Chuyện xảy ra vào đúng ngày diễn ra lễ hội bắn pháo hoa lớn nhất khu phố này.
Chúng tôi đã bắt cóc một chú chó.
Tất nhiên, đó không phải là “việc hay ho”.
Nhưng chuyện gì mới thực sự là đúng, ai đang nắm giữ câu trả lời? Chắc tôi có sống trăm tuổi thì cũng không thể biết được.
“Đáp án đúng” của chúng tôi, những kẻ đang ở tận cùng của nỗi cô đơn, chính là việc bắt cóc chú chó vào ngày hôm đó.
~ Một tuần trước khi bắt cóc ~
“Bác Mitsu! Bác đã phân phát quà chiều hôm nay chưa ạ?”
Cậu bé ghé vào xe nhà - thư viện di động vốn là chiếc xe nhà di động được cải tiến lại, tên thường được gọi là “xe nhà - thư viện”, rồi vừa thở hổn hển vừa hỏi như vậy.
“Rất tiếc…, bác đã phân phát hết rồi!”
“Hả? Không còn nữa sao bác?”
“Vẫn còn, nhưng đây là phần bác sẽ phát ở công viên tiếp theo.”
“Vậy bác cho cháu lên xe tới công viên tiếp theo nhé!”
Tôi vốn là chủ của xe nhà - thư viện, và cậu bé gọi tôi là “bác Mitsu” đó đang học lớp năm, tên là Hiromu, sống ở trại trẻ mồ côi gần đây.
Hiromu mới là học sinh tiểu học mà đã nhuộm tóc, rất nghịch ngợm, không thể nói là một cậu bé mọt sách được.
Nhưng cậu bé lại thích đọc manga, dù mối quan hệ giữa các nhân vật hay bối cảnh thời đại có phức tạp tới mấy, cậu bé cũng không bỏ dở giữa chừng, đều đọc hết cho tới phần cuối cùng.
Quả không ngoa khi nói rằng mục đích chính cậu bé tới đây chỉ là để ăn quà chiều mà tôi có và đang phát miễn phí…
“Hiromu, hôm nay cháu đọc nốt cuốn manga đi, rồi mai lại tới.”
“Sao ạ? Chưa nạp đường sao đọc được truyện hả bác? Mà tốt hơn cả là bác cứ cho cháu lên xe đi tới công viên tiếp theo. Chỉ hôm nay thôi cũng được, nhé bác?”
“Chuyện đó thì… bác không thể làm thỏa lòng cháu được rồi. Thế giới của người lớn có nhiều quy tắc lắm.”
“Quy tắc ư? Tại sao lại không cho trẻ con lên xe rồi đi như vậy? Vì sẽ bị mọi người nghi là đang bắt cóc trẻ con? Bác Mitsu, vì mặt bác cũng xấu xấu, gian gian mà.”
“Xấu xấu, gian gian? Bác ư? Lần đầu tiên bác bị người khác nói như vậy đấy.”
“Thôi, thế nào cũng được, miễn là bác cứ cho cháu lên xe, bác nhé!”
“Thế nào cũng được ư? Tính bác dễ bị tổn thương nên cháu nói cẩn thận giúp bác. Hơn nữa, nếu bác chỉ cho quà mỗi mình cháu thì sẽ bị nói là thiên vị, rồi nhỡ gặp tai nạn thì…”
“Thế thiên vị là không tốt sao bác? Thầy cô giáo trong trại mồ côi của cháu toàn đối xử với cháu như thế. Nào là cháu không cần làm bài tập cũng được, nào là chỉ mình cháu được ăn tô bự Donburi*. Mỗi chuyện học của cháu thì cháu có cảm giác là thầy cô “chán” chứ không phải thiên vị. Hơn nữa…”
•
Donburi là một món ăn trong chén cơm của ẩm thực Nhật Bản, có cá, thịt, rau củ và các nguyên liệu khác được nấu cùng với gạo.
“Hơn nữa?”
“Lỡ cháu có gặp tai nạn và chết, cháu làm gì có gia đình để đau buồn về mình nên bác cứ yên tâm đi!”
Tim tôi đập thình thịch.
Hiromu không hề nói mỉa mai, cũng không hề có thái độ bướng bỉnh, nói trôi chảy về điều đáng sợ đó.
“Cháu làm gì có gia đình để đau buồn về mình.” Đó là câu nói thể hiện sự cô đơn tột bậc.
Có rất nhiều trẻ được thương yêu lại thốt ra toàn những câu như: “Con sẽ chết!” hay “Con thà chết đi còn hơn”. Nhưng đôi mắt của Hiromu lại khác. Đó là đôi mắt sẵn sàng cho “cái kết” giống hệt như người già đã sống khá lâu.
Tôi không biết cụ thể thế nào nhưng Hiromu đã sống ở trại trẻ mồ côi từ hồi bé.
Trong mười một năm Hiromu sống ở đó, cậu bé rốt cuộc đã có những gì? Cậu bé đã nghĩ gì trong thời gian được nuôi nấng và lớn lên ở đó?
“Bác hiểu rồi… Chỉ hôm nay thôi đấy.”
Hiromu reo lên: “Tuyệt!” rồi leo lên chiếc “xe nhà - thư viện” đã nổ máy.
Bốn năm trước, tôi năm mươi tuổi, nghỉ hưu sớm. Tôi đã dùng tiền nghỉ hưu sớm đó để mua một chiếc xe nhà đã qua sử dụng. Không phải tôi mua để mở quầy thư viện di động mà vì tôi muốn sống một cuộc sống không liên quan gì tới con người như là gia đình hay vùng miền… Không cần phải ở cố định ở nơi nào đó, chỉ cần tự mình lo đồ ăn, lo tiền điện cho mỗi mình, thỉnh thoảng làm thêm những công việc cần người làm trong ngày, làm ngày nào kiếm tiền ăn cho ngày đó, thế là cũng đủ sống.
Vào một ngày sau hai năm sống cuộc sống như thế tôi đã đỗ xe bên con sông cạn của khu phố này, khi tôi đang đọc tập 13 của bộ manga năm mươi tập, có một cậu bé đã cất tiếng hỏi tôi: “Này bác ơi, bác đọc xong, bác cho cháu mượn cuốn manga đó nhé!”
Đó chính là Hiromu hiện đang ngồi trong chiếc xe này.
Tôi đã rất mê manga từ ngày xưa, cùng lúc tôi mua chiếc xe nhà di động này, tôi cũng đã thu mua phải mấy trăm loại manga, vừa đọc chúng vừa sống trong chiếc xe này.
“Bác cho cháu mượn cũng được, nhưng vì bác không ở đây thường xuyên, với lại bác cũng đọc đi đọc lại nhiều lần rồi, nên nếu được bác tặng cháu luôn đấy.”
Khi tôi nói thế rồi đưa quyển truyện cho Hiromu, cậu bé nói:
“Cũng hơi khó cho cháu!”
“Tại sao vậy?”
“Là vì cháu muốn đọc liên tục.”
Tôi đã tình cờ đỗ xe ở khu phố này, tình cờ đọc tập 13, tình cờ gặp cậu bé mê manga và rồi hiện giờ cũng tình cờ tôi thành chủ của xe nhà - thư viện di động này.
Đời người có lẽ cũng chỉ là vậy. Cả chuyện tôi nghỉ hưu sớm, cả chuyện tôi phải rời xa ngôi nhà tôi đã từng ở, có lẽ liên tiếp toàn là những chuyện “tình cờ” chăng?
Câu hỏi “Bác ơi, ngày mai bác ở đâu?” đã trở thành câu cửa miệng của Hiromu thường xuyên ghé qua chiếc xe này.
Lời qua lời lại như là lời hứa mà lại không phải lời hứa đó đối với chúng tôi, những kẻ cùng cô đơn giống nhau, có lẽ nghe cũng dễ chịu.
Trong quãng thời gian như thế, tôi đã có một mong muốn nho nhỏ.
Tôi muốn có người đọc manga của tôi với tâm trạng sảng khoái hơn nữa.
Tôi đã từng nghĩ không muốn liên quan tới một ai nữa, nhưng từ lúc gặp Hiromu, cậu bé cũng đơn côi một mình, tôi đã dần thay đổi.
Rồi từ đó tôi tự sửa lại từng chút một chiếc xe nhà di động, thỉnh thoảng lấy những giá sách thanh lý từ trường tiểu học đã chuyển địa điểm.
Thế là người nọ đồn người kia, cứ thế những đứa con nít mê đọc manga đã tập trung lại chỗ xe nhà - thư viện của tôi.
Khi di chuyển tự do đây đó, những người tốt bụng đã tặng tôi những loại sách khác nữa chứ không chỉ có manga, thậm chí cả bánh kẹo nữa.
Tuy vậy, trong số đó, cũng có những người gọi tôi là “kẻ lập dị”. Những người đó hình như có nói với con của mình là “Không được tới gần người đó” và những đứa trẻ được dặn như thế đã rất thân tình nói lại cho tôi biết.
Cũng đã hai năm trôi qua kể từ ngày đó, Hiromu học lớp ba khi tôi gặp cậu bé lần đầu, thời gian thấm thoắt trôi, giờ cậu bé đã lên lớp năm.
Khi tôi đang hồi tưởng lại những chuyện đó, Hiromu đang ngồi ở ghế phụ nói: “Bác Mitsu, bác dừng lại đã!”
Sau khi quan sát thấy xung quanh an toàn, tôi tạt xe đỗ lại ở đoạn đường hẹp giống như đường ngõ, Hiromu mở cửa sổ xe, nhìn chăm chú vào đâu đó.
“Sao vậy, Hiromu?”
Ngay trước tầm mắt của Hiromu, có một ngôi nhà riêng đã cũ được quây bởi hàng rào cây xanh.
“Ngôi nhà đó sao vậy cháu? Đó là ngôi nhà của người quen của cháu à?”
“Không, không phải bác ạ. Bác nhìn kĩ xem, ở phía góc ngôi nhà cũ đó có một kho chứa đồ thì phải? Trong đó có một chú chó.”
“Sao? Trong kho chứa đồ đó ư?”
Ngôi nhà riêng hai tầng nhìn qua thì thấy chắc là được xây cách đây khoảng năm mươi năm thì phải. Nó được phủ một lớp cây dây leo Nhật Bản, kín tới mức không biết là có người đang sống ở đó hay không, ở phía hiên cửa chất đầy nào là nồi, xô và các đồ lỉnh kỉnh. Ở phía góc ngôi nhà có một kho chứa đồ nhỏ cao tầm đứa con nít, kho chứa đồ không tới mức cũ lắm và cũng không thấy bạc màu. Tuy nhiên lại có một chú chó ở trong kho chứa đồ, chỗ bị che bởi bóng của ngôi nhà, không có ánh nắng chiếu tới.
Tôi quyết định xuống xe, đến gần hơn xem thế nào. Tôi đi tới sát chỗ hàng rào, nhìn kĩ vào bên trong kho chứa đồ đang mở một cánh cửa, thấy có con gì lông màu nâu đang liếc nhìn. Khi tôi thử nhìn theo góc nhìn khác thì thấy đúng là có một con chó thuộc giống chó Shiba Inu của Nhật đang ở trong kho. Nó bị buộc bằng một đoạn dây ngắn không đủ để chạy nhảy trong một khoảng rộng được. Nó chán đi ra ngoài hay sao mà nằm dài ra bất động, có cảm giác cũng chỉ đơn thuần là đang tồn tại mà thôi.
Hiromu đang ở bên cạnh tôi, cậu bé cũng đang nhìn, rồi cậu bé nói:
“Con chó đó… suốt mấy năm đều bị trói ở đúng một chỗ.”
“Sao? Mấy năm liền? Ở chỗ không có ánh nắng chiếu tới như thế?”
“Đúng thế bác ạ. Thỉnh thoảng cháu có đi qua đường này, cháu thấy lúc nào nó cũng ở chỗ đó. Không biết nó có được dẫn đi dạo đầy đủ không bác nhỉ?”
“Cứ bị buộc mãi ở một chỗ như thế này thật là tội nghiệp…”
“Vâng…”
Hiromu nhìn con chó với ánh mắt không dời, và tôi có thể cảm nhận được cậu bé tuy nghịch ngợm nhưng có một trái tim nhân hậu.
Tôi thử nhìn sâu vào bên trong, sau lớp hàng rào một lần nữa, thấy trong đó có một tâm trải dùng để đi vệ sinh, chứng tỏ con chó đúng là được nuôi nhốt hoàn toàn trong đó.
Đúng lúc ấy, Hiromu nói:
“Bác Mitsu này, hay là… cháu tháo dây trói cho con chó đó nhé?”
“Hả?”
“Thì chẳng phải con chó đang muốn trốn ra khỏi đây còn gì bác?”
Tôi nghĩ người chủ nuôi chó ở một nơi như thế đúng thật là không hiểu biết gì hết. Nhưng tự ý tháo dây buộc trên cổ chú chó thì cũng là phạm tội. Vì vật nuôi về mặt pháp luật cũng là “vật sở hữu” nên nếu chúng tôi làm vậy thì hình như sẽ quy vào tội ăn cắp thì phải? Không, không hẳn là ăn trộm, nên sẽ là tội gây thiệt hại tài sản chăng? Dẫu sao vì chúng tôi đã xâm phạm chỗ ở của người khác nên chắc chắn là phạm tội đột nhập trái phép.
“Rồi, bác hiểu tấm lòng của cháu nhưng dù chúng ta có tự ý tháo dây buộc, thả chú chó ra thì khi bị người bên trung tâm y tế công cộng nhìn thấy… nói thế nào nhỉ… có khả năng nó sẽ bị giết chết… Thành ra cuối cùng chú chó đó vẫn có kết cục thật đáng thương.”
“Chú chó đó… cả nuôi hay thả cũng đều như địa ngục cả nhỉ.”
“… Hiromu, cháu cũng là người có tình cảm nhỉ. Bác không biết rằng cháu cũng yêu động vật đấy.”
“Không hẳn là cháu yêu động vật đâu. Cháu kị mèo lắm.”
“Kị mèo?”
“Vâng. Hồi nhỏ, cháu định cứu một con mèo sắp chết đuối ở dưới ao nhưng không thể cứu được… Nên từ đó trở đi chẳng hiểu sao tự dưng cháu không muốn chạm vào mèo nữa.”
“Con mèo bị chết đuối đó đâu phải do lỗi của cháu. Cháu đừng cả nghĩ quá thì hơn đó.”
“Không, là do cháu. Nếu cháu dũng cảm xuống ao sớm hơn thì có thể đã cứu được nó.”
“Nếu thế có khi cháu lại bị chết đuối đấy. Chắc chắn số phận con mèo đó chỉ đến thế thôi.”
Đúng lúc đó, có một người tầm sáu mươi tuổi mà tôi nghĩ là chủ của con chó đang cầm thứ gì đấy trên tay đi từ hiên nhà ra.
Người đàn ông đi từ hiên nhà ra đó đang cầm trên tay hộp xốp đựng đồ ăn, tôi đoán là mì ăn liền. Khi cầm thứ đó đi về phía kho chứa đồ, ông ta nhìn chú chó và bắt nó giơ tay lên.
“Nào, giơ tay lên! Giơ tay! Nếu không làm được là ta không cho ăn đâu!”
Con chó chẳng mảy may giơ tay, cứ thế nằm soài ra. Đã thế người đàn ông buông thêm một câu lạnh tanh: “Mày đúng là đồ chó vô dụng. Đến giơ tay cũng không làm được”, rồi như quẳng đồ ăn xuống. Tôi thấy tâm trạng trùng xuống, quyết định hỏi xem tại sao ông ta lại nuôi con chó trong tình trạng như thế.
“Anh cho tôi hỏi một chút được không?”
Khi tôi cất tiếng hỏi vọng qua hàng rào, người đàn ông mặc áo phông màu ghi bạc màu vừa gườm gườm nhìn chúng tôi vừa nói: “Có chuyện gì?”
“Xin lỗi anh. Hình như con chó này suốt ngày bị trói ở đó thì phải? Vào mùa này ở trong kho chứa đồ rất dễ bị hấp nhiệt và mắt nước!”
Người đàn ông vẫn gườm gườm nhìn chúng tôi, nói với giọng rõ to như dọa nạt:
“Không phải việc của ông!”
Có lẽ đúng là chuyện đó chẳng liên quan gì tới chúng tôi cả. Nhưng đập vào mắt chúng tôi là cảnh tượng con chó bị đối xử tồi tệ, bị buộc vào sợi dây quá ngắn, chẳng khác nào bị giam hãm, bị ném đồ ăn như là đồ thức ăn vứt đi như thế, nếu chúng tôi nói “Đúng là thế!” rồi về thẳng luôn thì đúng là không có tình người chút nào. Vì không muốn cậu bé Hiromu nhân hậu phải buồn lòng nên tôi đã hỏi tiếp:
“Nó có hay được đưa đi dạo không?”
Lúc đó, người chủ của con chó đã buông một câu không thể tin nổi.
“Con chó này dù có chết thì đó cũng là số phận của nó phải thế rồi.”
Tôi muốn rút lại câu ban nãy tôi nói với Hiromu. Tôi hối hận vì mình đã lỡ gói gọn chuyện con mèo đã chết dưới ao vào một từ “số phận”.
Hiromu đã lặng lẽ đứng đằng sau tôi từ nãy tới giờ, vừa nghe câu nói đó của người đàn ông, bỗng hầm hầm nói:
“Số phận là cái gì chứ? Người như ông tự quyết định nó được à? Mang tiếng là ông nuôi chó chứ thực ra chỉ có trói nó bằng sợi dây ngắn. Bác ấy chỉ hỏi là có cho nó đi dạo hay không thôi mà! Lão già đáng ghét!”
Ông chủ của con chó cũng không chịu thua Hiromu, một cậu học sinh tiểu học, đã dồn hết sức đá mạnh vào hàng rào.
“Ta đã cho con chó ở chỗ rộng hơn cái chuồng chó ở đằng đó, hỏi có gì là không được hả? Vừa tránh được mưa vừa được cho ăn. Như thế rồi còn ý kiến gì nữa nào?”
Ông chủ con chó đáp lại thế, nghiến răng tức giận bỏ vào trong nhà. Hiromu nhìn theo lưng ông ta, đỏ mặt tía tai, tức tối nói: “Lão khốn!”
Số phận…
Đó là thứ do ai quyết định đây?
Đó có phải là thứ được quyết định bởi một ai đó không? Hay đó là thứ do mình tự tìm thấy?
Có phải vốn dĩ số phận tự quyết định? Hay đó là thứ được dẫn dắt chăng?
Một ông già trên năm mươi tuổi lại suy nghĩ về số phận như thế chắc có lẽ sẽ bị người ngoài nghĩ là tự hỏi, tự trả lời một cách ngớ ngẩn.
Nhưng cũng chẳng cần phải nói rằng chính bản thân tôi cũng đang bước trên đường đời cô độc. Thà thế còn hơn bị buộc bởi đoạn dây ngắn. Không, liệu có thật là vậy hay không? Liệu có thể nói giờ tôi đang có một cuộc sống vẫn còn hơn con chó kia?
Vậy chứ chắc chắn Hiromu cũng có cảm nhận gì đó. Cậu bé vừa hướng về chú chó đang bị buộc dây, miệng lẩm bẩm: “Xin lỗi vì tao không làm được gì cho mày…” rồi leo lên xe.
Chúng tôi cứ thế nín thinh, thắt dây an toàn để lái xe tới công viên tiếp theo.
Ngay lúc tôi vừa ấn chân ga, bên đường đi bộ phía bên trái có gì đó lao ra, đâm bịch một cái.
Chúng tôi lại tháo dây an toàn, ra ngoài xe ngó thì thấy… có người nằm ngã trước mũi xe.
Hiromu vừa nói: “Ơ? Không thể… Anh vừa đâm phải ư?” vừa nhìn chằm chằm vào người đang ngã xuống đường. Người bị ngã là một nam thanh niên tôi đoán là tầm hai mươi.
“Này, cậu có sao không?”
Tôi vừa đặt tay lên vai cậu ta vừa hỏi.
Rồi, cậu thanh niên đang nằm sấp đó sau khi nhìn lướt qua tôi đã đứng bật dậy, đi luôn như là chạy trốn vậy.
Xem chừng cú va cũng nhẹ. Chắc chỉ là cậu ta đang vội. Tôi nghĩ may hơn cả là đã không bị thương tích gì, và khi tôi vừa thấy nhẹ cả người xong, Hiromu đã lại hét to: “Ối!”
“Sao thế, Hiromu? Cháu làm bác giật cả mình.”
“Bác Mitsu, bác nhìn xem cái gì kia…”
Tôi nhìn theo hướng tay Hiromu chỉ, thấy có mấy tờ mười nghìn yên đang rơi trên mặt đường chỗ cậu thanh niên vừa ngã. Hiromu nhanh chóng đi về phía mấy tờ mười nghìn yên đó, rồi bắt đầu nhặt chúng.
“Ôi, tuyệt quá bác Mitsu ơi! Những tám mươi nghìn yên.”
Tôi nhanh chóng tóm lấy cổ tay của Hiromu khi cậu bé đang định đút tám mươi nghìn yên vừa nhặt được vào túi quần.
“Tại sao vậy bác? Chỉ cẩn từng này là bác có thể mua được nhiều bánh kẹo cho tụi trẻ con tới xe nhà - thư viện, hay mua thức ăn ngon cho con chó ban nãy mà?”
“Nhưng số tiền đó không phải của cháu, Hiromu à.”
“Bác đừng nói cứng nhắc quá, nghe chẳng giống bác Mitsu mọi khi gì cả. Bác Mitsu, bác đâu phải là cảnh sát, vậy mà…”
“Trước mắt cứ đem số tiền này tới đồn cảnh sát. Không đem tới đó là không được đâu.”
Hiromu miễn cưỡng nói: “Cháu hiểu rồi!” và đưa cho tôi tám mươi nghìn yên đã nhặt được.
Sau đó, khi chúng tôi đến đồn cảnh sát gần đây nhất, tôi nhìn thấy có một viên cảnh sát đang đứng một mình ở cửa ra vào. Hiromu từ cửa sổ xe, hướng về viên cảnh sát chào:
“Chú cảnh sát ơi!”
Lập tức, viên cảnh sát đứng thẳng người, lịch sự đáp lại:
“Xin chào!”
Hiromu đang trêu đùa bỗng hơi chững lại.
Trong đồn, sau khi điền những thông tin vào giấy tờ cần thiết, tôi thử hỏi xem quanh đây có vụ cướp hay ăn trộm nào không. Biết là không thấy có báo cáo nào về những vụ tương tự nhưng để cẩn tắc vô áy náy, tôi đã miêu tả lại cho viên cảnh sát những đặc điểm của nam thanh niên đã đâm vào xe của mình.
Và rồi, Hiromu nhìn thấy thế, bất chợt nói như sau:
“Bác Mitsu như cảnh sát ấy nhỉ. Tuy nhìn bác hơi xấu một chút…”
Tôi ngạc nhiên về khả năng quan sát của Hiromu. Bởi vì…
“Bác Mitsu vốn là một cảnh sát hình sự.”
Viên cảnh sát đã phản ứng giúp tôi, nói cho Hiromu biết sự thật về tôi.
Hiromu vừa “Dạ?” vừa nhìn tôi, rồi nói với viên cảnh sát:
“Thảo nào chú chào lịch sự thế. Hóa ra không phải là với cháu mà là với bác Mitsu.”
Tôi cảm giác cậu bé như đang nhìn xa xăm đi đâu đó, hay đấy chỉ là tưởng tượng chăng? Nhưng Hiromu quay trở lại trạng thái như mọi khi rất nhanh, cậu bé nói:
“Bác Mitsu ngầu thật đấy! Bác đã từng bắn súng chưa? Thế còn bom? Bác đã từng nhìn thấy bom chưa?”
Cậu bé giơ hai tay lên tạo dáng cầm khẩu súng, giả vờ bắn “pằng” một cái. Tôi không thể trả lời câu hỏi của Hiromu. Tôi có lý do không muốn trả lời.
“Thôi, Hiromu, đi tới công viên tiếp theo nào. Quà chiều hôm nay là món bánh rán đó.”
Tôi không muốn nhớ tới vụ xảy ra cách đây năm năm, tôi chào viên cảnh sát rồi nhanh chóng leo lên xe.
⚝ ✽ ⚝
“Trời ơi, mình nhặt được số tiền lớn thế này, làm thế nào đây?”
Mới một năm từ lúc tôi bắt đầu làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Tôi, với lương cả tháng là một trăm ba mươi nghìn yên, đã nhặt được số tiền lớn là ba triệu yên.
Không phải, chính xác là ba triệu mười nghìn yên, do va vào chiếc xe nhà di động trông là lạ nên tôi đã làm rơi mấy tờ từ trong túi đựng tiền.
Nửa người bên phải tôi hơi đau một chút nhưng vẫn có thể đứng lên luôn được. Chắc cũng là nhờ tôi đã từng học võ Judo thời còn học sinh.
Tôi chỉ muốn trước mắt là cứ đứng lên để chạy đi đã nên đành bỏ lại mấy chục nghìn yên rơi ở đấy.
Rồi khi tới cửa hàng tiện lợi nơi tôi đang làm thêm, tôi nhét đống tiền đó vào sâu tít góc tủ cá nhân ở phòng thay đồ, cố tình trùm lên đó chiếc khăn bông đã bẩn.
“Làm gì với số tiền này đây?”
Tôi tên là Majima Riku. Hai mươi tám tuổi. Tôi đang làm thêm ở cửa hàng tiện ích hơi cách nhà ga một chút, tôi không hẳn là làm việc với một ước mơ hay một mục tiêu gì đó lớn lao.
Lúc tôi hai mươi lăm tuổi, ban nhạc của tôi tan rã, từ khi tôi khẳng định rằng mình không có tài năng về âm nhạc, tôi đã đi làm việc hàng ngày, đơn giản chỉ là làm thôi, chẳng với mục đích cụ thể nào.
Giờ tôi chỉ đắm đuối nhất với người yêu của mình, mối tình đầu của tôi khi đã hai mươi tám tuổi.
“Đúng rồi! Nếu có số tiền này, tôi sẽ giúp cô ấy thực hiện được ước mơ…”
Cô ấy đang làm việc ở cửa hàng chuyên về các dịch vụ làm đẹp cho vật nuôi, chuyên chăm sóc cho một con chó có tên là Torima. Cô ấy có nói với tôi từ lúc chúng tôi gặp nhau rằng cô ấy có ước mơ tới một lúc nào đó sẽ mở một cửa hàng của riêng mình.
Cô ấy hơn tôi vài tuổi nhưng cả giọng nói lẫn khuôn mặt đều rất dễ thương, nhìn trông trẻ hơn so với tuổi thật. Với cả, cô ấy rất hiền với con nít lẫn động vật. Khi tới cửa hàng tiện lợi nơi tôi đang làm để mua đồ, lúc nào cô ấy cũng mỉm cười, chu đáo nói lời cảm ơn tôi. Tôi đã lấy hết can đảm để tỏ tình với cô ấy.
Chắc có lẽ đó là một kỳ tích khi cô ấy nhận lời tỏ tình đó của tôi. Nhưng để duy trì điều kỳ tích đó, tôi muốn giúp cô ấy thỏa lòng mơ ước. Chỉ có điều, làm thế nào để nói với cô ấy chuyện đó đây?
Nếu tôi nói thẳng là đã nhặt được số tiền lớn, có lẽ cô ấy, vốn là người nghiêm túc, sẽ nói với tôi là nộp số tiền đó cho cảnh sát.
Hơn nữa, lại tình cờ bắt gặp đúng chuyện đó quả là…
~ Ba mươi phút trước ~
“Sao? Hai triệu yên vẫn thiếu? Nếu được thì thêm vào một triệu yên nữa ư?”
Khi đang kiểm tra xem tiền lương đã có hay chưa ở cây ATM của ngân hàng, tôi đã nghe thấy một người khác đang dùng máy ATM bên cạnh nói chuyện qua điện thoại.
Người đàn ông đang nói chuyện rõ ràng nghe rất khả nghi, cũng già già tầm hơn sáu mươi tuổi.
(Này, này, có ổn không đây? Thế này là lừa đảo rồi còn gì nữa?)
Tôi đang nghe ngóng đúng như kiểu đang tọc mạch vào chuyện của người khác như thế thì lại thấy ông ta rút tiền thành mấy lượt từ mấy chiếc thẻ ngân hàng rồi cho vào một túi giấy nhỏ có quai xách.
Vì tôi vẫn đủ dư một ít thời gian từ nay cho tới lúc đến giờ làm việc nên tôi đã bám theo ông ta.
Ông già đó mặc áo sơ mi trắng và quần màu nâu mỏng, nhìn trông không có vẻ gì là có nhiều tiền. Không, có lẽ nói gì thì nói, bảo là “trông nghèo rớt” có khi còn đúng hơn. Không biết ông ta cầm số tiền lớn ba triệu yên đó đi đâu? Tôi đã cực kì tò mò nên bám theo ông ta.
Từ chỗ ngân hàng, đi chừng vài phút là qua con phố buôn bán có đường một chiều, chui vào đường hầm hẹp nối với cửa Nam của nhà ga. Đó là đường hầm giống như cái hầm xuyên qua quả núi nhỏ.
(Lại có đường ngõ như thế này à…)
Sau khi đi hết đường hầm đó tầm hai đến ba phút, ở phía bên trái có một công viên nhỏ với một cái ghế băng dài được đặt chỏng trơ. Ông ta ngồi xuống chiếc ghế băng trong công viên đó, lấy khăn tay từ trong túi quần màu nâu mỏng rồi lau mồ hôi trên mặt và cổ.
Tôi vô tình đi vào trong nhà vệ sinh công cộng ở phía sau chiếc ghế băng. Rồi khi quan sát bên ngoài từ cửa sổ nhỏ của một phòng vệ sinh, tôi nghe thấy tiếng điện thoại di động của ông ta kêu lên.
“A lô, tôi đang ở chỗ anh đã chỉ đây. Đúng, tôi vừa tới xong.”
Ông ta dập máy, chưa đầy một phút sau, một gã đàn ông mặc áo khoác đen đi tới. Đang giữa mùa hè mà gã đó lại mặc áo khoác dài tay và quần bò dày cộp, nách kẹp thứ gì đó như cái ví. Tôi thấy nhìn kiểu gì trông cũng rất đáng ngờ.
Cả hai sau khi chào hỏi nhau những lời đơn giản, ông già vừa đưa túi giấy đựng ba triệu yên ra vừa nói:
“Tôi vô cùng xin lỗi khi con trai tôi đã lại gây ra chuyện. Với chừng này tiền, có thật là sẽ ổn thỏa? Nếu có ba triệu yên, liệu anh sẽ giúp xí xóa chuyện con trai tôi đã gây ra cho công ty được không?”
Gã đàn ông mặc áo khoác đen vừa nhận lấy túi giấy có ba triệu yên bằng một tay vừa nói:
“Chuyện sau này cứ để tôi lo. Vì tôi sẽ chịu trách nhiệm và xử lý vụ bê bối mà con trai ông gây ra.”
Khi ông già nói: “Tôi cảm ơn anh. Tôi… tôi muốn liên lạc với con tôi…”, gã đàn ông mặc áo khoác đen vừa châm điếu thuốc vừa nói như thật:
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ để cho anh ta liên lạc với ông sau nên ông chớ có cáu giận. Tôi nghĩ là cậu ta cũng đang sống khá bí lắm rồi. Và cũng đã bị truy đuổi ráo riết lắm đó.”
Chắc chắn dù ai đang ở đây, ngay cả đó là một cậu học sinh tiểu học đi nữa cũng cảm thấy “đáng ngờ”. Không biết con trai ông ta thực sự là đã gây ra chuyện gì?
Đúng lúc đó, ông ta rút chiếc ví từ trong túi quần ra và đưa cho gã đàn ông tờ mười nghìn yên.
“Anh đưa cả tờ tiền này cho con trai tôi. Đây là tiền tôi cho nó để tiêu vặt…”
Ông già vừa liên tục cúi đầu vừa nói như vậy. Gã đàn ông nhận lấy tờ mười nghìn yên vừa đưa ra đó, nói:
“Tôi biết rồi.”
Sau đó gã bỏ tọt vào trong túi đựng tiền, hành động trái ngược hẳn với những lời nói lịch sự kia.
Sau đó, ông già quay về bằng con đường vừa đi ban nãy.
Tôi nên làm gì đây? Qua những gì tôi quan sát và nghe thấy, đây chắc chắn là lừa đảo.
Có khi đây là cách lừa lấy tiền, lợi dụng chuyện con trai của ông già đã gây ra chuyện gì đó. Mình có nên báo cho cảnh sát không? Không, nhỡ con trai của ông già kia đã gây ra chuyện gì thật, có khi báo cho cảnh sát lại càng thêm to chuyện cũng nên…
Tôi đang nghĩ tới đó thì gã đàn ông mặc áo khoác đen đã vào nhà vệ sinh công cộng mà tôi cũng đang ở trong đó, bắt đầu nói chuyện điện thoại ở quanh chỗ có bồn rửa tay
“À, a lô. Tao đây. Đúng, ổn cả. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cả. Lão già sống một mình đã đưa cho tao kha khá tiền. Thế còn mày?”
Tôi mở he hé cánh cửa ra, quan sát gã đàn ông, thấy gã vừa vuốt vuốt tóc vừa nói chuyện với tên nào đó mà tôi nghĩ là đồng bọn lừa đảo. Không biết người trong điện thoại đã nói gì nhưng tôi thấy bỗng dưng gã gắt lên:
“Hả? Cái gì cơ? Mày đã làm gì? Chỗ đấy là hai mươi triệu đó! Đừng có đùa chứ! Giờ mày đang ở đâu? Hả! Rồi, biết rồi. Tao đến ngay đây, đứng nguyên đó đấy!”
Giọng điệu khác hẳn so với lúc nói chuyện với ông già, nghe như thể là của một người khác. Có lẽ là tên đồng bọn của hắn đã gây ra chuyện gì đấy chăng? Gã đàn ông cầm cái ví để ở trước gương như thể giật lấy một cái rồi ra khỏi nhà vệ sinh.
Tôi thấy sợ khi ở lại chỗ này, định nhanh nhanh đi tới cửa hàng tiện ích để làm việc nên mở cửa phòng. Vừa lúc đó, ở chỗ bồn rửa tay mà gã đàn ông để cái ví, tôi thấy chềnh ềnh cái túi giấy đựng tiền. Tôi run run ngó vào bên trong, thấy những tờ mười nghìn yên nhiều không đếm xuể. Không thể nhầm được… Đây chính là ba triệu yên mà gã đàn ông đã lừa lấy của ông già.
Tôi có ra khỏi nhà vệ sinh công cộng tìm gã đàn ông mặc áo khoác đen nhưng chẳng thấy tăm hơi hắn đâu. Vì đồng bọn đã gây ra chuyện nên gã đó vội vàng cầm cái ví đi luôn.
Giờ nếu tôi có cầm số tiền này tháo chạy thì tuyệt nhiên chẳng bị ai phát hiện.
Tôi đã khẳng định được điều đó.
Tim tôi đập mạnh, cứ thình thịch, thình thịch, như sắp nhảy ra khỏi lổng ngực. Lỡ gã đàn ông quên túi tiền kia quay lại… Hoặc có khi ông già nhận ra mình đã bị tên lừa đảo đánh lừa, lại tới chỗ này…
Tôi nhìn quanh khu nhà vệ sinh công cộng, thấy không có gắn camera nào cả. Với lại, ai mà biết được rằng khu công viên bé tẹo thế này lại có vụ trao nhận tiền cơ chứ.
Chỉ có lúc này thôi!
Tôi đã nuốt ực chỗ nước miếng ngậm trong miệng, cầm túi tiền chạy thục mạng.
Tôi cứ chạy, cứ chạy, tưởng chừng hết hơi, chạy tới mức đau thắt cả ngực.
Rồi lúc tôi định băng qua một con đường hẹp giống như cái ngõ, tôi va luôn vào chiếc xe trông là lạ, như là xe nhà di động.
“Này, cậu có sao không?”
Một người đàn ông tầm năm mươi tuổi từ trong xe đi ra, ông ta hỏi tôi khi tôi đang định băng qua đường. Ở đằng sau, có một cậu nhóc tóc hoe, chắc vẫn là học sinh tiểu học đang đứng.
Nửa người bên phải của tôi đập mạnh nhưng tôi không có thời gian cảm nhận được cái đau, cũng như chẳng có thời gian mà nhặt lại mấy tờ mười nghìn yên rơi trên đường. Cứ phải chuồn khỏi chỗ này đã!
~ Hiện tại ~
Sau khi làm thêm xong, khi chào mọi người rồi đi ra khỏi cửa hàng tiện ích, tôi có cảm giác tất cả mọi người đang nhìn tôi.
Tôi cảm tưởng như cả nhân viên bán hàng cùng với tôi, khách mua và cả người đi trên đường, ai cũng đang nhìn tôi.
Rõ ràng tôi nên đưa số tiền này tới cảnh sát chăng…?
Tôi vừa hoang mang vừa vội vã đi trên đường về nhà, và đập vào mắt tôi là tờ giấy dán trên cửa hàng bán vật nuôi trong nhà mà tôi vẫn hay đi qua có ghi dòng chữ: “Bán hạ giá để đóng cửa hàng!”
Khi tôi nhìn vào bên trong kệ trưng bày, tôi thấy còn có đúng một con chó nhỏ màu trắng, được chú thích là “Chó tròn một tuổi”.
Tôi cũng thấy quan tâm nên cứ nhìn con chó đó, thế là một cô nhân viên của cửa hàng đi ra ngoài, nói với tôi:
“Con phốc sóc trắng này đáng yêu đúng không anh? Nó hơi lớn một chút nhưng rất bám người đó.”
Tôi có cảm giác như cô gái đó nói giống chó phốc sóc “giờ là giống chó mọi người muốn nuôi nhất!” Tôi nghĩ kẻ có lương tháng một trăm ba mươi nghìn yên như tôi mà mua được con chó đó là điều hoàn toàn không thể… Nhưng chờ đã! Có lẽ hiện giờ tôi có thể thỏa lòng mong ước mà…
Cô nhân viên lại nói bồi thêm một câu:
“Chú chó này là con cuối cùng rồi.”
Tôi đã thử hỏi một câu bỗng vừa hiện lên trong đầu tôi.
“Nếu vẫn không bán được, chú chó con này sẽ làm thế nào?”
“Nếu không bán được…? Vâng, tôi sẽ đi tìm người nhận nuôi, nếu không tìm thấy, tôi đành để cho tình nguyện viên tiếp nhận, và nếu cũng không được nốt thì…”
“Nếu không được thì sao…?”
“… Vì chú chó này cũng to rồi nên có khi sẽ trải qua số kiếp đáng thương…”
Số kiếp đáng thương…
Lẽ nào đó chính là việc “xử lý” nó?
Con chó không bán được rốt cuộc không phải sẽ nhìn bầu trời từ lúc sinh ra cho tới lúc chết, cũng không phải chạy nhảy trên bãi đất lớn, mà sẽ bị đặt dấu chấm hết cho cuộc đời ngắn ngủi của mình?
Khi lòng tôi đang trùng xuống như vậy, cô nhân viên lại thốt ra một câu không thể tin nổi:
“Nó là con vật đấy nhưng vì là món hàng nên… đành vậy, biết làm sao được.”
Món hàng? Đành vậy, biết làm sao được?
Giá trị của một con vật thực ra là gì đây?
Tôi chúa ghét kiểu bán hàng như là đánh vào tâm lý thương hại của khách nhưng tôi, giờ lại là người có thể cứu vớt chú phốc sóc con trước mắt tôi dù chỉ là một chút ít. Có lẽ cứu vớt ở đây cũng không hẳn là chuyện hoa mỹ gì, chỉ là tôi có thể cho nó ra khỏi đây mà thôi.
“Chị bán cho tôi chú chó con này giá như thế nào đây? Đang giảm giá đúng không? Tôi sẽ dắt nó về. À, là tôi nuôi nên không phải gói như gói làm quà đâu.”
Cô nhân viên bán hàng vừa “méo miệng” cười trước câu nói hơi châm chọc của tôi vừa nói:
“Vâng, cảm ơn anh.”
Con phốc sóc đã hơi to một chút đó có giá vừa đúng bằng tiền lương một tháng của tôi.
Tôi vừa toát một ít mồ hôi ở tay vừa lấy ra trong túi giấy ba mươi tờ mười nghìn yên.
Tôi đã chẳng nghĩ trước nghĩ sau mà mua, chỗ căn hộ có một phòng đơn nơi tôi đang ở lại cấm nuôi động vật. Tôi đã có một đêm thấp thỏm cầu mong nó không sủa, đến ngày hôm sau, cứ cẩn thận, tôi gửi nó ở khách sạn dành cho vật nuôi rồi mới đi làm. Ở đây thì cũng vẫn là dùng tiền của người khác. Nhưng vì một góc căn hộ cũng là phòng riêng của chủ nhà nên nếu có tiếng con vật kêu, có khi chủ nhà sẽ tự ý lấy khóa mở ngay. Vì đó là người cổ hủ nên có lẽ khái niệm “xâm phạm quyền riêng tư cá nhân” cũng không có tác dụng gì.
Rồi hai tiếng sau khi tôi làm việc, như mọi lần, tôi đang xếp lại đống tạp chí thì một người đàn ông như kiểu đại ca, dân xã hội đen đeo kính râm đi vào trong cửa hàng.
Người đàn ông đó đi thẳng một mạch tới chỗ tôi đang sắp xếp lại cuốn tạp chí, nói nhỏ với tôi:
“Cậu đang có một khoản tiền lớn đúng không? Đây nhìn thấy hết hôm qua rồi!”
Tôi như là con ếch đang bị con rắn nhìn trừng trừng, không thể di chuyển khỏi chỗ đó. Và rồi tôi còn chẳng để ý là cuốn tạp chí đã rơi khỏi tay tôi, sợ hãi trước ánh mắt đang nhìn mình qua chiếc kính đen của gã đàn ông đó.
⚝ ✽ ⚝
“Hiromu, ngoài manga ra cháu không đọc sách nào khác à?”
Tôi hỏi Hiromu khi cậu bé đang phồng miệng ăn chiếc bánh rán.
“Vâng, cháu không, bác ạ.”
“Trả lời ngay tắp lự nhỉ.”
“Là vì hễ đọc mấy dòng chữ bé tẹo đó là cháu lại đau đầu.”
Tôi không hề ghét câu trả lời như thế của Hiromu. Không, tôi còn khoái hơn ấy chứ.
Ngày trước có nhiều đứa con nít tự nhiên, ngây thơ như Hiromu nhưng bây giờ kiểu con nít ngại ngần, e dè lại nhiều hơn, có cả con nít tôi đưa quà chiều cho cũng không giơ tay lấy, đi về luôn.
Thế rồi, trong khi miệng vẫn dính đầy hạt đường, Hiromu lại nói tiếp:
“Bác Mitsu này…”
“Sao nào? Cháu đừng có nói xấu bác như là bác đầu hói, bác béo bự đấy nhé. Bác nghĩ là cháu có biết, tính bác hay dễ bị tổn thương lắm.”
“Không phải thế, bác Mitsu… tên thật của bác là…?”
“Sao? Hiromu à, từ lúc bác với cháu quen nhau giờ đã là hai năm, lẽ nào cháu vẫn không hề biết tên của bác từ trước tới nay sao?”
“À, cháu cũng không mấy quan tâm cho lắm…”
“Quan tâm? Thế nghe còn tổn thương hơn là từ béo bệu. Mà thôi cũng được, tên của bác là Igawa Koutarou.”
“Sao ạ? Koutarou ư? Cháu chẳng thấy có kèm tên Mitsu gì cả là sao?”
“Đã có người đọc chữ Hán Kou trong Koutarou là Mitsu, thế là từ đó trở đi mọi người gọi luôn là Mitsu.”
“Thế à bác? Người đó đúng là dở hơi bác nhỉ.”
“Cháu đừng nói như thế, bác rất thích chí với cái tên này. Tuy là nghe nó đậm mùi thời Chiêu Hòa* nhưng nghe ấm áp chứ chẳng có cảm giác xấu xa gì.”
•
Thời kỳ Chiêu Hòa là một giai đoạn trong lịch sử Nhật Bản tương ứng với thời gian tại vị của Thiên hoàng Chiêu Hòa, từ ngày 25 tháng 12 năm 1926 đến ngày 7 tháng 1 năm 1989.
Hiromu vừa trả lời “À, vâng” như thể chẳng mấy quan tâm, vừa ngoạm hết chỗ bánh rán.
Lũ trẻ con khác cũng ăn hết bánh xong, đang định đọc những cuốn sách mà chúng thích thì Ami, một thành viên trong nhóm tình nguyện viên bước vào trong xe.
Ami đeo chiếc tạp dề có họa tiết hình hoa, cười tươi cất tiếng chào lũ trẻ, đó là một thợ làm đẹp cho chó. Khoảng một tháng trước, hình như qua một người quen, cô ấy biết tới xe nhà - thư viện di động này, thế là cứ thỉnh thoảng cô ấy mang bánh kẹo tới đây.
“Ái chà, chỗ quà chiều hôm nay đã hết bay rồi cơ à?”
“Ami à, có một anh chàng láu cá ở đây ban nãy cũng nói y hệt thế đấy!”
Anh chàng láu cá Hiromu nghe thấy nhưng vẫn vờ như không nghe thấy, chăm chú đọc truyện manga.
“Chị có mang bánh quy đến. Nhưng nếu tất cả các em đã ăn rồi thì…”
“Em ăn!”
Hiromu giả vờ không nghe thấy đã trả lời nhanh nhất.
Xem chừng là Ami và Hiromu lần đầu tiên gặp nhau nhưng từ “e dè” khi mới gặp người chưa quen biết là không tồn tại trong từ điển của Hiromu thì phải.
Ami nhoẻn miệng cười, bắt đầu phát bánh cho lũ trẻ.
Ami năm nay ba mươi tuổi nhưng trông trẻ hơn so với tuổi của mình. Cô ấy có giọng nói vang, khuôn mặt tròn, nhìn thế nào cũng thấy đó là một “người chị hiền dịu”. Dạo gần đây, Ami khoe với tôi với vẻ mặt rạng rỡ và hạnh phúc là cô ấy đã có người yêu. Ami là một cô gái cuốn hút tới mức khi tôi nghe nói là cậu ấy làm việc bán thời gian ở một cửa hàng tiện lợi, tôi cũng phải phát ghen tị với anh chàng mà tôi chưa từng gặp lần nào đó.
“Chị ơi chị! Chú chó chân ngắn tũn ở đằng kia là chú chó của chị à?” Hiromu hỏi Ami.
“À, chú chó đó thuộc giống chó Dachshund, đang được gửi ở cửa hàng chuyên làm đẹp cho chó mà chị đang làm. Nhưng…”
Cô ấy ngừng đưa bánh quy cho lũ trẻ.
“Vì có chuyện nên giờ chị trông giữ nó.”
“Có chuyện ư?” Hiromu hỏi lại và Ami tiếp tục nói với vẻ buồn rầu.
“Chủ của nó không tới đón nó về…”
“Nghĩa là thế nào? Nghĩa là nó đã bị chủ vứt bỏ?”
“Chị không biết có phải là bị vứt bỏ hay không…”
“Không, chắc chắn là người đó đã vứt bỏ nó.”
Hiromu đã nói cắt ngang lời của Ami như thế và thôi không ăn bánh nữa.
“Người lớn thật ích kỷ.”
Phải chăng con chó mà Ami dẫn theo khiến cậu bé liên tưởng tới chính bản thân mình? Phải chăng Hiromu sống trong trại mồ côi từ nhỏ, đã mặc định trong đầu rằng “người lớn” luôn mang ý nghĩa là “một cá thể ích kỷ”?
Ami đáp lại khá hùng hồn, như thể muốn khẳng định với Hiromu khi cậu bé vẫn đang quay lưng lại.
“Người chủ của nó chắc chắn sẽ tới đón nó.”
“Sao chị biết được chứ?” Hiromu nói với Ami bằng giọng có phần giận dữ.
“Là vì chú chó này đáng yêu vô cùng. Chị nghĩ là chủ nó rất yêu thương nó. Thế nên, chị đoán là chắc chắn có chuyện gì đó nên người ta mới không thể tới đón nó được.”
Hiromu trả lời “Thế ạ”, rồi lại tiếp tục đọc manga, rất khó để biết được liệu cậu bé có bị thuyết phục bởi lời nói của Ami hay không.
Tôi tôn trọng Ami, cô ấy là một người đáng tin. Ngay cả lúc cô ấy tới xe nhà - thư viện di động này với tư cách là một thành viên của đội tình nguyện, tôi vẫn cảm nhận được sự chân thành và nhẹ nhàng rất đáng quý của cô ấy, vì vậy tôi đã cất lời nhờ cô ấy giúp đỡ. Cô ấy đã đọc sách cho lũ trẻ nghe, cùng chúng vẽ các bức tranh.
Ami từng kể cho tôi nghe rằng cô ấy sống với mẹ từ nhỏ, tối nào cũng một mình đợi mẹ đi làm về, nên toàn có những ký ức buồn. Trong số những đứa trẻ tới đây, có không ít đứa cũng đang giữ những ký ức buồn giống như Ami hồi nhỏ. Vì thế Ami nói cô ấy muốn gần gũi với lũ trẻ hơn, giúp đỡ chúng được chút nào hay chút ấy. Chắc hẳn với các con vật không biết nói, cô ấy cũng làm giống như vậy.
Có lẽ một người như Ami sẽ trở thành người bạn tâm tình thân thiết của Hiromu… Và có lẽ Ami sẽ lấp được lỗ hổng trong trái tim của chú sói hoang Hiromu này…
Tôi bất chợt có cảm giác như thế khi tiễn Ami cùng con chó về sau khi lũ trẻ đã ăn hết bánh quy.
Trước đây, khi tôi có dịp nói chuyện với thầy cô ở trại mồ côi nơi Hiromu đang sống, tôi được biết cậu bé đã ở đây từ lúc ba tuổi. Tôi không rõ lý do cụ thể là gì nhưng chẳng cần tưởng tượng cũng hiểu ngay từ lúc bé xíu cậu bé đã cảm thấy bơ vơ và cô đơn như thế nào.
Phải chăng cậu bé luôn tránh quá thân thiết với mọi người cũng là vì không muốn bị hỏi về “gia đình”?
Có lẽ nào cậu bé cũng như tôi, nếu trở thành một người phiêu bạt không nhà không cửa, không biết tới từ phương nào, thì sẽ cảm thấy tin tưởng mọi người hơn chút ít?
Cũng có khi Hiromu ít nhiều đã coi “xe nhà - thư viện di động” này là nơi mình thuộc về.
Cậu bé không hẳn là muốn đọc sách, cũng không hẳn là muốn nói chuyện vui vẻ với các bạn khác mà chỉ tiện thì ghé qua ăn quà chiều, đọc lướt mấy trang manga rồi về. Hẳn là cậu bé cũng đã cảm nhận được nơi thuộc về này có thể giải phóng tâm hồn của mình dù chỉ là trong thoáng chốc.
Mặt trời bắt đầu lặn, loa của công viên thông báo đã năm giờ chiều.
“Cháu chào bác Mitsu!”
“Chào cháu, lúc khác lại tới nhé!”
“À, đúng rồi. Bác Mitsu làm gì sau khi đóng cửa thư viện di động?”
Hiếm khi nào Hiromu lại hỏi về chuyện riêng tư của tôi như vậy.
“Bác ư? Sau đó bác đi làm việc.”
“Làm việc ạ?”
“Đúng. Bác mở quầy thư viện này giống như chỉ là một sở thích nên để có cái ăn, bác phải kiếm tiền chứ. Vì thế bác đang làm bảo vệ cho một tòa nhà. Cũng không hẳn là hàng ngày.”
“Thế ạ?”
Dứt lời, Hiromu đút hai tay vào túi quần, chẳng nói thêm câu nào và đi về luôn.
Cậu bé đã đi mất, như cơn gió thoảng qua, không hề ôn lại những chuyện của ngày hôm nay, cũng chẳng đả động gì tới chuyện nhặt được tiền.
Những người chẳng sợ bị mọi người ghét thì cũng chẳng phải lấy lòng ai hết, và Hiromu cũng vậy, cậu bé chẳng cần phải tỏ ra lấy lòng một ai hết.
Trong quá khứ, tôi là người sống luôn trọng quy tắc trước tiên, nên khá là quý đức tính đó của Hiromu, một cậu bé mới mười một tuổi.
Có lẽ lỗ hổng trong trái tim với tên gọi “đơn độc” mà cậu bé vẫn tiếp tục đào cho sâu thêm, còn sâu hơn chúng tôi nghĩ rất nhiều.
~ Ngày hôm sau ~
“Hiromu, con về cũng phải nói câu chào “Con đã về ạ” chứ. Không những thế, lại còn về lúc đã quá giờ mở cửa.”
“Lắm chuyện.”
Từ hồi tôi còn bé, thầy giám đốc trại đã hay lắm lời, lắm chuyện như thế.
Nào là rửa tay đi, chào đi, gấp quần áo đi, làm bài tập đi, có khi còn nhắc nhở nhiều hơn cả bố mẹ thật sự ấy chứ.
Nói tới tôi mới để ý, tôi có cảm giác tóc thầy đã bạc nhiều hơn so với trước đây, không biết thầy bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Hình như thầy bốn mươi tuổi lúc tôi mới tới đây, giờ cũng phải tầm hơn năm mươi rồi.
Tôi cũng không đếm cụ thể từng năm một nhưng tôi có cảm giác thầy già đi hẳn.
“Đúng là khùng…”
Tôi định lẩm bẩm một mình từ đó thôi nhưng hình như thầy đã nghe thấy và lườm lườm liếc nhìn tôi.
“Vâng, vâng, con sẽ chú ý tới cách dùng từ.”
“Con hiểu thì tốt, Hiromu.”
“Thầy ơi, con có việc muốn nhờ thầy giúp.”
“Gì đây? Hiromu mà lại nhờ thầy giúp cơ đấy? Đúng là chuyện lạ!”
“Con… Con có thể nuôi một con chó được không?”
“Con chó?”
“Đúng ạ, con chó sẽ trông trại mồ côi này luôn.”
Biết là không ích gì nhưng tôi cứ thử hỏi xem có thể nuôi con chó suốt ngày bị nhốt kia ở đây có được không.
“Là động vật thì chịu…”
“Con cũng là động vật mà?”
“Nhưng con là con người!”
“Thế chó với người có gì khác nhau?”
“Vì trại mồ côi là nơi sống tập thể, sẽ có bạn bị dị ứng với động vật nên không được.”
“Con thì lại dị ứng với thầy.”
“… Hiromu, thầy biết con là một cậu bé có trái tim nhân hậu. Thế nên thầy nghĩ chắc con đang có chuyện gì đó thôi. Tuy nhiên thầy không thể đồng ý cho con nuôi chó được.”
“Thôi, con không cần.”
Tôi đã đoán trước là sẽ chẳng ích gì nhưng khi nghe thầy nói vậy, kể cũng hơi thất vọng. Khi ta đang hy vọng, dù chỉ là chút ít thôi, nhưng lúc nhận ra không được như mình mong đợi thì sẽ rất sốc, vì vậy tôi chẳng bao giờ kỳ vọng quá nhiều vào một việc gì. Thế nhưng, tôi vẫn muốn cố gắng làm gì đó cho con chó ấy.
“Ôi chao! Mình phải mau chóng rời khỏi chỗ này, sống tự do một mình thôi!”
Tôi nói vừa đủ để thầy nghe thấy và đứng ở trong bếp uống nước ừng ực.
“Ái chà! Thế càng tốt chứ sao. Tự lập đâu phải việc xấu. Nhưng phải tới trường học hành tử tế mới mong được như thế nhé.”
Từ trong phòng khách, thầy cũng nói rõ to, cố tình để tôi nghe thấy.
“Hừ, điên!”
“Này! Cẩn thận ăn nói!”
“Thà con không sinh ra thì tốt hơn.”
“Lại nói thế rồi…”
“Thật thế mà thầy. Nếu vứt bỏ con đi thì thà đừng để con sinh ra có phải tốt hơn không, vậy mà…”
“Hiromu, con hãy nhìn về phía trước mà nghĩ. Con sống mà luôn hướng về phía trước có phải là tốt hơn không. Nếu ta đừng nghĩ là “Sinh ra rồi thì buộc phải sống!” mà cứ nghĩ là “Chính vì được sinh ra nên mình sẽ sống!”, hàng ngày ta sẽ thấy vui hơn đấy.”
“Nghe cứ buồn cười thế nào ấy. Kiểu nghĩ lạc quan như thế chắc tới lúc già như thầy mới có thể nghĩ được.”
“Có lẽ đúng là lạc quan thật, và đúng là già thật, nhưng thầy vẫn vui vẻ hàng ngày đây. Thầy cũng gặp phải những chuyện khiến thầy cảm thấy khó chịu nhưng thầy sẽ nghĩ đến những việc khác, nào là sẽ ăn gì vào bữa sáng ngày mai, nào là ngày mai sẽ dậy sớm để đi bộ, và cứ thế, hàng ngày hướng về phía trước mà sống nên luôn thấy vui vẻ hơn bao giờ hết. Thế cho nên, thầy chẳng còn ý nghĩ “Thà mình không sinh ra thì tốt hơn” nữa.”
Tôi hiểu ý thầy nói gì. Nhưng nó chỉ dừng lại trong đầu tôi thôi, chứ không tới được trái tim tôi.
Tôi và mọi người có xuất phát điểm khác nhau. Tôi thấy cách nghĩ của thầy là cách nghĩ của người có xuất phát điểm của người hạnh phúc. Còn xuất phát điểm của tôi lại bắt đầu từ việc tôi bị bố mẹ vứt bỏ nên còn trên cả mức tồi tệ. Trong cuộc đời trên cả mức tồi tệ ấy, bảo tôi hãy có niềm tin vào ngày mai đi, tôi cũng chịu.
Thế rồi thầy đi tới chỗ tôi khi tôi đã uống nước xong, thầy nói:
“Hiromu, con hãy có một ước mơ cho mình.”
Thầy nói và nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
“Sao ạ? Thầy có nói đùa không đấy? Con có ước mơ thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Vì sao?”
“Vì đâu có dễ mà thành hiện thực.”
“Giả sử có không thành đi nữa thì ta vẫn có cái để theo đuổi, để phấn đấu. Thầy nghĩ rằng với việc có một ước mơ mà mình nghĩ tới lúc nào đó sẽ thành hiện thực, và tiếp tục theo đuổi nó, ta có thể sống tiến về phía trước. Với Hiromu cũng thế, thầy rất muốn con hướng về phía trước mà sống.”
Tôi có cảm giác hôm nay thầy không giống với mọi ngày.
“Vì thế, con hãy cứ ước mơ đi, dù ước mơ ấy có nhỏ nhoi đến mấy cũng được. Ví dụ như ước mơ “tới một lúc nào đó mình sẽ sống trong căn nhà có thể nuôi chó”. Đó cũng là một ước mơ rất tuyệt vời đấy.”
“Tới một lúc nào đó ư?”
“Đúng, đời người dài lắm. Để đến một lúc nào đó có thể sống cùng với chú chó, con cứ cố gắng ngay từ bây giờ là được.”
“Như thế không được!”
“Sao?”
“Đợi tới “một lúc nào đó” thì muộn rồi! Phải ngay bây giờ luôn!”
Tôi đặt mạnh chiếc cốc vào bồn rửa, đi giày rồi lao ra khỏi trại mồ côi.
Tôi thấy mình giống hệt con chó suốt ngày bị trói đó.
Tôi được thầy giám đốc trại và các thầy cô thay bố mẹ chăm sóc, dạy dỗ, nhưng đó vẫn không phải một gia đình thật sự.
Tôi muốn đi khỏi đây nhưng chẳng có chỗ nào mà đi và cũng chẳng có ai đưa tôi ra.
Tôi muốn thà bị ai đó bắt cóc đi còn hơn. Khi còn nhỏ tôi đã thường nghĩ như vậy.
Chắc chắn chú chó đó cũng giống tôi. Có lẽ nó cũng luôn ấp ủ suy nghĩ một lúc nào đó được nhìn thấy bầu trời. Nhưng nó vẫn bị trói như thế trong kho chứa đồ chật hẹp, ngước lên bao nhiêu lần đi nữa cũng chẳng thấy được bầu trời. Có giật sợi dây buộc ở cổ bao nhiêu lần đi nữa, nó cũng không thể thoát khỏi chỗ đó được. Cuộc đời con chó đó có lẽ sẽ kết thúc trong cuộc đấu tranh với sự cô đơn. Mà có khi nó đã chán việc đấu tranh rồi ấy chứ…
Gọi nơi mà mình trú ngụ nhưng không phải do mình lựa chọn theo ý của mình là “nơi mình thuộc về” ư? Hay gọi một không gian thoải mái dễ chịu mà mình tự tìm thấy là “nơi mình thuộc về”?
Dẫu sao thì tôi chẳng có một chỗ ở nào cả.
Chẳng có chỗ ở nào để có thể khóc cho thỏa.
Nếu được lựa chọn, tôi thấy xe nhà - thư viện của bác Mitsu không phải là trường học, cũng không phải trại mồ côi, và cũng không phải một gia đình ấm cúng nhưng đó là nơi thoải mái nhất. Tôi không rõ vì sao lại thế. Nhưng tôi có cảm giác mình giống bác Mitsu. Mặc dù tuổi của hai bác cháu khác nhau, khuôn mặt, tính cách không giống nhau, cũng chẳng có điểm chung nào, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó giông giống.
Tôi lao ra khỏi trại mồ côi, đi bộ về phía công viên nơi chiếc xe của bác Mitsu vẫn thường hay đỗ lại, tôi thấy chị Ami trong đội tình nguyện viên và con chó đã đến đây hôm qua đang đi dạo.
“Hiromu… phải không? Sao vậy em? Sao em lại đi một mình vào giữa đêm thế này?”
Tôi nghĩ nếu để chị ấy lo lắng, chị ấy sẽ gọi cho thầy giám đốc trại nên tôi đã nói dối.
“Có một chú chó con bị vứt ở quảng trường chỗ Yonchome. Em định đi tới đó cho nó ăn. Cho nó ăn xong là em về luôn.”
“Vậy à? Chú chó con bị vứt đi ư? Thật tội nghiệp… Vậy chị sẽ đi cùng em.”
“Dạ? À, không, em đi một mình cũng được. Em có hẹn với bác Mitsu…”
“Với bác Mitsu?”
“Vâng.”
Tôi lại nói dối thêm một chuyện nữa. Nói dối lan truyền giống như hiệu ứng domino vậy. Khi một quân cờ domino đổ thì hàng loạt các quân cờ khác cũng đổ theo. Ta chỉ cần một quân cờ đổ thôi, ấy thế mà đâu có được. Tất cả cứ đổ ụp hết xuống, đổ luôn cả những thứ quan trọng, mọi thứ tan tành trước mắt mình. Có lẽ càng nói dối trái tim con người càng trống rỗng. Nhưng nếu là lời nói dối để cứu một ai đó, chắc sẽ không bị kiểu như hiệu ứng domino? Khi ấy tôi có cảm giác nếu làm đổ một quân domino trong bức tường những quân domino khổng lồ đang đứng sát nhau kia thì có thể thoát được sang thế giới ở bên kia bức tường ấy.
Tôi nghĩ như thế và thấy có lẽ nói dối cũng không “hoàn toàn xấu xa”. Nhưng lời nói dối của tôi với chị Ami hiện giờ đây là lời nói dối để có lợi cho hoàn cảnh của tôi, chứ không phải để cứu một ai đó. Tâm trạng tôi lúc này như kiểu một quân domino đổ và các quân domino khác tiếp tục đổ theo.
“Chị Ami, em xin lỗi chị. Em đã nói dối về chuyện một con chó con bị vứt bỏ.”
“Nói dối?”
“Vâng, em cãi nhau với thầy giám đốc trại nên bỏ đi.”
“Hóa ra là thế. Vậy cả chuyện em có hẹn với bác Mitsu cũng thế?”
“Em không có hẹn với bác Mitsu nhưng đúng là em định đến gặp bác ấy thật.”
Đó là điều tôi nói thật lòng. Tôi định kể cho bác nghe về nỗi lòng của tôi vì lúc này tôi không có ai để trút bầu tâm sự.
“Thế nghĩa là em đang đi đến chỗ tòa nhà đang xây dựng ở sau nhà ga?”
“Bác Mitsu đang làm ở sau nhà ga ạ? Em không biết bác ấy đang làm ở đâu nên đang định đi tìm cái xe nào như kiểu xe nhà di động.”
“Vậy à, thế thì chị sẽ đi cùng em. Vì nhà của chị cũng ở đối diện nhà ga.”
Tôi không có lý do để từ chối nên đi bộ cùng chị Ami, rồi tôi hỏi chị về con chó mà chị đang dắt theo bên cạnh.
“Chị ơi, chủ của con chó này vẫn chưa đến đón nhỉ?”
“Ừ… vẫn chưa.”
“Chắc người ta không đến đón nó đâu.”
“Sao em lại nghĩ vậy?”
“Là vì bố mẹ của em cũng thế. Chẳng ai muốn nhặt lại thứ mình đã vứt đi cả.”
“Rất có thể không phải là họ không đến mà họ có lý do không thể đến được em ạ.”
“Không phải vậy đâu.”
“Nhưng chị rất muốn tin như vậy. Chị muốn tin rằng chủ của chú chó này sẽ tới đón nó.”
“Tại sao chị có thể tin người mình không hề quen biết như thế được?”
“Ừm. Xem nào, chắc là vì chị không muốn làm tổn thương bản thân mình. Nếu chị cứ tiếp tục nghĩ rằng người ta muốn tới đón nhưng không thể tới được thì tức là chú chó này không phải bị vứt đi, đúng vậy không? Cho dù người chủ của nó không bao giờ quay lại đón nó đi nữa…”
Chị Ami vì một con chó của người khác mà suy nghĩ tới mức đó… hơn nữa, loài chó không hiểu tiếng người nên dù chị ấy có nói với mọi người xung quanh là “Vì nó bị chủ bỏ rơi nên tôi nhận nuôi nó” hay “Chủ của nó thật quá đáng, không tới nhận lại nó” thì nó cũng chẳng hiểu gì, vậy mà… Dù chị ấy bảo rằng nói thế để bản thân không bị tổn thương, nhưng tôi nghĩ chị ấy đang đặt mình vào vị trí của con chó bị người chủ bỏ lại. Chị Ami, từ sâu thẳm trái tim tin rằng “Chắc chắn có chuyện gì đó nên người ta mới không thể tới đón nó được”, có lẽ là một người cực kì hiền lành.
Rồi chị Ami đứng lại, không bước thêm nữa, nói với chú chó chân ngắn tũn:
“Hơn nữa, sức mạnh của niềm tin thật tuyệt vời. Đã có lúc dù người khác nói là nhất định không thể được, nhưng chị vẫn tạo nên điều kỳ diệu vì chị có niềm tin đấy.”
“Điều kỳ diệu?”
“Đúng vậy. Hồi nhỏ khi sống với mẹ, chị cứ thấy buồn bã suốt. Chị đã rất muốn nuôi một con vật nào đó nhưng chị bị dị ứng với động vật nên ước muốn đó không thể thành hiện thực.”
“Thế ạ? Nhưng giờ thì chị chẳng sao cả đúng không?”
“Đúng vậy. Thật không thể tin nổi phải không? Chị tới gặp bác sĩ, tiếp tục tin là mình nhất định sẽ khỏi và có thể chạm vào các con vật. Tất nhiên là việc chữa trị không dễ chịu chút nào. Đó là một việc rất kỳ công. Phải đưa từng chút một những gì là nguyên nhân gây ra dị ứng vào trong cơ thể, để làm cho cơ thể quen với nó và không tạo ra phản ứng dị ứng nữa. Ngoài các phương pháp y học hiện đại, chị cũng thử kết hợp cả châm cứu và uống thuốc Đông y. Thế rồi không rõ là do tác dụng của phương pháp nào mà dần dần từng chút một, chị đã có thể chạm vào các con vật. Nhưng chị nghĩ là do chị luôn tin rằng “nhất định mình sẽ khỏi” nên điều kỳ diệu đã xảy ra. Với lại…”
“Với lại?”
“Hiện tại chị đã trở thành thợ làm đẹp cho vật nuôi theo đúng nguyện vọng của mình. Em có tin được không? Chị đã thực hiện được ước mơ mà mọi người nói là nhất định không thể được đấy.”
Chị Ami nói với đôi mắt long lanh, sáng hơn cả những vì sao đang lấp lánh.
“Vì thế chị không bao giờ từ bỏ, vẫn muốn tiếp tục tin rằng chủ của chú chó này sẽ tới đón nó.”
Trong lúc lắng nghe chị Ami nói, không hiểu sao tôi cũng có cảm giác là người chủ của chú chó này sẽ tới đón nó. Đó chỉ là điều giản đơn thôi nhưng lại có sức truyền cảm mạnh mẽ.
“Hơn nữa…” Chị Ami ngừng nói rồi nhìn thẳng vào mắt tôi nói tiếp. “Vì thực hiện được ước mơ của mình mà chị đã thoát khỏi sự cô đơn đấy.”
“Thoát khỏi sự cô đơn?”
“Mẹ chị đi làm suốt nên chị gần như phải sống một mình, nhưng chị đã có thể chạm vào các con vật, rồi lại thực hiện được ước mơ trở thành thợ làm đẹp cho vật nuôi, như thế là chị đã có bạn rồi.”
“Bạn ư?”
“Đúng, bạn cùng cười, cùng khóc với mình. Bạn cùng nói với nhau những điều thật lòng, cùng lắng nghe những nỗi niềm dù là gì đi nữa. Chị đã liên tục đi tìm nơi mà mình thuộc về suốt, nhưng nơi mà mình thuộc về không phải là chỗ gọi là “nơi này” đâu. Giờ chị mới nghĩ rằng nơi mình thuộc về chính là “không gian sống cùng” cơ.”
Tôi nhận thấy chị Ami đúng là một người vô cùng mạnh mẽ. Chính vì mạnh mẽ nên chị mới kiên định giữ được niềm tin và thực hiện được ước mơ của mình, và còn bảo vệ được con vật bị chủ bỏ lại nữa.
Tôi đã không mạnh mẽ được như thế. Tôi muốn hỏi chị Ami, người có trái tim nhân hậu, một câu hỏi khó.
“Thế chị Ami này. Sau khi ước mơ đã trở thành hiện thực rồi thì thế nào?”
Chị Ami thôi không xoa đầu con chó nữa, đứng dậy và nói:
“Chị theo đuổi ước mơ lớn hơn.”
“Ước mơ lớn hơn?”
“Đúng, ước mơ của chị bây giờ là có một cửa hàng của riêng mình.”
“Cửa hàng chuyên về các dịch vụ làm đẹp cho vật nuôi?”
“Phải. Nhưng không chỉ là chuyên làm đẹp cho vật nuôi, mà chị còn muốn làm như bác Mitsu, tạo ra một không gian để các em nhỏ tới chơi một cách thoải mái. Chị muốn tạo ra một nơi mà có bày rất nhiều sách tranh, có thể sờ, chạm vào các con vật… Nếu có không gian như thế trở thành “nơi thuộc về” đối với mọi người thì đúng là tuyệt vời.”
Đôi mắt long lanh của chị Ami sáng bừng lên, hơn bất kì ngôi sao nào.
Bất chợt tôi nhớ lại những lời thầy giám đốc trại đã nói.
“Hiromu, con hãy có một ước mơ cho mình.”
Rồi thầy lại nói với tôi khi tôi đang mơ hồ không hiểu lời thầy nói.
“Giả sử có không thành đi nữa thì ta vẫn có cái để theo đuổi, để phấn đấu. Thầy nghĩ rằng với việc có một ước mơ mà mình nghĩ tới lúc nào đó sẽ thành hiện thực, và tiếp tục theo đuổi nó, ta có thể sống tiến về phía trước. Với Hiromu cũng thế, thầy rất muốn con hướng về phía trước mà sống.”
Khi nghe chị Ami nói, không hiểu sao tôi có cảm giác những lời của thầy giám đốc trại không chỉ đơn thuần là những lời “thuyết giáo”. Có lẽ đó là những lời chân thành dành cho tôi… Tôi đã hiểu ra được một chút rồi.
⚝ ✽ ⚝
“Cậu đang có một khoản tiền lớn đúng không? Đây nhìn thấy hết hôm qua rồi!”
Bị một tên xã hội đen hỏi như thế, tôi vẫn tỏ vẻ bình thản, nhặt mấy cuốn tạp chí rơi dưới sàn rồi đặt vào chỗ cũ và hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”
Tên xã hội đen nói “Hô!” rồi tháo chiếc kính râm ra, nhìn xoáy vào mắt tôi. Tôi khẳng định rằng mình đã bị hắn nhìn thấy cầm số tiền đó chạy đi.
Đúng lúc tôi đang nghĩ không thể chịu đựng thêm được nữa cái nhìn của tên xã hội đen đó, thì hắn nói:
“Cậu đã mua một con chó ở cửa hàng bán vật nuôi tối qua phải không?”
“Sao?”
“Chị bán cho tôi con chó con này giá như thế nào đây? Tôi sẽ dắt nó về. Cậu nói câu đó nghe như thể đang mua kẹo cao su giá một trăm yên vậy. Đây nhìn thấy hết. Phong độ phết đấy! Con chó đó không phải rẻ đâu. Thế cậu là cậu ấm của ông giám đốc nào vậy? Nhét cả đống tiền vào túi giấy mang đi trên đường như thế chắc là cách tiêu tiền bình thường của cậu nhỉ.”
“Tiền trong túi giấy… Anh đã nhìn thấy? Không, tôi… tôi không phải cậu ấm gì đâu…”
Mặc dù khoản tiền lớn đó bị nhìn thấy nhưng tôi đã rất bình tĩnh, vì không hẳn là tôi bị nhìn thấy lúc ôm tiền chạy đi…
“Hơn nữa nuôi một con chó trong khu nhà cũ kĩ tồi tàn thế cũng khó đúng không? Lỡ ông chủ nhà phát hiện thì bị đuổi luôn ấy chứ.”
“Anh đã theo dõi tôi?”
“Cậu đừng có nghĩ xấu người khác như thế chứ, cậu ấm Majima à.”
Gã xã hội đen nói thế và ấn ngón tay vào tấm thẻ nhân viên ghi tên tôi đang cài trên ngực áo.
“Cậu ấm Majima này, tôi sẽ giới thiệu cho cậu một căn hộ tốt tốt để cậu có thể ở cùng con chó cưng của mình nhé.”
“Ơ? Anh… anh là người bên công ty bất động sản à?”
“Không, không, tôi là giám đốc công ty “Gì cũng làm”. Nhưng tôi cũng lấn sang lĩnh vực bất động sản một chút. Tôi sẽ đặc biệt giới thiệu riêng cho cậu một căn khá đẹp luôn.”
“Nhưng… tôi thực sự không phải một cậu ấm dư dả tiền đâu…”
“Rồi, rồi, chỉ cần nhìn là biết mà. Cậu làm xong, cả tôi và cậu cùng đi nhé.”
Làm thế nào bây giờ? Nếu từ chối một cách không bình thường, sau này hắn cứ bám theo mình suốt thì mình cũng khốn đốn.
Mà trong lúc đeo bám như thế, nếu hắn phát hiện mình có người yêu, hắn sẽ tới nhà và chỗ làm của cô ấy làm phiền nữa… Ôi, sao mà đen đủi thế! Tưởng nhặt được số tiền lớn là vớ bở ai ngờ lại bị tên xã hội đen này để mắt tới… Mình không mua con chó đó có phải tốt không…
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ thử đi xem căn hộ đó. Hôm nay tôi làm việc tới chín giờ tối. Không biết muộn như thế thì còn đi xem nhà được nữa không?”
“Không vấn đề gì. Đó là khu chung cư tôi được giao quản lý nên đến muộn cũng chẳng sao cả. Chín giờ tối tôi sẽ quay lại. Tên tôi là Konno, cậu nhớ nhé.”
Tên xã hội đen tên là Konno lại đeo kính râm lên, mua chiếc kẹo cao su một trăm yên rồi ra khỏi cửa hàng.
Gã Konno mặc áo sơ mi kiểu Hawaii màu vàng chóe đó chắc tầm hơn bốn mươi tuổi.
Quan trọng hơn cả là vào lúc tối muộn, đi một mình cùng tên xã hội đen đó tới một căn hộ của khu chung cư, lỡ bị tống tiền thì sao đây? Lỡ hắn bám theo về tận nhà rồi lấy hết số tiền lớn nhặt được hôm qua thì…?
Nói vậy chứ tôi cảm thấy dù trông ăn mặc lòe loẹt thế nhưng Konno cũng không đến nỗi là người xấu. Tôi không rõ linh cảm của tôi có đúng hay không nữa.
Chín giờ tối. Tôi làm việc xong, ở ngoài cửa hàng, tôi gọi điện thoại đến khách sạn cho vật nuôi định là nhờ họ trông thêm một ngày nữa thì bị ai đó vỗ vai từ đằng sau.
Khi tôi quay lại, gã Konno mặc áo kiểu Hawaii màu vàng chóe xòe tay ra và nói kiểu vui nhộn: “Chào!”
Tôi tắt máy, chào lại thật tự nhiên: “Chào anh!”
“Cậu ấm Majima, cậu gửi con chó đã mua hôm qua ở khách sạn dành cho vật nuôi hả?”
“Đúng. Căn hộ tập thể tôi đang ở, như anh biết đấy, rất nhỏ mà lại còn cấm nuôi chó mèo nên…”
“Thế sao cậu còn mua con chó đó? Cậu biết thừa là không thể nuôi cơ mà?”
“À… Trước tiên là anh đừng có gọi tôi là “cậu ấm” gì gì đó giùm tôi được không? Tôi thực sự không phải là kẻ rủng rỉnh tiền đâu.”
“Chà, cậu thật khiêm tốn. Chỉ làm thêm ở cửa hàng tiện lợi thôi thì không thể mua được một con chó đắt tiền như thế. Thế mới thấy cậu được bố mẹ chu cấp cho nhiều tiền như thế nào.”
“Không, thực sự tôi không phải con nhà giàu có…”
“Trước mắt cứ cho là thế đi. Gọi là Majima không thôi nhé. Tôi sẽ giới thiệu cho cậu một căn hộ cao cấp để cậu có thể sống cùng chú chó đắt tiền đó. Đi theo tôi!”
Nói rồi, Konno ngồi lên ghế lái của chiếc xe ô tô nhỏ Mini Cooper. Trên nóc xe có vẽ hình quốc kỳ của nước Anh.
“Cậu cũng mau lên xe đi. Bị phạt đỗ xe sai chỗ là nản luôn đấy.”
Tôi thấy hơi kỳ quặc vì chiếc áo kiểu Hawaii màu vàng chóe và lá cờ nước Anh chẳng ăn nhập gì với nhau. Tôi bước vào ngồi ở ghế phụ bên cạnh ghế lái mà Konno đang ngồi.
Chiếc xe đi qua độ hai ga, rồi Konno đỗ lại ở bãi gửi xe tự động với phí gửi hai mươi phút là một trăm yên.
Ở phía trước tòa chung cư, cách chỗ đó tầm một phút đi bộ, Konno nói: “Chỗ này!”
Tòa chung cư đó khá cao, tôi nghĩ chắc ngước lên nhìn tới tầng cao nhất thì cũng đau cả cổ mất. Nhìn qua chắc tầm hai mươi tầng.
“Căn tôi sẽ giới thiệu cho Majima là phòng 701, tầng 7. Tầng 7 với số 7 may mắn đấy.”
Konno đang giới thiệu về căn hộ cho tôi khi tôi vẫn đang há hốc miệng kinh ngạc nên gần như chẳng để vào tai những thông tin đó.
Sau khi bước qua cánh cửa mở ra rồi lại khép vào một cách tự động, chúng tôi đi lên tầng 7 bằng thang máy, tầng đó chỉ có hai căn, một căn nữa là căn số 702 đã có người ở.
Chìa khóa là chiếc thẻ mỏng dính như tấm danh thiếp, phía bên cửa có khe nhỏ, khi quẹt tấm thẻ qua cái khe đó, một tiếng bíp vang lên, đồng thời có tiếng cạch cho thấy khóa đã được mở.
Khi mở xong chiếc cửa có vẻ chắc chắn, bước vào bên trong, ở chỗ thềm có thể để khoảng hơn năm đôi giày và chỗ cửa sổ phía đối diện có thể nhìn xuống đường, tôi đã bị bất ngờ.
Sàn lát gỗ trắng xóa, nhà bếp trông hiện đại, có bồn tắm sục, tôi còn không tưởng tượng nổi mình sẽ thế nào khi sống ở một nơi như thế này.
Có lẽ ai cũng muốn được sống ở đây một lần. Nhưng chắc chỉ riêng tiền đặt cọc thôi cũng phải hơn một triệu yên cũng nên. Với mức tiêu tiền như thế số tiền tôi đã nhặt được sẽ nhanh chóng bay sạch.
“Majima, cậu đang nghĩ tới giá thuê căn hộ đúng không?”
Konno bật một lượt đèn trong nhà, đi tới phòng khách rồi hỏi.
“À vâng… Nhưng tôi thực sự là… một căn hộ chung cư cao cấp thế này…”
“Tiền thuê chỉ cần trả một nửa là được.”
“Anh nói là một nửa? Thế giá gốc là bao nhiêu?”
“Bốn trăm nghìn yên, một nửa sẽ là hai trăm nghìn yên.”
“Hai trăm nghìn yên là số tiền quá lớn đối với tôi…”
“Tách cà phê buổi sáng sẽ vô cùng tuyệt vời khi cậu ngồi nhâm nhi cùng chú chó đắt tiền kia và ngắm cảnh qua cửa sổ. Chắc chắn cô ấy sẽ càng mê tít cậu. Majima, cậu có người yêu chưa?”
“Tôi có rồi…”
Tôi thử tưởng tượng cảnh mình sống cùng con chó mới mua hôm qua. Khỏi phải nói, chắc chắn đó sẽ là những ngày hạnh phúc.
Rồi Konno đã đưa ra phương án thế này.
“Thôi được rồi, Majima, tôi miễn cho cậu các loại phụ phí.”
“Hả?”
“Giờ mà được miễn các loại phụ phí là hơi hiếm đấy. Đó là các dịch vụ thông thường. hơn nữa, tôi cũng muốn tạo mối quan hệ tốt với cậu.”
“Tôi nói rất nhiều lần rồi, tôi không phải là kẻ dư dả tiền đâu.”
“Tôi hiểu, tôi hiểu.”
“Nhưng…”
“Nhưng sao?”
“À, không, không có gì.”
Nếu định tiêu số tiền đó, tôi vẫn muốn dùng vào việc giúp cô ấy thực hiện ước mơ của mình. Để thuê một cửa hàng làm đẹp cho thú cưng, không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền đây?
“Majima, cậu đang nghĩ gì đấy? Nếu cậu lăn tăn điều gì cứ nói với tôi.”
“À không, cô ấy…”
“Cô ấy sao cơ?”
“Cô ấy nói là muốn mở một cửa hàng làm đẹp cho thú cưng nên tôi muốn giúp cô ấy thực hiện được ước mơ đó.”
“Ôi dào, chuyện đó trong tầm tay của cậu còn gì, Majima.”
“Không phải đâu, tôi đã dành dụm được chút tiền tiết kiệm.” Tôi nói dối. Lòng tôi hơi nhói một chút nhưng tôi vẫn tiếp tục nói. “Để mở một cửa hàng thì cần bao nhiêu tiền, bao gồm cả tiền bảo đảm và các khoản linh tinh khác?”
Lúc đó, Konno khoanh tay trước ngực, trao đổi với tôi khá nghiêm túc khiến tôi rất ngạc nhiên.
“Xem nào, để thuê một cửa hàng, khác với thuê nhà thông thường, thường thì phải trả luôn nửa năm tiền bảo đảm. Mà nếu tiền thuê nhà là hai trăm nghìn yên thì cộng thêm các khoản nọ kia nữa vào, mới đầu cũng mất tới hai triệu yên đó. Mua máy móc ít nhất cũng một triệu yên, tính sơ qua cũng tầm ba triệu yên rồi.”
Ba triệu yên… Thực tế tôi đang có số tiền lớn đó, tôi cảm thấy mình đúng là giàu có thật.
Không chỉ thế, Konno đã lại đưa ra phương án thế này.
“Này nhé, cô ấy cùng cậu ở căn hộ này rồi thực hiện ước mơ cũng được mà. Tiền thuê cửa hàng lẫn tiền thuê nhà cộng lại là hai trăm nghìn yên, đã vậy còn được miễn phụ phí, giờ đang có mốt cửa hàng làm đẹp cho thú cưng với không gian kín đáo, được người nọ giới thiệu cho người kia. Chẳng phải một mũi tên trúng hai đích sao?”
Đúng như lời Konno nói, nếu trong căn hộ bảy mươi mét vuông gồm hai phòng, thêm một phòng khách và một phòng ăn, một phòng được dành riêng làm phòng làm việc cho cô ấy, một phòng làm phòng ngủ thì thừa sức kinh doanh.
Khi công việc của cô ấy đi vào quỹ đạo, và tôi cũng làm tăng ca thêm một chút, cả hai cùng cố gắng là có thể sống được… hơn nữa, khi tôi giúp cô ấy thực hiện ước mơ của mình, không chừng bản thân tôi cũng có thêm tự tin… Giờ tôi thấy cô ấy vẫn chưa thật lòng “cặp” với tôi, nếu tôi giúp cô ấy thực hiện được ước mơ của mình, có thể tôi sẽ tự tin “cặp” với cô ấy hơn.
Đúng rồi. Có lẽ đây là cơ hội chỉ tới vài lần trong đời mà thôi. Tôi không thể để vuột khỏi tay được. Tôi nên sống cùng với cô ấy và cả con phốc sóc mà cô ấy rất thích nuôi ở đây.
“Konno, tôi sẽ thuê chỗ này.”
“Có thế chứ! Cậu ấm Majima!”
Konno giơ tay phải lên nói “Tuyệt!” rồi bỏ kính râm ra, nhìn vào mắt tôi và nói: “Cậu sẽ hạnh phúc cho xem!” Trong đôi mắt đó tôi thấy ánh lên vẻ hiền lành trái ngược với vẻ ngoài của một gã xã hội đen mặc cái áo hoa hòe hoa sói lòe loẹt. Có lẽ đúng là nhìn thế thôi chứ người đàn ông này không phải người xấu.
“Cậu sống ở đây luôn từ ngày mai cũng được.”
“Sao? Từ ngày mai?”
“Đúng. Cậu đâu thể gửi con chó ở khách sạn thú cưng mãi được, lãng phí cả một khoản tiền!”
Tôi phải thừa nhận là anh ta nói rất hợp lý. Tôi đã bị thuyết phục và quyết định làm luôn hợp đồng ở đó. Vì không mang con dấu nên tôi đồng ý ngày mai Konno sẽ tới cửa hàng tiện lợi giúp tôi.
Không những thế, Konno vốn là người của công ty “Gì cũng làm” nên đã giúp tôi chuyển nhà với giá rẻ. Cuộc đời tôi bắt đầu đổi hướng khá nhanh.
⚝ ✽ ⚝
Khi tới chỗ tòa nhà nơi bác Mitsu đang làm, chị Ami chào: “Thôi, hẹn gặp lại em sau. Cho chị hỏi thăm bác Mitsu nhé!” rồi chị ấy cùng con chó đi về. Đa phần người lớn thấy học sinh tiểu học đi ra ngoài vào ban đêm là cũng nói “Để cô đưa về tận nhà!” hay “Chắc người nhà cháu đang lo lắm!” nhưng tôi có cảm giác chị Ami cư xử với tôi đúng như với một người đang sống độc lập. Cách cư xử đó khiến tôi thấy rất dễ chịu.
Tôi nhìn theo bóng dáng chị Ami đi về cùng con chó, đúng lúc đang định vào bên trong tòa nhà nơi bác Mitsu làm việc, tôi va mạnh vào một người.
“Nhóc con, đang đi mà nhìn đâu vậy?”
Một gã dáng vẻ dân xã hội đen, mặc áo sơ mi lòe loẹt màu vàng kiểu Hawai, vừa dòm vào mặt tôi vừa nói.
“Đau quá, có mà tại chú thì có.”
“Ái chà, cậu nhóc này hùng hồn gớm. Khi va vào người khác thì phải nói thế nào? Nói là cháu xin lỗi, phải không nào? Thầy cô trong trường không dạy cho à?”
Gã xã hội đen bỏ chiếc kính ra, ghé sát vào mặt tôi.
“Cái mặt bẩn này, đừng có gí sát thế chứ!”
“Tên nhóc ranh con này…”
Có ai đó đã nắm chặt cánh tay của tên xã hội đen, hắn đang kéo tai tôi.
“Anh định làm gì với một đứa con nít vậy?”
Người nói câu đó chính là bác Mitsu, bác ấy đang mặc bộ đồng phục của nhân viên bảo vệ.
“Anh Mitsu, nhóc này là con anh à?”
“Làm gì có chuyện đó. Đây là Hiromu, cậu bé thỉnh thoảng vẫn tới xe nhà - thư viện di động của tôi.”
“Ơ, gã đại ca này là người quen của bác Mitsu à?”
“À, đúng. Đây là người đã cung cấp cho bác nhiều thông tin hồi bác còn là cảnh sát hình sự. Hôm nay chú ấy tình cờ đi qua tòa nhà này nên ghé vào đây.”
“Chà, thế gọi là người cung cấp tin tức phải không ạ?”
“Không phải là người cung cấp tin tức, mà là người của công ty “Gì cũng làm”, Hiromu à. Chú, người mà cháu đang nhìn thấy đây, là giám đốc hẳn hoi đấy. Vì thế, miễn cho chú cái từ “đại ca” đi nhé.”
“Ơ, cháu chưa bao giờ thấy một giám đốc mà lại mặc áo sơ mi lòe loẹt thế này.”
“Chưa nhìn thấy bao giờ thì bây giờ nhìn thấy rồi đấy. Nào nhìn đi, nhìn kĩ vào.”
Giám đốc “lòe loẹt” có tên Konno đó nói đùa và ghé sát mặt vào mặt tôi.
“Bực mình!”
“Anh Mitsu à, cậu nhóc này ăn nói khó chịu nhỉ.”
“Cậu bé không có ý xấu gì đâu.”
“Nếu có ý xấu thì hư quá. Còn không có ý xấu gì là tôi thấy đỡ khó chịu rồi. Có vẻ có khí phách đấy. Này, Hiromu, lớn lên vào chỗ chú làm việc nhé?”
“Dạ, cháu không thích trở thành đại ca xã hội đen.”
“Cháu nói gì vậy? Công việc “Gì cũng làm” cũng là một nghề có giá phết chứ bộ.”
Đúng lúc đó, có một thanh niên ở đằng sau Konno cất tiếng:
“À… tôi…”
“Xin lỗi, tôi quên béng mất là còn có Majima ở đây.”
“Tôi xin phép về trước. Vậy chuyện hợp đồng anh lo giúp tôi nhé.”
Anh thanh niên có tên là Majima đó nói rồi định đi về luôn thì bị bác Mitsu giữ lại.
“Khoan, chờ chút. Hình như tôi đã gặp cậu ở đâu đó.”
“Ô, anh Mitsu, anh quen cậu ta à? Đây là cậu Majima. Là vị khách quý sẽ tới sống trong một căn hộ chung cư cao cấp ở đây từ ngày mai đó. Cậu ấy có nhiều tiền lắm. Cậu ấm Majima nhỉ?”
“Vì vậy không có chuyện bác đã từng gặp tôi đâu…”
Anh thanh niên Majima đó nói “Tôi về trước đây!” rồi đi luôn.
“Thôi, tôi xin phép! Hẹn gặp lại cậu sau nhé, Hiromu!” Chú Konno lòe loẹt cũng nói rồi giơ tay phải lên lịch sự chào.
Tôi thấy người đàn ông này cũng thú vị ghê, và tôi cũng đùa đùa, lễ phép chào lại.
“Mà cháu đi đâu vào giờ này thế, Hiromu?” Bác Mitsu mua cho tôi một lon nước hoa quả từ máy bán hàng tự động, bác mở nắp lon, đưa cho tôi rồi hỏi.
“Cháu tới vì muốn gặp bác Mitsu.”
“Ồ, vinh dự ghê. Nhưng sao cháu biết bác ở chỗ này?”
“Ban nãy cháu tình cờ gặp chị Ami và chị ấy đã chỉ cho cháu.”
“Hóa ra là vậy. Thế vì sao cháu muốn gặp bác?”
“Cũng không có gì đặc biệt lắm…”
“À, Hiromu, cháu chờ bác năm phút nhé? Bác sẽ đi báo giả vờ ốm để nghỉ làm rồi quay lại ngay.”
Nói xong, bác Mitsu đi vào trong tòa nhà, năm phút sau, bác ấy quay lại với bộ quần áo bình thường của mình.
“Hiromu này, hai bác cháu mình đi ngắm sao đi!”
“Ngắm sao?”
“Đúng vậy, đứng ở sân thượng của tòa nhà bên cạnh có thể nhìn thấy rất rõ sao trên trời.”
“Cháu sẽ ngắm sao cùng bác Mitsu ư?”
“Cháu không thích à?”
“À, có thích ạ.”
Thế rồi, hai bác cháu leo lên cầu thang thoát hiểm của tòa nhà bên cạnh để lên tới nóc tòa nhà. Đúng là đứng ở trên đó có thể nhìn thấy một khoảng trời sao rộng lớn.
“Bác Mitsu này, bác đã từng xem bắn pháo hoa bao giờ chưa?”
“Bắn pháo hoa ư?”
“Đúng vậy, pháo hoa bắn lên đùng đoàng ấy.”
“À, có chứ. Bác đã sống tới năm mươi tư năm rồi mà. Bác nhìn thấy nhiều lần rồi.”
“Cháu chưa được nhìn thấy bao giờ cả. Nói đúng hơn là cháu không thể đi xem được.”
“Không thể đi xem được?”
“Vâng. Thầy giám đốc trại đã có lần dẫn cháu tới lễ hội bắn pháo hoa lớn nhất phố, nhưng đang trên đường tới đó thì cháu thấy một người bố đang công kênh con trên vai. Chẳng hiểu sao cháu không đi xem pháo hoa nữa, đi về luôn.”
“Tại sao lại thế?”
“Là vì… Lúc đó cháu chợt nghĩ đúng là cháu thực sự chỉ có một mình.”
Bác Mitsu im lặng, gật gù nghe chuyện của tôi. Tôi lại tiếp tục câu chuyện chẳng có chủ đề rõ ràng ấy.
“Có lẽ hơi hâm hâm nhưng thỉnh thoảng cháu vẫn hay tưởng tượng…”
“Tưởng tượng ư? Như thế nào?”
“Nếu bị bắt cóc, có lẽ cháu đã có cuộc sống tốt hơn bây giờ, không phải vậy sao?”
“Sao cơ? Tưởng tượng gì mà táo bạo thế. Vậy theo cháu cuộc sống tốt hơn bây giờ là cuộc sống như thế nào?”
“… Là cuộc sống không cô đơn. Nhưng chẳng có ai lại muốn bắt cóc một đứa lớn lên trong trại mồ côi như cháu, nơi chẳng thể trả nổi tiền chuộc.”
“Cô đơn à? Có lẽ bác phần nào hiểu được cảm xúc của cháu.”
Ra là vậy. Tôi cảm thấy mình có gì đó giống giống bác Mitsu, hóa ra là vì bác ấy cũng cô đơn.
Khi thư viện di động đóng cửa, bác Mitsu lúc nào cũng một mình. Có lẽ vì vậy nên bác Mitsu mới nói như thế. Có lẽ bác Mitsu cũng không có nơi nào để thuộc về chăng?
“Bác Mitsu này, ban nãy chị Ami nói là “Nếu ta thực hiện được ước mơ của mình, ta có thể tìm thấy nơi mình thuộc về”. Thế bác có chỗ nào mà theo bác là nơi bác thuộc về không?”
“Ami đã nói thế à?”
“Vâng, theo bác, nơi bác thuộc về là đâu? Là thư viện di động đó phải không?”
“Nơi bác thuộc về à? Ở đâu nhỉ? Thành thật mà nói hơn năm mươi năm qua, bác cũng không biết chỗ nào là nơi bác thật sự thuộc về. Còn cháu thì sao? Theo cháu, chỗ nào là nơi cháu thuộc về?”
“Chà… cháu cũng không biết. Nhưng có điều này cháu có thể nói, cháu không muốn lớn lên trở thành người như bác Mitsu.”
“Bác dễ bị tổn thương. Bác xin cháu hãy nói giảm nói tránh hơn một chút.”
Bác Mitsu nói, khẽ bẹo má tôi. Bàn tay ấy to và ấm… Tôi có cảm giác nhẹ nhõm như trái tim mình được trùm lên bởi chiếc khăn bông mềm. Có phải cậu bé được công kênh lúc đó cũng có cảm xúc như thế này chăng?
“Trước mắt là cháu muốn lớn lên sẽ thành người giàu có. Khi đó, cháu muốn làm gì cũng được.”
“Gì cũng được?”
“Đúng thế. Ví dụ như cháu có thể cứu con chó đó.”
“Con chó đó? Lẽ nào là… con chó bị trói suốt ở kho chứa đồ?”
“Vâng. Cháu sẽ mua nó từ người chủ của nó. Nếu cháu giàu có, cháu có thể trả tiền mua nó, bao nhiêu cũng được.”
“Hiromu đúng là một cậu bé nhân hậu.”
“Không phải vậy đâu bác… Vì cháu nghĩ có lẽ con chó đó chưa từng được nhìn bầu trời sao như thế này thôi.”
Nhìn từ đây, bầu trời sao quả thực rất đẹp. Khi nhìn một bầu trời như thế, tôi mới ngẫm trái đất nơi chúng ta đang sống quá bé nhỏ.
“Bác Mitsu này!”
“Sao?”
“Bác không còn là cảnh sát hình sự nữa phải không?”
“Ờ, như cháu thấy đó!”
“Thế thì… bác có cùng cháu bắt cóc chú chó đó không?”
⚝ ✽ ⚝
Không biết đã bao nhiêu năm rồi kể từ lúc tôi bắt đầu nuôi Koro?
Vì người quen để lại nó cho tôi vào đúng năm con trai tôi bỏ đi, nên chắc thấm thoắt cũng phải tới năm năm rồi.
Tôi đã từng nhặt, từng được cho các con vật, nên bất đắc dĩ phải nuôi chúng, còn chuyện tôi chủ động nuôi một con chó như thế này thì quả là… Có lẽ lúc đó tôi không còn là tôi nữa.
Vợ đã mất, con trai thì bỏ đi, tôi mất hết hứng thú làm việc, phải đóng cửa quán ăn tôi từng kinh doanh. Rồi tôi vứt đi hầu hết những đồ đạc cất trong kho chứa đồ, tôi có cảm giác toàn bộ cơ thể lẫn tâm hồn tôi trở nên trống rỗng. Mỗi lần đứng trước cửa nhà, nhìn kho chứa đồ trống không, tôi lại có tâm trạng như thể mình bị đẩy xuống tận cùng của sự đơn độc, cuối cùng tôi cũng được một người quen cho một con chó con vừa mới đẻ.
Tôi không có việc làm, cũng không có gia đình. Tôi đang sống vì cái gì đây…? Ngày này qua ngày khác, tôi cứ tự hỏi, tự trả lời như thế, cho tới lúc Koro tới, tôi thấy lòng vơi nhẹ hơn chút ít.
Tôi lấy luôn kho chứa đồ làm thành chuồng ở cho Koro, tôi đã buộc chặt bằng dây thừng để sao cho nó không chạy trốn được.
Lúc nó còn là chú chó con, nó rất hay “giơ tay” này, “ngồi này”, nhưng không biết tự ngày nào, nó chẳng làm gì theo lời tôi nữa cả. Chắc là nó ghét tôi vì tôi đã trói nó trong kho chứa đồ. Nhưng, tôi vẫn yêu Koro. Vì đối với tôi lúc này, gia đình chỉ có mỗi một thành viên là tôi… Nếu tôi dẫn nó đi dạo, nó lại chạy biến đi đâu mất nữa thì lần này tôi lại lẻ loi.
Đối với một người sống bằng tiền trợ cấp như tôi, thật sự là chẳng dư dả tiền để nuôi con vật nào trong nhà. Lúc đầu, tôi có mua đồ ăn và đồ hộp dành cho chó nhưng dần dần, cả số tiền đó cũng kẹt luôn, và tôi phải cho nó chỗ đồ ăn thừa của mình. Koro ghét tôi vì thế chăng?
Ngày xưa, trước khi cho ăn, nhất định nó cũng phải “giơ tay” hoặc “ngồi xuống” cho tôi xem, ấy thế mà…
Koro và con trai tôi, cả hai đều ghét tôi. Con trai độc nhất của tôi đã bỏ nhà đi năm năm trước, không bao giờ trở về nữa.
Đó là đứa con trai cưng tôi sinh ra khi đã nhiều tuổi, có phải vì thế nên tôi đã quá nuông chiều nó chăng? Con trai tôi lớn lên không chịu đi tìm việc làm, và tôi đã khăng khăng ép nó kế nghiệp quán ăn của mình. Thực sự mà nói không phải tôi lo lắng cho nó mà đơn thuần chỉ là không muốn hàng ăn của mình phải đóng cửa, vì vậy tôi muốn nó tiếp quản. Con trai tôi vốn không thích các món ăn, nên chắc nó cảm thấy đó là một gánh nặng. Vào một ngày bỗng dưng nó nói: “Con đã tìm được việc nên sẽ ra ngoài sống một mình.” Rồi nó đi luôn, không trở về nữa.
Tết Dương lịch năm ngoái, vì muốn nghe giọng nó nên tôi thử gọi vào số điện thoại di động của nó thì thấy báo là số thuê bao này không còn dùng nữa.
Có lẽ con trai tôi sẽ không bao giờ trở về nữa.
Chỉ có một mình tôi nên ngôi nhà trở nên quá rộng. Vì thế tôi cảm thấy những đêm lẻ loi một mình càng dài hơn.
Tôi đang nghĩ như thế và ăn bữa trưa là mì gói thì có tiếng chuông reo, hiếm hoi lắm mới thấy có chuông reo như vậy.
Tôi nghe điện thoại, hóa ra đó là một người đàn ông tự xưng là cấp trên của con trai tôi.
Con trai ba mươi tuổi của tôi đã tiêu lạm vào tiền của công ty.
Người cấp trên đó của con trai tôi đã cất công liên lạc với tôi báo rằng để không bị tố cáo với cảnh sát, nên trả ngay số tiền con trai đã tiêu lạm vào đó cho công ty thì hơn…
Tôi đã bàng hoàng tới mức tôi nghĩ tim mình đang nổ tung vậy.
Tôi chắc mẩm không có tin tức gì nghĩa là nó đang yên ổn, ấy vậy mà không ngờ nó lại gây ra chuyện động trời. Tôi nghĩ nó là người chăm chỉ, ngoan ngoãn, thế mà tại sao nó lại thay đổi đến thế?
Tôi hỏi về số tiền con trai tôi đã tiêu lạm đó và được biết, tính sơ qua cũng phải hơn hai triệu yên rồi.
Tôi muốn hỏi xem rốt cuộc con trai tôi đã dùng khoản tiền lớn như thế vào việc gì nhưng vì nó đã đổi số điện thoại di động nên tôi không liên lạc được.
Trước mắt, muộn nhất là hai giờ chiều, tôi phải thu xếp để có số tiền đó nên tôi tức tốc tới ngân hàng luôn.
Tôi nghĩ khoản tiền tiết kiệm tôi gửi ngân hàng từ lúc con trai tôi sinh ra đến giờ cũng đến hai triệu yên. Tôi tiết kiệm để dành cho đám cưới của nó, nhưng nếu nó bị cảnh sát bắt thì không thể cưới xin gì nữa. Dù sao thì bây giờ tôi phải chuẩn bị một món tiền mặt.
Cấp trên của con trai tôi nói là nếu chuyển khoản qua quầy giao dịch thì sẽ bị hỏi han nhiều thứ, mất thời gian nên bảo tôi cứ hủy sổ tiết kiệm và rút tiền mặt ở cây ATM.
Con trai tôi quả là may mắn khi được làm việc dưới quyền của một cấp trên cực kì tốt bụng. Bình thường, người ta sẽ không bao giờ báo cho người thân mà cứ thế tóm rồi giao cho cảnh sát. Vậy mà…
Tôi là bố nó, nên tôi muốn dốc hết sức giúp nó trong khả năng của mình. Vì dù nó đã bỏ đi nhiều năm rồi nhưng chúng tôi vẫn là cha con chung một dòng máu.
Và tôi làm đúng như lời anh ta nói. Nhưng tôi đang rút tiền ở cây ATM trong ngân hàng thì anh ta lại gọi tới. Lần này anh ta nói con trai tôi đã bị nhân viên khác phát hiện. Thế rồi anh ta yêu cầu đưa thêm tiền, gọi là để chặn miệng gã nhân viên đó.
“Sao? Hai triệu yên vẫn thiếu? Nếu được thì thêm vào một triệu yên nữa ư?”
Tôi quá đỗi kinh ngạc về khoản tiền nên không nghĩ gì mà buột miệng nói ra.
Cần phải có ba triệu yên tiền mặt. Ngoài món tiền tiết kiệm tôi để dành cho con trai, khoản tiền tôi có thể chuẩn bị nữa… chính là khoản một triệu yên ít ỏi vợ tôi để lại cho tôi. Hàng tháng, cứ để ra mười nghìn yên tiết kiệm, sau mười năm cộng lại sẽ được khoản tiết kiệm là một triệu yên, vợ tôi khi còn sống đã vui vẻ nói với tôi như vậy. Nếu rút nốt số tiền đó, tôi sẽ có đủ ba triệu yên. Nhưng nếu rút ra hết, tôi sẽ chẳng còn lại một đồng nào. Tôi chỉ còn một tờ mười nghìn yên trong ví và tiền sinh hoạt phí tháng này tôi cất trong ngăn tủ. Nhưng hiện tôi chẳng có thời gian để nghĩ đến những chuyện sau này. Giờ điều tôi có thể làm là bảo vệ tương lai của con trai mình.
Tôi rút từ tài khoản số tiền mà vợ tôi để lại là một triệu yên, cho vào chiếc túi giấy, tổng cộng là ba triệu yên tiền mặt, rồi đi ra chỗ công viên đã hẹn từ trước. Tôi đã gặp được cấp trên của con trai tôi một cách suôn sẻ, tôi đưa nốt tờ mười nghìn yên cuối cùng ở trong ví cùng số tiền ba triệu yên kia. Chắc chắn con trai tôi đã bị dồn tới đường cùng nên mới phải dùng vào tiền của công ty. Tôi rất muốn đưa cho nó số tiền mà chí ít nó có thể tiêu một cách thoải mái. Và tôi cũng nhờ anh ta nhắn với con trai tôi rằng cứ gọi về nhà cho tôi.
Tôi nghĩ trước mắt tôi sẽ đợi con trai tôi gọi về nên nhanh chóng trở về nhà.
Khi về đến nơi, tôi vừa thay áo vừa nhìn đồng hồ, thấy đã hơn hai giờ chiều rồi.
Chỗ mì tôi ăn dở đã lạnh ngắt và trương lên.
Vì tôi hay chia sẻ bữa trưa của mình cho Koro nên tôi bỏ thêm vào đó chút cơm ấm và mang ra ngoài.
Thế rồi có một người đàn ông lạ mặt tầm hơn năm mươi tuổi cất tiếng hỏi tôi.
“Anh cho tôi hỏi một chút được không?”
Khi tôi trả lời: “Có chuyện gì?”, anh ta đã nói thế này:
“Xin lỗi anh. Hình như con chó này suốt ngày bị trói ở đó thì phải? Vào mùa này, ở trong kho chứa đồ rất dễ bị hấp nhiệt và mất nước!”
Giờ không phải lúc tranh luận với một người lạ. Rất có thể con trai tôi lâu lắm mới gọi điện về nhà. Tôi muốn hỏi nó dù chỉ một câu thôi cũng được. Và rồi tôi muốn báo cho nó biết: “Không vấn đề gì đâu, cứ để bố giải quyết việc này.” Tôi muốn con trai tôi bớt lo lắng dù chỉ là chút ít.
Tôi bị hai kẻ lạ mặt, lại còn không bằng vai phải lứa với tôi nói những lời không ra gì, trong khi tôi đang lo lắng, đứng ngồi không yên nên tôi đã tức giận đá chân vào hàng rào và bỏ vào trong nhà.
Tôi bị một thằng nhãi ranh tóc nhuộm màu nâu mắng vào mặt nhưng tôi bỏ qua. Tôi đi vào nhà, trước mắt phải chờ con tôi gọi điện về đã.
Hồi vợ tôi còn sống, trong nhà không ngớt tiếng cười đùa. Cả nhà cùng quây quần xem tivi, con trai tôi còn nhỏ, ngồi chơi bộ bài. Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc đó là điều đương nhiên, là điều bình thường, nhưng khi lẻ loi một mình tôi mới nhận ra không phải như vậy. Đó là những tháng ngày tuyệt vời nhất, kỳ diệu nhất.
Có lẽ những tháng ngày hạnh phúc như thế không bao giờ quay trở lại nữa?
Đã một tiếng trôi qua từ lúc tôi chia tay người đàn ông ở công viên vậy mà vẫn chưa thấy cuộc gọi nào từ con trai tôi. Hay là nó đang bận giải quyết nhiều việc quan trọng?
Hay là nó nghĩ sẽ bị tôi mắng nên không gọi cho tôi?
Nếu con trai tôi không liên lạc với tôi… thì chỉ còn lại tôi với ngôi nhà quá rộng này và chú chó Koro rất ghét tôi.
Lúc đang còn khỏe, tốt hơn là tôi nhờ ai đó nuôi Koro, còn tôi sẽ đến nhà dưỡng lão… Tôi đã từng nghĩ như vậy. Nhưng cuối cùng tôi vẫn chưa thể đưa Koro cho ai đó.
Không thể nói chuyện với nhau thì không thể thấu hiểu tâm tư của nhau được. Nhưng chỉ có Koro đem lại cho tôi cảm giác yên tâm, cảm giác được ở cạnh ai đó.
Đối với tôi, Koro là gia đình độc có mỗi một người…
~ Vào ngày bắt cóc ~
Vậy là kế hoạch bắt cóc chú chó bị trói suốt đó được quyết định là sẽ tiến hành vào ngày diễn ra lễ hội bắn pháo hoa lớn nhất khu phố này.
Sau khi đóng cửa thư viện di động, tôi và Hiromu đã tìm hiểu cách tiếp cận con chó. Tôi đã từng làm việc với chó cảnh sát nhưng chưa bao giờ nuôi một con chó bình thường. Hiromu cũng thế, cậu bé sống trong trại mồ côi từ nhỏ nên chưa từng nuôi chó bao giờ.
Tuy vậy, nếu bắt cóc được chú chó một cách suôn sẻ đi nữa, cả tôi và Hiromu đều không có chỗ nào để nuôi nó. Vậy nên, chúng tôi sẽ mang nó tới cơ sở thu hồi các con vật cách chỗ này khá xa, mong rằng ở đó sẽ tìm được người nhận nuôi nó. Thà như thế còn hơn kết thúc cuộc đời ở kho chứa đồ chật chội. Tất nhiên, tôi định nói dối là bắt được nó đang lang thang ngoài đường vô chủ, nhưng nếu họ không nhận thì chính chúng tôi sẽ phải tự nuôi nó. Lúc đó, sẽ chỉ còn cách tôi phải chấm dứt cuộc sống trong xe nhà di động và thuê nhà ở đâu đó. Tôi không còn là cảnh sát nữa và đây là việc ăn trộm vật nuôi của người khác. Nếu không xác định trước như thế thì…
Dẫu sao thì tôi chỉ không muốn một lần nữa để người khác nghĩ như kiểu là: “nuôi báo cô”.
Tôi chọn đúng ngày diễn ra lễ hội bắn pháo hoa để bắt cóc chú chó là vì vào ngày này, hình như chủ của chú chó được tổ dân phố phân công đi tuần quanh lễ hội và không có ở nhà. Konno, giám đốc công ty “Gì cũng làm” đã điều tra giúp tôi và cho biết như vậy. Nhân tiện, tiền phí điều tra lần này cậu ta nói là khi nào Hiromu lớn lên và thành đạt thì trả cũng được.
Và vào ngày quyết định bắt cóc, chúng tôi mặc quần bò áo phông trắng đơn giản. Tôi nói là mặc như thế thì sẽ bẩn hết, nhưng Hiromu lại nói như thế có khi càng nổi bật nên chúng tôi thống nhất là mặc y như mọi ngày.
Chúng tôi sẽ hành động vào thời điểm hai mươi phút trước khi lễ hội pháo hoa vào phần cao trào. Đó là lúc tám giờ rưỡi tối.
Thời gian đó tất cả mọi người không có ở nhà vì đều đi ra phía con đê, đó là nơi ngắm pháo hoa đẹp nhất. Sau khi thu thập thông tin từ người trong tổ dân phố, Konno báo cho tôi tin đó với vẻ đầy tự hào.
Bắt cóc xong, tôi sẽ để con chó ở trong nhà xe di động một đêm, sáng hôm sau sẽ gặp lại Hiromu, rồi cùng đi tới cơ sở thu hồi các con vật ở huyện bên. Giờ tôi chỉ cầu mong sao mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ đúng như dự định.
Hơn bảy giờ tối, Hiromu tới bãi đỗ xe, nơi chúng tôi hẹn gặp.
Chỗ này cách ngôi nhà có con chó tầm năm phút đi xe ô tô, ông chủ bãi đỗ khá tốt bụng, đã tặng mười mấy cuốn sách cho thư viện di động của tôi. Ông ấy đánh giá cao những việc tôi đang làm và cho tôi gửi xe ở đây với phí gửi rẻ.
“Hiromu, cháu tới sớm hơn so với giờ hẹn, tại sao thế?”
Như đã hẹn trước, Hiromu mặc áo phông trắng với quần bò, cậu bé trả lời:
“Vì nếu cháu đi ra ngoài muộn quá thì thầy giám đốc trại sẽ cằn nhằn.”
Rồi cậu bé nhảy lên xe.
Hiromu chẳng tỏ vẻ quá căng thẳng, vẫn như mọi khi. Tôi hỏi: “Cháu đã ăn chưa?”
Hiromu lẩm bẩm trả lời: “Cháu nuốt không nổi!” Và bắt đầu đọc manga.
Tám giờ tối, khi chỉ còn ba mươi phút nữa là tới giờ hành động, tôi chợt nghe thấy có tiếng nói sang sảng từ ngoài xe vọng vào.
“Anh Mitsu, Hiromu! Hai bác cháu đi xem lễ hội đó à?”
Hiromu gấp cuốn manga đang đọc lại, mở cửa sổ xe, rồi nói để Konno nghe thấy.
“Gì đây? Lại là chú xã hội đen à?”
“Hiromu, hôm nay cháu nói vẫn với giọng đanh ghê! Khi nào lớn, cháu làm cho công ty của chú nhé. Phí điều tra đợt này trả chú sau cũng được nên cháu cứ tiết kiệm dần đi.”
Konno thò đầu vào bên trong xe, đưa hai tay xoa xoa đầu Hiromu, rồi cả hai cùng cười đùa một lúc.
“Ái chà, hai bác cháu chuẩn bị xuất binh đấy à? Trận quyết chiến lớn nhỉ. Nếu bất cẩn, bị ai đó phát hiện là coi như xong, kết thúc tất cả đấy.”
“Chú không tức à?”
“Chú đây mà phải tức à, Hiromu?”
Konno nghiêm túc trở lại, bắt đầu nói về người chủ của con chó.
“Là thế này, trong lúc điều tra, tôi mới hiểu. Ông chủ của con chó đó sống một mình khá lâu rồi. Bà vợ của ông ấy đã mất, cậu con trai thì bỏ nhà đi mấy năm rồi. Ông ấy tham gia làm các công việc trong tổ dân phố khá nghiêm túc, được đánh giá khá tốt.”
Đúng lúc đó, Hiromu lên tiếng với vẻ rất bức xúc:
“Nhưng lão ấy có kiểu nuôi chó như thế thì không phải là người tốt.”
“Đúng vậy. Cứ trói con chó suốt ngày như vậy đúng là tội cho nó. Mà nói tóm lại, hôm nay con chó ấy sẽ chào tạm biệt cuộc sống địa ngục. Nào, tất cả đổi sang đi bằng xe ô tô đằng kia thôi.”
Nói rồi Konno chỉ tay về phía chiếc xe ô tô đang đỗ cách xe nhà di động của tôi chừng vài mét.
“Sao? Đi bằng xe này?”
“Cái xe này nổi quá, vì thế tôi đã mạn phép chuẩn bị một chiếc xe nhìn trông bình thường thôi. Đi, ta chuyển sang đó thôi.”
Bên cạnh ghế lái, có cả cậu thanh niên đi cùng Konno mà chúng tôi đã gặp hôm trước ở dưới tòa nhà.
“Mình cứ có cảm giác đã gặp cậu thanh niên đó ở đâu rồi…”
Tôi lẩm bẩm một mình và tất nhiên hai người kia không nghe thấy.
“Nào! Chuẩn bị đi nhé?”
Khi tôi định bước chân ra thì có ai đó gõ cốc cốc vào cửa chiếc xe của tôi.
Tôi mở cửa xe, Ami đang đứng khóc lóc.
“Ami! Cháu sao vậy?”
“Bác Mitsu… Cháu bị anh ấy bỏ rồi… Cháu không biết tại sao nữa…”
Năm phút nữa là tới giờ xuất phát rồi thế mà lại xảy ra chuyện ngoài dự kiến thế này.
Trước mắt, tôi cứ để Ami vào trong xe, để cô ấy bình tĩnh lại, tôi mở chai nước trà trong chiếc tủ lạnh mini đưa cho cô ấy uống.
“Thế, bị anh ấy bỏ… tức là anh chàng làm ở cửa hàng tiện lợi mà cháu khoe mới quen gần đây đúng không?”
Ami uống một ngụm nước trà trong chai, vừa gạt nước mắt vừa gật đầu một cái.
“Mấy hôm nay không thấy anh ấy liên lạc nên cháu đã thử tới căn hộ tập thể nơi anh ấy đang ở. Lúc đến đó cháu mới vỡ lẽ là anh ấy đã chuyển đi…”
Hiromu ở bên cạnh nghe thấy thế, tức tối nói: “Sao? Anh ta thật quá đáng!”
“Chắc chị bị anh ấy ghét bỏ rồi…”
Thế rồi, cậu thanh niên mà Konno dẫn theo đang ngồi ở xe ô tô kia bước vào xe nhà di động và nói: “Không phải vậy đâu…”
Tôi đang định hỏi: “Cậu là người quen của Ami à?” thì Ami đã quay lại, mặt ngơ ngác: “Anh Majima… Sao anh lại ở đây?”
Như mọi khi, Hiromu liền hỏi thẳng tuột: “Anh này là người yêu của chị ư?”
Cậu thanh niên có tên là Majima, người yêu của Ami, ngại ngùng đi vào bên trong thư viện di động, bắt đầu giải thích về chuyện chuyển nhà.
“Thực ra anh bắt đầu nuôi một con chó.”
“Chó ư?”
“Đúng! Một con phốc sóc mà em đã rất muốn có. Anh đã mua được nó với giá rẻ ở cửa hàng thú cưng, họ đang thanh lý và sắp đóng cửa. Nhưng, như em thấy đấy, chỗ căn hộ tập thể anh ở lúc trước cấm nuôi các con vật nên anh được anh Konno đây giới thiệu một căn hộ chung cư để có thể ở cùng với con chó và thế là anh đã chuyển đi. Anh đã định đợi mọi chuyện đâu vào đấy rồi mới nói cho em hay.”
“Tại sao anh không nói trước khi anh chuyển đi?”
Lúc đó, Konno, đang ghé nửa người ra bên ngoài cửa sổ hút thuốc, liền xen vào cuộc nói chuyện giữa hai người.
“Này cô gái, Majima đã rất cố gắng để thực hiện ước mơ của cô. Để mở cửa hàng làm đẹp cho thú cưng, cậu ấy đã thuê một căn hộ chung cư rất đẹp, sắm đồ đạc các thứ, cũng tốn một món tiền kha khá đó. Tất cả chỉ vì cô…. Không có lý nào cậu ấy bỏ cô đâu.”
“Anh Majima… Có thật không? Anh đã vì em mà làm vậy ư? Sao anh không nói với em?”
Ami khóc suốt từ nãy tới giờ, mắt đỏ hoe, hỏi Majima như thế.
“Anh thấy sợ.” Majima khẽ trả lời.
“Sợ? Nghĩa là thế nào?”
“Anh không thể nói… cụ thể được…”
“Thế tại sao anh lại có nhiều tiền đến thế? Majima, anh nói với em là ngày nào chi tiêu cũng vừa đủ luôn cơ mà?”
“Anh vốn có chỗ nào được được đâu? Em thì vừa xinh, vừa hiền, cớ gì lại đi cặp với một kẻ chẳng có gì như anh?”
Konno phản ứng trước câu hỏi của Majima, vừa gãi gãi đầu vừa nói: “Cậu hỏi nghe nữ tính quá đi!” rồi nhả mạnh khói thuốc.
“Tại sao… Vì anh Majima là người không nói dối, thẳng thắn và hiền lành. Từ trước khi em được anh tỏ tình, em đã có để ý tới anh rồi. Có lần có một con chó bị lạc mất chủ đi lạc vào cửa hàng tiện lợi, đúng không nào? Anh Majima lúc đó đã rút tiền trong ví của mình, mua nước cho nó, anh nhớ không? Lúc em nhìn thấy hình ảnh đó, em đã nghĩ một người làm điều đó hết sức tự nhiên ở một nơi chẳng ai nhìn thấy như thế quả là tuyệt vời, nên em đã rất tự hào khi là người yêu của anh Majima. Anh đừng nói “một kẻ như anh” nữa nhé!”
Rồi Majima nhìn xuống, khẽ nói:
“Anh… anh hoàn toàn không phải là người tuyệt vời gì gì đâu… Là vì anh…”
Majima đã thành thật kể ra hết tất cả mọi chuyện rằng tiền mua con chó ở cửa hàng thú cưng và tiền đã dùng để chuyển nhà đều là tiền đã lấy ngang của một tên lừa đảo.
“Ái chà, Majima, cậu đúng không phải là một cậu ấm nhỉ!”
“Vì thế tôi đã nói đi nói lại mấy lần rồi mà…?”
Tôi đã nhớ ra chuyện của Majima, như thể đã vén màn lớp sương mù trước mắt.
“Đúng rồi! Tôi đã nhớ ra! Cậu đã va vào chiếc xe này đúng không? Lúc đó, có tới tám mươi nghìn yên rơi ra, vậy mà không nhặt lên, cứ thế chạy đi…”
“… Vâng, lúc cháu nhìn thấy chiếc xe nhà di động này cháu cũng đã nhớ tới chuyện ấy.”
“Vì thế bác cứ có cảm giác đã gặp cháu ở đâu đấy. Đó là số tiền của bọn lừa đảo ư?”
Mặt của Majima tỏ vẻ thấy có lỗi thực sự. Hình như cậu ta đang khá hối hận.
Konno cứ đinh ninh Majima là một cậu con trai nhà giàu, như thể vừa thất vọng vừa xen lẫn chán nản, nói: “Rõ tệ!”
“Nói thế chứ tôi cũng chưa nghe rằng anh đang làm trong lĩnh vực bất động sản đâu nhé!”
“À không, thì… có lý do của nó… Giờ thì không nói được, nhỉ, anh Mitsu?”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Konno. Thế là Konno nói: “Không được ủng hộ rồi!” và bắt đầu nói hết sự thực.
“Căn hộ 701 ở khu chung cư đó đang rao bán thì người chủ nhà mất nên nó cứ bị treo đó, không ai mua cũng không ai bán. Tôi không biết tại sao người chủ nhà lại mất, nói tóm lại là “mờ ám”. Tôi, ở bên công ty “Gì cũng làm”, được thuê chuyển hết đồ trong căn hộ đi, lúc đó tôi đã được cho làm thêm chìa khóa… Vì chẳng có người bán cũng chẳng có người mua nên dù đó là nhà bên tòa án quyết định đem ra bán đấu giá, nhưng trong lúc còn phải chuẩn bị nhiều thứ và còn cả một quá trình lâu lâu nữa nên tôi chỉ định là cho ai đó thuê kiếm lời chút ít và cũng chỉ định là nhận mỗi tháng hai trăm nghìn yên gọi là tiền uống nước mà thôi. Tôi cũng không hẳn là lừa ai đấy, chính Majima đi ăn cắp tiền của người khác mới là người xấu, nhỉ, anh Mitsu? Anh Mitsu, đúng thế chứ?”
Tôi nói cả hai đều cùng một giuộc cả. Rồi tôi hỏi Majima một chuyện quan trọng.
“Có chuyện này cần hơn. Majima à, cậu có nhớ mặt người đàn ông đã bị lừa không?”
“Có, cháu có nhớ nhưng không biết là ông ấy đang ở đâu… À, không phải vì cháu không muốn trả lại tiền mà bảo không đâu, đúng là cháu không biết thật.”
Chắc có lẽ Majima nói thật. Ánh mắt đó không phải là đang nói dối.
“Ơ, thế tại sao lại tập trung ở xe nhà di động này vậy?”
Ami ngơ ngác hỏi.
Vì thấy Majima đã thật thà khai hết hay sao mà Hiromu cũng nói với Ami tất cả về kế hoạch bắt cóc chú chó.
Rồi Ami vốn cũng đồng cảm với con chó suốt ngày bị trói như vậy nên đã quyết định cùng đi.
Tôi có hơi áy náy vì số lượng người “phạm tội” đã tăng lên nhưng tôi có cảm giác ai cũng như kiểu không thể rút lui được.
Thế là, lúc đó, chúng tôi đều nghĩ việc bắt cóc chú chó đó là “chuẩn”.
Thời gian xuất phát có chậm hơn so với kế hoạch và giờ chúng tôi đã tới ngôi nhà có chú chó bị trói suốt.
Chú chó ở phía bên kia hàng rào chẳng thay đổi gì so với một tuần trước.
Đúng như Konno đã điều tra, đèn trong nhà đã tắt, người chủ đã đi vắng.
“Nào, khẩn trương thôi!”
Tôi và Hiromu đi vào khu vườn từ cổng đằng sau, Konno làm nhiệm vụ trông chừng, ngó nghiêng xung quanh, Ami sẽ đi cùng chúng tôi tới trước kho chứa đồ để giúp khi chú chó sủa hoặc không thích.
Đã mấy năm rồi tôi không chạm vào con chó nào, đúng không nhỉ? Vì từ sau khi tôi chia tay chú chó cảnh sát mà tôi rất yêu thương, cũng thấm thoắt bốn năm rồi.
Hiromu khẽ vuốt đầu chú chó toàn bị trói suốt ngày, rồi nói: “Tao sắp cho mày nhìn thấy bầu trời rồi!”
Rồi tôi tháo dễ dàng sợi dây ngắn đang trói chú chó ở bên trong kho chứa đồ.
Việc này không thể giao cho Hiromu làm được. Từ lúc chốt hạ kế hoạch, chúng tôi đã quyết định như vậy.
Tôi từ từ kéo sợi dây đã tháo ra, vừa nói: “Nào đi ra ngoài thôi!” vừa đẩy khẽ chú chó, ấy vậy mà nó không hề có ý định bước đi một bước nào.
Nó sợ người lạ chăng? Hay là vì suốt một thời gian dài không đi lại nên chân bị yếu đi?
Rồi Ami đang quan sát từ bên cạnh, đã để ý thấy điều bất thường của chú chó.
“Hình như chú chó này bị đau khớp háng thì phải…”
Tôi thử kéo sợi dây thêm một chút, chân sau của nó cứ nhảy cà nhắc lên như thỏ.
“Biết ngay mà… Cháu nghĩ đây là bệnh cần phải chữa trị. Có lẽ sẽ là một quá trình khổ luyện, bắt ép chú chó tập đi đây.”
Tôi vừa được Ami hướng dẫn vừa khẽ bế chú chó lên, cùng Hiromu đi ra theo lối đã đi vào là cửa sau. Chú chó là giống chó có kích cỡ trung bình ấy thế mà hình như cũng phải tầm ba mươi cân. Lúc tôi bế lên, tôi thấy nặng trĩu, nhưng hơn cả là tôi thấy người nó âm ấm nên tôi cảm nhận được cảm giác “Chú chó này vẫn đang sống!” Tôi cũng lại trào dâng ý nghĩ rằng mày hãy sống hạnh phúc thêm nữa…
Và rồi, chúng tôi nhanh chóng đưa nó lên chiếc ô tô mà Majima lái, vậy là chúng tôi đã bắt cóc chú chó thành công.
Tám giờ năm mươi phút tối. Lễ hội pháo hoa cũng chuẩn bị tới phần kết.
Qua một cây cầu nhỏ cách điểm bắn pháo hơi xa một chút là tới một chỗ lý tưởng không có tòa nhà hay cây cối, có thể ngắm pháo hoa khá rõ.
“Đã mất công thế này, chúng ta cứ ra ngoài một chút đi.”
Tôi vừa nói thế xong, Hiromu đã phản ứng lại: “Ơ. Nhỡ bị ông chủ con chó tìm thấy thì làm thế nào hả bác?”, còn Konno thì thuyết phục tất cả mọi người trong xe bằng một câu thế này:
“Con chó đó bị bệnh phải không nào? Có lẽ đây sẽ là dịp nhìn pháo hoa lần đầu và cũng là lần cuối của nó.”
Majima đang lái liền táp xe vào lề đường, dừng lại rồi tắt máy.
Tôi nhẹ nhàng đưa chú chó ngồi ngoan ngoãn trên đùi tôi cho Ami đang từ bên ngoài mở cửa xe giúp tôi, rồi Ami từ từ đặt chú chó xuống để chân chạm đất.
Chú chó không sủa, cũng không sợ co rúm lại, mà là đang hứng cơn gió tự do thư thái bên ngoài trời nhẹ nhàng thổi qua.
Những bông pháo hoa được bắn nối tiếp nối trên trời nở bung rất to, tỏa xuống lấp lánh.
Tôi không biết pháo hoa phản chiếu như thế nào trong mắt chú chó. Nhưng tôi đang có tâm trạng muốn nói với chú chó rằng: “Đây là bầu trời đấy!” và “Mày đã được tự do rồi đấy!”
Xong, từ phía chiếc xe chúng tôi vừa đi, có một người đàn ông đeo băng màu vàng ở cánh tay có ghi là “cán bộ tổ dân phố” bước tới cất tiếng: “Ở đây cấm đỗ xe trên đường. Đường đang đông nên các anh nhanh chóng di chuyển đi.”
Konno đáp: “Chúng tôi vô cùng xin lỗi, chúng tôi sẽ đi ngay!” rồi hô mọi người: “Nào đi thôi!”
Tôi lại nhẹ nhàng bế chú chó lên, định lên xe thì…
“Ơ…Koro à?”
Người đàn ông đeo băng màu vàng ở cánh tay đã hướng về chú chó nói vậy. Rồi, cùng lúc đó, ông ta cũng quay sang nhìn chằm chằm tôi và Hiromu, khuôn mặt hiền lành bỗng biến sắc.
“Hai người tuần trước đã đứng trước cửa nhà tôi nói với vào đúng không? Cả hai dắt con chó của người khác đi làm gì thế này?”
Trước câu nói đó, Hiromu đáp lại với giọng điệu giống hệt lần trước.
“Chính ông mới là xấu xa! Vì ông đã trói chú chó này suốt ngày ở cái kho chứa đồ đó!”
“Vậy là các người đã có ý định lấy trộm Koro ngay từ lúc ấy? Tôi nuôi nó như thế nào, liên quan gì tới người khác chứ? Để tôi yên cho tôi nhờ! Tôi sẽ gọi cảnh sát!”
Thế rồi, Majima nói: “Ông… ông hãy liên hệ với cảnh sát đi!”
Khi Konno nói: “Cậu nói gì thế hả, Majima? Bộ đầu óc cậu có vấn đề à?”, Majima chỉ tay vào người đàn ông và nói với vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Chính là ông này… Ông này là người đã bị tên lừa đảo lấy ba triệu yên! Cháu không nhầm đâu!”
Ông chủ của chú chó trong thoáng chốc đờ đẫn người, nhưng vẫn nói: “Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì nữa!” rồi rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi, định gọi cho cảnh sát.
“Hãy khoan đã!”
Tôi muốn trước khi chúng tôi chịu tội, phải truy cứu tung tích tên lừa đảo đã.
“Có phải tuần trước anh đã trả một khoản tiền lớn là ba triệu yên cho một người đàn ông lạ mặt không?”
“Tôi không trả tiền cho người lạ mặt hay gì cả. Tôi không biết là ai đã nhìn thấy những gì, nhưng người đó là…. cấp trên của con trai tôi. Chứ không phải là gã lừa đảo nào cả… Mà tại sao các người lại biết cả chuyện đó?”
Trước câu hỏi đó của ông ta, Majima trả lời có vẻ như biết lỗi.
“Cháu đã nhìn thấy… Từ chuyện vào hôm đó, ông vừa rút tiền ở cây ATM bên cạnh cháu vừa nói với một ai đó, cho tới chuyện ông đưa tiền cho người ấy…”
“Thế hẳn cậu đã rõ là người đàn ông đó không phải là tên lừa đảo mà là cấp trên của con trai tôi?”
“Cháu không ông ạ. Cháu đã nghe được người mà ông nói là cấp trên của con trai ông, sau khi chia tay ông xong đã gọi điện thoại cho đồng bọn… Ông đã bị lừa.”
“…”
“Nhưng tên đó đã để quên túi tiền nhận được từ ông trong nhà vệ sinh của công viên rồi đi mất… Cháu xin lỗi! Cháu đang cầm ba triệu yên của ông.”
“…!”
Majima vừa khóc vừa nói với ông chủ của chú chó những việc mình đã làm.
“Đã thế cháu còn làm rơi mấy chục nghìn yên, mua một con chó ở cửa hàng thú cưng, toàn bằng tiền của ông cả… Cháu thành thật xin lỗi ông, cháu sẽ trả lại hết tiền cho ông. Không được đầy đủ như lúc đầu nhưng nhất định cháu sẽ trả hết khoản tiền đó. Cháu thành thật xin lỗi…”
Tôi đã báo với ông chủ chú chó là số tiền tám mươi nghìn yên mà Majima đã làm rơi khi va phải chiếc xe nhà di động hiện đã được tôi và Hiromu nộp cho đồn cảnh sát. Nhưng ông chủ chú chó đã hỏi lại với vẻ rằng đối với ông ta, chuyện tiền nong đó chẳng mấy quan trọng.
“Người đó… không phải là cấp trên của con trai tôi ư…?”
Majima im lặng gật đầu.
“Vậy dù tôi có đợi bao lâu đi chăng nữa, chẳng đời nào con trai tôi sẽ liên lạc ư…”
Ông chủ chú chó vừa hùng hồn rút điện thoại di động ra đã lại cất nó vào trong túi quần.
“Số tiền đó thế nào cũng được, muốn ra sao thì ra…”
“Sao cơ?”
Ông chủ chú chó tiến gần đến chỗ tôi khi tôi hỏi lại vậy và nói thế này:
“Xin anh đừng mang con chó của tôi đi… Tôi xin anh đấy. Tôi cho anh số tiền đó nên xin anh đừng mang Koro đi…”
“…”
“Nếu đến cả Koro anh cũng mang đi nốt thì tôi chỉ còn có mỗi một mình…”
“…”
“Tôi chỉ còn có mỗi nó thôi. Chỉ còn mỗi Koro ở bên cạnh tôi.”
“…”
Ông chủ chú chó nói như cầu cứu, cúi thấp đầu trước chúng tôi.
Có lẽ đây mới là con người thật của ông ta… Song song với cảm nhận đó, tôi cũng cảm giác như nghe thấy tiếng của sợi dây kết nối mong manh với đứa con trai đứt phựt trong trái tim ông ấy. Nước mắt dần trào ra từ mắt ông.
Chuyện ông ấy tin gã lừa đảo là cấp trên của con trai có lẽ là vì ông đã có “niềm hy vọng” cầu mong “đúng là như vậy”.
Cuối cùng, đã không có liên lạc nào từ người con trai mà ông cứ đợi hoài, đợi mãi, ánh sáng hy vọng le lói đó cũng vụt tắt, rồi đối với ông ấy, chỉ có chú chó bị trói suốt này là gia đình vỏn vẹn chỉ có một người. Có lẽ ông ấy buộc chú chó ở trong kho chứa đồ chật hẹp là vì sợ sẽ bị cắt nốt mối liên kết gia đình đó…
Nhưng Hiromu vẫn không thấy thuyết phục, cậu bé lẩm bẩm như phủi bay nước mắt của ông chủ chú chó.
“Chính vì thế, nếu ông đối xử với nó tốt hơn thì có phải tốt không?”
Ông chủ chú chó mắt đỏ hoe vì khóc ngẩng mặt lên, đáp trả lại Hiromu:
“Một đứa trẻ ranh như cháu thì hiểu được gì về ông? Lúc Koro về nhà ông, ông cũng yêu nó lắm chứ. Và Koro cũng “giơ tay” này, “ngồi xuống” này, khi ông tới gần, đuôi nó vẫy tít. Nhưng giờ chuyện đó… Lời ông nói chẳng còn có tác dụng gì nữa. Ông biết nó ghét ông nhưng với ông, thế cũng được… Chỉ cần được Koro ở bên cạnh, thế là cũng được rồi. Chỉ cần thế thôi là được!”
Đúng lúc đó, Ami im lặng suốt từ nãy tới giờ liền lên tiếng:
“Có lẽ không phải là lời nói của ông không còn tác dụng đâu, cũng không phải là Koro ghét ông đâu, mà là Koro không thể giơ tay hay ngồi xuống được đấy.”
“…?”
“Hình như là mấy năm trước Koro có thể làm được thế, đúng không ạ?”
“Đúng, trước đây nó nghe lời tôi lắm.”
“Nếu vậy, đúng như cháu nghĩ, trước khi nó bị bệnh, nó vẫn biết giơ tay và ngồi xuống.”
“Bị… bệnh?”
“Vâng, có khi… là Koro đang bị bệnh đau khớp háng. Khi bị đau khớp háng, nó sẽ nhấc chân lên đi như thỏ, chân đau sẽ lết lết dưới mặt đất… Bảy mươi phần trăm nguyên nhân là do bẩm sinh xương phát triển không bình thường, ba mươi phần trăm còn lại là do môi trường sống. Do ăn uống mất cân bằng, nó bị béo lên, tạo gánh nặng cho khớp háng cũng là một nguyên nhân.”
Ami nói xong, Hiromu nói tiếp như đổ thêm dầu vào lửa:
“Ông đã không nhận ra Koro không đi được sao? Ông nhìn kia kìa, nó thật sự không thể đi được, ông còn có thể nói là sẽ yêu quý nó với bộ dạng như thế nữa không? Ông đâu có chăm sóc nó tử tế, cẩn thận? Nếu bị trói ở một nơi chẳng nhìn thấy bầu trời xanh như thế, không thể nói đấy là đang sống được! Mà là đang thở thôi!”
Cũng từ ánh mắt kết tội của Hiromu như đang gào lên với ông chủ chú chó, những giọt nước mắt tuôn ra không ngừng.
Hiromu không hẳn là muốn coi ông ấy là người xấu, mà đơn thuần chỉ là muốn đem lại hạnh phúc cho chú chó. Chỉ là vậy thôi. Cảm xúc ấy đã chạm tới trái tim mỗi người đang ở đây.
Konno đặt hai tay lên vai Hiromu, rồi nhẹ nhàng nói như xoa dịu cảm xúc của Hiromu đang dâng trào.
“Hiromu à, không chỉ chú chó này thấy khổ đâu. Cả ông chủ của nó cũng đang rất đau khổ.”
Thế là ông chủ chú chó liền nói như dốc hết tâm sự sâu kín trong lòng mình:
“Tôi đã mải mê trong việc vùi lấp đi nỗi buồn của chính mình. Từ lúc tôi đóng cửa cửa hàng của mình, tôi cần mẫn làm việc ở ủy ban phường để giải sầu… Thế nên, tôi đã không thể tìm ra được cách để làm cho chú chó này hạnh phúc… Có lẽ với Koro, nó sống với người nào yêu thương chăm sóc nó sẽ hạnh phúc hơn là sống với tôi…”
Ắt hẳn thật đau khổ khi chịu đựng nỗi buồn. Hơn nữa, có lẽ với đồng lương trợ cấp ít ỏi, việc nuôi một chú chó cũng không phải là chuyện đơn giản. Tôi cũng thế. Tôi đang có một cuộc sống hàng ngày trú mưa ở nhà xe di động, tích góp từng chút, từng chút một, bữa nào lo bữa nấy.
Nhưng tôi cảm thấy là lạ, chỉ một chút thôi, trong suy nghĩ của ông ấy, và tôi đã nói suy nghĩ đó ra thành lời.
“Tôi nghĩ đúng là cũng vất vả khi sống độc thân lại còn chăm thêm một chú chó. Nhưng không phải là “không thể tìm ra được” cách yêu thương mà có lẽ… ông đã không chịu tìm mà thôi. Giờ vẫn chưa muộn, chúng ta cùng tìm thử xem nhé?”
Tôi đã muốn ông chủ của chú chó đưa ra câu trả lời. Không biết đối với Koro, tìm chủ nuôi mới cho nó là đúng hay thay đổi cách nuôi rồi từ nay về sau vẫn sống cùng với ông chủ mới là đúng…?
Lúc đó, nhất loạt mọi người đều lặng thinh.
Koro từ nãy tới giờ ngoan ngoãn ngồi dưới chân tôi đã đứng bật dậy, vừa nhấc nhấc chân sau vừa đi về phía ông chủ của nó.
“Koro…”
Ông chủ của chú chó lại gần Koro đang đi tới, vừa gọi vừa xoa đầu.
Lúc đó, Koro cứ liên tục đặt chân phải đằng trước lên đùi của ông chủ đang ngồi xổm. Nó vừa yếu ớt vẫy đuôi vừa cố liên tục đưa chân trước không nhấc cao được để đặt lên đùi của ông chủ, giống như kiểu nó đang làm trò “giơ tay” vậy. Nó như thể đang rướn người lên nhìn ông chủ và nói: “Cháu làm được đấy!” rồi tiếp tục loay hoay làm trò giơ tay.
“Koro… được rồi… Con không phải cố sức làm thế đâu… Con đã đau lắm phải không? Không phải con ghét ông mà con đang đau vì bị bệnh đúng không… Ông xin lỗi vì đã không hiểu con… Chán ông quá…”
Với Koro, cuộc sống hạnh phúc nghĩa là?
Với Koro, chỗ ở thực sự nghĩa là?
Chính bản thân Koro mới có được “đáp án đúng” cho điều đó.
Ami nhìn thấy hình ảnh một Koro kiên cường, vừa ngấn lệ vừa nói: “Nó đang bày tỏ cảm xúc đấy” Ông chủ chú chó nghe thấy câu đó, đã đưa ra quyết định.
“Tôi sẽ… không chờ con trai tôi nữa. Dù nó có không bao giờ quay về đi nữa. Tôi cũng sẽ không dựa dẫm vào Koro nữa, mà vừa tìm cách cải thiện “hiện tại”, vừa cùng sống với Koro.”
“Không hẳn vậy đâu!” Konno nghe thấy thế liền nói.
“Tôi đã gặp con trai ông.”
Tôi bật hỏi luôn: “Sao lại thế được, Konno?” và Konno đã trả lời.
“Nhân vụ bắt cóc Koro, trong lúc nhờ mọi người xung quanh điều tra giúp, tôi biết được rằng con trai ông đã đi mấy năm rồi chưa về, thế là tôi tò mò không biết cậu ta là người như thế nào và đã nhờ người điều tra.”
“Và rồi?”
“Con trai ông đang làm thợ bếp ở một nhà hàng cao cấp, sang trọng. Dù vậy, anh ta mới chỉ đang học việc thôi. Nghe nói sau khi đi khỏi nhà, anh ta đã bỏ luôn công ty mình đang làm. Khi cứ liên tục thay đổi chỗ đi làm thêm, anh ta sợ bố sẽ gọi điện nên đã đổi số điện thoại di động. Quanh đi quẩn lại, cuối cùng, khi làm việc ở một quán ăn bình dân, anh ta đã ngộ ra nhiều điều về các món ăn. Con trai ông đã nói như thế này: “Tôi có ước mơ khi nào mình trở thành người chín chắn, thành đạt, tôi sẽ mời bố tôi tới cửa hàng này”. Chứ anh ta tuyệt đối không phải là không muốn về nhà nữa đâu.”
Ông chủ chú chó sau khi nghe thành ý của con trai qua lời Konno vừa kể, lại ứa nước mắt.
“Hóa ra là vậy. Thằng bé… đang rất nỗ lực à… Hóa ra là thế. May quá… Đúng là may quá. Thế mà tôi lại đi tin chuyện vớ vẩn là nó đã tiêu lạm vào tiền của công ty…”
Như để gạt nước mắt cho ông chủ, Koro ghé sát vào người ông ta hơn.
“Koro, con cùng chờ nó về nhà với ông nhé? Ông xin lỗi đã để con phải khổ sở… Nếu con sau khi được chữa bệnh ở viện và đi được, ông sẽ cho con hàng ngày đi cùng ông ngắm bầu trời bao la này… Koro, lần này nhất định ông sẽ làm cho con hạnh phúc.”
Ông chủ của Koro đã thề sẽ có cuộc sống hạnh phúc với Koro như thể đã thoát ra khỏi tận cùng của sự cô đơn, khuôn mặt trở nên rạng rỡ hơn hẳn.
Và rồi đã tới đợt bắn pháo hoa cuối cùng.
Hiromu phấn khích trước những bông pháo hoa được bắn lên mà cậu bé mới lần đầu tiên nhìn thấy từ lúc sinh ra tới giờ.
“Bác Mitsu, bầu trời bao la đến thế này sao?”
“Đúng, nó quả là rộng lớn.”
“Bác Mitsu, pháo hoa đáng ghét thật đấy. Sao mà hấp dẫn ta đến thế.”
“Ừ, ghét ghê cơ.”
“Bác Mitsu này, cháu… khi nào cháu có con, cháu sẽ công kênh con của cháu, bác ạ.”
“Chà, quả là… một “kế hoạch lớn” nhỉ.”
Chúng tôi chăm chú ngước nhìn bầu trời.
Chúng tôi vẫn chăm chú ngước nhìn bầu trời như vậy cho tới khi những bông pháo hoa to và đẹp kia tàn dần.
~ Những ngày sau đó ~
Mấy ngày sau kể từ ngày đó, Hiromu lại tới ăn quà vặt ở quầy thư viện di động như không có chuyện gì xảy ra.
Ông chủ của Koro đã báo cảnh sát về gã lừa đảo, và cùng lúc đó cũng đã nhận lại số tiền tám mươi nghìn yên chúng tôi đã nộp cho đồn cảnh sát.
Nghe nói Majima đã trả lại số tiền kia cho ông chủ của Koro. Tuy vậy, cậu ấy đã tiêu mất mấy chục ngàn yên bao gồm cả số tiền đã mua con chó phốc sóc nên sẽ trả dần dần ít một chỗ đó sau.
Còn về việc Konno đã dùng chìa khóa dự phòng trái phép, chúng tôi không báo cho cảnh sát, mà đổi lại, bắt anh ta ngoài chuyện tất nhiên là phải hủy chiếc chìa khóa đó, còn phải cung cấp quà chiều cho lũ trẻ trong vòng nửa năm. Vì tôi muốn qua việc nhìn thấy khuôn mặt phấn khởi của lũ trẻ, sẽ được nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng, thiện tâm.
Và Ami đã rủ Majima và chú phốc sóc về nhà mình khi cậu ấy không còn chỗ ở nào, bắt đầu cuộc sống gồm hai người với một chú chó. Chú phốc sóc được đặt tên là Tiara, được hai người yêu thương chăm sóc như thể con của mình vậy. Ami khi mang bánh kẹo đến cho tôi đều dắt theo Tiara đi cùng.
Cô ấy rất vui mừng khi báo rằng chủ của chú chó bị bỏ lại ở cửa hàng chuyên về các dịch vụ làm đẹp cho vật nuôi nơi cô ấy đang làm việc, cuối cùng cũng đã tới đón nó. Chủ của chú chó ấy là một đôi vợ chồng trẻ, sau khi hai vợ chồng gửi chú chó ở cửa hàng, người vợ đang có bầu bỗng thấy khó ở trong người, còn người chồng cứ phải ở suốt trong viện để chăm sóc cho vợ. Nhưng giờ người vợ đã hồi phục, mọi việc đang tiến triển tốt.
Khi tôi đang ngẫm lại một loạt những chuyện đã xảy ra, Hiromu còn đang mải ăn đồ quà chiều trong khi các bạn khác đã về hết, bỗng nhiên cậu bé quay ra nói với tôi như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
“Nói vậy chứ, bác Mitsu…”
“Sao? Cháu đừng có nói điều gì tổn thương bác đấy!”
“Vì sao bác lại bỏ nghề cảnh sát hình sự?”
“Thế là sao? Tự dưng cháu đi hỏi như vậy…? Mà, cũng vì có nhiều chuyện đã xảy ra cháu ạ.”
“Cháu đang hỏi về “nhiều chuyện” đó đây.”
“… Bác đã làm tổn thương người đó…”
“Người đó?”
“Đúng.”
“Là ai ạ?”
“Là con trai bác.”
“Con… trai… bác?”
“Đúng, bác từng có một đứa con trai.”
Hiromu ngừng ăn bánh, nghiêm túc hỏi tôi:
“Từng… nghĩa là sao ạ?”
“Lúc bác vẫn là một cảnh sát hình sự, con trai bác bị liên lụy vào một vụ và đã bị giết…”
“…”
“À không, bác xin lỗi. Bác đã nói dối.”
“Nói dối?”
“Chính bác… đã giết con trai mình.”