Gió Ngoài Song Cửa

Lượt đọc: 99697 | 16 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Hóa ra là họ học chung một trường !

− Nè ! Ta biết rồi . Mi khao một chầu chè đi rồi ta bật mí điều này

Trông bộ dạng cố làm ra vẻ quan trọng của Nhật Uyên , Tố Mai hỉnh mũi lắc đầu :

− Muốn ăn chè thì ta đãi , còn yêu sách thì đừng hòng.

− Thế ví dụ như ta cho mi biết một số chi tiết quan trọng về kẻ vẫn hay chặn đường , đón ngỏ mi , thì có đáng khao không ?

− Cái gì ? Uyên muốn nói tới... - Tố Mai lúng túng nhìn bạn

− Anh Minh của nhỏ í . - Nhật Uyên nheo mắt trêu bạn.

− Đừng có nói bậy . Sao lại là anh Minh của Mai...

− Nếu mi không chịu thì là... của ta vậy . Coi kìa làm gì mà đỏ mặt tía tai vậy ? Giỡn chơi chút thôi , trả lại cho mi đó.

Rồi không đợi nghe hỏi tiếp , cô nàng líu lo kể lại những điều mình mới khám phá.

− Ông ấy học vật lý năm thứ ba...

− Học vật lý gì mà... thấy lảng vảng ở bên cơ sở ii hoài vậy ?

− Đi mà hỏi ông ấy chứ làm sao ta biết ?

− Làm gì mà nạt nộ ghê quá vậy ? Tại mi nói trước chứ bộ !

Nhật Uyên chưa kịp trả lời thì đã nghe từ trên lầu hai có tiếng í ới gọi tên mình . Hôm nay họ được nghỉ hai tiết vì giáo viên bị bệnh đột ngột.

− Tranh thủ dợt lại mấy tiết mục văn nghệ đi !

Tiếng Thanh Mai - Người phụ trách văn thể của lớp nói thật tọ Họ lục tục kéo nhau lên lầu . Sắp đến ngày 20 tháng 11 rồi nên lớp nào cũng lo chuẩn bị văn nghệ để chào mừng lễ 'thầy cố.

− Ê nhỏ Tố Mai ! Tới phiên mi đó ! – Có tiếng Thanh Mai giục - Tự đệm đàn hay nhờ người khác ?

− Cái gì ? Đã bảo là ta không hát đơn ca mà ?

− Thôi đi đừng có lộn xộn nữa . Ta đã lỡ đăng ký rồi - Lớp phó văn nghệ gạt ngang.

− Ai đăng ký thì người đó hát ! - Tố Mai cằn nhằn- Ta đã nói rồi....

Thấy không khí có vẻ căng thẳng , Nhật Uyên nhẹ nhàng bảo bạn :

− Lỡ một lần này thôi... nhỏ Tố Mai hát đi . Không có mi thì coi như lớp mình cầm đèn đó.

− Đèn gì cũng được - Tố Mai vẫn vùng vằng không chịu - Một bản hợp ca , thêm một bài múa , còn hơi hám đâu mà hát ? Thiên hạ cười cho !

Lớp trưởng Ngô Đình Dũng xen vào :

− Anh sẽ 'xi nhan' với người sắp xếp chương trình . Bảo đảm em sẽ hát đơn ca trước.

Biết từ chối cũng không được , Tố Mai đành nhận lời.

− Được rồi ! Mai sẽ hát.

− Bài gì ? – Dũng vừa so đàn vừa hỏi.

− Bụi phấn !

− Bài gì ? - Giọng Thanh Mai dài ra.

Cùng lúc ấy có nhiều tiếng cười nổi lên một lượt . Cả Nhật Uyên cũng cười.

− Sao lại 'Bụi phấn' ? Mi quên rằng chúng ta đã chia tay thầy cô , bạn bè ở Bùi Thị Xuân rồi à ?

Tố Mai tròn xoe mắt nhìn mọi người :

− Thì sao ?

− Hát bài gì... người lớn một chút- Nhật Uyên cố giải thích cho bạn hiểu – Bài 'Bụi phấn' để dành cho tụi con nít....

− Vậy thì thôi , không hát hò gì nữa hết . - Tố Mai giận dỗi nói.

− Thì cứ để cho Tố Mai hát , có sao đâu ? - Dũng lại xen vào - Bài này mình cũng thích.

Tố Mai tươi ngay nét mặt . Ở trường Bùi Thị Xuân , Tố Mai đã từng nổi tiếng về hát bài này . Nó là kỷ niệm một thời học sinh mà Tố Mai không bao giờ quên được . Cho nên giờ đây , dù đã chễm chệ ngồi trên ghế đại học , cô sinh viên Tố Mai vẫn thèm được sống như những ngày bé bỏng xa xưa.

− Cứ tưởng như mình còn bé lắm không bằng.

Tan buổi tập , Thanh Mai bực dọc nói với lớp trưởng , Dũng không hiểu nên hỏi lại :

− Thanh Mai nói ai ?

− Thì... thì tiểu thơ Tố Mai nhà mình chứ ai vô đây !

− Anh thấy có vẻ như em không thích Tố Mai thì phải ?

− Sao anh lại hỏi em như vậy ? Làm gì có chuyện đó . - Giọng Thanh Mai không mấy tự tin.

Rõ ràng những điều lớp trưởng nói là có cơ sở . Tuy nhiên , Thanh Mai không muốn thừa nhận , bởi vì như thế là tự bộc lộ cho mọi người thấy tính đố kỵ , nhỏ nhen ích kỷ của mình.

− Hơi sức đâu mà để ý cho thêm mệt ! Người ta chỉ ganh ghét khi thấy mình thua sút kẻ khác - Giọng Tố Mai tỉnh bơ.

Nhật Uyên nhăn mặt :

− Đành là vậy... nhưng ta nói cho mi biết để mà đề phòng.

− Đề phòng , nhỏ Thanh Mai à ?

− Ừ ! Nó ghét mi lắm !

− Ghét ta ư ? Ta có mất 'gờ ram' nào đâu ! Mà nếu nhỏ Thanh Mai thương ta , ta cũng không mập thêm được miếng thịt nào.

− Con này gân ! Coi chừng có ngày hối hận không kịp !

Nhìn vẻ cau có của bạn , Tố Mai trêu :

− Sự nghi ngờ là thuốc độc giết chết tình bạn đấy ! Không khéo rồi... thì... là... mà vậy !

Nhật Uyên phì cười :

− Cái con nhỏ này ! Ta có cảm giác mi chẳng biết gì !

− Biết nhiều chi thêm mệt cái đầu ! - Tố Mai cũng cười.

Thật ra thì không hoàn toàn là như vậy . Nhưng Tố Mai không muốn bị lôi kéo vào những chuyện phiền phức vô duyên cớ . Cô tự thấy mình chẳng làm điều gì để người khác phải ganh ghét cả... ý nghĩ đó làm Tố Mai yên tâm.

− Tố Mai nhìn kìa !

Đang đi bỗng Nhật Uyên kéo tay bạn chỉ sang bên kia đường . Tố Mai nhìn theo . Trong cái đám lố nhố đang chỉ trỏ sang bên này , cô thấy 'hắn' đang im lặng cúi xuống ly cà phê đen của mình.

− A ! Bắt gặp tại trận hai cô nhỏ cúp cua nghen.

Tố Mai quay quắt lại và vui vẻ kêu lên :

− Anh Hai đi đâu vậy ?

Trước mặt hai cô gái là anh ruột của Tố Mai . Anh nheo mắt nhìn em một cách tinh nghịch :

− Đi cầu cứu viện binh ! Cô về nhà mà xem.

− Hôm nay anh Hai không đi làm à ? - Tố Mai ngạc nhiên nhìn anh.

− Sao lại không ? Nhưng vừa về tới nhà đã bị Ông nội tóm ngay.

Đoán ra cớ sự , Tố Mai cười phá lên :

− Vậy rồi... làm sao anh 'phá được vòng vậý mà tới đây ?

− Anh nói dối rằng bỏ quên tài liệu ở cơ quan... Thế là ba chân bốn cằng chạy một hơi.

Nhật Uyên từ đầu câu chuyện vẫn im lặng , giờ mới tủm tỉm cười.

− Anh Chinh và nhỏ Mai không hối lộ , em sẽ méc nội !

− Ấy chết ! - Chinh giã vờ sợ hãi – Làm ơn giấu kín giùm... muốn gì xin cứ nói.

Biết ông anh mình rất quý Nhật Uyên , nên Tố Mai thừa cơ hội vòi vĩnh.

− Bún bò Huế ! Nhỏ Uyên khoái nhất món này đó anh Hai ! Mà phải bún bò huế Bùi Thị Xuân kia.

Nhật Uyên lườm bạn :

− Chưa biết ai thích hơn ai đó nhé ! Anh Hai đừng có tin lời nhỏ Mai.

− Nhưng anh vẫn cứ muốn tin đấy ! Nào , xin mời hai tiểu thơ lên xe.

Không đợi anh nhắc đến lần thứ hai , Tố Mai mau mắn kéo tay bạn.

− Nhanh lên , kẻo ông ấy lại đổi ý !

Nhật Uyên làm theo lời bạn như một cái máy . Chiếc xe chở ba lao đi bỏ lại mấy cặp mắt ngẩn ngơ bên kia đường , trong số đó có một cặp mắt vừa mới rời khỏi ly cà phê đen của mình.

− Các con làm sao vậy ?

Bà Liên lo lắng nhìn mâm cơm gần như vẫn còn nguyên từ lúc hai đứa con ngồi vào bàn.

Tố Mai đưa mắt nhìn anh . Bắt gặp cái nhìn đồng tình của Chinh , cô cúi xuống cố giấu mẹ một nụ cười . Bà Liên hết nhìn con gái lại ngó con trai . Bà không hề biết rằng chúng nó vừa 'chiến đấú một trận ra trò trong quán bún bò ở đường Bùi Thị Xuân.

− Em ăn hai tô !

Vừa ngồi vào bàn , Tố Mai đã đặt điều kiện.

− Mấy tô cũng được chỉ sợ.... - Chinh cười không nói hết câu.

− Không đủ tiền trả hả ? Em cho vay không cần tính lãi - Vừa nói , Tố Mai vừa nghịch ngợm rờ vào túi áo anh.

− Chuyện này quan trọng hơn nhiều – Chinh trêu em gái - Chỉ sợ rồi đây cái eo số tám không còn... lúc đó lại rủa anh ác với các cô.

− Khỏi lo đi ! Ngày nào em cũng tập thể dục mà.

Tuy nhiên , nói thì nói vậy chứ làm sao ăn cho nổi ? Chưa hết một tô , Tố Mai đã xuýt xoa :

− Uổng quá ! Phải chi em có thêm một cái bao tử nữa.

− Thôi đi , tham ăn vừa vừa thôi , kẻo rồi ế chồng đó - Nhật Uyên buông đũa bảo bạn.

− Bộ tưởng ế chồng dễ lắm sao ? Mi thử so sánh tỉ lệ người đã có chồng và người 'ở không' thì sẽ biết chuyện đó khó khăn như thế nào ?

Cả ba cùng bật cười :

− May mà mỗi người chỉ ăn có một tộ Bằng không thì có người phải đưa đi cấp cứu.

Chinh vừa nói vừa nháy mắt với em . Tố Mai nhìn mâm cơm rồi lấy chén của anh xới cơm vào.

− Anh Hai ráng ăn giùm cho hết nồi cơm , kẻo bị mẹ rầy . À ! Chiều nay anh có đi làm không ?

− Em làm như anh có thể cúp cua được không bằng ! Mà hỏi chi vậy ?

− Định rủ anh đi xem phim . Anh không rảnh thì em đi với nhỏ Uyên.

Câu nói của em gái khiến Chinh có vẻ nghĩ ngợi . Anh trầm ngâm giây lâu rồi gật gù :

− Đôi lúc anh thấy thèm được trở lại những tháng ngày của các em bây giờ.

− Chi vậy anh Hai ?

− Để thấy mình gần như thánh thiện trong vũng bùn cuộc sống , chẳng tính toán đua chen.

− Không hẳn là như vậy đâu - Tố Mai bẻ đưa cho anh một trái chuối rồi lắc đầu – 'Rừng nào thì cọp ấý môi trường khác nhau thì sự biểu hiện hoàn toàn không giống nhau . Ai bảo với anh là trong môi trường mà bọn em đang sống không có những sự tính toán nhỏ nhen ích kỷ ? Lòng đố kỵ không là đặc trưng của một lứa tuổi nào cả.

− Ồ ! Em lớn lên từ bao giờ vậy Tố Mai ? - Chợt Chinh kêu lên – Anh có cảm giác như là chính em đang gặp chuyện rắc rối.

− Một chút bực mình nhỏ bằng đầu ngón tay thôi.

Tố Mai vừa thu dọn chén đĩa vừa tủm tỉm cười với vẻ bí mật !

− Để đó cho mẹ ! - Bà Liên thấy con gái mang bát đĩa đi rửa vội bước theo.

− Sao lại để cho mẹ ? Con ăn được thì rửa được . Mẹ tưởng con còn bé lắm à ?

Quả thật , dưới mắt bà mẹ , đứa con gái út gần như không hề biến đổi kể từ lúc lọt lòng . Bà vẫn nghĩ Tố Mai hãy còn bé lắm và bà sợ nó sẽ làm vỡ hết bát đĩa của mình.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của hồng vân