Tháng tám giữa hè, ánh mặt trời đặc biệt gay gắt. Con đường dưới ánh nắng chói chang nóng đến độ cơ hồ khiến người ta không thể đứng vững, đến giờ nghỉ trưa không ai muốn xuống lầu đi ăn, vì thế cơm hộp tiện lợi trở thành hàng hot.
Trong văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế, Vương Hải Đằng lẫn Hoắc Mân đều không có mặt, Bạch Lộ một mình ngồi trước bàn làm việc ở gian ngoài soạn thảo một công văn trên máy tính, tạm thời chưa bận tâm gọi cơm hộp.
Đương lúc bận rộn thì Tiểu Trịnh, kỹ sư mới vào của phòng kỹ thuật, chạy đến gõ gõ cửa, đôi mắt mang theo ý cười, giọng điệu thân quen trước giờ: “Bạch Lộ, em gọi cơm chưa? Phòng kỹ thuật bọn anh đang gọi, có muốn nhân tiện gọi luôn cho em một phần không?”
“Vâng, cảm ơn anh, em muốn một phần cơm thịt kho.”
Anh ta cười hì hì bước lại gần: “Chà, hóa ra em ăn thịt nha, anh cứ tưởng mấy cô gái trẻ thời nay vì muốn giữ dáng nên chỉ ăn rau dưa hoa quả thôi chứ.”
Cô mỉm cười nhàn nhạt: “Trước giờ em không có ăn kiêng.”
“Ok, cơm thịt kho, anh nhớ rồi. Lát nữa gọi cơm đưa đến phòng kỹ thuật bọn anh, anh sẽ mang qua cho em.”
“Vậy cảm ơn anh nhé.”
“Đều là đồng nghiệp với nhau, không cần khách sáo.”
Tiểu Trịnh ân cần như vậy, Bạch Lộ không khó đoán ra được nguyên nhân. Chẳng qua là yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Anh ta vừa vào công ty không biết ngọn ngành về cô, bắt được cơ hội liền ra sức ân cần niềm nở. Nhưng cô nghĩ, chẳng mấy chốc anh ta sẽ biết thôi.
Tiểu Trịnh biết được còn nhanh hơn cô hình dung, nửa tiếng sau khi anh ta đến đưa đồ ăn, thái độ giữ kẽ đi nhiều, không còn chuyện trò vui vẻ như trước, xưng hô cũng thay đổi: “Cô Bạch, cơm thịt kho của cô đây.”
Bạch Lộ bề ngoài ung dung bình thản, nhưng trong lòng thầm thở dài. Cô là người phụ nữ của Chương Minh Viễn, điều này là một bí mật công khai mả cả Thiên Đô Quốc Tế trên dưới ai cũng biết. Tuy chưa từng có người nào nói gì trước mặt cô, nhưng thái độ của mọi người đối với cô trở nên khách sáo hơn nhiều, khách sáo đến độ căn bản không giống như đối với một cô thư ký. Ngay cả tổng giám đốc Vương Hải Đằng khi nói chuyện với cô lúc nào cũng tươi cười lễ độ.
Bất luận là sự khách sáo của các đồng nghiệp hay điệu cười của cấp trên, cô đều hiểu rất rõ chẳng qua là do vuốt mặt phải nể mũi, đều là nể mặt Chương Minh Viễn mà thôi. Bất giác, cô liên tưởng tới thành ngữ cáo mượn oai hùm. Nhưng trên thực tế, cô tuyệt nhiên không phải là một con hồ ly tinh muốn lột da hổ làm cờ.
Bạch Lộ tiếp tục ở lại Thiên Đô Quốc Tế đi làm là vì Hoắc Mân năm lần bảy lượt đánh điện gọi cô. Sau khi bất đắc dĩ dọn đến căn hộ của Chương Minh Viễn, cô vẫn luôn không nhịn được muốn chạy ra ngoài, không cam lòng từ sáng đến tối bị nhốt ở cái nơi như lồng chim kia. Nghĩ trước nghĩ sau, tự nhiên cô cũng bằng lòng tiếp tục ra ngoài công tác.
Mà trước đây cô có ý kiên trì muốn nghỉ việc ở Thiên Đô Quốc Tế cũng hoàn toàn là do muốn tránh né Chương Minh Viễn, hiện tại cô căn bản không thể thoát khỏi anh ta, nên cũng không nhất thiết phải nghỉ việc ở Thiên Đô Quốc Tế hòng chạy lấy người. Huống hồ trước nay Hoắc Mân vẫn luôn rất tốt với cô, con người tổng giám đốc Vương cũng ôn hòa. Do đó, cô lại trở về cương vị công tác trước đây của mình.
Giờ tan tầm đã đến, nhưng Bạch Lộ vẫn chưa muốn về. Trước đây đi làm luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, không thể chịu nổi đến giờ ra về; công việc cũng thật rườm rà, làm thế nào cũng không xong.
Thế nhưng hiện tại, Bạch Lộ lại cảm thấy thời gian làm việc quá ngắn, mới chút xíu đã trôi qua. Công việc cũng quá ít, quay qua quay lại đã làm xong rồi. Nhưng mà cô vẫn không muốn tan ca, không muốn quay về căn hộ đó. Cô bèn lục tung tự mình kiếm việc mà làm hòng kéo dài thời gian tan tầm.
Nhưng dù có trì hoãn đến đâu cô vẫn phải ra về, không thể ở lại công ty ngơ ngơ ngẩn ngẩn cả đời. Tuy Dương Quang đã bình an vô sự, nhưng cô vẫn không thể chọc giận Chương Minh Viễn. Anh ta từng cố tình hay vô ý nhắc nhở cô: “Đừng tưởng Dương Quang được thả không làm sao nữa thì cô có thể đánh bài chuồn! Nếu cô chuồn mất, nhỡ đâu cậu ta lại có chuyện gì, đến khi đó cô đừng có quay lại cầu xin tôi.”
Cô hiểu rõ ý tứ của anh ta, chính là đang cảnh cáo cô đừng tưởng Dương Quang được thả rồi thì cô có thể trở mặt quịt nợ. Đến lúc ấy anh ta nghĩ lại muốn giở chút trò hòng gán cho Dương Quang tai vạ nào đó do “hành vi bất cẩn” cũng rất đơn giản. Nói cách khác, cô vẫn phải lo mà chăm sóc anh ta lấy lệ, không thể qua cầu xong liền muốn rút ván.
Bạch Lộ chầm chậm lê bước về đến nhà, lúc mở cửa trong nhà im ắng tĩnh mịch, hệt như một bức tranh tĩnh vật. Xem ra Chương Minh Viễn lại không ở nhà, nếu anh ta ở nhà thì ti-vi nhất định sẽ mở, con người anh ta không chịu được yên tĩnh, không tạo ra chút âm thanh liền cảm thấy bứt rứt buồn chán.
Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu anh ta có nhà, cả người cô liền cảm giác không được tự nhiên. Cũng may bạn bè xấu tính xấu nết của anh ta lại nhiều nên thường xuyên không về nhà, có khi mấy ngày liền chẳng thấy bóng dáng đâu, trong căn nhà lớn như vậy chỉ có một mình cô. Suốt ngày yên ắng không tiếng người, cô tịch như rừng sâu núi thẳm.
Trong nhà rất sạch sẽ, khắp nơi không dính một hạt bụi, có vẻ dì dọn dẹp đã tới chiều nay. Trời cực kỳ nóng, toàn thân đẫm mồ hôi, cô trước tiên vào phòng tắm tắm qua một lượt, sau đó tiện tay giặt luôn quần áo thay ra, đem lên ban công phơi. Lúc đang phơi quần áo đột nhiên nghe tiếng mở cửa, theo tiếng động nhìn ra, là Chương Minh Viễn về.
Anh ta thay giày đi vào nhà, chùm chìa khóa móc trên ngón trỏ chuyển động tự do, trông thấy cô ôm quần áo, anh ta cong khóe môi lên thành điệu cười như có như không: “Em tắm rồi à? Tiếc quá, tôi còn định về nhà cùng em tắm uyên ương cơ đấy.”
Cô lạnh mặt không thèm quan tâm đến anh ta, coi anh ta như thể trong suốt, hoàn toàn không nghe không nhìn thấy, cứ việc đi phơi quần áo vật dụng trong tay.
Thực ra sau khi dọn đến đây Chương Minh Viễn chưa từng chạm vào Bạch Lộ. Bình thường anh ta ngủ ở phòng ngủ chính, cô ngủ ở phòng dành cho khách, nước sông không phạm nước giếng. Việc này có phần ngoài dự đoán nhưng cũng có phần nằm trong dự liệu của cô. Bởi ban đầu khi đặt ra điều kiện anh ta đã nói rõ, sở dĩ muốn cô dọn đến ở chung là vì muốn phá hoại “tính toán như ý” của cô, không cho cô được lợi cả đôi đường, dựa vào anh để cứu bạn trai xong lại tiếp tục thế giới ngọt ngào của hai người. Thực ra anh ta không hề có hứng thú với cô, đêm ở khách sạn kia là do cô chủ động, đem thân ra làm mồi nhử đặt bẫy. Kết quả, bẫy đến cuối cùng cô lại đem chính mình cho vào tròng.
Cũng may cái gọi là chung sống này không cần phải chung giường, cô vì thế mà thầm vui mừng khôn xiết. Nếu Chương Minh Viễn có điểm nào tốt thì đây chắc chắn là một, anh ta không phải đồ quỷ háo sắc. Có điều tuy anh ta không chạm đến cô, nhưng khi nói chuyện với cô thường giở giọng mờ ám, cứ như thể quan hệ của hai người thân mật lắm, cô biết anh ta chỉ muốn chọc cô khó chịu mà thôi. Cho nên mỗi lần như thế, cô đều tỏ thái độ lạnh tanh không thèm để ý tới anh ta.
Thấy cô không đếm xỉa đến mình, hai tay anh ta xòe ra làm bộ thở dài: “Em làm nhân tình thế nào vậy, tôi về nhà không những không mỉm cười chào đón, lại còn tỏ thái độ cho tôi coi nữa.”
Cô thực tình không nhịn được nữa, lạnh lùng nói: “Nếu chê tôi làm không tốt, vậy anh đổi một cô khác biết làm tốt là xong.”
“Tôi tìm đâu ra người tốt hơn bây giờ, em chỉ tôi với.”
Trong lòng cô chợt động, giọng nói phút chốc cũng nhu hòa đi vài phần: “Chương Minh Viễn, thực ra trong công ty có vài đồng nghiệp nữ trẻ tuổi chưa kết hôn vô cùng hâm mộ cố vấn đại nhân anh. Nếu anh đồng ý, tôi giới thiệu cho anh.”
Đem chìa khóa trong nay ném một tiếng cạch lên bàn trà, vẻ cười như có như không trên khóe môi Chương Minh Viễn mang theo đôi chút lạnh lùng: “Em muốn tìm người thế chân để mình thoát thân ư? Đừng có mơ, tôi nói em biết nhé Bạch Lộ, trước nay chưa bao giờ có người giở trò với tôi như vậy, hơn nữa không chỉ một lần, cho nên tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho em.”
Tâm tư bị anh ta nhìn thấu, Bạch Lộ nhất thời có phần thẹn quá hóa giận, tức khắc càng thêm lạnh mặt: “Được, nếu đã như vậy, anh đừng trách tôi làm không đủ tốt. Xin lỗi, thái độ của tôi là vậy đó, chê không vừa mắt thì anh nhìn ít đi một chút.”
Sau đó cô đi thẳng về phòng, đóng cửa đi ngủ. Trong phòng khách, Chương Minh Viễn vẫn chưa ngủ, tiếng ti-vi mở rất to, ầm ĩ muốn chết, cô nghĩ anh ta nhất định là cố ý. Nhưng cũng không định đi ra bảo anh ta nhỏ tiếng lại, bèn nhẫn nhịn tạp âm bịt tai mà ngủ, nhưng rốt cuộc vẫn không ngủ nổi.
Mãi đến khi quá nửa đêm Chương Minh Viễn tắt ti-vi về phòng đi ngủ, trong nhà yên tĩnh trở lại, Bạch Lộ vừa nãy còn mệt mỏi cuối cùng mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Ban đêm ngủ không ngon, buổi sáng Bạch Lộ tự nhiên liền ngủ quên, vừa tỉnh dậy thì phát hiện đã chín giờ. Cô cuống quít nhảy xuống giường, nhanh như chớp rửa mặt chải đầu thay quần áo.
Cửa phòng ngủ Chương Minh Viễn mở rộng, rõ ràng anh ta đã dậy rồi, nhưng trong nhà không thấy bóng người. Anh ta chính là kiểu thần long thấy đầu không thấy đuôi như thế. Trong căn nhà này, anh ta khi nào đi khi nào tới hoàn toàn không theo quy luật thời gian nào cả, cô cũng chẳng buồn quan tâm hay hỏi han.
Xuống dưới lầu, Bạch Lộ vội vội vàng vàng đi ra phía ngoài. Ở trong khu dân cư xa hoa này, người đi đứng hấp ta hấp tấp giống cô cực kỳ ít, bởi vì ở đây nhà nhà đều lái xe thay đi bộ, giờ đi làm hay tan ca, khả năng chỉ có mỗi cô là ra vào hoàn toàn dựa trên đôi chân của mình.
Trên đường lại kẹt xe, chặt cứng như nêm cối, lúc chạy được đến công ty đã là mười giờ hơn, Bạch Lộ căn bản đã lỡ mất buổi làm sáng. Cô cực kỳ hối lỗi: “Xin lỗi chị Hoắc.”
“Không sao, dù sao hôm nay cũng không có việc gì. Ồ, làm sao mà trên mắt em lại có hai vành đen thui to oành vậy, đêm qua không nghỉ ngơi tốt hử? Nếu không khỏe thì về nhà nghỉ đi, chị cho phép em nghỉ một ngày.”
Bạch Lộ lắc đầu không cần nghĩ ngợi: “Không cần đâu, em không sao ạ.”
Giữa trưa, thế nhưng lại có chuyện tìm đến cửa. Khi di động đổ chuông, Bạch Lộ vừa nhìn qua hiển thị trên màn hình liền cảm thấy kỳ lạ. Là mã vùng điện thoại của Vô Tích, chắc là chú hay thím nào đó của cô gọi đến. Bình thường họ rất ít khi gọi điện cho cô, cô cùng chỉ nhân dịp lễ tết mà gọi điện lễ phép hỏi thăm đôi câu. Mặc dù cô được nhà hai chú thay phiên nhau nuôi lớn, nhưng thực sự cầu thị mà nói, tình cảm không hề gắn bó. Ý nghĩa của bốn chữ ăn nhờ ở đậu, cô hiểu và nhận thức sâu sắc qua những ngày tháng ở nhà các chú. Vì vậy sau khi đến Bắc Kinh, cô không giữ liên lạc mật thiết gì nữa.
Đưa lên nghe, là điện thoại của thím nhỏ gọi tới. Ban đầu vòng vo quanh quẩn cả buổi, cuối cùng mới ấp úng giải thích rõ ý đồ. Hóa ra bệnh đau dạ dày nhiều năm nay của chú nhỏ gần gây liên tục tái phát, ở bệnh viện thành phố không tìm ra nguyên nhân, hai vợ chồng định đến Bắc Kinh khám bệnh, bởi vì cảm thấy bệnh viện ở thủ đô chắc sẽ tốt hơn ít nhiều.
“Bạch Lộ, thím nghe người ta nói, thực ra đến Bắc Kinh khám bệnh có một số chi phí khám chữa bệnh còn rẻ hơn ở quê, tay nghề của bác sỹ cũng giỏi hơn. Cho nên muốn theo chú cháu cùng đến Bắc Kinh làm kiểm tra tổng quát. Lần này đến đây, chỗ cháu liệu có tiện cho chú thím ở vài ngày không?”
Bạch Lộ ngây người, đây thực sự là vấn đề khó khăn đối với cô. Hiện giờ cô đang ở tại căn hộ của Chương Minh Viễn, phòng cô thuê trước đây đã trả lại từ lâu, nhất thời cô biết tìm đâu ra chỗ cho chú thím ở đây?
Huống hồ chỉ trọ trong vài ngày, muốn thuê phòng cũng chẳng có cách nào. Bây giờ thuê nhà trọ tối thiểu cũng phải trả một đặt ba, nghĩa là trả tiền thuê một tháng cộng thêm tiền đặt cọc ba tháng, nếu chỉ ở vài ngày không khỏi quá tốn kém. Đến ở chỗ Thiệu Dung cũng không thích hợp, lại còn không phải là chú thím của chị ấy, huống chi cô đã làm phiền chị quá nhiều rồi.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, trong chốc lát chưa kịp trả lời, thím nhỏ ở đầu kia điện thoại liền có chút hiểu lầm.
“Bạch Lộ, cứ cho là thím cùng chú cháu trước đây đối xử với cháu không đủ tốt, nhưng chí ít cũng không phải quá tệ đúng không? Tốt xấu gì cũng đã nuôi cháu khôn lớn. Tuy rằng chuyện cháu lên đại học chú thím không đóng góp, nhưng chừng đó năm thay cha mẹ cháu nuôi nấng không có công cũng có sức. Bây giờ chú cháu cần tới thủ đô khám bệnh, chẳng lẽ đến chỗ cháu ở vài ngày cũng không được? Phần tình cảm thân thích này suy cho cùng vẫn phải có chứ.”
Điều này là chắc chắn, dù thế nào đi nữa, Bạch Lộ rốt cuộc cũng ở nhà các chú mà khôn lớn đến nay, họ chung quy vẫn có công ơn nuôi dưỡng đối với cô. Cô vội vàng giải thích: “Thím nhỏ, cháu không có ý đó. Chỉ là tạm thời không có chỗ cho chú thím ở, bởi vì hiện giờ cháu cũng đang tá túc nhà người khác. Có điều thím yên tâm, cháu nhất định sẽ tìm chỗ cho chú thím trọ.”
Lúc này thím nhỏ mới hài lòng: “Bạch Lộ, vậy đành nhờ cháu. Có chỗ ở là được rồi, tốt xấu gì cũng không quan trọng. Thím biết một mình cháu ở Bắc Kinh cũng không dễ dàng gì, nếu không phải thực tình không có cách nào, thím cũng không dám đến làm phiền cháu. Đến Bắc Kinh khám bệnh, lộ phí cùng chi phí điều trị cũng đã tốn không ít, nếu còn phải chi tiền ăn ở thì càng tốn kém hơn. Tốt nhất cháu tìm chỗ nào có thể cho chú thím tự nấu cơm ấy.”
Yêu cầu của thím nhỏ càng khiến Bạch Lộ hết đường xoay sở. Vốn dĩ cô còn định nếu quả thực không xong thì cứ đến một khách sạn nhỏ thuê phòng cho chú thím ở vài ngày. Thế nhưng thím còn muốn có chỗ nấu ăn, cô biết đi đâu tìm ra chỗ như vậy đây?
Cuối cùng Bạch Lộ vẫn quyết định đi thuê nhà trọ, sau khi tan làm cô một mạch chạy đến vài công ty môi giới nhà đất, muốn hỏi xem liệu có nhà cho thuê ngắn hạn hay không, giá có cao một chút cũng được. Thế nhưng người ta vừa nghe đều lắc đầu: “Chủ nhà không đồng ý cho thuê ngắn hạn, ngại phiền hà.”
Chạy khắp nơi cả buổi mà không mảy may thu hoạch được gì. Khi Bạch Lộ kéo đôi chân đau mỏi về đến nhà, ngoài dự kiến phát hiện Chương Minh Dao đang ngồi trong phòng khách. Vẫn mặc một bộ đồ công sở thanh lịch như trước, bên tay đặt một túi công văn. Trông thấy cô, vẻ mặt của chị ta tỏ ra lạnh nhạt hàm chứa chút khinh thường ngấm ngầm: “Rốt cuộc cũng về, tôi chờ cô lâu lắm rồi.”
Mặc dù không biết Chương Minh Dao vì sao muốn chờ mình, nhưng Bạch Lộ không khó đoán ra được nguyên nhân.
Lần đầu tiên nhìn thấy Chương Minh Dao, cô liền nhạy cảm nhận ra chị ta không thích mình, nhất định chị ta cho rằng cô là loại gái đào mỏ một lòng một dạ muốn vơ vét trục lợi từ trên người em trai mình. Theo lẽ thường mà nói, con gái xuất thân nghèo hèn cùng con trai xuất thân giàu có thân cận quá mức với nhau, chung quy cũng khó tránh khỏi bị người khác phỏng đoán như thế.
Thực ra không chỉ mình Chương Minh Dao, các đồng nghiệp không rõ nội tình ở công ty cũng dựa vào phỏng đoán mà phán lung tung đủ thứ. Đều cho rằng cô vì đã bám được cành cao là Chương Minh Viễn nên mới vứt bỏ bạn trai. Chuyện ngồi lê đôi mách khó tránh khỏi bay đến tai cô, cô không hơi sức đâu đi giải thích. Giải thích gì chứ, có giải thích cũng vô dụng, dù sao cuộc sống của cô cũng chẳng thể quay lại như trước kia.
Bạch Lộ đúng mực đi qua, ngồi xuống một bên: “Xin hỏi chị có chuyện gì ạ?”
Chương Minh Dao không đáp mà hỏi ngược lại: “Cô có biết Minh Viễn đã có vợ sắp cưới không?”
Cô đương nhiên biết, trên thực tế trước khi Chương Minh Viễn bảo cô dọn đến, cô còn đem chuyện này ra thử xoay chuyển tình thế: “Anh đừng quên mình đã có vợ chưa cưới, chuyện tôi chuyển đến nếu bị cô ấy biết, anh sẽ gặp phiền phức đó?”
Anh ta một câu dội ngược lại cô: “Chuyện phiền phức của tôi không cần cô bận tâm.”
Lúc này Chương Minh Dao lại nhắc đến ba chữ vợ sắp cưới, cô chỉ có thể cười khổ: “Em biết, nhưng anh ấy kiên trì muốn em dọn tới đây.”
Chương Minh Dao vô cùng nhạy bén: “Ý cô là, thực ra cô hoàn toàn không muốn dọn tới?”
Bạch Lộ đón lấy ánh mắt dò xét của chị ta, vô cùng thản nhiên: “Tất nhiên rồi, em cũng không có cách nào. Chị Chương, chị có thể cho rằng em có mưu đồ với em trai chị. Nhưng trên thực tế hoàn toàn không phải vậy. Em có nỗi khổ tâm, tin hay không thì tùy chị.”
“Nếu đã thế, vậy bất kỳ lúc nào cô cũng có thể dọn đi, về phía Minh Viễn tôi sẽ giải quyết giùm cô.”
Bạch Lộ ngẩn người, không ngờ sự tình lại có thể chuyển biển như vậy. Cô còn tưởng ít nhất phải theo Chương Minh Viễn mất cả năm, không ngờ Chương Minh Dao thế mà lại làm cứu tinh của cô.
“Chị Chương, em cảm ơn chị. Em sẽ dọn đi ngay lập tức.”
Bạch Lộ không nói hai lời liền thu xếp đồ đạc, đồ cô mang đến đây vốn dĩ cũng không nhiều, mặc dù một mình sống ở Bắc Kinh chừng đó năm cô cũng có không ít vật dụng hành lý, nhưng đại đa số đồ đạc cô đều gởi lại ở chỗ Thiệu Dung. Lúc dọn đến nơi này của Chương Minh Viễn, cô chỉ mang theo vài bộ quần áo để thay cùng đồ dùng hằng ngày cần thiết, chỉ cần một vali du lịch là sắp xếp hết.
Chương Minh Dao chú ý đến hành lý đơn giản của cô, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc im lìm: “Sau khi rời khỏi đây cô có chỗ nào để đi chưa?”
“Có, chị không cần lo đâu.”
Bạch Lộ đã nghĩ kỹ, rời khỏi đây xong đêm nay tạm thời ngủ lại chỗ Thiệu Dung, ngày mai sẽ đi thuê nhà trọ. Chú thím đến Bắc Kinh khám bệnh vừa may cũng có chỗ ở.
Khi Bạch Lộ kéo vali hành lý đến quán bar Kỷ Hồi Túy của Thiệu Dung, chị đang chào hỏi một người khách nam tao nhã ngồi một mình. Khuôn mặt xinh đẹp đầy đặn mỉm cười khanh khách, bộ dạng nhìn nhau tình tứ vô hạn. Cô có chút sững sờ, bởi chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt kiểu này của Thiệu Dung.
Thiệu Dung còn giới thiệu vị khách nam tao nhã tuổi ngoài ba mươi kia với Bạch Lộ: “Bạch Lộ, vị này là Thành tiên sinh.”
Cô càng ngây người, bởi Thiệu Dung chưa từng giới thiệu khách cho cô biết, nói không muốn cô đáp lời với mấy gã đàn ông chẳng ra gì kia. Vị Thành tiên sinh này, hiển nhiên là một ngoại lệ.
Nói riêng với nhau, Thiệu Dung quả nhiên thừa nhận, cô rất có cảm tình với Thành tiên sinh. Nói anh ta không phải loại đàn ông quen với những chốn trăng hoa, đến nơi này là chuyện ngoài ý muốn, cùng mấy người bạn đi uống một ly cho vui. Thoạt đầu cô cũng chỉ tiếp đãi bình thường, nhưng dần phát hiện người đàn ông này rất lịch sự giữ lễ, không hề có hành vi sai quấy đối với cô, lời nói cử chỉ cũng tôn trọng có thừa, dần dà khiến cô phải tiếp đãi với một con mắt khác.
Bạch Lộ nhận ra manh mối, bèn dè dặt cẩn thận hỏi: “Chị Dung Dung, có phải chị thích anh ta rồi không?”
Thiệu Dung cười nhạt một cái, nụ cười thê lương: “Em yên tâm, mặc dù chị có cảm tình với anh ta, nhưng sẽ không dễ dàng phải lòng anh ta. Cái thứ tình yêu này, không phải loại con gái như chị xứng đáng có được.”
Biết được Bạch Lộ dễ dàng dọn khỏi chỗ Chương Minh Viễn như vậy, Thiệu Dung hơi kinh ngạc: “Thoát thân nhẹ nhàng thế sao, cũng tốt, cứ ở lại chỗ chị trước đã, nhà trọ có thể từ từ tìm, không cần vội.”
“Không được, em định hai ngày này phải thuê được chỗ trọ, chú thím nhỏ của em muốn tới Bắc Kinh khám bệnh.”
Ngày hôm sau Bạch Lộ xin nghỉ không đi làm, đội nắng chang chang chạy đi tìm nhà trọ. Chú thím lần này lên định đi bện viện Hiệp Hòa Bắc Kinh khám bệnh, cô nghĩ tốt nhất là thuê một căn phòng gần bệnh viện Hiệp Hòa. Đi hỏi bao nhiêu công ty môi giới, xem hết bao nhiêu phòng cho thuê cũng không hài lòng. Có cái trang bị không đầy đủ, có cái đầy đủ thì giá lại quá cao. Cuối cùng một công ty giới thiệu cho cô một nhà ở ghép, trang bị trong nhà tuy có hơi cũ nhưng đầy đủ mọi thứ.
“Nhà trọ này có hai phòng ở, hơn bốn mươi mét vuông. Hiện tại một phụ nữ vừa ly hôn đang thuê phòng lớn, còn lại một phòng nhỏ, tiền thuê mỗi tháng một ngàn ba. Phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh dùng chung. Thế nào? Có muốn đến xem phòng không?”
Bạch Lộ cảm thấy vẫn có thể gánh được tiền thuê này, sau khi đi xem phòng xong cũng căn bản hài lòng, nghĩ thầm thôi chọn nơi này đi. Lúc ký hợp đồng cứ theo quy củ trả một đặt ba, cô trả một lần hết năm ngàn hai, lấy được chìa khóa phòng xong lập tức gọi điện thoại cho thím nhỏ. Nói bà hay vấn đề chỗ ở đã được giải quyết, chú thím có thể tới khám bệnh bất cứ lúc nào.
Thím nhỏ dĩ nhiên rất vui mừng, nửa tiếng sau liền gọi điện lại cho cô nói đã mua được vé đêm nay, giữa trưa mai là tới.
“Có bệnh vẫn là nên đi kiểm tra càng sớm càng tốt, ngâm càng lâu trong lòng chung quy càng thấp thỏm. Bạch Lộ, ngày mai cháu có rảnh không ra ga đón chú thím chút? Tất nhiên nếu cháu không rảnh thì cứ nói thẳng địa chỉ cho chú thím, thím và chú cháu từ từ tìm tới cũng được.”
Lời lẽ khách sáo của thím nhỏ cô tự nhiên không cho là thật: “Cháu rảnh, cháu có thể đến đón chú thím. Ga Bắc Kinh rất lớn, thành phố Bắc Kinh càng lớn, cháu không đến đón thì chú thím khó lòng tìm đến chỗ cháu.”
Phải nói chuyện thuê phòng tiến hành quá sức thuận lợi, giải quyết xong một vấn đề lớn, Bạch Lộ thở phào nhẹ nhõm. Khi đến chỗ Thiệu Dung chuyển hành lý, cô cũng không dọn quá nhiều đồ, cứ đem vali hành lý mà cô xách đi khỏi nhà Chương Minh Viễn xách về chỗ mới. Những thứ khác cô tạm thời cũng không rảnh để dọn, thầm nghĩ đợi sau khi chú thím về cô mới từ từ chuyển đi đâu vào đó. Lúc này gian phòng nhỏ kia phải ở ba người, dĩ nhiên thú thím ngủ trên giường, còn cô hoặc là nằm đất, hoặc là ngủ trên sô pha hai người ngoài phòng khách, dọn quá nhiều đồ đạc qua chiếm chỗ chẳng phải càng thêm phiền phức sao.
Lo xong chuyện phòng trọ, tiếp đến Bạch Lộ liền chạy đến bệnh viện Hiệp Hòa để làm quen một chút với điều kiện chung quanh, xem chỗ nào lấy số, chỗ nào chẩn bệnh, chỗ nào kiểm tra, vân vân. Ngày mai chú thím tới cô sẽ có thể phát huy tốt tác dụng dẫn đường.
Đương ở bệnh viện xem qua xem lại khắp nơi, tại một góc quanh Bạch Lộ chạm phải một khuôn mặt quen thuộc, là Thượng Vân. Trong tay ôm một bó hoa tươi, có lẽ là đến thăm người bệnh.
Sau khi kết thúc quan hệ một cách lặng lẽ với Dương Quang, Bạch Lộ không còn gặp lại anh, cũng không gặp lại người nhà của anh. Vụ án của Dương Quang vừa kết thúc, Thượng Vân liền không gọi điện cho cô nữa. Cô giống như khúc mía bị người ta nhai nuốt hết chất ngọt, nhổ ra một bên không ai để ý.
Lúc này bất ngờ gặp nhau, giật mình xong, Bạch Lộ vẫn xưng hô với bà như trước kia: “Dì Thượng.”
Thượng Vân khẽ gật đầu không nóng không lạnh, coi như là đáp lại cô. Ngần ngừ giây lát, cô rốt cuộc không nhịn được: “Hiện giờ Dương Quang vẫn tốt chứ ạ?”
“Rất tốt, hai tháng nay nó với Manh Manh cùng đi Vân Nam. Vừa lúc nghỉ hè, Manh Manh rảnh rỗi liền theo nó đi ra ngoài giải khuây. Hai đứa nó ở Vân Nam chơi rất vui vẻ, không cần cô lại phí công lo lắng.”
Dường như sợ cô vẫn mang ảo tưởng trong lòng, ngừng một lát, Thượng Vân càng nói thẳng: “Bạch Lộ, Dương Quang và cô đã không còn quan hệ gì nữa. Giờ nó và Manh Manh đang yêu nhau, tôi hy vọng về sau cô đừng bao giờ quấy rầy nó nữa.”
Trong lòng Bạch Lộ khẽ chợn, như thể có gì đó bị chặt đứt. Trong mắt dâng lên một tầng hơi nước, nước mắt từng chút từng chút bao phủ đôi mắt. Thực ra trước đây cô đã sớm biết, nếu cô và Dương Quang chia tay, Ninh Manh chớp lấy cơ hội trở thành bạn gái của anh chỉ là chuyện sớm muộn. Thế nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Hơn nữa, dự liệu là một chuyện, thực sự nghe được tin tức này, Bạch Lộ vẫn cảm thấy khó chịu. Rất khó chịu rất khó chịu.
Đêm đó, Bạch Lộ nằm trong căn phòng mới thuê trằn trọc không ngủ được. Thứ nhất là do thời tiết nóng quá, phòng ở vừa nhỏ vừa oi bức; thứ hai là cứ luôn không tự chủ được mà nhớ đến Dương Quang.
Thời gian cô và Dương Quang yêu đương bên nhau, là hai năm vui sướng nhất trong đời cô cho đến nay. Nhưng sự tồn tại của anh tựa như một tia nắng mặt trời nhỏ bé chiếu qua song sắt cửa sổ, vầng sáng bảy màu lướt qua trong chớp mắt, bỏ cô lại trong thế giới sau song sắt càng thêm tăm tối sau khi ánh nắng qua đi.
Dương Quang rời bỏ cô, rời bỏ mà trong lòng vẫn mang oán hận, cô thậm chí không có cách nào giải thích được gì với anh. Cô hy sinh bản thân để cứu anh, kết quả lại chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đi về phía người con gái khác.
Vừa nghĩ đến đây, trái tim như bị dao cắt, Bạch Lộ gần như suốt đêm thức trắng.
Vài ngày liên tục ngủ không ngon giấc, trưa hôm sau khi Bạch Lộ đến nhà ga đón người, trạng thái tinh thần không tốt, đầu đau lâm râm. Chen chúc trong biển người tấp nập ở ga, đầu càng thêm đau.
Đang khó chịu thì di động reo, cô cứ tưởng thím nhỏ gọi đến, nhưng giọng nói vang lên bên tai lại lạnh lẽo như băng kết ngàn năm: “Bạch Lộ, cô đi đâu mất rồi? Ai cho cô dọn đi hả?”