Ê-đi-xơn

Lượt đọc: 535 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 7 -

Một trận đòn oan 

Rạng sáng thì mổ xong. Bà Edison đã thoát khỏi tay thần chết. Mệt quá, bác sĩ nằm vật trên chiếc đi-văng tạm nghỉ. Tom ngồi ghé bên cạnh ông, mệt bã vì một đêm thức trắng lo âu. 

– Nếu đêm qua, cậu không nghĩ ra cái trò ấy với tấm gương thì giờ đây mẹ cậu đã thành người thiên cổ! 

Nghe vậy, Tom chợt giật mình nhớ đến tấm gương lớn lấy ở hiệu ông Dingle mà ông ta không biết. Em vội vàng vác tấm gương lại cửa hiệu để trả. 

Đến nơi, Tom thấy mọi người đang xúm xít bàn tán quanh chỗ cửa bị đập vỡ. Ai cũng cho rằng kẻ trộm vào hiệu lúc đêm. Dingle đứng đấy đang kêu ầm lên: 

– Tôi bị mất trộm! Thằng trộm đã phá cửa vào và lấy mất tấm gương. Tôi phải đi trình cảnh sát mới được! 

Lúc ấy, Tom vác gương lại. Vừa nhìn thấy Tom, Dingle kêu lên: 

– Kia, thằng trộm lấy gương của tôi đây rồi!... 

Chẳng nói một lời, Dingle xông vào đánh em túi bụi. Chiếc gương tuột khỏi tay em vỡ tan. Chiếc gương vỡ càng làm hắn thêm cáu, hắn vớ lấy cái gậy và vụt em tới tấp. Tom kêu ầm ĩ, nhưng chẳng ai vào can giúp em. Vừa may, khi ấy ông Edison đi bán rơm trở về. Thấy Dingle đang đánh con mình, ông bèn nhảy từ trên xe ngựa xuống túm lấy tên chủ hiệu nhẫn tâm ấy. Ông đánh con thì được nhưng kẻ khác thì không! Ông quát lão Dingle: 

– Sao ông đánh nó? 

– Vì nó ăn cắp và làm vỡ gương của tôi. 

Ông Edison liền hỏi Tom, khi ấy em đang sắp sửa chạy về:

– Đúng không? 

– Con lấy vì...

– Được, về nhà rồi tao sẽ hỏi tội mày. Bây giờ thì cút!

Lão Dingle được thể kêu lên: 

– Ông phải đền tôi mười hai đô-la về chiếc gương vỡ và ba đô-la về chỗ cửa vỡ. 

Một người nào đó bảo: 

– Này, ông Dingle... phải công bằng chứ! Cái gương vỡ là do ông đánh thằng bé nên mới rơi vỡ chứ đâu phải tại nó.

– Đúng, đúng như thế đấy! - Nhiều người cùng nói một lúc. – Có đền thì chỉ đền cái cửa thôi. 

Lão chủ hiệu cự lại: 

– Không thể được. Nó ăn cắp gương của tôi nên tôi phải đánh nó. 

– Nó ăn cắp mà lại còn mang đến trả à? 

– Tôi không biết. Cứ phải đền cho tôi mười lăm đô-la, chỉ có thế thôi. 

– Được, tôi sẽ đền mười lăm đô-la cho ông, nhưng trước hết tôi phải biết mọi việc xảy ra như thế nào đã. 

– Thôi được, - lão chủ hiệu nói. - Tôi sẽ chờ ông đến chiều, nếu không tôi sẽ đi trình cảnh sát! 

Ông Edison quay lưng lại không trả lời, trèo lên xe quất mạnh ngựa về nhà. Đến sân, ông gặp bác sĩ Pender đi ra. Bác sĩ thấy ông thì mỉm cười: 

– Thế là thoát rồi... Mọi việc xong xuôi cả rồi... 

– Ai thoát ạ? - ông Edison hỏi vì ông tưởng bác sĩ nói đến Tom.

– Bà nhà ông chứ ai nữa. Tôi đã mổ kịp cho bà ấy đêm qua rồi. Cả đêm mọi người đều thức trắng. Nếu cậu Tom không tìm cách lấy gương tăng ánh sáng thì không tài nào có thể mổ cho bà nhà được. Như vậy... chắc bà ấy đã bị nguy mất rồi... 

– Ông bảo rằng nhờ có cháu Tom giúp ông phải không?

– Vâng. Thật là một cậu bé thông minh. Tôi rất mừng cho ông về cậu ấy.

Ông Edison mở tròn mắt ngạc nhiên: 

– Ông bảo sao? Thế mà tôi lại tuởng là nó đi ăn cắp gương của người ta. Cám ơn bác sĩ, cám ơn!... Giờ thì tôi đã hiểu ra rồi.

Chiếc cầu gãy 

Trưa hôm sau, trước cửa ga có một đám người đứng ngơ ngác, im lặng, nét mặt ai cũng lộ vẻ lo âu, buồn rầu. Có chuyện gì vậy? Ở ga vừa nhận được điện báo chiếc cầu trên đường Port Huron - Detroit bị gãy mà tàu số 7 đương lao nhanh vùn vụt trên con đường đó. Trên tàu có nhiều người, trong đó có cả Tania và anh Bill. Tất nhiên chẳng một ai trên tàu đó biết tính mạng họ đang bị đe dọa; mà tất cả những ai biết tin cầu gãy chưa biết làm thế nào báo cho viên trưởng tàu - Nelson biết để hãm tàu lại. Lo lắng, run sợ. Mọi người sau khi đã kêu khóc và chạy lung tung hốt hoảng trên sân ga chán lại đứng túm tụm từng đám, im lặng. Có tiếng khóc sụt sịt... Ai cũng có người thân hay bè bạn trên chuyến tàu bị đe dọa ấy. Tom ra ga đón chị Tania, thấy thế liền len lỏi qua các đám đông vào tận buồng điện báo, hỏi: 

– Cái gì thế? Cái gì thế? 

Một người nào đó trả lời: 

– Nước cuốn mất cầu ở Hio rồi. 

Tom sững người. Trước mắt em, thoáng hiện ra hình ảnh chị Tania và anh Bill. Nếu hai người này mà bị thế nào thì gia đình em sẽ ra sao; và còn tính mạng mẹ nữa, mẹ vừa thoát chết đêm qua xong. Không, không thể như thế được! Tim Tom đập rộn lên, lo sợ và đau đớn. Làm gì để cứu được họ đây? Bao nhiêu là người trên chuyến tàu này! Óc em căng thẳng, suy tính. Tay em túm lấy lông mày bên phải mà giật như thói quen khi có điều gì suy nghĩ căng thẳng. Lúc ấy, một đầu tàu đi qua chợt kéo một hồi còi dài, một hồi còi ngắn để dồn đường. Tiếng còi ấy làm em nẩy ra một kế hoạch cứu nguy cho đoàn tàu số 7. Em gạt mọi người ra, chạy đến buồng điện báo kêu lên: 

– Tôi sẽ báo cho tàu dừng lại, tôi sẽ báo cho bác Nelson biết mà ngừng tàu lại! 

Có mấy người mắng Tom:

– Cút ngay, thằng mất trí! 

Tom không nản, em chạy như bay đến chiếc đầu máy và nhanh nhẹn leo lên bậc toa. Bác lái tàu chưa đoán ra em định làm gì liền quát: 

– Thằng bé kia, trèo lên đây làm gì? 

Chẳng trả lời, em chạy đến bên chiếc tay quay để kéo còi, em kéo từng hồi còi theo tín hiệu morse. Một điện báo viên ở ga nghe thấy tiếng còi chợt hiểu ra ý định thiên tài ấy của em: kéo còi đánh morse cho đoàn tàu sắp bị nạn. Đúng là chỉ có cách ấy mà thôi! Anh ta chạy vội ra chiếc đầu máy, leo lên hỏi Tom: 

– Nhưng có ai hiểu morse ở đó không em? 

– Có chị Tania. Chị ấy biết morse và sẽ báo tin...

– Thế thì lên đường ngay! 

Mọi người vui mừng nhìn theo chiếc đầu tàu hối hả lao đi với niềm hy vọng mong manh. 

Tom liên tiếp báo tin dữ ấy bằng tín hiệu morse cho Tania, hết hồi này sang hồi khác... 

... Trong khi đó, đoàn tàu số 7 vẫn thản nhiên lao nhanh về phía chiếc cầu gãy. Tania đang lim dim ngủ, ngả đầu vào vai anh Bill. Bỗng nhiên, cô nghe mơ màng có tiếng còi gọi đúng tên cô. Lạ nhỉ? Mình mơ chăng? Cô lắng nghe... đúng, cả một câu dài... Cô cố nghe một lần nữa. Rõ ràng là những tiếng còi đang gọi tên cô: "Tania, hãm tàu lại, cầu gẫy"... Đúng Tom rồi, chỉ có Tom thôi. Tania chạy vụt ra cửa toa tìm Nelson. 

– Bác ơi, Tom đánh điện bảo hãm tàu lại ngay, cầu gẫy đấy!

Nhưng lão Nelson lườm em một cái rồi quay đi, thản nhiên bảo mấy người tò mò đang ngạc nhiên nhìn lão ta và Tania:

– Hừ, nó cũng dở người một tí như tất cả những người họ Edison ấy mà... 

Tania hét lên: 

– Hãm tàu lại, cầu gãy, ông không nghe thấy à? Cầu gẫy, tàu sẽ lao xuống sông!

Hành khách nghe thấy thế thì hốt hoảng nháo nhác lên. Lúc bấy giờ Nelson đành phải kéo cái phanh hãm mắc ở mỗi toa - cũng chính Tom là người đã làm cái khóa hãm này hồi em còn đang bán bánh kẹo trên tàu. Tàu được hãm lại cách cầu khoảng một kilômét rưỡi và bắt đầu chạy từ từ, thận trọng tiến về phía cầu. Hành khách đều muốn xem tin Tania báo có đúng hay không. Quả thật, cầu bị nước cuốn trôi. Lúc này mọi người mới khiếp sợ trước cái tai họa mà ít phút trước đây họ còn cho là sự tưởng tượng của một cô bé mơ ngủ. Bên kia cầu là chiếc đầu tàu do bác Powers lái, cạnh bác là Tom. 

Nelson bắc loa tay gọi: 

– Hoan hô bác Powers! Nhờ có bác mà chúng tôi thoát chết!

Bác Powers trả lời: 

– Không, đó là nhờ Tom Edison đấy! 

Tania rất hãnh diện về Tom, em bắc loa tay gọi: 

– Tom ơi, em là một anh hùng đấy! 

– Không, chị mới xứng đáng, chị Tania ơi! 

Bác Powers cười vui vẻ: 

– Niềm vinh dự này phải chia đều cho cả hai chị em chứ!

– Mẹ thế nào, Tom? 

– Đỡ rồi, đã kịp mổ ngay. 

Bên này sông, một cuộc tranh cãi nổ ra. Bill hỏi Nelson:

– Thế nào, ông thấy Tom thế nào? 

Nelson bảo: 

– Bao giờ tôi cũng bảo với mọi người rằng Tom là một chú bé được việc, nó làm vinh dự cho cả tỉnh đấy. Ai cứ phản đối tôi xem, tôi thì tôi cho hắn một trận ngay. 

Ở Port Huron, mọi người nóng lòng như lửa đốt. Không nói ra, nhưng ai cũng nghĩ rằng chỉ ít phút nữa thôi tin dữ sẽ bay về với họ. Ông Edison, trông già hẳn đi, đứng tựa vào một chiếc cột, mặt ủ rũ, lòng ông trống rỗng. Ông có hai đứa con thân yêu trên chuyến tàu đáng nguyền rủa kia. Nhưng tin mừng đã quay lại, đầu tàu mang Tom đi đã trở về báo rằng tàu số 7 đã kịp thời dừng lại nhờ sáng kiến tài tình của Tom. Tất cả mọi người hò reo vui sướng, còn ông Edison thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười. Mọi người ùa lại phía Tom, tung em lên cao, nắm chặt tay Tom và hôn em tới tấp. Tom trở thành người anh hùng ngày hôm đó. 

Ông trưởng ga, sau khi cảm ơn và chúc mừng Tom rồi, liền đề nghị: 

– Cháu có muốn vào làm điện báo ở đây không? 

– Thế thì tốt quá, xin cảm ơn ông. 

– Vậy từ ngày mai, cháu có thể bắt đầu làm việc ngay. Hiện giờ, có một chỗ trống và ta sẽ ghi tên cho cháu. 

– Cháu cảm ơn lòng tốt của ông, thật là vừa may cho cháu.

Lúc đó ông Edison cũng đến với con. Ông hôn lên hai má Tom, ôm lấy cậu và bảo: 

– Cha tự hào về con! Con đã làm nhiều điều khiến cha phật ý nhưng con cũng đền đáp lại xứng đáng. 

– Cha đã rõ câu chuyện về cái gương chưa? 

– Rồi, bác sĩ Pender đã kể cho cha nghe rồi. 

Tom sa sầm mặt lại: 

– Con đã bị một trận đòn oan. 

Người cha nắm lấy tay con dắt đi, thở dài: 

– Rồi ta sẽ tính nợ với lão Dingle sau. Cha chưa chịu đâu. Nào, ta đến chỗ hắn trả nợ cho hắn. 

– Vâng, ta đi cha ạ! 

Hai cha con kiêu hãnh đi trong niềm mến phục của mọi người. Cả thành phố biết chuyện cứu tàu của Tom. Đến cửa hàng lão Dingle, ông Edison hỏi: 

– Thế nào, tôi nợ ông bao nhiêu? 

– Tôi đã nói rồi đấy: cái gương mười hai đô-la, cái cửa ba đô-la.

– Thế nghĩa là mười lăm đô-la chứ gì? Đây, cầm lấy! - ông đưa mười lăm đô-la cho hắn - Nhưng còn trận đòn thì sao?

Lão Dingle cười nhăn nhở: 

– Trẻ con đôi khi cho chúng hai, ba trận đòn có hại gì đâu?

– Tất nhiên là chẳng có hại gì. Nhưng đánh nó là tao chứ không phải mày. Hiểu không! 

Rồi ông Edison túm lấy cổ áo lão Dingle quai cho hắn hai quả đấm ngã sóng soài. Xong ông lại dựng lão dậy, giáng cho lão hai cái tát như trời đánh nữa. 

Thằng Joe, con lão Dingle, thấy bố nó bị đánh kêu ầm lên:

– Ai cứu với! Ai cứu với! 

Nhưng Tom đã túm lấy nó và ném nó vào thùng bột làm cho từ đầu đến chân nó bột phủ trắng xoá như vừa ở máy xay bột ra. Vài người tò mò đứng lại xem. Một lúc sau, cảnh sát khu vực tới.

– Cái gì vậy? Cái gì mà ầm ĩ lên thế? 

Ông Edison liền kể cho mọi người nghe. Vừa khi ấy, bác sĩ Pender đi qua. Thấy vậy, bác sĩ liền kể lại cho cảnh sát trưởng nghe.

– Cậu bé này, bằng trí thông minh của mình đã cứu mẹ thoát chết. Đáng lẽ người ta phải nêu gương cậu ấy về lòng thương mẹ thì đằng này cậu ấy lại bị đòn như một con chó. 

Một vài người thêm: 

– Cậu ấy đã cứu cả đoàn tàu nữa cơ đấy! 

Nghe xong, cảnh sát trưởng quay bảo lão chủ hiệu: 

– Ông Dingle, thế thì cũng đáng thôi. Tôi chẳng thể làm thế nào khác được. Lần sau thì ông nên hỏi trước đã nhé, kẻo lại còn bị nặng hơn. 

Mấy ngày sau, Tom đi Detroit để nhận chân điện báo viên. Cha, chị Tania, anh Bill và vài người bạn thân của gia đình đưa tiễn Tom. 

Mẹ Tom không ra ga được vì bà chưa khoẻ hẳn và phải nằm yên, tránh cử động, trên giường bệnh. Tàu đến, Tom lên toa cuối cùng, đứng chỗ cuối toa nơi mỗi lần đi tàu em thích đứng nhất. Tania vẫy vẫy chiếc mùi soa: 

– Tạm biệt! Em đi mạnh khoẻ và thành công tốt đẹp nhé!

Tom trả lời: 

– Tạm biệt! Hôn mẹ thật nhiều hộ em, chị Tania nhé!

Cha em dặn với: 

– Nhớ viết thư con nhé! 

– Hằng ngày con sẽ đánh điện cho cả nhà. 

Tàu chuyển bánh... Người và vật ở Port Huron nhỏ dần rồi khuất hẳn. 

Tom thấy lòng buồn bã, mi mắt nặng như muốn khóc. Nơi ấy, cậu bé Tom đã để lại cả thời thơ ấu, cay đắng nhiều nhưng cũng không phải ít sướng vui; và bây giờ cậu ra đi mở con đường đầu tiên trong cuộc đời cậu giữa những con người trong xã hội. 

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang