mình: những bài báo, những truyện ngắn về mùa hè, những lời tựa và việc tham gia viết chung các tác phẩm khác. Chỉ một từ viết trong một lá thư hay một tin nhắn cũng đủ khiến tôi quặn ruột.

Viết, tôi không thể nữa.

Viết, không.

Giờ thì tôi biết rằng những tin đồn khác nhau đã lan truyền quanh mình, trong giới viết văn và trên mạng xã hội. Tôi biết người ta nói rằng tôi sẽ không viết nữa, rằng tôi đã chạm đến tận cùng một thứ gì đó, rằng lửa rơm hay lửa giấy rồi cuối cùng cũng sẽ tắt cả. Người đàn ông tôi yêu đã hình dung rằng vì gặp anh mà tôi mất đà, hoặc mất đi nguồn mạch nuôi dưỡng ngòi bút, và do đó tôi sẽ sớm rời bỏ anh.

Khi bạn bè, các mối quen biết và đôi khi ngay cả các nhà báo mạo hiểm hỏi tôi về sự im lặng này, tôi đã đưa ra những lý do hoặc trở ngại khác nhau như là mệt mỏi, đi nước ngoài, áp lực thành công, hoặc thậm chí kết thúc một chu kỳ viết văn. Tôi lấy cớ là do thiếu thời gian, phân tán, bị kích động, và rút lui với một nụ cười thanh thản giả tạo không lừa được ai.

Giờ thì tôi biết rằng tất cả những điều ấy chỉ là cái cớ. Tất cả những điều ấy chẳng là gì cả.

Với người thân của tôi, hẳn đã có lúc tôi gợi lên sợ hãi. Tôi không nhớ đã nói về sự kinh hãi, nhưng vấn đề lại đúng là sự kinh hãi . Bây giờ tôi có thể thừa nhận điều đó: viết lách, vốn chiếm giữ tôi suốt một thời gian dài đến vậy, từng thay đổi sâu sắc sự tồn tại của tôi và từng rất quý giá với tôi đến vậy, lại khiến tôi kinh hãi.

Sự thật là vào thời điểm lẽ ra tôi nên bắt đầu viết lại, theo một chu kỳ xen kẽ các giai đoạn tiềm tàng, ấp ủ và các giai đoạn viết đúng nghĩa – chu kỳ gần như theo trình tự thời gian và sinh học mà tôi đã thử nghiệm từ hơn mười năm nay -, vào thời điểm tôi chuẩn bị bắt đầu cuốn sách mà bản thân đã ghi chép không ít và thu thập rất nhiều tài liệu để viết, tôi đã gặp L.

Giờ thì tôi biết rằng L. là lý do độc nhất và duy nhất cho sự bất lực của tôi. Và rằng hai năm chúng tôi gắn kết suýt nữa thì khiến tôi im lặng mãi mãi.

« Lùi
Tiến »