Hãng Luật

Lượt đọc: 9769 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Khi Mitch đến chính xác vào lúc tám giờ ba mươi, theo đúng lịch trình, hành lang nhỏ bên ngoài văn phòng của Royce McKnight vẫn còn trống lốc. Anh hắng giọng, ho khan, rồi bắt đầu lo lắng chờ. Từ sau hai chiếc tủ hồ sơ, một bà thư ký thâm niên tóc xanh xuất hiện và nhướn mắt nhìn anh. Thấy rõ mình không được chào đón, anh tự giới thiệu rồi trình bày rằng anh có cuộc hẹn với ông McKnight vào giấc đó. Bà mỉm cười, tự giới thiệu mình là Louise, thư ký riêng của ông McKnight đã ba mươi mốt năm nay. Cà phê nhé? Vâng, anh đáp, cà phê đen. Bà biến mất rồi quay lại với một chiếc tách và đĩa lót. Bà thông báo cho sếp qua nội đàm rồi mời Mitch ngồi xuống. Giờ thì bà đã nhận ra anh. Một trong các thư ký đã chỉ ra anh trong tang lễ hôm qua.

Bà xin lỗi vì bầu không khí u ám nơi đây. Chẳng ai muốn làm việc cả, bà giải thích, và chắc phải mất nhiều ngày nữa mọi thứ mới trở lại bình thường. Họ là những chàng trai tốt là thế. Chuông điện thoại reo và bà giải thích rằng ông McKnight đang dự một cuộc họp quan trọng và không thể phân tâm. Điện thoại lại reo, bà nghe điện rồi đưa anh vào văn phòng của vị đối tác quản trị.

Oliver Lambert và Royce McKnight đón mừng Mitch rồi giới thiệu anh với hai đối tác khác, Victor Milligan và Avery Tolar. Họ ngồi quanh chiếc bàn họp nhỏ. Louise được phái đi lấy thêm cà phê. Milligan là người phụ trách bộ phận thuế, còn Tolar, bốn mươi mốt tuổi, là một trong những đối tác trẻ.

“Mitch này, chúng tôi xin lỗi vì sự khởi đầu buồn như thế,” McKnight nói. “Chúng tôi rất cảm kích sự hiện diện của anh trong các lễ tang hôm qua, và chúng tôi lấy làm tiếc rằng ngày đầu tiên của anh với tư cách thành viên của hãng chúng ta lại là một ngày buồn đến vậy.”

“Tại các buổi lễ tang, tôi cảm thấy mình giống như người một nhà.” Mitch nói.

“Chúng tôi rất tự hào về anh, và chúng tôi đang có những kế hoạch tuyệt vời cho anh đấy. Chúng ta vừa mất hai trong số các luật sư giỏi nhất, cả hai đều chuyên về thuế, cho nên chúng tôi sẽ đòi hỏi nơi anh nhiều hơn. Tất cả chúng ta đều sẽ phải làm việc cực nhọc hơn đôi chút.”

Louise đến, mang theo khay cà phê. Ấm cà phê bằng bạc, tách đĩa bằng sứ quý.

“Chúng tôi rất buồn,” Oliver Lambert nói. “Cho nên hãy chia sẻ cùng chúng tôi.”

Tất cả bọn họ đều gật đầu nghiêm nghị quanh bàn. Royce McKnight xem những ghi chép gì đó trên sổ tay.

“Mitch, tôi nghĩ chúng ta đã nói chuyện này rồi. Ở hãng này, chúng tôi phân công mỗi cộng sự làm việc với một đối tác, người sẽ đóng vai trò giám hộ và cố vấn. Mối quan hệ này rất quan trọng. Chúng tôi cố gắng ghép cộng sự với đối tác nào tương thích nhất để họ có thể làm việc mật thiết với nhau, và chúng tôi thường đúng. Chúng tôi cũng có phạm sai lầm khi ghép sai hay chi đó, nhưng một khi sai lầm diễn ra thì chúng tôi sẽ đơn giản điều phối lại. Avery Tolar sẽ là đối tác của anh.”

Mitch lúng túng mỉm cười với đối tác mới của anh.

“Anh sẽ ở dưới sự chỉ đạo của ông ta. Và tất cả các vụ việc và hồ sơ mà anh đào xới sẽ là của ông ta. Hầu như tất cả đều liên quan đến thuế vụ.”

“Được thôi.”

“Phải nói ngay điều này kẻo lại quên, tôi muốn hai ta dùng bữa trưa hôm nay,” Tolar nói.

“Chắc chắn rồi.” Mitch nói.

“Hãy lấy chiếc limo của tôi,” ông Lambert nói.

“Tôi đã định như thế,” Tolar nói.

“Khi nào thì tôi mới có được chiếc limo?” Mitch hỏi. Họ bật cười và có vẻ rất thích thú vì sự giải tỏa.

“Chừng hai mươi năm nữa,” Lambert nói.

“Tôi nóng lòng lắm rồi đây.”

“Anh thấy chiếc BMW thế nào?” Victor Milligan hỏi.

“Tuyệt. Nó đã sẵn sàng để phục vụ tám ngàn cây số.”

“Anh dọn vào nhà mới ổn cả chứ?”

“Vâng, mọi thứ đều ổn. Tôi rất cảm kích sự hỗ trợ của hãng trong mọi việc. Các ông khiến chúng tôi cảm thấy rất được chào đón. Vợ chồng tôi rất cảm kích.”

McKnight thôi cười và quay trở lại với cuốn sổ ghi chép. “Như tôi đã nói với anh, Mitch, việc thi lấy chứng chỉ là ưu tiên hàng đầu. Anh có sáu tuần để học thi, và chúng tôi sẽ hỗ trợ anh bằng mọi cách. Chúng tôi có những lớp ôn thi riêng điều hành bởi chính các thành viên của chúng ta. Tất cả các môn thi đều sẽ được bao quát, và tiến bộ của anh sẽ được chúng tôi theo dõi sát sao, đặc biệt là Avery. Ít nhất phân nửa thời gian mỗi ngày và phần lớn thời gian rỗi rảnh của anh sẽ được dành cho việc ôn tập. Chưa từng có cộng sự nào của hãng bị trượt cuộc thi này.”

“Tôi sẽ là người đầu tiên.”

“Anh mà trượt thì chúng tôi lấy lại chiếc BMW đó,” Tolar nhếch miệng cười.

“Thư ký của anh là một bà tên Nina Huff. Bà ta đã ở hãng trên tám năm. Kiểu người hơi thất thường, không dễ nhìn cho lắm, nhưng rất có năng lực. Bà ta hiểu biết rất nhiều về luật và có xu hướng thích khuyên bảo, nhất là với các luật sư trẻ. Anh muốn giữ bà ta hay không là tùy anh. Nếu anh thấy không hợp thì chúng tôi sẽ điều chuyển bà ta đi.”

“Văn phòng của tôi ở đâu?”

“Tầng hai, đi hết hành lang là đến chỗ Avery. Cô trang trí nội thất sẽ có mặt ở đây chiều nay để chọn bàn và xem xét cách bài trí. Hãy làm theo lời khuyên của cô ta càng nhiều càng tốt.”

Lamar cũng ở tầng hai, ý nghĩ đó khiến anh thấy an tâm. Mitch chợt nhớ đến cảnh anh ta ngồi bên hồ bơi, ướt sũng, thổn thức và ú ớ lầm bầm.

McKnight nói tiếp. “Mitch, e rằng tôi đã bỏ qua một điều mà lẽ ra chúng ta phải thảo luận trong cuộc viếng thăm lần đầu.”

Anh chờ đợi, và cuối cùng lên tiếng, “Điều gì vậy?”

Hai đối tác nhìn anh chằm chặp. “Chúng tôi không bao giờ cho phép các cộng sự bắt đầu sự nghiệp của mình với gánh nặng tiền vay sinh viên. Chúng tôi muốn anh tìm ra những việc khác để lo và những cách khác để tiêu tiền. Anh mắc nợ bao nhiêu vậy?”

Mitch nhấp cà phê và tính toán thật nhanh. “Gần hai mươi ba ngàn.”

“Điều đầu tiên trong sáng nay là hãy để lại các giấy tờ lên bàn làm việc của Louise.”

“Ông..... Ơ... Ý ông là hãng sẽ trang trải khoản vay này?”

“Đó là chính sách của chúng tôi. Trừ khi anh phản đối.”

“Không phản đối. Chỉ là tôi không biết phải nói sao.”

“Anh chẳng cần phải nói gì cả. Từ suốt mười lăm năm qua chúng tôi đã làm việc đó cho tất cả mọi cộng sự. Anh chỉ việc đưa giấy tờ cho Louise.”

“Như vậy là rất hào phóng, thưa ông McKnight.”

“Đúng thế.”

Avery Tolar cứ nói suốt khi chiếc limo chầm chậm lăn bánh giữa luồng giao thông trưa. Mitch khiến ông nhớ đến chính bản thân, ông nói vậy. Một cậu nhóc nghèo dưới một mái nhà tan vỡ, được nuôi ăn học bởi các gia đình bảo trợ ở suốt dọc miền tây nam Texas, rồi bị đẩy ra đường sau khi tốt nghiệp trung học. Ông từng làm ca đêm trong một nhà máy giày để trang trải học phí cho một trường cao đẳng cộng đồng. Một học bổng của đại học Texas và El Paso đã mở ra cánh cửa. Ông tốt nghiệp với bằng danh dự, đăng ký vào mười một trường luật rồi chọn trường Stanford. Ông ra trường ở vị trí thứ hai trong lớp và đã từ chối lời chào mời của tất cả các hãng lớn tại West Coast. Ông muốn công việc thuế, chỉ công việc thuế mà thôi. Oliver Lambert đã tuyển mộ ông cách đây mười sáu năm, khi mà hãng chỉ có chưa đến ba mươi luật sư.

Ông có vợ và hai con nhỏ, nhưng nói rất ít về gia đình. Ông chỉ nói về tiền bạc mà thôi. Niềm đam mê của ông, ông gọi nó là vậy. Một triệu đầu tiên của ông đã nhanh chóng nằm gọn trong ngân hàng. Hai năm sau đó là đến phiên triệu thứ hai. Chẳng mấy chốc, ông sẽ đạt tổng giá trị thu nhập bốn trăm ngàn mỗi năm. Lĩnh vực chuyên môn của ông là hình thành các mối hợp tác để mua lại các tàu dầu siêu khủng. Ông là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này và làm việc với mức phí ba trăm đô mỗi giờ, sáu mươi ngàn, đôi khi là bảy mươi ngàn mỗi tuần.

Mitch sẽ khởi đầu với mức một trăm đô mỗi giờ, ít nhất năm giờ mỗi ngày cho đến khi anh vượt qua kỳ thi và có chứng chỉ. Có thể kỳ vọng tám giờ mỗi ngày, với mức một trăm năm mươi mỗi giờ. Ghi hóa đơn là mạch máu sống của hãng. Tất cả mọi thứ đều xoay quanh nó. Thăng tiến, nâng lương, tiền thưởng, tồn vong, thành đạt, tất cả đều xoay quanh việc ghi hóa đơn tốt hay không. Nhất là với những tân binh. Con đường nhanh nhất để đi đến sự khiển trách là xem thường thành tích ghi hóa đơn hàng ngày. Avery không nhớ đã có sự khiển trách nào như thế. Đơn giản là ông chưa từng nghe nói có thành viên nào của hãng lơ là với việc ghi hóa đơn.

Mức bình quân của cộng sự là một trăm bảy mươi lăm mỗi giờ. Với đối tác thì là ba trăm. Milligan đạt đến bốn trăm mỗi giờ từ một số thân chủ của ông ta, còn Nathan Locke từng đạt đến năm trăm mỗi giờ cho một công việc về thuế bao gồm việc đổi chác tài sản tại nhiều quốc gia hải ngoại. Năm trăm đô mỗi giờ! Avery có vẻ khoan khoái với ý nghĩ đó. Năm trăm đô mỗi giờ nhân lên với năm mươi giờ mỗi tuần và năm mươi tuần mỗi năm. Một triệu hai trăm năm mươi ngàn mỗi năm! Đó là cách người ta kiếm tiền trong lĩnh vực làm ăn này. Gom một đám luật sư làm việc theo giờ rồi xây lên cả một triều đại. Càng có nhiều luật sư, các đối tác sẽ càng kiếm ra tiền.

Đừng lơ là việc ghi hóa đơn, ông cảnh báo. Đó là luật sinh tồn đầu tiên. Nếu không có hồ sơ nào để ghi hóa đơn thì hãy lập tức báo cáo lên văn phòng của ông. Ông thì có thừa mứa. Vào ngày thứ mười mỗi tháng, các đối tác sẽ đánh giá việc ghi hóa đơn của tháng trước trong một bữa tiệc trưa đặc biệt. Đó là một nghi thức lớn. Royce McKnight đọc tên từng luật sư, rồi tổng số tiền ghi hóa đơn hàng tháng của anh ta. Cạnh tranh giữa các đối tác là rất lớn, nhưng là với tinh thần tốt. Họ đang giàu có lên, đúng không? Việc cạnh tranh đó rất tạo động lực. Về phần các cộng sự thì chẳng ai đả động gì đến những người thành tích kém trừ phi đó là thành tích trong ba tháng liên tiếp. Cộng sự có thể được thưởng nhờ ghi hóa đơn cao ngất ngưởng. Quan hệ hợp tác dựa trên thành tích ghi nhận được trong việc tạo phí. Cho nên đừng có lơ là nó, ông cảnh báo lần nữa. Nó cần phải được ưu tiên sau kỳ thi lấy chứng chỉ, dĩ nhiên rồi.

Cuộc thi này là một sự phiền toái, một thử thách phải chịu đựng, một nghi thức phải thông qua, và chẳng gì có thể khiến một người tốt nghiệp Harvard phải lo lắng cả. Chỉ cần tập trung ôn lại các khóa học, cố nhớ lại mọi thứ vừa học xong ở trường luật.

Chiếc limo lăn bánh vào con đường hông giữa hai tòa nhà cao tầng rồi dừng lại trước một mái vòm nhỏ phủ từ lề đường đến một cánh cửa kim loại màu đen. Avery nhìn đồng hồ rồi nói với tài xế. “Quay lại đón lúc hai giờ.” Hai giờ cho bữa ăn trưa, Mitch nghĩ. Là hơn sáu trăm đô tiền ghi hóa đơn thời gian đó! Quá lãng phí!

Câu lạc bộ Manhattan chiếm tầng trên cùng của tòa nhà văn phòng mười tầng xây vào đầu thập niên năm mươi. Avery chê kiến trúc của nó là tủn mủn, nhưng nhanh chóng chữa lại rằng câu lạc bộ là nơi ăn trưa và ăn tối độc đáo nhất thành phố. Ông đãi món ăn ngon nhất trong một môi trường da trắng, toàn những người đàn ông giàu có và sang trọng. Những bữa trưa uy lực dành cho những con người uy lực. Chủ nhà băng, luật sư, các nhà điều hành, các doanh nhân, một số chính trị gia và một số nhà quyền quý. Một thang máy dát vàng chạy liên tục qua những văn phòng trống rỗng rồi dừng lại ở tầng mười thanh lịch. Người quản lý gọi ông bằng tên tục và thăm hỏi những người bạn của ông, Oliver Lambert và Nathan Locke. Ông ta bày tỏ sự tiếc thương đối với ông Kozinski và ông Hodge. Avery cảm ơn ông rồi giới thiệu thành viên mới nhất của hãng. Chiếc bàn ưa thích đã chờ sẵn ở góc. Một anh chàng da đen phong nhã có tên là Ellis đến trao cho họ sổ thực đơn.

“Hãng không cho phép rượu bia vào bữa trưa,” Avery nói trong khi mở cuốn sổ.

“Tôi không uống rượu bia vào bữa trưa.”

“Thế thì tốt. Vậy anh uống gì nào?”

“Trà. Trà đá.”

“Trà đá cho ông ta,” Avery nói với người phục vụ. “Cho tôi một Martiny Bombay với đá viên và ba trái ô liu.”

Mitch cắn lưỡi, cười toe phía sau cuốn thực đơn.

“Chúng ta đã có quá nhiều luật lệ rồi,” Avery lầm bầm.

Ly Martini đầu tiên dẫn đến ly thứ hai, nhưng Avery dừng sau hai ly. Ông gọi món cho cả hai, cá nướng hay gì đó. Món đặc biệt trong ngày. Ông theo dõi số cân nặng rất kỹ, ông bảo thế. Ông còn tập tành hàng ngày tại một câu lạc bộ sức khỏe nữa, câu lạc bộ của chính ông. Ông mời Mitch đến đó để vã mồ hôi cùng ông. Có lẽ để sau cuộc thi đã. Ông nêu những câu hỏi thông thường về bóng bầu dục ở đại học và những trở ngại thường gặp để đi đến sự vĩ đại.

Mitch hỏi thăm các con của ông. Ông nói chúng ở cùng với mẹ. Món cá chỉ toàn xương còn món khoai tây nướng thì lại sượng. Mitch lựa thức ăn trong đĩa của anh, từ tốn ăn món salad và lắng nghe vị đối tác nói về phần đông những người đang có mặt tại bữa trưa. Ông thị trưởng ngồi ở chiếc bàn lớn với mấy người Nhật Bản. Một trong những chủ ngân hàng của hãng ngồi ở bàn bên cạnh. Còn có vài vị đại luật sư và người của các đại công ty, tất cả đều hùng hục ăn, vừa khệnh khạng vừa uy nghi. Bầu không khí khá ngột ngạt. Theo lời Avery, mọi thành viên câu lạc bộ đều là những nhân vật cuốn hút và quyền uy, cả trong lĩnh vực của họ lẫn trong thành phố. Avery đang ở nhà của ông ta.

Cả hai từ chối món tráng miệng và gọi cà phê. Mitch được kỳ vọng có mặt tại văn phòng vào lúc chín giờ mỗi sáng. Avery trình bày khi châm điếu Montesino. Các thư ký sẽ đến trước vào lúc tám giờ ba mươi. Giờ làm việc là từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, nhưng chẳng ai làm việc tám giờ mỗi ngày cả. Cá nhân ông thì đến văn phòng từ tám giờ và hiếm khi rời khỏi đó trước sáu giờ. Ông có thể ghi hóa đơn mười hai giờ mỗi ngày, tất cả mọi ngày, bất kể ông thực sự làm việc bao nhiêu giờ. Mười hai giờ mỗi ngày, năm ngày mỗi tuần, với giá ba trăm một giờ trong vòng năm mươi tuần. Chín trăm ngàn đô la! Theo thời gian ghi hóa đơn! Đó là mục tiêu của ông. Năm ngoái, ông đã ghi hóa đơn bảy trăm ngàn, nhưng đó là do ông có vài vấn đề cá nhân. Hãng không quan tâm nếu Mitch đến vào lúc sáu giờ sáng hay lúc chín giờ sáng, miễn là công việc hoàn thành.

“Các văn phòng mở cửa vào lúc mấy giờ?” Mitch hỏi.

Mọi người đều có chìa khóa, Avery giải thích, cho nên anh muốn đến muốn đi lúc nào thì tùy. An ninh rất nghiêm ngặt, nhưng các bảo vệ đã quá quen với những người nghiện việc. Một vài thói quen làm việc đã trở thành huyền thoại. Trong những ngày trẻ tuổi, Victor Milligan đã làm việc mười sáu tiếng mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần, cho đến khi ông ta trở thành đối tác. Rồi ông ta nghỉ làm vào các ngày Chủ nhật. Nhưng ông ta lại bị nhồi máu cơ tim, đành phải buông cả những ngày thứ Bảy. Bác sĩ của ông ta chỉ cho phép làm việc mười giờ mỗi ngày, năm ngày mỗi tuần, và từ đó đến nay ông ta vẫn còn hậm hực. Marty Kozinski thuộc tên tất cả các nhân viên vệ sinh. Anh ta là một trong những người làm việc lúc chín giờ và muốn dùng điểm tâm với lũ nhóc. Anh ta thường đến lúc chín giờ và ra về lúc nửa đêm. Nathan Locke thường than phiền rằng ông ta không thể nào làm việc tốt sau khi các cô thư ký đến, cho nên ông ta đến chỗ làm từ lúc sáu giờ. Sẽ là nhục nhã nếu bắt đầu muộn hơn thế. Ấy là một người đàn ông sáu mươi mốt tuổi, trị giá đến mười triệu, làm việc từ sáu giờ sáng cho đến tám giờ tối, năm ngày mỗi tuần, rồi thêm nửa ngày nữa vào thứ Bảy. Nếu nghỉ hưu thì ông ta chết mất thôi.

Không ai canh giờ giấc đi làm cả, vị đối tác giải thích. Muốn đến muốn đi lúc nào thì tùy, miễn là xong công việc. Mitch nói anh đã hiểu thông điệp. Mười sáu giờ mỗi ngày sẽ chẳng còn là điều gì mới mẻ.

Avery khen bộ vest mới của anh. Hãng có một quy định trang phục bất thành văn, và có vẻ như Mitch đã nắm bắt được nó. Ông có biết một thợ may, một ông lão người Triều Tiên sống ở phía nam Memphis, và ông khuyên Mitch nên may đồ ở đó khi nào anh dư giả. Một ngàn năm trăm mỗi bộ vest. Mitch nói chắc anh phải chờ thêm vài năm nữa.

Một luật sư từ một hãng lớn hơn xen ngang vào và bắt đầu trò chuyện với Avery. Ông ta bày tỏ sự tiếc thương và hỏi thăm các gia đình. Năm ngoái ông ta và Joe Hodge đã làm việc cùng nhau trong một vụ việc, và ông ta không thể nào tin nổi một chuyện như vậy. Avery giới thiệu ông ta với Mitch. Ông ta đã có mặt tại lễ tang, ông ta bảo vậy. Họ chờ cho ông ta đi khỏi, nhưng ông ta cứ huyên thuyên về việc mình tiếc thương như thế nào. Rõ ràng là ông ta muốn biết chi tiết. Avery không hé lộ điều gì cả, và cuối cùng ông ta cũng đành phải ra đi.

Lúc hai giờ, bữa trưa uy lực nhạt dần và đám đông đã thưa đi. Avery ký tấm séc, và người quản lý tiễn họ ra cửa. Người tài xế kiên nhẫn đứng sau chiếc limo. Mitch leo vào băng sau, ngả sâu vào chiếc ghế da êm ả. Anh ngắm nghía các tòa nhà và khung cảnh giao thông. Anh nhìn những khách bộ hành đang hối hả bước đi trên vỉa hè và tự hỏi có bao nhiều người trong số họ từng được vào chiếc limo hay đặt được chân vào Câu lạc bộ Manhattan. Bao nhiều người trong số họ sẽ trở nên giàu có sau mười năm nữa? Anh mỉm cười và cảm thấy dễ chịu. Harvard ở cách xa triệu dặm, một Havard đã sạch tín dụng cho sinh viên. Kentucky đã thuộc về một thế giới khác. Quá khứ của anh đã đi vào dĩ vãng. Anh đã là người thành đạt.

Nhà trang trí nội thất đang chờ ở văn phòng của anh. Avery xin cáo lui sau khi yêu cầu Mitch đến văn phòng của ông sau một giờ nữa để bắt đầu công việc. Cô ta mang theo những tập sách chứa đầy ảnh nội thất văn phòng và các loại mẫu mã. Anh yêu cầu cô đưa ra gợi ý, lắng nghe với tất cả sự chăm chú, rồi nói rằng anh tin vào phán xét của cô và cô có thể chọn bất cứ thứ gì mà cô thấy phù hợp. Cô thích bàn làm việc phải cứng cáp, làm bằng gỗ anh đào, không ngăn kéo; các ghế xoay phải được bọc da màu vang đỏ; và phải có một tấm thảm phương đông loại đắt tiền. Mitch nói lựa chọn đó là “vi diệu”.

Cô ta ra về và anh ngồi vào chiếc bàn làm việc cũ. Nó trông khá ổn và có vẻ cũng phù hợp với anh, chỉ có điều nó bị xem là hàng dùng rồi và vì vậy không đủ tốt cho một luật sư mới của Bending, Lambert & Locke. Văn phòng rộng bốn mét rưỡi nhân bốn mét rưỡi, với hai cửa sổ một mét tám hướng ra bắc, nhìn trực tiếp vào tầng hai của tòa nhà cũ ở đối diện. Cảnh quan chẳng có gì là ghê gớm. Nếu rướn người, anh có thể nhìn ra được một đoạn của con sông ở phía tây bắc. Các bức tường được lát tấm thạch cao Sheetrock hay để trần. Cô ta đã chọn ra vài món đồ mỹ thuật. Anh quyết định rằng bức tường Kỷ Vật phải đối diện với bàn làm việc, phía sau các ghế xoay. Các tấm bằng phải được treo lên tường và đóng khung. Văn phòng khá rộng đối với một cộng sự, rộng hơn nhiều so với những cái ổ tù túng mà các tân binh tại New York hay Chicago bị nhồi nhét vào. Nó sẽ ổn trong vài năm nữa. Rồi sẽ đến một căn với cảnh quan đẹp hơn. Và tiếp nữa là một văn phòng ở góc, một trong số những văn phòng quyền lực.

Bà Nina Ross gõ cửa rồi tự giới thiệu mình là thư ký. Đó là một người phụ nữ đẫy đà ở tuổi bốn mươi lăm, và chỉ cần liếc qua thôi cũng dễ dàng hiểu được vì sao bà vẫn còn độc thân. Không phải lo cho gia đình nên, hiển nhiên, bà tiêu tiền vào quần áo và trang điểm – tất cả đều không mấy tác dụng. Mitch tự hỏi cớ sao bà không đầu tư cho một nhà tư vấn về thể hình. Để dằn mặt, bà thông báo cho anh rằng bà đã làm ở hãng từ tám năm rưỡi nay và bà biết tất cả những gì cần biết về quy trình văn phòng. Nếu anh có câu hỏi nào thì cứ việc hỏi bà. Anh cảm ơn bà về điều này. Bà từng ở trong tổ đánh máy và rất mừng được trở lại với phận sự của thư ký tổng hợp. Anh gật đầu như thể đã hiểu tất. Bà hỏi anh có biết vận hành thiết bị đọc ghi hay không. Biết, anh nói. Thật vậy, năm ngoái anh có làm việc cho một hãng ba trăm nhân viên ở Wall Street và hãng này có sở hữu một công nghệ văn phòng thuộc hàng tối tân nhất. Nhưng nếu có vấn đề gì thì anh sẽ hỏi bà, anh hứa vậy.

“Tên vợ ông là gì?” bà hỏi.

“Vì sao chuyện đó lại quan trọng?” anh hỏi lại.

“Vì nếu bà ấy gọi tới thì tôi đã biết sẵn tên, nhờ đó sẽ hết sức ngọt ngào và thân thiện với bà ấy qua điện thoại.”

“Abby.”

“Ông thích uống cà phê như thế nào?”

“Đen, nhưng tôi sẽ tự pha.”

“Tôi không ngại pha cà phê cho ông đâu. Đó là một phần của công việc.”

“Để tôi tự pha.”

“Tất cả các thư ký đều làm việc đó.”

“Bà mà đụng đến cà phê của tôi, tôi sẽ gửi trả bà về phòng văn thư để bà ngồi đó mà liếm tem.”

“Chúng tôi có máy liếm tem tự động. Ở Wall Street họ có máy liếm tem không vậy?”

“Đó chỉ là một lời ẩn dụ thôi.”

“Tốt lắm, tôi đã ghi nhớ tên của vợ ông và chúng ta đã giải quyết xong vấn đề cà phê, do đó tôi nghĩ mình đã sẵn sàng để bắt đầu.”

“Buổi sáng, hãy đến vào lúc tám giờ rưỡi.”

“Vâng, sếp.” Bà ra về và Mitch mỉm cười một mình. Bà ta quả là một con mụ ranh mãnh, nhưng có bà ta thì cũng vui ra phết.

Lamar là người kế tiếp. Anh đã trễ cuộc họp với Nathan Locke nhưng vẫn muốn tạt qua để xem người bạn của anh như thế nào. Anh hài lòng với việc văn phòng của họ ở sát nhau và cáo lỗi một lần nữa về bữa tối hôm thứ Năm vừa qua. Vâng, anh và Kay sẽ cùng lũ nhỏ có mặt vào lúc bảy giờ để thăm ngôi nhà mới và đồ đạc mới.

Hunter Quin lên năm. Chị Holly của nó lên bảy. Cả hai ăn spaghetti và cư xử hoàn hảo bên chiếc bàn ăn mới coóng. Chúng ngoan ngoãn phớt lờ những câu chuyện của người lớn. Abby ngắm hai đứa và mơ đến những em bé. Mitch nghĩ chúng dễ thương nhưng lại không có cảm hứng gì cả. Anh đang mải thuật lại những sự kiện trong ngày. Cánh phụ nữ ăn nhanh rồi bỏ đi ngắm bàn tủ và trao đổi về công việc tân trang. Lũ nhỏ thì lôi Hearsay ra sân sau.

“Tôi hơi ngạc nhiên khi họ ghép anh với Tolar.” Lamar nói sau khi chùi miệng.

“Sao vậy?”

“Tôi không nghĩ ông ta là người giám hộ tốt đối với một cộng sự.”

“Có lý do đặc biệt nào không?”

“Không hẳn. Ông ta là một người tuyệt vời, nhưng để làm đồng đội thì khó đấy. Kiểu như một con sói đơn độc ấy mà. Ông ta thích làm việc một mình.”

Mitch đẩy chiếc đĩa sang bên rồi nhấp trà đá. “Ông ta có phải là luật sư giỏi không?”

“Giỏi, giỏi chứ. Làm được đến đối tác thì hẳn là phải giỏi rồi. Nhiều thân chủ của ông ta là những người giàu có với hàng triệu đô bỏ vào các nơi núp thuế. Ông ta lập ra nhiều mối quan hệ đối tác hạn chế. Nhiều nơi núp thuế là rất rủi ro, và ông ta nổi tiếng với việc sẵn sàng chớp cơ hội rồi sau đó mới chiến với IRS. Hầu hết các thân chủ đều là những tay chơi lớn bạt mạng. Anh sẽ phải làm rất nhiều nghiên cứu để tìm cách bẻ cong các luật lệ về thuế. Sẽ vui lắm đấy.”

“Ông ta đã dành cả nửa bữa trưa để thuyết giảng về việc ghi hóa đơn.“

“Đó là một chuyện sống còn. Luôn luôn có những áp lực phải ghi hóa đơn càng nhiều càng tốt. Tất cả những gì chúng ta có thể bán là thời gian. Một khi vượt qua cuộc thi lấy chứng chỉ, anh sẽ bị giám sát hàng tuần bởi Tolar và Royce McKnight. Tất cả đều được nhập vào máy tính và họ có thể liệt kê ra từng đồng xu để đánh giá anh hiệu quả như thế nào. Anh sẽ được kỳ vọng ghi hóa đơn từ ba mươi đến bốn mươi giờ mỗi tuần trong sáu tháng đầu tiên, rồi lên đến năm mươi giờ sau vài năm nữa. Trước khi họ phong anh làm đối tác, anh sẽ phải đạt đến sáu mươi giờ mỗi tuần một cách bền vững trong vài năm. Hiện không có hóa đơn nào của đối tác ít hơn sáu mươi giờ mỗi tuần cả - hầu hết đều ở mức tối đa.”

“Thế là nhiều giờ lắm nhỉ?”

“Có vẻ vậy, nhưng đó chỉ là một trò lừa. Hầu hết luật sư giỏi làm việc tám hoặc chín giờ mỗi ngày nhưng lại ghi hóa đơn thành mười hai. Chiêu này gọi là ‘đệm’. Nó không công bằng lắm cho thân chủ, nhưng nó là một chiêu mà mọi người ai cũng dùng. Các hãng lớn được xây lên từ việc đệm hồ sơ. Đó là mục đích tối thượng.”

“Nghe có vẻ phi đạo đức nhỉ?”

“Các luật sư săn thân chủ thì cũng thế thôi. Khi một luật sư về ma túy thu phí bằng tiền mặt và có lý do để tin đó là tiền bẩn thì ấy là phi đạo đức. Có nhiều thứ phi đạo đức lắm. Một ông bác sĩ tiếp hàng trăm bệnh nhân Medicare mỗi ngày thì sao? Hay một ông bác sĩ thực hiện một ca phẫu thuật không cần thiết? Một số kẻ phi đạo đức nhất mà tôi từng gặp lại chính là những thân chủ của tôi. Rất dễ để anh xuôi theo khi thân chủ của anh là một trọc phú muốn qua mặt chính quyền và muốn anh làm chuyện đó một cách hợp pháp. Tất cả chúng ta đều làm thế cả.”

“Họ có dạy điều đó không?”

“Không. Anh sẽ học được nó bằng cách nào đó. Anh sẽ bắt đầu cuộc sống mới với những giờ lê thê và điên cuồng, nhưng anh không thể cứ làm như thế mãi. Anh sẽ bắt đầu đi tắt. Tin tôi đi, Mitch, sau khi ở với chúng tôi được một năm anh sẽ biết bằng cách nào anh làm việc mười giờ mà lại viết hóa đơn gấp đôi con số đó. Đó là một kiểu giác quan thứ sáu mà các luật sư sẽ học được.”

“Họ còn học được điều gì khác nữa không?”

Lamar lắc các viên đá rồi nghĩ ngợi một lúc. “Ít nhiều là nỗi bất mãn. Công việc này sẽ tác động lên anh. Hồi học ở trường luật, anh có những ý nghĩ cao thượng về công việc luật sư. Người hùng của nhân quyền, người bảo vệ hiến pháp, người bảo vệ những kẻ bị áp bực, người bênh vực các nguyên tắc của thân chủ. Rồi sau khi hành nghề được sáu tháng, anh bắt đầu nhận ra chúng ta chẳng qua cũng chỉ là những tay giết mướn, những kẻ bán mình cho người nào trả giá cao nhất, những kẻ đại diện cho bất cứ ai, mọi tên lừa đảo, mọi kẻ xấu xa có thừa mứa tiền bạc để chi cho những khoản phí cao ngất của chúng ta. Không còn gì khiến anh cảm thấy sốc nữa. Đây được cho là một nghề đáng kính, nhưng anh sẽ gặp nhiều luật sư lừa đảo đến mức anh chỉ muốn rời bỏ và tìm một nghề nào khác lương thiện hơn. Mitch à, anh sẽ trở nên bất mãn. Và điều đó thật đáng buồn, thật đấy.”

“Anh không nên nói với tôi điều đó vào giai đoạn sự nghiệp này của tôi.”

“Tiền bạc sẽ bù đắp. Thật đáng kinh ngạc trước bấy nhiêu nô dịch mà người ta có thể chịu đựng để đạt đến mức hai trăm ngàn mỗi năm.”

“Nô dịch? Anh quá lời rồi.”

“Tôi xin lỗi. Nó không tệ đến mức đó. Cách nhìn đời của tôi đã thay đổi tận gốc rễ từ thứ Năm vừa rồi.”

“Anh có muốn đi xem nhà không? Nó tuyệt diệu thật đấy.”

“Để lúc khác đi. Hôm nay ta sẽ chỉ chuyện trò thôi.”

« Lùi
Tiến »