Giấc mơ tiên tri

Lượt đọc: 6086 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Tối hôm sau, Kusanagi và Yayoi lại đỗ xe vào cùng chỗ hôm qua. Nhưng hôm nay họ lái chiếc khác. Là chiếc Skyline màu đen yêu thích của Kusanagi.

Đồng hồ taplo tự động cho biết lúc bấy giờ là 7:50 tối. Ngồi trên ghế phụ, Yayoi căng thẳng nuốt nước bọt.

“Cô chuẩn bị xong chưa?” Kusanagi hỏi. Nhưng thật ra điều anh muốn hỏi là cô đã chuẩn bị tinh thần chưa.

“Tôi xong rồi.” Cô đáp, giọng hơi khàn.

Chuyện hai người định làm sau đây hoàn toàn vượt quá thẩm quyền điều tra. Rủi bị bắt gặp, họ sẽ không thể nào thoái thác được. Lớ ngớ có khi còn dính tới cảnh sát nữa. Nhưng thực chất, chẳng có cách nào khác ngoài cách này. Ở thời điểm hiện tại, cảnh sát khó mà can thiệp. Vả lại, Kusanagi cũng có suy tính riêng. Giả sử đám người kia có bắt được quả tang đi chăng nữa cũng chẳng dại gì báo cảnh sát cả. Anh tin chắc điều đó khi bước chân vào căn nhà ấy tối qua. Kiểu gì thì kiểu, đám người ấy hẳn đang giấu giếm bí mật nào đó.

“A, họ ra rồi kìa.” Yayoi hạ giọng nói.

Bốn người đó đã ra khỏi nhà. Quần áo trên người họ giống hệt hôm qua. Họ cũng đi về hướng hôm qua đã đi. Nhưng tối nay Kusanagi không hơi đâu bám theo họ. Anh núp người vào ghế lái, chờ đến khi bóng bốn người xa dần, không lâu sau rẽ vào góc phố và mất hút.

Thấy đồng hồ chỉ đúng tám giờ, anh mở cửa xe. “Nào, đi thôi! Nhanh lên.”

Yayoi cũng mau lẹ xuống xe.

Hai người đi như chạy về phía nhà Takano. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai dòm ngó, họ băng qua cánh cổng.

Kusanagi vòng ra vườn. Cái cửa chớp đóng im lìm chẳng khác gì hôm qua. Anh lôi tua vít dẹt trong túi ra.

“Dùng thứ đó có mở được cửa không ạ?” Yayoi lo lắng hỏi.

“Chậc, xem thế nào đã.”

Anh ngồi thụp xuống bên cạnh cửa chớp, nhét đầu tua vít vào khoảng hở bên dưới cửa. Rồi dùng tua vít làm đòn bẩy, nạy cánh cửa ra. Chỉ với thao tác đơn giản, cánh cửa cũ đã bung ra dễ dàng.

Hôm qua Kusanagi thấy một ô cửa kính không khóa. Thế nên anh mới trót lọt đột nhập vào trong nhà.

“Ngôi nhà cũ quá!” Vào nhà sau anh, Yayoi nói.

“Đúng vậy. À, cô chú ý đừng chạm vào đồ đạc trong nhà nhé!”

“Vâng.”

Kusanagi thận trọng mở cửa trượt trong phòng kiểu Nhật. Căn phòng hai người phụ nữ kia ngồi vẫn bừa bộn chẳng khác gì hôm qua. Túi khoai tây chiên để trên bàn thấp cũng chẳng buồn kẹp lại.

“Không có ai ở nhà cả.” Yayoi nhòm sang căn phòng kế bên rồi nói.

“Hình như vậy.”

“Nhưng rõ ràng tôi nghe thấy tiếng động mà.” cô nghiêng đầu. “Lạ thật đấy…”

Kusanagi thử mở cái tủ tường ra xem. Nhưng bên trong chỉ có thùng carton cũ nát.

“Thế là sao nhỉ?” Yayoi đặt tay lên trán. “Chẳng lẽ tôi nhầm? Không, nhất định không có chuyện đó.”

“Tạm thời cứ rời khỏi đây đã nhé! Xem ra chồng cô không bị nhốt ở đây.”

“Anh nói đúng. Tôi xin lỗi. Anh vì tôi mà làm đến nước này.”

“Cô đừng bận tâm.” Kusanagi nói rồi vỗ nhẹ vào lưng Yayoi.

Ngay sau đó…

Kusanagi thoáng nghe thấy tiếng cọt kẹt như gỗ kêu. Anh chưa kịp nhận ra đó là gì, căn phòng đã đột ngột rung chuyển dữ dội.

Đồ đạc bật lên những tiếng lạch cạch. Anh nghe cả tiếng bát đĩa va nhau loảng xoảng trong tủ đựng chén bát. Trong căn phòng kế bên, cái bàn thờ nghiêng ngả. Cửa mở toang hoác, đồ trang trí bên trong lăn lông lốc. Đèn lắc lư mạnh, khiến cái bóng của anh chao đảo.

Yayoi hét toáng lên, bám chặt vào Kusanagi. Anh vừa ôm chặt cô trong tay, vừa nhìn mọi thứ xung quanh. Anh nói không ra hơi, chỉ đứng ngẩn người ra đó.

Bình hoa trên chiếu đổ lăn lóc. Khoai tây chiên văng ra khỏi túi, vương vãi khắp mặt bàn. Một cái gì đó đã rơi ở đâu đó.

Chuyện gì thế này.

Kusanagi nhận ra người mình đang run cầm cập.

« Lùi
Tiến »