“Dù cậu có nói gì đi chăng nữa, tôi vẫn tin vụ này do sức mạnh của hồn ma gây ra. Oán niệm của Kanzaki Toshiyuki khi bị chôn vùi trong đất lạnh đã gây ra hiện tượng đó.” Vừa đưa cốc sứ lên miệng, Kusanagi vừa nói. Bên trong cốc là thứ cà phê hòa tan loãng toẹt nổi tiếng của phòng nghiên cứu số mười ba này.
“Cậu nghĩ thế nào là tự do cá nhân. Tôi không định ép buộc. Về phần mình, tôi chỉ có thể nói đó là trò nghịch ngợm của hiện tượng cộng hưởng.” Giọng Yukawa lạnh tanh. Đối phương càng phấn khích, anh lại càng dửng dưng, đó là đặc trưng của người đàn ông này từ thời trẻ.
Sau khi nghe chuyện hồn ma quấy nhiễu, Yukawa đến tòa thị chính trước tiên, điều tra địa tầng xung quanh nhà Takano. Kết quả là anh phát hiện phía dưới căn nhà đó có một lỗ cống cũ. Anh quả quyết đó là nguyên nhân gây ra hiện tượng hồn ma quấy nhiễu.
“Mỗi vật thể đều có tần số dao động riêng. Khi bị một ngoại lực có cùng tần số tác động lên, vật thể sẽ dao động mạnh. Đó là hiện tượng cộng hưởng. Do một nguyên nhân nào đó, môi trường xung quanh lỗ cống này thay đổi, gây ra cộng hưởng.”
Yukawa suy luận rằng một ngoại lực nào đó tác động vào mặt đất chính là nguyên nhân. Ví dụ như đào hố, anh nói.
Nhắc đến đào hố dưới đất, lập tức sẽ khoanh vùng được mục đích. Kusanagi có dự cảm chẳng lành. Kết quả là dự cảm của anh trúng phóc.
Họ điều tra thêm thì biết được nhà máy sản xuất linh kiện ở gần nhà Takano sử dụng đường ống thoát nước thải nối với lỗ cống cũ đó. Đều đặn tám giờ tối mỗi ngày, nước nóng đã qua xử lý được xả ra từ nhà máy. Nước này tạo ra dòng khí bên trong ống thoát nước thải, khiến cho lỗ cống ở bên dưới nhà Takano rung chuyển.
Ngày phát hiện ra thi thể, họ đã nhờ nhà máy xả thải lúc ba giờ chiều.
“Thôi, tôi đi đây!” Kusanagi đặt cốc sứ xuống, đứng dậy.
“Giờ đi gặp cô ta à?” Yukawa hỏi.
“Đúng vậy.” Kusanagi đáp. Cô ta ở đây là Kanzaki Yayoi. “Bận tối mắt tối mũi, nên chưa giải thích ngọn ngành cho cô ta được.”
Anh ghét nhiệm vụ này vô cùng. Nhưng anh vẫn phải làm.
Đợi đến khi tình hình dịu đi, anh sẽ tiết lộ chuyện gia sản của bà Hide.
Kanzaki Toshiyuki bị chôn với bộ com-lê trên người, tư trang vẫn còn nguyên trong túi áo. Nhưng tiền mặt và thẻ tín dụng đã bị lấy mất. Chuyện mua sắm bạt mạng bằng thẻ tín dụng của anh ta cũng nằm trong tính toán của đám hung thủ đó.
Tuy nhiên bọn họ đã bỏ sót thứ quan trọng nhất, là tấm thẻ nhét trong túi đựng bằng lái xe.
Thật ra đó là khóa thẻ từ của két sắt ngân hàng. Vả lại không phải Kanzaki, mà chính bà Takano Hide đã ký hợp đồng thuê két. Nhưng tên của Kanzaki Toshiyuki được đăng ký làm người được ủy quyền.
Khi điều tra, cảnh sát phát hiện bên trong két, ngoài sổ tiết kiệm, còn có trái phiếu, đồ trang sức, chứng nhận quyền sở hữu đất đai, cùng với một phong thư.
Phong thư đó là di chúc. Trong đó ghi rõ bà Takano để lại toàn bộ tài sản của mình cho Kanzaki.
“Cậu định nói với cô ta rằng hồn ma quấy nhiễu kia là chiêu trò của ma quỷ à?” Yukawa hỏi.
Đang đi về phía cửa, Kusanagi quay đầu lại. “Đương nhiên rồi. Bộ không được sao?”
“Tôi không có ý đó.” Nhà vật lý lắc đầu. “Thế nhé!”
Kusanagi mở cửa.
“Gì thế?”
Sau một thoáng do dự, Yukawa nói. “Mạnh mẽ lên nhé!”
Kusanagi giơ một tay lên, ra khỏi phòng.