Gương Vỡ Chẳng Lành

Lượt đọc: 406 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Khương Khoáng dùng giọng lạnh nhạt nói: Diêm Tinh.

Năm năm trước chính là lúc Khương Khoáng nổi tiếng nhất.

Nhưng lại bất chấp sự khuyên ngăn của tất cả mọi người.

Chỉ sau một đêm.

Sự chửi bới, quay lưng "cắn" ngược của những fan cuồng.

Thay phiên nhau bao vây.

Đối mặt với tất cả những khó khăn ngoài tầm kiểm soát này.

Năm đó.

Ban đầu anh ấy còn an ủi tôi.

Nhưng sau này.

Không có phim để đóng không phải là nghiêm trọng nhất.

Khương Khoáng chỉ có thể nhận những vai phụ có vài câu thoại.

Tôi đã sảy thai rồi.

Là Khương Khoáng phải "dày mặt" đi mượn người quản lý.

Anh ấy mất fan quá nghiêm trọng.

Tiền bạc gần như đều đổ vào khoản này.

Khương Khoáng hình như không còn giới hạn nữa.

Bắt đầu dính vào những tật xấu trên bàn rượu.

Còn mắc phải căn bệnh dạ dày không thể hồi phục.

Thế là tôi dứt khoát không đi làm nữa.

Năm này qua năm khác.

Khương Khoáng về nhà ngày càng muộn.

Không còn kèm theo những từ xưng hô như "em yêu", "bà xã"... nữa.

Dù trong lòng có cảm giác hụt hẫng.

Cuối cùng.

Cái khoảnh khắc đỉnh cao được vạn người săn đón đó.

Nhận giải đến mỏi tay.

Trừ việc anh ấy không còn yêu tôi nữa.

Cho nên Khương Khoáng trở thành người đập cửa bỏ đi.

Nhìn thấy bó hoa anh ấy quên mang đi.

Xin lỗi thầy Khương.

Khiến anh suýt chút nữa trễ chuyến bay.

Tố Tuyết.

Khoảnh khắc đó.

Tôi tìm Weibo của Thương Tố Tuyết.

Vì công ty Khương Khoáng xử lý kịp thời.

Weibo gần đây cô ta đăng là ảnh bóng hai người.

Chiếc nhẫn trên đó sáng chói mắt.

Tôi dùng tiền làm thêm để mua.

Vậy mà Khương Khoáng lại xem như bảo bối.

Có người ở khu vực bình luận mắng cô ta là kẻ thứ ba.

Khi tải lại.

Tôi bấm mở tin nhắn riêng của Thương Tố Tuyết.

không?

Cô ta trả lời.

Khương Khoáng dùng giọng lạnh nhạt nói: Diêm Tinh.

Năm năm trước chính là lúc Khương Khoáng nổi tiếng nhất.

Nhưng lại bất chấp sự khuyên ngăn của tất cả mọi người.

Chỉ sau một đêm.

Sự chửi bới, quay lưng "cắn" ngược của những fan cuồng.

Thay phiên nhau bao vây.

Đối mặt với tất cả những khó khăn ngoài tầm kiểm soát này.

Năm đó.

Ban đầu anh ấy còn an ủi tôi.

Nhưng sau này.

Không có phim để đóng không phải là nghiêm trọng nhất.

Khương Khoáng chỉ có thể nhận những vai phụ có vài câu thoại.

Tôi đã sảy thai rồi.

Là Khương Khoáng phải "dày mặt" đi mượn người quản lý.

Anh ấy mất fan quá nghiêm trọng.

Tiền bạc gần như đều đổ vào khoản này.

Khương Khoáng hình như không còn giới hạn nữa.

Bắt đầu dính vào những tật xấu trên bàn rượu.

Còn mắc phải căn bệnh dạ dày không thể hồi phục.

Thế là tôi dứt khoát không đi làm nữa.

Năm này qua năm khác.

Khương Khoáng về nhà ngày càng muộn.

Không còn kèm theo những từ xưng hô như "em yêu", "bà xã"... nữa.

Dù trong lòng có cảm giác hụt hẫng.

Cuối cùng.

Cái khoảnh khắc đỉnh cao được vạn người săn đón đó.

Nhận giải đến mỏi tay.

Trừ việc anh ấy không còn yêu tôi nữa.

Cho nên Khương Khoáng trở thành người đập cửa bỏ đi.

Nhìn thấy bó hoa anh ấy quên mang đi.

Xin lỗi thầy Khương.

Khiến anh suýt chút nữa trễ chuyến bay.

Tố Tuyết.

Khoảnh khắc đó.

Tôi tìm Weibo của Thương Tố Tuyết.

Vì công ty Khương Khoáng xử lý kịp thời.

Weibo gần đây cô ta đăng là ảnh bóng hai người.

Chiếc nhẫn trên đó sáng chói mắt.

Tôi dùng tiền làm thêm để mua.

Vậy mà Khương Khoáng lại xem như bảo bối.

Có người ở khu vực bình luận mắng cô ta là kẻ thứ ba.

Khi tải lại.

Tôi bấm mở tin nhắn riêng của Thương Tố Tuyết.

không?

Cô ta trả lời.

« Lùi
Tiến »