Gương Vỡ Chẳng Lành

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Tay tôi run rẩy.

Một bàn tay rắn chắc nắm lấy cánh tay tôi.

Người đàn ông hơi cúi người.

Là một luật sư.

Không đầu không cuối hỏi một câu: Giết người sẽ bị xử mấy năm?

Anh ta đưa cho tôi một bản hợp đồng.

Liền mất hứng, dời mắt đi.

Khương Khoáng đồng ý ly hôn rồi.

Hy vọng em có thể đợi bộ phim này của anh ấy được công chiếu thuận lợi xong.

Không dễ dàng gì.

Thì vụ ngoại tình trước đây, vốn chỉ là tin đồn vô căn cứ.

Tôi cười lạnh.

Lúc ở bên ngoài tìm cảm giác mạnh.

Người quản lý bị nghẹn lời.

Thật ra, hai người cũng không cần phải đến mức này.

Anh ấy chỉ là phạm sai lầm thôi.

Anh ấy đã đuổi Thương Tố Tuyết đi.

Khi tôi đến.

Anh ấy nói.

Tình cảm của hai người lại đi đến bước đường này.

Đã bắt đầu hối hận rồi.

Bây giờ ly hôn thì thật đáng tiếc.

Anh có phải biết từ rất sớm rồi không?

Khương Khoáng định làm gì thì sao có thể giấu được anh ta?

Tôi dùng giọng điệu mỉa mai nói.

...Năm xưa, tôi để xin đạo diễn cho gã một cơ hội, đã quỳ xuống uống rượu đến nôn thốc nôn tháo, nôn xong lại uống...

Khương Khoáng vẫn luôn nghĩ lần sảy thai của tôi là do bản thân gã gây ra.

Tôi đã dặn người quản lý giấu kín sự thật, không muốn để gã chịu thêm đả kích.

Về đến nhà, Khương Khoáng ôm lấy tôi thất thần, thẫn thờ.

Gã nói rất nhiều lời để tôi vui lòng.

Gã còn nhắc đến tên của con, và cả sau này con học ở đâu nữa.

Hợp đồng, tôi đã ký rồi.

Chỉ cần tôi đợi đến khi phim của Khương Khoáng chiếu xong mới ly hôn.

Tôi nghĩ bụng, rất hời.

Năm xưa, giữa tiền đồ và tôi, gã đã chọn tôi.

Tối đến, Khương Khoáng gửi tin nhắn tới.

Tay tôi run rẩy.

Một bàn tay rắn chắc nắm lấy cánh tay tôi.

Người đàn ông hơi cúi người.

Là một luật sư.

Không đầu không cuối hỏi một câu: Giết người sẽ bị xử mấy năm?

Anh ta đưa cho tôi một bản hợp đồng.

Liền mất hứng, dời mắt đi.

Khương Khoáng đồng ý ly hôn rồi.

Hy vọng em có thể đợi bộ phim này của anh ấy được công chiếu thuận lợi xong.

Không dễ dàng gì.

Thì vụ ngoại tình trước đây, vốn chỉ là tin đồn vô căn cứ.

Tôi cười lạnh.

Lúc ở bên ngoài tìm cảm giác mạnh.

Người quản lý bị nghẹn lời.

Thật ra, hai người cũng không cần phải đến mức này.

Anh ấy chỉ là phạm sai lầm thôi.

Anh ấy đã đuổi Thương Tố Tuyết đi.

Khi tôi đến.

Anh ấy nói.

Tình cảm của hai người lại đi đến bước đường này.

Đã bắt đầu hối hận rồi.

Bây giờ ly hôn thì thật đáng tiếc.

Anh có phải biết từ rất sớm rồi không?

Khương Khoáng định làm gì thì sao có thể giấu được anh ta?

Tôi dùng giọng điệu mỉa mai nói.

...Năm xưa, tôi để xin đạo diễn cho gã một cơ hội, đã quỳ xuống uống rượu đến nôn thốc nôn tháo, nôn xong lại uống...

Khương Khoáng vẫn luôn nghĩ lần sảy thai của tôi là do bản thân gã gây ra.

Tôi đã dặn người quản lý giấu kín sự thật, không muốn để gã chịu thêm đả kích.

Về đến nhà, Khương Khoáng ôm lấy tôi thất thần, thẫn thờ.

Gã nói rất nhiều lời để tôi vui lòng.

Gã còn nhắc đến tên của con, và cả sau này con học ở đâu nữa.

Hợp đồng, tôi đã ký rồi.

Chỉ cần tôi đợi đến khi phim của Khương Khoáng chiếu xong mới ly hôn.

Tôi nghĩ bụng, rất hời.

Năm xưa, giữa tiền đồ và tôi, gã đã chọn tôi.

Tối đến, Khương Khoáng gửi tin nhắn tới.

« Lùi
Tiến »