“Vậy có nghĩa là,” kể xong câu chuyện dài lê thê, Kusanagi vươn người trên ghế, “hầu như y chang suy luận của cậu. Tôi xin ngả mũ bái phục.”
“Có gì khó đâu. Nếu góp nhặt từng đáp án một thì ai cũng đến đích thôi.” Yukawa uống cà phê hòa tan, vẻ mặt như tỏ ý chẳng có gì thú vị cả.
“Sao cậu biết hồn ma đó thực chất là đồng phạm?”
“Đó là suy luận đơn giản nhất tôi nghĩ ra. Chắc phải có kẻ giở thủ đoạn thì người phụ nữ đáng lý đã mất mạng mới xuất hiện ở một nơi khác. Rồi nghĩ xem thủ đoạn đó nhằm mục đích gì, thì chỉ có đáp án để tạo chứng cứ ngoại phạm thôi.”
“Nhưng để làm thế cần có sự giúp sức của đồng phạm là phụ nữ đúng không? Trong khi không hề có bóng hình phụ nữ nào xung quanh Kosugi, thế mà cậu chẳng hề do dự khi đưa ra kết luận đó. Lý do tại sao?”
“Làm gì có chuyện không do dự. Thế nên tôi mới phải tận mắt quan sát nhà Kosugi. Và tôi càng vững tin hắn đang qua lại với phụ nữ.”
“Quan sát nhà hắn ư? Có gợi ý gì trong căn nhà không có bóng dáng phụ nữ đó?”
Yukawa liền cười toe toét. “Chính là tiếng tành tạch đó.”
“Tiếng tành tạch? Là gì vậy?”
“Mỗi lần vặn nút âm lượng trên dàn âm thanh của Kosugi là tạp âm phát ra đúng không? Nghe nói trong thuật ngữ của hãng sản xuất thiết bị âm thanh, tạp âm đó gọi là tiếng tành tạch. Chắc tại nó phát ra âm thanh tành tạch, tành tạch nên mới có tên gọi như vậy.”
“À, dàn âm thanh cũ hay gặp tình trạng như vậy.”
“Vấn đề ở chỗ đó đấy. Dàn âm thanh của Kosugi còn mới tinh. Thế thì tại sao xuất hiện tạp âm đó được? Vốn dĩ bản chất của tạp âm này là hợp chất silicon. Nghe nói dầu bôi trơn ở nút vặn đã kết hợp với vi hạt silicon bay trong không khí và tạo ra tạp âm này.”
“Tôi biết cậu học cao hiểu rộng rồi, thế chuyện này thì liên quan gì đến phụ nữ?” Kusanagi bực bội hỏi.
“Ở một hãng sản xuất thiết bị âm thanh nọ, người ta thu được dữ liệu lạ lùng như sau. Những dàn âm thanh lắp trong khách sạn tình yêu luôn xuất hiện tiếng tành tạch sớm hơn hẳn bình thường. Các nhà nghiên cứu tài ba đã dốc sức điều tra nguyên nhân. Và cuối cùng họ đi đến một kết luận.” Yukawa giơ ngón tay trỏ lên. “Nguyên nhân là keo xịt tóc mà phái nữ sử dụng. Silicon trong đó sẽ chui vào trong dàn âm thanh.
“Keo xịt tóc à?” Kusanagi nhớ lại câu hỏi của Yukawa lúc đó. “Thế nên cậu mới hỏi kiểu tóc của Kosugi ư?”
“Vì tóc húi cua thì cần gì đến keo xịt tóc.” Yukawa tủm tỉm cười, rồi cầm cốc sứ lên.
“Ra vậy. Nói là vết tích của phụ nữ, nhưng cũng muôn hình muôn vẻ.”
“Muôn hình muôn vẻ từ những thứ nhìn thấy đến những thứ không nhìn thấy. Nhân tiện, cặp đôi hung thủ tội nghiệp đó sao rồi?”
Kusanagi buông tiếng thở dài trước câu hỏi của Yukawa.
“Đêm nào cũng như đêm nào, cả anh lẫn ả đều hồn xiêu phách lạc bởi vong hồn của người họ đã sát hại.”
“Vì vong hồn đó trú ngụ trong trái tim họ.”
Yukawa mở to tấm rèm cửa sổ.