Giữa Lúc Tận Cùng Cô Đơn, Chú Mèo Đã Chỉ Cho Tôi Những Điều Quý Giá!

Lượt đọc: 267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Câu chuyện cuối
sợi tơ hồng kỳ diệu

“Goroh-chan, dù là đang nghỉ hè đi nữa, con đừng có nằm dài ra ngủ thế, dậy thôi. Cho Shiro-kun* ra vườn chơi đi nào.”

⚝ ♪ ⚝

Người Nhật thường thêm chữ “kun” đằng sau tên các bé trai khi gọi.

Tôi tỉnh dậy khi nghe tiếng nói trầm ấm của mẹ, và ngửi thấy mùi của món trứng ốp và xúc xích nướng. Gần như hơn một nửa số ngày trong tuần, thực đơn món ăn sáng mẹ làm là mỗi món này.

“Anh, dậy mau! Ở ngoài vườn có một con mèo đó. Trông yêu cực! Này, anh dậy mau!”

Em trai tôi có tên thường gọi là “Shiro-kun”, mới có ba tuổi đã nói lem lẻm. Đã thế, nó còn kém tôi những sáu tuổi, ấy thế mà ăn nói già dặn, cách nói cứ như đồng trang lứa với tôi vậy. Có lẽ cu cậu nghĩ là anh em nên điều đó là đương nhiên, nhưng thực ra bỗng vào một ngày nọ, “Shiro” tự dưng xuất hiện và đã trở thành em trai tôi.

Vào dịp Giáng sinh năm ngoái, bố tôi dẫn về một cậu nhóc, vừa chỉ tay vào tôi vừa nói:

“Shiro, từ hôm nay, anh đang đứng đằng kia sẽ là anh trai của con.”

Cậu nhóc mặc áo nỉ thể thao có in hình Super Sentai đó vừa tóm chặt chân bố vừa đưa mắt nhìn tôi, nói: “Anh…?”

Tôi vốn là đứa con một ở nhà, dù ngớ người ra không biết đang có chuyện gì xảy ra nhưng từ tận đáy lòng vẫn có chút hy vọng. Và đã thử hỏi như sau:

“Em có tin là có ông già Noel không?”

Cậu nhóc đó im lặng rồi gật đầu. Sau đó nói: “Nhưng em chưa từng được ông ấy ghé thăm.” Vào khoảnh khắc đó, tôi đã có cảm giác mình sẽ thân thiết với cậu em trai trước mặt. Vì tôi cũng chưa từng được ông già Noel ghé thăm một lần nào. Từ lúc tôi nghe lũ bạn nói ông già Noel chính là “bố mình”, tôi đã chờ đợi bố biến thành ông già Noel. Nhưng cho tới bây giờ, vẫn chưa một lần nào.

“Thế thì tối nay hai anh em cùng chờ nhé!”

Cậu nhóc vẫn cứ tóm chặt chân bố đó bỗng mặt tươi hẳn, trả lời “Vâng!” rồi lân la lại gần chỗ tôi.

Tại sao thằng nhóc này lại là em trai tôi? Từ đâu tới đây?… Tôi không biết “lý do” là gì nhưng hơn bao giờ hết, tôi đã thấy sung sướng khi có một cậu em trai.

Mẹ tôi hiền lành nhưng người hơi yếu, một tháng cứ phải đi viện tới mấy lần. Công việc của bố tôi cũng bận rộn, rất nhiều lần về tới nhà cũng đã gần sáng. Lúc đó, trong lòng tôi chỉ nghĩ tới điều khát khao bấy lâu là từ giờ sẽ không còn lẻ loi một mình nữa, khi ngủ sẽ có người để “Chúc ngủ ngon!” vừa nắm chặt bàn tay bé nhỏ của em trai.

“Này, Goroh. Chỗ này mà ngủ được sao?”

“Biết rồi, Shiro. Giờ anh dậy ngay đây… Mà điên quá, ngày nghỉ cũng để cho người khác ngủ thêm một chút đi nào…”

“Đủ rồi nhé! Dậy mau!”

Tôi tỉnh dậy bởi giọng nói nghe quen quen, thảng thốt nhìn xung quanh. Ông chủ quán đang cầm cây chổi lau nhà nhòm nhòm vào mặt tôi đang ngủ say sưa trên ghế băng.

“Thôi chết, cháu ngủ say quá.”

“Cậu có định trở thành nhân viên chính thức không đấy? Cậu là loại người vì thấy quán ít khách nên ngủ luôn ở chỗ làm việc hả?”

“Cháu xin lỗi…”

“Mà cậu vừa nhắc tới “Shiro”, đó là ai thế?”

“Ô? Cháu đã nói thế ư?”

“Cậu vừa nói hẳn hoi. Thế cậu nuôi chó à?”

“Không, cháu… Dạ… là em trai cháu. Tên đúng là Shiroh* nhưng mọi người hay gọi em cháu là Shiro.”

⚝ ♪ ⚝

“Shiroh” theo chữ Hán là “Sử Lang”.

“Hả? Tôi không biết là cậu có em trai đấy.”

“Vâng. Cháu chỉ ở với em trai tầm một năm thôi.”

“Sao?”

“Chuyện phức tạp lắm ạ…”

Vừa nói tới đó thì có vị khách quen gọi ông chủ, ông ấy quay trở vào trong quán.

Tôi đã nằm mơ về thời thơ ấu.

Người họ hàng có nói với tôi, Shiroh tự dưng vào một ngày nọ đã trở thành em trai của tôi đó chắc là đứa con rơi với người trợ lý của bố tôi, người vốn là một nghệ nhân làm gốm.

Tôi nhớ bố tôi là nghệ nhân làm gốm có chút tên tuổi nên không ít người tới xin học hỏi tay nghề, lúc nào trong nhà cũng có đệ tử hay người trợ lý đi ra đi vào.

Trong ngôi nhà đó, nơi tôi thích nhất là khu vườn có một cái ao cá to.

Mẹ tôi vốn yêu cây cỏ, hoa lá nên hay tưới tắm, chăm chút cho những bông hoa mình thích, còn tôi ở ngay bên cạnh, lúc nào cũng chăm chăm cho cá ăn.

Cả Shiroh kém tôi sáu tuổi cũng rất thích chạy vòng quanh khu vườn rộng. Chỉ có điều, từ lúc Shiroh tới, mẹ không mấy khi cười. Ngay cả lúc tưới cây, chăm hoa, tôi có cảm giác mẹ cũng lơ đãng như đang trên mây.

Những chuỗi ngày như vậy cứ thế trôi qua, vào một sáng mùa hè sau tám tháng từ lúc Shiroh tới nhà tôi ở, có một con mèo mun đi lạc vào vườn nhà.

“Anh, dậy mau! Ở ngoài vườn có một con mèo đó. Trông yêu cực! Này, anh dậy mau!”

Shiroh rất yêu động vật, đã đánh thức tôi khi đang ngủ nướng nhưng mãi tôi chẳng dậy nên đã không chờ thêm được nữa, một mình đi ra, nhẹ nhàng vuốt ve con mèo mun đi lạc vào vườn.

Con mèo mun ấy thường hay tới vườn nhà tôi chơi, tự lúc nào đó bụng to hẳn ra. Shiroh nhìn con mèo mun bụng to rồi lẩm bẩm: “Mun à, mày sắp làm mẹ rồi đó!” Ánh mắt đó thấy có gì đó trông thật buồn. Giờ ngẫm lại, tôi không biết cảm xúc của Shiroh khi bỗng dưng được dẫn tới một ngôi nhà mà chẳng thấy, chẳng biết bao giờ là như thế nào? Không biết có chuyện gì mà Shiroh lại xa mẹ, đến sống ở nhà tôi? Lúc đó tôi còn bé nên không nghĩ được sâu xa những chuyện như thế và đã vô tư chơi cùng Shiroh.

Lâu lâu sau đó, con mèo mun đã đẻ ra năm con mèo con ngay dưới hiên nhà tôi. Một con trong số đó bị tật một bên mắt bẩm sinh nhưng không hiểu sao lại là con gần gũi với Shiroh nhất. Hễ Shiroh từ trường mẫu giáo đi học về là sà ngay vào chỗ mèo con, nhẹ nhàng bế từng con, từng con lên cưng nựng. Nhưng có lần, một con mèo con bị rơi xuống ao cá. Đó chính là con mèo con thân với con mèo bị tật một bên mắt nhất.

Shiroh đã không chần chừ giẫm chân xuống ao luôn để cứu con mèo con đang ướt sũng đó. Tôi biết là cái ao sâu hơn mắt thường nhìn thấy nên đã vội vàng ra chặn Shiroh lại nhưng lại bị trượt chân, ngã nhào xuống ao. Từ phía sau, mẹ tôi nhìn thấy sự việc nên đã tới cứu tôi ngay lập tức nhưng nghĩ là Shiroh ẩn tôi và đã tát mạnh vào má Shiroh. Đến giờ, tôi vẫn không thể quên âm thanh nghe đau đớn lúc đó. Tôi đã nghĩ, dù là chuyện gì đi nữa, mẹ chưa bao giờ giận dữ đến thế vậy mà…

Con mèo con bị rơi xuống ao, đáng tiếc là đã không cứu kịp. Vẫn cần tới tay người đàn ông chính là người trợ lý của bố tôi mới vớt được con mèo mun con bám đầy bùn đất từ đáy ao lên.

Không biết tự lúc nào, bốn con mèo con còn lại cùng với mèo mẹ đã biến mất khỏi khu vườn.

Vì con mèo bị chết dưới ao nên Shiroh suy sụp nhanh chóng. Shiroh không chạy vòng quanh vườn nữa, cũng không còn nói “Anh ơi chơi với em!” với khuôn mặt tươi rói nữa.

Lúc đó, tôi không biết là Shiroh bị sốc do mèo con chết hay sốc do bị mẹ tôi tát mạnh vào má nhưng ngay chính bản thân mẹ tôi sau khi đánh Shiroh cũng đã thay đổi tâm tính.

Một ngày tháng Mười hai, khoảng một tuần sau khi mẹ con mèo mun biến mất, mẹ đã dắt Shiroh ra khỏi nhà. Đúng vào lúc mấy hôm nữa sẽ là Giáng sinh nên ở trong nhà có trang trí cây thông Noel, cả con mèo mun giấy mà tôi và Shiroh đã làm đang được trang trí dở. Hơn nữa, chúng tôi còn đặt một chiếc bánh ngọt to hơn mọi lần nhân dịp chúc mừng tròn một năm Shiroh tới nhà tôi.

Ấy thế mà tại sao bỗng dưng mẹ lại dắt Shiroh ra khỏi nhà chứ?

Hơn tất cả, tại sao không phải là tôi, mà lại chọn đúng Shiroh khi mới chỉ ở nhà tôi có đúng một năm? Tôi không được mẹ yêu thương chăng?

Dù mười mấy năm đã trôi qua, cho tới tận bây giờ, tôi vẫn tiếp tục thắc mắc về chuyện đó.

Từ lúc mẹ và Shiroh biến mất, bố tôi ít nói hơn hẳn. Không chỉ có bố tôi, ai cũng không dám mảy may nói bất kỳ điều gì về mẹ tôi, tôi có cảm giác cứ như là ngay từ đầu đã không có sự tồn tại của mẹ tôi và Shiroh.

Tôi buồn vì chuyện mẹ đã dắt Shiroh đi khỏi nhà nhưng tôi còn buồn vì không thể xóa nổi trong đầu chuyện mình sẽ không bao giờ gặp lại người em trai đã yêu thương tôi, gọi tôi là “anh trai” hơn là buồn vì mất đi người mẹ mình vô cùng yêu thương. Mẹ cũng là người phụ nữ hiền lành nhưng đâu đó vẫn phảng phất nét u sầu, có vẻ như còn một bộ mặt nào đó mà tôi không hề hay biết, tôi chỉ có cảm giác hơi có một chút khoảng cách. Tôi cũng mới chỉ sống cùng Shiroh một năm, nhưng đó là người em trai yêu quý không gì sánh bằng, người đã chia sẻ với tôi “thời gian” chờ đợi ông già Noel tới, và cũng là người bạn đầu tiên cũng như cuối cùng của tôi…

Tôi nhổm người dậy trên chiếc ghế băng tôi đã ngủ quên bẵng đi, thấy có gió thổi lạnh sởn cả da gà. Vào mùa đón Giáng sinh sắp đến như thế này, những dãy phố buôn bán được treo những quả cầu đèn trang trí lòe loẹt màu đỏ và xanh.

Khi tôi đang nhìn khung cảnh đó, cô Yumiko dắt Yume đi qua trước quán, gọi tôi vẫn với nét mặt tươi tắn như mọi lần.

“Ái chà, Goroh-chan. Cháu thế nào?”

“Cháu đang chán đây. Cháu vừa bị ông chủ quán mắng xong.”

“Chà, khổ thân cháu. Nhưng chắc cháu cũng bùng việc đúng không? Mình làm mình chịu thôi. À mà, con mèo mun đó thế nào rồi? Có ai hỏi han gì không?”

“Mèo mun…?”

“Đúng. Là con mèo bị tật một bên mắt được dán ở cuốn sổ dạo gần đây đó.”

“À, chính là con mèo bị thất lạc trong vụ thảm họa động đất vùng Đông Bắc? Cháu chưa thấy ai liên lạc tới cả.”

“Vậy hả… Kiểu gì cũng không còn cách nào có thể gặp lại được người chủ nuôi hay sao…”

Cô Yumiko lại đi lo hộ việc người khác rồi… Tôi vừa nghĩ vậy vừa cầm lấy cuốn sổ đang được đặt ở trước quán, vừa giở tới trang có ảnh con mèo mun đó được dán mấy ngày trước để đọc lại.

“Tôi đang tìm một con mèo tôi đã nuôi bị thất lạc ở Fukushima ba năm trước. Đó là một con mèo mun bị tật một bên mắt, tên là “Shiro”. Tôi được biết những con vật gặp nạn sẽ được phân bổ cho các đoàn thể chăm sóc, nuôi giữ động vật trên toàn quốc nên tôi xin phép được viết những dòng này vào đây. Nếu ai biết thông tin gì về con mèo này, xin hãy liên lạc với tôi qua số điện thoại 0247-XXXX-XXX. Trại Opera.”

Một con mèo mun bị tật một bên mắt có tên là “Shiro”… Tôi cảm thấy đây không phải là việc của người khác nữa rồi. Bắt đầu từ chuyện người em trai của tôi cũng tên là Shiro đến con mèo mun vào ở trong vườn nhà tôi và cả chuyện trong số những con mèo con mà mèo mẹ đó đẻ ra có một con mèo mun bị tật một bên mắt.

Một loạt ký ức thời thơ ấu tôi giữ kín dồn dập hiện về. Chuyện tôi bị mẹ vứt bỏ, chuyện tôi phải rời xa người em trai rất đỗi yêu thương, chuyện cái hố ngăn cách giữa tôi và bố ngày càng sâu hơn kể từ ngày đó… Trái ngược hẳn với tâm trạng không hề muốn nhớ lại, tự trong đầu tôi cứ thế đầy ắp những chuyện của bản thân tôi lúc chín tuổi.

“Lạ nhỉ? Là mèo mun mà sao lại gọi là “Shiro”* chứ?”

⚝ ♪ ⚝

“Shiro” trong tiếng Nhật có nghĩa là “màu trắng”.

Tôi giật mình trước giọng nói của Hiromu bỗng cất lên từ sau lưng, tôi bất ngờ quay lại thì thấy Hiromu đang cùng con trai của ông Kadokura là Shou Tarou đang vừa phồng má ăn bánh xăng-uých vừa nhòm nhòm vào cuốn sổ.

“Hiromu, cậu làm anh giật mình.”

“Em đâu có định làm anh giật mình. Có mà chỉ là do anh không để ý đấy chứ. Thôi kệ đi, thế chuyện con mèo này là thế nào vậy? Trong đó có viết là nó bị tật ở một bên mắt…”

“À, anh không biết trong hoàn cảnh thế nào mà lại bị tật một bên mắt như thế nhưng có vẻ như người chủ của nó đã đi tìm suốt những ba năm rồi.”

“Ba năm ư? Khi không biết vốn nó có còn sống không nữa?”

Đó là câu nói phản ánh đúng thực tế câu chuyện, điều mà tôi thấy chắc chắn bất kỳ ai ở đây ít nhiều cũng đều suy nghĩ giống Hiromu.

Shou Tarou đang phồng miệng ăn chiếc bánh xăng-uých do chính mình làm cũng thốt lên “Sao? Bé Meo này…” rồi tống nốt phần bánh đang ăn dở vào miệng, lấy hai tay cầm cuốn sổ, nhìn chăm chăm vào ảnh của con mèo mun.

“Có chuyện gì thế, Shou Tarou?”

Hiromu hỏi như vậy nhưng Shou Tarou vẫn không để vào tai, nuốt ực chỗ bánh đang nhai trong miệng rồi nói:

“Bé Meo này giống bé Meo chỗ một anh học sinh ở lớp dạy nấu ăn của mẹ.”

“…!”

“Trên bức ảnh này em thấy không chụp tới nhưng bé Meo đó có cái bụng trắng giống y như con gấu ngựa ấy.”

Tôi nghi nghi là con mèo đó chắc chỉ giông giống thôi và hỏi Shou Tarou:

“Anh học sinh của mẹ Shou Tarou bắt đầu nuôi con mèo mun đó từ khi nào?”

“Để em xem, từ khi nào nhỉ? Hình như từ năm ngoái khi tổ chức “Lễ chuyển giao” nên khoảng một năm trước anh ạ.”

“Lễ chuyển giao?” Tôi hỏi lại Hiromu như thế thì cô Yumiko có nói: “Hay chính là lễ chuyển giao mèo cho chủ nuôi mới…”

“Lễ chuyển giao” là lễ được tổ chức định kỳ thường niên để tìm người chủ nuôi những con mèo đã được thu hồi, chăm sóc. Vào cuối năm ngoái, nghe nói lễ đó cũng được tổ chức ở vùng này, và khi ấy, cũng có cả những con mèo được bàn giao từ các tổ chức nuôi giữ, chăm sóc ở vùng Đông Bắc. Thế rồi cô Yumiko đưa ra một phương án.

“Nếu vậy, chúng ta gọi điện thoại theo số có ghi ở đây để thử kiểm tra xem con mèo mun ở bức ảnh này có cái bụng màu trắng hay không. Nếu bé này cũng có lông trắng ở bụng giống thế, khả năng cao là con mèo mun Shou Tarou đã nói và con mèo mun này là một.”

Cô Yumiko nhanh chóng lấy điện thoại di động rồi bấm gọi theo số điện thoại ghi trên cuốn sổ.

Sau những lời chào hỏi xã giao giới thiệu ban đầu là việc đang gọi từ nơi phía trước quán game Pachinko, rồi đến việc xác nhận con mèo mun có viết trong cuốn “Sổ tìm chủ nuôi”, cô Yumiko đã nói luôn tới việc chính cần hỏi. Và hình như đúng là con mèo mun đang cần tìm đó cũng có mảng lông trắng ở bụng như con gấu ngựa nên cô Yumiko tỏ ra phấn khởi hẳn, thông báo luôn là người quen của Shou Tarou đang nuôi con mèo đó.

Tắt máy xong, cô Yumiko nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Goroh-chan…”, tôi biết ngay là cô ấy sẽ nhờ việc gì đó.

“Không đâu.”

“Cô vẫn chưa nói gì mà.”

“Cháu hiểu chứ. Ba năm nay, gần như ngày nào cháu cũng thấy mặt cô nên cháu hiểu ngay là cô đang nghĩ gì.”

“Thế cô nói nhanh này. Goroh-chan đi đến Fukushima nhé!”

“Dạ?”

“Chủ của chú mèo mun tên là “Shiro” đó đang ở trại nuôi dưỡng của tỉnh Fukushima.”

“Trại… nuôi dưỡng?”

Hiromu nghe thấy từ bên cạnh đã hỏi: “Có phải là viện dưỡng lão không cô?”

“Đúng, chủ của con mèo là một cụ bà khoảng tám mươi tuổi, có vẻ thể trạng cũng không còn khỏe nữa… Bà ấy đã nhờ bạn bè ở vùng Kanto viết các thông tin vào cuốn sổ. Nếu đúng là mèo mun “Shiro” mà Shou Tarou biết thì bà ấy sẽ gửi chi phí để chúng ta đưa con mèo đến đó.”

“Sao? Bà ấy sẽ gửi chi phí ư?”

Hiromu đã hỏi lại liền luôn sau câu đề xuất của cô Yumiko.

“Hình như thế. Vì đó là con mèo đã sống cùng bà ấy suốt gần hai mươi năm qua nên tranh thủ đang còn khỏe, bằng mọi giá muốn gặp lại một lần nữa.”

Tôi nghe nói thông thường, tuổi thọ của một con mèo là mười mấy năm, tính ra thì tôi thấy con mèo này sống khá là lâu. Bị đâm xe cũng không, bị ốm cũng không, chắc nó đã được nuôi khá là cẩn thận. Tôi cũng muốn giúp bà cụ tám mươi tuổi ấy được toại nguyện nhưng nói vậy chứ cất công đưa con mèo tới tận Fukushima thì e là phải từ chối. Đó vừa là quê hương đã ba năm tôi chưa về, và cũng vừa là quê hương chẳng gắn với một kỷ niệm đẹp nào cả.

Trong lúc tôi đang lẫn lộn những suy nghĩ đó trong đầu, Hiromu khẽ buông một câu:

“Nói tới em mới nhớ, quê của Goroh-chan là Fukushima đúng không nhỉ?”

Cô Yumiko nghe xong câu đó vừa mở to đôi mắt long lanh vừa nói: “Ơ? Vậy à?”

Tôi không có lý gì nói dối được nữa, đành lí nhí trả lời: “Dạ, đúng thế.” Nhưng điều khiến tôi có chút ngạc nhiên hơn đó là Hiromu biết quê hương tôi ở đâu.

“Anh đã nói với Hiromu như thế à?”

“Anh không nhớ sao? Anh đã nói ở quán nhậu mà.”

Tôi có lục lại trí nhớ nhưng vì là chuyện nói lúc uống say nên đành chịu không thể nhớ thêm được gì. Cô Yumiko khi biết quê tôi ở Fukushima, đã hỏi tôi với nét mặt lo lắng chứ không tươi như mọi lần.

“Goroh-chan, chắc là cháu cũng bị ảnh hưởng từ vụ thảm họa đó và đã tới đây…?”

“Dạ, cũng không hẳn là vì thế, nhưng không hẳn là hoàn toàn không liên quan.”

“Vậy à… Thế bố mẹ cháu giờ vẫn đang ở Fukushima à?”

“Mẹ cháu đã bỏ đi khỏi nhà lúc cháu chín tuổi nên cháu không biết sau đó bà ấy ở đâu và làm gì, còn bố cháu thì từ lúc mẹ đi khỏi nhà lúc nào cũng uống rượu say mèm, lúc xảy ra động đất ông ấy cũng đang uống rượu nên cũng đã bị thương. Nhân việc đó, ông cũng đã vào nằm bệnh viện dành cho người nghiện rượu, từ đó trở đi cháu cũng chưa gặp lại ông lần nào. Cháu cũng không có họ hàng nào thân thiết cả, và cũng chẳng cần thiết phải ở lại Fukushima nên ba năm trước lúc cháu tròn hai mươi sáu tuổi, cháu đã lên Tokyo.”

“Vậy à… Cho cô xin lỗi nhé vì đã gợi lại kỷ niệm buồn…”

“Không sao đâu cô. Vì thực tế đúng là vậy, với lại từ trước tới giờ cháu cũng không có dịp nào nói ra cả. Vì lúc đó cháu lên Tokyo khi không có một xu dính túi nên đã không thể thuê căn hộ để ở, đã tới quán Pachinko này đúng lúc đang tuyển người làm thêm được ngủ tại chỗ làm luôn.”

Không khí lúc này trầm hơn hẳn, đúng lúc đó, Hiromu nói:

“Vậy à? Thực ra em cũng mới lên Tokyo được ba năm, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Em đã ở trại trẻ mồ côi ở Fukushima cho tới năm mười lăm tuổi, khi ra khỏi trại cũng lang thang đây đó, sống cầu bất cầu bơ, thế nào mà ở đây là lâu nhất đó.”

Lần đầu tiên tôi nghe thấy Hiromu và tôi cùng quê. Không, có khi tôi cũng đã từng nghe lúc ở quán nhậu rồi nhưng chắc là không đọng lại tí gì trong đầu cả. Nhưng hơn cả là tôi thấy cô Yumiko tỏ ra buồn thay cho chúng tôi nên đã quay trở lại chuyện con mèo mun.

“Nói vậy chứ chúng ta vẫn chưa rõ là con mèo mun mà Shou Tarou biết đó có đúng là con mèo mun ghi trên cuốn sổ này hay không. Trước tiên cứ nên xác nhận đã có hơn không?”

Lúc đó, Shou Tarou vẫn đang ngồi dựa lưng vào ghế băng, mải miết chăm chú nhìn cuốn sổ vừa nói là chờ tới lượt để nói xong, vừa kịp dứt lời “Cháu sẽ đi chụp ảnh bé Meo của anh học sinh rồi quay lại ngay!” đã chạy đi luôn.

Chúng tôi đã giải tán sau khi thống nhất với nhau là sau khi xem bức ảnh của Shou Tarou đã rồi mới bàn tiếp chuyện ban nãy

Mấy ngày sau, vào đúng buổi sáng hôm Giáng sinh, có một cú điện thoại gọi tới quán Pachinko.

“Alô, tôi gọi từ đồn cảnh sát Kawaichi, tỉnh Fukushima. Cho tôi hỏi có anh Goroh ở đó không vậy?”

Tôi tình cờ nghe máy đã vừa có chút dao động trước việc tên mình được nhắc tới, vừa trả lời: “Takeuchi Goroh là tôi đây.” Sau đó, tôi nghe thấy tiếng gọi từ đầu dây bên kia: “Goroh-chan!” Đó đích thị là giọng Shou Tarou.

Khi tôi hỏi han tình hình từ viên cảnh sát trẻ thì được biết chuyện là viên cảnh sát đã gọi Shou Tarou lại khi đi qua đúng chỗ Shou Tarou đang cầm mấy bức ảnh của con mèo mun lang thang ở trước ga Kooriyama của tỉnh Fukushima. Lúc đó, vì Shou Tarou có nhắc tới “bé Meo”, “Goroh-chan ở quán Pachinko”, “Hiromu” nên khi hỏi Shou Tarou là quán Pachinko ở đâu xong, đã gọi điện tới đây luôn…

Sau khi chụp ảnh con mèo mun, Shou Tarou định sẽ gửi bức ảnh đó cho chủ của con mèo đó nên đã hỏi cô Yumiko địa chỉ. Nhưng Shou Tarou không biết cách viết vào phần người nhận nên khi đang đi quanh quanh ở nhà ga Shinkoshigaya, tình cờ nhìn thấy chiếc xe buýt đường dài có ghi chữ “Giao thông Fukushima” nên đã lẫn vào trong số các hành khách đi lên xe. Không biết là may mắn hay đen mà lại thừa một ghế của một khách hủy vé không đi, Shou Tarou đã ngồi vào đó nên đã có một chuyến đi khá xa tới tận tỉnh Fukushima.

Mẹ của Shou Tarou chắc hẳn là đang rất lo lắng. Sau khi nghe giải thích một hồi, tôi tạm gác máy, quyết định bàn với cô Yumiko xem nên làm gì.

Cô Yumiko sau khi được tôi liên lạc, đã báo cho mẹ của Shou Tarou rồi ngay tắp lự đã phi tới văn phòng của quán Pachinko. Cô ấy nói mẹ của Shou Tarou đã rất lo lắng, vừa mới báo cảnh sát tìm trẻ lạc xong. Nhưng khi cô nói về chuyện có liên quan tới con mèo mà học trò ở lớp dạy nấu ăn của mình đang nuôi, mẹ Shou Tarou đã thấy nhẹ hẳn người, nói: “Đúng là Shou Tarou…!”

Tôi không ngờ rằng chỉ vì một con mèo mun mà lại thành ra chuyện náo loạn lên như thế. Nhưng kiểu gì thì kiểu, không thể bắt Shou Tarou đợi ở đồn cảnh sát mãi thế được nên sau khi bàn với cô Yumiko, tôi mới quyết định là nói tình hình với viện dưỡng lão nơi chủ của con mèo mun đang ở, nhờ nhân viên của trại tới đồn cảnh sát đón Shou Tarou.

Khi tôi tưởng tượng ra hình ảnh Shou Tarou chỉ vì thật tâm muốn cho người chủ của con mèo mun nhìn thấy bức ảnh mà giờ lại đang lo sợ ngồi ở một nơi hoàn toàn lạ lẫm, tôi cứ thấy bồn chồn lo lắng không yên.

Chắc chắn cô Yumiko cũng có tâm trạng giống tôi. Nhưng trái với sự lo lắng đó của tôi, theo lời nhân viên của viện dưỡng lão, khi đến đón, Shou Tarou chẳng hề thấy lo sợ, đã thế khi vào trong viện dưỡng lão, cậu ta có vẻ rất vui, cùng các cụ già lúc thì vẽ tranh, lúc thì chụp ảnh.

Rồi khi đưa bức ảnh cho người chủ của con mèo mun có tên “Shiro” là cụ bà tám mươi tuổi xem thì đúng là con mèo trong bức ảnh mà Shou Tarou đang cầm. Bà cụ đã rất cảm động khi Shou Tarou đã cất công cầm bức ảnh tới tận Fukushima để đưa cho mình.

Bên cạnh đó, khi mẹ của Shou Tarou báo với người chủ nhận nuôi “Shiro” ở “Lễ chuyển giao” được tổ chức năm ngoái rằng đã tìm thấy chủ cũ của Shiro, cậu ấy đã vui vẻ đồng ý trả lại. Nhưng đồng thời lại phát sinh vấn đề là ai sẽ đưa Shiro năm nay cũng tròn hai mươi tuổi quay trở lại Fukushima?

Chi phí đi lại bao gồm cả tiền vé tàu Shinkansen* và tiền trọ của cả ba người lận đều được cho. Cô Yumiko nói đi bằng Shinkansen từ Saitama đến Kooriyama mất tầm một tiếng đồng hồ, nhưng vì đã ba năm không về quê nên cứ nhận lời không phải chi tiền mà ở lại qua đêm một thể luôn cũng được. Nhưng, vì Shou Tarou đã đến trước rồi nên chỉ có hai người và một mèo sẽ xuất phát từ đây đi.

Không biết là do đã nghe thấy quê tôi và Hiromu là Fukushima hay là biết trước đi đường xa sẽ mệt mỏi hay sao mà cô Yumiko đã nói: “Cháu rủ Hiromu đi cùng đi!”

⚝ ♪ ⚝

Hệ thống tàu cao tốc ở Nhật Bản.

Tôi đã thử gọi điện cho Hiromu để xem cậu ấy có định đi hay không thì Hiromu ở đầu dây bên kia đã thấy cậu ta reo lên như trẻ con được đi dã ngoại.

Thế là một tuần sau, tôi và Hiromu đã đợi ở ga Ohmiya để lên tàu Shinkansen.

Con mèo mun “Shiro” chia tay người chủ ở vùng Kanto để đi về quê hương Fukushima cũng trở nên hiền như “con mèo lười” vậy.

Tôi hỏi chuyện vu vơ Hiromu đang ngồi bên cạnh mình.

“Hiromu này, cậu có bạn ở Fukushima không?”

“Bạn ư? Thì em cũng có mấy thằng bạn chơi như kiểu anh em ở trại trẻ mồ côi.”

“Vậy hả? Mấy bạn đó cũng thân tới mức cùng nhau đón Giáng sinh nhỉ.”

“Vâng, kiểu kiểu thế.”

Tôi nghĩ khi ngồi bên nhau nghiêm túc như thế này thành ra không ngờ lại chẳng nói được chuyện gì với nhau cả…

Chúng tôi lúc thì nhìn qua cửa sổ, lúc thì vừa mua cơm hộp bán trên tàu, vừa tận hưởng thời gian ngồi trên tàu với cảm giác như đang đi dã ngoại.

Trong mắt của Hiromu, không biết cảnh vật này trông như thế nào nhỉ? Chắc không có chuyện với Hiromu, quê hương là nơi thật ấm tình người đâu. Với tôi cũng vậy, tất nhiên đó chẳng thể là nơi có kỷ niệm đẹp. Tuy nhiên, tôi lại thấy lạ là mình có hơi chút vui vui khi có khoảnh khắc cùng Hiromu về quê như thế này.

Trong lúc tôi đang vẩn vơ nghĩ vậy, tàu Shinkansen chúng tôi đang đi đã tới ga Kooriyama. Vừa bước chân xuống sân ga, gió lạnh lùa vào toàn bộ người tôi khiến tôi thấy lạnh cóng.

Để tới viện dưỡng lão nơi Shou Tarou đang đợi, chúng tôi phải tiếp tục ngồi xe buýt đi từ đây thêm một tiếng đồng hồ nữa. Dù người ta cũng nói sẽ tới đón nhưng vì họ đã chi cả tiền đi lại rồi nên chúng tôi từ chối, quyết định đi xe buýt.

Khi tôi cùng Hiromu đứng hút thuốc ở bến xe buýt, có điện thoại rung lên ở túi sau quần bò của Hiromu. Hiromu nhìn màn hình xem ai gọi tới, đã không bấm nút nghe, tắt luôn nguồn điện thoại rồi nói:

“Goroh-chan, anh đến viện dưỡng lão đón Shou Tarou một mình nhé, được không?”

“Sao? Cậu đang nói gì vậy?”

“Em báo với tụi bạn ngày xưa là sẽ về Fukushima nên cả hội hình như đã lại tụ tập với nhau… Em muốn gặp lại mấy đứa đó một chút…”

“Cậu có đùa không đấy? Tự dưng mất cả hứng…”

“Shou Tarou còn tới đây một mình nữa là nên với Goroh-chan cũng là chuyện nhỏ. Với cả, có mặt em đi nữa cũng chẳng giúp ích được gì vì em đâu có sờ được vào mèo.”

“Nhưng người ta đã chi cho cả hai người phí đi lại thế mà anh đi có một mình anh thì…”

“Thì anh cứ nói khéo khéo vào!”

Dứt lời, Hiromu chào tạm biệt rồi chạy ra khỏi bến xe buýt.

Lúc đó, tôi đã không tưởng tượng được rằng bến xe buýt này đối với hai người chúng tôi sẽ trở thành con đường chia tay định mệnh.

•••

“Con đã dặn bố đừng gọi cho con rồi cơ mà? Goroh-chan nhận ra thì sao?”

“Bố sai rồi, Shiro. Nhưng tự dưng con bảo là tới đây nên bố đã mừng đến mức lú hết cả… Với cả vì ở trong viện mãi cũng chán ngấy lắm rồi.”

“Có chán đến mấy thì nếu lỡ mà lộ ra chuyện con gặp bố, coi như bao công sức con gây dựng lòng tin tới Goroh-chan trong ba năm qua là đổ sông đổ bể hết.”

“Shiro à, con cũng đã gọi anh con là “Goroh-chan” rồi đấy nhỉ.”

“Chính bố thì có, bố giúp con đừng gọi con là “Shiro” nữa đi. Con có còn là trẻ con nữa đâu, với lại khi con ở vùng Kanto, mọi người đều gọi con là Hiromu đàng hoàng đấy.”

“Biết làm sao được? Ở quê mẹ con, người ta đều phát âm là “Hiro” hoặc “Shiro” mà.”

“Ý con là Goroh-chan vẫn nghĩ tên của em trai là “Shiroh”. “Shiroh ư? À thì từ lúc mẹ đi khỏi nhà, Goroh hoàn toàn không biết một chút thông tin nào liên quan tới con cả. Mọi người xung quanh đều gọi là “Shiro” nên tự lúc nào đó, trong đầu lại thành là “Shiroh”.”

Ở bến xe buýt, tôi thấy có điện thoại của bố gọi đến và đã cố gắng để cho anh Goroh không nhận ra rồi đi luôn đến bệnh viện nơi bố đang nằm. Ba năm trước, ngay cả lúc động đất xảy ra, người đàn ông vẫn đang say mèm nên đã bị thương nặng, và đã bị cưỡng chế đưa vào viện cai rượu luôn. Liền sau đó, tôi đã có dịp gặp lại người đàn ông này.

Đúng, người đàn ông này là bố của Goroh và cũng là bố của tôi. Sau khi quan hệ bất chính với một người đàn bà và có con rơi là tôi, vào đúng ngày Giáng sinh khi tôi lên ba, ông đã tới đón tôi rồi đưa tôi về nhà của ông. Trước đó cũng có “bố thỉnh thoảng tới gặp mình” nhưng đột nhiên tôi lại được dẫn về nhà nên lúc đó tôi đã chẳng hiểu gì cả. Và người đã được giới thiệu “từ giờ trở đi đây là anh trai con” lại chính là anh Goroh, người hơn tôi sáu tuổi.

Tất nhiên giờ anh Goroh không hề biết tôi chính là cậu em trai đã từng sống cùng hồi đó. Lúc đầu, tôi cũng định sẽ nói ra tôi chính là em trai nhưng vì tôi chưa chọn được thời điểm thích hợp nên cũng bẵng đi ba năm. À không, không phải là thời điểm thích hợp mà chính xác hơn là trước một người anh Goroh chăm chỉ làm việc, tôi cảm thấy xấu hổ vì bản thân mình đã sống buông thả, không mấy chân chính nên đã có tâm trạng không thể nói ra.

Người đã nói cho tôi biết anh Goroh đang làm việc ở Saitama chính là bố tôi, người đang ở đây.

Vào mùa đông cách đây ba năm, tôi đã gặp lại bố. Lúc đưa thằng bạn bị ngộ độc rượu cấp tính khi “xõa” tại lễ Thành Nhân* vào viện, tôi đã nhìn thấy bố đang ở trong bệnh viện này. Dù đã mười mấy năm trôi qua nhưng tôi nhìn cái là nhận ra ngay. Tôi nghĩ ông phải là một người phóng khoáng hay là người toát ra khí chất hơi khác so với mọi người bình thường hay đơn thuần chỉ là người to cao hơn tôi, nhưng không ngờ ông cũng giông giống tôi.

⚝ ♪ ⚝

Một ngày lễ ở Nhật Bản diễn ra vào ngày thứ Hai của tuần thứ hai của tháng Giêng hàng năm, nhằm chúc mừng và động viên tất cả những người vừa đạt đến tuổi trưởng thành (theo luật Nhật Bản là 20 tuổi).

Tôi bám theo bố rồi sau khi kiểm tra lại tên bệnh nhân được ghi ở phòng bệnh, tôi càng khẳng định chắc chắn đây chính là người đàn ông tôi đã sống cùng lúc tôi ba tuổi… Vừa lúc đó, ông cũng nhận ra ánh mắt đang nhìn ông của tôi, rồi mấy giây sau khi cả hai cùng nhìn thẳng vào mắt nhau, ông đã hỏi tôi: “Shiro… phải không?” Tôi vừa nghĩ bố vẫn nhận ra được mình khi tóc nhuộm vàng hoe thế này vừa trả lời: “Dạ…” Sau mấy lần gặp nữa, tôi biết bố tôi nhiều lần tới trại trẻ mồ côi xem tình hình. Vì thế dù diện mạo có thay đổi nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái bóng dáng ngày xưa ấy. Nói vậy chứ tôi cũng chưa từng một lần nào trách móc đổ tội cho là tại sao không một ai tới đón tôi hay gì cả… Dù câu trả lời là “đã không thể tới được” hay là “đã không tới” đi nữa cũng đâu thể thay đổi được quá khứ, điều tôi quan tâm hơn cả là tôi đã muốn biết rằng anh Goroh, anh trai tôi đang có cuộc sống như thế nào hay mấy chục năm nay anh ấy đã trở thành con người như thế nào.

Tôi gần như không có ký ức nào về năm ba tuổi nhưng tôi nhớ là cả nhà có ba người sống với nhau: tôi, mẹ và bà. Tuy vậy, hầu như cả ngày tôi được gửi cho ai đó trông, đến tối mới đón về, nhưng về đến nhà cũng chẳng được cho ăn mà chỉ có ngủ. Thế nên khi bố tới đón tôi vào dịp Giáng sinh, tôi đã cảm nhận được phút giây rằng cuộc đời mình sẽ thay đổi dù chỉ là chút xíu. Hơn nữa, “anh trai” của tôi lần đầu gặp tôi đã nói:

“Em có tin là có ông già Noel không?”

Tôi không phải là tin hay không tin mà trong lòng tôi ngập tràn “tâm trạng muốn tin”. Tôi vừa gật đầu một cái, vừa trả lời: “Nhưng em chưa từng được ông ấy ghé thăm.” Và thế là anh trai đã cười tươi, nói: “Thế thì tối nay hai anh em cùng chờ nhé!” Tôi lúc đó đang tóm chặt vào chân bố đã lân la ra chỗ anh trai. Tay anh trai đã nắm chặt tay nhỏ xíu của tôi, tôi vẫn nhớ là nó rất ấm.

Tôi nghe người bố sau mười năm mới gặp lại nói rằng “anh trai” đang ở Saitama, tôi đã rất trăn trở và quyết định chuyển tới ở gần chỗ “anh trai”. Nhỡ anh ấy trở thành kẻ chẳng ra gì thì làm thế nào? Nếu thế, có lẽ ký ức hạnh phúc duy nhất kia sẽ bị bôi đen. Nhưng thà gặp rồi tiếc nuối còn hơn là cứ không gặp ngồi đó mà tiếc. Tôi đã vừa tự nhủ, tự nghe, rồi sau đó lên đường đi Saitama.

Và thế là tôi vừa làm ở trung tâm “Gì cũng làm” vừa ghé qua quán Pachinko nơi anh trai tôi đang ở. Khi nhìn thấy bóng dáng người anh trai mà mọi người quý mến gọi là “Goroh-chan”, tôi đã như bật khóc.

“Người anh trai” tôi vô cùng yêu quý thường hay cho con mèo hoang sống quanh quanh trước quán Pachinko ăn, nói chuyện với cô Yumiko lúc nào cũng tươi cười, không xun xoe nịnh bợ ông Kadokura, người giàu nhất vùng, và cứ lặng lẽ làm việc. Đúng là anh cứ lặng lẽ, âm thầm, tôi thấy rõ như thế có một lỗ hổng trong trái tim anh, vậy là “anh trai” tôi không hề thay đổi.

Rồi từ đó, suốt một thời gian dài, tôi và anh ấy nhanh chóng tạo được mối quan hệ giữa khách hàng đơn thuần và nhân viên quán.

Tôi đang túng tiền nên đã định lấy cắp chỗ xèng của ông giám đốc Kadokura, người được cho là giàu nhất vùng. Khi ấy, ông Kadokura đã để ý thấy hành động của tôi, và tức giận hét vào mặt tôi nghe như tiếng sấm:

“Tên trộm chết tiệt này! Mày định cướp chỗ xèng của người khác để ăn tiền à, đúng là trò bẩn thỉu.”

“Khiếp quá, gì thế không biết. Chia cho mỗi hộp thôi cũng được chứ sao mà… Gã giám đốc keo kiệt này…”

Tôi biết rõ là mình đang nói những câu đuối lý nhưng biết là vậy tôi vẫn nói vì tôi đang khát tiền. Với lại, tôi cũng đã không hiểu rõ ý nghĩa điều ông Kadokura nói, và nhờ vụ con mèo bị bỏ lại xảy ra sau đó, tôi đã thay đổi suy nghĩ về tiền bạc, và mối quan hệ giữa tôi và anh trai đã bắt đầu thay đổi. Chúng tôi hay đi uống rượu với nhau hơn, cùng tham gia chăm sóc các con vật của cô Yumiko, nói tóm lại là mối quan hệ có thể nói là của “đôi bạn thân”.

Nhưng khi tôi càng thấy mãn nguyện bao nhiêu thì tôi lại càng cảm thấy day dứt vì mình đang nói dối bấy nhiêu, gần như bị dồn ép bởi suy nghĩ tới một lúc nào đó sẽ phải thú nhận rằng mình là em trai của anh…

Thế rồi vào một ngày, có một con mèo đến từ Fukushima được ai đó đăng tìm trong cuốn “Sổ tìm chủ nuôi” của cô Yumiko. Có người đang đi tìm con mèo mun bị tật một bên mắt… Có lẽ nếu tìm ra nó, tôi sẽ có dịp cùng anh Goroh đến Fukushima. Nếu thế, có lẽ anh Goroh sẽ đến bệnh viện của bố. Và nếu tôi cũng đi cùng đến chỗ đó, sẽ có thể tạo được “cái cớ” để cả ba người gặp nhau. Có lẽ tôi cũng sẽ có dịp thú nhận với anh ấy rằng tôi chính là người em trai của anh. Và cũng có lẽ tôi sẽ có thể chấm dứt được cảnh phải nói dối…

Vừa đúng lúc tôi đang tưởng tượng ra những điều đó, con trai ông Kadokura là Shou Tarou đã nói là tình cờ biết con mèo mun đó. Lần đầu tiên trong đời từ lúc sinh ra tới giờ, tôi mới cảm nhận được cái gọi là sự kỳ diệu. Không, có lẽ đây không phải là sự tình cờ hay sự kỳ diệu, đây chính là “thời điểm” cần đến đã đến. Có lẽ trong kịch bản được gọi là đời người ấy, không hề nói quá rằng khoảnh khắc này đã được viết sẵn ngay từ đầu.

Tuy nhiên, việc Shou Tarou tới Fukushima trước là điều nằm ngoài dự kiến, và nhờ đó tôi và anh Goroh đã cùng nhau về Fukushima.

Tôi tức tốc liên lạc với bố đang trong viện ở Fukushima, ông đã rất vui khi có thể gặp lại sau ba năm qua. Ông đã nhiều lần nói chuyện qua điện thoại với tôi vậy mà suốt ba năm vừa rồi chưa một lần nào ông liên lạc với anh Goroh. Trước hết, tôi cứ gặp bố một mình đã rồi bàn với bố về cách làm sáng tỏ mối quan hệ của chúng tôi.

Và, trên chuyến tàu Shinkansen đi về Fukushima, tôi càng quyết tâm hơn. Tôi nhớ lại tâm trạng trước đây mình đã tự nhủ, tự nghe, đó là cho dù chính vì việc thú nhận là em trai mà tôi bị mất lòng tin nơi anh và không được anh yêu thương nữa thì vẫn hơn là không gặp mà hối hận…, và tôi đã quyết định sẵn sàng đặt cái kết cho tình bạn đó.

Tôi sẽ thú nhận hết tất cả vào đúng ngày Giáng sinh, giống như ngày hôm đó, ngày tôi đã gặp “anh trai” lần đầu tiên.

Anh Goroh ngồi ghế bên cạnh đã quan tâm, hỏi tôi nhiều thứ nhưng trong đầu tôi cứ chỉ toàn nghĩ tới những chuyện kia. Trong chuyến tàu Shinkansen chiều về, chúng tôi sẽ có thể ngồi cạnh nhau với tư cách không còn là hai người bạn thân mà là hai anh em… Tôi đã cầu mong sẽ là thế.

•••

Tôi ngồi trên xe buýt cùng chú mèo mun “Shiro” chừng một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tới nơi khá gần chỗ được coi là khu vực cảnh báo. Nhà thì vẫn có nhưng người thì rất ít, cảnh tượng xung quanh tiêu điều, đìu hiu.

Theo thông tin từ tờ báo địa phương đặt trên xe buýt, đã có khá nhiều người già vào ở trong viện dưỡng lão có tên “Opera”, nhưng vì thiếu nhân viên và điều kiện thuận lợi nên mọi người cũng đã tan tác dần.

Nhờ có người quen trong số những người đã chuyển đi đó chuyển tới viện dưỡng lão ở vùng Kanto giúp đỡ, ước mơ được gặp lại chú mèo mun của bà cụ đã thành hiện thực.

Khi tôi mở cửa viện dưỡng lão, ở căn phòng khá rộng ngay chỗ bước vào, tôi thấy Shou Tarou đang nói chuyện với các cụ già. Chắc cậu ấy đã chụp rất nhiều ảnh bằng chiếc máy ảnh lấy ảnh ngay đang đeo trên cổ. Cậu ấy đặt rất nhiều ảnh trên bàn, vui vẻ rôm rả chuyện trò rất thân thiện.

Shou Tarou nhận ra tôi, reo lên “Goroh-chan và bé Meo kìa!” rồi chạy tới chỗ tôi. Và tôi nhấc bổng chiếc lồng đựng mèo mun “Shiro”, nói: “Giờ ta sẽ cho cậu gặp bà nhé!” Sau đó tôi nhẹ nhàng mang đi.

Hơi thấm mệt sau một chuyến đi dài, rất muốn uống một cốc nước đầy nhưng tôi muốn nhìn tận mắt khoảnh khắc bà cụ và chú mèo mun gặp lại nhau nên đã không nghỉ ngơi, đi cùng Shou Tarou luôn.

Shou Tarou gõ cánh cửa ghi “Phòng của bà Kiko” rồi nói rất to: “Bà ơi, bé Meo tới rồi này!” Đợi mấy giây sau, cánh cửa từ từ mở ra, từ bên trong xuất hiện một bà cụ tóc bạc phơ, lưng đã còng. Bà cụ tóc bạc có tên là Kiko đó nhìn vào chiếc lồng trên tay Shou Tarou, run run nói: “Shi… ro…” Tiếp đó, bà lại ngước lên nhìn tôi, như đang cúi đầu nói:

“Cháu là người đã cất công đưa Shiro từ Saitama về đây hộ bà phải không?”

“Vâng, à, cháu đi cùng một người nữa, nhưng vì cậu ấy có việc đột xuất nên từ ga Kooriyama, cháu tới đây một mình.”

“Vậy à? Bà cảm ơn cháu nhiều lắm. Nào, các cháu vào trong đi.”

Sau khi hai bên chào hỏi khá đơn giản, mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao, xúm lại nói vọng vào những câu như: “Bà Kiko à, may quá nhỉ?”, “Bà cho tôi xem mặt Shiro với!”, “Bà mau ôm nó đi!”… Mọi người đều chung vui với niềm hạnh phúc được gặp lại mèo cưng đã sống với mình không rời nửa bước suốt quãng thời gian cho tới lúc chuyển vào đây. Mọi người ở đây chúc mừng cuộc tái ngộ của bà Kiko với Shiro như thể người trong một gia đình. Vì viện dưỡng lão này cho phép động vật được ở cùng nên thành lệ là nếu người chủ của con vật nuôi có lời với mọi người “nếu được…” thì tất cả mọi người xung quanh sẽ đều đồng ý.

Tôi uống ực một lèo hết luôn cốc trà bà Kiko rót cho rồi lấy Shiro từ trong lồng ra.

Shiro ngó nghiêng xung quanh xong, nhìn chăm chăm vào mặt bà Kiko rồi ì ạch leo lên đùi. Bà Kiko chớp chớp đôi mắt nhăn nheo, những giọt nước mắt rưng rưng ở khóe mắt bà đã tuôn trào, bà liên tục vuốt đầu Shiro, nói: “Shiro… bà xin lỗi nhé. Lúc đó, bà đã không thể đưa cháu đi cùng, cho bà xin lỗi nhé… Hẳn là cháu đã rất buồn đúng không? Và thấy đơn độc nữa phải không? Bà đã rất muốn gặp cháu… Shiro à… bà đã rất muốn gặp cháu…” Shiro lim dim mắt như thể đang rất sảng khoái, chễm chệ trên đùi bà Kiko, bắt đầu kêu “gừ rừ, gừ rừ”.

Có khoảnh khắc có thể thấu hiểu nhau như thế mà không cần thông qua lời nói.

Tôi đã sống phất phơ như sợi bông hoa bồ công anh bay trong gió, giờ đây từ trong sâu thẳm trái tim đã có thể nghĩ rằng cũng có lúc mình bắt gặp khoảnh khắc vô cùng cảm động này, khoảnh khắc tái ngộ của cụ bà tám mươi tuổi với mèo Shiro hai mươi tuổi, tôi thấy rằng cuộc đời này không còn là thứ vứt đi nữa. Và rồi, tôi cảm thấy bị “cái gì đó” trong người thôi thúc.

Lẫn trong cảm giác hơi xấu hổ với chính bản thân khi chưa đến thăm bố đang ở viện suốt từ sau vụ động đất xảy ra, lại một lần nữa tôi đối diện với tâm trạng ấn định rằng vì bố mà mẹ và em trai đã bỏ đi, ở đâu đó trong lòng tôi đã hận bố.

Liệu người tôi đang hận có thật sự là bố hay không? Hay chăng là tôi đang hận chính bản thân mình không có ý định đi tìm mẹ, đã nghĩ rằng mình “bị bỏ rơi”, bước đi trên dòng đời mặc ra sao thì ra?

Phải chăng tôi đang tức giận chính bản thân mình khi không có ý định lấp đi lỗ hổng lớn trong trái tim, cũng không “chọn lựa” nghiêm chỉnh việc học hành cũng như công việc, chỉ đơn thuần là sống qua ngày?

Tôi đang nghĩ tới đó thì bà Sayo ở phòng cạnh phòng bà Kiko nói “Bà cho tôi ôm nó với!” rồi bước vào phòng.

Bà Sayo vừa vuốt nhẹ nhàng Shiro đang nằm trên đùi vừa kể rằng mình cũng giống bà Kiko, khi xảy ra động đất, cũng phải rời xa chú chó cưng bà đã từng nuôi, sau đó liên tục tìm kiếm trong một thời gian dài. Bà vẫn cứ tin rằng chú chó vẫn đang sống ở đâu đó, nhưng ngay lúc bắt đầu dọn dẹp đống đổ nát của ngôi nhà, bà đã tìm thấy nó nằm bất động dưới căn nhà… Rồi bà nói với Shiro:

“Shiro à, thật may con đã có thể gặp lại bà Kiko. Con đã có thể cảm nhận được hơi ấm của bà Kiko khi bà ấy vẫn còn sống thế này, quả thực là quá tốt rồi.”

Và bà Sayo lại nhớ tới chú chó cưng đã mất hay sao mà mắt bà đẫm lệ, nói với chúng tôi:

“Nó sống tới tận bây giờ, phải nói là kỳ diệu đấy.”

“Kỳ diệu ạ?”

Tôi đã buột miệng hỏi lại tức thì.

Và bà Sayo đã từ tốn gật đầu, tiếp tục nói: “Đúng thế. Có lẽ mọi người đều nghĩ rằng việc có thể gặp người mình muốn gặp chính là chuyện “đương nhiên”, nhưng chuyện chúng ta đang sống như thế này đây hay chuyện có thể gặp lại người hay con vật quan trọng của mình lại hoàn toàn không hề là đương nhiên chút nào. Mọi người đang sống ở vùng Đông Bắc như bà đã nếm trải quá đủ một điều, đó là một khi đã chết thì không bao giờ gặp lại. Thế nên bà nghĩ chính bản thân việc vẫn còn sống như thế này đây cũng đã là kỳ diệu rồi còn gì… Có thể gặp được người ta muốn gặp, có thể gặp được vật nuôi mình muốn gặp lại, tất cả cũng đều là những điều kỳ diệu.”

Lúc đó, bà Kiko cũng đang cùng bà Sayo vuốt Shiro đã nói như thế này:

“Đúng. Chắc chắn sợi tơ hồng kỳ diệu đã kéo bà và Shiro lại với nhau. Thật tốt khi ta còn sống… Thật tốt là ta còn sống để chứng kiến ngày này hôm nay.”

Thật tốt là ta còn sống. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Không hiểu trong khi sống suốt hai mươi chín năm qua, đã từng có khoảnh khắc nào tôi nghĩ rằng “Thật tốt khi ta còn sống!” không nhỉ?

Phải chăng tôi cũng đã từng có tâm trạng như kiểu là cho dù một nửa số bà cụ không còn sống nữa nhưng vẫn cảm ơn cuộc đời?

Không phải, nào là cảm ơn đâu chỉ cuộc đời, còn cảm ơn cả thứ đã gắn kết con người với con người, rồi nào là nghĩ tới sự quan trọng của cuộc hội ngộ, tôi chưa từng một lần nhận thức được sự kỳ diệu có tên là “điều đương nhiên” đó.

Có được sự kỳ diệu như cuộc tái ngộ giữa bà Kiko và Shiro chính là nhờ những người bạn của bà đã chuyển tới viện dưỡng lão ở vùng Kanto đã trân trọng “tấm lòng của bà Kiko dành cho Shiro”.

Liệu tôi có trân trọng tấm lòng của một ai đó kiểu như thế không?

Liệu có điều kỳ diệu sẽ xảy ra đó là tôi có thể gặp lại người mẹ hiền, người em trai không gì thay thế được?

Shiro kêu “gừ rừ” trên đùi bà Sayo giờ đã chuyển sang nằm trên đùi của Shou Tarou. Và Shou Tarou đã nói với bà Kiko rằng:

“Bà ơi bà, bé Meo này là mèo mun, sao bà lại đặt nó tên là “Shiro”?”

Nếu Hiromu ở đây, chắc chắn cậu ấy cũng hỏi như thế giống Shou Tarou. Khi tôi đang nghĩ vậy thì bà Kiko, chủ của Shiro đã trả lời một câu làm tôi khá quan tâm.

“Cái tên “Shiro” đó không phải là do bà đặt cho nó đâu!”

“Dạ? Là thế sao bà?”

Shou Tarou ngơ ngác hỏi lại. Và rồi bà Kiko bắt đầu kể đầu đuôi câu chuyện liên quan tới cái tên đó.

“Shiro vốn là con mèo được sinh ra trong vườn của một nghệ nhân làm gốm nổi tiếng. Không hiểu sao bà vợ của ông ấy đã không thể để mắt, chăm sóc được cho nó nên đã mang tới nhà bà. Chồng bà khi còn sống mở phòng khám thú y nên bà ấy nghĩ nhà bà sẽ nhận nuôi giúp. Cộng cả mèo mẹ cả thảy là bốn con nhưng bà chia cho mấy nhà hàng xóm cùng nuôi, riêng con bị tật một bên mắt bẩm sinh bà đã giữ lại nuôi. Vì bà nghĩ nhà mình chuyên về thú y nên có điều kiện chữa mắt cho nó.”

Nghe tới đó, tôi thấy xốn xang trong lòng.

Là con mèo được sinh ra trong vườn của một nghệ nhân làm gốm? Cộng cả mèo mẹ cả thảy là bốn con? Trùng khớp với số lượng mẹ con mèo mun đã tới ở trong vườn nhà tôi đã sinh ra và lớn lên… Mèo mẹ đã đẻ năm mèo con nhưng một con đã chết khi ngã xuống ao nên cộng cả mèo mẹ lẫn mèo con là bốn con tất cả…

Mặc dù hình ảnh khu vườn tôi vẫn thường chạy xung quanh kia choán hết cả trong đầu tôi nhưng tôi không biết nên hỏi thế nào thì hơn và cứ thế nghe bà Kiko kể tiếp.

“Lâu lâu sau đó, có một người phụ nữ tới phòng khám nhà bà làm việc. Cô ấy đã từng có một quá khứ đau buồn…”

“Và rồi?” Tôi đệm thêm vào bằng thán từ đó khi bị cuốn theo câu chuyện của bà Kiko.

“Cô ấy đã có một đứa con trai nhỏ nhưng không thể nuôi nấng được vì còn phải chăm mẹ già và điều kiện kinh tế không cho phép nên đã để thằng bé đi làm con nuôi…”

“Con nuôi?” Shou Tarou vừa nghênh nghênh cổ vừa hỏi bà Kiko.

“Đúng. Tức là con mình được nhà khác nhận nuôi, giống anh học sinh của mẹ cháu đã nhận nuôi Shiro ấy cháu ạ. Cô ấy cứ lồng ghép con mèo mun bà nuôi ở nhà với đứa con trai đã cho đi làm con nuôi nên cứ thế theo tự nhiên đã gọi nó bằng cái tên của con trai mình là Shiro.”

“Vậy là con trai cô ấy tên là “Shiro”?”

Bà nhẹ nhàng trả lời “Đúng vậy!” trước câu hỏi đó của Shou Tarou.

Shou Tarou gật gù hiểu, còn tôi thì ngược lại, càng lúc tim càng đập nhanh hơn.

Không thể nhầm được… Nghệ nhân làm gốm đó chính là bố của tôi, còn người làm việc ở phòng khám thú y của bà Kiko là mẹ của Shiroh. Tôi nhớ cạnh nhà tôi có một phòng khám thú y nhưng vì hồi tôi học xong tiểu học, tôi không thấy biển treo ở đó nữa nên chưa từng vào đó lần nào.

Dù vậy, tôi cũng không ngờ mẹ của Shiroh lại làm ở chỗ gần đến thế… Với cả, không biết mối quan hệ giữa mẹ Shiroh và bố tôi rốt cuộc là gì?

Vừa lúc đó, Shou Tarou đã nói như này:

“Nhưng sao con trai của cô ấy lại tên giống tên đặt cho cún là “Shiro” vậy bà nhỉ?”

“Ha ha, đúng là thế. Nhưng “Shiro” không phải là tên khai sinh đâu.”

“Tên khai sinh? Tức là tên thật là khác hả bà?”

“Đúng đó cháu. Tên thật là… Bà xem nào, là gì ấy nhỉ…”

Trong đầu tôi tự dưng lẩm nhẩm thành tiếng một cái tên tôi tin chính là nó.

“Tên thật cậu bé đó là “Shiroh”.

Bà Kiko nhìn chăm chú vào khuôn mặt tôi đang giật thót mình rồi nói.

“Shiroh…? À không, không phải.”

“…!”

““Shiro” là phát âm theo tiếng địa phương. Cô ấy… tên cô ấy là Sayuri. Quê của Sayuri có đặc điểm là phát âm “Hiro” thành “Shiro”. Thế nên tên thật của cậu bé đó là “Hiroshi” thì phải… Không, có khi là “Hiromi”… Tóm lại là có chữ “mi” hay “mu” gì đó ở đằng sau… A, đúng, đúng, bà nhớ ra rồi, là Hiromu. Đúng, chuẩn rồi, cậu bé đó tên là Hiromu.”

Tôi có cảm giác trong tích tắc, thời gian đang ngưng lại. Và rồi tôi còn không định hình được mình đang ở đâu và đang làm gì nữa.

Lật lại tôi mới nhớ, cái tên “Shiroh” không phải do người nào đó nói cho tôi biết mà tự tôi suy ra trong đầu “Shiro” chính là “Shiroh” thì phải. Tên tôi cũng có chữ “roh” ở cuối nên chắc tôi cũng cho luôn chữ “roh” đó vào tên của em trai mình…

Khi tôi tốt nghiệp cấp ba, cũng có lần tôi tra lại sổ hộ khẩu ở ủy ban phường*. Tuy nhiên, tôi không thấy có tên của em trai ghi trong đó, và vì bố tôi cũng không nói tới chuyện đó nên cho tới tận bây giờ tôi vẫn không hề biết tên thật của “Shiro” là gì.

⚝ ♪ ⚝

Ở Nhật Bản không có đơn vị hành chính cấp phường, để độc giả dễ hình dung, người dịch đã dịch theo đơn vị hành chính có chức năng tương đương ở Việt Nam.

Ngồi bên cạnh tôi khi tôi đang thẫn thờ, Shou Tarou vừa vuốt con mèo vừa hỏi: “Hiromu… Có phải là anh Hiromu chỗ mình không nhỉ?” Thế là bà Kiko hỏi lại luôn: “Cháu biết con trai của Sayuri à?” Shou Tarou nhòm vào mặt tôi khi tôi đang cúi gằm và như khẳng định lại. “Có biết anh Goroh nhỉ?”

Bà Kiko thấy vậy liền nhìn về phía tôi và hỏi:

“Goroh…? Có khi nào cháu chính là con trai của nghệ nhân làm gốm Takeuchi?”

Tôi đã im lặng, gật đầu.

“Hóa ra là vậy. Sao lại có duyên đến thế chứ! Lần này lại chính tay cháu đưa lại cho bà con mèo mà mẹ cháu đã gửi bà… Chắc chắn, người mẹ đang ở trên thiên đường của cháu đã kéo chúng ta lại với nhau.”

“Mẹ cháu… đang ở trên thiên đường…?”

“Đúng, khi cô ấy vẫn còn trẻ. Goroh, chắc hẳn cháu cũng rất buồn khi mẹ mình mất sớm nhỉ? Đã thế chọn cách chết như thế càng… đáng buồn hơn…”

Tôi đã hoàn toàn không hiểu ý nghĩa câu nói vừa rồi của bà Kiko.

Mẹ tôi đã đưa em trai tôi đi khỏi nhà rồi sau đó mất tăm luôn, tôi chẳng bao giờ nghe được thông tin gì về mẹ nữa. Tôi đã nghĩ rằng chắc mẹ và em trai tôi đang vui vẻ sống ở đâu đó, thế mà mẹ đã mất ư? Lại còn chọn cách chết như thế… lẽ nào là…?

•••

“Này, Shiro. Mẹ con ấy…”

Tôi vừa ngồi dựa lưng vào chiếc ghế băng ở trong vườn bệnh viện vừa uống một hơi lon cà phê. Cùng lúc đó, bố tôi ngồi bên cạnh bắt đầu nói chuyện với vẻ mặt nghiêm túc.

“Hình như mẹ con cũng có về qua quê và giờ đang ở Fukushima thì phải.”

“Con không cần tìm hiểu người mẹ đã bỏ con đâu bố!”

“Như trước đây bố cũng đã nói với con rồi, mẹ Sayuri không hẳn là bỏ rơi con đâu. Lúc đó, mẹ con không có khả năng nuôi nấng con. Vì không thể đem lại cho con cả vật chất lẫn tinh thần nên mẹ con đã vừa mong một ngày nào đó hai mẹ con sẽ đoàn tụ vừa gửi lại con cho bố.”

“Mẹ của anh Goroh thì rất khó chịu vì bỗng một ngày lại phải nuôi thêm cả đứa con riêng của chồng mình với người tình của chồng mình…”

“Mẹ của Goroh nghĩ bố đã làm một việc tồi tệ… Chắc chắn ở thế giới bên kia, cô ấy đang hận bố lắm.”

“Ở thế giới bên kia…?”

“À, mẹ của Goroh đã mất lâu rồi.”

“Vốn thể chất của cô ấy cũng yếu nên cứ nhập viện rồi ra viện liên tục, chỉ vì bố mải mê với cuộc sống ích kỷ theo sở thích riêng của mình dẫn đến kết cục trái tim cô ấy đã tan nát… Và rồi… lúc con mèo con bị chết ở ao, con có nhớ mình đã bị mẹ Goroh tát không?”

“Ơ? Con đã bị mẹ anh Goroh tát? Chứ không phải là mẹ con à?”

“Mẹ con không phải là người lúc nào cũng chăm chăm giơ tay lên đánh. Tất nhiên, mẹ của anh Goroh cũng thế, bình thường cũng là người phụ nữ hiền lành. Nhưng khi tận mắt chứng kiến anh Goroh ngã xuống ao, đã vô thức giơ tay tát con như là đổ lỗi cho con. Chính giây phút tát con đó, cô ấy đã cảm nhận được giới hạn của chính mình. Cô ấy không còn tự tin nuôi Goroh và con nữa, đã gửi con vào trại trẻ mồ côi, và ngay sau đó… cô ấy đã nhảy từ cầu đi bộ xuống đường ray tàu điện. Người tồi tệ nhất chính là bố, vậy mà…”

Từ trước cho tới tận bây giờ, tôi vẫn cứ đinh ninh là bị mẹ mình ngược đãi. Nhưng thực ra chỉ đúng có một lần, với lại không phải tôi bị mẹ đẻ của mình mà bị mẹ của anh Goroh tát.

Và hơn cả, không biết anh Goroh có biết rằng mẹ đẻ mình đã mất hay chưa.

“Goroh-chan đã biết chuyện…”

“Chưa. Goroh vẫn nghĩ mẹ mình và em trai đang sống hạnh phúc bên nhau ở đâu đó. Bố sợ bị đổ lỗi nên đã không thể nói ra sự thật. Bố đúng là người bố tồi tệ…”

Bố tôi đã nghẹn ngào nói ra sự thật suốt bấy lâu nay giữ kín trong lòng.

Bố không phải là người tồi tệ mà là người yếu đuối. Bố đã không đủ dũng cảm đối mặt với sự thật, đánh mất sự tự tin, mượn rượu chạy trốn. Nói vậy chứ tôi nghĩ tội lỗi ông ấy gây ra không dễ gì được tha thứ. Nhưng tôi phải cho anh Goroh biết sự thật này đã. Nếu không, anh Goroh sẽ giống tôi, sẽ mãi mãi nghĩ rằng “mình là đứa con bị mẹ bỏ rơi”. Tôi cũng biết rằng đó sẽ là nỗi buồn còn làm lỗ hổng trong trái tim trở nên lớn hơn nữa. Tôi muốn “người anh trai” không gì thay thế được của mình không nghĩ như thế thêm một chút nào nữa.

“Shiro, mẹ con… Khoảng mười năm trước, Sayuri đã lấy được chứng chỉ điều dưỡng viên, giờ đang làm ở một viện dưỡng lão ở thành phố Tamura. Bố nghe nói mẹ con không lấy chồng, cứ thế ở một mình… Một trợ lý trước đây của bố đã nói cho bố như thế. Thế con có muốn thử gặp mẹ con một lần không?”

“Dạ? Giờ con sẽ gặp bà ấy với bộ mặt thế nào? Chẳng lẽ lại nói lâu không gặp mẹ, con là con trai mẹ đây à?”

Ấy, khoan. Thành phố Tamura à… Chính là nơi có viện dưỡng lão mà anh Goroh đang tới để trả lại con mèo mun…

Tôi nghĩ không thể tình cờ như thế được nhưng lỡ anh ấy gặp mẹ đẻ của tôi, rồi thế nào đó lại nói tới tôi… thì chẳng phải anh Goroh sẽ nghĩ mình đang bị bố và tôi lừa dối.

“Bố, thế tên của viện dưỡng lão đó là…”

“Hình như là “Viện dưỡng lão Opera” thì phải…”

Đó là tên của viện dưỡng lão mà anh Goroh đang đến để đưa lại con mèo mun.

Có lẽ giờ tôi không còn thời gian để chọn lựa giữa việc muốn gặp hay không muốn gặp mẹ đẻ của mình nữa. Nếu tôi không đi ngay bây giờ, rất có thể tôi sẽ mất đi lòng tin của anh Goroh đối với mình.

Chỉ có chuyện đó là tôi muốn tránh.

Tôi định bụng sẽ nói chuyện đã giấu kín suốt ba năm qua nói riêng và tất cả sự thật nói chung với anh Goroh nên đã đi khỏi bệnh viện bố đang ở, tiến thẳng tới viện dưỡng lão Opera.

•••

Bà Kiko, chủ của chú mèo mun đã nói cho tôi biết sự thật không còn phải giấu kín khi tôi đã lớn như thế này.

Sự thật là mẹ của tôi đã không còn ở trên thế giới này nữa. Và một sự thật nữa là mẹ tôi đã quyên sinh. Ký ức về một quá khứ mà tôi cứ đinh ninh là mẹ đã chọn em trai mình, dẫn đi khỏi nhà đó giờ đã được “phủ lên một lớp sơn mới”… Hơn tất cả, “Shiro”, người em trai là con riêng của bố với người tình lại chính là Hiromu… Người em trai trước đây đã cùng tôi chạy quanh khu vườn rộng đó lại chính là Hiromu… Trong lòng tôi đang lẫn lộn những cảm xúc khác nhau. Khi con mèo con chết đuối dưới ao, người đã bị mẹ tát rất mạnh vào má chính là Hiromu… Người đã làm mất đi nụ cười trên khuôn mặt mẹ cũng là Hiromu… Những hình ảnh của những ký ức đó cứ quay vòng vòng trong đầu tôi như chiếc đèn cù.

Không biết ngay từ đầu Hiromu biết được sự thật này sẽ nghĩ thế nào đây? Nếu Hiromu biết rằng tôi, người cho tới tận khi nãy vẫn là bạn, lại chính là anh trai mình thì… Từ giờ trở đi sẽ nói chuyện với nhau thế nào đây?

Shou Tarou đã không còn hứng thú nói chuyện nữa, đi ra khỏi phòng bà Kiko trở lại chỗ sảnh.

Chuyện là vậy rồi, còn mẹ đẻ của Hiromu giờ đang làm gì nhỉ? Thế rồi tôi đã hỏi thẳng bà Kiko.

“Bà Kiko này, mẹ của Hiromu sau đó đã đi đâu?”

“Sayuri ấy hả? Cô ấy là một người rất biết trước biết sau. Cô ấy nói là vì đúng lúc khó khăn nhất, bà đã dang tay giúp đỡ nên dù sau khi chồng bà mất, phòng khám thú y cũng đóng cửa, cô ấy vẫn ở lại nhà bà quán xuyến các việc giúp bà, như một người quản gia nhà bà vậy. Rồi tầm mười năm trước, cô ấy đã lấy được chứng chỉ điều dưỡng viên và ở cạnh chăm sóc bà cho tới tận bây giờ.”

“Nghĩa là…?”

“Sayuri đang làm việc ở đây.”

Nói tới đó, bà Sayuri mở cửa phòng, chỉ về phía hành lang và nói:

“Cháu nhìn kia, người đang đeo tạp dề hồng kia là Sayuri đấy.”

Tôi ló mặt ra ngoài hành lang, bắt gặp ánh mắt của “cô Sayuri” đang cầm giỏ đựng đồ giặt khá to.

Cô Sayuri, mẹ của Hiromu, tôi nghĩ tầm trên dưới năm mươi đó giống hệt Hiromu từ nước da trắng, vóc dáng cho tới đôi mắt tròn. Khi cô ấy nhoẻn cười với tôi đang nhìn theo, đôi mắt tròn hạnh nhân đó tạo thành hình vòng cung như trăng lưỡi liềm, rồi cô ấy chào tôi với giọng khá nhẹ nhàng: “Chào cậu!”

(Người phụ nữ này là trợ lý và cũng là người tình của bố tôi, vốn là một nghệ nhân làm gốm đây ư?…) Tôi không nói nặng tới mức người đó cũng là người đã dồn mẹ tôi tới cái chết nhưng không thể thay đổi được một điều rằng chính cô ấy đã làm khổ gia đình tôi quá nhiều. Nhưng tôi đã là người lớn, sắp sang tuổi ba mươi tới nơi rồi. Tới giờ, tôi không còn có ý định buộc tội cô ấy, nhưng nếu Hiromu có mặt ở đây… Cho dù Hiromu có là người vô tư tới mấy cũng sẽ điên lên là cái chắc. Tôi đã nghĩ vậy và cho rằng chúng tôi tạm chia tay nhau ở bến xe buýt là quá đúng.

Vừa mới nghĩ thế xong, tôi thấy có điện thoại của Hiromu gọi tới.

(Làm sao bây giờ… ? Liệu mình có thể nói như bình thường khi đang có nhiều cảm xúc lẫn lộn như thế này?)

Nhưng, tạm thời cứ để thế không nhấc máy thì cũng không đúng tự nhiên nên tôi đã ấn nút nhận cuộc gọi.

“Alô.”

“A, Goroh-chan? Anh đang ở đâu?”

“Anh vẫn đang ở viện dưỡng lão…”

“Vậy à, may quá! Em vừa mới tới, giờ đang ở hiên cửa của viện. Anh ra ngoài này với em được không?”

Nói xong, Hiromu đã tắt điện thoại luôn. Tôi nhận thấy giọng của Hiromu có gì đó trầm trầm hơn mọi khi nhưng có lẽ là do tôi nhầm thôi. Nhưng cậu ta nói là gặp bạn cũ cơ mà nhỉ, sao giờ lại tới đây? Tôi cứ thế trong đầu chứa đầy dấu chấm hỏi, đi ra ngoài khu trại.

Khi ra tới ngoài, tôi thấy Hiromu đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế băng đã cũ, hút thuốc lá.

“Goroh-chan, anh mệt lắm hả?”

“À, ừ.”

Kiểu gì thì kiểu, tôi vẫn không thể nhìn Hiromu như bình thường từ trước tới nay được. Vì tôi đang lẫn lộn cảm xúc, cảm xúc về người đang ở trước mặt tôi đây chính là em trai mình, và cảm xúc không biết làm thế nào để nói lại sự thật…

Hiromu gí điếu thuốc vào gạt tàn dập lửa, từ từ hít một hơi thật sâu rồi nói:

“Goroh-chan, em xin lỗi. Em đã dối anh.”

“Dối anh?”

“Vâng, em… thực ra em…”

Hiromu vừa cất lời nói tới đó thì cô Sayuri, mẹ của Hiromu đi từ trong viện ra. “Thế này, tôi định pha trà, nếu được, hai cậu vào cùng uống nhé? Chắc hai cậu đều thấm mệt sau chuyến đi dài rồi?”

Tôi nhanh chóng đáp lại “Cháu cảm ơn cô. Chúng cháu sẽ vào luôn!” rồi nhìn sang phía Hiromu. Khi ấy, Hiromu đã cảm nhận được điều gì đó, cứ đưa mắt dõi theo dáng đi đằng sau của cô Sayuri.

“Goroh-chan, có khi đó là mẹ em cũng nên.”

“Sao? Cậu… biết rồi ư?”

“Anh nói là biết rồi? Nghĩa là anh…. anh cũng đã biết?”

Chúng tôi nói cho nhau những thông tin của nhau và tiết lộ hết sự thật.

Chiếc gạt tàn bên cạnh ghế băng chất đầy tàn thuốc lá chúng tôi vừa hút.

Có lẽ chú mèo mun đã dẫn dắt chúng tôi tới con đường của sự thật khi mà tới một lúc nào đó vẫn phải đối mặt.

Hiromu lấy điếu thuốc cuối cùng trong bao thuốc, vẫn quay lưng lại với tôi, nói:

“Goroh-chan, có phải thật tốt khi em… được sinh ra không?”

Tôi đã không biết trả lời luôn lúc ấy sao cho phải.

•••

Hai mươi năm trước, tôi đã đem lòng yêu một người không được phép yêu.

Tôi, với mục tiêu trở thành đệ tử của nghệ nhân làm gốm có tên Takeuchi Masahiro, đã từ Shitamachi của thủ đô Tokyo đến thẳng nhà riêng của nghệ nhân ở Fukushima. Lúc đó, tất nhiên tôi rất trong sáng, chỉ chăm chăm muốn học nghề làm gốm mà thôi.

May cho tôi là vừa có một người trợ lý giúp việc vặt linh tinh xin nghỉ xong, nên tôi đã được nhận vào làm các việc vặt.

Thầy Takeuchi có một người vợ xinh đẹp yêu cây, yêu hoa và một cậu con trai đang học tiểu học tên là Goroh. Tôi vừa đọc sách cho Goroh nghe, thỉnh thoảng ngó xem bài tập cậu ấy làm, vừa học làm gốm dưới sự hướng dẫn của thầy. Tuy nhiên, trong những tháng ngày ấy, dần dà tôi đã đơn phương nảy sinh tình cảm trên mức thầy trò với thầy.

Tất nhiên, tôi không bộc lộ cảm xúc đó của mình. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng nếu tôi làm chuyện đó, tôi sẽ không được phụ việc nữa và hơn cả là có tình cảm với người đã có vợ con đàng hoàng là không được phép. Thế nhưng, tôi đã không thể giấu lòng mình. Càng giấu chặt đến mấy thì cảm xúc trong tôi càng trỗi dậy, trào dâng.

Và rồi, tôi đã không thể cưỡng lại nổi bản thân khi ngày qua ngày, tình cảm của tôi dành cho thầy càng mãnh liệt, tôi đã không ở tại nhà thầy nữa, quyết định đi thuê một căn hộ gần đó.

Chuyện xảy ra ngay sau từ lần đó. Tôi bị ốm nặng hơn nên bẵng đi nhiều ngày tôi không qua nhà của thầy, nhưng tới một ngày, tờ báo địa phương đã ngỏ ý muốn thầy viết một bài báo, vì thế mà thầy đã liên lạc muốn bàn với tôi về chuyện đó.

Thầy muốn tôi đọc thử bài báo thầy đã viết vì biết tôi vốn là phóng viên của tờ báo phát miễn phí khi ở Shitamachi của Tokyo. Khi tôi làm việc ở tờ báo đó, tình cờ ở triển lãm gốm tôi đến lấy tin bài, tôi đã nhìn thấy những tác phẩm của thầy Takeuchi và đã bị chúng cuốn hút. Sau đó, tôi đã tự học cách làm gốm và nuôi một quyết tâm lớn: tới Fukushima nơi có thầy.

Thấy thầy liên lạc với tôi nói là muốn tôi đọc thử mẫu bài báo, dù vẫn đang chênh choáng tới mức không hiểu có phải là nhiệt độ trong người tăng lên hay không, tôi vẫn vội vàng thay quần áo, mời thầy vào căn phòng chật hẹp chỉ khoảng sáu tatami.

Từ đó, trong quá trình chỉnh sửa bản thảo cho thầy thêm một số lần, chúng tôi đã bắt đầu sa vào mối quan hệ trái luân thường đạo lý.

Tôi cảm thấy như mắc nợ khi nhìn thấy khuôn mặt của vợ và Goroh, con trai thầy, nên đã nghỉ việc, tiếp tục sống chuỗi ngày chỉ ngồi trong căn phòng rộng sáu tatami để chờ thầy.

Khi cuộc sống kiểu như thế kéo dài được ba tháng, tôi nhận được liên lạc từ mẹ tôi đang sống một mình ở Tokyo. Bệnh tình của mẹ đã nặng lên, cần phải mổ ngay.

Tôi đã gấp rút sửa soạn về Tokyo luôn.

Tuy mẹ tôi đã trải qua cuộc phẫu thuật ổn thỏa, nhưng lại bị biến chứng sang hai tay, hai chân, bác sĩ nói là bà cần có người chăm, nên tôi không thể quay lại Fukushima được nữa. Cùng lúc đó, tôi nghĩ chắc chắn ông trời đã trừng phạt tôi khi đã làm trái luân thường đạo lý…

Tôi đã bỏ không căn hộ vốn chỉ để chờ thầy tới, dốc hết thời gian chăm sóc mẹ. Và thế là mối quan hệ của tôi với thầy cũng không hẳn do người nào cắt đứt mà cứ thế tự nhiên kết thúc.

Khi tôi thấy mẹ tôi cũng khỏe lên nhờ có sự chăm sóc của mình, tôi mới biết có một sinh linh bé bỏng đang ở trong bụng mình.

Chẳng có lẽ… Tôi trộm nghĩ và đã đi khám ở viện, khi bác sĩ thông báo “Chúc mừng cô, cô đã có em bé được ba tháng rồi!”, tôi đã bỏ qua cảm giác gọi là “phải làm sao đây” mà chạm ngay tới ngưỡng cảm giác vui sướng. Thông qua em bé trong bụng, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của người thầy mình yêu thương, người tôi nghĩ là không bao giờ có thể gặp lại.

Vào mùa thu năm sau, tôi đã sinh hạ một bé trai kháu khỉnh. Lúc ấy, mẹ tôi vốn đã phản đối việc tôi quyết định đẻ, giờ cứ mỗi lần ngắm mặt em bé là lại cười tươi.

Và tôi lấy một chữ trong tên của thầy để đặt tên cho con là: “Hiromu”. Hiromu đã đem lại nguồn sáng hy vọng cho mẹ tôi, người đang phải vất vả trị liệu phục hồi sức khỏe và cho cả tôi khi đang thấm mệt vì hỗ trợ, chăm sóc cho bà.

Hai năm sau kể từ ngày đó, mẹ tôi đã hồi phục hẳn sức khỏe và giúp tôi trông Hiromu, để tôi đi làm bán thời gian.

Mẹ tôi lớn lên ở Shitamachi nên hay phát âm tên Hiromu thành “Shiromu”, và thế là mọi người xung quanh vẫn cứ hay gọi là “Shiro-kun” hoặc “Shiro”, thành ra không biết tự lúc nào có cách gọi tên cố định luôn là thế.

Nhưng những tháng ngày yên bình, hạnh phúc đó không kéo dài mãi được.

Vào mùa đông khi Hiromu được ba tuổi, mẹ tôi bước sang tuổi bảy mươi đã bị bệnh mất trí nhớ. Không lâu trước đó, tôi đã cảm thấy hơi là lạ nhưng tới lúc này bệnh đã nặng hơn hẳn, tới mức ai nhìn cũng cảm nhận được luôn là “không được bình thường cho lắm”.

Tôi mất bố từ lúc còn nhỏ, trước khi tôi tới Fukushima, hai mẹ con vẫn ở cùng nhau suốt, mẹ lúc nào cũng cổ vũ, động viên tôi thực hiện ước mơ của mình, luôn cố gắng hết mức để cho tôi làm những gì mình thích ngay trong chuyện học chính hay chuyện đi học thêm. Vì thế trong khả năng có thể của mình, tôi muốn báo hiếu mẹ, nên đã tiếp tục một lần nữa bên cạnh chăm sóc mẹ. Nói vậy chứ thực tế đâu có đơn giản mỗi thế, tiền cần để chi cho việc thăm khám, viện phí cứ ngày càng nhiều, tôi càng gặp khó khăn hơn cả về kinh tế lẫn sức khỏe để chăm sóc một đứa con.

Tôi đã nén sự hổ thẹn, viết thư cho thầy Takeuchi. Tôi kể hết nào là chuyện tôi sinh Hiromu, nào là chuyện chăm mẹ ốm, và tới cả chuyện nợ nần…

Thầy đã nói muốn hỗ trợ tôi trong khả năng có thể, thỉnh thoảng kết hợp lên Tokyo thăm nom và chơi với Hiromu luôn.

Tôi có cảm giác mình đang quay ngược về quãng thời gian trước đây nhưng tôi của hiện tại đây chỉ tìm ra được mỗi một cách là dựa vào thầy mà thôi. Chỉ có lối này thôi… Tôi vừa tự nhủ như thế vừa cứ thế duy trì cuộc sống không lường được hậu quả.

Và mùa đông năm ấy, chính thầy đã ngỏ ý muốn mang Hiromu đi.

Thực tế đúng là quá khó khi cùng lúc vừa chăm sóc mẹ già ốm, vừa nuôi con mọn là Hiromu. Tôi không dư dả tiền bạc để đưa mẹ vào viện dưỡng lão và cũng không biết quyết định gửi Hiromu vào trại trẻ mồ côi có đúng hay không. Sau khi trăn trở rất nhiều, tôi đã quyết định gửi Hiromu tới ở nhà thầy. Tôi đã hỏi liệu gia đình thầy có chấp nhận không thì thầy chỉ trả lời “Không vấn đề gì…”, nhưng nếu nghĩ cho hạnh phúc của Hiromu thì để Hiromu được nuôi nấng, dạy dỗ ở ngôi nhà lớn đó sẽ hơn. Hiromu có ở với tôi đi nữa thì cũng gần như chẳng bao giờ có thời gian được tôi chăm sóc, quan tâm, và tôi cũng không thể đọc sách cho con nghe.

Hơn tất cả, Hiromu tới nhà thầy ở, sẽ có cả người anh chung dòng máu. Goroh là một cậu bé hiền lành, chắc chắn sẽ yêu quý Hiromu. Có lẽ đó toàn là suy nghĩ theo hướng có lợi nhưng thực sự lúc đó, tôi chỉ có thể cầu mong sẽ là như vậy.

Tôi đã quyết định gửi Hiromu cho thầy Takeuchi. Với điều kiện là tới một lúc nào đó hai mẹ con sẽ đoàn tụ với nhau, chứ không phải dưới hình thức là con nuôi mãi, chỉ là tạm thời gửi nuôi một thời gian thôi.

Và vào dịp Giáng sinh khi Hiromu tròn ba tuổi, thầy đã tới đón Hiromu đi.

Tôi đã ôm chặt Hiromu bé bỏng lần cuối. Tôi vừa ước rằng Hiromu sẽ không bao giờ quên hơi ấm này… vừa ôm chặt Hiromu hơn nữa.

Và nửa năm sau, tôi lại trỗi dậy niềm khao khát được nhìn thấy khuôn mặt của Hiromu, nên đã quyết định đưa mẹ vào viện dưỡng lão nhờ trông hộ chỉ một ngày thôi.

Sau khi gửi mẹ cho điều dưỡng viên, tôi đã mua vé xe buýt đêm bằng số tiền tiết kiệm ít ỏi, hướng về ngôi nhà của thầy Takeuchi nơi Hiromu đang ở.

Sáng sớm hôm đó, tôi rón rén ngó vào khu vườn, đập vào mắt tôi là hình ảnh Hiromu đang nựng con mèo mun con ở gần ao cá rộng.

“Shiro…”

Tôi đã ứa nước mắt. Và tôi lại trào dâng cảm xúc muốn ôm chặt lấy con. Nhưng nếu tôi ích kỷ, chỉ nghĩ về phía mình mà đột nhiên xuất hiện, Hiromu sẽ khó xử. Tôi đã thầm nhủ trong lòng “Chỉ nhìn thôi, chỉ nhìn qua thế thôi!” và quay về Tokyo.

Một năm sau, mẹ tôi bị đột quỵ và sang thế giới khác. Mẹ đã từ bỏ cuộc đời này quá nhanh. Tôi, khi còn trơ trọi một mình, đã nghĩ về cuộc đời mình sắp tới đây. Từ trước tới giờ, vì tôi đã sống chỉ với một suy nghĩ rằng “Sống ra sao trong những ngày đó đây?” nên bỗng dưng tôi trở nên đơn độc có một mình thế này, đã không thể nghĩ nổi chuyện tương lai ngay được.

Bẵng đi một thời gian chỉ làm việc theo kiểu chỉ là làm thôi, cứ thế cùng lỗ hổng lớn trong trái tim mình. Khi sống cuộc sống như thế tôi đã chỉ toàn nghĩ về Hiromu.

Có lẽ tôi không thể đem lại một cuộc sống no ấm đầy đủ cho Hiromu và giờ cũng chưa thể đón Hiromu được.

Sau khi lo liệu phần tro cốt của mẹ xong, tôi đã quyết định gọi điện cho thầy Takeuchi. Nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng trả lời tự động từ đầu dây bên kia: “Số điện thoại này giờ không còn được sử dụng nữa.”

(Chắc có lẽ thầy vẫn cùng Hiromu sống thuận hòa ở chỗ mới…)

Mấy tháng nay tôi đã không nhận được liên lạc gì từ thầy Takeuchi nhưng vì tôi tự cho là không có tin tức thông báo gì nghĩa là bình yên. Chính điều này có lẽ là hình phạt dẫn tôi tới điều tôi nghĩ chủ quan, một phía chỉ có lợi cho mình.

Không, việc tôi vốn nghĩ tới một lúc nào đó sẽ có thể sống cùng với Hiromu đối với tôi chính là nguồn ánh sáng hi vọng nhưng có lẽ tất cả điều đó lại là điều mong ước chỉ nghĩ cho mình mà thôi…

Đầu tiên là mẹ tôi rời xa tôi, rồi đến con trai giờ không biết đang ở đâu, tôi rơi vào trạng thái đơn độc, lạc lõng.

Cứ sống một mình ở Tokyo như thế này thực sự quá cô đơn… Tôi đã quyết định tới sống ở Fukushima, nơi chí ít có thể cảm nhận được hơi thở của Hiromu.

Xong việc chuyển tới Fukushima, tiện lúc đi tìm công việc mới, tôi đã lén đi qua trước căn nhà của thầy Takeuchi. Và rồi tôi thấy căn nhà đã bị bán đi, chẳng có dáng vẻ gì là có người đang ở cả. Tôi có cảm giác mình như bị mọi người bỏ lại, và khi đang lảo đảo bước đi, tôi nhìn thấy có tờ giấy dán trên cửa phòng khám thú y ghi là: “Tìm người làm bán thời gian”.

Trước hiên nhà có một con mèo mun bị tật một bên mắt đang liêm láp. Tôi đã nhớ tới hình ảnh Hiromu vuốt ve mèo con ở khu vườn nhà thầy Takeuchi. Không hiểu sao như bị gì đó hút hồn cứ thế bước vào phòng khám thú y đó, nói rằng mình đang đi tìm việc. Khi tôi trình bày hết nào là do đã từng chăm mẹ ốm đau nên quen việc chăm sóc, nào là trước đây tôi đã từng sống ở Fukushima, rồi tôi đang cần tiền để tới một lúc nào đó cùng sống với con trai mình, bà vợ ông chủ phòng khám đã nói với tôi: “Nếu được cô cứ làm việc ở nhà tôi thử xem?” Thế là từ đó, tôi đã dốc hết sức làm việc với tâm trạng như được tái sinh.

Tới một ngày, nhân chuyện nói về con mèo mun đang được nuôi tại phòng khám, tôi đã nghe câu chuyện từ trước lúc tôi tới đây và hết sức bất ngờ.

“Con mèo con này là con mèo được sinh ra tại vườn của một nghệ nhân làm gốm nổi tiếng, nhưng vợ của ông ấy đã không thể chăm sóc được nên mang đến nhà chúng tôi đấy.”

Tại vườn của nghệ nhân làm gốm…? Tôi nhớ tới hình ảnh Hiromu vuốt ve mèo con ở khu vườn nhà thầy Takeuchi.

Con mèo này chính là con mèo vợ thầy Takeuchi mang tới đây… Điều đó có nghĩa là đây cũng là con mèo được Hiromu vuốt ve vào ngày tôi tới ngó nghiêng tình hình.

“Shiro…”

Tôi bế con mèo mun bị tật một bên mắt lên, nhẹ nhàng ôm. Tôi ôm con mèo để có thể cảm nhận được hơi ấm của Shiro thông qua nó.

Bà Kiko, vợ của ông chủ phòng khám thú y khi nhìn thấy cảnh đó đã nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, hỏi thăm nỗi niềm tôi cất giữ sâu trong lòng. Tôi kể hết bắt đầu từ mối tình ngang trái cho tới những vất vả khổ cực tôi đã gánh… Rồi bà Kiko đã kể cho tôi nghe chuyện nhà thầy Takeuchi bán đi ra sao. Vì vợ của thầy đã tự tử nên thầy không làm việc, suốt ngày uống rượu say mèm, phải bán cả nhà cả cửa… Tôi đã không thể không chịu trách nhiệm về mình. Chắc chắn vợ của thầy Takeuchi vì chuyện phải chấp nhận Hiromu mà đã phải chịu đựng nỗi phiền muộn, ưu sầu không thể tưởng tượng được.

Liệu tôi sống có được không?

Bà Kiko tiếp tục nhẹ nhàng xoa vào lưng tôi khi tôi vừa ôm con mèo mun vừa òa khóc. Và bà đã đón nhận tất cả cuộc đời của tôi bao gồm cả quá khứ đó.

Con mèo mun không có tên gọi cố định, lúc thì được gọi là “bé mun”, lúc thì là “bé miu” nên tôi đã được bà Kiko cho đặt tên nó là “Shiro”, và tôi vừa chữa bên mắt bị tật của nó vừa chăm sóc nó rất cẩn thận.

Vài năm sau đó, chồng bà Kiko cũng là ông chủ phòng khám thú y qua đời. Tôi nghĩ vì ông bà ấy đã thương yêu tôi, coi tôi như con gái ruột của mình nên giờ là lúc tới lượt tôi chăm nom bà Kiko… Tôi đã quyết định sống cùng bà Kiko chỉ còn đơn độc một mình sau khi chồng bà mất. Tôi định bụng sẽ báo hiếu bà Kiko, người đã cứu vớt tôi từ vực sâu của nỗi buồn.

Quãng mười năm sau khi tôi tới mảnh đất Fukushima này, tôi đã vận dụng kinh nghiệm khi chăm sóc mẹ mình và thi đỗ lấy chứng chỉ điều dưỡng viên. Và chuyện xảy ra ngay sau đó. Khu Đông Bắc Nhật Bản nơi chúng tôi đang sống bị một trận động đất lớn, rất nhiều nhà cửa đổ nát. Lúc đó, vì không được đem theo động vật tới nơi sơ tán, tôi đã phải rớt nước mắt để “Shiro” lại để đi sơ tán. Sau khi vừa vuốt đầu Shiro vừa nói “Nhất định chúng ta sẽ tới đón cậu!”, tôi và bà Kiko đã vừa liên tục vẫy tay vừa hướng về nơi sơ tán.

Nhưng mấy ngày sau đó, khi tôi cùng bà Kiko quay trở lại nhà thì không thấy Shiro đâu cả.

Tôi và bà ngực thắt lại với cảm giác như lúc mất đi gia đình. Ngày nối tiếp ngày, chúng tôi liên tục đi tìm nhưng vẫn không thể gặp lại Shiro, hoàn toàn mất phương hướng. Và rồi chúng tôi cầu cho Shiro vẫn còn sống.

Sau một thời gian sống ở chỗ sơ tán, tới một ngày, bà Kiko đã quyết định đi đến ở trong viện dưỡng lão. Tới bây giờ tôi không muốn rời xa bà Kiko, người gắn bó như mẹ mình nên đã quyết định làm điều dưỡng viên ở viện dưỡng lão nơi bà Kiko vào ở.

Thế là cũng đã ba năm trôi qua kể từ lúc tôi và bà Kiko cùng vào ở trong viện dưỡng lão.

Sự tàn khốc của thảm họa vẫn còn rất nặng nề, tình trạng thiếu cơ sở vật chất cũng như thiếu điều dưỡng viên vẫn tiếp tục nên sẽ phải giảm số người, phân bổ bớt sang các vùng Kansai và Kanto.

Chính vì thế tôi định tổ chức bữa tiệc chia tay những cụ sẽ phải rời nơi này nên khi tôi tra cứu thực đơn các món phù hợp cho một bữa tiệc trên mạng internet, tôi đã tìm thấy blog của chị Kadokura, người đang mở lớp dạy nấu ăn ở vùng Kanto.

Vì tôi cũng đã nhiều lần nhìn thấy món ăn của chị Kadokura ở các tạp chí nên tôi đã đọc khá chăm chú blog đó.

Trong số những bức ảnh do con trai chị Kadokura chụp, có một bức ảnh chụp một con mèo giống hệt “Shiro” đã thất lạc sau vụ động đất.

Tôi đọc bài viết thì hóa ra là con mèo mun bị tật một bên mắt đã được một học trò của chị Kadokura nhận nuôi trong “Lễ chuyển giao”… Và điều ngạc nhiên không chỉ dừng ở đó. Tôi còn thấy cả bức ảnh một cậu thanh niên tóc nhuộm vàng đang giơ tay hình chữ V cùng với con trai của chị Kadokura ở trước quán Pachinko. Có cả dòng chữ chú thích ghi ở đó là: “Người anh thân thiết, Hiromu.”

Hiro… mu…? Chàng thanh niên trong bức ảnh chính là con trai mình… Hiromu ư?

Tôi nghi ngờ không thể có sự ngẫu nhiên như thế này được nên đã kiểm tra thêm những bức ảnh đăng ở các trang khác. Có cả bức ảnh ghi dòng chữ “Goroh-chan và anh Hiromu” nên tôi càng khẳng định chàng thanh niên trước mắt tôi đây không thể nhầm được chính là Hiromu, con trai tôi. Thêm nữa, cả hai anh em giờ đang vui vẻ bên nhau khiến tôi càng mừng hơn.

Tôi cảm giác như khoảnh khắc này là một điều kỳ diệu. Con trai Hiromu đã thất lạc của tôi giờ đang sống khỏe mạnh ở vùng Kanto…

Tôi nhớ tới hơi ấm của Hiromu khi ôm chặt con lần cuối vào ngày Giáng sinh cách đây mười mấy năm.

Mẹ muốn gặp con…

Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng được, mẹ muốn gặp Hiromu của mẹ…

Liệu có cách nào có thể gặp con mà không bị lộ là tôi hay không?

Tôi vừa nghĩ vừa tiếp tục đọc blog của chị Kadokura, và biết trước quán Pachinko nơi Goroh đang làm có một cuốn “Sổ tìm chủ nuôi”.

Tôi đã thầm nghĩ: “Đây rồi!” Tôi vội nhờ tới sự giúp đỡ của bạn bà Kiko đang sống ở vùng Kanto dán ảnh của mèo mun Shiro, đăng tìm hộ. Tôi đã đặt hết hy vọng vào chú mèo mun Shiro, mong rằng Shiro sẽ làm cho mẹ con tôi xích lại gần nhau…

Độ mấy ngày sau, có một người phụ nữ tên là Yumiko đang phụ trách cuốn “Sổ tìm chủ nuôi” đã gọi điện tới.

Cô ấy đã hỏi “Có phải ở bụng chú mèo mun chị đang tìm có mảng lông màu trắng giống con gấu mèo hay không?” và tôi đã không chần chừ, trả lời ngay là: “Đúng!”

Và thế là ngày hôm nay, con trai của chị Kadokura cầm bức ảnh chụp chú mèo mun Shiro tới viện dưỡng lão này.

Chúng tôi xem bức ảnh và khẳng định đó chính là mèo mun Shiro. Rồi mấy tiếng sau, chúng tôi nhận được thông báo là sẽ có hai cậu thanh niên mang mèo mun Shiro tới.

Khi tôi nói lại thông tin đó cho Shou Tarou, con trai của chị Kadokura, cậu ấy đã nói luôn: “Đó chính là Goroh-chan và anh Hiromu đấy!”

Tôi thầm cảm ơn Shiro. Vậy là tôi sẽ có thể gặp được Hiromu… Hơn nữa, lại còn vào đúng đêm Giáng sinh giống ngày đó, ngày đã trở thành ngày chia ly… Chính Shiro đã kéo Hiromu lại gần tôi… Shiro đã buộc sợi tơ hồng kỳ diệu giúp tôi… Tôi đã không ngăn nổi tim đập rộn ràng.

Mấy tiếng sau, Goroh đã xuất hiện với vóc dáng là một thanh niên trưởng thành. Đương nhiên là cậu ấy không nhận ra tôi. Cậu ấy có nói người đi cùng mình là Hiromu đã tạm chia tay ở bến xe buýt Kooriyama. Ôi cuộc đời, đâu hẳn là suôn sẻ như ta nghĩ… Tôi vừa nản chí vừa tiếp tục làm việc thì lại nhìn thấy một cậu thanh niên tóc vàng, dáng gầy mảnh đang đứng ở cửa ra vào.

Là Shiro…

Không thể nhầm được, đó chính là Hiromu… con trai tôi.

Cái dáng đang cùng Goroh hút thuốc lá trông giống bố là thầy Takeuchi đến thế. Rốt cuộc tôi sẽ gặp con trai với khuôn mặt như thế nào đây? Không là cứ thế chỉ giao lại Shiro xong là cả hai sẽ về luôn mất. Nếu vậy thì thật có lỗi với Shiro khi đã cất công kéo con trai tôi tới đây.

Tôi đã tới gần hai anh em, bình tĩnh cất giọng nói:

“Thế này, tôi định pha trà, nếu được, hai cậu vào cùng uống nhé? Chắc hai cậu đều thấm mệt sau chuyến đi dài rồi?”

Tôi hồi hộp tới mức như thể nghe rõ cả tiếng tim đang đập thình thịch.

Rồi tôi đóng cửa lại, nhanh chóng đi đun nước.

•••

“Goroh-chan, có phải thật tốt khi em… được sinh ra không?”

Chúng tôi quay trở lại bên trong khi tôi vẫn chưa thể trả lời câu hỏi đó của Hiromu.

Tôi đang lúng túng chăng? Tại sao tôi không thể nói rằng: “Cứ sinh ra trên đời ắt hẳn là tốt rồi!” Sẽ không có hình phạt nào cho việc Hiromu đã sinh ra. Tôi biết điều đó. Nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, điều tôi cứ đinh ninh “từ trước tới giờ” rằng em trai và mẹ đang sống hạnh phúc với nhau đó đã được “phủ lên một lớp sơn mới” nên sự tồn tại của “người em trai yêu dấu” trong tôi cũng bắt đầu thay đổi.

Nguyên nhân số một khiến mẹ tôi tự vẫn rốt cuộc là gì vậy? Khi tưới cây, tưới hoa ở khu vườn rộng, mẹ tôi lúc nào cũng cười tươi. Giờ ngẫm lại, có thể nói là từ lúc Hiromu tới ở nhà tôi, nụ cười ấy trên khuôn mặt mẹ đã biến mất. Không, người đã gây ra chuyện đó chính là bố tôi khi để có con với người tình của mình nên Hiromu không có lỗi gì ở đây cả. Cho dù với tư cách bạn bè hay là em trai tôi đi nữa, Hiromu vẫn mãi mãi là “một anh chàng tốt”. Dù quá khứ của tôi có được viết lại đi nữa, con người Hiromu không hề thay đổi.

Vậy tại sao tôi vẫn muộn phiền? Không phải là không thể tha thứ cho Hiromu. Hay chăng chỉ là tôi không thể tha thứ cho số mệnh của bản thân mình?

Tôi cứ liên tục vừa tự hỏi tự trả lời như thế vừa ngồi trên ghế ở phòng ăn, nhâm nhi chén trà cô Sayuri, mẹ của Hiromu vừa rót cho.

Ai là xấu đây? Tại ai mà các thành viên trong gia đình tan tác mỗi người một nơi?

Khi vẫn chưa có câu trả lời, tôi liếc nhìn khuôn mặt khi nhìn ngang của Hiromu đang ngồi uống trà bên cạnh, thấy đúng là Hiromu có khóe mắt giống hệt mẹ cậu ấy, cô Sayuri. Trong ánh mắt tôi đưa sang nhìn Hiromu đó, có hình ảnh cô Sayuri đang nói chuyện với các cụ ở trại.

Cô ấy vừa hàn huyên những chuyện linh tinh, vừa lúc tung túi hạt, lúc gấp giấy, với đôi mắt hiền dịu khi cười như vầng trăng lưỡi liềm cô trò chuyện chan hòa bình đẳng với mọi người.

Đúng lúc đó, ngồi bên cạnh tôi khi tôi đang uống chén trà, Hiromu đứng bật dậy, đi về phía cô Sayuri. Rồi Hiromu nói với cô Sayuri từ đằng sau lưng khi cô đang ngồi trên sàn:

“Gì đây… Bà là người tốt ư?”

Cô Sayuri quay lại phía Hiromu, hỏi “Sao cơ?” rồi từ từ đứng dậy.

Cô Sayuri dáng người bé nhỏ, mảnh mai ngước nhìn Hiromu, im lặng.

“Nếu bà xấu xa hẳn đi có phải tốt hơn không…”

Tôi không hiểu Hiromu đang muốn nói điều gì.

Cô Sayuri có vẻ đã đoán được rằng Hiromu nhận ra mình là mẹ, điềm tĩnh hỏi: “Tại sao vậy?”

Hiromu bị hỏi lại như thế, với vẻ mặt không biết là đang tức giận hay đang buồn, nói thẳng luôn một mạch.

“Là vì, tôi thật sự tiếc nuối. Nếu người mẹ đã vứt bỏ tôi là một người tốt, tôi đã muốn chơi nhiều hơn với mẹ lúc còn nhỏ xíu, ước gì tôi được sống cùng với mẹ…”

“Shiro…”

“Vì sao bà lại cười với đôi mắt hiền dịu như thế? Vì sao bà lại được mọi người yêu mến như thế? Mẹ của tôi phải là người xấu xa, độc ác chứ! Nếu không… Nếu không… tôi không thể căm hận bà được!”

Hiromu đã xả hết những nỗi niềm đã cất giữ suốt hai mươi năm qua, nước mắt ròng ròng.

Cô Sayuri, mẹ của Hiromu cũng vừa khóc nức nở vừa nhận lấy hết những câu nói đó của Hiromu.

“Mẹ xin lỗi con… Shiro… Mẹ xin lỗi vì đã để con rời xa vòng tay mẹ… Con cứ hận mẹ cũng được, không sao đâu…”

Hiromu đã trả lời lại cô Sayuri đang ôm mặt òa khóc.

“Tôi không hận bà.”

“…”

“Tôi sống cho tới tận lúc này luôn với một suy nghĩ đến một lúc nào đó sẽ chứng tỏ cho bà thấy, cho bà “biết mặt”, chứ không hề hận bà.”

“… Tại sao vậy?”

“Vì tôi biết nếu hận chính là thất bại. Nếu cứ tiếp tục hận, tôi sẽ không thể sống là chính tôi được. Vì tôi không muốn trở thành người chỉ có bị cuộc đời người khác chi phối nên tôi không hận bà. hơn nữa…”

“… Hơn nữa?”

“Vì duy có một chuyện tôi muốn cảm ơn bà.”

“…”

“Có lần bà đã ôm chặt lấy tôi đúng không?”

“Vào đúng ngày Giáng sinh… lúc con ba tuổi…”

“Lúc đó, tôi đã thấy cực kì ấm áp. Tôi cũng từng có lúc nghĩ hay là mình thôi không sống nữa nhưng tôi lại nhớ tới hơi ấm lúc đó, lại trào dâng một sức mạnh lạ kì, khiến tôi vượt qua mọi nỗi buồn đến thế nào đi nữa. Vì thế, tôi cảm ơn bà vì đã cho tôi sức mạnh tuyệt vời đó…”

“Shiro… Con vẫn nhớ ngày hôm đó sao con? Nhớ cái ôm của mẹ ngày đó ư… Chính hơi ấm của con lúc đó đã nâng đỡ mẹ suốt thời gian dài qua. Cho dù mẹ có gặp những chuyện đau khổ đến mấy, mẹ vẫn không quên được hơi ấm của Shiro nên mới có thể sống tới tận bây giờ. Mẹ không ngờ hai mẹ con mình lại có chung một suy nghĩ đó… Mẹ cảm ơn con, con vẫn nhớ lần đó… mẹ cảm ơn con…”

Hiromu ngồi phịch xuống bên cạnh cô Sayuri, đặt tay lên vai rồi nói:

“Con tha thứ cho mẹ. Vì thế mẹ cứ sống với cuộc sống của mẹ đi. Vì con cũng sẽ sống với cuộc sống của con… Nhé, mẹ!”

Hiromu nhoẻn cười hiền dịu với đôi mắt như vầng trăng lưỡi liềm, giống hệt cô Sayuri. Rồi Hiromu hai tay ôm trọn cô Sayuri, cả hai cùng cảm nhận hơi ấm của nhau sau hai mươi năm.

“Nếu hận chính là thất bại.” Câu nói đó cứ quay vòng vòng trong đầu tôi.

Rồi Hiromu đứng lên, tiếp tục nhìn về phía cô Sayuri nói:

“À, đúng đúng. Còn một việc con quên nói.”

Cô Sayuri lau nước mắt, ngước nhìn Hiromu lắng nghe.

“Con cảm ơn mẹ… vì mẹ đã sinh ra con. Không biết bao nhiêu lần con băn khoăn liệu mình sinh ra có là tốt không, nhưng nhờ gặp được Goroh-chan mà con đã có thể nghĩ rằng cuộc đời mình đâu phải là thứ bỏ đi, có thể đối với Goroh-chan, con là sự tồn tại phức tạp nhưng đúng là với con, dù ở tuổi nào đi nữa, Goroh-chan vẫn mãi là “người anh trai” con vô cùng yêu thương. Có thể nói đó là người bạn thân có chung dòng máu của một người trên thế giới này. Con có thể gặp được người anh trai siêu phàm đó chính là nhờ có mẹ đã sinh ra con…”

Tôi bắt đầu thấy nghẹn ngào trong lòng.

Không có ai trên đời này không phạm sai lầm.

Tha thứ và được tha thứ, chúng tôi vẫn tiếp tục sống.

“Này, Hiromu. Anh nói một câu này có được không?”

“Sao thế Goroh-chan?”

“Em định gọi anh là “Goroh-chan” đến khi nào nữa?”

Hiromu lại trở về với một Hiromu dễ xuôi theo lòng người khác như mọi khi, nói “Anh trai!” rồi ghé đầu vào tôi.

Có lẽ cuộc đời tôi đã bắt đầu từ dưới cả con số không. Nhưng đó tuyệt nhiên không phải là điều bất hạnh. Tôi có thể cảm nhận được gấp mười, gấp trăm lần niềm hạnh phúc mà mọi người thấy đó là “điều đương nhiên”. Tôi không hề đổ lỗi cho ai khi thất bại, thật lòng tôi đã nghĩ như vậy.

Thế rồi, Hiromu vốn không dám sờ mèo, giờ đây lại bế mèo mun Shiro lên, vừa nhẹ nhàng vuốt vừa nói:

“Cậu thật là vĩ đại. Xin lỗi cậu vì lúc đó anh đã không thể cứu được người anh em của cậu khỏi ao.”

Shiro như hiểu những lời nói đó, từ từ chớp mắt.

Sinh ra trên cuộc đời này là điều kỳ diệu.

Sống tới ngày hôm nay cũng là điều kỳ diệu.

Con người sinh ra vì điều gì?

Con người tại sao phải sống?

Liệu những người bình thường bé nhỏ sẽ làm được những gì?

Những chú mèo đã chỉ cho chúng tôi những điều quý giá khi chúng tôi đang lạc dưới đáy vực của nỗi buồn.

Tôi trộm nghĩ, giờ đây chúng tôi sẽ sống hết mình và nhờ đó sẽ có thể tạo ra được những điều kỳ diệu…

HẾT

« Lùi
Tiến »