Gương Vỡ Chẳng Lành

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Ở góc cô ta không nhìn thấy, tay tôi siết chặt tay nắm cửa đến trắng bệch.

"Vậy tôi chúc anh ta không sinh được."

"Khương Khoáng nói rồi, đây là đứa con quan trọng nhất của anh ấy."

Tôi biết Thương Tố Tuyết đến là để ép tôi ly hôn nhanh lên.

Thật ra, là vì bản thân cô ta thôi.

Người phụ nữ đó mở video đã chuẩn bị sẵn.

Mở đầu cảnh quay là Thương Tố Tuyết đang chiếu vào tay mình.

Rồi nghe cô ta nói: "Anh nói có thể cho em bất cứ thứ gì, vậy còn chiếc nhẫn này thì sao?"

Anh ta dựa vào đầu giường hút thuốc.

"Không đáng giá, em lấy làm gì?"

"Không phải."

"Em xứng đáng với người tốt hơn."

Tôi im lặng nhìn.

"...anh gặp một người nghe nói xem bói rất chuẩn."

"Ông ta nói cô ấy khắc cả song thân, khắc phu... ai đụng vào người đó xui xẻo."

Lâu sau, người đàn ông từ từ nói: "Tin rồi."

Khương Khoáng nói: "Thế thì anh cũng quá đáng thương rồi."

Thương Tố Tuyết lệch người đi, ôm mặt.

Tôi bình tĩnh đến đáng sợ.

Cô ta giơ tay muốn đánh trả.

"Nếu cô hiểu tôi, chắc nên biết... trước đây tôi chưa từng thua ai khi đánh nhau."

Thương Tố Tuyết không dám để cái thai xảy ra sơ suất, nghiến răng nghiến lợi bỏ đi.

...rằng sẽ phải tham gia một chương trình tạp kỹ về các cặp vợ chồng cùng Khương Khoáng.

Người quản lý vẻ mặt khó xử.

Công ty mới dùng đến hạ sách này.

Khương Khoáng ngồi một bên, không ngẩng đầu lên, vẫn nghịch điện thoại.

Người quản lý nói: "Bên công ty đồng ý trả thù lao cho chị."

Tôi đính chính lại lời anh ta: "Đó là phí tổn thất tinh thần."

Khương Khoáng xuất hiện đột ngột, khiến fan không kịp trở tay.

Họ mắng Khương Khoáng mười phần, mắng tôi thì gấp đôi.

Ở góc cô ta không nhìn thấy, tay tôi siết chặt tay nắm cửa đến trắng bệch.

"Vậy tôi chúc anh ta không sinh được."

"Khương Khoáng nói rồi, đây là đứa con quan trọng nhất của anh ấy."

Tôi biết Thương Tố Tuyết đến là để ép tôi ly hôn nhanh lên.

Thật ra, là vì bản thân cô ta thôi.

Người phụ nữ đó mở video đã chuẩn bị sẵn.

Mở đầu cảnh quay là Thương Tố Tuyết đang chiếu vào tay mình.

Rồi nghe cô ta nói: "Anh nói có thể cho em bất cứ thứ gì, vậy còn chiếc nhẫn này thì sao?"

Anh ta dựa vào đầu giường hút thuốc.

"Không đáng giá, em lấy làm gì?"

"Không phải."

"Em xứng đáng với người tốt hơn."

Tôi im lặng nhìn.

"...anh gặp một người nghe nói xem bói rất chuẩn."

"Ông ta nói cô ấy khắc cả song thân, khắc phu... ai đụng vào người đó xui xẻo."

Lâu sau, người đàn ông từ từ nói: "Tin rồi."

Khương Khoáng nói: "Thế thì anh cũng quá đáng thương rồi."

Thương Tố Tuyết lệch người đi, ôm mặt.

Tôi bình tĩnh đến đáng sợ.

Cô ta giơ tay muốn đánh trả.

"Nếu cô hiểu tôi, chắc nên biết... trước đây tôi chưa từng thua ai khi đánh nhau."

Thương Tố Tuyết không dám để cái thai xảy ra sơ suất, nghiến răng nghiến lợi bỏ đi.

...rằng sẽ phải tham gia một chương trình tạp kỹ về các cặp vợ chồng cùng Khương Khoáng.

Người quản lý vẻ mặt khó xử.

Công ty mới dùng đến hạ sách này.

Khương Khoáng ngồi một bên, không ngẩng đầu lên, vẫn nghịch điện thoại.

Người quản lý nói: "Bên công ty đồng ý trả thù lao cho chị."

Tôi đính chính lại lời anh ta: "Đó là phí tổn thất tinh thần."

Khương Khoáng xuất hiện đột ngột, khiến fan không kịp trở tay.

Họ mắng Khương Khoáng mười phần, mắng tôi thì gấp đôi.

« Lùi
Tiến »