Đừng Nói Mãi Mãi

Lượt đọc: 2931 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Khi Claire bước vào văn phòng, cô thấy ngay rằng Sam đã ở lại cả đêm. Năm chiếc ngăn kéo đang mở toang, đèn vẫn bật và một bình cà phê cũ đang ngự trên cái giá âm ấm của máy pha cà phê. Cô vừa chun mũi vừa đổ bình cà phê cũ đi và đặt vào đó một bình mới rồi bắt tay vào sắp xếp lại trật tự cho văn phòng. Cửa phòng làm việc của Sam vẫn đóng nhưng cô biết hoặc là ông nằm ườn ra trên ghế sofa hoặc đang ngủ gục trên bàn. Ông thường làm việc tại văn phòng trong rất nhiều đêm mỗi khi nghiên cứu một hợp kim mới; niềm vui của ông nằm trong khâu phát triển các vật liệu mới chứ không phải là việc quản trị doanh nghiệp do chính ông sáng lập. Trên tất cả, ông là một doanh nhân khôn ngoan và cũng chẳng có gì thoát khỏi đôi mắt ông trong thời gian dài.

Pha cà phê xong, cô rót một cốc và mang vào văn phòng Sam. Ông đang ngủ trên bàn, đầu gối lên hai cánh tay gập trước mặt. Một cuốn sổ ghi chép chằng chịt những số và các ký hiệu hóa học đặt bên cạnh ông và năm chiếc cốc nhựa với ngấn cà phê khác nhau đang nằm rải rác trên mặt bàn. Claire đặt cốc cà phê bốc khói lên bàn và đi tới cửa sổ kéo rèm ra làm ánh sáng tràn ngập căn phòng.

“Sam, dậy thôi. Gần tám giờ rồi.”

Ông thức dậy dễ dàng, ngáp và ngọ ngoạy vì nghe thấy giọng cô. Ngồi thẳng lên, Sam ngáp lần nữa và dụi mặt, nhìn cốc cà phê mới bằng vẻ biết ơn rồi uống luôn nửa cốc.

“Cô vừa nói mấy giờ ấy nhỉ.” “Tám giờ.”

“Ngủ được gần năm tiếng không tệ lắm”. Năm tiếng thực sự là rất nhiều đối với ông, ông thường ngủ ít hơn thế nhiều. Sam là người khó hiểu nhưng Claire thích và tuyệt đối trung thành với ông. Ông gầy gò và tóc đã ngã sang màu bạc, khuôn mặt ông đã có những nếp nhăn cho thấy một cuộc đời vất vả ở một giai đoạn nào đó trong năm mươi hai năm qua, khiến cô hoài nghi về một quá khứ khá thú vị của ông, nhưng ông không bao giờ nói chuyện đó. Cô biết rất ít về Sam ngoại trừ việc vợ ông đã mất từ năm năm trước, đến giờ ông vẫn còn thương nhớ và không hề có ý định tái hôn. Bức ảnh bà vẫn nằm trên bàn và đôi khi Claire thấy ông nhìn vào nó với biểu hiện đau đớn tới mức cô phải quay mặt đi.

“Ông đang nghiên cứu cái gì mới à?”, cô vừa hỏi vừa hất đầu về cuốn sổ.

“Tôi muốn làm hợp kim mới cứng hơn, nhưng cho đến giờ mới chỉ làm nó bị giòn hơn thôi. Tôi còn chưa tìm được công thức đúng để làm nó không nặng thêm.”

Thách thức trong việc phát triển một kim loại mới là phải làm nó vừa khỏe lại vừa nhẹ, bởi kim loại càng nặng thì cần nhiều năng lượng để di chuyển nó. Các loại hợp kim tiên tiến được ứng dụng ở nhiều lĩnh vực rộng hơn các dầm thép hình chữ I chịu lực trong ngành xây dựng rất nhiều, các hợp kim phức tạp được dùng trong ngành vũ trụ và mở ra nhiều cơ hội mới trong ngành giao thông đường bộ. Sau khi một hợp kim được phát triển người ta sẽ tìm ra nhiều cách để sản xuất nó với chi phí rẻ cho ngành công nghiệp đại trà. Hồi mới vào làm việc, Claire những tưởng mới chỉ là một công việc đơn giản hằng ngày, giống như làm ở bất kỳ một nhà máy thép nào, nhưng cô đã nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình. An ninh ở đây rất chặt chẽ và các cuộc nghiên cứu thì rất thú vị.

Cô yêu công việc và sáng nay lại càng biết ơn nó hơn, bởi nó đem tâm trí cô tránh xa Max và chút không gian để thở. Anh đã chiếm trọn cả thời gian và ý nghĩ của cô kể từ lần đầu hai người gặp nhau đêm thứ Sáu. Anh áp đảo cô bằng cả sự thành thạo khôn khéo lẫn óc hài hước châm biếm, tự dính vào đời cô chặt chẽ và nhanh gọn tới mức kể cả trong lúc ngủ cũng không hoàn toàn thoát khỏi anh. Đêm hôm trước Claire khó ngủ kinh khủng, cô liên tục tỉnh giấc và tự nói với mình rằng cô không yêu anh, không thể yêu anh, nhưng ngay lúc ấy tâm trí phản trắc lại triệu hồi hình ảnh anh và cơ thể cô bắt đầu phản ứng hoang dại, trở nên nóng rực và nặng nề, rồi cô lại lo sợ. Yêu anh là hành động vừa liều lĩnh vừa ngu ngốc, đặc biệt đối với một người phụ nữ coi trọng cuộc đời an toàn dù có phần đơn điệu của mình và không bao giờ muốn mạo hiểm đón nhận đau đớn lần nữa. Việc đó càng ngu ngốc hơn vì Max đã nói với cô ngay từ đầu rằng anh chỉ muốn làm bạn. Anh sẽ thấy kỳ quặc làm sao nếu đoán ra cô cũng như tất cả những người phụ nữ khác, ngẩn ngơ trước anh như một cô gái tuổi teen bị tiếng sét ái tình! Tạm biệt tình bạn, tạm biệt Max.

Cuối buổi sáng Sam gọi cô vào văn phòng để soạn thư, nhưng ông chỉ đọc cho cô chép vài lá. Dựa người trên ghế của mình, ông chụm các đầu ngón tay vào nhau và cau mày nhìn qua chúng. Claire ngồi lặng yên, chờ đợi. Sam không cau có với cô; ông đang mải mê suy nghĩ và có khi còn không biết cô ở đó. Cuối cùng ông nhấc người đứng dậy, khẽ rên rỉ khi các cơ bắp co cứng phản đối. “Những ngày như thế này nhắc nhở là tôi đã già”, ông gầm gừ trong lúc xoa lưng.

“Ngủ trên bàn nhắc ông là mình đã già”, Claire chỉnh lại và ông càu nhàu đồng ý.

“Cuối tuần vừa rồi tôi nghe vài tin đồn”, ông nói và đi đến bên cửa sổ để nhìn xuống mái phòng thí nghiệm của mình. “Chưa có gì chắc chắn, nhưng trong trường hợp này tôi thà tin vào chúng. Có vẻ như kẻ nào đó ở nước ngoài đang quan tâm đến cổ phiếu của chúng ta. Tôi không thích thế. Tôi không thích thế chút nào.”

“Một vụ thâu tóm chăng?”

“Có thể Cổ phiếu của chúng ta không xuất hiện giao dịch tích cực, không có lượng tăng đột biến nào trong nhu cầu cũng như giá cả, vì thế có thể tin đồn chỉ là chuyện tầm phào. Tuy nhiên, vẫn còn một điều khiến tôi lo ngại. Một tin đồn nữa cũng đang được truyền đi, về hợp kim titan mà tôi đang nghiên cứu”, khuôn mặt ông căng ra vì lo lắng.

Họ nhìn nhau trong im lặng, cả hai đều hiểu nó ám chỉ điều gì. Sam đang phát triển một hợp kim cao cấp hơn các vật liệu trước đó về độ cứng và trọng lượng tới mức những khả năng nó tạo ra là không tưởng tượng nổi. Mặc dù ông vẫn chưa hài lòng với quy trình sản xuất thì nó vẫn đang nằm trong giai đoạn thử nghiệm và mức độ bảo mật đặt ra là rất cao.

Các nhân viên phòng thí nghiệm được biết về nó vì cần thiết, mặc dù chỉ có Sam là người duy nhất sở hữu tất cả các thông tin, và những người ở bộ phận sản xuất cũng biết về nó. Thông tin một khi đã bị rò rỉ ra ngoài thì sẽ có đời sống riêng của nó và lan truyền đi rất nhanh.

“Việc này quá nhạy cảm”, cuối cùng Claire nói, chính phủ liên bang sẽ không cho phép một công ty nước ngoài nào mua lại quyền tiếp cận hợp kim này”.

“Tôi đã cố giữ quyền độc lập”, Sam trầm ngâm nói trong lúc lại nhìn ra ngoài cửa sổ. “Đáng lẽ nghiên cứu này phải được phân loại bảo mật và từ đầu tôi đã biết như thế, nhưng tôi là người phi đảng phái nên chưa muốn làm cái việc phải làm ấy. Tôi tưởng chúng ta quá nhỏ bé để thu hút sự chú ý và bản thân thì không muốn chịu cảnh bảo mật lằng nhằng. Đó là một sai lầm.”

“Ông có định liên lạc với chính phủ không?”

Sam vò mái tóc bạc của mình. “Chết tiệt, tôi phải làm thôi! Tôi không muốn ba mớ lộn xộn ấy làm mình phân tâm ngay lúc này. Có lẽ…”

Sam đúng là một người phi đảng phái với trí tuệ phi thường và dị ứng với những hạn chế và giới hạn. Claire nhìn ông, biết trước quyết định của ông là gì. Sam sẽ ngồi im chờ đợi. Ông sẽ không cho phép hợp kim ấy rơi vào những bàn tay xấu xa, nhưng cũng sẽ tìm cách tự mình nghiên cứu đến chừng nào có thể.

“Ngay lúc này bất kỳ một vụ thâu tóm nào cũng sẽ thất bại. Chúng ta có vài bất động sản đã tăng giá cực nhanh, nhưng mấy năm nay tôi không đánh giá lại chúng rồi. Bất kỳ ai đưa ra một lời đề nghị mua lại sẽ không tính đến các bất động sản đó.”

“Tôi sẽ thuê người đánh giá lại”, Claire nói và ghi vào sổ.

“Bảo họ làm nhanh nhé. Tôi hy vọng chừng ấy đủ để giúp chúng ta được an toàn. Tôi chỉ cần thêm thời gian để hoàn thành nghiên cứu của mình trước khi giao nộp nó”. Ông nhún đôi vai rộng và trông có vẻ mỏi mệt. “Nghiên cứu nó đúng là rất tuyệt, nhưng từ lâu rồi tôi đã biết chúng ta đang tiến rất gần tới bước đột phá quan trọng. Chết tiệt, tôi ghét làm mọi chuyện phức tạp lên với những trò quan liêu vô bổ.”

“Tôi không nghĩ chúng vô bổ, nhưng ông thì ghét bất cứ ai bảo mình phải làm gì, cho dù có là quan liêu hay không.”

“Sam lườm cô nhưng Claire nhìn thẳng lại với vẻ bình thản tuyệt đối và một phút sau cú lườm biến thành vẻ chấp nhận hài hước. Đó là điểm cô thích nhất ở Sam. Ông có khả năng nhìn thấu sự thật và chấp nhận nó, kể cả khi đó là điều ông không thích. Bất kể đời đã mang đến cú sốc nào thì ông vẫn học được từng bài học trong đó. Ông là một thiên tài mải miết với những giấc mộng sáng tạo, nhưng ông cũng là một chiến binh đường phố đầy cảnh giác và hăng hái. Sam sẽ không bao giờ là kiểu doanh nhân làm việc trong giờ hành chính, công việc giấy tờ và các quyết định kinh doanh dù quan trọng đến đâu cũng không làm ông ham thích, ông chỉ làm việc đó vì nghĩa vụ. Tham vọng của ông, cuộc sống của ông dồn cả vào phòng thí nghiệm.

Dẫu cho suốt buổi sáng bận rộn, Claire luôn ý thức được thời gian đang mang cô ngày càng gần tới bữa trưa, khi cô sẽ được gặp lại Max. Rốt cuộc đã đến giờ nghỉ và cô vội cầm túi xách và lao ra khỏi văn phòng. Cơ thể cô nóng rực còn trái tim thì đập mạnh trong lúc đi qua đường, cô phải hít vài hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Chuyện này sẽ không đi đến đâu. Đây chỉ là một bữa trưa đơn giản giữa hai người bạn, không hơn. Cô không dám nghĩ về nó như là một cái gì khác.

Max đứng lên khi cô tìm đường đi qua một mê cung các bàn đông nghẹt người. Claire hơi đỏ mặt vì vội và mắt anh hạ xuống miệng cô trong một thoáng, đôi môi của cô đang hé mở vì thở gấp. Chúng vừa rộng lại vừa mềm và các giác quan của anh bị kích thích. Anh muốn nếm vị của cô, không phải chỉ giới hạn mình trong những nụ hôn nhạt thếch, không thỏa mãn một cách kỳ quặc trên má hay trên trán cô nữa. Anh muốn lột phăng quần áo và nếm náp cô từ đầu cho tới tận những ngón chân hồng hồng, niềm khao khát ấy khẩn cấp tới mức đe dọa sự kiềm chế của anh. Quỷ tha ma bắt cô đi, anh không thể đẩy cô ra khỏi tâm trí, nhưng lại không dám tiến tới với cô. Dù thế nào anh cũng không có nhiều thời gian và lại đang bị ngăn trở vì không biết chính xác mình phải tìm kiếm điều gì, nhưng Anson chắc chắn rằng Bronson sẽ có những tài sản được che giấu, và tình cảm của Anson Edwards thì chưa bao giờ sai.

Vấn đề là khi nhìn vào Claire anh thấy khó mà nhớ được công việc phải là ưu tiên hàng đầu ở Houston lúc này. Toàn bộ vụ thâu tóm đã bắt đầu để lại dư vị đắng ngắt trong miệng anh. Công việc kinh doanh là một chuyện, nhưng anh không thích ý tưởng lôi kéo cả Claire và sử dụng cô. Chỉ có lòng trung thành với Anson Edwards mới giữ anh tiếp tục làm việc này, và lần đầu tiên Max cảm thấy lòng trung thành ấy bắt đầu lung lay. Anh không muốn phí thời gian tìm kiếm thông tin; anh muốn giữ Claire trong tay mình và ôm chặt cô đến mức giữa họ sẽ không bao giờ còn khoảng cách nữa. Ham muốn bùng lên mãnh liệt bên trong khi cuối cùng cô cũng tới nơi và anh đứng dậy để chào, nhưng Max điều chỉnh lại nét mặt để nó chỉ hiện lên một vẻ thân ái nhẹ nhàng, bình thản giống như ý cô muốn.

“Buổi sáng bận rộn à?”, Max hỏi trong lúc cúi xuống hôn vào má Claire trước khi kéo ghế cho cô. Cử chỉ của anh duyên dáng và thản nhiên. Chắc gặp cô gái nào anh cũng hôn. Claire đau đớn tự nói với mình, nhưng điều đó không hề ngăn dòng hơi ấm đang dâng lên trong cơ thể cô.

“Chỉ là sáng thứ Hai như thường lệ thôi. Mọi việc đều đã đâu vào đấy khi tôi ra về vào chiều thứ Sáu, nhưng bằng cách nào đó qua một cuối tuần thì nó lại rối tung rối mù cả lên.”

Một cô bồi bàn xuất hiện cùng hai quyển thực đơn và họ cùng im lặng trong lúc chọn món. Họ gọi món và Max quay sự chú ý trở lại với Claire. “Sáng nay tôi đã dọn vào căn hộ rồi.”

“Nhanh thế à!”

“Tôi chỉ phải mang quần áo đến thôi mà”, Max vừa nói vừa buồn cười. “Tôi đã mua thực phẩm dự trữ và cả mấy chiếc drap1 cùng khăn tắm mới nữa…”

Bồi bàn mang cà phê tới cho họ, đưa hai cốc cà phê cùng đĩa lót tới trước mặt họ một cách nhuần nhuyễn. Nhà hàng Riley nổi tiếng phục vụ nhanh và hôm nay cô bồi bàn đã làm hết sức mình. Họ thử bắt đầu câu chuyện đến mấy lần nhưng lần nào cũng bị cắt ngang khi người ta rót thêm cà phê hay nước lọc cho họ. Nhà hàng đang đông và ồn ã, những tiếng bát đĩa, cốc chén leng keng không dứt buộc họ phải cao giọng để người kia nghe thấy.

“Claire Anh Benedict! Tôi rất mừng vì gặp hai người ở đây!”

Max lịch sự đứng dậy còn Claire quay sang để xem ai vừa mới gọi tên họ. Người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp đang rạng rỡ cười với họ là Leigh Adkinson, một người bạn cùng giai tầng xã hội hồi Claire vẫn còn là bà Halsey. Leigh vui vẻ và không có ác ý, nhưng họ chỉ là người quen chứ không phải bạn bè, và sau vụ ly dị, Claire gần như mất liên lạc với tất cả những người quen cũ. Cô có thể đếm trên một bàn tay số lần nói chuyện cùng Leigh trong năm năm qua, thế nhưng bây giờ Leigh đang cười với cô như thể họ là bạn thân nhất. Mà làm sao Leigh lại biết Max nhỉ? Claire tự hỏi.

“Anh có nhớ tôi không, anh Benedict? Chúng ta đã gặp nhau ở bữa tiệc của Virginia tối thứ Sáu đấy”, Leigh đang thao thao bất tuyệt.

“Tất nhiên là tôi có nhớ. Cô ngồi cùng chúng tôi nhé?”, anh chỉ vào chiếc ghế trống nhưng Leigh lắc đầu.

“Cảm ơn nhưng tôi phải đi thôi. Tôi biết là hơi gấp nhưng muốn mời hai bạn tới bữa tiệc tối chúng tôi sẽ tổ chức vào thứ Bảy này. Thực ra, mở đầu sẽ là bữa ăn tối ở nhà tôi rồi chúng ta chuyển đến khách sạn Wiltshine để khiêu vũ trong phòng lớn. Tony đang khởi động chiến dịch tranh cử chức thống đốc của anh ấy Hai bạn đến nhé, cả hai người. Tôi để ý thấy trong bữa tiệc của Virginia hai người đã khiêu vũ với nhau rất đẹp!”

Max đưa mắt nhìn Claire, lông mày anh nhướng lên. “Claire?”

Cô không biết phải nói gì. Vì lý do gì đó Leigh đã cho rằng họ là một đôi, nhưng sự thật đâu phải thế. Có lẽ Max sẽ muốn mời người khác đi cùng tới bữa tiệc, đó là nếu anh muốn tham dự.

“Không phải là tiệc gây quỹ đâu”, Leigh vừa nói vừa cười lớn. “Chỉ là một bữa tiệc cho bạn bè thôi. Cậu giấu mình lâu quá rồi Claire ạ.”

Claire ghét cái cách mọi người cứ làm như thể cô đang chôn vùi bản thân để tiếc thương cho cuộc hôn nhân đổ vỡ, mà thực ra đâu phải như vậy. Cô cứng người lại, lảng tránh khỏi họ và một lời từ chối bắt đầu hình thành trên môi.

Max đặt tay mình lên tay cô để ngăn lại. “Cảm ơn cô, chúng tôi rất vui được tham gia.”

“Ôi tốt quá. Chúng ta sẽ ăn tối sớm lúc bảy giờ. Claire biết chúng tôi sống ở đâu rồi đấy. Gặp lại hai người ngày thứ Bảy nhé. Tạm biệt!”

Max ngồi lại chỗ của mình và cả hai cùng im lặng.

“Em có bực vì tôi đã nhận lời thay cả hai ta không?”, anh hỏi, buộc Claire phải nhìn vào mình.

“Tôi thấy xấu hổ. Leigh tưởng chúng ta là một cặp, còn anh thì quá lịch sự nên đã không nói với cô ấy sự thật.”

Lông mày anh nhướng lên và đột nhiên quý ông lịch lãm, uể oải biến mất, thay vào đó là một người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh, gần như thô bạo. “Em thực sự nghĩ rằng tôi để tâm đến chuyện có lịch sự hay không nếu như không muốn tham dự sao? Đôi khi tôi có thể là tên đểu cáng nhất hạng đấy.”

Claire như bị thôi miên và nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngọc lam của anh, đột nhiên cô trông thấy một người khác, nhưng sự thô bạo ấy biến mất trong tích tắc và thế vào vị trí của nó lại là cái nhìn bình tĩnh, kiềm chế quen thuộc, khiến cô cảm thấy như trí óc và nhãn quan của cô đang lừa mị chính mình.

“Tại sao em không muốn đi?”, anh gặng hỏi. “Tôi không còn thuộc về nhóm người ấy nữa.” “Em sợ phải gặp lại chồng cũ à?”

“Chắc chắn tôi không muốn làm bạn với vợ chồng anh ta!”

“Em đâu cần làm bạn với họ”, Max khăng khăng và Claire cảm thấy chất thép trong lời nói của anh. “Nếu họ đến đó, em chỉ việc lờ họ đi. Ngày nay ly dị là chuyện quá bình thường, không nhất thiết phải vì nó mà chia bè chia cánh những người bạn và người quen cũ.”

“Tôi không có chiến tranh gì với Jeff”, Claire chối, “Vấn đề không phải thế”. “Vậy thì vấn đề là gì? Tôi muốn đưa em tới bữa tiệc và sau đó là nhảy với em. Tôi nghĩ chúng ta sẽ chơi rất vui, em không thấy vậy à?” “Tôi đang độc chiếm thời gian của anh…”

“ Không, cưng ơi”, Max khẽ ngắt lời. “Tôi mới đang độc chiếm thời gian của em. Tôi thích ở bên em. Em không dễ nổi cơn khóc lóc trên vai áo tôi. Tôi công khai thừa nhận mình là kẻ ích kỷ, nhưng tôi thấy thoải mái khi ở bên em, và tôi thì rất thích sự thoải mái.”

Claire đầu hàng dù biết rằng cô nên tránh càng xa Max càng tốt, vì sự an toàn về mặt tình cảm của cá nhân nhưng đơn giản là cô không làm được. Cô muốn ở bên anh, nhìn anh, nói chuyện với anh, cho dù chỉ là với tư cách một người bạn, và nhu cầu ấy mạnh đến nỗi không kiềm chế được.

Ăn trưa xong Max đưa cô qua đường. Trong lúc họ ăn mây đen đã kéo đầy trời, hứa hẹn một cơn mưa rào mùa xuân. Anh liếc nhìn lên. “Tôi phải chạy mới tránh được cơn mưa này”, anh nói. “Tối nay mấy giờ chúng ta ăn tối nhỉ?”

Claire quay sang nhìn anh khó tin. “Lại bữa tối nữa? Ba hôm liền?”

“Trừ khi em có kế hoạch khác. Tôi sẽ nấu. Rốt cuộc đây là bữa ăn đầu tiên tôi nấu trong căn hộ mới của mình mà. Em không có kế hoạch gì đấy chứ?”

“Không, không có.”

“Tốt. Bữa tối hoàn toàn bình thường thôi nhé, nên em có thể thư giãn. Tôi sẽ đón em lúc sáu giờ rưỡi.”

“Tôi sẽ đi xe”, Claire vội nói, “Như thế anh không cần phải bỏ dở việc nấu nướng”.

Anh nhìn cô nghiêm nghị và cân nhắc. “Tôi đã nói sẽ đón em. Em không được lái xe về một mình giữa đêm hôm. Mẹ sẽ tước quyền thừa kế của tôi nếu tôi để việc như thế xảy ra.”

Claire do dự. Cô đã bắt đầu hiểu Max lúc nào cũng phải làm theo ý mình như thế nào. Anh không bao giờ nhượng bộ một khi đã quyết tâm. Đằng sau cái vẻ biếng nhác thạo đời kia là một con người cứng rắn, lạnh lùng và một tinh thần thép. Đôi khi cô đã thoáng thấy điều đó, nhưng nó diễn ra nhanh tới mức cô không chắc mình vừa nhìn thấy gì, nhưng trực giác cô quá nhạy nên không thể bỏ qua sức mạnh của người đàn ông đằng sau vẻ ngoài kia.

Max lấy tay đẩy cằm Claire lên và lại đem vẻ quyến rũ ra diễn cho cô xem trong lúc nháy mắt với cô. “Sáu giờ rưỡi nhé?”

Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Cô đã muộn làm quá rồi và không có thời gian để tranh cãi vì một chi tiết vụn vặt như thế. “Được rồi, tôi sẽ sẵn sàng.”

Khoảng mười phút sau đó cô nhận ra Max là chuyên gia khiến người khác làm việc theo ý mình. Nếu dùng sức quyến rũ không xong, anh sẽ vận tới uy quyền lạnh lùng mà không một lời cảnh báo, và ngược lại, nhưng thường thì chỉ cần sức hút của anh thôi. Bao lâu mới lại có một người từ chối anh, đặc biệt là đàn bà? Có lẽ trong thập kỉ này thì chưa, Claire cau có nghĩ. Đến một người cảnh giác với đàn ông đẹp trai như cô mà còn không miễn nhiễm được với anh.

Claire vội đi từ chỗ làm về nhà, tích cực hẳn lên vì háo hức. Cô nhanh chóng tắm rửa, gội đầu và vừa mới bắt đầu sấy tóc thì đã nghe tiếng điện thoại đổ chuông.

“Được rồi, khai ra hết đi”, chị Matine dài giọng nói khi Claire nhấc máy, “Chị muốn biết tất cả về anh chàng tuyệt vời ấy”.

Nghĩ lại thì Claire nhận ra chuyện Martine nén lại sự tò mò lâu đến thế chẳng khác nào một phép lạ, đáng lẽ chị phải gọi cho Claire ở chỗ làm từ lâu rồi.

Cô chợt khựng lại, khẽ nhíu mày. Cô biết gì về Max nào? Rằng anh có ba cô em gái và một người anh trai, quê ở Anh và làm trong ngành bất động sản. Đến gia đình cô còn biết chừng ấy từ những câu trả, lời khéo léo anh đã nói với họ hôm trước. Cô biết anh có khẩu vị rất đắt tiền, ăn mặc sang trọng và có cách cư xử không chê vào đâu được. Ngoài ra thì cuộc sống của anh là một khoảng trống. Cô nhớ đã hỏi anh, nhưng kỳ lạ là không hề nhớ các câu trả lời. Cô thậm chí còn không biết anh bao nhiêu tuổi.

“Anh ấy chỉ là bạn thôi”, cuối cùng cô trả lời, bởi không biết phải nói gì khác.

“Còn Mona Lisa chỉ là một bức tranh thôi.”

“Về cơ bản thì đúng là thế. Giữa chúng em không có gì ngoài tình bạn, anh chưa bao giờ hôn cô, trừ những nụ hôn nhẹ không chút nhục dục lên má và trán, mà có phải là anh không biết làm thế nào đâu. Chỉ đơn giản là anh không hứng thú.

“Ừm, nếu em đã nói vậy”, chị Martine nói, vẫn còn hồ nghi. “Em có gặp lại anh ta không?”

Claire thở dài, “Có, em có gặp”. “A ha!”

“Đừng có ‘a ha’ với em. Bọn em là bạn, không có chữ B như kiểu Hollywood vẫn ngụ ý đâu. Chị cũng thấy anh ấy rồi đó, nên em chắc chị không khó khăn gì đế tưởng tượng ra anh ấy bị săn đuổi đến thế nào. Anh ấy mệt vì chuyện đó, thế thôi, và anh ấy cảm thấy thoải mái bên em bỡi em không đuổi theo anh ấy. Em không theo đuổi một chuyện tình lãng mạn đâu.”

Ở đầu dây bên kia, Martine nhướng đôi lông mày đầy biểu cảm của mình lên. Chị sẵn sàng tin chuyện Claire không theo đuổi một chuyện tình, nhưng không đời nào chị tin rằng Max Benedict chỉ đang gặp gỡ em gái mình bởi anh ta thấy “thoải mái” bên cô. Ô, đúng là anh ta thường bị săn đuổi và mọi bản năng săn mồi của đàn ông trong anh ta sẽ dựng đứng lên khi thấy Claire nhìn thẳng vào anh như kiểu anh là kẻ vô giới tính. Martine hiểu đàn ông khá rõ, chỉ cần liếc qua chị cũng biết Max nam tính đến nhường nào, thậm chí còn háu đói hơn nhiều người, thông minh hơn nhiều người và sở hữu một bản năng giới tính mạnh tới mức chị tự hỏi tại sao Claire vốn thường ngày nhạy cảm với con người như vậy mà lại không nhìn thấy. Nhưng có lẽ vì Claire quá ngây thơ nên không nhận ra nguồn năng lượng đó là gì. Dù cho đã từng kết hôn với Jeff Halsey, Claire vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định, một sự mơ mộng nào đó tách biệt cô với những người khác.

“Nếu em chắc thế…” “Em chắc, tin em đi.”

Cuối cùng Claire cũng kết thúc cuộc nói chuyện với Martine và lo lắng liếc nhìn đồng hồ. Đã gần 6 giờ. Cô sấy vội tóc nhưng không có thời gian làm gì với nó ngoại trừ xõa ra. Anh đã nói hãy ăn mặc bình thường, vì thế cô mặc một chiếc quần lanh màu be và áo len rộng màu xanh dương với cổ khoét sâu cộng với cái khăn quàng. Thế có thoải mái quá không nhỉ? Max lúc nào cũng ăn mặc chỉnh tề và anh lại có thói kiểu cách của Anh nữa. Xem giờ lần nữa, cô biết là mình sẽ không đủ thời gian đổi sang bộ cánh khác; cô vẫn còn phải trang điểm.

Ngay khi Claire chải tóc lần cuối cùng thì chuông cửa reo. Đúng sáu giờ rưỡi. Cô cầm túi lên và vội ra mở cửa.

“À, em đã sẵn sàng, như thường lệ”, anh nói và chạm tay vào cổ áo len của cô. “Em cần mang theo áo khoác. Mưa đã làm trời trở lạnh rồi.”

Những giọt nước li ti lấp lánh trên chiếc áo khoác vải tuýt và trên mái tóc vàng óng khi anh dựa người vào khung cửa chờ Claire đi lấy áo. Khi cô trở lại, Max đưa tay khoác vai cô theo kiểu bạn bè.

“Tôi hy vọng là em đang đói. Tôi đã làm quá cả sức mình, nếu có thể nói vậy.”

Nụ cười của anh mời gợi Claire chia sẻ câu nói hài hước, và khi anh ôm cô vào thân hình cao lớn của mình trong lúc họ bước đi, cô hài lòng dựa sát vào anh. Gần gũi anh đến thế là một niềm sảng khoái xen lẫn cả đau khổ vì cô biết đáng lẽ mình phải từ chối, nhưng trong giây phút này cô không tài nào kéo mình ra được. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh, sức mạnh nằm trong cánh tay đang khoác vai cô hờ hững và ngửi được cả mùi ấm áp, sạch sẽ từ làn da anh. Đôi mắt cô khẽ nhắm lại vì niềm khao khát đang dâng trào ở sâu bên trong nhưng cô cố gạt nó đi. Cho dù chỉ trong chốc lát cũng không nên giả vờ rằng cảm giác này của cô sẽ đem lại điều gì đó khác biệt - tất cả những gì nó sẽ mang lại cho cô là sự đau khổ. Cô đã được định đoạt là bạn của Max, và cánh tay khoác vai cô chỉ nói lên điều đó mà thôi.

“Tôi hy vọng em thích hải sản”, anh nói khi đã vào trong căn hộ. Chiếc gương có khung mạ vàng đặt phía trên bàn kiểu Hoàng hậu Anne phản chiếu hình ảnh của họ khi anh cởi áo khoác cho cô và cho mình rồi treo cả hai chiếc áo lên tủ ở ngay trong tiền sảnh. Bị chiếc gương thu hút, Claire nhìn hình anh trong đó, để ý thấy vẻ uyển chuyển trong động tác của anh, kể cả khi chỉ làm việc vặt.

“Đây là Houston. Vịnh Mexico ở ngay sau lưng chúng ta. Không thích hải sản khác nào không yêu nước.”

“Đặc biệt là tôm chứ?”

“Tôi đặc biệt thích tôm”, Claire liếm môi.

“Tôm sốt cay2 có nằm trong số đó không?” “Có. Chúng ta sẽ ăn món ấy à?”

“Ừ. Tôi có công thức từ New Orleans nên đây là món tôm sốt cay chính hiệu đấy nhé.”

“Tôi khó mà tưởng tượng được cảnh anh tất bật trong bếp”, cô nói khi đi theo anh vào trong căn bếp nhỏ nhưng cực kỳ hiện đại, mọi đồ vật đều được gắn trong tường và nằm trong tầm với của anh. Một mùi cay nồng hầp dẫn ngập tràn trong phòng.

“Thường thì tôi không nấu ăn nhưng nếu đặc biệt thích món nào tôi sẽ học cách chế biến món đó. Tôi còn có thể ăn tôm sốt cay ở đâu được khi về Anh thăm nhà? Chắc chắn là đầu bếp của mẹ tôi sẽ không bao giờ làm món ấy. Thêm vào đó, tôi cũng phải học cách làm món pudding Yorkshire cũng vì cùng lý do như thế chỉ khác lục địa. Bàn đã dọn rồi, em giúp tôi mang đồ ăn ra nhé?”

Claire khó mà tin được anh chỉ mới chuyển về căn hộ này sáng hôm nay. Max có vẻ thoải mái như ở nhà và trong căn hộ không có thứ gì chưa được sắp xếp cả. Mọi thứ đều ở chỗ của nó, như thể đang chờ đợi để anh bước vào. Bàn ăn đã được bày biện một cách hoàn hảo và khi họ cùng ngồi xuống, Max khui một chai vang trắng để rót vào ly của họ. Rượu có vị nhẹ và tươi, đúng thứ cô muốn khi ăn kèm với món tôm sốt cay và cơm trắng. Cả hai cùng thư giãn, Claire vừa ăn vừa uống nhiều hơn bình thường. Thứ rượu ấy đẩy một luồng hơi ấm dễ chịu tràn khắp người cô và sau bữa tối họ tiếp tục uống rượu trong lúc lau dọn và rửa bát đĩa.

Max không hề khăng khăng đòi tự rửa bát, điều đó làm cô thấy buồn cười - vậy ra anh không hướng nội tới mức ấy. Anh thấy không có lý do gì cô lại không giúp. Hai người đi lại trong căn bếp chật hẹp rất khó khăn và họ liên tục đụng nhau, nhưng ngay cả việc ấy cũng dễ chịu. Những cú đụng chạm của cơ thể đem đến một niềm khoái lạc bí mật đến mức đôi lần cô đã cố ý không tránh đường cho anh. Hành vi ấy hết sức xa lạ với tính cách của cô, bởi nó gần như là tán tỉnh, mà cô thì không hề biết tán tỉnh ai bao giờ. Cô không giỏi làm việc đó như Martine. Chị Martine biết cách cười chớp mi và nói vài câu bỡn cợt vô thưởng vô phạt nhưng Claire thì khó chịu với mọi trò chơi tình ái kể cả khi chúng chỉ là đùa cho vui.

Rượu đã làm Claire thư giãn hơn tưởng tượng. Ngay khi họ ngồi trong phòng khách cô đã cảm thấy các cơ bắp của mình biến thành bơ, và cô thở dài mơ màng. Cô uống thêm một ngụm thứ rượu vàng óng đó và Max lấy chiếc ly từ tay cô để đặt nó lên bàn cà phê.

“Tôi nghĩ em uống đủ rồi. Em sắp ngủ gục truớc mặt tôi đấy.”

“Không, nhưng đúng là tôi mệt”, Claire thừa nhận và ngửa đầu ra sau. “Hôm nay là ngày bận rộn, dù với tiêu chuẩn ngày thứ Hai đi nữa.”

“Có việc gì bất thường chăng?”, Max ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt anh được hàng mi rủ xuống che đi.

“Có thể Sam - ý tôi là ông Bronson, ông chủ của tôi - đã nghe thấy lời đồn đại chúng tôi đang là mục tiêu của một vụ thâu tóm.”

“Ồ?” Max tập trung chú ý vào cô, cơ thể anh căng lên bất chấp vẻ ngoài điềm tĩnh. “Sao ông ấy biết?”

“Sam quen biết rất rộng và lại có bản năng đáng nể. Điều làm ông ấy đau đầu nhất là khả năng một công ty nước ngoài đang đứng sau vụ này.”

Khuôn mặt anh vô cảm trong lúc đưa tay ra đằng sau đầu cô và bắt đầu mát xa những cơ bắp ở cổ và vai, ngón tay anh khiến cô phải khẽ kêu mmmm thích thú.

“Tại sao việc đó lại đặc biệt đáng lo?”

“Bởi vì Sam đang trong quá trình phát triển một hợp kim có rất nhiều ứng dụng rộng rãi, đặc biệt trong vũ trụ”, Claire lẩm bẩm, rồi cô nghe thấy những lời của chính mình vọng lại trong đầu và mở choàng mắt. “Không thể tin là tôi kể cho anh nghe điều đó”, cô hoảng hốt nói.

“Suỵt, đừng lo. Tôi không nói ra đâu”, anh xoa dịu, tiếp tục những cử động mát xa. “Nếu việc sản xuất hợp kim ấy có ý nghĩa với an ninh quốc gia đến thế tại sao nó còn chưa được xếp loại tuyệt mật? Việc đó sẽ bảo vệ ông ta khỏi bị một công ty nước ngoài mua lại.”

“Sam không thích dính tới chính trị. Ông ấy không thích luật lệ và quy tắc hay sự kiểm soát nghiêm ngặt đi kèm với việc được chính phủ can thiệp vào. Ông ấy muốn hoàn thiện chất hợp kim trước, tiến hành nghiên cứu đầy đủ và thực nghiệm theo ý mình, với các quy tắc của mình đã. Tất nhiên ông ấy sẽ đến gặp chính quyền nếu lời đồn là sự thật. Ông ấy sẽ không để hợp kim kia rơi vào tay đất nước khác.”

Spencer-Nyle đã bắt đầu mua cổ phiếu của Hợp kim Bronson, nhưng với số lượng nhỏ và rất lặng lẽ. Anson chưa sẵn sàng hành động, nhưng nếu Bronson cũng nghe thấy một lời đồn đại khác về các công ty của nước ngoài đang âm mưu thâu tóm thì tin tức ấy rất đáng kể và Spencer-Nyle sẽ phải có những bước tiến sớm hơn kế hoạch của Anson. Nguy hiểm là ở chỗ lúc này Bronson sẽ cảnh giác trước bất kỳ động thái nào đối với cổ phiếu của ông ta, và Claire đã xác nhận rằng Bronson chỉ thích làm việc độc lập. Đối với lời đề nghị của Spencer- Nyle, ông ta cũng sẽ không thích thú gì hơn vụ thâu tóm của một công ty nước ngoài. Dù Hợp kim Bronson là công ty được niêm yết nhưng vẫn là đứa con của ông ta, và Sam Bronson vốn nổi tiếng là chiến binh cứng rắn, gai góc. Max ghi nhớ trong lòng sẽ phải gọi ngay cho Anson sau khi đưa Claire về nhà.

Anh hạ Claire xuống sofa, duỗi thẳng người cô ra cho nằm úp mặt xuống. “Anh đang làm gì đấy?”, cô hỏi với đôi mắt mở lớn.

“Mát xa lưng cho em”, anh nói, vẫn giữ giọng mình trầm và dịu đàng. Anh đùng sức mạnh từ hai bàn tay mình để tìm những chỗ co cơ do căng thẳng và cả hai chìm vào im lặng, chỉ còn âm thanh thở dài khe khẽ của Claire. Max để ý thấy mí mắt cô lại sụp xuống và một nụ cười nhếch lên trên môi anh. Cô thực sự sẽ ngủ gục trước mặt anh. Chuyện chưa từng xảy ra với anh bao giờ, ít nhất là vào lúc sớm sủa như thế này. Phụ nữ thường ngủ trên tay anh, sau khi ân ái, nhưng có vẻ như Claire hoàn toàn không nhận ra bản năng giới tính của anh. Kể cả khi cơ thể họ va chạm nhau trong bếp lúc cùng dọn rửa, cô cũng không biểu hiện ra là có chú ý chút nào; như thể cô thậm chí còn không biết trên đời này có sex vậy.

Max nhìn xuống Claire, mái tóc vàng màu mật ong trải trên sofa, đôi môi cô mềm và hé mở, đôi mắt lớn màu nâu nhắm lại. Tay anh trên lưng cô trông quá lớn, nếu anh chụm hai ngón cái vào nhau trên sống lưng thì những ngón còn lại duỗi ra có thể chạm tới ngực cô. Anh có thể cảm nhận được lồng ngực nhỏ bên dưới lớp len mềm của chiếc áo và lớp da như lụa thậm chí còn mềm mại hơn. Cô đã ngủ, không chỉ theo nghĩa bóng - anh muốn đánh thức cô dậy và mang cô lên giường, ở đó anh sẽ đánh thức bản năng giới tính của cô. Max muốn cô phải cảm nhận anh, để không bao giờ nhìn vào anh với vẻ xa cách đáng giận kia trong mắt nữa. Nhưng vẫn chưa được. Chưa được. Anh không thể mạo hiểm dọa cô chạy mất cho đến khi đã tìm hiểu được mọi điều cần biết vì vụ thâu tóm chết tiệt kia. Rồi sau đó… Sau đó anh sẽ hành động và Claire Westbrook sẽ biết làm người phụ nữ trên giường anh sẽ ra sao.

Đôi tay anh run rẩy khi nhìn xuống cô và lần đầu tiên anh tự hỏi cô sẽ nói gì khi khám phá ra danh tính thực của anh. Tất nhiên cô sẽ tức giận - anh không tưởng tượng được cô lại không giận - nhưng anh nghĩ mình đủ sức xử lý cơn giận ấy. Chính ý nghĩ cô có thể bị tổn thương mới khiến anh khó chịu. Anh không muốn làm hại cô theo bất kỳ cách nào. Anh muốn được ôm cô, làm tình với cô, trân trọng cô, chết tiệt! Anh không chịu nổi việc đánh mất lòng tin của cô mà phải khó khăn lắm mới giành được, càng không chịu nổi khi cô không còn cho anh những nụ cười chậm rãi và sự bầu bạn lặng lẽ của mình. Anh chưa từng gặp người phụ nữ nào như Claire không một ai vừa nhẹ nhàng lại vừa xa cách như cô. Anh không bao giờ biết cô đang nghĩ gì, đằng sau đôi mắt sẫm màu kia ẩn chứa những giấc mơ nào. Max vô cùng nhạy cảm trong vấn đề phụ nữ, chỉ có Claire luôn lẩn tránh anh và mỗi nụ cười, mỗi ý nghĩ cô trao anh đều giống như một kho báu, bởi nó giúp anh tiếp cận gần hơn tới người phụ nữ bí ẩn đằng sau vẻ ngoài nhút nhát kia.

Lòng anh tràn ngập âu yếm khi nhìn cô. Cô thực sự kiệt sức rồi; nếu anh đã không thể mang Claire lên giường thì tốt hơn nên để cô về với giường của mình. Anh khẽ đánh thức cô, thích thú cách cô chớp đôi mắt màu đen với anh đầy bối rối. Rồi cô nhận ra mình đang ở đâu và một màu đỏ lựng trải khắp hai gò má.

“Tôi xin lỗi”, Claire nói, lúng túng đứng dậy. “Tôi không định ngủ quên.”

“Đừng lo - em mệt mà. Bạn bè để làm gì nào? Đáng lẽ tôi để em ngủ trên sofa, nhưng tôi nghĩ em sẽ thoải mái hơn khi ngủ trên giường của mình”. Họ cùng đi ra tiền sảnh và anh cầm áo khoác cho cô. Anh không nói gì trên chuyến xe về căn hộ của cô còn Claire thì quá buồn ngủ nên cũng không muốn nói chuyện. Trời lại mưa, một màn mưa phùn từ từ làm ướt các con phố và gió lạnh khiến cô chui sâu vào áo khoác.

Max kiểm tra căn hộ trong lúc cô đứng nhìn vì biết anh sẽ lại trưng ra cái vẻ cao ngạo ấy nếu mình gợi ý là không cần phải làm thế.

“Mai tôi sẽ gọi lại cho em”, anh nói khi trở lại chỗ Claire và nâng cằm cô trong tay mình.

“Vâng”, Claire khẽ đồng ý, cảm thấy mỗi giờ chờ để gặp lại anh dường như dài cả một năm. “Max này?”

Anh nhướng một bên lông mày trước giọng dò hỏi của cô, chờ đợi. “Điều tôi đã nói về loại hợp kim…”

“Tôi biết. Tôi hứa sẽ không nói một lời. Tôi hiểu thông tin đó rất nhạy cảm.”

Lời hứa này Max có thể giữ được vì anh không cần phải bàn về hợp kim ấy với bất kỳ ai. Anson đã biết về nó rồi. Vấn đề của họ bây giờ là trường hợp - không, khả năng cao - là một mối quan tâm từ nước ngoài, gần như chắc chắn là không thân thiện, đang âm thầm hoạt động để đoạt được công nghệ ấy qua một vụ thâu tóm với bình phong là một công ty trong nước.

Bronson sẽ hành động rất nhanh để bảo vệ công ty mình trước một mối nguy như thế, đồng thời cũng ngăn cản cả các nỗ lực mua lại khác.

Trông Claire yếu đuối và ngái ngủ khó tin, mọi tuyến phòng ngự của cô đã hạ xuống. Anh nâng cằm cô lên và cúi xuống để hôn cô, miệng anh đặt trên môi cô trước cả khi cô kịp nhận ra anh sẽ không hôn vào má như mọi lần. Anh giữ mối tiếp xúc của họ nhẹ và thoáng qua, nhưng gần như ngay lập tức cô đã cứng người và lùi lại, bức tường trống rỗng chết tiệt đã lại dựng lên trước mắt anh. Anh thả tay và bước lùi khỏi cô như là không để ý thấy điều gì, nhưng một cơn giận tím tái đang nung nóng ruột gan anh. Quỷ tha ma bắt cô đi, ngày nào đó không xa anh sẽ buộc cô phải nhìn anh như nhìn một người đàn ông!

“ Mai tôi sẽ gọi”, anh lại nói. “Tôi phải điều tra vài chuyện nên sẽ bận tới chiều, nhưng tôi sẽ gọi em trước khi em tan sở.”

Không chờ cô đồng ý, Max tự ra ngoài và đi bộ về xe.

Chú thích:

1- Drap: Chăn trải giường.

2- Nguyên văn shrimp creole, một món ăn chế biến từ tôm Hùm xuất xứ từ vùng Lousiana

« Lùi
Tiến »