Họ bước ra ngoài quang cảnh ngái ngủ lúc sáng sớm, lướt qua những quầng sáng hẹp ảm đạm của những cột đèn đường gần đó, rồi lại bị nuốt chửng trong bóng tối ở hai phía. Những cột đèn trải dài thành đường zig-zag nhấp nhô, vô hồn, trịnh trọng, càng làm tăng sự cô quạnh của khung cảnh. Chẳng hề có dấu hiệu nào của những luồng sáng khác, ấm áp hơn, riêng tư hơn ở xung quanh, trên cao cũng như dưới thấp, cho thấy sự hiện diện của con người đằng sau những khung cửa sổ, cho thấy dấu hiệu của sự sống đằng sau những cánh cửa đóng kín.
Nó đem đến cảm giác như bước qua một lăng mộ khổng lồ. Chẳng có ai bên ngoài, chẳng có gì chuyển động. Thậm chí một con mèo chúi đầu vào thùng rác hít ngửi cũng không có. Ở bên rìa này, thành phố là một vật chết, và giống như một vật chết, nó ảm đạm, lạnh lẽo, khiến họ phải rùng mình sợ hãi. Hai người xích lại sát nhau hơn trong khi bước đi; rồi đột nhiên, không hề để ý, cô đã bám lấy cánh tay anh từ lúc nào, và anh đã đưa cánh tay che chở của mình sát lại bên sườn, kéo sự cầu khẩn của cô sát vào anh. Lúc này, họ không còn bước đi như lúc trước, cách xa nhau, mỗi người tự thu mình lại. Họ đang bước cạnh nhau, vai kề vai. Tiếng bước chân của họ vọng lên từ rất sâu trong sự tĩnh lặng cực độ, như thể đường phố là một tấm ván dài bắc qua khoảng không trống rỗng bên dưới.
Anh nhấc mũ lên làm điệu bộ từ biệt một cách giễu cợt, cố gắng giấu đi nỗi bất an trong lòng. “Tạm biệt, Manhattan.”
Cô nhanh chóng khiến anh im lặng với sự mê tín cao độ. “Suỵt, đừng nói to thế. Đừng tiết lộ ý định của anh cho nó quá sớm. Đừng để lộ ra với nó. Chắc chắn nó sẽ chơi khăm chúng ta, anh biết rồi đấy.”
Anh nhìn cô và hơi mỉm cười. “Cô không thực sự nghiêm túc, phải không?”
“Hơn là anh nghĩ đấy.” Cô ảo não nói. “Và tôi cũng đúng hơn là anh nghĩ.”
Đến góc đường, anh dừng lại, đặt va li xuống. Ở đây, dọc theo đại lộ, sự sống có tồn tại, hoàn toàn đối lập với con phố nhỏ mà họ vừa rời khỏi, nhưng nó cũng thật lạnh lẽo, như một món nữ trang và đã gầy guộc đi so với lúc trước. Như thể sợi dây giữ những hạt cườm đỏ và trắng đã đứt và vài hạt cuối cùng đang lăn dần ra xa.
“Tốt hơn cô hãy đến bến xe bus đợi tôi. Tôi sẽ tới ngôi nhà đó một mình để... để làm việc đó, rồi sẽ tới gặp cô ở bến xe.”
Cô run rẩy bám lấy tay anh chặt hơn, như thể sợ rằng sẽ đánh mất anh. “Không, không. Nếu tách ra, chúng ta sẽ thua. Thành phố sẽ nhúng bàn tay bẩn thỉu của nó vào. Tôi sẽ nghĩ, Mình có thể tin anh ta được không? Anh sẽ nghĩ, Mình có thể tin cô ta được không? Và trước khi anh biết được điều đó... Không, không. Chúng ta sẽ ở bên nhau, trên từng bước của cuộc hành trình. Tôi sẽ tới đó cùng anh. Tôi sẽ chờ bên ngoài trong khi anh vào trong.”
“Nhưng giả dụ anh ta đã về nhà rồi thì sao? Cô sẽ chỉ... Nhiều khả năng họ sẽ bắt cô vì tội đồng lõa.”
“Đó là nguy cơ mà chúng ta phải chấp nhận. Anh sẽ bị bắt cho dù không có tôi, vì thế chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện việc này. Thử xem anh có thấy chiếc taxi nào quanh đây không; chúng ta càng mất nhiều thời gian để tới đó thì sẽ càng nguy hiểm.”
“Đi bằng tiền của cô sao?”
“Tôi trả tiền cho toàn bộ chuyện này.” Cô trả lời.
Cuối cùng họ cũng tìm được một chiếc xe, sau một hồi cuốc bộ theo hướng Bắc, dừng lại và đồng loạt vẫy tay mỗi khi có một cặp đèn pha bật sáng đi qua, đủ gần để có thể nhìn thấy họ. Một cặp đèn pha đổi hướng, như thể nó sắp lao lên vỉa hè và cán qua họ, nó trở nên lớn hơn, dừng lại và hiện nguyên hình thành một chiếc taxi. Họ chạy lại chỗ chiếc xe mà chẳng cần đợi nó đỗ lại cho ngay ngắn, hối hả chui vào trong.
“Hãy đưa chúng tôi tới phố Bảy Mươi Đông.” Anh nói. “Tôi sẽ bảo anh chỗ dừng xe khi chúng ta tới đó. Đi nhanh lên. Đi qua công viên, như thế nhanh hơn.”
Chiếc xe chở họ lao vun vút về phía Bắc, lướt qua những dãy nhà mang phong cách cổ điển của phố Năm Mươi Bảy rồi rẽ vào đầu đại lộ Bảy. Nó chỉ dừng lại trước những cái đèn đỏ xuất hiện với tần suất dày đặc một cách vô lý, đến mức cứ mỗi ngã tư lại có một cái mọc lên. Sau đó chiếc xe không phải dừng lại nữa, dù cho tuyến đường đã cướp đi một phần thời gian tiết kiệm được bằng cách trở nên ngoắt ngoéo, vòng vèo.
Họ đã không nói gì kể từ khi lên taxi, cho tới khi anh hỏi cô, trong một lần dừng lại, “Sao cô lại ngồi sát tận trong góc và ngoái nhìn phía sau như thế?”
“Nó đang quan sát chúng ta. Nó có cả ngàn con mắt. Mỗi khi đi ngang qua một con phố, dường như lại có một con mắt ẩn kín đâu đó dọc theo con phố ấy, một con mắt mà chúng ta không thể thấy, đang dò xét chúng ta, đang tự nháy mắt với chính nó. Chúng ta không thể lừa được nó. Nó biết chúng ta đang cố chạy trốn. Nó sẽ lại ngáng chân chúng ta ngay khi có thể.”
“Ôi trời, cô thật mê tín quá mà!” Anh khoan dung bình luận.
“Khi anh có một kẻ thù và anh hiểu rõ về nó, điều đó không khiến anh trở nên mê tín. Nó chỉ khiến anh cẩn thận hơn mà thôi.”
Rồi cô lại liếc mắt về phía sau, qua cửa sổ của chiếc xe. Ở đằng sau, phía đường chân trời phía Tây – mà lúc này việc băng qua công viên đã đem lại cho họ một phối cảnh đủ sâu – các tòa tháp vươn cao nổi bật trên nền trời, phản chiếu lại ánh sáng như những cây xương rồng đen kịt đầy vẻ đe dọa.
“Nhìn xem. Chẳng phải trông nó thật tàn nhẫn hay sao? Chẳng phải trông nó thật lén lút và lừa lọc, như thể nó chỉ đợi để giương móng vuốt ra cắm ngập vào ai đó, bất cứ ai...”
Anh khẽ tặc lưỡi, nhưng chỉ hơi bị thuyết phục. “Tất cả các thành phố đều trông như thế vào ban đêm, tối tăm, u ám, lừa lọc và không thân thiện...”
“Tôi căm ghét nó.” Cô khẽ nói một cách dữ dội. “Nó xấu xa. Và nó sống, nó có ý chí của riêng mình, không ai có thể khiến tôi nghĩ khác đi được.”
“Nó chưa bao giờ cho tôi chút ân huệ nào.” Anh thừa nhận. “Tôi có cảm giác giống như cô, có lẽ vậy, ngoại trừ việc tôi chưa bao giờ nghĩ về nó như một con người, giống như cô; tôi nghĩ về nó khác hơn... Như những triệu chứng, những căn bệnh.”
Trước mặt họ, một đường chân trời mới mờ mờ hiện ra, thế chỗ cho đường chân trời cũ giờ đã tụt lại phía sau. Khoảng không rộng lớn mà Công viên Trung tâm tạo ra giữa thành phố đã khép lại; họ đã tới Khu Đông. New York, từ phố Năm Mươi Chín tới phố Một Trăm Mười, không phải là một thành phố mà là hai; tất cả đều biết điều đó, nhưng ít người để tâm nghĩ đến nó. Hai thành phố cách biệt rất xa, còn xa hơn khoảng cách từ St. Paul đến Minneapolis hay từ Kansas City ở Missouri đến Kansas City ở Kansas.
Khu Đông trứ danh, Gold Coast, Butterfield-8, lớp véc-ni mỏng dính của thứ mà những người ở thời Victoria từng gọi là sự thanh lịch và những người hiện đại gọi là sự bảnh bao, được trải ra rất mỏng, với độ dày không quá ba dãy nhà ở bất cứ nơi nào trên suốt chiều dài của nó, từ đại lộ Năm tới Công viên hoặc gần như vậy. Phần còn lại ở đằng sau nó, trải dài tới tận con sông lại là một mớ hỗn độn xám xịt, giống như những nơi khác trong thành phố.
Tài xế đưa họ tới phố Bảy Mươi Hai, đổi hướng để trở lại đúng lộ trình sau khi đã đi tắt qua công viên và chạy xuống vài dãy nhà theo đại lộ Năm. Quinn bảo anh ta dừng xe tại phố Sáu Mươi Chín, quá một dãy nhà, để anh ta không thể xác định được chính xác đích đến của họ. “Từ đây chúng tôi sẽ đi bộ.” Anh nói ngắn gọn với tài xế.
Họ ra khỏi xe, trả tiền và đặt cái va li nhỏ xuống, như một kiểu mỏ neo, rồi đứng đó chờ chiếc taxi đi khỏi. Người tài xế rồ ga lao xuống đại lộ Năm, hướng về nơi cuộc sống sôi động và có những cơ hội tốt hơn.
Ngay khi anh ta đã khuất hẳn, họ đi bộ tới góc đường kế tiếp, giao với phố Bảy Mươi rồi rẽ vào đó, nhưng không tiến xa hơn. Thế rồi, ngay khi đã an toàn trong bóng tối của con phố nhỏ sau ngã rẽ, hai người dừng lại một lát để chuẩn bị cho việc tách khỏi nhau.
Đây là lần đầu tiên họ tách riêng, kể từ khi bắt đầu có chung mục đích. Cô không thích chuyện này, ngay cả khi chỉ là tách riêng trong thời gian ngắn. Nhưng cô không yêu cầu anh để cô cùng vào nhà, bởi cô biết anh sẽ không đời nào chấp nhận chuyện đó. Nó sẽ chỉ khiến việc này trở nên mạo hiểm mù quáng hơn. Nhưng cô không thích việc tách ra, bất chấp tất cả cô vẫn không thích việc đó.
“Cô có thể thấy ngôi nhà từ đây. Nó ở bên này, ngay sau cột đèn đường thứ hai dưới kia.” Anh thận trọng nói, đưa mắt nhìn quanh để chắc chắn rằng họ không bị theo dõi. “Đừng lại gần thế này, phòng trường hợp bất trắc. Hãy chờ ở đây cùng với cái va li của cô. Tôi sẽ quay lại ngay. Đừng sợ. Cứ thoải mái.”
Cô đã thấy sợ rồi, nhưng cô thà chết còn hơn để anh biết. Dù sao thì đó cũng không phải là nỗi sợ theo cách anh ám chỉ. Ý anh là, đừng sợ cho bản thân cô. Cô không cảm thấy thế. Cô đang cảm thấy một điều chưa bao giờ cảm thấy trước đây. Cô đang sợ cho một người khác. Cô đang sợ cho anh.
“Đừng mạo hiểm trong bất cứ chuyện gì. Nếu anh thấy có ánh sáng ở bất cứ chỗ nào, nếu có vẻ như anh ta đã về nhà rồi, đừng vào tận nơi... Hãy chỉ bỏ tiền lại trên ngưỡng cửa. Hãy để anh ta thấy tiền ở đó vào buổi sáng. Trong trường hợp đó, nếu cố trả lại tiền vào trong két sẽ không ổn đâu. Và hãy cẩn thận... Anh ta có thể đã lên giường và tắt đèn đi ngủ rồi, anh không thể chắc chắn được.”
Anh kéo mạnh vành mũ xuống đầy quả quyết, rồi rời khỏi cô, đi xuống con phố lặng ngắt như tờ. Cô quan sát anh rời đi, quan sát hình bóng anh càng lúc càng nhỏ dần, thu lại chỉ còn một nửa và càng lúc càng nhỏ hơn. Cô không nhúc nhích một sợi cơ nào; cô trở nên giống như một con chó săn mồi, ngoại trừ việc cô không có bàn chân với móng vuốt cắm sâu xuống đất. Tim cô đang đập nhanh quá mức cần thiết, khi mà điều duy nhất cô làm lúc này chỉ là đứng yên tại chỗ.
Ngọn đèn đường thứ hai rọi xuống anh một quầng sáng xiên chéo, chỉ đủ để soi tỏ một bên người, rồi anh lại tối dần đi. Cô thấy anh thận trọng nhìn quanh và biết rằng anh đã tới nơi. Nhìn từ chỗ cô, ngôi nhà đó chỉ là một bề mặt đá mỏng quẹt, bị kẹp giữa các mặt tiền còn lại, với các bậc cấp chạy từ mặt trước xuống. Anh quay sang bên, đi lên các bậc cấp trước cửa. Hai cánh cửa kính mở ra, rồi lại đóng sập vào.
Anh đã bước vào bên trong.
Việc sửa chữa lỗi lầm đã bắt đầu được thực hiện.
Vào khoảnh khắc anh bước vào trong nhà, cô cầm chiếc va li lên và chậm rãi đi về hướng đó theo sau anh, bất chấp việc anh đã thận trọng bảo cô ở yên tại chỗ. Cô muốn ở gần anh hết mức có thể. Cô không ngớt thầm cổ vũ cho anh, trong khi chậm chạp bước tới.
Đôi môi cô mấp máy mà không phát ra âm thanh, như một người Sicily xua đuổi con mắt ma quỷ. “Nếu nó biết được, nó sẽ làm gì đó để can thiệp, sẽ làm gì đó để cản trở; sẽ cố giữ anh ấy tiếp tục là kẻ lừa đảo mà nó vừa khiến anh ấy trở thành.”
Với cô, vẫn luôn là “nó”, vẫn luôn là cùng một kẻ thù. Thành phố này.
Cô nhìn xuống các ngón tay trên bàn tay còn rảnh của mình; hai ngón tay trên đó đã vô thức bắt chéo nhau, giữ mình ép sát vào hông cô.
Cô gửi một lời cảnh cáo nóng nảy tới “nó” qua đôi môi hé mở đầy đe dọa, nhằm dọa nạt, xua nó đi như khi cô dọa nạt những vị khách quá trớn ở vũ trường, Giờ hãy để anh ấy yên, nghe tao nói chưa hả? Mày hãy tránh xa khỏi chuyện này. Hãy để yên cho anh ấy làm việc đó.
Nó gà gật liếc mắt nhìn lại cô một cách đểu cáng từ cuối khung cảnh dài hun hút như ở trong một đường hầm xám xịt, xanh sẫm và đen ngòm sâu hoắm, những màu sắc của bảng pha màu đêm tối.
Lúc này cô đã tới chỗ ngôi nhà. Cô tiếp tục đi qua nó, cố không để ai nhận ra rằng mình đã dừng lại trước cửa ngôi nhà. Lối vào, phần tiền sảnh nằm giữa cửa ngoài lắp kính và cửa trong, chướng ngại vật thực sự đầu tiên, hiện lên vắng tanh dưới ánh đèn đường phản chiếu khi cô liếc mắt ngó vào trong. Anh đã vào tận nơi, vào sâu bên trong ngôi nhà và đóng cửa lại.
Nhưng giả sử thành viên đó của gia đình chủ nhà, người ở lại, đang ngủ trên lầu thì sao? Giả sử Quinn không phát hiện ra việc đó kịp thời thì sao? Anh đã tự chặn đường lui của mình khi đóng cửa lại như thế. Giả sử người chủ nhà thức giấc, phát hiện ra anh...
Cô cố gắng dẹp bỏ ý nghĩ khủng khiếp đó đi. Đã không có chuyện gì bất trắc xảy ra khi anh đột nhập lần đầu tiên, khi anh vào đó với mục đích không trung thực. Vậy thì tại sao lần này lại có thể có gì bất trắc xảy ra, khi anh vào đó với mục đích trung thực cơ chứ?
Thành phố này. Như thế sẽ giống hệt như thành phố này.
Hãy để anh ấy yên, nghe chưa? Hãy để anh ấy yên, mày nghe tao nói chứ hả?
Lúc này cô đã đi quá căn nhà khá xa, theo một hướng khác. Cô lén quay lại nhìn, vẫn chưa có gì xảy ra; không một tiếng la hét, không có ánh đèn bất thần bừng sáng ở các ô cửa sổ trên lầu, vậy là anh vẫn chưa bị phát hiện.
Các ngón tay của cô tê cứng, chúng đã mệt mỏi với việc phải bắt chéo nhau chặt như thế. Cô giống như một người vệ sĩ chậm chạp được bố trí ở đây để bảo vệ anh. Như một người lính gác có nhiệm vụ chặn thành phố lại bên ngoài. Chắc chắn, gan dạ, không hề có vũ khí ngoài một cái va li nhỏ bên sườn. Và sau một hồi, chính cô cũng cần đến sự dũng cảm.
Cô đã cố hết sức để bình tĩnh, nhưng một cơn cuồng phong đang xoáy cuộn trong tim khi cô trễ nải tản bộ vô mục đích dọc con phố. Anh đang mất nhiều thời gian hơn mức hợp lý, phải vậy không? Thậm chí dù không bật đèn lên, anh cũng không thể mất nhiều thời gian đến thế, chỉ để leo cầu thang lên tầng hai của ngôi nhà rồi trở xuống. Đúng ra lúc này anh đã phải ở đây rồi. Đúng ra anh đã phải trở ra từ lâu rồi.
Chuyện này dẫu sao vẫn là đột nhập tư gia trái phép, cho dù là để trả lại tiền. Và nếu anh bị bắt quả tang khi đang trả lại tiền vào chỗ cũ, làm cách nào anh chứng minh được rằng mình đang trả lại tiền chứ không phải đang lấy ra? Anh phải rời khỏi ngôi nhà và ở bên ngoài, trước khi việc trả tiền có được ít nhiều sự thuyết phục. Lẽ ra Quinn nên gửi trả tiền qua đường bưu điện, thay vì đích thân quay lại. Anh và cô đã không nghĩ tới điều đó; cô ước gì họ đã nghĩ đến nó.
Một bóng người đột ngột xuất hiện nơi góc đường phía trước, đối diện với cô. Cái bóng không di chuyển quá xa, chi hơi tách ra một chút rồi đứng im. Chỉ có thế thấy nó lờ mờ ở khoảng lộ giới, đứng quay lưng về phía cô. Một viên cảnh sát đang đi tuần tra, thực hiện vòng tuần tiễu của mình. Cô vội vàng nấp trong bóng tối của một cái cửa thông gần đó, cầm theo cái va li. Sẽ là hết sức đáng ngờ nếu cô bị trông thấy lảng vảng ngoài vỉa hè vào giờ này, với va li trên tay.
Nếu viên cảnh sát đi lại đằng này... Nếu Quinn tình cờ đi ra khi người cảnh sát vẫn ở dưới góc đường đằng kia... Tim cô không còn chỉ đập nữa, nó đang lắc lư đảo qua đảo lại và xoay vòng như một quả lắc đã hóa rồ.
Tiếng kim loại vang lên lanh canh khi viên cảnh sát mở cửa một bốt điện thoại để gọi về. Anh ta đứng đó, quay lưng về phía cô. Thậm chí cả âm thanh mơ hồ từ giọng nói của anh ta cũng vọng tới chỗ cô trong sự tĩnh lặng của trời đêm. “Larsen báo cáo, hai giờ năm mươi lăm”, đại loại như thế, đó là những gì cô nghe được. Cửa buồng điện thoại lại đóng sầm vào. Cô thu mình lại, nép sát vào trong bóng tối. Cô sợ không dám hé mắt ra nhìn xem viên cảnh sát đang đi theo hướng nào, sợ rằng anh ta sẽ đi lên phía này, ngang qua chỗ cô. Cô nghe thấy tiếng lạo xạo khe khẽ mà các bước chân của anh ta gây ra, đang di chuyển ngang qua đầu đường phía dưới, tới bên đường nơi cô đang nấp. Nó nhỏ dần, dù vốn dĩ lúc đầu cũng đã nhỏ, rồi im hẳn.
Cô cẩn thận ngó ra một chút. Người cảnh sát không còn trong tầm mắt nữa, anh ta đã đi qua dọc theo đại lộ. Cô từ tốn thở ra, bước trở lại vỉa hè. Lúc này cô đã biết điều đó có nghĩa là gì, điều Quinn đã cảm thấy khi anh không ngừng ngoái lại phía sau trên quãng đường từ vũ trường về nhà cô; bất an là thứ cực kỳ dễ lây lan.
Cô quay bước trở lại, chăm chú nhìn vào phần mặt tiền bí hiểm của ngôi nhà một cách e sợ. Chuyện gì đã xảy ra với anh trong đó vậy? Chuyện gì đã diễn ra không suôn sẻ để anh phải ở trong đó lâu đến thế? Đáng lẽ anh phải ra từ lâu rồi.
Ngay khi cô sắp bước qua phần mặt tiền của ngôi nhà thì cánh cửa tiền sảnh bật mở không một tiếng động, và anh xuất hiện. Hai cánh cửa khép lại sau lưng anh, nhưng anh chưa di chuyển ngay. Anh đứng đó, nhìn xuống cô, nhưng có vẻ không hề trông thấy. Hoặc như thể anh có thấy, nhưng không hề quen biết cô.
Rồi anh bước tới rìa bậc cấp và bắt đầu đi xuống.
Nhưng có điều gì đó trong cách anh bước ra khỏi ngôi nhà. Anh di chuyển không đủ nhanh. Cách anh bước đi vừa chậm chạp, vừa có một vẻ gì đó nữa; ngơ ngẩn, đúng vậy. Anh đi quá chậm và có vẻ ngơ ngẩn, như thể không biết mình đang ở đâu. Không, không phải thế. Như thể, đúng vậy, như thể việc anh ra ngoài hay ở lại bên trong cũng như nhau cả.
Hai lần, anh dừng lại trong lúc ngập ngừng bước xuống và ngoái lại đằng sau, nhìn lên khung cửa mà mình vừa đi qua. Anh bước loạng choạng đầy mệt mỏi.
Cô bước nhanh tới chỗ anh, dò hỏi. Cô đến bên cạnh ngay khi anh xuống tới chân dãy bậc cấp.
Lúc này cô đứng cách anh chỉ vài phân ngắn ngủi. Thậm chí ngay cả trong bóng tối, khuôn mặt anh trông vẫn trắng bệch và căng thẳng.
“Có chuyện gì vậy? Chuyện gì đã khiến anh hoảng sợ vậy chứ?” Cô thì thầm với giọng lạc đi.
Anh tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt vô cảm, trong tình trạng ngơ ngẩn, không còn biết gì nữa. Cô không biết chuyện gì đã xảy ra với anh. Dù là chuyện gì thì nó cũng đã khiến anh choáng váng cực độ. Cô đặt va li xuống và lay nhẹ hai vai anh.
“Anh cần phải nói cho tôi biết. Đừng có đứng ngây ra đó như thế. Chuyện gì đã xảy ra ở trong đó?”
Phải mất một lúc lâu, nhưng rồi câu trả lời cũng được đưa ra. Cái lắc nhẹ của cô đã rung được nó ra.
“Anh ta đã bị giết trong đó. Anh ta chết rồi. Anh ta nằm trong đó... đã chết.”
Cô vừa hít vào vừa rùng mình. “Ai, người... người đàn ông sống trong ngôi nhà đó ư?”
“Tôi đoán là vậy. Người đàn ông tôi đã thấy rời khỏi nhà lúc chập tối, người mà tôi đã kể với cô.” Anh đưa tay quệt trán, dưới vành mũ.
Trong giây lát, trong hai người họ, cô là người bàng hoàng hơn, là người thất vọng hơn, ở bất cứ cấp độ nào, vì cô biết đối thủ của họ là ai, còn anh thì không.
Cô tựa người vào thành đá của tay vịn bên bậc thềm, ủ rũ. “Nó đã làm việc đó.” Cô nói với giọng đều đều buồn bã, thất thần ngước lên nhìn anh. “Tôi biết nó sẽ làm thế. Tôi biết nó sẽ không để chúng ta thoát. Nó không bao giờ chấp nhận. Giờ thì nó đã giữ chặt chúng ta, chặt hơn cả trước đây. Nó tóm được chúng ta ở đúng nơi nó muốn chúng ta rơi vào.”
Sự lãnh đạm chỉ duy trì được giây lát. Nó cũng dạy ta cả cách chiến đấu. Nó dạy ta rất nhiều điều xấu, nhưng nó dạy ta một điều tốt. Nó dạy ta cách chiến đấu như thế nào. Nó luôn tìm cách giết ta, vì thế ta học được cách chiến đấu để có thể sống sót.
Cô chuyển động, một chuyển động xoay người đột ngột, như thể để bước lên các bậc cấp.
Anh đưa tay ra nắm lấy cô, giữ chặt lấy cô, cố gắng xoay người cô khỏi hướng cô đã quay đi. “Không, đừng vào đó! Tránh xa nơi đó ra!” Anh cố kéo cô xuống vỉa hè. “Nhanh lên, hãy rời khỏi nơi đây! Rời khỏi ngôi nhà này! Đáng lẽ ngay từ đầu tôi không nên để cô tới đây. Đi tới đó, mua vé, lên xe bus và hãy quên là cô từng gặp tôi đêm nay đi!”
Cô thụ động vùng vẫy chống lại bàn tay đang giữ lấy mình.
“Bricky, cô có nghe tôi nói không? Rời khỏi nơi này, nhanh lên, trước khi người ta...”
Anh cố đẩy cô tới trước vài bước theo lối vỉa hè, để cô có thể đi con đường của mình. Cô chỉ xoay vòng và quay lại bên anh, còn gần hơn lúc trước. “Tôi chỉ muốn biết một điều. Tôi chỉ muốn anh nói cho tôi một điều. Có phải là anh không... Khi anh vào trong đó lần đầu tiên? Anh đã gây ra chuyện đó phải không?”
“Không! Tôi chỉ lấy tiền, vậy thôi. Khi đó anh ta không ở trong đó. Tôi không hề trông thấy anh ta. Có lẽ anh ta đã quay về nhà sau đó. Bricky, cô phải tin tôi.”
Cô buồn rầu mỉm cười nhìn anh trong ánh sáng lờ mờ. “Được rồi, Quinn. Tôi biết anh không làm việc đó. Tôi biết. Đáng ra tôi phải biết, dù không cần hỏi. Chàng trai hàng xóm, anh ấy không bao giờ giết ai cả.”
“Bây giờ tôi không thể trở về được nữa”, anh lẩm bẩm. “Tôi kết thúc rồi. Toi rồi. Người ta sẽ nghĩ tôi đã làm việc này. Nó quá ăn khớp với việc tôi đã làm. Họ sẽ chờ sẵn tôi ở bến khi tôi về tới đó. Và nếu chuyện ấy xảy ra, tôi thà để nó xảy ra ở đây, thay vì ở đó, nơi mà mọi người biết tôi. Bây giờ tôi sẽ ở lại. Cố xoay xở cũng vô ích. Cứ để việc đó xảy ra. Tôi sẽ đợi nó. Nhưng cô...” Một lần nữa, anh lại cố hối thúc cô lên đường. “Làm ơn hãy đi đi. Bricky, được chứ? Làm ơn.”
Lần này cô không lay chuyển, anh thậm chí không thể khiến cô nhúc nhích. “Anh không làm việc đó, phải không? Vậy hãy để tôi yên, đừng đẩy nữa, Quinn. Tôi sẽ vào cùng anh.”
Cô bước lên đầy thách thức bên cạnh anh. Nhưng sự thách thức của cô không nhắm vào anh; cô nhìn ra ngoài, nhìn ra xung quanh, về phía nó. “Thành phố này, thành phố này.” Cô thở hắt ra đầy hằn học. “Chúng ta sẽ cho nó thấy. Chúng ta sẽ không chịu thua. Thời hạn vẫn còn. Chúng ta vẫn còn thời gian cho tới lúc bình minh, vẫn chưa ai biết gì, họ chưa tìm thấy anh ta, nếu không thì giờ này ở đây đã đông nghịt cảnh sát rồi. Chưa ai biết; chỉ chúng ta... và kẻ đã gây ra chuyện này. Chúng ta vẫn còn thời gian. Ở đâu đó trong thành phố này có một cái đồng hồ là bạn tôi. Tôi biết ngay lúc này nó đang nói rằng chúng ta vẫn còn chút thời gian, dù chúng ta không thể nhìn thấy nó từ nơi chúng ta đang đứng. Không nhiều như chúng ta từng có lúc trước, nhưng vẫn còn ít nhiều. Đừng bỏ cuộc, Quinn, đừng bỏ cuộc. Không bao giờ là quá muộn, cho tới tận giây cuối cùng của phút cuối cùng của giờ cuối cùng.”
Cô lại cầm hai cánh tay anh mà lắc, mà cầu khẩn, nhưng lần này là để đưa một điều vào trong đầu anh, chứ không phải lấy một thứ từ trong đó ra.
“Đi nào, chúng ta cùng vào trong đó và xem liệu có thể giải quyết được chuyện này không. Chúng ta phải làm vậy. Đó là hy vọng duy nhất của chúng ta. Chúng ta muốn về nhà, anh biết mà. Chúng ta đang tranh đấu cho hạnh phúc của mình, Quinn; chúng ta đang tranh đấu cho cuộc sống của mình. Và chúng ta vẫn còn thời gian cho tới sáu giờ sáng để thắng cuộc.”
Cô gần như không thể nghe thấy anh. Nhưng anh đã quay về phía dãy bậc cấp, bước lên, bước về phía đó. “Đi nào, kẻ không bỏ cuộc.” Anh khẽ nói. “Đi nào, cô bạn.”
Cánh tay cô vô thức luồn quanh cánh tay anh trong khi bước lên, vừa để cho đi, vừa để mượn về sự can đảm; đây là một trường hợp hỗ trợ lẫn nhau. Một cuộc dạo bước nghiêm trang lạ lùng, chậm rãi, đầy khiếp hãi, nhưng cũng đầy can đảm, vào nơi mà cái chết đang ngự trị.