Em còn nhớ anh

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

Nghĩ như một con khốn. Nghĩ như sếp. Nghĩ kiểu Rắn hổ mang.

Tôi quan sát mình trong gương và bôi thêm chút son. Nó có gam màu hồng xám nhạt hầu như có thể gọi là "Con khốn sếp từ địa ngục." Tóc tôi búi gọn về phía sau và tôi mặc bộ quần áo đơn giản nhất mà tôi có thể tìm thấy trong tủ: chiếc váy suông đơn giản nhất, đôi giày nhọn nhất, áo sơ mi trắng kẻ xám. Không thể nhầm lẫn thông điệp mà bộ quần áo này mang tới: Tôi rất nghiêm túc.

Tôi đã dành hai tiếng với Jeremy Northpool ngày hôm qua, tại văn phòng của ông ấy ở Reading. và mỗi lần nghĩ tới điều đó, tôi lại cảm nhận một cơn rùng mình. Mọi việc đã sẵn sàng. Cả hai chúng tôi đều muốn thương vụ này thành công. Bây giờ điều đó phụ thuộc vào tôi.

"Trông cậu chưa đủ ghê gớm." Fi, đứng cạnh tôi trong bộ vest màu xanh biển, quan sát tôi vẻ phê phán. "Thử làm vẻ cáu kỉnh hơn nữa đi."

Tôi cau mũi lại - nhưng bây giờ trông tôi như muốn hắt xì hơi.

"Không." Fi lắc đầu. "Thế vẫn chưa được. Cậu từng có cái nhìn rất lạnh lùng. Như ‘Cô chỉ là kẻ thuộc hạ tầm thường, hãy tránh đường tôi ngay’." Cô nheo mắt và nói bằng giọng nặng nề, thô bạo. "Tôi là sếp và mọi việc phải được làm theo cách tôi muốn."

"Cậu làm giỏi lắm!" Tôi quay sang ngưỡng mộ.

"Cậu nên làm điều này. Chúng ta sẽ đổi chỗ."

"Đúng. Đúng thế." Cô đẩy vai tôi. "Nào, cậu làm lại đi. Cau mặt lại."

"Tránh đường cho tôi, đồ tầm thường," tôi gầm gừ bằng giọng Phù thủy Ác phương Tây. "Tôi là sếp và mọi việc phải được làm theo cách tôi muốn."

"Được đấy!" Cô vỗ tay. "Khá hơn rồi. Và đại loại như đưa mắt lướt qua mọi người, như là cậu không thể phí phạm thời gian để nhận biết họ có mặt ở đó."

Tôi thở dài và thả người xuống giường. Toàn bộ những cử chỉ khốn kiếp này thật mệt mỏi. "Tớ là một con bò thực sự, phải không?"

"Không phải lúc nào cậu cũng tệ như vậy." Fi mủi lòng. "Nhưng ta không thể chấp nhận rủi ro để mọi người đoán ra được. Càng ghê gớm càng tốt."

Fi đã đào tạo tôi cả hai tư giờ qua. Cô xin nghỉ ốm một ngày và tới chỗ tôi, đem theo cả bữa sáng. Cuối cùng thì chúng tôi mải mê đến nỗi cô ở lại cả ngày, và cả đêm. Và cô đã làm được một việc vĩ đại. Tôi biết mọi thứ. Tôi biết điều gì đã xảy ra trong bữa tiệc Giáng sinh năm ngoái. Tôi biết rằng tại một cuộc họp năm ngoái. Byron đã lao ra khỏi phòng và gọi tôi là một kẻ bất tài ngạo mạn. Tôi biết rằng doanh thu thảm nhựa tăng hai phần trăm tháng ba vừa rồi, do một đơn đặt hàng từ một trường học ở Workingham, mà sau đó họ đã phàn nàn rằng màu sắc không đúng và đã định kiện chúng tôi.

Đầu tôi đầy những thông tin sẵn sàng nổ tung. Và đó thậm chí chưa phải là phần quan trọng nhất.

"Khi cậu vào văn phòng, cậu luôn luôn dập cửa rất mạnh." Fi vẫn đang hướng dẫn tôi. "Sau đó đi ra và yêu cầu mang vào một cốc cà phê. Theo đúng trật tự đó." Điều quan trọng nhất là tôi phải xuất hiện như con khốn sếp Lexi ngày xưa và đánh lừa mọi người. Tôi cất thỏi son đi và nhấc cặp lên.

"Lấy cà phê cho tôi đi," tôi quát lên với chính mình. "Ngay lập tức!"

"Nheo mắt thêm nữa đi." Fi quan sát tôi, sau đó gật đầu. "Cậu sẵn sàng rồi."

"Fi... cảm ơn." Tôi quay sang và ôm ghì lấy cô ấy. "Cậu là một ngôi sao."

"Nếu thành công việc này, cậu sẽ là một ngôi sao." Cô ngập ngừng, sau đó nói thêm, hơi cục cằn, "Thậm chí cả khi cậu không thành công. Cậu không có nghĩa vụ thực hiện tất cả những nỗ lực này, Lexi. Tớ biết họ trao cho cậu một công việc lớn, cho dù họ có đóng cửa bộ phận của chúng ta."

"Đúng thế." Tôi xoa mũi lúng túng. "Đó không phải là điểm chính yếu. Nhanh lên, đi thôi."

Khi chúng tôi tới văn phòng bằng taxi, bụng tôi thắt lại vì căng thẳng và tôi thậm chí không đủ khả năng nói chuyện phiếm. Tôi thật điên khi làm điều này. Tôi biết là tôi điên. Nhưng đó là cách duy nhất tôi nghĩ ra.

"Chúa ơi, tớ bị căng thẳng như sắp sửa phải lên sân khấu vậy," Fi thì thầm khi chúng tôi tới gần. "Thế mà tớ còn không phải là người sẽ tiến hành việc đó. Tớ không biết làm cách nào để tớ giữ vẻ mặt nghiêm túc trước mặt Debs và Carolyn đây."

Chúng tôi không nói với những người khác ý định của tôi. Chúng tôi cho rằng càng ít người biết sẽ càng an toàn.

"Này Fi, cô phải cố gắng thôi, được chứ?" Tôi cáu kỉnh bằng cái giọng Lexi mới của tôi, và gần như cười khúc khích khi mặt cô ngẩn ra vì sửng sốt.

"Chúa ơi, sợ quá. Cậu giỏi thật."

Chúng tôi ra khỏi taxi, và tôi trả tiền cho người lái xe, thực tập cái nhìn ghê gớm của tôi khi lấy lại tiền lẻ.

"Lexi?" Một giọng nói từ phía sau lưng tôi. Tôi quay lại nhìn, đã hoàn toàn sẵn sàng vẻ mặt Lexi đáng sợ đối với một người không nghi ngờ gì tôi - nhưng bỏ ngay vẻ mặt đó vì sửng sốt.

"Amy? Em làm cái quái gì ở đây vậy?"

"Em đang chờ chị." Nó vuốt thẳng một lọn tóc đầy ngang ngạnh. "Em tới đây để thực tập ở chỗ chị."

"Em... làm gì?"

Khi chiếc taxi lái đi, tôi tròn mắt nhìn nó. Nó loạng choạng trên đôi giày cao gót, đi tất lưới, mặc một chiếc váy ngắn kẻ sọc nhỏ xíu với áo ghi lê cùng bộ, và mái tóc có sọc xanh của nó buộc gọn thành túm đuôi ngựa. Trên ve áo là một phù hiệu có dòng chữ Bạn không cần phải điên để làm việc ở đây, nhưng sẽ có ích nếu bạn là một người đồng tính nữ nóng bỏng.

"Amy..." Tôi ôm tay lên đầu. "Hôm nay thực sự không phải là ngày thích hợp..."

"Chị đã nói!" Giọng nó run lên. "Chị nói chị sẽ tìm cách giải quyết. Em đã rất nỗ lực để tới được đây. Em dậy sớm và mọi thứ. Mẹ đã rất hài lòng. Mẹ nói chị cũng sẽ rất vui."

"Chị vui mà! Nhưng trong bao nhiêu ngày..."

"Đó là điều lần trước chị đã nói. Chị không thực sự quan tâm." Nó quay đi và giật mạnh cái đuôi tóc.

"Được thôi. Đằng nào em cũng chẳng thích cái việc làm rác rưởi ngớ ngẩn ở chỗ chị."

"Tin em?" Giọng Amy trở nên sắc bén đầy quan tâm. "Về chuyện gì?" Con bé lại gần, mắt sáng lên.

"Các chị có bí mật gì sao?"

"Được rồi." Tôi đưa ra quyết định nhanh chóng. "Nghe này, Amy." Tôi hạ giọng. "Em có thể vào, nhưng với điều kiện này. Em nói với mọi người chị đã khôi phục lại trí nhớ và chị lại trở lại như cũ, để bọn chị giải quyết một thương vụ. Cho dù thực tế thì chị chưa nhớ lại đươc. Hiểu chứ?"

Amy không hề chớp mắt. Tôi có thể thấy đầu óc con bé đang hoạt động căng thẳng, tiếp nhận tất cả những điều đó. Cũng có một số lợi thế khi em gái mình là một nghệ sĩ chuyên những trò láu cá.

"Vậy chị đang cố gắng giả vờ là Lexi ngày xưa," con bé nói.

"Đúng thế."

"Vậy chị nên có cái vẻ ghê gớm hơn nữa "

"Đó là điều chị đã nói," Fi nói.

"Như thể chị nghĩ mọi người khác chỉ toàn là... giun."

"Chính xác."

Cả hai đều có vẻ rất chắc chắn. Tôi cảm thấy đau nhói vì bị tổn thương. "Tớ có bao giờ tử tế một chút nào không?" tôi nói, hơi buồn rầu.

"Ờ... có chứ!" Fi nói có vẻ không thuyết phục lắm. "Rất nhiều lần. Nhanh lên nào."

Khi mở cánh cửa kính vào tòa nhà, tôi làm vẻ mặt cáu kỉnh ghê gớm nhất. Được Fi và Amy hộ tống, tôi sải bước trên nền đá hoa cương, về phía bàn lễ tân. Đến nơi rồi. Đã tới giờ trình diễn.

"Chào cô," tôi làu bàu với Jenny. "Đây là nhân viên thực tập tạm thời của tôi. Amy. Hãy làm cho cô ấy một cái thẻ ra vào. Cho cô biết, tôi đã hoàn toàn khôi phục lại trí nhớ và nếu cô có bất cứ bức thư nào cho tôi, tôi muốn biết tại sao nó lại chưa được đưa lên tầng."

"Tuyệt lắm!" Fi thì thầm bên cạnh tôi.

"Không có gì của cô cả, Lexi." Jenny dường như có vẻ sửng sốt khi điền vào một cái thẻ ra vào cho Amy. "Vậy... bây giờ cô đã nhớ lại được mọi thứ rồi sao?"

"Mọi thứ. Đi nào, Fi. Chúng ta đã muộn lắm rồi. Tôi cần nói chuyện với cả bộ phận. Dạo này tất cả có vẻ uể oải quá."

Tôi sải bước về phía thang máy. Một giây sau, tôi có thể nghe thấy tiếng Jenny sau lưng tôi, nói bằng giọng thật khẽ nhưng đầy phấn khích. "Đoán xem có chuyện gì nào? Lexi đã khôi phục lại trí nhớ!" Tôi quay lại - và không còn nghi ngờ gì, cô ta đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

Thang máy kêu ping một tiếng. Fi, Amy, và tôi bước vào - và ngay khi cửa đóng lại, cả ba chúng tôi cười khúc khích.

"Tuyệt lắm!" Fi giơ tay lên. "Cậu làm tuyệt lắm!"

Chúng tôi đều ra ở tầng tám, và tôi đi thẳng đến bàn của Natasha bên ngoài văn phòng Simon Johnson, đầu tôi ngẩng cao và thái độ hống hách.

"Chào cô, Natasha," tôi nói cộc lốc. "Tôi cho rằng cô đã nhận được thông tin về chuyện trí nhớ của tôi đã trở lại? Rõ ràng tôi sẽ cần gặp Simon ngay, càng sớm càng tốt."

"Đúng, tôi đã nghe tin đó." Natasha gật đầu. "Nhưng tôi e rằng Simon đã có hẹn kín buổi sáng nay..."

"Thì sắp đặt lại công việc đi! Hủy cuộc hẹn của người khác đi! Tôi nhất thiết phải gặp ông ấy."

"Được thôi!" Natasha gõ rất nhanh vào bàn phím. "Tôi có thể xếp hẹn cho chị vào lúc... mười rưỡi?"

"Tuyệt..." Tôi dừng lại khi Fi thúc khuỷu tay vào người tôi. "Thế cũng được." tôi sửa lại, cố tình hướng sang Natasha vẻ cáu kỉnh đáng ghét nhất của tôi. "Đi nào, F>

Chúa ơi, trò quát tháo và cáu kỉnh này thật là căng thẳng. Nó làm tôi kiệt sức, mà tôi mới chỉ làm thế có mười phút.

"Mười rưỡi," Amy nói khi chúng tôi vào lại thang máy. "Thật tuyệt. Bây giờ thì chúng ta đi đâu?"

"Tới bộ phận Thảm Trải sàn." Tôi đột nhiên cảm thấy căng thẳng. "Tớ sẽ phải tiếp tục đóng kịch thế này cho tới tận mười rưỡi."

"Chúc may mắn." Fi siết chặt vai tôi thật nhanh, và cửa thang máy mở ra.

Khi chúng tôi đi dọc hành lang tới văn phòng chính, tôi cảm thấy khá nôn nao. Mình có thể làm việc này, tôi nói với chính mình, hết lần này đến lần khác. Mình có thể là một con mụ sếp khốn kiếp. Tôi tới cửa phòng và đứng đó vài giây, quan sát quang cảnh trước mắt. Sau đó tôi hít một hơi thật sâu.

"Thế đấy." Tôi viện đến cái giọng mỉa mai, rất khó nghe. "Đọc tạp chí Hello! là làm việc sao?"

Melanie, người đang lật qua quyển Hello! trong khi điện thoại để dưới cằm, giật nẩy người lên như thể bị bỏng và đỏ bừng mặt.

"Tôi chỉ đang... chờ để được nối máy với bộ phận Kế toán." Cô nhanh chóng đóng quyển Hello! lại.

"Tôi sẽ nói chuyện với cô về vấn đề thái độ sau." Tôi nhìn trừng trừng quanh phòng. "Và điều đó gợi cho tôi nhớ ra. Chẳng lẽ tôi chưa đề nghị mọi người cung cấp giải thích chi tiết đầy đủ về chi phí đi lại từ hai tháng trước sao? Tôi muốn được xem ngay."

"Bọn tớ tưởng cậu đã quên rồi." Carolyn nói, trông sửng sốt.

"Ừm, tôi đã nhớ ra." Tôi hướng đến cô một nụ cười ngọt ngào, cay độc. "Tôi đã nhớ lại mọi thứ. Và tất cả có thể nhớ rằng các người phụ thuộc vào tôi chuyện viết thư giới thiệu."

Tôi nhanh nhẹn đi ra ngoài, suýt thì đâm thẳng vào Byron.

"Lexi" Anh ta suýt thì đánh rơi cốc cà phê. "Chuyện quái gì..."

"Byron. Tôi cần nói chuyện với anh về Tony Dukes," tôi nói quả quyết. "Anh giải quyết sự không nhất quán trong tính toán của anh ta thế nào? Vì chúng ta đều biết anh ta nổi tiếng giỏi lừa bịp mà. Còn nhớ rắc rối chúng ta gặp phải hồi tháng Mười năm 2006?" Miệng Byron há hốc một cách ngớ ngẩn.

"Tôi còn muốn nói chuyện với anh về hội thảo chiến lược hàng năm của chúng ta. Hội thảo năm ngoái thật là lộn xộn." Tôi đi về văn phòng mình, sau đó, quay lại. "Nhân thể nói đến chuyện đó, biên bản họp sản phẩm gần nhất của chúng ta đâu rồi? Anh chuẩn bị biên bản đó, theo như tôi nhớ."

"Tôi sẽ... lấy cho cô." Trông anh ta hoàn toàn sửng sốt đến nỗi không nói nên lời.

Mọi điều tôi nói đều hoàn toàn trúng đích. Fi đúng là một thiên tài!

"Vậy, cô đã hồi phục hoàn toàn?" Byron nói khi tôi mở cửa văn phòng. "Cô đã trở lại?"

"Ồ đúng thế. Tôi đã trở lại." Tôi chỉ cho Amy vào và đóng sập cửa lại. Tôi đếm đến ba, sau đó lại nhìn ra. "Clare, lấy cho tôi một tách cà phê. Và một cho nhân viên thực tập của tôi. Amy. Fi, cô vào trong này được không?"

Khi Fi đóng cửa sau lưng, tôi đổ sập xuống ghế sofa, hổn hển.

"Cậu nên lên sân khấu!" Fi kêu lên. "Tuyệt lắm! Đúng như cách cậu đã từng!"

Tôi vẫn run rẩy bên trong. Tôi không tin nổi tôi nói những câu đó.

"Vậy bây giờ chúng ta sẽ phải ngồi đây chờ cho đến mười rưỡi." Fi liếc nhìn đồng hồ đeo tay khi cô ngồi lên bàn làm việc của tôi. "Bây giờ là mười giờ mười rồi."

"Chị đúng là một con khốn lúc ở ngoài đó," Amy nói đầy ngưỡng mộ. Nó lấy ra một hộp mascara và bắt đầu quét thêm một lớp nữa lên mi. "Em cũng sẽ như thế khi em đi vào kinh doanh."

"Khi đó em sẽ chẳng có bạn bè gì hết."

"Em chẳng muốn kế bạn." Nó hất đầu. "Em chỉ muốn kiếm tiền thôi. Chị có biết bố luôn nói thế nào không? Bố nói..."

Bỗng nhiên tôi thực sự không muốn nghe điều bố luôn nói.

"Amy, chúng ta sẽ nói chuyện sau." Tôi cắt ngang lời nó. "Về bố." Có tiếng gõ cửa và chúng tôi đều cứng người lại.

"Nhanh lên!" Fi nói. "Cậu ngồi ra sau bàn đi. Hãy nói kiểu cáu kinh và sốt ruột."

Tôi vội vã chạy tới chiếc ghế văn phòng, và cô nhanh chóng kéo một chiếc ghế phía đối diện.

"Mời vào," tôi gọi, cố gắng sử dụng giọng nói sốt ruột nhất mà tôi có thể tạo ra. Cửa mở ra và Clare xuất hiện, bê theo một khay cà phê. Một cách cáu kinh, tôi gật đầu ra hiệu về phía bàn. "Vậy, Fi... tôi chán thái độ của cô lắm rồi!" Tôi ứng tác khi Clare để những cốc cà phê xuống bàn. "Thái độ đó là không thể chấp nhận được. Cô có gì để tự biện hộ cho mình không?"

"Xin lỗi, Lexi." Fi lầm bầm, đầu cô hơi cúi xuống. Bỗng nhiên tôi nhận ra cô sắp sửa phá lên cười.

"Được rồi." Tôi cố gắng tuyệt vọng để giữ nghiêm mặt. "Tôi là sếp. Và tôi sẽ không chấp nhận chuyện cô..." Ôi Chúa ơi, đầu tôi trống rỗng. Cô đã làm gì cơ chứ? "Tôi sẽ không chấp nhận chuyện cô... ngồi lên bàn!"

Fi phì ra một tiếng gì đó.

"Tôi xin lỗi," cô thở hổn hển, và bịt chặt một cái khăn tay lên mắt.

Clare trông hoàn toàn chết điếng, "Ừm... Lexi," cô nói, lùi ra phía cửa. "Tôi không muốn cắt ngang, nhưng Lucinda đang ở đây? Cùng với em bé?"

Lucinda.

Cái tên đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi.

Fi ngồi thẳng lên, cơn cười biến mất. "Ý cô là Lucinda, người đã làm cho chúng ta từ năm ngoái?" cô nói nhanh, liếc nhìn tôi. "Tôi không biết hôm nay cô ấy lại tới>

"Chúng ta sẽ tặng một món quà cho con cô ấy, và chúng tôi không biết liệu Lexi có thể tặng nó cho cô ấy?" Clare chỉ ra phía cửa và tôi thấy một nhóm nhỏ tụm quanh một phụ nữ tóc vàng đang địu một em bé. Cô nhìn lên và vẫy tay.

"Chị Lexi! Lại đây xem em bé này!"

Khỉ thật, Chẳng có cách nào thoát khỏi vụ này. Tôi không thể từ chối xem một em bé - nó sẽ có vẻ quá kỳ cục.

"Ừm... được rồi," cuối cùng tôi nói. "Chỉ một chút thôi đấy."

"Lucinda làm việc cùng chúng ta khoảng tám tháng," Fi vội vã thì thầm khi chúng tôi ra khỏi văn phòng. "Quản lý các tài khoản châu Âu là chủ yếu. Ngồi cạnh cửa sổ, thích uống trà bạc hà..."

"Quà tặng của chúng ta đây." Clare đưa cho tôi một gói quà lớn bọc giấy có viền nơ bằng xa tanh. "Đây là khung treo đồ chơi cho em bé."

Khi tôi lại gần, những người khác lùi lại. Nói thật, tôi cũng không trách họ.

"Chào chị, Lexi." Lucinda nhìn lên, đỏ mặt vì mọi người đều chú ý đến cô ấy.

"Chào cô." Tôi gật đầu cộc lốc về phía em bé, mặc một bộ áo liền quần màu trắng. "Chúc mừng, Lucinda. Và đây là... một cô bé? Cậu bé."

"Cháu tên là Marcus!" Lucinda có vẻ hơi khó chịu. "Chị đã gặp cháu rồi mà!"

Thế nào đó, tôi buộc mình nhún vai vẻ chê bai. "Tôi e là tôi không thích trẻ con lắm."

"Cô ta ăn thịt trẻ con!" Tôi nghe ai đó thì thầm.

"Dù sao, thay mặt cả bộ phận, tôi muốn tặng cô thứ này." Tôi đưa gói quà cho cô ấy.

"Chị nói gì đi!" Clare nói.

"Điều đó không cần thiết." tôi nói với cái nhìn gớm ghiếc. "Mọi người trở lại..."

"Có đấy!" Deb phản đối ngang ngược. "Hôm nay cũng giống như tiệc chia tay Lucinda mà. Cô ấy không thể không có diễn văn chia tay."

"Diễn văn đi!" ai đó ở phía sau nói to. "Diễn văn đi!" Một vài người khác bắt đầu đập bàn.

Ôi Chúa ơi. Tôi không thể từ chối. Sếp thì phải có diễn văn chia tay nhân viên. Đây là điều họ làm.

"Tất nhiên," cuối cùng tôi nói, và hắng giọng. "Chúng ta đều vui mừng cho Lucinda khi cô ấy sinh Marcus. Nhưng rất buồn khi phải nói lời tạm biệt với một thành viên được yêu quý của bộ phận chúng ta."

Tôi nhận thấy Byron đã gia nhập vào nhóm người, quan sát tôi rất kỹ qua cốc nước có in chữ Lost.

"Lucinda đã luôn..." Tôi uống một ngụm cà phê, tìm cách trì hoàn thời gian. "Cô ấy đã luôn... ngồi bên cửa sổ. Uống trà bạc hà. Quản lý các tài khoản châu Âu."

Tôi liếc nhìn lên và thấy Fi đứng ở sau cùng, đang điên cuồng diễn đạt bằng điệu bộ một động tác gì đó.

"Chúng ta đều nhớ đến Lucinda vì tình yêu của cô ấy đối với môn đi xe đạp," tôi nói ngập ngừng.

"Đi xe đạp?" Lucinda trông có vẻ ngỡ ngàng. "Ý chị nói là cưỡi ngựa?"

"Đúng. Chính xác. Cưỡi ngựa," tôi vội vàng sửa lại. "Và chúng ta đều đánh giá cao nỗ lực của cô ấy với những khách hàng... Pháp."

"Tôi đâu có làm việc với khách hàng Pháp."

Lucinda nhìn tôi chằm chằm giận dữ. "Chị có bao giờ để ý tôi đã làm gì không?"

"Hãy kể chuyện về Lucinda và cái bàn bi a!" ai đó từ phía sau nói to, và mọi người đều cười ầm ĩ.

"Không." tôi cáu kinh, liến láu. "Vậy... đây là để chúc cho Luncinda." Tôi nâng cốc cà phê l>

"Cô không nhớ chuyện đó sao, Lexi?" Giọng nói nhạt nhẽo của Byron vang lên từ bên cạnh. Tôi liếc nhìn anh ta - và bỗng cảm thấy sự giả dối bên trong. Anh ta đã đoán ra.

"Tất nhiên là tôi nhớ chuyện đó." Tôi lấy lại giọng chua cay nhất có thể. "Nhưng bây giờ không phải là lúc cho những câu chuyện ngớ ngẩn và không liên quan. Tất cả nên quay lại làm việc ngay. Trở lại bàn đi, tất cả mọi người."

"Chúa ơi, cô ta đúng là một con khốn ghê gớm," tôi có thể nghe thấy Lucinda thì thầm. "Cô ta còn tệ hơn ngày xưa!"

"Chờ đã!" Giọng Byron vang lên trên những tiếng thì thầm bất bình. "Chúng ta quên mất món quà còn lại của Luncinda! Phiếu đi spa của bà mẹ và em bé." Anh ta mang một mảnh giấy nhỏ tới chỗ tôi với vẻ tôn trọng quá mức. "Nó chỉ còn cần phải điền tên Lucinda vào thôi, Lexi. Cô nên làm điều đó, với tư cách giám đốc bộ phận."

"Được thôi." Tôi cầm lấy bút chì.

"Cô cần phải ghi cả họ vào nữa." anh ta nói thêm rất tự nhiên khi tôi bỏ nắp bút ra. Tôi nhìn lên và thấy mắt anh ta sáng lên chờ đợi.

Mẹ kiếp. Hắn đã bẫy được tôi.

"Tất nhiên," tôi nói lanh lợi. "Lucinda... hãy nhắc tôi nhớ cái tên bây giờ cô dùng."

"Vẫn cái tên như trước đây," cô nói với vẻ không bằng lòng, đung đưa đứa bé trong tay. "Tên thời con gái của tôi."

"Được rồi."

Chậm hết mức có thể, tôi viết chữ Lucinda vào đường chấm sẵn.

"Còn họ nữa?" Byron nói, như một kẻ tra tấn đang hành hình. Tôi nhìn lên và hướng về phía Fi tuyệt vọng, thấy cô mấp máy môi cái gì đó với tôi. Dobson? Dodgson?

Nín thở, tôi cẩn thận viết một chữ D. Sau đó tôi dừng lại và duỗi tay ra như thể làm nó đỡ tê cứng. "Tôi có chút vấn đề với cổ tay," tôi nói nhưng không hướng đến ai cụ thể. "Cơ t đôi khi hơi bị... cứng."

"Lexi, thẳng thắn đi." Byron nói, lắc đầu. "Vở kịch câm đã kết thúc."

"Chẳng có gì kết thúc hết," tôi nói gay gắt. "Tôi sẽ mang cái này về văn phòng..."

"Thôi đi!" Anh ta nói đầy hoài nghi. "Ý tôi là, vì Chúa! Cô thực sự nghĩ rằng cô có thể lừa bịp..."

"Nhìn này!" Giọng cao vút của Amy vang ngang qua phòng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Nhìn kìa! Jude Law đấy! Thậm chí không mặc áo!"

"Jude Law?"

"Anh ta đâu?"

Giọng Byron bị chìm xuống khi mọi người đổ xô ngay lập tức về phía cửa sổ. Debs đẩy Carolyn tránh đường, thậm chí cả Lucinda cũng nghển cổ lên xem. Tôi yêu cô em gái của mình.

"Được rồi." tôi nói giọng đầy vẻ công việc. "Tôi phải tiếp tục đây. Clare, cô điền nốt cái này nhé?" Tôi dúi tờ phiếu cho cô ấy.

"Đúng là Jude Law mà!" Tôi có thể nghe thấy giọng Amy khăng khăng. "Em vừa nhìn thấy anh ấy hôn Sienna! Chúng ta nên gọi cho tạp chí OK!"

"Cô ta chẳng nhớ điều gì hết!" Byron đang nói giận dữ, cố gắng để mọi người nghe thấy tiếng mình. "Toàn bộ chuyện này chỉ là một màn kịch khốn kiếp!"

"Tôi phải đi gặp Simon. Hãy quay lại làm việc đi." Tôi quay gót đi bằng phong cách Lexi đáng sợ nhất và vội vã bước ra khỏi văn phòng trước khi anh ta kịp phản ứng.

Cánh cửa của văn phòng Simon đang đóng khi tôi tới tầng trên, và Natasha làm cử chỉ mời tôi ngồi. Tôi ngồi xuống sofa, hơi run một chút do cuộc đối đầu với Byron. "Cả hai cô đều gặp Simon Johnson sao?" cô ta nói đầy ngạc nhiên và nhìn Fi.

"Không. Fi chỉ ở đây để...">

Tôi không thể nói. "Để hỗ trợ về tinh thần."

"Lexi cần tham khảo ý kiến của tôi về một tài liệu bán hàng," Fi nói trôi chảy, và nhướng mày nhìn Natasha. "Cô ấy thực sự đã trở lại chính mình."

"Tôi hiểu rồi." Natasha cũng nhướng mày đáp lại. Một giây sau, điện thoại reo và Natasha nghe một chút. "Được ạ, thưa ông Simon," cuối cùng cô ta nói. "Tôi sẽ nói với cô ấy." Cô ta đặt ống nghe xuống và nhìn tôi. "Chị Lexi, ông Simon đang ở trong đó với ngài David và vài giám đốc khác."

"Ngài David Allbright?" tôi lặp lại e sợ.

Ngài David Allbright là chủ tịch hội đồng quản trị. Ông ấy là nhân vật hết sức quan trọng, thậm chí to hơn và quan trọng hơn Simon. Và ông ấy rất ghê gớm, mọi người đều nói như vậy.

"Đúng thế." Natasha gật đầu. "Simon nói rằng chị nên vào, cùng tham gia cuộc họp và gặp tất cả mọi người. Sau khoảng năm phút nữa, được chứ?"

Sự hoảng hốt đang bắn xuyên qua ngực tôi. Tôi đã không tính đến ngài David và các giám đốc khác.

"Tất nhiên! Được thôi. Ừm... Fi, tôi cần đánh phấn lại mũi. Hãy tiếp tục cuộc thảo luận của chúng ta trong nhà vệ sinh nữ."

"Được thôi." Trông Fi có vẻ ngạc nhiên. "Thế nào cũng được."

Tôi đi trước vào trong nhà vệ sinh nữ đang hoàn toàn vắng người, và ngồi xuống một cái bệ, thở thật mạnh. "Tớ không thể làm nổi việc này."

"Sao cơ?"

"Tớ không thể làm được." Tôi ôm tập hồ sơ tuyệt vọng. "Đây là một kế hoạch ngớ ngẩn. Sao tớ có thể gây ấn tượng được với ngài David Allbright chứ? Tớ chưa từng trình bày với những người quan trọng như vậy. Tớ không giỏi trong chuyện thuyết trình..."

"Cậu có đấy!" Fi đáp lại. "Lexi, cậu đã từng thuyết trình trước cả công ty. Cậu đã rất xuất sắc."

"Thật sao?" Tôi ngây ra nhìn cô chằm chằm.

"Tớ không nói dối đâu," cô nói chắc chắn. "Và tại buổi hội thảo bán hàng lần trước, cậu cũng rất nổi bật. Cậu hoàn toàn có thể làm được dựa vào chính khả năng của cậu. Cậu chỉ cần phải tin vào điều đó."

Tôi yên lặng trong vài giây, cố gắng hình dung ra điều đó, muốn tin vào điều đó. Nhưng nó hoàn toàn không vang lên trong đầu tôi. Nó không được ghi nhận ở đâu cả. Cô cũng có thể nói rằng tôi đã rất tuyệt trong môn nhào lộn ở rạp xiếc, hay thực hiện được cú xoay ba vòng trên không trung trong trượt băng nghệ thuật.

"Tớ không biết." Tôi xoa tay lên trán tuyệt vọng, sinh lực của tôi tiêu tan. "Có lẽ đơn giản là tớ không phù hợp với vị trí sếp. Có lẽ tớ nên bỏ cuộc..."

"Không! Cậu sinh ra đúng là để làm sếp!"

"Sao cậu có thể nói như vậy?" Giọng tôi run rẩy. "Khi tớ được thăng chức làm giám đốc, tớ không có khả năng đương đầu! Tớ đã khiến tất cả các cậu trở nên xa lạ. Tớ đã không quản lý được cả bộ phận một cách tốt đẹp... Tớ đã làm hỏng bét mọi chuyện. Và họ đã nhận ra điều đó." Tôi hất đầu ra phía cánh cửa. "Vì thế họ đã giáng chức tớ. Tớ không biết tại sao tớ lại còn mất công làm chuyện này." Tôi gục đầu vào hai tay.

"Lexi, cậu không làm hỏng gì hết." Fi nói vội vã, gần như sống sượng vì bối rối. "Cậu làm giám đốc tốt mà."

"Đúng thế." Tôi thoáng nhìn lên và chớp mắt. "Đúng rồi."

"Cậu từng là thế." Má cô đã đỏ lên. "Bọn tớ đã... không công bằng. Nghe này, tất cả bọn tớ đều giận cậu, vì thế bọn tớ đã gây nhiều khó khăn cho cậu." Cô ngập ngừng, vặn cái khăn giấy thành một đoạn xoắn tít. "Đúng, có đôi lúc cậu đã quá nóng vội. Nhưng cậu thực sự đã làm được những điều rất tuyệt. Cậu giỏi thúc đẩy mọi người. Mọi người đều cảm thấy hoạt bát và năng động. Mọi người đều muốn gây ấn tượng với cậu. Họ ngưỡng mộ cậu."

Khi nghe những lời của cô, tôi cảm thấy sự căng thẳng ẩn chứa trong mình dần trôi đi, như một chiếc chăn r xuống sàn. Ngoại trừ việc tôi không tin lắm điều tôi đang nghe.

"Nhưng các cậu khiến tớ thấy mình như một con khốn. Tất cả các cậu."

Fi gật đầu. "Đôi lúc cậu cư xử như một con khốn. Nhưng đôi khi cậu cần phải như vậy." Cô lưỡng lự, mấy ngón tay quấn quấn tờ khăn giấy. "Carolyn hay làm bộ mặt cười cợt. Cậu ấy đáng bị quở trách một chút. Tớ không nói điều đó đâu đấy nhé," cô nói thêm rất nhanh, cười toét, và tôi không thể không cười lại.

Cánh cửa buồng vệ sinh mở ra và một người phục vụ cầm cái giẻ lau bắt đầu đi vào.

"Cô có thể cho chúng tôi hai phút được không?"

Tôi nói ngay lập tức bằng giọng dứt khoát, đừng-có-cãi-tôi. "Cảm ơn." Cánh cửa đóng lại.

"Vấn đề là, Lexi." Fi thả cái khăn giấy đã nhàu nát xuống. "Bọn tớ ghen tị với cậu." Cô nhìn tôi thẳng thắn.

"Ghen tị?"

"Một phút trước cậu còn là Khấp khểnh. Phút tiếp theo, cậu đã có mái tóc và hàm răng tuyệt vời này, và cả một văn phòng riêng, và cậu trở thành người phụ trách và bảo bọn tớ phải làm gì."

"Tớ biết." Tôi thở dài. "Điều đó thật là... điên rồ."

"Không điên rồ đâu." Trước sự ngạc nhiên của tôi, Fi lại gần nơi tôi đang ngồi. Cô cúi xuống và ôm lấy cả hai vai tôi. "Họ đã đưa ra một quyết định tốt khi đề bạt cậu. Cậu có thể làm sếp, Lexi. Cậu có thể làm được việc đó. Tốt hơn một triệu lần so với gã Byron khốn kiếp." Cô chớp mắt đầy nhạo báng.

Tôi thật sự cảm động vì niềm tin của cô đối với tôi, tôi không nói nên lời trong chốc lát.

"Tớ chỉ muốn được là... một trong các cậu," cuối cùng tôi nói. "Với tất cả mọi người."

"Cậu sẽ là. Cậu đã là một trong bọn tớ rồi. Nhưng ai đó phải ra ngoài đó." Fi ngồi"Lexi, cậu có nhớ hồi chúng ta học tiểu học không? Còn nhớ cuộc đua bao tải vào ngày thể thao?"

"Đừng nhắc tớ chuyện đó." Tôi chớp mắt. "Tớ đã làm hỏng cả chuyện đó nữa. Tớ ngã dập cả mặt."

"Đó không phải điều chính yếu." Fi lắc đầu mạnh mẽ. "Vấn đề là lúc đó cậu đang chiến thắng. Cậu đã ở rất xa phía trước. Và nếu cậu tiếp tục, nếu cậu không dừng lại chờ bọn tớ... cậu đã chiến thắng." Cô nhìn tôi gần như dữ dội, vẫn với đôi mắt xanh mà tôi đã biết từ hồi sáu tuổi. "Cậu cứ tiếp tục đi. Đừng nghĩ về chuyện đó, đừng nhìn lại."

Cánh cửa mở ra và cả hai chúng tôi cùng giật mình.

"Lexi?" Đó là Natasha, đôi lông mày nhạt nhíu lại khi cô nhìn thấy tôi và Fi. "Tôi đang không biết chị đi đâu mất rồi! Chị sẵn sàng chưa?" Tôi liếc nhìn Fi một lần cuối cùng, sau đó đứng lên và ngẩng cao đầu. "Rồi. Tôi đã sẵn sàng."

Tôi có thể làm việc này. Tôi có thể. Khi tôi vào phòng Simon Johnson, lưng tôi thẳng đờ và nụ cười cứng ngắc trên môi.

"Lexi." Simon tươi cười. "Rất vui được gặp cô. Lại đây ngồi đi."

Những người khác trông hoàn toàn thoải mái. Bốn giám đốc đang ngồi quanh một cái bàn nhỏ, trong những chiếc ghế da dễ chịu. Cà phê đang được mang ra. Một người đàn ông gầy, tóc hoa râm mà tôi nhận ra là David Allbright đang nói chuyện với một người ngồi trên trái về một ngôi biệt thự ở Provence.

"Vậy trí nhớ của cô đã trở lại." Simon đưa cho tôi một tách cà phê. "Tin tuyệt vời đấy, Lexi."

"Đúng. Rất tuyệt vời!"

"Chúng tôi đang nhắc lại những việc đã được dự tính vào tháng Sáu năm 07." Ông gật đầu về phía mấy tờ giấy trải ra trên bàn. "Đây là lúc rất phù hợp, vì tôi biết cô có quan điểm rất mạnh mẽ về việc hợp nhất các bộ phận. Cô biết mọi người ở đây chứ?" Ông kéo ghế ra, nhưng tôi không ngồi xuống.

"Thựra..." Tay tôi ẩm ướt và tôi siết chặt tập hồ sơ. "Thực ra, tôi muốn nói với quý vị. Tất cả các quý vị. Về... một chuyện khác."

David Allbright nhìn lên và nhíu mày. "Chuyện gì vậy?"

"Thảm Trải sàn."

Simon cau mày. Có ai đó thì thầm. "Ôi, vì Chúa."

"Lexi." Giọng Simon sít lại. "Chúng ta đã thảo luận chuyện này từ trước rồi. Chúng ta đã bước tiếp. Chúng ta không còn sản xuất thảm trải sàn nữa."

"Nhưng tôi đã đàm phán được một thương vụ! Đó là điều tôi muốn trình bày!" Tôi hít một hơi thở sâu. "Tôi vẫn luôn cảm thấy những hoa văn cũ mà Deller sở hữu là một trong những tài sản lớn nhất của công ty. Vài tháng nay, tôi đã cố gắng tìm cách khai thác tài sản này. Hiện nay tôi đã đàm phán được một thương vụ với một công ty muốn sử dụng một mẫu thiết kế cũ của ta. Chuyện này sẽ giúp cải thiện hình ảnh của Deller. Nó sẽ xoay chuyển được tình trạng của bộ phận Thảm Trải sàn!" Tôi không thể kìm cho giọng bớt hồ hởi. "Tôi biết tôi có thể khích lệ cả bộ phận. Đây có thể là sự khởi đầu cho điều gì đó lớn lao và thú vị! Tất cả những gì chúng tôi cần là một cơ hội nữa. Chỉ một cơ hội nữa!"

Tôi ngừng lại nín thở và quan sát những gương mặt xung quanh.

Tôi có thể thấy ngay lập tức. Tôi đã hoàn toàn không gây được chút ấn tượng nào. Ngài David vẫn giữ nguyên cái cau mày đầy sốt ruột. Simon trông đằng đằng sát khí. Một người đang kiểm tra chiếc BlackBerry.

"Tôi tưởng quyết định về bộ phận Thảm Trải sàn đã xong." ngài David Allbright gắt gỏng với Simon. "Tại sao chúng ta còn nhắc lại vấn đề đó?"

"Điều đó đã được quyết định, thưa ngài David," ông ta vội vã nói. "Lexi, tôi không hiểu cô đang làm gì..."

"Tôi đang làm công việc kinh doanh của mình!" tôi đáp trả với cơn giận đột ngột.

"Cô gái trẻ." ngài David nói. "Kinh doanh là hướng về phía trước. Deller là một công ty công nghệ cao của thiên niên kỷ mới. Chúng ta phải chuyển động theo thời gian, chứ không bám víu vào những thứ xưa cũ."

"Tôi không bám víu vào đâu hết!" Tôi cố gắng không hét lên. "Những hoa văn cũ của Deller thật tuyệt vời. Sẽ là tội ác nếu không sử dụng chúng."

"Chuyện này có liên quan gì đến chồng cô không?" Simon nói, như thể ông ta bỗng nhiên hiểu ra. "Chồng Lexi là một nhà phát triển bất động sản," ông ta giải thích với những người khác, sau đó quay lại phía tôi.

"Lexi, với tất cả sự tôn trọng, cô sẽ không cứu được cả bộ phận của mình chỉ bằng cách dệt thảm cho vài căn hộ mẫu."

Một người phá lên cười và tôi cảm thấy một cơn tức giận xộc đến. Dệt thảm cho vài căn hộ mẫu? Họ nghĩ tôi chỉ có khả năng làm như vậy sao? Một khi họ đã nghe cho rõ thương vụ này là thế nào. họ sẽ... họ sẽ...

Tôi kéo mình đứng dậy, sẵn sàng nói với họ, sẵn sàng khiến họ kinh ngạc sững sờ. Tôi có thể cảm thấy sự sôi sục của chiến thắng, trộn lẫn với một chút nọc độc nham hiểm. Có lẽ Jon nói đúng, có lẽ tôi có một chút rắn hổ mang.

"Nếu các ông thực sự muốn biết..." Tôi bắt đầu, mắt sáng rực.

Sau đó tôi đột nhiên đổi ý. Tôi dừng lại ở giữa câu, suy nghĩ rất lung. Tôi có thể thấy mình rút lui, móng vuốt thu lại.

Trì hoãn thêm thời gian.

"Vậy... các ông thực sự đã đưa ra quyết định?" tôi nói bằng giọng khác đi, sẵn sàng chịu thua cuộc.

"Chúng tôi đã đưa ra quyết định lâu lắm rồi,"

Simon nói. "Như cô cũng đã biết."

"Đúng thế." Tôi nói nhỏ như thể vô cùng thất vọng và cắn móng tay. Sau đó tôi ngẩng đầu lên như thể có một ý tưởng mới đến. "Ừm, nếu các ông không quan tâm, liệu tôi có thể mua bản quyền của các thiết kế đó? Để tôi có thể cấp phép như một doanh nghiệp tư nhân."

"Chúa ơi." ngài David thì thầm.

"Lexi, đừng phí thời gian và tiền bạc của cô," Simon nói. "Cô có một vị trí ở đây. Cô có triển vọng. Không cần có hành động kiểu này."

"Tôi muốn mà," tôi nói bướng bỉnh. "Tôi thực sự tin vào Thảm Deller. Nhưng tôi cần nó ngay, cho thương vụ của tôi."

Tôi có thể thấy các giám đốc liếc nhìn nhau.

"Cô ta bị đập vào đầu trong một vụ tai nạn ô tô," Simon thì thầm với một người tôi không nhận ra. "Cô ta vẫn chưa trở lại bình thường từ hồi đó. Thật là tiếc cho cô ta."

"Hãy giải quyết chuyện này nào." Ngài David Allbright vẫy tay một cách sốt ruột.

"Tôi đồng ý." Simon đi về phía bàn, nhấc điện thoại lên và bấm số. "Ken? Simon Johnson đây. Một nhân viên của chúng tôi sẽ tới gặp anh về vấn đề bản quyền của vài mẫu thảm Deller cũ. Chúng tôi đóng cửa bộ phận đó, như anh biết đấy, nhưng cô ấy có ý tưởng cấp phép lại." Ông ta nghe một lúc. "Đúng, tôi biết. Không, cô ấy không phải một công ty, chỉ là một người hoạt động riêng. Hãy tính toán một mức phí danh nghĩa và chuẩn bị giấy tờ, được chứ? Cảm ơn, Ken."

Ông ta đặt điện thoại xuống, sau đó viết một cái tên và số điện thoại trên một mảnh giấy.

"Ken Allison. Luật sư của công ty. Hãy gọi ông ta để đặt hẹn."

"Cảm ơn." Tôi gật đầu và bỏ tờ giấy vào túi.

"Và Lexi." Simon ngập ngừng. "Tôi biết chúng ta đã nói về thời gian nghỉ ba tháng. Nhưng tôi nghĩ theo chúng ta đều hiểu, công việc của cô ở đây nên chấm dứt."

"Được thôi." Tôi gật đầu. "Tôi... hiểu. Tạm biệt. Và cảm ơn."

Tôi quay gót và bước ra ngoài. Trong lúc mở cửa, tôi có thể nghe thấy tiếng Simon nói. "Thật vô cùng đáng tiếc. Cô gái đó rất có năng lực..."

Bằng cách nào đó, tôi ra khỏi phòng mà không nhảy chân sá

Fi chờ tôi khi tôi bước ra khỏi thang máy ở tầng ba và nhướng mày. "Thế nào?"

"Không ích gì," tôi thì thầm khi chúng tôi tới văn phòng Thảm Trải sàn. "Nhưng mọi chuyện chưa chấm dứt."

"Cô ta kia rồi." Byron ra khỏi văn phòng khi tôi đi ngang qua. "Cô gái khôi phục kỳ diệu."

"Im đi," tôi nói qua vai.

"Vậy, chúng tôi thực sự phải tin rằng cô đã khôi phục lại trí nhớ?" Cái giọng lè nhè mỉa mai của anh ta đuổi theo tôi. "Cô thực sự sẽ trở lại sao?"

Tôi quay lại và nhìn anh ta bằng cái nhìn trống rỗng, bối rối.

"Anh ta là ai vậy?" Cuối cùng tôi nói với Fi, và cô cười phì ra.

"Hài hước lắm." Byron đáp trả, mặt đỏ lên. "Nhưng nếu cô nghĩ..."

"Ồ, thôi đi được không, Byron!" Tôi nói vẻ mệt mỏi. "Anh sẽ có được công việc khốn kiếp của tôi." Tôi tới cửa văn phòng chính, và vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người.

"Xin chào." tôi nói khi mọi người nhìn lên. "Tôi chỉ muốn các bạn biết, tôi chưa khỏi bệnh. Tôi chưa lấy lại được trí nhớ của mình, đó là một lời nói dối. Tôi cố gắng thực hiện một cú bịp bợm lớn, cố gắng cứu bộ phận chúng ta. Nhưng... tôi thất bại. Tôi thực sự xin lỗi."

Khi mọi người nhìn, xôn xao, tôi bước thêm vài bước vào văn phòng, nhìn quanh những cái bàn, biểu đồ trên tường, những chiếc máy tính. Tất cả sẽ được kéo xuống và loại bỏ. Bán đi, hoặc tống vào thùng rác. Toàn bộ thế giới nhỏ bé này sẽ không tồn tại nữa.

"Tôi đã làm mọi điều có thể, nhưng..." Tôi hít vào thật mạnh. "Dù sao. Có một tin khác nữa, tôi đã bị sa thải. Vì thế Byron, đến lượt anh." Tôi nhận thấy sự choáng váng sửng sốt trên mặt Byron và không thể không cười mỉa mai. "Và tới tất cả những người ghét tôi hay nghĩ tôi là một tồi tệ..." tôi quay người lại, ghi nhận tất cả những gương mặt đang yên lặng. "Tôi xin lỗi. Tôi biết tôi chưa làm được. Nhưng tôi đã cố gắng hết sức. Chúc tất cả các bạn vui vẻ, và may mắn." Tôi giơ một tay lên.

"Cảm ơn, Lexi." Melanie nói một cách ngượng nghịu. "Cảm ơn chị đã cố gắng."

"Vâng... cảm ơn," Clare xen vào, đôi mắt đã mọng nước sau bài diễn văn của tôi.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, có người bắt đầu vỗ tay. Và bỗng nhiên cả phòng đều vỗ tay ầm ĩ.

"Thôi đi nào." Mắt tôi bắt đầu nhoi nhói và tôi chớp thật mạnh. "Đồ ngốc. Tôi không làm được gì hết. Tôi đã thất bại."

Tôi nhìn Fi và cô đang vỗ tay hăng hái nhất.

"Dù sao." Tôi cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. "Như tôi nói, tôi đã bị sa thải, vì thế tôi sẽ tới quán rượu ngay bây giờ để uống cho say." Có tiếng cười lan quanh phòng. "Tôi biết bây giờ mới chỉ mười một giờ... nhưng có ai muốn đi cùng tôi không?"

Tới ba giờ, hóa đơn ở quầy rượu của tôi đã lên tới hơn ba trăm bảng. Phần lớn nhân viên của bộ phận Thảm Trải sàn đã trở lại văn phòng, kể cả Byron quàu quạu, đã liên tục chạy vào chạy ra quán rượu, yêu cầu mọi người trở lại trong cả bốn tiếng vừa rồi.

Đó là một trong những bữa tiệc tuyệt nhất tôi từng tới. Khi tôi rút chiếc thẻ Amex hạng bạch kim ra, nhân viên quán rượu chơi nhạc thật mạnh cho chúng tôi và phục vụ đồ nhắm nóng, và Fi đứng lên phát biểu. Amy hát karaoke bài "Ai muốn trở thành triệu phú", rồi bị nhân viên quán rượu kéo ra ngoài, vì họ đột nhiên phát hiện ra con bé chưa đủ tuổi. (Tôi bảo nó trở lại văn phòng và tôi sẽ gặp nó ở đó, nhưng tôi nghĩ nó đã tới TopShop.) Và sau đó hai cô gái tôi hầu như không biết đã diễn một vở kịch ngắn tuyệt vời về cuộc hẹn hò qua giới thiệu của Simon Johnson và ngài David Allbright như hai người chưa hề biết nhau. Rõ ràng họ đã diễn hồi Giáng sinh, chỉ có điều tất nhiên tôi không nhớ.

Mọi người đều hết sức vui vẻ; trên thực tế, người duy nhất không bị say túy lúy chính là tôi. Tôi không thể, bởi vì tôi có hẹn với Ken Allison vào lúc bốn rưỡi.

"Nào." Fi nhấc ly rượu lên. "Chúc cho chúng ta."

Cô chạm cốc lanh canh với tôi, Debs, và Carolyn. Bây giờ lại chỉ có bốn chúng tôi ngồi quanh bàn. Như những ngày xa xưa.

"Chúc mừng cho thất nghiệp," Debs nói rầu rĩ, nhặt một mảnh giấy màu ra khỏi tóc. "Không phải bọn tớ trách cậu đâu nhé, Lexi," cô vội vã nói thêm.

Tôi uống một ngụm rượu, sau đó cúi người về phía trước. "Được rồi, các cậu. Tớ có chuyện này nói với các cậu. Nhưng các cậu không được cho ai biết."

"Gì cơ?" Mắt Carolyn sáng rực lên. "Cậu có bầu sao?"

"Không, ngốc ạ!" tôi hạ giọng. "Tớ đã dàn xếp xong một thương vụ. Đó là việc tớ cố gắng nói với Simon Johnson. Công ty này muốn sử dụng một trong những mẫu thiết kế thảm cũ của công ty chúng ta. Như một loại thảm đặc biệt, cao cấp, với số lượng hạn chế. Họ sẽ sử dụng cái tên Deller, và chúng ta sẽ được PR rất rộng rãi... điều đó thật tuyệt! Mọi chi tiết đã được bàn bạc, tớ chỉ cần ký kết họp đồng."

"Điều đó thật tuyệt. Lexi," Debs nói, nhìn có vé ngập ngừng. "Nhưng làm sao cậu làm được khi bây giờ cậu đã bị sa thải?"

"Các giám đốc đồng ý cho tớ giữ bản quyền những mẫu thiết kế thảm cũ với tư cách người hoạt động độc lâp. Với giá rất rẻ. Họ thật là thiển cận." Tôi nhón một chiếc bánh gối lên, rồi lại bỏ xuống, quá phấn khích đến mức không ăn nổi. "Ý tớ là, đây có thể chỉ là sự bắt đầu! Có quá nhiều mẫu hoa văn cũ. Nếu tăng trưởng tốt, chúng ta có thể mở rộng, sử dụng thêm vài người trong nhóm cũ của chúng ta... biến chúng ta thành một công ty..."

"Tớ không tin nổi họ lại không quan tâm." Fi lắc đầu đầy nghi ngờ.

"Họ đã xóa sổ hoàn toàn thảm và sản phẩm trải sàn khác. Họ chỉ còn quan tâm đến các hệ thống giải trí gia đình khốn kiếp. Nhưng điều đó thật tốt! Nghĩa là họ sẽ nhượng quyền cho tớ toàn bộ các mẫu thiết kế với giá như cho không. Sau đó toàn bộ lợi nhuận sẽ chuyển sang tớ. Và... bất kỳ ai làm việc với tớ>

Tôi nhìn từ gương mặt này sang gương mặt khác, chờ cho thông điệp tới trúng đích.

"Bọn tớ?" Debs nói, mặt cô đột nhiên sáng bừng lên. "Cậu muốn bọn tớ làm việc với cậu?"

"Nếu các cậu quan tâm," tôi nói hơi lúng túng. "Ý tớ là, cậu hãy nghĩ về chuyện đó trước đã, đó chỉ là một ý tưởng."

"Tớ tham gia." Fi nói chắc chắn. Cô mở một túi khoai tây chiên và dốc cả một vốc vào mồm. "Nhưng, Lexi, tớ vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra trên đó. Chẳng lẽ họ không phấn khích khi cậu nói với họ thương vụ này là với ai? Họ điên sao?"

"Họ thậm chí chẳng thèm hỏi thương vụ đó là với ai." Tôi nhún vai. "Họ cho rằng đó là một trong những dự án của Eric. ‘Cô sẽ không cứu được cả bộ phận của mình chỉ bằng cách dệt thảm cho vài căn hộ mẫu!’ " Tôi bắt chước giọng kẻ cả của Simon Johnson.

"Vậy, đó là ai vậy?" Debs hỏi. "Công ty nào vậy?"

Tôi liếc nhìn Fi - và không thể không cười khi nói, "Porsche".

CHƯƠNG 20

Vậy là xong. Tôi là người được cấp phép chính thức để sử dụng các mẫu thiết kế Thảm Deller. Hôm qua tôi đã gặp một luật sư và sáng nay thêm một luật sư nữa. Mọi thứ đã được ký và séc ngân hàng đã được trả. Ngày mai tôi sẽ gặp lại Jeremy Northpool, và chúng tôi sẽ ký hợp đồng cho thương vụ Porsche.

Khi về đến nhà, tôi vẫn còn hết sức phấn khích. Tôi phải gọi cho bạn tôi, thông báo cho họ mọi diễn biến. Sau đó tôi cần nghĩ xem chúng tôi sẽ bố trí văn phòng ở đâu. Chúng tôi cần có một văn phòng. Chỗ nào đó rẻ và tiện lợi. Có lẽ ở Balham.

Chúng tôi có thể có đèn nhấp nháy trong văn phòng, tôi nghĩ với niềm hân hoan đột ngột. Tại sao không? Đó là văn phòng của chúng tôi. Và một chiếc gương trang điểm tử tế trong nhà vệ sinh. Và chúng tôi sẽ bật nhạc trong khi làm việc.>

Có giọng nói từ văn phòng Eric khi tôi bước vào căn hộ. Chắc Eric đã từ Manchester về khi tôi đi gặp luật sư. Tôi liếc nhanh qua khe cửa mở và thấy một phòng đầy các nhân viên cấp cao ngồi quanh bàn cà phê, với cái ấm cà phê hết sạch ở giữa bàn. Clive cũng có ở đó, và người đứng đầu phòng nhân sự, Penny, và một người tên là Steven mà tôi chưa bao giờ hiểu anh ta có vai trò gì.

"Chào anh!" tôi mỉm cười với Eric. "Chuyến đi tốt chứ?"

"Tuyệt vời." Anh gật đầu, sau đó nhíu mày khó hiểu. "Lẽ ra em phải ở chỗ làm chứ?"

"Em sẽ... giải thích chuyện đó sau." Tôi nhìn quanh các gương mặt, cảm thấy rộng lượng sau cuộc gặp thành công sáng nay. "Em mang thêm cà phê cho mọi người nhé?"

"Gianna sẽ làm điều đó, em yêu." Eric nói vẻ quở trách.

"Không sao mà! Em không bận."

Tôi đi vào bếp, ngân nga hát khi tôi pha một ấm cà phê mới, gửi tin nhắn nhanh cho Fi, Carolyn, và Debs để báo cho họ biết mọi chuyện đều ổn thỏa. Chúng tôi sẽ gặp nhau tối nay, và bàn bạc kỹ mọi chuyện. Tôi đã nhận được e-mail của Carolyn sáng nay, nói rằng cô rất háo hức, và liệt kê cả đống các ý tưởng mới và đầu mối liên hệ để tìm kiếm các hợp đồng độc quyền. Và Debs đang rất mong muốn được đảm nhiệm việc PR.

Chúng tôi sẽ trở thành một nhóm ăn ý, tôi biết như vậy.

Tôi trở lại văn phòng của Eric với một ấm cà phê đầy và thận trọng rót ra trong khi lắng nghe cuộc thảo luận. Penny cầm một danh sách nhân sự, với các số liệu viết tay bằng bút chì bên cạnh.

"Tôi e rằng Sally Hedge không xứng đáng được tăng lương hay được thưởng," cô ta nói khi tôi rót cà phê cho cô ta. "Cô ấy rất bình thường. Cảm ơn, Lexi."

"Tôi thích Sally," tôi nói. "Chị có biết gần đây mẹ cô ấy bị ốm?"

"Thật sao?" Penny làm vẻ mặt như thể muốn nói "Thế thì sao nào?">

"Lexi kết bạn với tất cả các cô thư ký và nhân viên cấp dưới khi cô ấy tới văn phòng." Eric khẽ cười. "Cô ấy rất giỏi việc đó."

"Đó không phải là một ‘việc’!" Tôi phản ứng, hơi bực mình vì giọng nói của chồng. "Em chỉ nói chuyện với cô ấy. Cô rất thú vị. Anh biết chứ, cô ấy đã suýt được vào đoàn thi đấu thể dục của Anh cho thế vận hội Khối thịnh vượng chung? Cô ấy có thể biểu diễn nhào lộn trên xà."

Mọi người nhìn tôi ngơ ngác trong một giây.

"Dù sao." Penny trở lại với tờ giấy. "Chúng ta đã nhất trí, không tiền thường hoặc tăng lương cho lần này, nhưng có lẽ sẽ xem xét lại sau Giáng sinh. Tiếp tục sang Damian Greensdale..."

Tôi biết đây không phải việc của tôi. Nhưng tôi không kiềm chế được. Tôi chỉ có thể hình dung Sally chờ đợi tin về tiền thưởng. Tôi có thể hình dung sự thất vọng của cô ấy.

"Xin lỗi!" Tôi bỏ chiếc bình cà phê xuống một cái giá tiện trong tầm tay. Và Penny ngừng lại vẻ ngạc nhiên. "Tôi xin lỗi, tôi nói một câu này được không? Vấn đề là, tiền thưởng có thể không nhiều đối với công ty. Chỉ là một hạt đậu trong lợi nhuận. Nhưng nó lại rất to lớn đối với Sally Hedge. Có ai trong số các anh chị còn nhớ mọi chuyện như thế nào khi ta còn trẻ, và nghèo, và phải vật lộn với cuộc sống?" Tôi nhìn quanh các trưởng phòng của Eric, tất cả đều mặc những bộ quần áo trưởng thành, đẹp đẽ với những thứ đồ phụ trang trưởng thành, đẹp đẽ. "Vì tôi thì có."

"Lexi, chúng tôi biết cô là người tốt bụng." Steven liếc mắt. "Nhưng cô muốn nói - tất cả chúng ta đều phải nghèo sao?"

"Tôi không nói anh phải nghèo!" Tôi cố gắng kiềm chế sự nóng nảy. "Tôi chỉ nói anh phải nhớ điều đó là thế nào, khi đứng ở bậc dưới cùng của chiếc thang. Với tất cả mọi người ở đây, điều đó đều xa xưa lắm rồi."

Tôi khoát tay quanh phòng. "Nhưng tôi nhớ. Và tôi cảm thấy như điều đó chỉ mới cách đây có sáu tuần. Tôi là cô gái đó. Không tiền, hy vọng có một món tiền thưởng, băn khoăn không biết liệu mình có bao giờ được nghỉ ngơi, đứng trong mưa..." Bỗng nhiên tôi nhận ra tôi đã để mình bị cuốn theo dòng suy nghĩ đi quá xa. "Dù sao, tôi có thể nói rằng các vị cho cô ấy nhận tiền thưởng, cô ấy sẽ rất biết ơn."

Mọi người yên lặng. Tôi liếc nhìn Eric, một nụ cười bất động, giận tê tái nở trên gương mặt anh.

"Được thôi." Penny nhướng mày. "Ừm... chúng ta sẽ trở lại với Sally Hedge." Cô đánh dấu vào tờ giấy.

"Cảm ơn. Tôi không định cắt ngang. Cứ tiếp tục đi." Tôi cầm bình cà phê lên và cố gắng rón rén ra khói phòng một cách yên lặng, hơi vấp vào chiếc cặp Mulberry mà ai đó để lại trên sàn.

Có thể họ sẽ cho Sally Hedge nhận tiền thưởng, có thể không. Nhưng ít nhất tôi đã nói điều cần nói. Tôi cầm một tờ báo lên và đang lật qua để xem có mục "Văn phòng Cho thuê" không, thì Eric từ văn phòng đi ra.

"Ồ, chào anh." tôi nói. "Nghỉ giải lao sao?"

"Lexi. Anh nói chuyện với em một chút." Anh nhanh chóng đi cùng tôi tới buồng ngủ và đóng cửa lại, nụ cười kinh khủng vẫn ở trên mặt. "Đừng bao giờ can thiệp vào công việc của anh nữa."

Ôi Chúa ơi, tôi đã nghĩ anh dường như tức điên lên mà.

"Eric, em xin lỗi đã cắt ngang cuộc họp," tôi nói nhanh. "Nhưng em chỉ trình bày một quan điểm thôi mà."

"Anh không cần quan điểm nào hết."

"Nhưng nói về mọi chuyện chẳng phải điều tốt sao?" Tôi nói một cách sửng sốt. "Kể cả khi chúng ta không đồng ý kiến? Ý em là, đó là điều giữ cho các mối quan hệ tồn tại! Nói chuyện!"

"Anh không đồng ý."

Những lời của anh bắn ra như viên đạn. Anh vẫn giữ nguyên nụ cười đó, như một cái mặt nạ, như thể anh phải che giấu chuyện mình thực sự tức giận đến thế nào.

Và như thể tấm màn che bỗng nhiên rơi khỏi mắt, tôi không biết người đàn ông này. Tôi không yêu anh ta.

Tôi mình đang làm gì ở đây.

"Eric, em xin lỗi. Em sẽ... không làm thế nữa đâu." Tôi đi tới bên cửa sổ, cố gắng gom góp các suy nghĩ rời rạc. Sau đó tôi quay lại. "Em hỏi anh một câu được không, vì chúng ta đang nói chuyện? Anh đang thực sự, thành thật nghĩ gì? Về chúng ta? Về cuộc hôn nhân của chúng ta? Mọi thứ?"

"Anh nghĩ chúng ta đang có tiến bộ tốt." Eric gật đầu, tâm trạng của anh ngay lập tức trở nên khá hơn, như thể chúng tôi đã chuyển sang một vấn đề mới trong chương trình. "Chúng ta trở nên gần gũi hơn... em đã bắt đầu thoáng nhớ lại... em đã học được mọi điều từ cuốn sổ tay hôn nhân... Anh nghĩ mọi chuyện bắt đầu ổn thỏa. Toàn là tin tốt."

Giọng anh sặc mùi công việc. Như thể anh đột nhiên có thể sản xuất ra một bài trình chiếu PowerPoint với đồ thị đi lên, cho thấy chúng tôi hạnh phúc đến mức nào. Sao anh có thể nghĩ như thế, khi anh không quan tâm đến điều tôi nghĩ hoặc bất cứ ý kiến nào của tôi, hay tôi thực sự là ai?

"Eric, em xin lỗi." Tôi thở dài thật sâu và ngồi sụp xuống chiếc ghế da lộn không tay. "Nhưng em không đồng ý. Em không nghĩ chúng ta trở nên gần gũi hơn, không hẳn như vậy. Và... em có một điều phải thú nhận. Em đã bịa ra chuyện nhớ lại các hình ảnh."

Eric nhìn tôi chằm chằm sững sờ. "Em đã bịa ra? Tại sao?"

Vì hoặc là nó, hoặc là núi kem bông.

"Em cho rằng em chỉ thực sự muốn điều đó trở thành sự thật," tôi mơ hồ ứng biến. "Nhưng sự thật là, suốt cả thời gian này em chẳng nhớ ra gì hết. Anh vẫn chỉ là một người em đã gặp vài tuần trước."

Eric ngồi xuống nặng nề trên giường và chúng tôi rơi vào yên lặng. Tôi cầm lên một bức ảnh đen trắng của chúng tôi ở đám cưới. Chúng tôi đang cụng ly và mỉm cười, và tỏ vẻ đầy hạnh phúc. Nhưng giờ khi tôi nhìn chăm chú hơn, tôi có thể thấy sự căng thẳng trong mắt tôi.

Tôi không biết mình đã hạnh phúc được bao lâu. Tôi không biết từ khi nào tôi nhận ra là mình đã phạm sai lầm.

"Eric, hãy đối mặt với chuyện đó, cuộc hôn nhân của chúng ta không ổn." Tôi thở dài khi tôi đặt lại bức hình về chỗ cũ. "Không tốt đẹp cho cả hai chúng ta. Em sống cùng một người em không biết. Anh sống cùng một người không nhớ gì hết."

"Chuyện đó không quan trọng. Chúng ta sẽ xây dựng một cuộc hôn nhân mới. Bắt đầu lại từ đầu!" Anh khoát tay xung quanh để nhấn mạnh. Chắc anh sắp sửa nói chúng tôi thích "phong cách cuộc sống kiểu hôn nhân".

"Không đâu." Tôi lắc đầu. "Và em không thể tiếp tục làm thế."

"Em có thể, em yêu." Eric lập tức chuyển sang chế độ "người chồng lo lắng của một người vợ loạn trí". "Có lẽ em đã ép mình quá mức. Hãy nghỉ ngơi đi."

"Em không cần nghỉ ngơi! Em cần được là chính mình!" Tôi đứng lên, cơn giận dữ của tôi sôi bùng bục trên bề mặt. "Eric, em không phải là cô gái anh đã cưới. Em không biết em đã là ai trong ba năm qua, nhưng đó không phải là em. Em thích màu sắc. Em thích sự lộn xộn. Em thích..." Tôi chỉ tay ra xung quanh. "Em thích ăn mì ống! Toàn bộ thời gian này, em không khao khát được thành công mà là em đói."

Trông Eric hoàn toàn sửng sốt.

"Em yêu," chồng tôi thận trọng nói. "Nếu nó có ý nghĩa nhiều đến vậy với em, chúng ta có thể mua mì ống. Anh sẽ bảo Gianna đặt một ít..."

"Không phải là chuyện mì ống!" tôi kêu lên. "Eric, anh không hiểu. Em đã phải diễn kịch trong vài tuần qua. Và em không thể làm như vậy nữa." Tôi chỉ vào cái màn hình lớn. "Em không thích những thứ công nghệ cao này. Em không cảm thấy thoải mái. Nói thật, em thà sống trong một ngôi nhà bình thường còn hơn."

"Một ngôi nhà?" Trông Eric có vẻ kinh hãi như thể tôi vừa nói tôi thích sống với một đàn sói và có con với chúng.

"Chỗ này thật tuyệt vời, Eric." Tôi bỗng nhiên cảm thấy ngại ngùng vi đã chê bai sáng tạo của anh ấy. "Nó thật đáng kinh ngạc và em rất ngưỡng mộ. Nhưng nó không dành cho em. Em không sinh ra để dành cho... phong cách căn hộ áp mái."

Ái chà, tôi không tin nổi. Tôi thực sự đã làm động tác khoát tay, với hai bàn tay song song.

"Anh... sửng sốt, Lexi." Trông Eric hoàn toànau khổ. "Anh không hề biết em cảm thấy như vậy."

"Nhưng điều quan trọng nhất là anh không yêu em." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy. "Không phải là em."

"Anh có yêu em mà!" Eric dường như đã lấy lại được sự tự tin. "Em biết là anh yêu em. Em có tài năng và xinh đẹp..."

"Anh không nghĩ em xinh đẹp."

"Có mà!" Anh có vẻ như bị lăng mạ. "Tất nhiên là anh nghĩ em xinh đẹp!"

"Anh nghĩ những tác phẩm của thẩm mỹ viện là đẹp." tôi nhẹ nhàng sửa lại, lắc đầu. "Lớp bọc ngoài răng và màu tóc nhuộm của em."

Eric yên lặng. Tôi có thể thấy anh đang quan sát tôi một cách ngờ vực. Có lẽ tôi đã nói với anh tất cả những thứ đó là tự nhiên.

"Em nghĩ em nên chuyển ra ngoài." Tôi bước đi vài bước, mắt nhìn vào tấm thảm. "Em xin lỗi, nhưng chỉ là... quá căng thẳng."

"Anh đoán chúng ta đã hơi vội vã," cuối cùng Eric nói. "Có lẽ một quãng nghỉ sẽ là ý tưởng hay. Sau một hai tuần, em sẽ nhìn mọi việc khác đi, và chúng ta có thể nghĩ lại."

"Được." Tôi gật đầu. "Có thể."

Cảm giác thật kỳ lạ khi đóng gói đồ để rời khỏi căn phòng này. Đây không phải cuộc sống của tôi - đó là cuộc sống của một cô gái khác. Tôi nhét những thứ tối thiểu cần thiết vào một cái va li Gucci mà tôi tìm thấy trong tủ quần áo - vài thứ đồ lót, quần jean, vài đôi giày. Tôi không cảm thấy mình có chút quyền nào đối với tất cả những bộ vest thiết kế màu be. Mà nói thật là tôi cũng không cần đến chúng. Khi sắp xong, tôi cảm giác có ai đó vào trong phòng, tôi nhìn lên và thấy Eric đang đứng ở ngưỡng cửa.

"Anh phải ra ngoài," anh nói không tự nhiên. "Em sẽ ổn chứ?"

"Vâng, em sẽ ổn cả." Tôi gật đầu. "Em sẽ gọi taxi tới nhà Fi. Cô ấy sẽ đi làm về sớm." Tôi kéo khóa chiếc va li lại, cau mày trước âm thanh mang đầy vẻ kết thúc của nó. "Eric... cảm ơn anh đã cho em ở đây. Em biết chuyện này cũng khó khăn với anh."

"Anh quan tâm tới em sâu sắc. Em phải biết điều đó." Có sự đau đớn thực lòng trong mắt Eric, và tôi thấy nhói lên cảm giác tội lỗi. Nhưng ta không thể sống với ai đó chỉ vì cảm giác có lỗi. Hoặc vì họ có thể lái xuồng máy. Tôi đứng lên, xoa bóp cái lưng cứng đờ, và quan sát căn phòng lớn, gọn gàng không một vết bẩn. Cái giường được thiết kế riêng vô cùng hiện đại. Màn hình gắn liền trong tường. Căn phòng thay đồ với cả triệu thứ quần áo. Tôi chắc tôi sẽ không bao giờ sống ở một nơi xa hoa đến như vậy trong cả cuộc đời. Chắc tôi điên rồi.

Khi cái nhìn của tôi lướt qua chiếc giường, tôi chợt nhớ ra một điều.

"Eric, em có nói mơ trong khi ngủ không?" Tôi hỏi tự nhiên. "Anh có bao giờ nhận thấy?"

"Có." Anh gật đầu. "Chúng ta đã tới gặp bác sĩ vì chuyện đó. Ông ấy gợi ý em rửa mũi bằng nước muối trước khi đi ngủ, và cho em dùng kẹp mũi." Anh lại gần cái ngăn kéo, đem ra một cái hộp, và lôi ra một cái dụng cụ bằng nhựa trông thật kinh tởm. "Em có muốn mang theo?"

"Không." tôi cố gắng nói sau khi ngập ngừng. "Dù sao em cũng cảm ơn."

Đúng thế. Tôi đã đưa ra quyết định chính xác.

Eric đặt cái kẹp mũi xuống. Anh lưỡng lự - sau đó lại gần tôi và ôm tôi ngượng nghịu. Tôi cảm thấy chúng tôi đang tuân lệnh các hướng dẫn từ sổ tay hôn nhân: Chia tay (Ồm hôn chia tay).

"Tạm biệt, Eric," tôi nói khi vẫn tựa mặt vào chiếc áo có mùi thơm đắt tiền của Eric. "Hẹn gặp lại anh."

Một cách kỳ cục, tôi thấy mình suýt khóc. Không phải vì Eric... nhưng vì mọi chuyện đã chấm hết. Cả một cuộc sống trong mơ hoàn hảo, đáng kinh ngạc.

Cuối cùng, anh buông tôi ra. "Tạm biệt, Lexi." Anh sải bước ra khỏi phòng và một lúc sau tôi biết anh đã đi.

Tạm biệt Gianna cũng là một việc khá nặng nề. Tôi ôm thật chặt tạm biệt bà, và bà thì thầm gì đó bằng tiếng Ý khi vỗ về đầu tôi. Tôi nghĩ bà hiểu.

Và bây giờ chỉ còn lại mình tôi. Tôi kéo va li tới phòng khách, sau đó liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn vài phút nữa taxi mới tới. Tôi cảm thấy mình đang rời khỏi một khách sạn hết sức sang trọng. Đó là nơi tuyệt vời để nghỉ lại, và các thiết bị thật đáng kinh ngạc. Nhưng đó không bao giờ là nhà. Cho dù như vậy, tôi vẫn không thể không cảm thấy nhói đau khi bước ra ngoài ban công khổng lồ lần cuối cùng, nheo mắt trước ánh mặt trời buổi chiều. Tôi còn nhớ đã tới đây và nghĩ rằng mình đã hạ cánh xuống thiên đường. Chỗ này như một cung điện vậy. Eric dường như là một vị thần Hy Lạp. Tôi vẫn nhớ tôi đã có trạng thái phởn phơ như của một người trúng xổ số.

Thở dài, tôi quay gót và đi vào trong nhà. Tôi cho rằng mình đã không được trao tặng một cuộc đời hoàn hảo trên đĩa, có vậy thôi.

Điều đó nghĩa là tôi chưa bao giờ là Gandhi.

Khi khóa cửa ban công, tôi chợt nghĩ mình nên tạm biệt vật nuôi của mình. Tôi gõ nhẹ vào màn hình và bấm vào nút "Vật nuôi." Tôi gọi chú mèo con ra và nhìn nó một phút, nó vỗ nhẹ vào một quả bóng, dễ thương và mãi mãi không có tuổi.

"Tạm biệt, Arthur," tôi nói. Tôi biết nó không có thực, nhưng tôi không thể không cảm thấy thương cho nó, bị kẹt trong thế giới ảo.

Có lẽ tôi cũng nên tạm biệt cả Titan nữa, chỉ để cho công bằng. Tôi bấm vào nút "Titan" và ngay lập tức một con nhện sáu chân xuất hiện trên màn hình, chồm dậy như một loài quái vật.

"Chúa ơi!"

Tôi giật nảy người lùi lại, và một giây sau, tôi nghe thấy tiếng loảng xoảng thật lớn. Tôi quay người lại, vẫn còn run rẩy - và thấy một đống thủy tinh, đất, và cây cỏ trên sàn nhà.

Ồ Tác phẩm đáng kinh ngạc. Tôi đã làm rơi một trong những chậu hoa sang trọng khốn kiếp đó.

Hoa lan, hay cái gì đó. Khi tôi nhìn chằm chằm vào đống đổ nát một cách tuyệt vọng, một thông điệp lóe sáng trên màn hình, màu xanh dương sáng trên nền xanh lá cây. Lặp đi, lặp lại.

Đổ vỡ. Đổ vỡ.

Nơi này thực sự đang nói với tôi điều gì đó. Có lẽ rốt cuộc nó cũng khá thông minh.

"Tao xin lỗi!" Tôi nói to với cái màn hình. "Tao biết tao đã làm đổ vỡ mọi thứ, nhưng tao sẽ ra đi! Mày không còn phải chịu đựng tao nữa đâu!"

Tôi lấy một cái chổi trong bếp, quét sạch đống lộn xộn, và vứt nó vào thùng rác. Sau đó tôi tìm một mẩu giấy và viết tin nhắn cho Eric.

Eric thân mến,

Em đã làm vỡ chậu hoa lan. Em xin lỗi.

Ngoài ra, em cũng làm rách chiếc sofa.

Hãy gửi hóa đơn cho em.

Thân, Lexi.

Chuông cửa reo, đúng lúc tôi ký tên, và tôi đặt tờ giấy lên con báo thủy tinh mới.

"Chào anh," tôi nói vào điện thoại. "Liệu anh có thể lên tầng trên cùng được không?"

Có lẽ tôi cần người giúp với những cái va li này. Chúa mới biết Fi sẽ nói gì; tôi nói với cô sẽ chỉ mang theo một hộp giày đựng đầy những thứ thiết yếu. Tôi đi ra ngoài hành lang và nghe tiếng thang máy lên tới tầng áp mái.

"Xin chào!" Tôi nói khi cửa thang máy bắt đầu mở ra. "Tôi xin lỗi, tôi có khá nhiều..." Và sau đó tim tôi ngừng đập.

Đứng trước mặt tôi không phải là người lái taxi.

Đó là Jon.>

Anh mặc quần jean và áo phông, chứng tỏ anh không đi làm. Mái tóc đen của anh dựng đứng lộn xộn, còn mặt thì trông đầy vết hằn như thể anh đã úp sấp khi ngủ. Anh là sự đối nghịch với sự gọn gàng sạch sẽ của Eric, một người chải chuốt như người mẫu Armani.

"Chào anh," tôi nói, cổ họng đột nhiên khô rang. "Anh làm..."

Mặt anh gần như khắc khổ, đôi mắt đen sẫm căng thẳng hơn bao giờ hết. Tôi bỗng nhiên nhớ đến lần đầu tiên tôi gặp anh ấy, dưới bãi để xe, khi anh cứ nhìn tôi như thể không tin nổi tôi lại không nhớ anh ấy.

Bây giờ tôi mới hiểu tại sao trông anh tuyệt vọng đến thế khi tôi nói với anh về người chồng tuyệt vời Eric. Tôi có thể hiểu... rất nhiều điều.

"Anh gọi đến chỗ làm cho em," anh nói. "Nhưng họ nói em ở nhà."

"Đúng." Tôi cố gắng gật đầu. "Có một số chuyện xảy ra ở chỗ làm."

Trong lòng tôi quá rối rắm. Tôi không dám nhìn vào mắt anh. Tôi không biết tại sao anh lại có mặt ở đây.

Tôi bước đi vài bước, nhìn chằm chằm xuống sàn, vặn vẹo hai bàn tay vào nhau thật chặt; nín thở.

"Anh cần nói điều này với em, Lexi." Jon hít một hơi thật sâu và cả cơ thể tôi căng lên vì e sợ. "Anh muốn... xin lỗi. Lẽ ra anh không nên quấy rầy em, chuyện đó không công bằng."

Tôi cảm thấy choáng váng vì sửng sốt. Đó không phải điều tôi chờ đợi.

"Anh đã nghĩ về chuyện đó rất nhiều," Jon nhanh chóng tiếp tục. "Anh nhận ra đây là thời gian hết sức khó khăn đối với em. Anh đã chẳng giúp đỡ được gì. Và... em nói đúng. Em nói đúng." Anh ngừng lại. "Anh không phải là người yêu của em. Anh chỉ là một người em mới gặp."

Anh nói nghe rất hiển nhiên, và bỗng dưng tôi thấy nghẹn như có cục gì đó trong họng.

"Jon, em không có >

"Anh biết." Anh đưa tay lên, giọng nhẹ nhàng hơn. "Không sao mà. Anh biết ý em là gì. Chuyện này vốn đã đủ khó khăn với em rồi." Anh bước lại gần hơn chút nữa, mắt anh tìm ánh mắt tôi. "Và điều anh muốn nói là... em đừng cố thúc ép mình quá, Lexi. Em đang làm điều tốt nhất rồi. Đó là tất cả những gì em có thể làm."

"Vâng." Giọng tôi thấm đẫm những giọt nước mắt kìm nén. "Vâng... em sẽ cố gắng."

Ôi Chúa ơi, tôi sắp sửa khóc. Jon dường như nhận ra điều đó, và quay đi để tôi được riêng tư.

"Thương vụ của em ở chỗ làm thế nào rồi?"

"Tốt." Tôi gật đầu.

"Tuyệt. Anh thực sự vui mừng cho em."

Anh gật đầu như thể đây là sự kết thúc, như thể anh sắp sửa quay người và ra đi. Mà anh thậm chí vẫn chưa biết chuyện đó.

"Em đang rời bỏ Eric." Tôi buột mồm thốt ra như là sự giải thoát. "Em sẽ đi ngay bây giờ. Em đã đóng gói xong đồ đạc, và taxi đang tới..."

Tôi không định tìm kiếm phản ứng của Jon, nhưng tôi không thể kìm nén điều đó. Và tôi đã thấy. Hy vọng đột ngột xuất hiện trên mặt anh như ánh nắng. Rồi lại biến mất.

"Anh... rất mừng," cuối cùng anh nói, thận trọng lựa chọn từ ngữ. "Có lẽ em cần một thời gian để nghĩ lại mọi chuyện. Tất cả những chuyện này vẫn còn khá mới với em."

"Vâng, Jon..." Giọng tôi nghẹn lại. Tôi còn không biết tôi muốn nói gì.

"Đừng." Anh lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười méo xệch. "Chúng ta sẽ nhớ thời gian bên nhau."

"Chuyện đó không công bằng."

"Không."

Qua cánh cửa kính sau lưng Jon, tôi b thấy một chiếc taxi màu đen rẽ vào cổng. Jon hướng theo cái nhìn của tôi, và tôi thấy vé ảm đạm trên nét mặt anh ấy. Nhưng khi anh quay lại, anh đã lại mỉm cười. "Anh sẽ giúp em mang đồ xuống."

Khi những cái va li đã được xếp gọn gàng vào trong taxi và tôi đã đưa cho người lái xe địa chỉ của Fi, tôi đứng đối diện Jon, ngực tôi thắt lại, không biết cách tạm biệt thế nào.

"Vậy..."

"Vậy..." Anh chạm nhẹ vào tay tôi. "Em tự chăm sóc mình nhé."

"Anh..." Tôi nuốt khan. "Anh cũng vậy."

Với đôi chân loạng choạng, tôi vào taxi và kéo cửa đóng lại. Nhưng tôi chưa thể buộc mình đóng cửa xe thật chặt. Tôi không thể nghe tiếng sập cửa cuối cùng kinh khủng đó.

"Jon." Tôi nhìn lên chỗ anh vẫn đang đứng. "Chúng ta có... thực sự hạnh phúc bên nhau?"

"Chúng ta hạnh phúc." Giọng anh nhỏ và khô khốc đến mức gần như không nghe được, mặt anh pha trộn tình yêu và nỗi buồn khi anh gật đầu. "Chúng ta rất, rất hạnh phúc."

Và bây giờ nước mắt tuôn trào trên má tôi, bụng tôi quặn đau. Tôi gần như đã trở nên yếu lòng. Tôi có thể đẩy cánh cửa mở tung ra, nói rằng tôi đã thay đổi quyết định...

Nhưng tôi không thể. Tôi không thể lao thẳng từ một người tôi không nhớ vào vòng tay của một người khác tôi cũng không nhớ.

"Em phải đi." tôi thì thầm, quay đầu đi để tôi không còn nhìn thấy anh nữa, vội vã quệt mắt. "Em phải đi. Em phải đi."

Tôi kéo cánh cửa nặng nề đóng sập lại. Và chiếc xe từ từ chuyển bánh.

CHƯƠNG 21

Thế giới cuối cùng đã trở nên điên rồ. Đây là bằng chứng.>

Khi tôi bước vào Langridges và tháo chiếc khăn màu hồng sáng ra, tôi phải dụi mắt. Mới chỉ là 16 tháng Mười, thế mà sợi kim tuyến đã được chăng lên ở khắp nơi. Có một cây thông Noel phủ đầy đồ trang trí, và một đội hợp xướng đứng trên ban công, hát vang bài "Gọi sứ giả tới."

Chẳng mấy chốc người ta sẽ chuẩn bị cho Giáng sinh từ mùng một tháng Một. Hoặc sẽ có thêm một Giáng sinh "giữa mùa" nữa. Hoặc cả năm sẽ là Giáng sinh, kể cả vào những kỳ nghỉ hè.

"Chị có thích bộ nước hoa giảm giá đặc biệt nhân dịp lễ của Calvin Klein?" một cô gái mặc đồ trắng trông có vẻ buồn chán đều đều nói, và tôi tránh cô ta trước khi tôi bị xịt nước hoa vào người. Tuy nhiên, sau khi tôi nghĩ lại, Debs có vẻ khá thích loại nước hoa đó. Có lẽ tôi sẽ mua cho cô ấy.

"Được, cho tôi lấy," tôi nói, và cô gái gần như ngã ngửa vì ngạc nhiên.

"Gói quà tặng Giáng sinh chị nhé?" Cô gái hối hả chạy lại sau quầy trước khi tôi kịp thay đổi ý định.

"Gói quà hộ tôi." Tôi nói. "Nhưng không phải cho dịp Giáng sinh."

Khi cô buộc gói quà lại, tôi quan sát mình trong gương đằng sau cô ta. Tóc tôi vẫn dài và mượt mà, mặc dù không được sáng như trước đó. Tôi mặc quần jean và một chiếc áo len xanh lá cây, và chân tôi đi một đôi giày đế mềm da lộn thoải mái. Mặt tôi hầu như không trang điểm, tay trái tôi không có nhẫn.

Tôi thích hình ảnh tôi nhìn thấy. Tôi thích cuộc đời tôi.

Có lẽ tôi không còn cuộc sống trong mơ nữa. Có lẽ tôi không còn là một triệu phú sống trong thiên đường áp mái, nhìn xuống London.

Nhưng Balham cũng khá tuyệt. Và điều còn tuyệt hơn là văn phòng của tôi ở ngay tầng trên căn hộ của tôi, vì thế tôi có quãng đường đi làm gần nhất thế giới. Có vẻ đó là lý do tôi không còn mặc vừa những cái quần jean bó sát nữa. Chuyện đó, và cả ba lát bánh mì nướng tôi ăn mỗi sáng.

Ba tháng vừa qua, công việc của tôi đã trở nên rất tốt, đôi khi tôi phải tự cấu mình để biết đó là sự thực. Hợp đồng với Porsche đã diễn ra và nhận được quan tâm của báo chí. Chúng tôi đã ký kết một họp đồng nữa cung cấp thảm cho một chuỗi nhà hàng - và vừa mới hôm nay, Fi đã bán mẫu thiết kế thảm Deller yêu thích của tôi - hoa văn tròn hình cam - cho một spa thời thượng.

Đó là lý do tôi ở đây, đi mua sắm. Tôi cho rằng mọi người trong nhóm đều xứng đáng có một món quà.

Tôi trả tiền cho nước hoa, cầm lấy túi, và đi tiếp vào trong cửa hàng. Khi đi qua một giá những đôi giày cao gót nhọn hoắt, tôi bỗng nhớ đến Rosalie, và không thể không mỉm cười. Ngay khi nghe chuyện tôi và Eric chia tay, Rosalie tuyên bố cô ta sẽ không đứng về phía nào, và tôi là bạn gái thân nhất của cô ta, và cô ta sẽ là điểm tựa cho tôi, điểm tựa chắc chắn cho tôi.

Cô ta đã tới thăm một lần. Cô ta tới muộn một tiếng và đổ lỗi tại cái GPS không hoạt động ở phía Nam của bờ sông, và sau đó phát hoảng bởi sự hỗn loạn trên đường phố do một băng nhóm Yardie gây ra. (Hai đứa trẻ cãi cọ với nhau. Chúng lên tám.)

Tuy nhiên, cô ta còn khá hơn mẹ, vì mẹ đã hủy mọi cuộc hẹn được lên kế hoạch trước vì chú chó này hay chú chó khác bị ốm. Chúng tôi vẫn chưa nói chuyện kể từ khi tôi tới gặp mẹ hôm đó, chưa nói chuyện một cách tử tế.

Nhưng Amy cho tôi biết mọi thông tin. Rõ ràng, sau hôm tôi tới, không nói một lời với bất kỳ ai, mẹ thu thập cả đống những thứ quần áo đầy tua rua của mẹ và gửi tới Oxfam. Sau đó mẹ đi làm tóc. Rõ ràng bây giờ mẹ để đầu bob, và kiểu đó rất hợp với mẹ, và mẹ đã mua một cái quần trông khá mốt. Mẹ cũng gọi người vào để kiểm tra những chỗ mục nát, và trả tiền cho ông ta để ông ta mang đi những viên gạch lát hè của bố.

Tôi biết những điều đó chẳng có gì nhiều. Nhưng trong thế giới của mẹ, đó là những bước tiến khổng lồ.

Và trên mặt trận tuyệt vời và tích cực nhất. Amy đang có kết quả rất tuyệt ở trường! Bằng cách nào đó mà nó đã xoay xở có được một chỗ trong lớp Nghiên cứu Kinh doanh cấp độ A, cùng với toàn bộ học sinh lớp trình độ sáu, và giáo viên của con bé sửng sốt vì tiến bộ của nó. Nó sẽ tới thực tập ở chỗ chúng tôi vào kỳ nghỉ Giáng sinh - và tôi thực sự mong chờ điều đó.

Còn Eric... tôi thở dài mỗi khi nghĩ tới anh ấy.

Anh vẫn nghĩ chúng tôi chỉ tạm thời chia tay, cho dù tôi đã liên với luật sư của anh về chuyện ly hôn. Khoảng một tuần sau khi tôi chuyển đi, anh gửi cho tôi một tài liệu đánh máy có tiêu đề Lexi và Eric: Sổ tay Ly thân. Anh gợi ý chúng tôi nên có cái gọi là "cuộc gặp cột mốc" mỗi tháng. Nhưng tôi chưa thực hiện lần nào. Tôi đơn giản chỉ... không thể gặp Eric ngay.

Tôi cũng không thể khiến mình đọc phần có tiêu đề Tình dục khi Ly thân: Không chung thủy, Một mình, Hòa giải, Khác.

Khác? Cái quái gì...

Không. Thậm chí đừng có nghĩ đến điều đó. Vấn đề là, chẳng ích gì khi cứ day đi day lại quá khứ. Chẳng có ích gì khi cứ ủ ê. Như Fi nói, ta phải tiếp tục nhìn về phía trước. Tôi khá giỏi chuyện đó. Phần lớn thời gian, cứ như thể quá khứ là một khu vực khác, được gắn xi kín trong đầu, dán băng keo khắp các bên.

Tôi dừng lại ở gian hàng bán đồ phụ kiện và mua một cái túi bóng lộn màu tía rất thời trang cho Fi. Sau đó tôi đi lên tầng trên và tìm một chiếc áo phông kiểu những năm bảy mươi dễ thương cho Carolyn.

"Rượu vang pha chế cho kỳ nghỉ lễ nhé?" Một anh chàng mặc đồ ông già Noel mời tôi một khay đầy những cái ly nhỏ xíu, và tôi cầm một ly. Khi tiếp tục thơ thẩn trong gian hàng, tôi nhận ra tôi bị lạc trong cách sắp đặt mới của tầng này, và dường như đã lạc vào khu đồ dành cho đàn ông. Nhưng chuyện đó không quan trọng; tôi chẳng vội gì hết. Tôi đi vơ vẩn thêm một lúc, uống một ngụm rượu vang có vị đậm đà, nghe bài hát mừng Giáng sinh, và ngắm nhìn những dây đèn nhấp nháy...

Ôi Chúa ơi, họ làm tôi bị lây nhiễm. Tôi bắt đầu cảm thấy có không khí Giáng sinh. Được thôi, chuyện này thật tệ. Bây giờ mới chỉ tháng Mười. Tôi phải đi thôi, trước khi tôi bắt đầu mua những hộp bánh bạc hà khổng lồ và đĩa nhạc Bing Crosby và băn khoăn không biết liệu họ có chiếu Phù thủy xứ Oz. Tôi đang tìm nơi để bỏ chiếc ly trống không xuống, thì một giọng nói vui vẻ hướng về tôi.

"Xin chào một lần nữa!"

Nó xuất phát từ một phụ nữ có búi tóc màu vàng đang gập những cái áo len màu pastel trong gian hàng Ralph Lauren dành cho đàn ông.

"Ờ... xin chào," tôi nói lưỡng lự. "Tôi có biết chị không?"

"Ồ không." Cô mỉm cười. "Tôi nhớ cô từ năm ngoái."

"Năm ngoái?"

"Cô đã tới đây, mua một chiếc áo sơ mi cho... anh chàng của mình." Cô liếc nhìn tay tôi. "Cho Giáng sinh. Chúng ta đã nói chuyện khá lâu khi tôi gói món quà. Tôi vẫn luôn nhớ cuộc nói chuyện đó."

Tôi nhìn cô ấy, cố gắng hình dung chuyện đó. Tôi, ở đây. Mua sắm cho Giáng sinh. Lexi ngày xưa, có lẽ mặc một bộ vest màu be, có lẽ hết sức vội vã, có lẽ cau mày vì căng thẳng.

"Tôi xin lỗi," tôi nói sau hồi lâu im lặng. "Trí nhớ của tôi tệ lắm. Tôi đã nói gì?"

"Đừng lo!" Cô cười vui vẻ. "Tại sao cô lại nhớ cơ chứ? Tôi chỉ nhớ bởi vì cô rất..." Cô ngập ngừng, gập dở dang chiếc áo len. "Chuyện này có vẻ ngớ ngẩn, nhưng vì cô dường như đang yêu say đắm."

"Đúng thế." Tôi gật đầu. "Đúng thế." Tôi gạt một lọn tóc lại, tự bảo mình mỉm cười và bước đi. Đó chỉ là sự trùng hợp nhỏ xíu, vậy thôi. Chẳng có gì ghê gớm. Thôi nào, mỉm cười và đi nào.

Nhưng khi tôi đứng đó, với những dây đèn nhấp nháy, và dàn hợp xướng hát bài "Noel đầu tiên", và một người phụ nữ tóc vàng lạ lùng nói với tôi điều tôi đã làm Giáng sinh trước, tất cả những cảm xúc mà tôi che giấu lại nổi lên, xô đẩy lao lên như hơi nước. Miếng băng keo mà tôi dùng để gắn kín bị bong lên ở một góc; tôi không thể giữ quá khứ ở đúng chỗ nữa.

"Đây dường như là... một câu hỏi kỳ lạ." Tôi liếm môi trên. "Nhưng tôi có nói tên anh ấy là gì không?"

"Không." Người phụ nữ nhìn tôi tò mò. "Cô nói anh ấy giúp cô sống lại. Trước đây cô chưa từng được sống. Cô hết sức vui mừng vì chuyện đó, vì hạnh phúc." Cô đặt chiếc áo len xuống và nhìn tôi với sự tò mò chân thành. "Cô không nhớ sao?"

"Không."

Có gì đó bóp nghẹt cổ họng tôi. Đó là Jon.

Jon, người tôi đã cố gắng không nghĩ tới mỗi ngày kể từ khi tôi bỏ >

"Tôi đã mua gì cho anh ấy?"

"Đó là chiếc áo này, nếu tôi nhớ đúng." Cô đưa cho tôi một chiếc sơ mi màu xanh nhạt, sau đó quay sang tiếp một khách hàng khác. "Tôi giúp gì được cho cô?"

Tôi cầm chiếc áo, cố gắng hình dung Jon mặc nó; tự tôi đã chọn cho anh ấy, cố gắng gợi lên cảm giác hạnh phúc. Có lẽ tại món rượu vang; có lẽ đó chỉ là kết thúc của một ngày dài. Nhưng dường như tôi không thể rời chiếc áo này. Tôi không thể thả nó xuống.

"Cho tôi mua được không?" Tôi nói ngay khi người bán hàng rỗi rãi. "Cũng không cần gói đâu."

Tôi không biết có gì đó không ổn với tôi. Khi ra khỏi Langridges và gọi taxi, tôi vẫn cầm chiếc áo sơ mi xanh, ấp vào mặt như một chiếc chăn dễ chịu. Cả đầu tôi kêu vo vo; cả thế giới lùi xa dần, như tôi đang bị cúm hay gì đó.

Một chiếc taxi dừng lại và tôi vào trong, một cách tự động.

"Đi đâu hả cô?" người lái xe hỏi, nhưng tôi hầu như không nghe thấy anh ta nói. Tôi không thể thôi nghĩ về Jon. Đầu tôi vo vo to hơn; tôi ôm chặt chiếc áo...

Tôi đang ngân nga giai điệu nào đó.

Tôi không biết đầu tôi đang làm gì. Tôi ngân nga một giai điệu tôi không biết. Và tất cả những gì tôi biết là đó là Jon.

Giai điệu này là Jon. Nghĩa là Jon. Đó là một giai điệu tôi biết từ anh ấy.

Tôi nhắm mắt lại tuyệt vọng, theo đuổi giai điệu đó, cố gắng ghi nhận âm thanh đó... Và bỗng nhiên, như một tia sáng lóe lên, nó ở trong đầu tôi.

Đó là một ký ức.

Tôi có ký ức. Về anh ấy. Tôi. Hai chúng tôi cùng nhau. Mùi vị muối trong không khí, cằm anh dặm dặm, chiếc áo len màu xám... và giai điệu. Chỉ có vậy. Một khoảnh khắc lướt qua, chẳng có gì khác.

Nhưng tôi có điều đó. Tôi có điều đó.

"Cô gái, đi đâu?" Người lái xe quay lại và mở vách ngăn.

Tôi nhìn anh ta chằm chằm như thể anh ta nói tiếng nước ngoài. Tôi không thể để bất cứ điều gì khác lọt vào đầu; tôi phải bám lấy ký ức này, tôi phải nuôi dưỡng nó...

"Vì Chúa." Anh ta nhướng mắt. "Cô-muốn-đi-đâu-nào?"

Chỉ có một nơi tôi có thể tới. Tôi phải tới.

"Tới... tới... Hammersmith." Anh ta quay lại, vào số xe, và chúng tôi lao đi.

Khi chiếc taxi chạy qua London, tôi ngồi thẳng đờ, căng thẳng, bám chặt vào tay nắm. Tôi cảm thấy như đầu tôi đang chứa đựng một thứ chất lỏng quý giá và nếu nó bị xóc, thứ chất lỏng đó sẽ chảy ra ngoài. Tôi không thể nghĩ về điều đó, nếu không tôi sẽ làm nó mòn đi mất. Tôi không được nói chuyện, hay nhìn ra ngoài cửa sổ, hay để bất cứ điều gì lọt vào đầu. Tôi phải giữ cho ký ức này được nguyên vẹn. Tôi phải nói với anh ấy.

Khi chúng tôi tới phố nhà Jon, tôi dúi một nắm tiền vào tay người lái xe và ra khỏi xe, ngay lập tức nhận thấy lẽ ra mình phải điện thoại trước. Tôi rút phắt điện thoại ra và quay số của anh. Nếu anh không có ở đây, tôi sẽ tới bất cứ nơi nào anh đang có mặt.

"Lexi?" Anh trả lời điện thoại.

"Em đang ở đây," tôi thở hổn hển. "Em đã nhớ ra."

Yên lặng. Điện thoại tắt ngóm và tôi có thể nghe thấy tiếng những bước chân vội vã bên trong. Ngay phút sau, cửa trước mở rộng ở bậc thềm trên cùng và anh đứng đó, mặc áo len cổ lọ và quần jean. đi đôi giày Converse cũ.

"Em nhớ ra điều gì đó," tôi thốt lên trước khi anh kịp nói bất cứ điều gì. "Em nhớ một giai điệu. Em không biết giai điệu đó, nhưng em biết em đã nghe giai điệu đó cùng anh, tại bờ biển. Chắc chắn chúng ta đã từng tới đó một lần. Nghe này!" Tôi bắt đầu ngân nga giai điệu đó, háo hức hy vọng. "Anh có nhớ không?"

"Lexi..." Anh thọc tay vào tóc. "Em nói gì vậy? Tại sao em lại cầm cái áo đó?" Anh lại nhìn vào chiếc áo. "Áo của anh sao?"

"Em đã nghe cùng anh ở bờ biển! Em biết chắc chắn." Tôi biết tôi đang lảm nhảm thật lộn xộn, nhưng tôi không thể kiềm chế. "Em có thể nhớ mùi không khí mằn mặn và cằm anh thật là dặm, và giai điệu thì thế này..." Tôi lại bắt đầu ngân nga, nhưng tôi biết tôi ngày càng trở nên kém chính xác khi cố gắng kiếm tìm những nốt nhạc chính xác. Cuối cùng tôi từ bỏ và dừng lại đầy chờ đợi. Mặt Jon cau lại, bối rối.

"Anh không nhớ," anh nói.

"Anh không nhớ?" Tôi nhìn anh chằm chằm với vẻ hoài nghi giận dữ. "Anh không nhớ? Thôi nào! Hãy nghĩ lại đi! Trời lạnh, nhưng thế nào đó chúng ta rất ấm áp, và anh chưa cạo râu... anh mặc một chiếc áo len màu xám..."

Bỗng nhiên vẻ mặt anh thay đổi. "Chúa ơi. Đó là lần chúng ta tới Whitstable. Có phải đó là điều em nhớ?"

"Em không biết!" tôi tuyệt vọng nói. "Có lẽ."

"Chúng ta tới Whitstable cả một ngày." Anh gật đầu. "Tới bãi biển. Trời lạnh khủng khiếp, vì thế chúng ta quấn kín người và chúng ta mang theo một cái radio... em hát lại giai điệu đó đi?"

Được rồi, lẽ ra tôi không bao giờ nên nhắc tới giai điệu đó. Tôi hát dở tệ. Hết sức xấu hổ, tôi lại ngân nga một lần nữa. Chúa mới biết tôi đang hát cái gì...

"Chờ đã. Có phải đó là bài hát người ta bật khắp nơi? ‘Bad Day’." Anh bắt đầu ngân nga và nó như thể một giấc mơ thành hiện thực.

"Đúng!" Tôi hăng hái kêu lên. "Đúng là nó! Đúng là giai điệu dó!"

Jon ngập ngừng một lúc lâu, và lấy tay xoa mặt, trông bối rối. "Vậy đó là tất cả những gì em nhớ. Một giai điệu."

Khi anh nói câu đó như vậy, tôi cảm thấy mình thật hết sức ngu ngốc vì đã lao qua cả London để tới đây. Và bỗng nhiên, thực tế lạnh lùng làm vỡ toang cái bong bóng của tôi. Anh không còn quan tâm nữa, anh đã đi tiếp. Có lẽ bây giờ anh đã có bạn gái.>

"Đúng thế." Tôi hắng giọng, cố gắng tỏ vẻ lãnh đạm một cách không thành công. "Chỉ có vậy thôi. Em chỉ nghĩ em sẽ cho anh biết rằng em đã nhớ ra điều gì đó. Chỉ để anh biết. Vậy... ừm... dù sao, rất vui được gặp anh. Tạm biệt."

Tôi nhặt những chiếc túi mua hàng lên với đôi tay vụng về. Má tôi đỏ rực lên thảm hại khi tôi quay người bước đi. Chuyện này thật đáng xấu hồ. Tôi cần phải rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt. Tôi không biết mình đã nghĩ gì nữa...

"Điều đó có đủ không?"

Tiếng Jon khiến tôi ngạc nhiên. Tôi xoay người, thấy anh đã bước xuống được nửa bậc thềm, mặt anh căng thẳng vì hy vọng. Và khi nhìn thấy anh ấy, cái mặt nạ của tôi rớt xuống. Ba tháng vừa qua dường như biến mất. Lại chỉ có hai chúng tôi.

"Em... em không biết," cuối cùng tôi cố gắng lên tiếng. "Liệu có đủ không?"

"Đó là yêu cầu của em. Em nói em cần một ký ức. Một sợi chỉ để liên kết chúng ta với... chúng ta." Anh bước xuống thêm một bậc lại gần phía tôi. "Bây giờ em đã có rồi."

"Nếu có, đó là sợi chỉ mỏng manh nhất trên đời này. Một giai điệu." Tôi phát ra một tiếng động được cho là một tiếng cười. "Như là... tơ nhện. Mảnh như tơ nhện."

"Vậy hãy bám chặt lấy nó." Đôi mắt sẫm màu của anh không hề rời khỏi tôi, anh đang bước xuống những bậc cuối cùng, gần như chạy. "Hãy bám chặt lấy nó, Lexi. Đừng để nó đứt rời." Anh vòng tay ra và ôm chặt lấy tôi.

"Không đâu," tôi thì thầm và bám vào người anh. Tôi không bao giờ muốn để anh ra đi một lần nữa. Ra khỏi cánh tay tôi. Ra khỏi tâm trí tôi.

Khi cuối cùng tôi tỉnh lại, ba đứa trẻ đang nhìn tôi chằm chằm từ bậc thang của căn hộ bên cạnh.

"Ồ," một cậu bé nói. "Quá hấp dẫn."

Tôi không thể nhịn cười, dù mắt lấp lánh nước>

"Đúng," tôi đồng ý, gật đầu về phía Jon. "Hấp dẫn."

"Hấp dẫn." Anh gật đầu lại về phía tôi, tay anh ôm lấy eo tôi, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve xương hông của tôi như thể nó thuộc về nơi đó.

"Này Jon." Tôi bịt chặt tay lên miệng như thể chợt nghĩ ra. "Anh đoán được điều gì không? Em bỗng nhớ ra một chuyện khác."

"Sao?" Mặt anh sáng lên. "Em nhớ ra điều gì?"

"Em nhớ đã vào nhà anh... ngắt đường dây điện thoại... và làm tình một lần tuyệt vời nhất cả cuộc đời trong hai mươi tư tiếng liền," tôi nói vẻ nghiêm túc. "Em còn nhớ được ngày chính xác."

"Thật sao?" Jon mỉm cười, nhưng trông có vẻ hơi bối rối. "Khi nào?"

"Ngày 16 tháng Mười năm 2007. Vào lúc..." Tôi nhìn đồng hồ. "Bốn giờ năm mươi bảy phút chiều."

"Aaaa." Mặt Jon tỏ vẻ hiểu ý. "Tất nhiên. Đúng, anh cũng nhớ lần đó. Một thời gian khá tuyệt vời, phải không?" Anh vuốt một ngón tay dọc sống lưng tôi và tôi rùng mình vì cảm giác chờ đợi. "Chỉ có điều anh nghĩ phải là bốn mươi tám tiếng liền. Chứ không phải hai mươi tư."

"Anh nói đúng." Tôi tặc lưỡi vờ tự trách mình. "Sao em có thể quên được cơ chứ?"

"Đi nào." Jon dẫn tôi lên bậc thang, tay anh nắm chặt tay tôi, trước tiếng reo hò và trêu chọc của lũ trẻ.

"Nhân thể." tôi nói khi anh đá cho cửa đóng sập lại sau lưng chúng tôi. "Em không hề có tình dục tử tế kể từ 2004. Chỉ để anh biết."

Jon cười. Anh lột chiếc áo len cổ lọ ra bằng một động tác nhanh chóng và tôi cảm thấy thèm muốn anh ngay lập tức. Cả cơ thể tôi nhớ điều này, cho dù tôi thì không.

"Anh sẽ chấp nhận thách thức đó." Anh lại gần, ôm lấy khuôn mặt tôi bằng cả hai tay, và chỉ lặng yên nhìn tôi một lúc, lặng yên v cho tới khi cả cơ thể tôi tan chảy vì khao khát. "Vậy hãy nhắc anh... điều gì xảy ra sau khi bốn mươi tám tiếng đó trôi qua?"

Tôi không thề kìm nén được nữa. Tôi phải kéo gương mặt anh xuống sát mặt tôi để hôn. Và nụ hôn này tôi sẽ không bao giờ quên, nụ hôn này tôi sẽ giữ lại mãi mãi.

"Em sẽ cho anh biết," cuối cùng tôi thì thầm, miệng vẫn gắn chặt vào làn da ngọt ngào, nóng bỏng của Jon. "Em sẽ cho anh biết khi em nhớ ra."

« Lùi
Tiến »