Tôi đến đón Allegra ở ga tàu vào mười rưỡi sáng hôm sau. Trong khi đứng đợi, tôi lôi cặp kính râm ra, đeo lên để che hai cái quầng thâm dưới mắt.
Tôi thấy kiệt sức vì đã thức đến gần sáng để lang thang trong Facebook. Sau khi phát hiện ra Will.i.am trên trang của Alex, tôi vào từng trang Facebook của bạn anh. Trong số họ có hàng tá các nhạc công, bao gồm cả Callum Casey, người có mặt trong danh sách bạn của cả anh lẫn Alex. Thực ra, có vẻ như họ có đến vài người bạn chung lận. Tôi thắc mắc không biết họ có thực sự quen nhau không hay là cũng giống như nhiều người trong chúng ta, tuy có hàng nghìn người bạn trên Facebook nhưng đa phần đều là bạn của bạn hoặc bạn học chung trường, không phải những người bạn thực sự mà chúng ta nói-chuyện-hằng-ngày-nhắn-tin-hằng-giờ. Và có quá nhiều Sarah. Đó quả là một cái tên phổ biến. Cái CD đó có thể được làm ra cho bất kỳ ai trong số họ.
Tôi đã phát bực khi xem khắp lượt các trang Facebook đấy mà không biết họ thực sự là ai. Khi Facebook lần đầu tiên xuất hiện, ai ai trong trường cũ của tôi cũng gửi lời mời kết bạn cho nhau vì việc ấy chẳng đòi hỏi gì hơn ngoài một cú nhấp chuột và cũng bởi chúng tôi muốn đua xem ai có được nhiều bạn nhất. Mãi sau này tôi và Allegra mới rà lại một lượt và gạt bỏ những người chúng tôi không thực sự quen biết. Alex Taylor có cả nghìn người bạn. Anh không thể quen hết từng ấy người, thế nên có thể anh cũng chẳng biết Will.i.am là ai hay tên thực sự của anh ấy là gì.
Tôi đã lưu lại tên tất cả những người bạn chung của Alex với FB và Will.i.am rồi vào danh sách bạn của hai người họ và làm tương tự như vậy.
Một khi đã bắt đầu vào cuộc, tôi thành ra nghiện. Will.i.am Shakespeare là bạn chung của tôi với một vài người. FB cũng thế. FB đã gửi lời mời kết bạn cho tôi hôm chúng tôi gặp nhau vì thế tôi có thể xem được trang của anh một cách dễ dàng. Tôi đảo qua danh sách bạn của FB. Alex có trong đó và ngạc nhiên thay là cả Niall Peterson cũng vậy. Những bình luận thường xuyên của Niall trên trang của FB cho thấy có vẻ họ khá thân nhau. Điều đó làm tôi ngạc nhiên. Thật vô lý - một người tốt và thú vị như FB lại làm bạn với cái tên Niall đáng ghét đó ư. Tôi nhìn nhanh vào danh sách bạn của Niall để xem có Alex không. Nhưng không có anh trong đó. Tôi cũng lưu lại tên tất cả các cô nàng Sarah có trong danh sách - cả thảy có khoảng tám mươi Sarah!
Đến khoảng hai giờ sáng, tôi đã có một số danh sách và những thông tin bên lề về một vài ngươi. Có vẻ hầu hết các bạn ở Bath đều biết nhau. Tôi đã chép ra giấy tên của tất cả những người tôi thấy có Will.i.am trong danh sách bạn và cất vào túi xách để mang theo đến lễ hội Zoom vào buổi sáng. Có quá nhiều Sarah và rốt cuộc tôi đã không có đủ thời gian để chép hết ra. Nếu kế hoạch A của chúng tôi - mặc áo có in hình bìa đĩa Những ca khúc dành tặng Sarah - không đem lại kết quả, tôi sẽ chuyển sang kế hoạch B, đi tìm tất cả những ai có trong danh sách tôi đã chép ra và hỏi xem họ có thực sự biết Will.i.am là ai không. Clover và Tasmin có lẽ cũng biết một vài người trong số những cái tên này.
Khi cuộn mình trong chăn, tôi lại thấy khó ngủ mặc dù đã muộn rồi. Tôi cảm thấy như mình sắp tìm ra người làm cái CD bí ẩn kia và đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi rằng anh chàng đó thậm chí có thể chính là Alex. Có thể thế. Anh đã từng sống ở đây. Và anh vẫn xuống đây thường xuyên, anh họ của anh là một nhạc công và cũng chính là ca sĩ đã hát bài đầu tiên trong chiếc CD. Thế nên không biết chừng chàng trai tôi đang tìm kiếm chính là Alex thì sao?
Chuyến tàu đến từ London bị chậm năm phút nhưng chẳng mấy chốc hành khách đã ùa ra khỏi ga Bath và lấp đầy quảng trường. Mặc dù mệt, tôi vẫn tin hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời - nào là được cùng bọn bạn nghe nhạc trong công viên, nào là rất có thể hành trình đi tìm anh chàng bí ẩn của tôi sắp cán đích. Tôi nhìn nhanh danh sách trong túi xách, tên nào tên nấy đều được ghi chú rõ ra rằng người này quen ai trên Facebook. Qua một đêm nhìn lại, cái danh sách này thật chẳng ra làm sao - quá nhiều tên và những đường kẻ ngoằn ngoèo - vì thế tôi cất nó lại vào túi. Tôi kiễng chân lên để xem liệu có thể trông thấy Allegra không, và liền trông thấy nó, lúc này đang đi qua cửa quay để tiến lại chỗ tôi. Trông nó lúc nào cũng tuyệt. Mái tóc vàng buộc túm ra sau, trên người diện một chiếc quần jean bó và áo lanh màu trắng với một cặp kính râm to bản sành điệu. Mặt nó sáng bừng lên khi nhìn thấy tôi.
“Ôi, trông cậu thật tuyệt, và rất khác... có vẻ thoải mái hơn,” nó ôm chầm lấy tôi rồi khen. “Bath có vẻ hợp với cậu đấy và tớ thích mái tóc của cậu.”
Tôi đang diện cái váy của Clover, cùng cái áo khoác lửng màu đen, đôi giày denim hiệu Converse màu xanh, tóc để xõa, và tôi cảm thấy thoải mái, như thể tôi đã dần tìm ra được phong cách của mình.
“Cậu trông cũng rất tuyệt,” tôi nói nhưng thành thực trong lòng tôi nghĩ trông nó có vẻ hơi nghiêm túc và an toàn quá. Có lẽ đây chính là điều Tasmin thấy ở tôi khi tôi mới đến Bath. Nhưng Allegra mặc gì đều chẳng quan trọng. Nó đúng là một bông hồng nước Anh hoàn hảo, nó trông vẫn tuyệt kể cả khi mặc túi rác.
“Mẹ cậu đâu?” tôi hỏi.
Allegra bật cười, “Mẹ tớ sẽ lái xe xuống sau. Cậu biết tính mẹ tớ mà. Mẹ tớ chả dậy sớm được. Tớ không muốn lỡ mất buổi nhạc nên mẹ bảo tớ có thể đi tàu xuống trước. Mẹ đã gửi cho tớ cả đống tin nhắn để hỏi tớ đã đi tới đâu, đến lúc mấy giờ, lại còn bắt tớ gọi điện lại khi đến nơi. Mẹ quản tớ 24/7 luôn.”
“Chào Paige,” một giọng con trai vang lên từ phía sau chúng tôi.
“Nào, hãy xem tớ đã đem gì xuống để làm quà cho cậu nào,” Allegra nói.
Đó là Alex. Tôi mải ôm cô bạn thân nhất đến nỗi không để ý anh đã đang đứng phía sau chúng tôi. Tôi phải bám vào Allegra để khỏi ngất. Anh vẫn đẹp đến từng chi tiết như tôi nhớ về anh và trông anh có vẻ thật sự vui khi thấy tôi. Anh lại gần và ôm tôi. “Trông em tuyệt đấy, Juliet ạ,” anh nói.
“Anh cũng vậy, Romeo,” tôi đáp lại. “Việc cập luyện cho vở kịch thế nào rồi ạ?”
Anh nhún vai trong khi chúng tôi bắt đầu rảo bước, băng qua đường và tiến vào khu trung tâm, hòa vào với dòng người đổ về Bath để tham gia lễ hội hôm nay. “Có vẻ không được tập trung cho lắm. Mọi người đều đang chuẩn bị thi nên không thể chuyên chú luyện tập được. Và đương nhiên bọn anh vẫn chưa tìm được Juliet chuẩn.”
Allegra đánh yêu Alex một cái. “Anh đúng là biết nói ngọt.”
Alex không rời mắt khỏi tôi. “Anh nói thật mà.” Tôi biết mặt mình đang ửng đỏ lên nhưng tôi thấy thật tuyệt khi được anh nhìn chăm chú như thế và, không giống với tôi của ngày xưa, tôi đáp lại cái nhìn của anh trong đôi lát. Tôi biết anh cảm nhận được mối liên kết giữa chúng tôi. Tôi cũng vậy. Con người mới mẻ này của mình thật sự thú vị, tôi thầm nghĩ, trong lòng chợt nhen nhóm một cảm giác rằng bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.
Chúng tôi đi dọc theo những con phố dẫn về phía công viên. Chúng tôi trò chuyện về trường lớp (anh rất mong được tốt nghiệp để đi học đại học), về khoảng thời gian anh sống ở Bath (cho tới năm lớp 7 khi bố anh tìm được việc làm ở London), những người anh quen ở Bath (rất nhiều người, điều này thì tôi đã biết từ lúc xem trang Facebook của anh).
“Mà anh quen nhiều nhạc công không?” tôi hỏi. “Có. Rồi em sẽ sớm biết được một điều. Bath như một ngôi làng lớn. Mọi người đều biết nhau, đặc biệt là trong giới học sinh.”
“Anh có biết Callum Casey không?” tôi hỏi và tự dặn mình không được nói thẳng ra là tôi đã biết câu trả lời. Tôi không muốn tỏ ra là mình biết rất nhiều về anh. Như thế không hay ho gì hết.
“Có. Em có biết Callum không?”
“Em có xem anh ấy biểu diễn ở phố Walcot. Anh ấy giỏi. Và em... em có một cái CD có một bản nhạc của anh ấy trong đó.”
Alex mỉm cười và trông hài lòng ra mặt. “Một trong các bản nhạc của anh ấy?”
“Vâng. Chiếc CD này thực ra là một tuyển tập nhạc và bài hát của Callum là bài đầu tiên.” Tôi chăm chú theo dõi gương mặt Alex để xem phản ứng của anh.
Anh trông có vẻ bối rối và chần chừ vài giây trước khi hỏi. “Tuyển tập?”
“Anh ấy không làm cái CD này. Ai đó đã làm nó. Tên của CD là Những ca khúc dành tặng Sarah” Allegra nói.
Alex trông có vẻ ngạc nhiên. “Sarah?”
“Vâng. Anh đã từng nghe ai nhắc đến nó chưa?” tôi hỏi, vẫn chăm chú quan sát Alex.
Alex quay đi. “Không hẳn vậy.” Tôi nhìn sang Allegra và nhún vai. Khó mà nói được liệu anh chỉ tình cờ quay đi hay anh bị sốc vì biết chúng tôi biết về cái CD và đang cố che giấu cảm xúc.
“Vậy làm sao anh biết Callum Casey?” Allegra hỏi.
“Anh ấy là anh họ anh.”
“Không thể nào,” tôi nói.
“Đúng thế đấy. Anh sẽ ở cùng anh ấy. Đừng nói với anh là em thích anh ấy nhé. Hầu hết các cô gái đều thích anh ấy.”
Tôi nghĩ là sẽ không hại gì nếu để Alex biết anh có thể đang phải cạnh tranh với một ai đó. Tôi không muốn anh ấy nghĩ tôi suốt ngày chỉ biết ngồi ngắm ảnh của anh trên Internet và đợi anh đến Bath chơi. “Anh ấy giỏi. Em thích các bài hát của anh ấy và anh ấy rất dễ thương.”
“Và gay nữa. Thế nên đừng đặt hy vọng vào Callum.”
Tôi bị cứng họng luôn. Cái chiến thuật làm-cho-Alex-ghen-đôi-chút của tôi thế là đã tan tành.
Tôi quyết định thôi không cố làm giá nữa, cứ là tôi mà thôi và hỏi câu hỏi tôi thực sự muốn hỏi. “Em thấy trên Facebook của anh có một người tên là Will.i.am Shakespeare. Đấy có phải tên thật của ấy không?”
Alex ngây mặt ra. “Will.i.am? Anh... anh không chắc là anh có theo dõi người ấy. Mà em đã mò vào Facebook của anh đấy à?”
Tôi không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào. Nên nói thật hay nên đáp lại một cách bông đùa. Tôi không muốn anh nghĩ tôi bị ám ảnh vì anh, nên tôi quyết định nói cho anh biết rõ mọi chuyện và giải thích tại sao tôi lại xem danh sách bạn của anh. Tôi bắt đầu kể lại câu chuyện và thỉnh thoảng Allegra đế thêm vào một vài tình tiết mà nó biết. Khi tôi kể xong, tôi lôi ra cái áo có in hình bìa đĩa Những ca khúc dành tặng Sarah. “Đây là bìa CD in phía trưóc áo và đằng sau là tấm ảnh đen trắng. Đây là tấm ảnh mà anh bạn Will.i.am Shakespeare kia dùng làm ảnh đại diện.”
Biểu cảm trên gương mặt Alex chẳng nói lên điều gì. Chẳng biết liệu anh đang chán ốm lên với câu chuyện tôi vừa kể hay đang chủ động tỏ ra bình tĩnh? Tôi tự nhắc mình rằng anh là một diễn viên giỏi và có thể dễ dàng che giấu những gì anh đang nghĩ. “Mà tại sao việc tìm anh chàng này lại quan trọng với các em thế?” anh hỏi.
“Đừng nói với em là anh không thấy tò mò về anh ấy nhé,” Allegra nói. “Em thì có đấy.”
“Có thể,” Alex đáp. “Nhưng nếu các em tìm ra chàng trai đó và thấy thất vọng với anh ta thì sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Điều đó còn tuỳ thuộc vào việc anh ấy là người như thế nào.”
Alex nhướng một bên lông mày lên. “Và nếu anh ta không muốn ai tìm ra mình thì sao. Nếu như cái CD và toàn bộ câu chuyện đằng sau nó đã thuộc về quá khứ hoặc chỉ là một giấc mơ thì sao?”
Allegra gật đầu đồng ý. “Cũng có lý, Paige ạ. Phải có một lý do nào đó mà cái CD lại ở trong cửa hàng từ thiện. Đấy là chỗ người ta đem bán những món đồ không muốn giữ nữa - nhấn mạnh vào cụm từ ‘không muốn giữ nữa’ nhé.”
“Trong cửa hàng từ thiện?” Lần này thì Alex không thể che giấu được sự kinh ngạc của mình nữa nhưng tôi không chắc liệu đó là vì anh ngạc nhiên khi biết rằng rốt cuộc cái CD lại nằm ở một nơi như thế hay vì anh có tâm lý trưởng giả mà tôi từng có trước đây khi nghĩ đến đồ cũ.
“Vâng, em mua cái đĩa ở đó,” tôi nói. “Chính xác hơn là dì em đã mua nó cho em.”
“Anh hiểu,” Alex nói. “Nhưng thi thoảng anh nghĩ ta phải vứt bỏ quá khứ lại phía sau để đón nhận những gì ở phía trước.”
Anh vừa nói vừa nhìn thẳng vào mặt tôi và một lần nữa cảm xúc ngọt ngào lại trào dâng trong tôi.
“Ôi ghê hai người quá đi,” Allegra nói.
Hai chúng tôi bật cười, tiếng cười của tôi có phần căng thẳng hơn của Alex, người đang tỏ ra thích thú với cuộc đối thoại vừa rồi. Anh đặt tay lên vai tôi. “Nhưng Paige này, nghiêm túc mà nói, nếu là em, anh sẽ không mặc cái áo này tới lễ hội đâu. Nhất là khi em vẫn chưa biết gì nhiều về những gì đã xảy ra. Biết đâu em có thể sẽ xới lại vết thương cũ của cả chàng trai và cô gái đó.”
Tôi có cảm giác như anh đang nói bằng trải nghiệm thực tế, và rằng anh đã có một quá khứ đầy tổn thương. “Anh là người làm cái đĩa à?” tôi hỏi.
Anh lại nhướng một bên lông mày lên và mỉm cười. “Chắc là anh phải giữ im lặng trước câu hỏi này của em.”
“Ôi thôi đi Alex”, đừng có đùa nữa. Nếu đúng là anh thì nói cho bọn em biết đi.”
Anh toét miệng cười. “Và phá hỏng một bí mật hấp dẫn? Không đời nào. Dù sao đi nữa, anh nghĩ nếu cái CD đó thực sự nói được nỗi lòng em thì em sẽ cảm nhận được mối liên kết giữa hai người khi em tìm được ra anh chàng làm cái đĩa đó.” Anh gửi cho tôi một ánh nhìn đầy ngụ ý khi nói những từ cuối. Rõ ràng tôi đang cảm nhận được mối liên kết giữa tôi và anh, vậy tại sao anh không thừa nhận luôn nếu đó chính là anh?
“Anh đáng ghét quá,” tôi nói.
Anh càng toét miệng cười. “Tốt. Thật thích khi khiêu khích người khác và thấy người ta phản ứng lại như thế này.”
Người đó là anh. Tôi biết là thế. Tôi có hàng triệu câu hỏi muốn hỏi. Anh làm cái CD khi nào? Ai là Sarah? Cô ấy đang ở đâu? Nhưng chúng tôi đã lên đến đầu phố Milsom và Alex nhìn thấy Callum tay cầm cây guitar đang đứng ngoài một quán cà phê. Anh lao vội tới chỗ Callum và tôi đang định đi theo anh thì điện thoại rung báo có tin nhắn mới.
Là tin nhắn của FB. Tới gặp anh ở góc bên phải sân khấu NGAY nhé . Thông tin quan trọng về anh chàng bí ẩn của em. FB.
Tôi nhắn tin lại lập tức, Không cần đâu. Em nghĩ mình tìm ra anh ấy rồi. Anh ấy đang ở đây.
FB nhắn lại. ??? Không thể thế được. Cậu ấy đang ở đây cơ mà.
Tôi cất điện thoại đi. “Ôi trời. Mọi thứ đang trở nên khó hiểu quá đi,” tôi nói với Allegra rồi khoác tay nó và bắt đầu chạy về phía công viên.