Lần đầu tiên tôi được ăn mì trường thọ.
Tôi nói: "Từ trước đến giờ chưa từng có ai tổ chức sinh nhật cho tôi."
Khi đó tôi đã nghĩ, Khương Khoáng sau này, chỉ cần không giết người phóng hỏa, tôi đều có thể tha thứ.
Ở tuổi 28, tôi không thể tha thứ cho Khương Khoáng.
Người đàn ông im lặng.
Anh ta bắt đầu kể: "Lần đầu tiên anh gặp Thương Tố Tuyết, cô ấy ngồi cô đơn bên lề đường, lạnh đến run rẩy."
"Không biết tại sao, anh lại nghĩ đến em."
Anh ta khó khăn nói: "Anh đã tự nhắc nhở bản thân... rằng hai người trông không giống nhau chút nào."
"Cho nên anh đã phớt lờ cô ấy, đưa cô ấy đến một nơi không nhìn thấy."
Đêm đó, Khương Khoáng đã uống rượu.
Chưa ngồi được 10 phút...
Khi Thương Tố Tuyết lúng túng ôm mặt bò dậy khỏi mặt đất, Khương Khoáng thấy ánh mắt bất lực đó, ánh mắt mà anh đã nhìn thấy vô số lần trên mặt Yến Tinh.
Đều là ánh mắt ấy.
Lại giúp Thương Tố Tuyết một lần nữa.
Khương Khoáng sau khi nhận điện thoại của Yến Tinh, mấy giây dừng lại đó là để tìm cớ cho việc mình chưa về nhà.
Nhưng mấy chữ cuối bị đôi môi người phụ nữ chặn lại.
Hai tay vòng qua vai anh.
Khương Khoáng buộc phải ngẩng đầu lên, giọng nói nén lại sự khó chịu.
Sau khi cúp máy, anh kéo cô ta ra, bực bội nói: "Em có biết mình đang làm gì không?"
Trên cánh tay, ngực, eo cô ta đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ.
"Đến cả anh cũng chê bai em sao?"
Khương Khoáng im lặng rất lâu.
Rồi để lại một tấm thẻ.
Vốn dĩ anh giữ lại để mua túi xách cho Yến Tinh.
Nắp nồi rung bần bật.
Tôi vừa chạm vào.
Khương Khoáng hoảng hốt.
Tôi bỗng dưng kích động: "Đừng đụng vào tôi!"
Ánh mắt tràn đầy đau thương.
"Được không?" Tôi lùi lại mấy bước.
"Khương Khoáng."
Một đám nhân viên đột ngột xông vào.
"Mau tắt camera đi!"
Người đàn ông nhìn về phía tôi với vẻ bàng hoàng.
Cuộc đối thoại của chúng tôi trong bếp đều bị livestream gián tiếp ra ngoài.
Lần đầu tiên tôi được ăn mì trường thọ.
Tôi nói: "Từ trước đến giờ chưa từng có ai tổ chức sinh nhật cho tôi."
Khi đó tôi đã nghĩ, Khương Khoáng sau này, chỉ cần không giết người phóng hỏa, tôi đều có thể tha thứ.
Ở tuổi 28, tôi không thể tha thứ cho Khương Khoáng.
Người đàn ông im lặng.
Anh ta bắt đầu kể: "Lần đầu tiên anh gặp Thương Tố Tuyết, cô ấy ngồi cô đơn bên lề đường, lạnh đến run rẩy."
"Không biết tại sao, anh lại nghĩ đến em."
Anh ta khó khăn nói: "Anh đã tự nhắc nhở bản thân... rằng hai người trông không giống nhau chút nào."
"Cho nên anh đã phớt lờ cô ấy, đưa cô ấy đến một nơi không nhìn thấy."
Đêm đó, Khương Khoáng đã uống rượu.
Chưa ngồi được 10 phút...
Khi Thương Tố Tuyết lúng túng ôm mặt bò dậy khỏi mặt đất, Khương Khoáng thấy ánh mắt bất lực đó, ánh mắt mà anh đã nhìn thấy vô số lần trên mặt Yến Tinh.
Đều là ánh mắt ấy.
Lại giúp Thương Tố Tuyết một lần nữa.
Khương Khoáng sau khi nhận điện thoại của Yến Tinh, mấy giây dừng lại đó là để tìm cớ cho việc mình chưa về nhà.
Nhưng mấy chữ cuối bị đôi môi người phụ nữ chặn lại.
Hai tay vòng qua vai anh.
Khương Khoáng buộc phải ngẩng đầu lên, giọng nói nén lại sự khó chịu.
Sau khi cúp máy, anh kéo cô ta ra, bực bội nói: "Em có biết mình đang làm gì không?"
Trên cánh tay, ngực, eo cô ta đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ.
"Đến cả anh cũng chê bai em sao?"
Khương Khoáng im lặng rất lâu.
Rồi để lại một tấm thẻ.
Vốn dĩ anh giữ lại để mua túi xách cho Yến Tinh.
Nắp nồi rung bần bật.
Tôi vừa chạm vào.
Khương Khoáng hoảng hốt.
Tôi bỗng dưng kích động: "Đừng đụng vào tôi!"
Ánh mắt tràn đầy đau thương.
"Được không?" Tôi lùi lại mấy bước.
"Khương Khoáng."
Một đám nhân viên đột ngột xông vào.
"Mau tắt camera đi!"
Người đàn ông nhìn về phía tôi với vẻ bàng hoàng.
Cuộc đối thoại của chúng tôi trong bếp đều bị livestream gián tiếp ra ngoài.