22.
Từ tối hôm qua đến giờ, tôi chỉ ngủ được hai tiếng, mọi người đều mơ màng bị đưa đi.
23.
Trong hầm trú ẩn, có người dân vì không có đồ ăn mà chết đói; có người bất chấp nguy hiểm ra ngoài tìm thức ăn rồi không bao giờ trở lại; có thai phụ chuyển dạ, nhưng vì không có môi trường sinh nở tốt nên tử vong do mất máu quá nhiều.
Chưa được mấy ngày, trong hầm trú ẩn xuất hiện rất nhiều sĩ quan mặc đồ vàng nói những tiếng chúng tôi không hiểu.
Vợ tư rất nhanh trí, thấy tình hình không ổn, cô ấy vội bảo chúng tôi bôi bụi lên mặt.
Họ dùng tiếng Trung ngọng nghịu hỏi mọi người ai là vợ của Giang Lễ?
Viên sĩ quan cầm đầu lại nói, nếu chúng tôi không nói thì họ sẽ bắt đầu giết từng người một, cho đến khi giết hết tất cả người dân mới thôi.
26.
Câu này tôi định nói thay vợ cả, tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng cô ấy vẫn đứng lên đối mặt với bọn họ.
22.
Từ tối hôm qua đến giờ, tôi chỉ ngủ được hai tiếng, mọi người đều mơ màng bị đưa đi.
23.
Trong hầm trú ẩn, có người dân vì không có đồ ăn mà chết đói; có người bất chấp nguy hiểm ra ngoài tìm thức ăn rồi không bao giờ trở lại; có thai phụ chuyển dạ, nhưng vì không có môi trường sinh nở tốt nên tử vong do mất máu quá nhiều.
Chưa được mấy ngày, trong hầm trú ẩn xuất hiện rất nhiều sĩ quan mặc đồ vàng nói những tiếng chúng tôi không hiểu.
Vợ tư rất nhanh trí, thấy tình hình không ổn, cô ấy vội bảo chúng tôi bôi bụi lên mặt.
Họ dùng tiếng Trung ngọng nghịu hỏi mọi người ai là vợ của Giang Lễ?
Viên sĩ quan cầm đầu lại nói, nếu chúng tôi không nói thì họ sẽ bắt đầu giết từng người một, cho đến khi giết hết tất cả người dân mới thôi.
26.
Câu này tôi định nói thay vợ cả, tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng cô ấy vẫn đứng lên đối mặt với bọn họ.
Họ trói vợ cả lại định đưa cô ấy đi thì bất ngờ nhìn thấy vợ hai đang ngồi xổm trong góc.
Những tên sĩ quan đó nhìn cô ấy với ánh mắt dâm ô, vợ hai sợ hãi lập tức cúi đầu.
Bọn họ dùng tiếng Trung ngọng nghịu, giọng điệu dâm đãng nói một lần nữa.
28.
Họ lôi vợ hai ra.
Cô ấy là người có thể bị phát hiện ngay trong đám đông.
29.
Khi bọn họ đi xa, cô ấy mới từ từ buông tay,
"Tôi nên cứu họ, chúng ta nên cứu họ."
30.
Giờ cô ấy đang đứng như trời trồng, mặt mày tái nhợt như bị bệnh:
Tôi chưa thể chết, tôi chưa thể chết được.
Chúng tôi bị trói lên xe, có ba chiếc xe: Một xe chở phụ nữ, một xe chở trẻ em, một xe chở đàn ông.
Ba chiếc xe đi về những hướng khác nhau.
33.
Tôi lớn lên trong sân nhà ở quê, luôn nghĩ rằng trên đời này chỉ có người nói tiếng của chúng ta.
Trước đây kiến thức của tôi quá hạn hẹp, tôi chỉ biết ngồi xe kéo mỗi ngày, đúng giờ đúng điểm đến ngõ nhỏ ăn bánh bao mà thôi.
Người Nhật... Chúng tôi bị người Nhật bắt cóc.
35.
Anh ấy có chết hay chưa?
Chúng tôi còn có thể trở lại mảnh đất này không?
Lúc ngồi trên xe của người Nhật, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, thậm chí tôi còn tưởng tượng ra hình ảnh của mình sau khi chết.
Sau đó tôi chỉ nhớ có người đến cứu chúng tôi.
Hình như tôi bị người ta đâm trúng rồi ngất đi, xung quanh ồn ào quá, tôi cảm thấy mình sắp chết rồi.
Tôi không phải bị đâm ngất, hình như tôi đã bị trúng một phát đạn, nhưng lại không cảm thấy đau, tuy nhiên máu cứ tuôn ra khỏi cơ thể.
Thôi kệ, chết thì chết vậy, tôi cũng chẳng vướng bận gì, cha không thương, mẹ không yêu, lấy Giang Lễ cũng chẳng được sủng ái.
Thôi vậy, mí mắt tôi nặng trĩu rồi khép lại, tôi chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi nằm mơ, trong mơ bến Thượng Hải có một trận tuyết lớn.
máu nhuộm đỏ cả con phố.
Hỗn loạn, đường phố vô cùng hỗn loạn, Thượng Hải vô cùng hỗn loạn, những cảnh sát từng bảo vệ dân lành giờ lại trở thành tay sai cho giặc, không ngờ họ lại cùng kẻ thù sát hại đồng bào của mình, ngay cả binh lính quân thống nhất cũng đồng ý hợp tác với chúng.
Đã lâu lắm rồi tôi chưa từng thấy tuyết...
Hôm nay là tròn một tháng tôi được Hứa Tri Ngôn cứu.
Hứa Tri Ngôn nói tôi mạng lớn, thực ra tôi cũng nghĩ vậy.
Những tên sĩ quan đó nhìn cô ấy với ánh mắt dâm ô, vợ hai sợ hãi lập tức cúi đầu.
Bọn họ dùng tiếng Trung ngọng nghịu, giọng điệu dâm đãng nói một lần nữa.
28.
Họ lôi vợ hai ra.
Cô ấy là người có thể bị phát hiện ngay trong đám đông.
29.
Khi bọn họ đi xa, cô ấy mới từ từ buông tay,
"Tôi nên cứu họ, chúng ta nên cứu họ."
30.
Giờ cô ấy đang đứng như trời trồng, mặt mày tái nhợt như bị bệnh:
Tôi chưa thể chết, tôi chưa thể chết được.
Chúng tôi bị trói lên xe, có ba chiếc xe: Một xe chở phụ nữ, một xe chở trẻ em, một xe chở đàn ông.
Ba chiếc xe đi về những hướng khác nhau.
33.
Tôi lớn lên trong sân nhà ở quê, luôn nghĩ rằng trên đời này chỉ có người nói tiếng của chúng ta.
Trước đây kiến thức của tôi quá hạn hẹp, tôi chỉ biết ngồi xe kéo mỗi ngày, đúng giờ đúng điểm đến ngõ nhỏ ăn bánh bao mà thôi.
Người Nhật... Chúng tôi bị người Nhật bắt cóc.
35.
Anh ấy có chết hay chưa?
Chúng tôi còn có thể trở lại mảnh đất này không?
Lúc ngồi trên xe của người Nhật, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, thậm chí tôi còn tưởng tượng ra hình ảnh của mình sau khi chết.
Sau đó tôi chỉ nhớ có người đến cứu chúng tôi.
Hình như tôi bị người ta đâm trúng rồi ngất đi, xung quanh ồn ào quá, tôi cảm thấy mình sắp chết rồi.
Tôi không phải bị đâm ngất, hình như tôi đã bị trúng một phát đạn, nhưng lại không cảm thấy đau, tuy nhiên máu cứ tuôn ra khỏi cơ thể.
Thôi kệ, chết thì chết vậy, tôi cũng chẳng vướng bận gì, cha không thương, mẹ không yêu, lấy Giang Lễ cũng chẳng được sủng ái.
Thôi vậy, mí mắt tôi nặng trĩu rồi khép lại, tôi chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi nằm mơ, trong mơ bến Thượng Hải có một trận tuyết lớn.
máu nhuộm đỏ cả con phố.
Hỗn loạn, đường phố vô cùng hỗn loạn, Thượng Hải vô cùng hỗn loạn, những cảnh sát từng bảo vệ dân lành giờ lại trở thành tay sai cho giặc, không ngờ họ lại cùng kẻ thù sát hại đồng bào của mình, ngay cả binh lính quân thống nhất cũng đồng ý hợp tác với chúng.
Đã lâu lắm rồi tôi chưa từng thấy tuyết...
Hôm nay là tròn một tháng tôi được Hứa Tri Ngôn cứu.
Hứa Tri Ngôn nói tôi mạng lớn, thực ra tôi cũng nghĩ vậy.