Từ: Astrid Teo astridleongteo@gmail.com
Ngày: 9 tháng 2 năm 2013 lúc 10:42 tối
Tới: Charlie Wu charles.wu@wumicrosystems.com
Tiêu đề: HNY! 45*
Chào anh,
Chúc anh một năm mới thật hạnh phúc! Em vừa trở về nhà sau bữa tối ăn món yee sang 45a* ở nhà bố mẹ chồng như thông lệ, rồi tự nhiên em nhớ cái năm đến nhà anh dùng bữa, cái bữa mà có món ăn được phủ vàng lá 24 carat ấy. Sau đó em đã về kể với mẹ mặc dù biết điều này sẽ làm kinh động đến bà. (“Chúa lòng lành, gia đình họ Wu có lẽ không biết phải làm gì để tiêu hết số tiền của mình, thế nên giờ họ làm theo một cách đơn giản là… ăn nó sao!” Đây có lẽ là lời mẹ em sẽ nói.)
Em vô cùng xin lỗi đã lâu không liên hệ vì đã có quá nhiều chuyện điên rồ xảy ra trong mấy tháng qua. Em đã đi làm trở lại... Và giờ em đang làm tại Bảo tàng Nghệ thuật, làm các công việc hậu cần cho mấy vụ sát nhập mở rộng chiến lược.
(Làm ơn hãy giữ bí mật về chuyện này nhé. Họ muốn em trở thành người ủy thác chính thức hoặc sử dụng tên của em nhưng em từ chối cả hai. Em chẳng có nhu cầu để tên mình được khắc lên mấy bức tường đó, nó cứ có chút
bệnh hoạn.)
Quay lại chuyện sát nhập, công ty mới của Micheal đã bị tách! Anh ấy từng mua hai công ty khởi nghiệp công nghệ có trụ sở tại Hoa Kỳ, vậy là em có cớ theo anh ấy trong một vài chuyến đi tới California để thăm anh trai. Alex và Salimah giờ đã có ba bé và họ sống trong một ngôi nhà đáng yêu tại Brentwood. Năm vừa rồi, cuối cùng mẹ em cũng đồng ý đi cùng tới LA để thăm các cháu nội. (Bố em thì vẫn chưa chịu thừa nhận Salimah và mấy đứa nhóc.) Dĩ nhiên mẹ em thì yêu chúng ngay khi gặp vì chúng đáng yêu quá mà.
Cassian càng ngày càng khó bảo anh ạ, thằng bé quá nghịch. Em đã lên tinh thần rằng việc dạy dỗ thằng bé sẽ khủng khiếp gấp đôi bình thường nhưng không ngờ nó còn gấp tận 5 lần. Anh nên cảm thấy mình rất may mắn vì có con gái đấy. Giờ tụi em đang cân nhắc về việc có nên giữ thằng bé thêm một năm trước khi cho đi học tiểu học tại ACS hay không. (Dĩ nhiên Michael thì lại muốn cho Cassian đi học trường quốc tế thay vì ACS. Theo anh thì nên như thế nào?)
Thêm nữa, cuối cùng hồi tháng Mười, bọn em cũng đã chuyển tới nhà mới trên đường Ridout. Thực ra cũng không mất quá nhiều thời gian để thuyết phục Michael rời khỏi căn hộ cũ, vì giờ tụi em đã có thể mua một ngôi nhà bằng chính tiền của anh ấy. Đó là biệt thự một tầng lầu đáng yêu được Kerry Hill thiết kế từ những năm 1990 – xây dựng theo phong cách miền nhiệt đới cổ điển với ba mảnh sân vườn cùng với hồ bơi. Bọn em thuê một kiến trúc sư trẻ địa phương, từng học nghề với Peter Zumthor, sửa chữa lại chút ít, thiết kế lại cảnh quan theo phong cách Ý để khung cảnh bớt đi chất Bali mà nghiêng nhiều về chất Sardinia. (Em đã được truyền cảm hứng từ những chuyến đi của chúng ta tới Cala Di Volpe dạo trước đấy!)
Chuyển nhà rồi sửa chữa đúng là những công việc bận rộn chiếm nhiều thời gian, mặc dù em đã có nguyên một đội ngũ thiết kế để hỗ trợ. Mà anh đoán được không? Bọn em đã mở rộng diện tích lên tới gần 1000m vuông vì gần đây Michael bắt đầu nghiện sưu tầm các cổ vật và mấy chiếc xe Porsches đời cũ. Phòng khách nhà em vì thế cũng trở thành nơi trưng bày xe hơi luôn. Anh tin nổi việc này không? Mới hai năm trước em thậm chí còn không thể thuyết phục nổi anh ấy mua một bộ suit!
Dạo này anh thế nào? Em đã nhìn thấy hình anh trên trang bìa của tạp chí Wired tháng trước – thật là tự hào quá! Mấy bé gái nữa? Isabel sao rồi? Từ e-mail cũ của anh có vẻ như hai người đang ở một nơi rất tuyệt vời. Thấy không, em đã bảo rồi mà. Một tuần tại Maldives, xa rời điện thoại hay mạng wifi, sẽ làm hồi sinh bất cứ cuộc hôn nhân nào!
Nếu anh tới Singapore năm nay thì nhớ báo em nhé – Em sẽ đưa anh đến xem đại lý ô tô của em!
xo,
A
Từ: Charlie Wu charles.wu@wumicrosystems.com
Ngày: 10 tháng 2 năm 2013 lúc 1:29 sáng
Tới: Astrid Teo astridleongteo@gmail.com
Tiêu đề: Trả lời: HNY!
Hi Astrid,
Công việc trong viện bảo tàng thật sự rất phù hợp với em đấy. Anh luôn tin rằng em sẽ phát huy hết khả năng của mình nếu làm trong các lĩnh vực văn hoá. Thật vui vì cuối cùng em cũng có một ngôi nhà đủ rộng. Trong những ngày này anh cũng không chắc anh có được gọi là may mắn không nữa. Con gái út, Delphin (4 tuổi) dạo này rất thích cởi truồng (vào một ngày đẹp trời con bé cởi hết quần áo và chạy xung quanh Lane Crawford trong suốt mười phút trước khi bị các bảo mẫu bắt gặp – anh nghi ngờ rằng họ đã quá mải mê mua sắm cho dịp năm mới mà lơ là việc trông con bé. Rồi chị của nó, Chloe (7 tuổi), càng ngày càng có cá tính giống con trai. Con bé tìm thấy mấy cái DVD của loạt phim Northern Exposure (Xa xăm phía Bắc) của anh, và vô cùng thích xem (mặc dù anh nghĩ con bé có vẻ còn quá nhỏ để xem nó). Giờ Chloe muốn trở thành một phi công hoặc một cảnh sát trưởng. Isabel thì có vẻ không được hạnh phúc, nhưng ít nhất cô ấy vui vẻ với anh hơn trong mấy hôm nay.
Chúc mừng năm con Rắn tới em và toàn thể gia đình!
Trân trọng,
Charlie
Bức thư này và bất kỳ tài liệu đính kèm nào chứa thông tin từ Wu Microsystems hoặc các công ty chi nhánh có thể được bảo mật / hoặc thuộc đặc quyền riêng. Nếu bạn không phải là người nhận, bạn không được đọc, sao chép, phát tán hoặc sử dụng các thông tin liên quan. Nếu bạn nhận được thông báo này, vui lòng báo lại cho người gửi ngay lập tức bằng cách trả lời e-mail và sau đó xoá ngay bức thư này.
Từ: Astrid Teo astridleongteo@gmail.com
Ngày: 9 tháng 2 năm 2013 lúc 10:42 tối
Tới: Charlie Wu charles.wu@wumicrosystems.com
Tiêu đề: Trả lời: Trả lời: HNY!
Chúa ơi, em nhớ những lúc cùng xem Northern Exposure ngày chúng ta ở London quá! Em đã hoàn toàn bị ám ảnh bởi John Corbett. Không biết anh chàng ấy dạo này thế nào? Anh có nhớ lần vì thích thú với tay đầu bếp hà tiện Adam của quán Brick mà anh cứ muốn kiếm một quán ăn trên chiếc xe tải cũ ở cách xa thành phố - trên những con đường vắng vẻ ở quần đảo Orkney hoặc vùng tây bắc Canada – và thuê một đầu bếp thiên tài, người đã được học nghề trong những nhà hàng tốt nhất tại Paris. Chúng ta sẽ phục vụ những món ăn tinh tế và sáng tạo nhất, nhưng sẽ có một chút biến đổi bằng cách đựng đồ ăn trong những đĩa nhựa cũ và tính giá cả phải chăng. Em sẽ kiêm luôn phục vụ và chỉ mặc đồ hiệu Ann Demeulemeester. Còn anh sẽ là người pha chế những đồ uống ngon nhất và các loại rượu hiếm có, nhưng dĩ nhiên chúng ta sẽ lột bỏ toàn bộ tem nhãn và sẽ không ai biết được họ vừa uống gì. Mọi người tình cờ ghé qua và sẽ được thưởng thức các món ăn ngon nhất thế giới. Tới giờ em vẫn nghĩ đó là một ý tưởng cực kỳ tuyệt vời.
Anh cũng đừng làm quá về chuyện các con. Em nghĩ trẻ con dù có tồng ngồng thì vẫn đáng yêu (nhưng có lẽ anh thử gửi con bé tới Thuỵ Điển vào mùa hè này xem sao), đứa em họ Sophie của em cũng từng thích trở thành con trai. (Oái! Mà thực ra tới tận bây giờ, khi đã ngoài 30 tuổi em vẫn chưa bao giờ thấy Sophie trang điểm hay mặc váy cả).
xo,
A
P.S. Vì sao mà các e-mail của anh ngày càng trở nên tối giản vậy? Mấy e-mail gần đây nó ngắn một cách đau lòng nếu so sánh với những bức thư dài như tờ sớ của em. Nếu không phải vì em biết việc nắm quyền lực trên toàn thế giới quan trọng với anh thế nào và anh bận rộn ra sao thì chắc em sẽ cáu đấy!
Từ: Charlie Wu charles.wu@wumicrosystems.com
Ngày: 10 tháng 2 năm 2013 lúc 1:29 sáng
Tới: Astrid Teo astridleongteo@gmail.com
Tiêu đề: Trả lời:Trả lời:Trả lời: HNY!
John Corbett đã sống cùng Bo Derek từ năm 2002. Anh nghĩ rằng anh ta vẫn ổn.
Trân trọng, C
P.S. Là chồng em chứ không phải anh muốn nắm quyền điều khiển thế giới. Anh chỉ bận đi tìm một đầu bếp tài năng sẵn sàng chuyển tới sống ở Patagonia và nấu cho sáu thực khách trong một tháng thôi.
Bức thư này và bất kỳ tài liệu đính kèm nào chứa thông tin từ Wu Microsystems hoặc các công ty chi nhanh có thể được bảo mật / hoặc thuộc đặc quyền riêng. Nếu bạn không phải là người nhận, bạn không được đọc, sao chép, phát tán hoặc sử dụng các thông tin liên quan. Nếu bạn nhận được thông báo này, vui lòng báo lại cho người gửi ngay lập tức bằng cách trả lời e-mail và sau đó xoá ngay bức thư này.