Trần Ca lật xem các túi giấy trên trạm một cách tỉ mỉ, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng, anh dùng tay chà xát tên trên túi giấy, rốt cuộc anh cũng phát hiện điểm khác thường.
Tên người trên mấy túi giấy vẫn chưa khô hoàn toàn, những tên này mới được viết xong. Anh bỗng quay đầu quét mắt một lượt cả phòng phát thuốc, không có nơi để trốn, không có khả năng giấu người.
“Có lẽ người chia thuốc đang ở gần đây, nó vẫn chưa đi xa, chỉ tạm thời rời đi thôi.” Trần Ca không xác định được đối phương đã phát hiện ra mình chưa, anh càng cẩn thận hơn. Anh nhảy ra khỏi phòng phát thuốc, đi vào phòng bệnh đối diện.
Cửa phòng khẽ hé một khe hở, Trần Ca đứng ở cửa nhìn chăm chú hành lang.
“Tên trên túi giấy mới được viết, có lẽ thuốc cũng chỉ mới chia xong thôi, rốt cuộc ai lại làm chuyện này vào buổi tối chứ?” Trần Ca liệt kê ra mấy đối tượng tình nghi, kẻ có hiềm nghi lớn nhất là người có khuôn mặt dị dạng, trước khi trở thành bệnh nhân của bệnh viện tâm thần thì hắn ta là bác sĩ. Hơn nữa, qua những chuyện hắn ta làm với cha mình thì có thể thấy được, khát vọng trả thù của người này rất mạnh.
“Có phải hắn ta đã chia thuốc, sau đó ép những người bị nhốt uống?” Nếu quả thật như vậy, hắn ta hoàn toàn không cần phải viết tên của những người bệnh lên túi giấy, cho nên chuyện này không hề đơn giản như vậy.
Vừa mới qua 12 giờ đêm, bây giờ là thời điểm bất ổn nhất. Trần Ca thà rằng chậm trễ một chút cũng muốn biết nguyên nhân những túi giấy và viên thuốc này xuất hiện.
Trần Ca đứng trước cửa, xuyên qua khe cửa nhìn hành lang âm u dài đằng đẵng.
Khoảng mười mấy phút sau, hành lang cuối tầng ba mơ hồ có một bóng đen xuất hiện, cách quá xa nên Trần Ca cũng không biết nó đi từ phòng bệnh nào ra, hay đi từ tầng khác tới.
“Là bệnh nhân tâm thần kia sao?” Trần Ca không nhìn thấy khuôn mặt nhưng anh lại không dám bật đèn, chỉ có thể nắm chặt cây búa đa năng ở sau cửa, chuẩn bị ra tay.
Tư thế đi bộ của bóng đen rất kỳ lạ, thất tha thất thểu, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể té ngã.
Theo từng bước chân của nó, Trần Ca phát hiện một vấn đề kỳ lạ.
Vật này bước đi không phát ra một âm thanh nào!
“Dựa theo phương thức bước đi lảo đảo này của nó, không thể nào không có tiếng bước chân.”
Trần Ca sửng sốt một chút, bóng đen càng lúc càng đến gần, Trần Ca mơ hồ có thể thấy quần áo trên người nó.
Đồng phục màu trắng của y tá khá nổi bật trong hành lang tối thui, khác hẳn với đống chăn đệm đang tỏa ra mùi hôi thối, dường như nó vốn không thuộc về nơi đây.
“Không phải tên có khuôn mặt dị dạng, hình như là một phụ nữ.” Trần Ca không dám xác định, nửa người của anh dán trên cửa phòng bệnh, mắt dán sát trên khe cửa, không hề chớp cái nào, anh rất sợ sẽ bỏ qua điểm quan trọng.
“Tới rồi.”
Bóng đen mặc áo khoác y tá đang cúi đầu, dường như trong miệng đang lẩm bẩm cái gì đó, nó càng lúc càng đến gần phòng bệnh nơi Trần Ca đang đứng, Trần Ca cũng càng lúc càng nhìn rõ.
Cái bóng đen đang di chuyển này là một quái vật khoác áo y tá, phần eo cong lên, các bộ phận trên cơ thể cực kỳ không cân đối, đến ngón tay cũng rất dị dạng, toàn thân như bị xe cán qua vậy.
Y tá trước mắt làm vẻ đẹp của y tá mà Trần Ca huyễn tưởng hơn hai mươi năm nay tan vỡ, cách một cánh cửa, anh nắm chặt cây búa của bác sĩ nát sọ, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Tóc đen rối tung rũ về phía trước, che khuất hơn nửa khuôn mặt, lúc bà ta đi qua cửa phòng bệnh chỗ Trần Ca đang ẩn thân bỗng nhiên dừng lại.
Trong nháy mắt đó, Trần Ca nín thở, giơ cây búa trong tay lên.
Nữ y tá như cảm nhận được thứ gì đó, khuôn mặt cúi thấp xuống của bà ta ngẩng lên, tóc đen xõa xuống hai bên, lộ ra khuôn mặt rất bình thường kia.
“Là bà ta?”
Chính khuôn mặt rất bình thường này khiến con ngươi của Trần Ca co lại.
Anh đã từng thấy gương mặt này ở Khu Nội Trú Số Hai, anh tận mắt thấy khuôn mặt này trên tấm ảnh đen trắng!
“Không phải bà ta đã chết rồi sao?”
Nữ y tá to con này chính là người chết nhiều năm trước trong Khu Nội Trú Số Ba, nghe bác sĩ Cao nói, lúc đó cảnh sát còn tham gia phá án, họ cho rằng hung thủ là một trong những bệnh nhân ở đây.
“Sau khi chết vẫn luẩn quẩn ở nơi này?” Trần Ca đã hiểu vì sao nữ y tá này bước đi không phát ra tiếng rồi, một tay của anh mò vào trong ba lô lấy con dao giết heo.
Nữ y tá dừng lại khoảng một, hai giây rồi lại dùng sức di chuyển thân thể, thân thể bà ta dường như sắp té ngã xuống, đổ về phía cửa phòng mà Trần Ca đang đứng.
“Cộp!”
Đầu đập vào cánh cửa phòng bệnh phát ra âm thanh trầm đục.
Trần Ca quả quyết rút dao ra, lùi về phía sau.
Cửa phòng bệnh không khóa, Trần Ca đã chuẩn bị để liều mạng với con quái vật này.
Ngay lúc này, tầng dưới lại có âm thanh cánh cửa phòng nào đó mở ra.
Nữ y tá nghe được âm thanh này thì như rối gỗ bị kéo dây, miễn cưỡng xoay người, mở cửa nhỏ bên cạnh phòng phát thuốc, tiến vào bên trong.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Sau lưng Trần Ca ướt đẫm, nữ y tá có địa vị thấp kém trong Khu Nội Trú Số Ba, dường như chỉ là một kẻ không có tư duy, là một tàn niệm chỉ biết làm việc theo bản năng. Người chỉ huy bà ta làm hết mọi chuyện mới là thủ phạm thực sự ở phía sau.
Trần Ca không dám nơi lỏng chút nào, để tránh đánh rắn động cỏ, anh không nhân cơ hội này thử nghiệm con dao giết heo trên người nữ y tá, mà chỉ yên lặng trốn ở sau cánh cửa chăm chú nhìn bà ta.
Nữ y tá trở lại phòng phát thuốc, lấy một quyển sổ ghi chép dính đầy vết bẩn và vết máu ra, đối chiếu nội dung trong sổ, đặt từng túi thuốc đã được chia ra lên trên quầy.
Phòng phát thuốc đối diện với phòng bệnh mà Trần Ca đang ẩn núp, lúc này nữ y tá đứng đối diện với Trần Ca, tất cả động tác của bà ta, Trần Ca đều nhìn thấy hết.
Động tác của bà ta rất thành thạo, nhanh chóng chọn mười mấy túi thuốc rồi đi về phía cầu thang, hình như là đi lên tầng bốn.
Sau khi nữ y tá đi xa, Trần Ca mới đi ra khỏi phòng bệnh, anh nhảy vào trong phòng phát thuốc, lật sổ ghi chép của y tá ra xem.
Cuốn sổ ghi chép rất dày, bên trong có rất nhiều báo cáo chuẩn đoán bệnh và đơn thuốc của các ca bệnh.
Trần Ca lật đại vài tờ ra, phát hiện những bệnh nhân được ghi chép trong sổ tay đều có một điểm chung, đó là bọn họ đã không còn trên nhân thế nữa.
Trong tất cả những báo cáo chuẩn đoán bệnh, ở cột kết quả chuẩn đoán đều bị người ta dùng bút đỏ gạch và sửa lại thành bốn chữ - xác nhận tử vong.
“Hung thủ trốn trong bệnh viện vẫn luôn theo dõi những bệnh nhân kia sao? Hay là sau khi tất cả những bệnh nhân từng trị liệu tại trung tâm phục hồi chức năng qua đời, họ đều trở về đây?”
Trần Ca tìm thấy tên Lý Xuân Yến và Trương Khải Tư trong hồ sơ bệnh án, anh liếc nhìn trên quầy, hai túi giấy viết tên hai bọn họ đã bị nữ y tá kia lấy đi.
“Hai người giả ở tầng bốn được viết hai cái tên này phía sau. Tất cả những bệnh nhân qua đời đều tương ứng với một người giả ở Khu Nội Trú Số Ba này. Mỗi đêm còn có “người” chuyên đi đưa thuốc, giống như lúc họ còn sống.” Trung tâm phục hồi chức năng đã bị bỏ hoang khoảng bốn đến năm năm rồi, nhưng trong Khu Nội Trú Số Ba lại như vẫn vận hành bình thường, chỉ là những bệnh nhân của bọn họ từ người sống biến thành người chết. Tất cả biến cố này rất có thể liên quan đến cánh cửa trong khu nội trú.
“Có phải bởi vì “cửa” không được đóng lại trong thời gian dài khiến một phần thế giới sau cửa và thế giới thực chồng lên nhau? Giống như gian phòng trong nhà vệ sinh ở nhà ma của mình.” Trần Ca không xem kĩ sổ ghi chép mà nhét nó vào ba lô. Sau đó anh tiến vào hành lang tầng ba, chuẩn bị thừa dịp nữ y tá chưa trở về đi đến nhà vệ sinh tầng ba xem xét tình hình một chút.