88.
Tôi lập tức bàn bạc với Hứa Tri Ngôn, ở phía đối diện bến cảng có một tòa tháp đồng hồ, lúc đó tôi có thể leo lên đó mai phục, đợi Morimura Sachiko xuống thuyền thì tôi sẽ bắn một phát kết liễu cô ấy.
Mười giờ, thuyền của Morimura Sachiko đúng giờ cập bến Thượng Hải.
90.
Không đúng, không đúng!
91.
92.
93.
94.
95.
96.
Tại sao tôi vẫn chưa ra tay?
Tôi đã ngắm bắn cô ấy rồi, nhưng tôi lại không thể bóp cò.
97.
Sao cô ấy lại gật đầu mỉm cười với tôi?
Cô ấy nhận ra tôi rồi.
99.
Vì sao tôi lại khóc?
100.
101.
102.
Giang Lễ không kịp nghĩ ngợi gì, tổ chức đội phá bom của quân thống và lập tức lên đường.
Hứa Tri Ngôn cũng vội vã bị trường gọi về, tôi vốn định về trường cùng anh ấy, nhưng Hứa Tri Ngôn bảo tôi về nhà khóa cửa cẩn thận, ở yên trong nhà và đừng đi đâu cả.
Một là để đảm bảo an toàn cho tôi, hai là không để lộ thân phận.
Tôi nghe lời về nhà, nhưng trong lòng vẫn lo lắng bất an.
Tôi đi tới đi lui trong vô thức, chỉ mong Giang Lễ và Hứa Tri Ngôn đều bình an.
"Cốc cốc cốc!"
Có phải Hứa Tri Ngôn về rồi không?
Tôi vội vàng chạy ra từ phòng, dù có vấp ngã cũng chẳng để ý gì.
Nhưng người tới không phải Hứa Tri Ngôn, cũng không phải Giang Lễ, mà là vợ hai, giờ đã trở thành Morimura Sachiko.
Khi mở cửa, tôi đã chắc chắn đối phương là cô ấy.
Cô ấy ôm chầm lấy tôi, lại một lần nữa khóc nức nở.
110.
Cô ấy vừa khóc vừa nói:
"Sau đó họ còn thả chó cắn cô ấy, cô ấy ngồi trên ghế tra tấn, nhìn tôi với ánh mắt vô hồn. Tôi cầu xin Masuda Jiro tha cho cô ấy, nhưng hắn lại quay sang nhắm vào tôi."
"Sau đó Masuda Jiro ép tôi đổi tên, đưa tôi đến Tokyo học nghệ thuật cùng các kỹ nữ. Họ khinh thường tôi là người Trung Quốc, hầu như ngày nào tôi cũng bị đánh đập."
"Cô nói cho tôi biết có cách nào để giết Masuda Jiro đi, tôi muốn giết tên súc sinh đó. A Tiện, hắn đã làm tôi trở nên dơ bẩn."
111.
"Đối ngoại, Masuda Jiro nói tôi là hôn thê của hắn, nhưng hắn rất biến thái và đáng sợ. Tối qua khi tôi định ám sát hắn, hắn đã phát hiện rồi đè tôi xuống đất, đá đấm tôi tới tấp. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa, nhân lúc hắn đến nhà thờ, tôi mới tranh thủ cơ hội này thoát khỏi tầm mắt của lính canh rồi chạy đến tìm cô."
"A Tiện, tôi buồn lắm, tôi thực sự rất buồn."
88.
Tôi lập tức bàn bạc với Hứa Tri Ngôn, ở phía đối diện bến cảng có một tòa tháp đồng hồ, lúc đó tôi có thể leo lên đó mai phục, đợi Morimura Sachiko xuống thuyền thì tôi sẽ bắn một phát kết liễu cô ấy.
Mười giờ, thuyền của Morimura Sachiko đúng giờ cập bến Thượng Hải.
90.
Không đúng, không đúng!
91.
92.
93.
94.
95.
96.
Tại sao tôi vẫn chưa ra tay?
Tôi đã ngắm bắn cô ấy rồi, nhưng tôi lại không thể bóp cò.
97.
Sao cô ấy lại gật đầu mỉm cười với tôi?
Cô ấy nhận ra tôi rồi.
99.
Vì sao tôi lại khóc?
100.
101.
102.
Giang Lễ không kịp nghĩ ngợi gì, tổ chức đội phá bom của quân thống và lập tức lên đường.
Hứa Tri Ngôn cũng vội vã bị trường gọi về, tôi vốn định về trường cùng anh ấy, nhưng Hứa Tri Ngôn bảo tôi về nhà khóa cửa cẩn thận, ở yên trong nhà và đừng đi đâu cả.
Một là để đảm bảo an toàn cho tôi, hai là không để lộ thân phận.
Tôi nghe lời về nhà, nhưng trong lòng vẫn lo lắng bất an.
Tôi đi tới đi lui trong vô thức, chỉ mong Giang Lễ và Hứa Tri Ngôn đều bình an.
"Cốc cốc cốc!"
Có phải Hứa Tri Ngôn về rồi không?
Tôi vội vàng chạy ra từ phòng, dù có vấp ngã cũng chẳng để ý gì.
Nhưng người tới không phải Hứa Tri Ngôn, cũng không phải Giang Lễ, mà là vợ hai, giờ đã trở thành Morimura Sachiko.
Khi mở cửa, tôi đã chắc chắn đối phương là cô ấy.
Cô ấy ôm chầm lấy tôi, lại một lần nữa khóc nức nở.
110.
Cô ấy vừa khóc vừa nói:
"Sau đó họ còn thả chó cắn cô ấy, cô ấy ngồi trên ghế tra tấn, nhìn tôi với ánh mắt vô hồn. Tôi cầu xin Masuda Jiro tha cho cô ấy, nhưng hắn lại quay sang nhắm vào tôi."
"Sau đó Masuda Jiro ép tôi đổi tên, đưa tôi đến Tokyo học nghệ thuật cùng các kỹ nữ. Họ khinh thường tôi là người Trung Quốc, hầu như ngày nào tôi cũng bị đánh đập."
"Cô nói cho tôi biết có cách nào để giết Masuda Jiro đi, tôi muốn giết tên súc sinh đó. A Tiện, hắn đã làm tôi trở nên dơ bẩn."
111.
"Đối ngoại, Masuda Jiro nói tôi là hôn thê của hắn, nhưng hắn rất biến thái và đáng sợ. Tối qua khi tôi định ám sát hắn, hắn đã phát hiện rồi đè tôi xuống đất, đá đấm tôi tới tấp. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa, nhân lúc hắn đến nhà thờ, tôi mới tranh thủ cơ hội này thoát khỏi tầm mắt của lính canh rồi chạy đến tìm cô."
"A Tiện, tôi buồn lắm, tôi thực sự rất buồn."