Gián Điệp Mạng, Cuộc Rượt Đuổi Ngoạn Mục Trong Mê Lộ Máy Tính

Lượt đọc: 1123 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Tối đó, Martha nghiên cứu về tố tụng hình sự ở Thư viện Luật trong tòa nhà Boalt Hall. Tôi ghé qua để đưa bánh bagel và kem phô mai, nguồn cung cấp giàu năng lượng cho các sinh viên luật. Chúng tôi hôn nhau vội vàng giữa những chồng sách, thi thoảng phải thụp xuống né một hồn ma vật vờ đang đầu bù tóc rối học cuống cuồng cho kỳ thi sắp tới. Chà, Thư viện Boalt, nơi luật pháp không bao giờ ngủ.

Trong căn phòng phía sau, nàng chỉ cho tôi chiếc máy tính chạy chương trình Lexis 76 của trường luật. “Anh có muốn nghịch món đồ chơi này trong lúc em học không?” cô ấy hỏi.

76 Lexis: Một chương trình tra cứu cơ sở dữ liệu ngành luật thuộc loại lớn nhất thế giới của công ty LexisNexis. (BTV)

Không chờ tôi trả lời, Martha bật máy lên. Cô chỉ ra tấm biển ghi hướng dẫn cách đăng nhập vào hệ thống tìm kiếm tài liệu rồi quay lại vùi đầu vào chồng sách, để mình tôi với chiếc máy tính xa lạ.

Nội dung hướng dẫn không thể nào ngắn gọn hơn. Chỉ cần ấn vài nút, gõ tên tài khoản và mật khẩu là có thể tha hồ tìm kiếm các hồ sơ pháp lý cho bất kỳ chủ đề gì. Bên cạnh phần hướng dẫn là năm tên tài khoản kèm mật khẩu viết nguệch ngoạc, vậy là tôi chọn đại một cặp để đăng nhập. Không ai nghĩ đến việc bảo vệ mật khẩu. Tôi tự hỏi không biết có bao nhiêu cựu sinh viên vẫn còn ăn chực dịch vụ của thư viện này.

Tôi đăng nhập vào máy tính trường luật và tìm kiếm từ khóa lần dấu điện thoại. Loay hoay một lúc để làm quen với mớ ngôn từ ngành luật, cuối cùng tôi cũng tìm ra luật quy định về các cuộc lần dấu qua đường dây điện thoại. Hóa ra không cần phải có lệnh lục soát mới được phép truy tìm tung tích một cuộc gọi đến điện thoại của bạn, vấn đề chỉ là bạn có muốn làm hay không mà thôi.

Nghe hợp lý đấy chứ. Đâu cần tới lệnh lục soát của tòa án mới được tìm hiểu xem ai gọi cho mình. Thực ra, ngày nay, một số công ty điện thoại còn bán những mẫu điện thoại có tính năng hiển thị số người gọi kia mà.

Nhưng nếu không cần lệnh lục soát, thì tại sao các công ty điện thoại lại một mực khăng khăng đòi nó đến như vậy? Sáng thứ Hai, tay cầm bản sao của 18 USCA §3121 77 , tôi gọi cho Lee Cheng ở công ty điện thoại. “Tại sao anh lại bắt chúng tôi phải đi xin lệnh lục soát, trong khi luật pháp không yêu cầu?”

77 Phân mục luật này quy định về “Những ngăn cấm tổng quát về việc sử dụng thiết bị hiển thị số, thiết bị ghi nhận và thiết bị lần dấu; và những ngoại lệ.” (BTV)

“Một phần là để bảo vệ chúng tôi khỏi những cuộc kiện tụng, một phần là để thanh lọc những cuộc lần dấu vô nghĩa,” Lee nói.

“Vậy nếu không bắt buộc phải có lệnh lục soát, thì tại sao công ty điện thoại ở Virginia lại không công bố thông tin?”

“Tôi không biết. Họ không chịu. Tôi nói với họ suốt nửa giờ mà họ vẫn kiên quyết không nhân nhượng.” Nếu họ không chịu công bố số điện thoại cho một công ty điện thoại khác, thì khả năng cao là họ cũng không đời nào tiết lộ cho phòng thí nghiệm của tôi. Rốt cuộc, có vẻ cuộc truy lùng qua đường dây điện thoại đã đâm vào ngõ cụt.

Aletha Owens, luật sư của chúng tôi, gọi đến. “FBI không đoái hoài gì đến chúng ta, chứ đừng nói gì đến lệnh lục soát.”

Đơn vị cảnh sát nội bộ của phòng thí nghiệm cũng gọi điện khắp nơi mà không đi đến đâu cả. Ngõ cụt thật rồi.

Trong bữa trưa tại căng-tin phòng thí nghiệm, tôi kể lại những chuyến phiêu lưu tuần vừa rồi cho hai nhà thiên văn học bạn tôi là Jerry Nelson và Terry Mast.

“Ý anh là họ đã lần ra được cuộc gọi nhưng không chịu nói cho anh biết số điện thoại?” Jerry ngờ vực hỏi.

“Mọi chuyện đúng là như vậy đấy. Không có lệnh thì đừng có hỏi.”

Tôi chìa cuốn sổ ghi chép của mình ra cho họ xem. Mấy tuần trước, trong lúc kỹ thuật viên điện thoại lần dấu theo đường dây, tôi chép lại nguyên văn các biệt ngữ của cô vào đây. Bây giờ, Jerry bắt đầu diễn giải chúng như một người xem chỉ tay.

“Cliff, xem này – kỹ thuật viên điện thoại nói 703,” Jerry nói. “Mã vùng 703 là của Virginia. Còn C với P… Tôi cá đó là Chesapeake và Potomac. Đúng rồi. Đó là các công ty điện thoại cho vùng Bắc và Tây Virginia.”

Terry Mast là một nhà thực nghiệm. “Anh chép lại các số mà kỹ thuật viên đã nói. Vậy sao không hoán vị các số này rồi gọi thử theo mã vùng 703 để xem có máy tính nào ở đó không?”

Jerry Nelson nhìn vào các ghi chép của tôi. “Đúng rồi, biết đâu lại được. Kỹ thuật viên nói 1060, 427 và 448. Vậy hãy thử 703/427-1060. Hay 448-1060. Chỉ có vài kết hợp thôi mà.”

Đúng là cũng đáng thử thật. Nhưng tôi phải ranh ma thêm chút nữa.

Tôi gọi đến văn phòng kinh doanh điện thoại trong vùng và nói: “Trên hóa đơn điện thoại tôi thấy mấy có mấy cuộc gọi mà tôi không nhớ mình đã thực hiện. Cô có thể cho biết tôi đã gọi ai không?”

Tổng đài viên tỏ ra rất hợp tác. “Hãy đọc cho tôi số điện thoại để tôi kiểm tra giúp.”

Tôi nói cho cô sáu số điện thoại nghi phạm, tất cả đều có mã vùng 703. Lát sau, cô gọi lại. “Tôi rất xin lỗi, nhưng năm trong sáu số này đều không tồn tại hoặc đã bị cắt dịch vụ. Tôi không hiểu tại sao anh lại bị tính cước gọi cho chúng.”

Năm trong sáu số đều không được! Nhưng chỉ cần một số là đủ rồi. Tôi nói: “Ồ, vâng ạ, không sao đâu. Ai là chủ sở hữu của số thứ sáu vậy?”

“Đó là công ty Mitre, số 703/448-1060. Anh có muốn tôi hoàn tiền cho năm cuộc gọi kia không?”

“Bây giờ tôi đang vội. Tôi sẽ lo chuyện đó sau.”

Tôi hồi hộp quay số gọi, chuẩn bị sẵn tinh thần hễ có người lên tiếng là cúp máy. Nhưng trả lời cuộc gọi là một modem máy tính với tiếng xì xào âm vực cao. Tuyệt vời!

Mitre. Tôi biết có một nhà thầu quốc phòng tên là Mitre ở Massachusetts. Nhưng không phải ở Virginia. Tôi đã thấy quảng cáo của họ trên các tạp chí về điện tử – lúc nào họ chẳng tuyển dụng lập trình viên là công dân Mỹ. Sục sạo trong thư viện, tôi phát hiện ra rằng đúng là Mitre có một chi nhánh ở Virginia. McLean, Virginia.

Kỳ lạ thật. Tôi đã nghe nhắc đến tên thành phố này ở đâu rồi nhỉ? Nhưng atlas của thư viện đã nói cho tôi biết.

Tổng hành dinh của CIA đặt ở McLean.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của clifford stoll