Chiếc buýt rời Birmingham ngay trước 2 giờ chiều thứ Tư. Ray ngồi ở băng sau, quan sát tất cả những ai leo lên và tìm chỗ ngồi. Trông anh có dáng dấp thể thao. Anh đã đón taxi đến một trung tâm mua sắm ở Birmingham và trong ba mươi phút đã mua một chiếc Levis nhái, một áo golf ngắn tay kẻ ô và một đôi Reebok màu đỏ và trắng. Anh còn ăn pizza rồi đi hớt mái tóc theo phong cách khắc khổ của hải quân. Anh đeo kính râm phi công và đội nón Auburn. Một bà thấp béo da ngăm đen ngồi cạnh anh.
Anh mỉm cười với bà. “De dónde es usted?” anh hỏi.
Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ thích thú. Nụ cười rộng làm hé lộ những chiếc răng. “México,” bà hãnh diện nói. “Habla español?” bà háo hức hỏi.
“Sí.”
Trong hai tiếng đồng hồ, họ lảm nhảm với nhau bằng tiếng Tây Ban Nha khi chiếc buýt lăn bánh đến Montgomery. Tuy bà thi thoảng phải lặp lại, nhưng anh thấy ngạc nhiên về bản thân. Tám năm không thực hành mà tiếng Tây Ban Nha của anh cũng chỉ hơi lụt đi chút đỉnh.
Bám sau đuôi chiếc buýt là đặc vụ Jenkins và Jones trên chiếc Dodge Aries. Jenkins lái còn Jones thì ngủ. Mười phút sau khi ra khỏi Knoxville, chuyến đi trở nên nhàm chán. Chỉ là công việc theo dõi theo thông lệ, họ được dặn dò như vậy. Nếu các anh để xổng mất anh ta thì cũng chẳng có gì là nghiêm trọng cả. Nhưng hãy cố gắng đừng để xổng.
Chuyến bay từ Huntington đến Atlanta còn cách hai tiếng nữa, và Abby đang ngồi quan sát từ một góc khuất trong phòng chờ tối đèn. Chỉ quan sát mà thôi. Trên chiếc ghế cạnh cô là một chiếc túi xách. Trái ngược với những lời dặn dò khẩn thiết, cô đã kịp gói ghém bàn chải đánh răng, son phấn, và vài bộ đồ. Cô còn viết cả vài dòng cho cha mẹ, nói ngắn gọn rằng cô phải trốn thoát khỏi Memphis, rằng cô cần gặp Mitch, rằng mọi thứ đều ổn. Đừng lo lắng. Hôn ba mẹ. Con yêu ba mẹ. Abby. Cô phớt lờ tách cà phê, quan sát những người đến và đi. Cô không biết anh còn sống hay đã chết. Tammy nói anh đang sợ, nhưng vẫn kiểm soát rất tốt. Luôn luôn là như thế. Chị ấy nói anh đang bay đến Nashville còn chị ấy, Tammy, thì bay đến Memphis. Hơi khó hiểu, nhưng cô chắc chắn anh biết rõ điều mình làm. Cứ đến bãi Perdido và chờ ở đấy.
Abby chưa bao giờ nghe nói về bãi Perdido. Và cô chắc chắn Mitch cũng chưa từng bao giờ đến đó. Căn phòng chờ như tra tấn thần kinh. Cứ mỗi mười phút, một doanh nhân say xỉn thích phiêu lưu lại bắn sang cô một gợi ý nào đó. Biến đi, cô thầm nói dễ đến hàng chục lần.
Sau hai giờ, họ lên máy bay. Abby bị nhét vào ghế dọc lối đi. Cô cài dây đai và thư giãn. Và rồi cô nhìn thấy ả. Ả có mái tóc vàng hoe, đôi gò má cao và góc hàm chắc nịch, hầu như không phải của giới nữ, nhưng trông vẫn cuốn hút. Abby từng thấy một phần của khuôn mặt này. Chỉ một phần thôi vì khi đó cặp mắt đã bị giấu kín. Khi đi ngang qua cô để trở về chỗ ngồi đâu đó ở phần đuôi, ả nhìn Abby rồi nhìn đi nơi khác.
Quán Shipwreck! Ả tóc vàng ở quán Shipwreck! Ả tóc vàng đã tìm cách nghe trộm cô, Mitch và Abanks. Chúng đã tìm được cô. Và nếu chúng tìm được cô thì chồng cô đang ở đâu? Chúng đã làm gì anh ấy? Cô nghĩ đến hai tiếng đồng hồ lái xe từ Danesboro đến Huntington, đi qua những con đường núi ngoằn ngoèo. Cô đã lái như một con điên. Chúng không thể nào bám theo cô. Máy bay lăn bánh rời sân ga và vài phút sau nó cất cánh bay đi Atlanta.
Lần thứ hai trong ba tuần lễ, Abby ngắm hoàng hôn từ bên trong một chiếc Boeing 727 ở sân bay Atlanta. Cô và ả tóc vàng. Họ xuống mặt đất trong ba mươi phút rồi lại bay đến Mobile.
Từ Cincinnati, Mitch bay đến Nashville. Anh đến nơi lúc 6 giờ chiều thứ Tư, rất lâu sau khi các ngân hàng đã đóng cửa. Qua niên giám điện thoại, anh tìm ra nơi cho thuê xe tải U-Haul rồi vẫy một taxi. Anh thuê một trong các mô-đen U-Haul nhỏ hơn, một chiếc năm mét.
Anh trả bằng tiền mặt, nhưng bị buộc phải thế chấp bằng bằng lái xe và một thẻ tín dụng. Nếu DeVasher lần được theo anh đến cái chỗ U-Haul này tại Nashville thì đành chịu. Anh mua hai mươi thùng các tông bao bì rồi lái đến căn hộ.
Anh đã không ăn uống từ tối thứ Ba, nhưng anh đã gặp may. Rammy đã để lại hai bịch bắp rang trong lò vi sóng cùng với hai lon bia. Anh ăn như một con lợn. Lúc tám giờ, anh gọi cú điện thoại đầu tiên đến Pedido Beach Hilton. Anh hỏi tìm Lee Stevens. Ông ta chưa đến, cô tiếp tân nói. Anh nằm dài lên sàn nhà bụi bặm, nghĩ đến hàng trăm điều có thể sẽ xảy đến với Abby. Cô ấy có thể đã chết ở Kentucky mà anh không hay biết. Anh lại không thể gọi về.
Chiếc trường kỷ không được xếp lại, và các tấm trải rẻ tiền máng ở hai bên đầu đã rơi xuống sàn. Tammy không giỏi làm việc nhà. Anh nhìn chiếc giường tạm be bé và nghĩ về Abby. Chỉ mới cách đây năm đêm, họ đã tìm cách giết nhau ở trên giường. Hy vọng rằng cô ấy đã lên được máy bay. Chỉ một mình cô ấy.
Trong phòng ngủ, anh ngồi lên chiếc thùng Sony chưa mở và ngỡ ngàng trước đống tài liệu chật kín phòng. Dọc theo tấm thảm, cô ta đã dựng lên những chồng giấy hoàn hảo, tất cả được chu đáo phân chia thành hai phạm trù: các ngân hàng Cayman và các công ty Cayman. Trên đỉnh mỗi chồng giấy là một tấm bìa màu vàng ghi những tên công ty tiếp nối bởi số trang, ngày tháng, hạng mục. Và cả những cái tên người nữa!
Ngay đến Tarrance cũng có thể theo kịp cách sắp xếp giấy tờ. Một đại bồi thẩm đoàn sẽ có thể nuốt trôi. Công tố viên Liên Bang sẽ có thể tổ chức họp báo. Bồi thẩm đoàn sẽ có thể kết án. Kết, kết, và kết.
Đặc vụ Jenskins ngáp vào ống nói điện thoại rồi nhấn những con số để gọi về văn phòng Memphis. Anh đã không ngủ suốt hai mươi bốn giờ qua. Jones thì đang ngáy ở trong xe.
“FBI đây,” một giọng nam cất lên.
“Vâng, ai đó?” Jenkins hỏi. Chắc chỉ là một kiểm tra theo thông lệ. “Acklin.”
“Chào Rick, Jenkins đây. Chúng tôi đang...”
“Jenkins! Anh ở đâu? Giữ máy nhé!”
Jenkins thôi ngáp, nhìn quanh quất ga xe buýt. Một giọng nói giận dữ quát vào ống nghe.
“Jenkins! Anh đang ở đâu vậy? Wayne Tarrance đây.Đúng vậy.
“Chúng tôi đang ở trạm xe buýt tại Mobile. Chúng tôi đã để xổng mất hắn.”
“Sao cơ? Sao các anh lại để xổng hắn?”
Jenkins đột nhiên hốt hoảng, dịch sát đầu vào điện thoại. “Khoan đã, Wayne. Lệnh mà chúng tôi nhận được là bám theo hắn trong tám tiếng đồng hồ để xem hắn đi đâu. Chỉ là thông lệ thôi, các anh đã nói vậy.”
“Không thể tin nổi các anh lại để xổng hắn.”
“Wayne à, không ai dặn chúng tôi phải theo đuôi hắn suốt đời. Tám tiếng thôi, Wayne. Chúng tôi đã đi theo hắn hai mươi tiếng rồi, và đến tận giờ này hắn mới biến mất. Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?”
“Tại sao trước đó các anh không gọi về?”
“Chúng tôi đã gọi hai lần, ở Birmingham và ở Montgomery. Cả hai lần đường dây đều bị bận. Có chuyện gì vậy, Wayne?”
“Chờ chút.”
Jenkins nắm chặt điện thoại hơn và chờ đợi. Một giọng khác cất lên: “A lô, Jenkins hả?”
“Vâng.”
“Giám đốc Voyles đây. Chuyện quái gì xảy ra vậy?”
Jenkins nín thở, cuống cuồng nhìn quanh sân ga. “Thưa ông, chúng tôi đã để xổng mất hắn. Chúng tôi đã theo hắn trong hai mươi tiếng đồng hồ, và lúc hắn ra khỏi xe buýt tại đây, chúng tôi đã để xổng mất hắn giữa đám đông.”
“Tuyệt lắm, con trai. Cách đây bao lâu rồi?”
“Hai mươi phút.”
“Được rồi, nghe đây. Chúng ta phải tìm ra hắn bằng được. Em trai của hắn đã cầm tiền của chúng ta và biến mất. Hãy gọi cho lực lượng địa phương tại Mobile. Cho họ biết các anh là ai, và nói rõ một tên giết người vượt ngục đang chạy rông trong thị trấn. Họ, tên và ảnh của McDeere hẳn đã được dán lên tường. Mẹ của hắn sống ở bãi Panama City, cho nên hãy báo động cho lực lượng địa phương từ đây đến Mobile. Tôi đang gửi quân của chúng ta đến.”
“Vâng, tôi xin lỗi, thưa ông. Chúng tôi không được dặn phải theo hắn vĩnh viễn.”
“Ta thảo luận chuyện này sau nhé.”
Lúc mười giờ, Mitch gọi đến Perdodo Beach Hilton lần thứ hai. Anh hỏi về Rachel James. Chưa thấy đến. Anh hỏi về Lee Stevens. Xin đợi một lát, cô tiếp tân nói. Mitch ngồi xuống sàn, sốt ruột chờ. Điện thoại phòng đang reo. Sau một chục tiếng reo, có ai đó nhấc máy. “Nghe đây.” Giọng nói nghe gấp gáp.
“Lee hả?” Mitch hỏi. Một khoảng lặng.
“Phải.”
“Mitch đây. Xin chúc mừng.”
Ray ngả nằm xuống giường, nhắm mắt lại. “Việc đó dễ thật đấy, Mitch. Chú làm sao hay vậy?”
“Em sẽ kể khi nào có thời gian. Ngay hiện giờ đang có nguyên một băng đang tìm cách giết em. Và cả Abby nữa. Chúng em đang trốn chạy.”
“Chúng là ai vậy, Mitch?”
“Em phải mất đến mười tiếng mới kể cho anh hết chương đầu. Ta làm chuyện này sau đi nhé. Hãy viết ra con số này. 615-889-4380.”
“Đó không phải là số Memphis.”
“Đúng, đó là số Nashville. Em đang ở một căn hộ đóng vai trò nơi kiểm soát chiến dịch. Nếu em không ở đây thì sẽ có một cô gái tên là Tammy trả lời điện thoại.”
“Tammy?”
“Chuyện này dài lắm. Cứ làm theo em nói đi. Vào một lúc nào đó trong đêm nay, Abby sẽ làm thủ tục nhận phòng tại đó dưới cái tên Rachel James. Cô ấy sẽ đến trên một chiếc xe thuê.”
“Cô ấy đang đến đây?”
“Nghe em nè, Ray. Bọn thú ăn thịt đó đang lùng tìm chúng em, nhưng chúng em đang đi trước một bước.”
“Đi trước ai cơ chứ?”
“Bọn mafia. Và cả FBI nữa.”
“Chỉ thế thôi?”
“Có lẽ vậy. Giờ hãy nghe em nè. Có một khả năng nhỏ là Abby đang bị đeo bám. Anh phải tìm ra cô ấy, canh chừng giúp cô ấy và, chết tiệt, hãy đảm bảo đừng có ai ở sau lưng cô ấy.”
“Nếu có thì sao?”
“Hãy gọi em, chúng ta sẽ bàn chuyện đó.”
“Không có vấn đề gì.”
“Đừng dùng điện thoại trừ khi gọi vào số này. Và chúng ta cũng không được nói nhiều.”
“Anh đang có một đống câu hỏi đây, em trai.”
“Em sẽ trả lời, nhưng không phải lúc này. Hãy lo cho vợ của em và hãy gọi cho em khi nào cô ấy đến đó.”
“Anh sẽ làm, Mitch, cảm ơn chú nhé.”
“Tạm biệt.”
Một giờ sau, Abby rẽ khỏi Cao tốc 182, đi vào một con đường ngoằn ngoèo dẫn đến Hilton. Cô đậu chiếc Cutlass bốn cửa với biển số Alabama, rồi bồn chồn bước dưới hàng hiên dẫn đến các cánh cửa trước. Cô dừng lại một giây, ngoảnh nhìn lại con đường, rồi bước vào.
Hai phút sau, chiếc taxi vàng từ Mobile dừng lại dưới hàng hiên, phía sau những chiếc van đưa đón khách. Ray dõi theo chiếc taxi. Một cô nàng ngồi ở băng ghế sau đang chồm tới trước, trò chuyện với người tài xế. Họ chờ một phút. Ả móc bóp lấy tiền, trả cho người tài xế. Ả bước xuống, chờ cho chiếc taxi đi khuất. Ả có mái tóc vàng, và đó là điều đầu tiên đập vào mắt anh. Rất cân đối, với chiếc quần nhung đen bó sát. Ả đeo kính râm, điều khiến anh lấy làm lạ vì lúc đó đã gần nửa đêm. Ả bước một cách khả nghi đến các cánh cửa trước, chờ một phút rồi bước vào. Anh cẩn thận quan sát ả rồi di chuyển về phía sảnh.
Ả tóc vàng tiến đến người lễ tân đứng sau quầy đăng ký. “Làm ơn cho một phòng đơn,” anh nghe ả nói. Người lễ tân đẩy mẫu đăng ký sang phía bên kia quầy. Ả tóc vàng viết tên mình rồi hỏi, “Cái cô vừa nhận phòng trước tôi, tên cô ta là gì vậy? Hình như đó là một người bạn cũ của tôi.”
Người lễ tân lật các tờ phiếu đăng ký. “Rachel James.”
“Phải, đúng là cô ta rồi. Cô ta đến từ đâu vậy?”
“Từ một địa chỉ ở Memphis,” người lễ tân nói.
“Số phòng của cô ta là bao nhiêu? Tôi muốn chào cô ta một tiếng.”
“Tôi không thể cho số phòng được,” người lễ tân nói. Ả tóc vàng lẹ làng lấy từ bóp ra hai tờ hai mươi, đẩy sang bên kia quầy.
“Tôi chỉ muốn chào hỏi một chút thôi.”
Người lễ tân cầm tiền. “Phòng 622.”
Ả thanh toán bằng tiền mặt. “Điện thoại ở đâu nhỉ?”
“Ở góc đằng kia,” người lễ tân nói. Ray lách vào góc đó và thấy có bốn chiếc điện thoại trả tiền. Anh nhấc chiếc ở giữa rồi bắt đầu tự nói với chính mình. Ả tóc vàng nhấc một chiếc ở đầu, đứng đâu lưng lại anh. Ả nói khẽ. Anh chỉ nghe được loáng thoáng. “ nhận phòng... Phòng 622... Mobile. trợ giúp... em không thể... một giờ nữa?... vâng... nhanh lên...” Ả gác máy, và anh nói lớn hơn vào chiếc điện thoại chết.
Ba mươi phút sau, có tiếng gõ cửa. Ả tóc vàng nhảy khỏi giường, chộp lấy khẩu 45 ly rồi dắt nó vào chiếc quần nhung dưới áo. Bỏ qua mọi thủ tục an toàn, ả vặn tay nắm cửa. Nó bật mở, ép ả vào tường. Ray xông tới, chộp khẩu súng rồi đè ả xuống. Khuôn mặt ả bị gí xuống tấm thảm, và anh nhét nòng của khẩu 45 vào tai ả. “Mày mà phát ra một tiếng động nào thì tao giết mày chết!” Ả thôi vùng vẫy và nhắm mắt lại. Không có câu trả lời. “Mày là ai?” Ray hỏi. Anh nhét chiếc nòng sâu hơn vào tai ả. Một lần nữa, không có câu trả lời. “Không ngọ nguậy, không một âm thanh nào, hiểu chưa? Tao bắn bể gáo mày đó.”
Anh thư giãn. Vẫn ngồi đè trên lưng ả, anh mở toang chiếc túi xách tay của ả. Anh đổ những món chứa bên trong ra sàn và tìm thấy một đôi vớ tennis sạch. “Há miệng ra,” anh ra lệnh.
Ả không động đậy. Chiếc nòng trở lại với tai ả, và ả từ từ há miệng. Ray nhét chiếc vớ vào giữa các hàm răng rồi bịt chặt hai mắt ả bằng chiếc áo lụa mặc đêm. Anh trói chân tay ả bằng chiếc quần bó rồi xé các khăn trải giường thành nhiều dải dài. Ả không ngọ nguậy. Khi hoàn tất việc bịt mắt bịt mồm, ả trông cứ như một xác ướp. Anh đẩy ả vào gầm giường.
Chiếc ví chứa sáu trăm đô la tiền mặt và một chiếc bóp chứa bằng lái xe của Illinois. Karen Adair từ Chicago. Ngày sinh: 4 tháng Ba, 1962. Anh lấy chiếc bóp và khẩu súng.
Điện thoại reo vào lúc 1 giờ sáng, khi Mitch vẫn đang thức. Anh giữa đám sổ sách ngân hàng cao đến tận hông. Những sổ sách ngân hàng cực hấp dẫn, với tính kết tội cực cao.
“A lô,” anh thận trọng trả lời.
“Chiến dịch đó đã kiểm soát được chưa?” Giọng nói ở cận kề một hộp nhạc ồn ào.
“Anh đang ở đâu, Ray?”
“Một quán nhậu có tên là phòng đợi Floribama. Ngay trên ranh giới tiểu bang.”
“Abby đâu?”
“Cô ấy ở trong xe. Cô ấy ổn.”
Mitch thấy dễ thở hơn. Anh nhoẻn cười vào điện thoại và lắng nghe.
“Anh và cô ấy đã rời khỏi khách sạn. Một ả đã bám theo Abby vào đó. Cũng cái ả mà chú và cô ấy đã thấy tại quán bar nào đó ở Cayman. Abby đang cố giải thích mọi chuyện. Ả bám theo cô ấy cả ngày rồi ló mặt ra ở khách sạn. Anh đã chăm sóc cho ả. Rồi anh và Abby đã biến mất.”
“Anh chăm sóc cho ả?”
“Phải, ả không nói gì được đâu, nhưng ả sẽ được giải thoát trong ít lâu nữa.”
“Abby có ổn không?”
“Ổn. Anh và cô ấy đều mệt muốn chết đi được. Chính xác chú đang nghĩ gì trong đầu vậy?”
“Anh và cô ấy đang ở cách bãi Panama City ba giờ. Em biết cả hai đều mệt, nhưng hai người phải ra khỏi đó ngay. Hãy đến bãi Panama City, đào ra một chiếc xe rồi thuê hai căn phòng tại Holiday Inn. Gọi cho em khi nào hai người nhận phòng xong.”
“Anh hy vọng chú biết chú đang làm gì.”
“Hãy tin em, Ray.”
“Anh tin chứ, nhưng anh chỉ cầu sao được trở lại nhà tù”
“Anh không thể trở lại, Ray. Chúng ta phải biến mất, nếu không thì sẽ chết đấy.