Cai ngục gọi tên anh, khám xét người rồi dẫn anh vào một căn phòng lớn, nơi một dãy các khoang nhỏ bị choán chỗ bởi khách thăm nuôi đang nói hoặc thì thào qua những tấm ngăn dày bằng kim loại.
“Số mười bốn.” người cai ngục nói rồi trỏ ngón tay. Mitch bước đến khoang của anh rồi ngồi xuống. Một phút sau, Ray xuất hiện và ngồi xuống giữa các vách phân cách phía bên kia tấm ngăn. Nếu Ray không có vết sẹo trên trán và vài nếp nhăn quanh mắt, họ có thể bị lầm là anh em sinh đôi. Cả hai đều cao gần một mét chín, nặng khoảng tám mươi ký, mắt nhỏ xanh, gò má cao, và cằm rộng. Mọi người vẫn hay nói gia đình anh có dòng máu da đỏ, nhưng làn da sẫm màu đã thất lạc qua năm tháng trong các mỏ than.
Mitch đã không đến Brushy Mountain từ ba năm qua. Ba năm và ba tháng. Họ trao đổi thư từ với nhau cứ mỗi tháng hai lần, tháng nào cũng thế, đến nay đã tám năm.
“Tiếng Pháp của anh thế nào rồi?” Mitch cuối cùng hỏi. Cuộc kiểm tra trong quân đội đã phát hiện một năng khiếu ngôn ngữ đáng kinh ngạc nơi Ray. Anh đã phục vụ hai năm ở Việt Nam trong vai trò thông ngôn. Anh đã làm chủ được tiếng Đức khi đóng quân ở nước này. Tiếng Tây Ban Nha lấy đi của anh những bốn năm, nhưng đó là do anh buộc lòng phải học qua cuốn từ điển trong thư viện nhà tù. Tiếng Pháp là dự án gần đây nhất của anh.
“Thông thạo, anh nghĩ vậy,” Ray đáp. “Ở đây kể ra cũng khó nói. Anh không có nhiều dịp để thực hành. Dĩ nhiên họ không có dự án dạy tiếng Pháp nào, mà anh em ở đây hầu hết đều chỉ xài một ngôn ngữ. Tiếng Pháp chắc chắn là một ngôn ngữ đẹp nhất.”
“Nó dễ học không?”
“Khó hơn tiếng Đức. Dĩ nhiên tiếng Đức dễ hơn rồi vì anh đã sống ở đó, và hồi đó ai cũng nói bằng tiếng Đức cả. Chú có biết năm mươi phần trăm ngôn ngữ của chúng ta đến từ tiếng Đức thông qua tiếng Anh cổ không?”
“Không, em không biết điều đó.”
“Nó là thật đấy. Tiếng Anh và tiếng Đức là họ hàng với nhau đó.”
“Kế tiếp là gì?”
“Có lẽ là tiếng Ý. Nó là tiếng Romance giống như tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha và tiếng Bồ Đào Nha vậy. Có lẽ cả tiếng Nga nữa. Có lẽ cả tiếng Hy Lạp. Anh đang đọc về các đảo ở Hy Lạp. Anh dự định sẽ sớm đến đó.”
Mitch mỉm cười. Ray phải ngồi ít nhất bảy năm nữa mới được phóng thích.
“Chú nghĩ anh nói đùa à?” Ray hỏi. “Anh sắp ra khỏi đây đó, Mitch, và chuyện đó sẽ sớm thôi.”
“Kế hoạch của anh là gì?”
“Anh không thể nói được, nhưng anh đang thực hiện.”
“Đừng làm vậy, Ray.”
“Anh sẽ cần sự trợ giúp từ bên ngoài, và cần đủ tiền bạc để đi ra khỏi nước. Chỉ một ngàn là đủ. Chú lo được mà, đúng không? Chú không bị liên lụy gì đâu.”
“Họ có nghe lén chúng ta không vậy?”
“Đôi khi.”
“Ta nói sang chuyện khác đi.”
“Được thôi. Abby thế nào?”
“Cô ấy ổn.”
“Cô ấy đang ở đâu?”
“Ngay lúc này cô ấy đang ở nhà thờ. Cô ấy cũng muốn đến, nhưng em đã can.”
“Anh sẽ rất vui nếu gặp được cô ấy. Các lá thư của chú nghe có vẻ như cô chú đang thực sự khấm khá. Nào là nhà mới, nào là xe hơi, nào là câu lạc bộ đồng quê. Anh rất tự hào về chú đấy. Trong vòng hai thế hệ, chú là người đầu tiên của dòng họ McDeere vươn được tới những thứ chết tiệt đó.”
“Cha mẹ mình là những người tốt, Ray ạ. Họ không có cơ hội nào mà lại gặp nhiều vận rủi. Họ đã cố gắng hết sức.”
Ray mỉm cười và nhìn đi chỗ khác. “Ừ, anh cũng nghĩ vậy. Chú có nói chuyện với mẹ không?”
“Cũng đã khá lâu rồi.”
“Mẹ vẫn ở Florida hả?”
“Em nghĩ vậy.”
Họ ngừng nói và săm soi các ngón tay. Họ nghĩ đến mẹ họ. Phần lớn là những ý nghĩ đau đớn. Đã có những khoảng thời gian hạnh phúc hơn khi họ còn bé và cha họ vẫn còn sống. Bà chưa bao giờ hồi phục sau cái chết của ông và, sau khi Rusty chết, các dì các chú đã đưa anh vào một cơ sở từ thiện.
Ray lấy ngón tay rà theo những thanh kim loại nhỏ trên tấm ngăn. Anh nhìn ngón tay của mình.
“Ta nói chuyện gì khác đi.”
Mitch gật đầu đồng ý. Có quá nhiều chuyện để nói, nhưng tất cả đều đã là quá khứ. Họ không có gì chung nhau ngoài quá khứ, và quá khứ đó tốt nhất là không nên đụng chạm đến.
“Trong một lá thư anh có nhắc đến một người bạn tù cũ hiện làm thám tử tư ở Memphis.”
“Eddie Lomax. Hắn từng là cớm ở Memphis cho đến khi xộ khám vì tội hiếp dâm.”
“Hiếp dâm?”
“Ừ. Hắn đã có một khoảng thời gian cam go tại đây. Bọn hiếp dâm không được nể trọng lắm ở nơi này. Cớm thì lại càng bị ghét. Xém chút nữa hắn đã bị giết chết, may mà có anh đứng ra. Hắn đã ra tù khoảng ba năm nay. Hắn viết thư cho anh suốt. Chủ yếu làm công việc điều tra ly hôn.”
“Hắn có tên trong niên giám không vậy?”
“969-3838. Chú cần hắn làm gì?”
“Người bạn luật sư của em có cô vợ dan díu từa lưa, nhưng anh ta lại không bắt được quả tang. Gã đó có giỏi không vậy?”
“Rất giỏi, hắn khoe thế. Kiếm được cũng bộn bạc.”
“Em tin hắn được không?”
“Đùa à. Chỉ cần nói chú là em của anh, hắn sẽ sẵn sàng giết người vì chú đấy. Hắn sẽ giúp anh ra khỏi nơi đây, chỉ có điều là hắn chưa biết đó thôi. Chú phải nhắc nhở hắn chuyện đó.”
“Em mong anh thôi đi.”
Một cai ngục bước đến sau lưng Mitch.
“Ba phút nữa.” anh ta nói.
“Em đem gì được cho anh?” Mitch hỏi.
“Anh muốn một đặc ân thứ thiệt, nếu chú không thấy phiền.”
“Bất cứ thứ gì.”
“Ra hiệu sách tìm một trong các bài học thâu băng dạy cách nào nói được tiếng Hy Lạp trong vòng hai mươi bốn giờ. Việc đó cộng thêm với một cuốn từ điển Hy Lạp – Anh thì quá tốt.”
“Tuần tới em sẽ gửi cho anh.”
“Cả tiếng Ý nữa được không?”
“Không có vấn đề gì.”
“Anh chưa quyết sẽ đi Sicily hay đi các đảo Hy Lạp. Anh thực sự rất giằng co đấy. Anh đã hỏi ông mục sư của nhà tù về chuyện này nhưng ông ta chẳng giúp gì được cả. Anh đã nghĩ đến việc hỏi cai ngục. Chú nghĩ sao?”
Mitch cười khúc khích và lắc đầu. “Sao anh không đi Úc nhỉ?”
“Ý hay. Gửi cho anh vài cuốn băng tiếng Úc và một cuốn từ điển luôn nhé.”
Họ cùng cười rồi dừng lại. Họ nhìn nhau một lúc, chờ cai ngục báo hết giờ. Mitch nhìn vết sẹo trên trán Ray và nghĩ đến vô số những quầy rượu và vô số những cuộc ẩu đả đã không tránh khỏi dẫn đến vụ giết người. Tự vệ, Ray gọi nó là vậy. Nhiều năm qua anh chỉ muốn chửi rủa Ray vì sự ngu ngốc của anh ấy, nhưng cơn giận đã qua đi. Giờ thì anh chỉ muốn ôm anh ấy, đưa về nhà và giúp anh mình tìm việc làm.
“Đừng thương hại anh, Ray nói.
“Abby muốn viết thư cho anh đó.”
“Anh sẽ thích lắm. Anh chỉ nhớ lờ mờ cô ấy là một thiếu nữ ở Danesboro, lẩn quẩn quanh cái nhà băng của ông bố ở trên đường Main Street. Bảo cô ấy gửi ảnh cho anh. Và anh cũng muốn xem ảnh ngôi nhà của cô chú nữa. Suốt một trăm năm qua chú là người nhà McDeere đầu tiên sở hữu bất động sản đấy.”
“Em đi đây.”
“Hãy giúp anh chuyện này. Anh nghĩ chú cần phải tìm mẹ, chỉ để đảm bảo bà vẫn còn sống. Giờ thì chú đã học hành xong rồi, sẽ là rất tốt nếu chú chịu liên lạc với mẹ.”
“Em đã nghĩ đến chuyện này.”
“Nghĩ nhiều hơn nữa đi, được chứ?”
“Chắc chắn rồi. Em sẽ thăm anh trong khoảng một tháng nữa.”
DeVasher rít điếu Roi-Tan rồi nhả cả một buồng phổi khói vào chiếc máy lọc khí của ông ta.
“Chúng tôi đã tìm ra được Ray McDeere,” ông hãnh diện tuyên bố.
“Ở đâu?” Ollie hỏi.
“Nhà tù Bang Brushy Mountain. Bị kết án vì tội giết người cấp độ hai tại Nashville cách đây tám năm và bị phạt tù mười lăm năm không ân xá. Tên thật là Raymond McDeere. Ba mươi mốt tuổi. Không gia đình. Phục vụ ba năm trong quân đội. Một tên rác rưởi bất lương. Một gã thất bại thứ thiệt.”
“Anh làm sao tìm được hắn vậy?”
“Hôm qua hắn vừa được thằng em thăm nuôi. Chúng tôi bám theo đuôi thằng nhóc. Theo dõi hai mươi bốn trên hai mươi bốn, nhớ không?”
“Việc kết án hắn được tuyên bố công khai. Lẽ ra anh phải tìm ra hắn sớm hơn.”
“Lẽ ra là thế, Ollie a, nếu đó là chuyện quan trọng. Nhưng nó có quan trọng đâu. Chúng tôi đang làm tốt công việc của mình.
“Mười lăm năm hả? Hắn giết ai vậy?”
“Chuyện tào lao ấy mà. Một đám say xỉn trong quán rượu ẩu đả để giành gái. Nhưng không có vũ khí. Cảnh sát và bên khám nghiệm tử thi nói rằng hắn đã giết chết nạn nhân bằng hai phát đấm làm nứt sọ người ta.”
“Sao lại là rác rưởi, bất lương?”
“Bất trị, bạo lực thì đúng hơn. Thêm vào câu chuyện đó, hắn còn tấn công một sĩ quan cảnh sát. Tôi không biết bằng cách nào hắn thoát khỏi tòa án binh. Có vẻ là một gã rất xấu.”
“Anh nói đúng, chuyện đó không quan trọng. Anh còn biết chuyện gì khác không?”
“Không nhiều. Chúng ta đã cài bọ ở nhà hắn, đúng không? Không thấy hắn thủ thỉ gì với cô vợ về Tarrance. Chúng tôi đã nghe lén hắn hai mươi bốn trên hai mươi bốn và chẳng thấy hắn nhắc gì đến Tarrance với bất cứ ai.”
Ollie mỉm cười và gật đầu tán thưởng. Ông rất tự hào về McDeere. Quả là một luật sư đáng nể.
“Còn về chuyện tình dục thì sao?”
“Chúng tôi chỉ có thể nghe mà thôi, Ollie. Nhưng chúng tôi nghe rất kỹ, và tôi nghĩ họ đã không làm chuyện ấy trong hai tuần qua. Dĩ nhiên, hắn phải ở đây đến mười sáu giờ mỗi ngày để làm cái phận sự luật sư-lính mới-nghiện việc mà các anh đã gài độ hắn. Có vẻ như cô ta đã bắt đầu ngán ngẩm. Có lẽ đó là một hội chứng chung của các cô vợ tân binh. Cô ta gọi cho mẹ rất nhiều cuộc, gọi collect- nên hắn chẳng hay biết gì cả. Cô ta than với mẹ rằng hắn đang thay đổi và nói đủ thứ chuyện tào lao kiểu đó. Cô ta nghĩ hắn làm việc cực nhọc như thế thì chẳng khác nào tự sát. Đó là những gì chúng tôi nghe thấy. Tóm lại là chúng tôi chẳng có tấm ảnh nào cả, Ollie ạ, và tôi rất lấy làm tiếc vì tôi biết anh thích chúng như thế nào. Ngay khi có cơ hội đầu tiên, chúng tôi sẽ có vài tấm cho anh.” Ollie nhìn bức tường và không nói năng gì.
“Nghe này, Ollie, tôi nghĩ chúng ta nên cử thằng nhóc đi công tác cùng Avery đến Grand Cayman. Anh thử coi xem có sắp xếp được không?”
“Không có vấn đề gì. Tôi hỏi lý do có được không?”
“Không phải ngay lúc này. Để sau anh khắc biết.”
Tòa nhà nằm trong phân đoạn cho thuê giá thấp của khu thương mại, đi cách vài dãy phố là đến khu bóng đổ của các tòa tháp thép-và-kính hiện đại nằm san sát bên nhau cứ như thể đất đai là thứ gì đó khan hiếm ở Memphis vậy. Một bảng hiệu trên cửa hướng dẫn đi lên gác, nơi Eddie Lomax, thám tử tư, đặt văn phòng. Giờ giấc là theo hẹn. Cánh cửa trên gác ghi những quảng cáo về đủ kiểu điều tra: ly hôn, tai nạn, người thân mất tích, theo dõi. Quảng cáo trên sổ danh bạ có nhắc về kinh nghiệm làm cảnh sát, nhưng không đá động gì kết cục của con đường công danh đó. Nó liệt kê việc nghe trộm, các biện pháp trả đũa, quyền giám hộ trẻ em, chụp ảnh, bằng chứng tại tòa, phân tích căng thẳng từ giọng nói, phân bổ đầu tư, đòi bảo hiểm, đánh giá tiền hôn nhân. Đảm bảo, an toàn, được cấp phép, sẵn sàng phục vụ hai mươi bốn giờ mỗi ngày. Đạo đức, khả tín, bảo mật, yên tâm.
Mitch thấy ấn tượng về mức độ tin cậy cao đó. Cuộc hẹn là vào lúc năm giờ chiều, và anh đã đến sớm vài phút. Một cô nàng tóc vàng bạch kim mặc váy da bó sát, xỏ đôi ủng đen đồng điệu hỏi tên anh rồi trỏ vào một chiếc ghế màu cam bằng nhựa cứng ở cạnh cửa sổ. Eddie sẽ đến trong vòng một phút nữa. Anh kiểm tra chiếc ghế và nhận thấy nó phủ một lớp bụi mỏng và có nhiều vết đốm mà hình như là mỡ. Anh thoái thác, viện cớ bị đau lưng. Tammy nhún vai, trở lại với hoạt động nhai kẹo cao su và đánh máy một tài liệu gì đó. Mitch suy đoán đó hẳn phải là một báo cáo tiền hôn nhân hay có thể là một bản tổng kết theo dõi, và cũng có thể là bản kế hoạch tấn công trả đũa. Chiếc gạt tàn trên bàn làm việc của cô ta chứa đầy đọt thuốc dính son môi. Trong khi đánh máy bằng tay trái, tay phải của cô tức thời và chuẩn xác rút ra một điếu khác từ bao thuốc rồi nhét nó vào giữa đôi môi nhơm nhớp. Bằng một sự nhịp nhàng đáng nể, cô ta bật thứ gì đó bằng tay trái và ngọn lửa bùng lên ở đầu điếu thuốc mảnh và rất dài. Khi ngọn lửa biến mất, đôi môi cô mím lại một cách bản năng, kẹp chặt quanh điếu thuốc mảnh nhô ra ngoài, và toàn bộ cơ thể cô bắt đầu nuốt khói. Từ trở thành chữ, chữ trở thành câu, câu trở thành đoạn trong khi cô cuồng nhiệt nạp đầy các lá phổi. Cuối cùng, với một phân sót lại dưới dạng tro, cô nuốt khói vào, gỡ điếu thuốc khỏi đôi môi bằng những móng tay đỏ chói rồi phà ra một hơi mạnh. Khói cuồn cuộn dâng lên chiếc trần thạch cao thẫm màu, nơi nó đè lên lớp mây đang tồn tại và cuộn quanh chiếc đèn huỳnh quang treo gần đó. Cô ta cất tiếng ho. Một cơn ho sặc sụa và đau rát khiến mặt cô đỏ bừng và ngực cô rung chuyển cho đến khi nó nảy giật một cách nguy hiểm gần các con phím của chiếc máy đánh chữ. Cô chộp lấy chiếc tách gần đó, nốc cạn thứ bên trong, rồi nhét lại điếu đầu lọc 1000 và gõ tiếp.
Sau hai phút, Mitch bắt đầu thấy hoảng sợ chất carbone monoxide. Anh phát hiện một lỗ nhỏ trên tấm kính cửa sổ, mà vì lý do nào đó đám nhền nhện đã không muốn giăng tơ để bít kín. Anh bước đến cách vài phân chiếc rèm tả tơi và bụi bặm, cố nhắm theo hướng chiếc lỗ mà hít thở. Anh cảm thấy buồn nôn. Có nhiều tiếng sặc sụa và khò khè nặng hơn phía sau anh. Anh cố mở cửa sổ, nhưng những lớp sơn nứt rạn từ lâu đã hàn cứng chốt cửa.
Đúng lúc anh bắt đầu chóng mặt, tiếng đánh máy và khói thuốc chợt dừng.
“Anh là luật sư hả?”
Mitch quay lại từ cửa sổ và nhìn cô thư ký. Lúc này cô ta đang ngồi trên mép bàn, chân vắt chéo, chiếc váy da màu đen vén cao trên đầu gối. Cô nhấp một ngụm Diet Pepsi.
“Đúng vậy.”
“Làm cho một hãng lớn?”
“Đúng vậy.”
“Tôi đã đoán thế. Tôi đoán được là nhờ bộ vest và chiếc áo cài khuy cổ dễ thương kiểu học đường cùng chiếc cà vạt lụa có họa tiết cánh hoa. Tôi luôn phân biệt được các luật sư hãng lớn. Họ trái ngược hoàn toàn với những gã loàng xoàng vẫn hay quanh quẩn ở Tòa án thành phố.”
Khói đã tan và Mitch bắt đầu dễ thở hơn. Anh ngắm cặp giò của cô mà lúc này đang ở một tư thế rất khêu gợi và đòi hỏi sự ngưỡng mộ. Giờ thì cô đang xem xét đến đôi giày của anh.
“Cô thích bộ vest này à?” anh hỏi.
“Nó đắt tiền, tôi dám nói như thế. Cà vạt cũng vậy. Tôi không chắc lắm về chiếc áo và đôi giày.”
Mitch nhìn đôi ủng da, cặp giò, chiếc váy và chiếc áo len bó sát bộ ngực lớn, cố nghĩ ra câu nào đó dễ nghe. Cô thích thú với những tia nhìn tới lui đó và một lần nữa lại nhấp Diet Pepsi.
Khi uống đủ, cô hất đầu về phía cửa phòng của Eddie, “Anh vào được rồi đó. Eddie đang chờ.”
Tay thám tử đang trao đổi qua điện thoại, cố thuyết phục một ông già đáng thương rằng cậu con của ông ta thực sự là một người đồng tính. Một người đồng tính rất lộ. Lomax trỏ vào chiếc ghế gỗ và Mitch ngồi xuống đó. Anh thấy hai cánh cửa sổ - cả hai đều rộng - và bỗng dưng thấy dễ thở.
Eddie trông có vẻ kinh tởm khi che ống nói lại. “Ông ta đang khóc,” hắn thì thào với Mitch. Mitch mỉm cười cầu tài, như thể anh cũng thấy chuyện này là buồn cười. Eddie mang đôi giày da tắc kè màu xanh với mũi nhọn. Hắn mặc quần Levis, áo sơ mi loại gài cổ nhưng khuy cổ được mở đủ rộng để làm lộ ra bộ lông ngực sậm màu và hai sợi dây chuyền vàng nặng trịch cùng một sợi nữa hình như bằng ngọc lam. Hắn có vẻ bề ngoài giống như Tom Jones hay Humperdinck hay một trong những ca sĩ mắt đen với mái tóc rối bù, tóc mai dài và chiếc cằm khỏe khoắn.
“Tôi có ảnh chụp,” Eddie nói rồi giật ống nghe ra khỏi tai khi ông già khóc váng lên. Từ một tập hồ sơ, hắn rút ra năm tấm ảnh khổ hai-mươi hai-mươi-lăm rồi đẩy trượt nó qua bàn, rơi vào lòng Mitch. Đúng, họ quả là người đồng tính, cho dù họ có là ai đi nữa. Eddie hãnh diện mỉm cười với anh. Các xác chết nằm vương vãi trên sân khấu ở cái nơi có vẻ là một câu lạc bộ đồng tính luyến ái. Anh đặt xấp ảnh lên bàn làm việc rồi nhìn ra cửa sổ. Ảnh màu, chất lượng cao. Người chụp hẳn phải thường xuyên đến câu lạc bộ. Mitch nghĩ đến bản án cưỡng dâm. Một gã cớm bị đi tù vì tội hiếp dâm.
Lomax ngắt điện thoại. “Vậy ra cậu là em trai của Mitchell McDeere! Hân hạnh được biết cậu.” Họ bắt tay nhau qua chiếc bàn.
“Rất hân hạnh,” Mitch nói. “Tôi vừa đi thăm Ray hôm Chủ nhật.”
“Tôi cảm thấy như đã quen cậu từ nhiều năm lắm rồi. Cậu trông y hệt như Ray vậy. Anh ấy có nói với tôi như thế. Cứ kể mãi về cậu. Tôi đoán anh ấy cũng đã kể cho cậu về tôi. Xuất thân cảnh sát. Bị kết án. Tội cưỡng dâm. Anh ấy có kể cho cậu rằng đó là vụ cưỡng dâm vị thành niên không? Có kể con bé đó mười bảy tuổi mà trông cứ như hai mươi lăm cho nên tôi bị dính khung không?”
“Anh ấy có nhắc đến chuyện đó. Ray không nói nhiều, anh biết mà.”
“Anh ấy là một gã khủng. Tôi nợ anh ấy một mạng sống. Theo đúng nghĩa đen đấy nhé. Chúng xém nữa đã giết tôi trong tù khi phát hiện tôi là cớm. Ray đã đứng ra và ngay đến đám da đen cũng phải xì hơi. Anh ấy có thể gây tổn thất cho bất cứ ai nếu muốn.”
“Anh ấy là toàn bộ gia đình của tôi đó.”
“Phải, tôi biết. Cậu gắn bó với gã đó suốt nhiều năm trong cái xà-lim hai-mét-rưỡi nhân ba-mét-rưỡi, và cậu biết tất cả về anh ấy. Ray thường nói về cậu hàng giờ liền. Khi tôi được phóng thích thì cậu còn đang suy tính học trường luật.”
“Tôi đã học xong từ tháng Sáu năm nay và đã đến làm việc cho Bendini, Lambert & Locke.”
“Chưa bao giờ nghe cái tên này.”
“Đó là một hãng nằm trên đường Front, chuyên về thuế và hoạt động công ty.”
“Tôi từng làm việc rất nhiều cho các luật sư trong các vụ ly hôn nhếch nhác. Theo dõi, chụp ảnh, như mấy tấm này đây, thu thập những thứ rác rưởi để trình tòa.” Hắn nói nhanh, với những từ và câu cụt lủn. Đôi bốt cao bồi gác lên bàn một cách điệu đàng như để khoe mẽ. “Ngoài ra, tôi còn chạy việc cho vài luật sư. Nếu tôi khui ra được một vụ tông xe hoặc một vụ gây thương tích cá nhân, tôi sẽ đi chào vòng vòng để xem ai là người sẽ cho tôi miếng ăn tốt nhất. Tôi mua được tòa nhà này là nhờ thế. Tiền bạc đến từ đó – thương tích cá nhân. Mấy gã luật sư này lấy đến bốn mươi phần trăm tiền phục hồi. Bốn mươi phần trăm!” Eddie lắc đầu kinh tởm như thể không tin nổi các luật sư tham lam hiện vẫn đang sống và hít thở trong cái thành phố này.
“Anh làm việc theo giờ à?” Mitch hỏi.
“Ba mươi đô, cộng với chi phí. Đêm qua tôi bỏ ra sáu giờ ngồi trong chiếc xe hơi của tôi bên ngoài một Holiday Inn, chờ gã chồng của khách hàng rời khỏi căn phòng của hắn ta với một ả điếm để chụp thêm nhiều tấm ảnh nữa. Sáu giờ. Đó là một trăm tám mươi đô để ngồi tê mông đọc mấy tờ tạp chí bẩn và chờ đợi. Tôi tính tiền cô ta luôn cả bữa ăn tối.”
Mitch chăm chú lắng nghe, như thể anh cũng mong làm được như vậy.
Tammy ló đầu qua cửa, báo rằng cô chuẩn bị về. Một đám mây mù len vào theo cô và Mitch vội nhìn ra các cửa sổ. Cô đóng sập cánh cửa lại.
“Một cô nàng tuyệt vời.” Eddie nói. “Cô ta có chuyện rắc rối với anh chồng. Hắn là một tay tài xế xe tải cứ tưởng mình là Elvis. Tóc nhuộm đen tuyền, kiểu đuôi vịt, với tóc mai kiểu sườn cừu. Đeo kính mát bằng vàng dày cộp, loại kính mà Elvis vẫn đeo ấy. Khi không ở trên đường thì hắn ngồi quanh quẩn bên xe kéo, nghe mấy tập album của Elvis và xem mấy cuốn phim kinh khủng đó. Họ chuyển đến đây từ Ohio chỉ để thằng hề đó được ở gần mộ của Ông Vua nhạc Rock. Đoán thử xem hắn tên gì?”
“Tôi không biết.”
“Elvis. Elvis Aaron Hemphill. Đổi tên hợp pháp sau cái chết của Ông Vua. Hắn làm cái công việc hóa thân đó trong các câu lạc bộ tối đèn ở khắp thành phố. Một đêm nọ tôi thấy hắn. Hắn mặc áo liền quần bó sát, phanh ngực đến tận rốn, trông chẳng ổn chút nào cả, thế mà hắn vẫn có gan khoác nó vào. Thật là buồn cho hắn. Giọng của hắn nghe mà mắc cười, hệt như ông tù trưởng da đỏ đang hát hò quanh đám lửa vậy.”
“Vậy vấn đề là gì?”
“Gái. Cậu không tin nổi đám cuồng Elvis ghé thăm thành phố này đâu. Họ lũ lượt đến để xem gã hề đó diễn nhại theo Ông Vua. Họ ném quần lót vào hắn, quần lót khổ lớn ấy, quần lót dành cho các mụ béo thừa cân, rồi hắn dùng nó để chùi trán và ném trả lại họ. Họ cho hắn số phòng của họ, và chúng tôi nghi ngờ rằng hắn lẩn lút ở đâu đó, tìm cách chơi trò mèo chuột hệt như Elvis vậy. Tôi vẫn chưa chộp được hắn.”
Mitch không nghĩ ra bất kỳ hồi đáp nào cho tất cả những câu chuyện này. Anh cười toe như một gã ngốc, như thể đó thực sự là một câu chuyện hay ho. Lomax đọc vị anh rất tốt.
“Cậu gặp trục trặc gì với vợ à?”
“Không. Không phải chuyện đó. Tôi cần vài thông tin về bốn người. Ba người đã chết và một người còn sống.”
“Có mùi thú vị à nhe. Tôi nghe đây.”
Mitch rút ra tờ ghi chép từ túi áo. “Tôi mặc định chuyện này phải được giữ bí mật.”
“Dĩ nhiên, cũng bí mật như chuyện của thân chủ cậu.”
Mitch gật đầu tán thành, nhưng anh lại nghĩ đến câu chuyện giữa Tammy và Elvis và tự hỏi vì sao Lomax lại đem kể cho anh câu chuyện đó.
“Nó phải là tuyệt mật.”
“Tôi đã nói nó sẽ vậy rồi mà. Tin tôi đi.”
“Ba mươi đô mỗi giờ hả?”
“Với cậu, tôi chỉ tính hai mươi thôi. Ray giới thiệu cậu mà, nhớ không?”
“Tôi rất cảm kích.”
“Mấy người đó là ai vậy?”
“Ba người chết từng là luật sư của hãng chúng tôi. Robert Lamm bị giết trong một tai nạn săn bắn đâu đó trên vùng núi Arkansas. Ông ta mất tích trong khoảng hai tuần rồi người ta tìm thấy ông với một viên đạn xuyên qua đầu. Đã có một cuộc khám nghiệm tử thi. Tôi chỉ biết có vậy. Alice Knauss chết năm 1977 trong một vụ tông xe ngay tại Memphis này. Người ta cho rằng một gã lái xe say xỉn đã tông cô ta. John Mickel tự sát năm 1984. Thi thể được tìm thấy trong văn phòng của ông ta. Ở đó có một khẩu súng và một thư tuyệt mệnh.”
“Đó là tất cả những gì cậu biết?”
“Đúng vậy.”
“Cậu đang tìm hiểu điều gì?”
“Tôi muốn biết tối đa những người này đã chết như thế nào. Những tình huống nào xoay quanh mỗi cái chết? Ai là người điều tra mỗi cái chết? Mọi câu hỏi hoặc nghi vấn chưa có giải đáp.”
“Cậu nghi ngờ điều gì?”
“Ở thời điểm này thì chưa gì cả. Tôi chỉ tò mò thôi.”
“Cậu đâu phải chỉ tò mò.”
“Thôi được, tôi không chỉ tò mò. Nhưng tạm thời ta hãy dừng lại ở đó nhé.”
“Được. Gã thứ tư của cậu là ai?”
“Một người tên là Wayne Tarrance. Anh ta là đặc vụ FBI tại Memphis này.”
“FBI!”
“Điều đó có gây phiền hà gì cho anh không?”
“Có đấy, nó gây phiền hà cho tôi. Tôi lấy bốn mươi mỗi giờ đối với cớm.”
“Không vấn đề gì.”
“Cậu muốn biết gì?”
“Kiểm tra anh ta. Anh ta đến đây đã bao lâu? Anh ta làm đặc vụ đã bao lâu? Uy tín của anh ta ra sao?”
“Chuyện đó thì dễ ẹc.”
Mitch gập tờ giấy rồi nhét lại vào túi. “Việc này mất bao lâu?”
“Khoảng một tháng.”
“Tốt.”
“Mà này, tên cái hãng của cậu là gì?”
“Bendini, Lambert & Locke.”
“Hai gã bị chết mùa hè rồi...”
“Họ là thành viên của hãng.”
“Có nghi ngờ gì không?”
“Không.”
“Tôi hỏi xong rồi đó.”
“Nghe này, Eddie. Anh phải rất cẩn thận trong vụ này. Đừng gọi khi tôi ở văn phòng hay ở nhà. Tôi sẽ gọi lại cho anh sau, trong khoảng một tháng nữa. Tôi nghi ngờ mình đang bị theo dõi rất sát sao.”
“Bởi ai?”
“Giá mà tôi biết được.”