Giải Mộng

Lượt đọc: 9069 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53
mộng âm hôn 13

Nào biết Lâm Tùy Ý thế mà mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi mất.

Chờ cậu bừng tỉnh, đáy lòng càng thêm kiêng kị giấc mơ này. Cậu không phải người dễ buồn ngủ, đặc biệt khoảng thời gian nửa đêm về sáng quan trọng càng không thể ngủ, vậy mà cậu lại ngủ.

Cũng may khi ngủ cậu che đầu, sau khi tỉnh lại vẫn ở trong chăn.

Bởi vì chăn che khuất tầm nhìn, Lâm Tùy Ý không biết tình huống Trương Tường Y như thế nào. Vì thế cậu nín thở trước, chậm rãi kéo chăn xuống. Hai mắt lộ ra khỏi chăn liền nhìn về phía trên giường.

Đột ngột không kịp phòng ngừa đối mắt với Trương Tường Y... Trương Tường Y ngồi ở mép giường, không nhúc nhích mà quan sát cậu.

Lâm Tùy Ý nhảy dựng trong lòng, cuộn chặt ngón tay mới bình tĩnh lại.

Chắc là khi ngủ cậu không bị Trương Tường Y phát hiện hơi thở, bằng không Trương Tường Y đã giết chết cậu, chứ không phải im ỉm nhìn cậu.

Nghĩ vậy, Lâm Tùy Ý đứng dậy.

Cậu liếc Trương Tường Y ngồi ở mép giường, nương động tác sửa sang chăn gối hơi kéo ra khoảng cách với Trương Tường Y, nói: "Chị, chị sao vậy?"

Trương Tường Y nhìn cậu, sắc mặt không tốt lắm.

"Tối hôm qua em không cẩn thận ngủ quên." Lâm Tùy Ý thử thăm dò, nhẹ giọng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì à?"

Trương Tường Y cúi đầu nhìn xuống chân mình, Lâm Tùy Ý liền nhìn theo tầm mắt Trương Tường Y. Trương Tường Y chân trần đạp lên mặt đất, bên chân Trương Tường Y có một đôi dép lê.

Mũi dép lê hướng vào giường.

Lâm Tùy Ý ẩn ẩn có suy đoán không tốt. Trương Tường Y nhìn chằm chằm dép lê bên chân, giọng nói run rẩy: "Chị nhớ, trước khi ngủ chị không bày dép lê như vậy."

Lâm Tùy Ý nhìn nhìn sắc mặt tái nhợt của Trương Tường Y, lại cúi đầu nhìn dép lê bên chân cô.

Cậu nhớ lại động tác trước khi ngủ của Trương Tường Y tối hôm qua. Trương Tường Y đi đến mép giường, xoay người lại tháo dép, sau đó nằm lên giường.

Lẽ ra dép lê không nên hướng vào giường, mà hướng vào Lâm Tùy Ý mới đúng.

Dép lê được bày biện như thể buổi tối có người đi dép lê của Trương Tường Y, đứng cạnh mép giường nhìn cô cả đêm.

"Chờ em một chút." Lâm Tùy Ý đi ra khỏi phòng ngủ chính, tới chỗ huyền quan căn hộ lấy một đôi dép lê trở về.

Cậu nửa ngồi xổm xuống, đặt dép bên chân Trương Tường Y.

Rồi lui về phía sau, kéo dài khoảng cách với Trương Tường Y đủ để giao lưu an toàn: "Chị, mặt đất lạnh, chị đeo dép trước đã, kẻo bị cảm lạnh."

Trương Tường Y ngẩng đầu nhìn Lâm Tùy Ý, cảm nhận được sự quan tâm, lúc này mới bỏ chân vào dép lê Lâm Tùy Ý mang đến.

Lúc cô đeo dép, Lâm Tùy Ý chú ý tới lòng bàn chân Trương Tường Y hơi bẩn.

Cậu mím môi, không hỏi nguyên nhân.

Chờ Trương Tường Y đeo xong dép lê, Lâm Tùy Ý nói: "Chị, trời đã sáng, chị đừng sợ."

Trương Tường Y gật đầu, mở miệng: "Tối hôm qua quay video..."

Được Trương Tường Y nhắc nhở, Lâm Tùy Ý lập tức sờ soạng người, nghe được tiếng giấy cọ xát rất nhỏ. Cậu âm thầm thở phào... Thư còn ở trong túi cậu.

Lâm Tùy Ý nói: "Em đi xem."

Trương Tường Y nói: "Cùng nhau đi."

Lâm Tùy Ý lại sờ bức thư, thư còn ở trong túi. Nhưng Lâm Tùy Ý không dám bảo đảm nửa đêm về sáng có phát sinh chuyện gì hay không. Dù sao thì lần đầu tiên xuất hiện bức thư trên người cậu đã rất kỳ quái, nếu bức thư gia tăng nội dung, rồi quay trở lại trên người cậu cũng chẳng có gì lạ.

Lâm Tùy Ý không thể cùng Trương Tường Y xem video quay bằng di động, vạn nhất di động ghi hình được bức thư, thế thì phí hết công sức cậu giấu diếm không cho Trương Tường Y đọc nội dung bức thư.

"Chị." Lâm Tùy Ý đề nghị: "Để em xem trước một lần, nếu không có nội dung kỳ lạ em sẽ cho chị xem. Em lo chị sẽ bị dọa."

Cậu nói chuyện rất chân thành, Trương Tường Y im lặng xem như đồng ý, chốc lát sau mở miệng: "Vậy chị đứng ngoài cửa phòng sách chờ em."

Lâm Tùy Ý gật đầu, nói: "Chị, em đi WC cái đã."

Cậu sốt ruột muốn đọc thư. Nếu nội dung gia tăng, như vậy cậu có thể đoán trước video sẽ xuất hiện cái gì, cũng kịp thời ứng đối.

Trương Tường Y nói: "Xem video trước."

Lâm Tùy Ý không cãi Trương Tường Y. Cậu lo mình đi WC một chuyến, Trương Tường Y sẽ đi xem video trước, đành phải gật đầu: "Thế xem video trước."

Lâm Tùy Ý và Trương Tường Y đi tới phòng sách. Theo thống nhất, Trương Tường Y đứng ở cửa chờ cậu.

Trương Tường Y đứng ngay cửa phòng, Lâm Tùy Ý không tiện đóng cửa, đóng cửa khác nào 'lạy ông tôi ở bụi này'. Cậu thò tay lấy di động của mình, liếc Trương Tường Y một cái sau đó click mở album.

Quả nhiên album nhiều thêm một video dài hai phút.

Nửa buổi tối đâu chỉ có hai phút, đây là số phút tính theo thời gian nhân gian.

Lâm Tùy Ý rất muốn xóa video. Lần trước ở trong mộng Ngô A Vĩ, nhóm Cây Trúc có nói, không thể để người trong mộng biết bọn họ không phải người, bọn họ mà biết sẽ thật sự biến thành thứ không phải người.

Sau đó từ miệng nhóm Cây Trúc cậu biết thêm rằng, cũng không được để người trong mộng biết thời gian nhân gian. Việc này chẳng khác gì nói họ không phải người sống, sẽ tạo thành hiệu ứng đáng sợ.

Lâm Tùy Ý nặng trĩu lòng. Cậu tính xem xong video liền xóa video, rồi nói với Trương Tường Y lỡ tay xóa lộn, đỡ hơn là Trương Tường Y biết được thời gian nhân gian.

Nghĩ vậy, Lâm Tùy Ý mở video.

Cậu hạ âm lượng video đến mức thấp nhất, bảo đảm chỉ một mình cậu nghe thấy, Trương Tường Y không nghe được.

Video bắt đầu chạy.

Tuy rằng video chỉ có độ dài hai phút, nhưng dù sao cũng là nửa buổi tối trong mơ, nội dung dài hơn nhiều.

Đêm qua lúc Lâm Tùy Ý rời phòng sách cố ý tắt đèn, di động bị giấu không sáng đèn flash, đoạn đầu video đen thui một mảnh, tĩnh lặng đến mức làm Lâm Tùy Ý khó chịu.

Lâm Tùy Ý tua nhanh thanh tiến độ. Cậu hết sức chăm chú dùng tai lẫn mắt xem video.

Khoảng ở giây thứ 12, Lâm Tùy Ý nghe thấy thanh âm loạch xoạch.

Vì bảo đảm mình không nghe lầm, Lâm Tùy Ý đặt điện thoại bên tai, lắng nghe gần sát, âm thanh loạch xoạch càng thêm rõ ràng. Lâm Tùy Ý nghe ra một tiếng bước chân, như tiếng dép lê cọ xát mặt đất.

Lâm Tùy Ý theo bản năng nhìn dép lê dưới chân Trương Tường Y.

Trương Tường Y đứng ở cửa nhìn cậu, không hỏi cậu thấy cái gì nghe thấy cái gì, cho Lâm Tùy Ý không gian yên tĩnh tiếp tục xem video.

Sau tiếng bước chân là âm thanh tay nắm cửa bị ấn xuống 'cành cạch' rất rõ ràng. 'Két' một tiếng, cửa phòng sách bị mở ra.

Tiếng bước chân loạch xoạch phóng đại một chút, Lâm Tùy Ý nhìn chăm chú màn hình di động. Phòng sách quá tối, màn hình di động vẫn đen thui không thấy gì.

Lâm Tùy Ý chỉ nghe thấy động tĩnh từ video.

Cậu căn cứ vào động tĩnh lớn nhỏ, đoán khoảng cách di chuyển xa gần.

Di động nằm ở góc khuất chếch bàn sách, cho nên khi động tĩnh lớn hơn một chút, cậu thấy bóng ma đi vào phòng sách đến gần bàn.

Lâm Tùy Ý nghe động tĩnh, đoán thứ đó muốn đi tới gần bàn nên nghiêng đầu nhìn màn hình di động. Thứ đó tới gần bàn tất nhiên sẽ bật đèn, bởi vì nửa đêm trước nó viết thư mở đèn.

Quả nhiên cậu nghe thấy tiếng ngón tay lần mò nút bật đèn bàn. Ngay khi Lâm Tùy Ý chuẩn bị tâm lý nhìn thấy thứ đứng trong bóng tối, âm thanh sờ nút đèn bàn bỗng biến mất, tiếng loạch xoạch vang lên.

Động tĩnh càng lúc càng lớn.

Lâm Tùy Ý kinh ngạc, lờ mờ có suy đoán không tốt... Thứ trong bóng tối đang đi tới gần di động.

Đúng thật!

Di động 'cốp' một tiếng.

Là tiếng di động bị lật úp.

Sau khi di động bị lật úp, âm thanh loạch xoạch dần xa. Vài giây sau, màn hình có chút ánh sáng, nhưng vị trí trung tâm vẫn đen thui. Đèn phòng sách được bật, nhưng màn hình di động bị hạn chế góc quay.

Khúc sau vẫn luôn như thế, thông tin duy nhất là âm thanh ngòi bút ma sát trang giấy.

Lâm Tùy Ý theo bản năng sờ túi, xem ra nội dung bức thư tăng lên rồi.

Lâm Tùy Ý càng muốn đọc thư. Cậu kéo thanh tiến độ video, định tua nhanh xem cho xong.

Nào biết lỡ tay, trực tiếp kéo tiến độ đến cuối cùng.

Màn hình di động có hình ảnh!

Lâm Tùy Ý ngẩn người.

Khúc trước màn hình bị lật úp không quay được gì, hiện tại lại xuất hiện hình ảnh phòng sách, chứng minh có người dựng lại di động.

Trong lòng cậu hơi khẩn trương.

Cậu tua ngược thanh tiến độ video, chỉnh rất nhiều lần mới thấy được khúc mình muốn nhìn, là khúc trước khi di động được dựng lên.

Đầu tiên vẫn là tiếng bước chân.

Nhưng tiếng bước chân này không giống tiếng bước chân loạch xoạch trước đó, mà giống âm thanh chân trần đi trên sàn nhà gỗ.

Thanh âm to dần, chứng minh chủ thanh âm đang đi tới gần di động.

Dù Lâm Tùy Ý đang đứng cách Trương Tường Y khá xa, cũng không khỏi căng thần kinh nín thở không dám hô hấp.

Hình ảnh đảo lộn một chút, di động được nhặt lên.

Lâm Tùy Ý đột nhiên nhìn thấy Trương Tường Y trong màn hình.

Trong video, Trương Tường Y vẻ mặt kinh hoảng, thấy di động bị đổ nên lo lắng.

Cô dựa theo cách Lâm Tùy Ý bày biện di động, lần nữa dựng điện thoại di động, còn cẩn thận hướng ống kính đến bàn sách. Nương động tác kiểm tra góc quay, Trương Tường Y liếc hướng bàn sách.

Trương Tường Y trong video khựng lại... Trương Tường Y nhìn thấy bức thư trên bàn.

Trong màn hình, Trương Tường Y tạm dừng tại chỗ rất lâu, do dự không biết nên tới gần xem hay không.

Lâm Tùy Ý thầm nói, đừng.

Nhưng ngay sau đó cậu nghĩ tới lòng bàn chân dính bẩn của Trương Tường Y. Cậu nhìn vị trí quanh bàn sách, thấy dấu chân Trương Tường Y lưu lại cạnh bàn.

Lâm Tùy Ý hoảng sợ.

Trong màn hình, Trương Tường Y đi tới gần bàn sách, run rẩy vươn tay nhặt bức thư nằm trên mặt bàn.

Cô đọc thành tiếng.

Thanh âm truyền ra từ loa di động.

"Họ tên nó."

"Chu Thanh."

"Nó không phải Chu Thanh, họ tên nó."

"Nó là ai."

"Nó không phải Chu Thanh, họ tên nó, còn mười bốn ngày."

Đây là nội dung nửa đêm trước, còn nội dung nửa đêm sau...

Lâm Tùy Ý đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Trương Tường Y ngoài cửa. Trương Tường Y mở miệng, âm thanh quỷ dị đồng bộ với hình ảnh trong di động:

"Tôi cần làm gì."

"Nó không phải Chu Thanh, họ tên nó."

Trương Tường Y âm trầm nhìn Lâm Tùy Ý, đọc từng câu từng chữ: "Còn, mười, bốn, ngày."

« Lùi
Tiến »