Vào lúc 7 giờ sáng, mâu phàm bị đánh thức bởi tràng gõ cửa dồn dập khi đang ngủ.
Anh ta mặc áo ngủ và bước ra khỏi phòng, từ tầng hai của biệt thự xuống phòng khách. Khi mở cửa, bên ngoài là một đội cảnh sát nghiêm trang, đi đầu là Diệp Hi và Hàn Ấn.
Diệp Hi đưa lệnh bắt đến trước mặt Mâu Phàm đang mắt nhắm mắt mở vì ngái ngủ, nói lạnh lùng, “Chúng tôi tìm thấy dấu vân tay của anh trên thi thể của Dư Mĩ Phần, chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến vụ giết người. Bây giờ chúng tôi tạm bắt anh theo luật. Yêu cầu anh kí vào đây.”
Mâu Phàm như thể vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ, anh ta giật nảy mình, run run đón lấy lệnh bắt giữ, và ngó xung quanh, sau đó nói với giọng khẩn khoản, “Mấy người có thể vào trong rồi nói không?” Khi đi đến ghế sofa phòng khách, anh ta cúi đầu, nhìn chằm chằm vào lệnh bắt giữ trong tay rồi thất thần.
Một lúc lâu sau, anh ta đặt tờ lệnh lên bàn trà, ngước mắt đối diện với ánh mắt lạnh lùng của đội cảnh sát trước mặt, bình tĩnh nói, “Tôi thừa nhận đã đến chỗ Dư Mĩ Phần đêm hôm trước, nhưng khi tôi đến, cô ấy đã chết rồi.”
“Mối quan hệ giữa anh và cô ấy là gì?” Diệp Hi lạnh lùng truy hỏi.
“Việc đến nước này tôi cũng không giấu mọi người nữa. Cô ấy là người viết thuê cho cuốn tiểu thuyết sắp tới của tôi.” Mâu Phàm dùng hai tay ra sức vò tóc vài cái. “Vào cuối tháng Một năm nay, tôi tình cờ gặp Dư Mĩ Phần trên đường và biết tình hình cô ấy rất khó khăn. Bố mẹ cô ấy đều qua đời, lại nợ nần chồng chất, các bản thảo trong tay không được nhà xuất bản nào ngó ngàng. Một là vì tôi thực sự muốn giúp cô ấy. Cô ấy là người biên tập nội dung cho cuốn tiểu thuyết đầu tiên của tôi, coi như có ơn tri ngộ. Hai là vì, vợ chồng tôi luôn muốn tìm một người viết thuê có lời văn hay và đặc biệt đáng tin cậy, như vậy có thể giảm bớt gánh nặng cho tôi và tăng tốc độ xuất bản tiểu thuyết. Sau vài ngày cân nhắc, vợ chồng tôi đã thảo luận và quyết định thuê cô ấy với giá 8.000 nhân dân tệ mỗi tháng. Cô ấy thực sự kiệt quệ vào thời điểm đó nên đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ. Tôi đã cho cô ấy một khoản tiền để thuê nhà và mua máy tính, tiền được chuyển vào tài khoản của cô ấy đúng hạn mỗi tháng.
“Chúng tôi đã thương lượng xong xuôi. Ngày mùng Hai tháng này, cô ấy phải đưa cho tôi phần bản thảo mà cô ấy phụ trách viết. Tôi đã gọi cho cô ấy rất nhiều lần vào ngày hôm do nhưng cô ấy không nhận điện. Sau đó, cô ấy tắt máy. Tôi nhắn tin qua QQ, gửi email cho cô ấy, nhưng cô ấy lờ đi. Tôi sợ cô ấy đổi ý, sẽ đem chuyện viết thuê đồn ra ngoài nên đến tận nơi để tìm cô ấy. Trước đây, cô ấy đã đưa cho tôi chìa khóa nhà thuê. Sau khi mở cửa, tôi thấy cô ấy nằm trên sàn phòng tắm, chạm vào mạch trên cô tay thì biết cô ấy đã chết. Sau đó, tôi tháo ổ cứng máy tính, lấy điện thoại di động và xóa dấu vân tay. Chuyện là như thế.”
“Anh đã ở đâu vào tối ngày 1 tháng 5?” Diệp Hi tiếp tục hỏi.
“Chuyện này…” Mâu Phàm sững người ra, liếc nhìn cầu thang trong phòng khách nối thẳng lên tầng hai, chần chừ, “Tôi không lừa mấy người đâu, tối hôm đó tôi ở nhà viết lách cho kịp tiến độ.”
“Thế thì hết cách thật. Những gì anh vừa nói chỉ là lời từ một phía. Anh không thể chứng minh rằng anh đến chỗ Dư Mĩ Phần vào ngày mùng Ba chứ không phải là mùng Một.” Diệp Hi chỉ vào lệnh bắt giữ trên bàn trà, “Vậy phiền anh kí vào đó, mặc quần áo tử tế vào và đi cùng chúng tôi!”
“Thực sự không phải là tôi. Cái chết của cô ấy không liên quan gì đến tôi. Tại sao mấy người không tin tôi?” Mâu Phàm có chút kích động, hét lên với Diệp Hi.
“Chúng tôi chỉ tin vào bằng chứng!” Diệp Hi đáp lại không chút nương tình.
---❊ ❖ ❊---
“…Tôi có thể chứng minh điều anh ấy nói!”
Khi Mâu Phàm đang cố bảo vệ mình trước mặt Diệp Hi thì đột nhiên, giọng nói của một người phụ nữ từ đầu cầu thang vang lên, theo sau là tiếng bước chân chậm chạp. Một người phụ nữ mặc đồ ngủ màu hồng nhạt, dáng vẻ ngại ngùng, xuất hiện trước mặt mọi người.
Sự xuất hiện này khiến cả Hàn Ấn lẫn Khang Tiểu Bắc sốc nặng: Cô ta hóa ra là người từng bị hai người điều tra, bạn cùng lớp với Doãn Ái Quân và Dư Mĩ Phần, vợ của Vương Vĩ – Tiết Mẫn!
“Mấy người đừng ép anh Mâu Phàm. Từ tối hôm trước ngày lẽ 1 tháng 5 đến tối ngày 1 tháng 5, chúng tôi luôn ở bên nhau.” Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tiết Mẫn đi thẳng đến bên cạnh Mâu Phàm và ngồi xuống, nắm chặt lấy bàn tay của anh ta, giống như thể hiện quyết tâm lớn, nói tiếp, “Tôi đã nói dối chồng mình, Vương Vĩ, nói rằng kì nghỉ lễ, tôi đến Thượng Hải để thăm chị gái sống ở đó. Thực ra, tôi đã đi hẹn hò với Mâu Phàm. Hơn 10 giờ tối ngày 1 tháng 5, chúng tôi mới trở lại thành phố. Nếu không tin, mọi người có thể kiểm tra khách sạn mà chúng tôi thuê ở Thượng Hải.”
Lúc đầu, chính Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc chịu trách nhiệm điều tra Tiết Mẫn và Vương Vĩ. Diệp Hi chỉ nhìn thấy họ trên ảnh chứ chưa bao giờ gặp mặt ngoài đời. Cho đến khi nghe thấy cô ta nhắc đến Vương Vĩ, Diệp Hi có lẽ đã đoán được danh tính của cô ta. Tiết Mẫn bất ngờ xuất hiện, mặc dù mối quan hệ tình cảm vụng trộm của cô ta và Mâu Phàm bị phơi bày, nhưng rửa sạch trơn mối nghi ngờ giết người cho Mâu Phàm. Tình hình chuyển biến quá nhanh, khiến Diệp Hi có phần bối rối. Cô hơi thất vọng quay sang nhìn Hàn Ấn đứng cạnh mình, chỉ thấy lông mày anh nhíu lại, hai mắt như ngọn đuốc nhìn thẳng vào Tiết Mẫn.
“Chồng của cô, Vương Vĩ có biết cô ngoại tình không?” Hàn Ấn đột nhiên trầm giọng hỏi.
“Biết!” Tiết Mẫn gục đầu, trả lời một cách khó xử.
“Anh ta biết khi nào?” Hàn Ấn hỏi tiếp.
“Vào tối đêm trước Tết Dương lịch, anh ấy vô tình nhìn thấy tin nhắn Mâu Phàm gửi cho tôi trên điện thoại.”
“Và sau đó?”
“Anh ấy dùng đủ lời lẽ thô tục nhất dành cho những người phụ nữ lăng loàn để nhiếc móc tôi, còn tát tôi một cái rồi lái xe bỏ đi.” Tiết Mẫn liếc nhìn Mâu Phàm. “Sau đó, tôi tức giận đến chỗ Mâu Phàm ở vài ngày, cho đến tối ngày mùng Ba tôi mới về nhà.”
“Khi cô về nhà, Vương Vĩ phản ứng như thế nào?” Hàn Ấn hỏi.
“Lúc đó anh ấy không có ở nhà. Hình như anh ấy trở lại vào sáng ngày hôm sau, tức là ngày mùng Bốn. Khi tôi thức dậy, anh ấy đã chuẩn bị bữa sáng và ngồi sẵn ở bàn chờ tôi!” Tiết Mẫn nói.
“Vậy ra lời khai của hai người trước đó là giả. Vương Vĩ có ép buộc cô không?”
“Không, là tôi yêu cầu.” Tiết Mẫn giải thích chi tiết, “Đêm trước khi các anh đến điều tra, Lưu Tương Minh gọi cho tôi và nói rằng cảnh sát nghi ngờ các bạn cùng lớp Doãn Ái Quân có liên quan đến vụ án giết người gần đây và nói rằng các anh sẽ tra hỏi vợ chồng tôi đã làm gì trong kì nghỉ Tết. Mặc dù mối quan hệ của vợ chồng tôi chỉ là trên danh nghĩa nhưng tôi không muốn phơi bày chuyện nhà ra cho bàn dân thiên hạ biết, tôi sợ nói với các anh sự thật sẽ bị đồn thổi ra ngoài, rồi tôi sẽ bị người ta dị nghị đàm tiếu, vì vậy tôi và Vương Vĩ thương lượng làm chứng cho nhau.”
Thực ra khi Tiết Mẫn bước xuống cầu thang, “Vương Vĩ” một lần nữa lại lọt vào tầm ngắm của Hàn Ấn, sau một loạt câu hỏi và câu trả lời của Tiết Mẫn, hung thủ trong vụ án 4.1 dần dần nổi lên trên mặt nước.
Nguyên nhân kích thích của tội ác ban đầu là do anh ta đột nhiên phát hiện ra vợ mình ngoại tình, vì vậy anh ta đã giết người và phân xác trong kì nghỉ Tết Dương lịch. Lần thứ hai anh ta phạm tội là vì trong kì nghỉ ngày 1 tháng 5, vợ và người tình lén gặp riêng, động cơ và thời gian rất phù hợp với vụ án 4.1. Ngoài ra những yếu tố khác như tuổi tác, nghề nghiệp của Vương Vĩ, mối quan hệ với Doãn Ái Quân, việc đã bị cảnh sát điều tra, là bạn cùng lớp với Dư Mĩ Phần – và rất có khả năng anh ta còn từng nghe Dư Mĩ Phần mô tả chi tiết cảnh nhận dạng tử thi, tất cả đều nằm trong phạm vi phác họa về kẻ giết người. Hơn nữa, Hàn Ấn tin rằng từ những lời khai của Tiết Mẫn, Vương Vĩ có một đặc điểm quan trọng phù hợp với phân tích của anh.
Hàn Ấn đi đến chỗ Diệp Hi và trao đổi vài câu bên tai cô. Đôi mắt của Diệp Hi sáng rực lên, ngay lập tức thoát khỏi trạng thái bất lực, vô vọng. Cô mệnh lệnh nhanh như chớp cho Khang Tiểu Bắc đưa nhóm cảnh sát ra bên ngoài biệt thự đợi lệnh, và chỉ tay cho Mâu Phàm quay trở lại phòng ngủ trên tầng hai.
Khi chỉ còn ba người trong phòng khách, Hàn Ấn kéo hai chiếc ghế qua và cùng Diệp Hi ngồi đối diện với Tiết Mẫn, nhẹ giọng hỏi, “Cô có gặp trở ngại nào trong quan hệ chăn gối với chồng không?”
“Có!” Tiết Mẫn gật đầu. Thấy chuyện riêng tư của mình được giữ kín, cô ta vội nhìn Hàn Ấn và Diệp Hi với ánh mắt biết ơn, “Vào tối đầu tiên khi thành hôn, chúng tôi đã không thành công, về sau chúng tôi cố gắng làm điều đó một vài lần, rồi có con trai, sau đó anh ấy không thể làm điều đó nữa. Tôi thấy anh ấy dường như rất căm ghét bản năng đó. Vì vậy, kể từ năm ngoái, tôi với anh ấy đã ngủ riêng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ mối quan hệ vợ chồng bình thường.”
“Tại sao không li hôn?” Diệp Hi xen vào.
“Tôi và Vương Vĩ vẫn còn ràng buộc. Anh ấy đối xử rất tốt với tôi, chúng tôi còn có con chung. Chúng tôi cũng không muốn con cái chẳng có gia đình trọn vẹn. Khi tôi yêu Vương Vĩ, mọi người trong gia đình đều phản đối, vì bố mẹ tôi là cán bộ nhà nước, điều kiện gia đình vượt trội, còn gia đình anh ấy ở vùng nông thôn ngoại ô, bố mẹ tôi thấy anh ấy không xứng với tôi. Cuối cùng, tôi vẫn bất chấp sự phản đối của gia đình, không ngần ngại chống đối bố mẹ để kết hôn bằng được với anh ấy. Nếu bây giờ tôi li hôn, tôi đâu còn mặt mũi nào nữa.” Tiết Mẫn dừng lại, cắn môi. “Tôi là một người phụ nữ rất truyền thống. Tôi có thể chịu đựng một cuộc hôn nhân không tình dục cho đến khi gặp Mâu Phàm. Người đàn ông bí ẩn này đã thu hút tôi mãnh liệt, và tôi không thể thoát ra được. Nhưng tôi cũng rất sợ… Tôi sợ rằng mối quan hệ của tôi với anh ấy sẽ bị lộ ra ngoài, khi đó tôi sẽ không thể đối mặt với con cái và bố mẹ mình. Vì vậy vào buổi sáng ngày mùng Bốn, khi Vương Vĩ nói rằng nếu tôi và Mâu Phàm không qua lại nữa thì anh ấy có thể tha thứ cho tôi, tôi đồng ý. Sau đó, tôi cố gắng hết sức thực hiện lời hứa và kiềm chế bản thân không nghĩ đến Mâu Phàm nữa. Nhưng khi Mâu Phàm gửi tin nhắn cho tôi, nói muốn hẹn hò với tôi vào đợt nghỉ 1 tháng 5, bức tường phòng thủ bằng cả lí trí và đạo đức của tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Đợt hẹn hò đó khiến tôi hoàn toàn thuộc về người đàn ông này, vì vậy ngày hôm qua sau giờ tan làm, tôi mau mau chóng chóng đến đây, muốn dành cuối tuần ở chung với Mâu Phàm.”
“Lần này cô lại dùng lí do nào?” Diệp Hi hỏi hơi chua cay.
Tiết Mẫn cười ngại ngùng, rồi thái độ thẳng thắn không úp mở nói, “Tôi đã lật bài trực tiếp với chồng. Tôi nói với anh ta rằng nếu muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ vợ chồng trên danh nghĩa, thì đừng can thiệp vào sự tự do của tôi, hoặc là li hôn!”
Hàn Ấn đã hiểu thông suốt. Cho đến thời điểm này, Tiết Mẫn vẫn không biết ý nghĩa của cuộc trò chuyện. Cô ta chỉ muốn hợp tác với cảnh sát để Mâu Phàm không bị tình nghi giết người. Tiết Mẫn không thể ngờ rằng, kẻ giết người hàng loạt hết lần này đến lần khác đã dần dần lộ rõ. Tối ngày hôm qua, Vương Vĩ bị vợ sỉ nhục, liệu anh ta có phạm tội lần thứ ba?
Đột nhiên, trái tim Hàn Ấn co thắt lại, như có một dự cảm chẳng lành trong đầu: Việc thông báo rộng rãi vụ án 4.1 trên các phương tiện thông tin đại chúng liệu có khơi dậy ham muốn thể hiện mãnh liệt hơn của Vương Vĩ? Và ngày hôm qua một lần nữa bị kích động, liệu anh ta có động cơ phạm tội tương tự Triệu Siêu Minh ở lần phạm tội sau, muốn che đậy sự bất lực trong cuộc sống bằng cách đối đầu với cảnh sát?… Khang Tiểu Bắc… Cảnh sát hình sự… Bạn gái… Hạ Tinh Tinh… Mất liên lạc cả đêm… Lẽ nào Vương Vĩ chọn người bên cạnh cảnh sát làm mục tiêu tái diễn, nhằm thách thức cảnh sát?
Hàn Ấn bật dậy khỏi ghế, để lại Diệp Hi và Tiết Mẫn đang sững sờ ở đó, mở toang cửa căn biệt thự và hét lên với Khang Tiểu Bắc, người đang ở ngoài cửa. “Đừng nhiều lời, ngay lập tức gọi điện thoại đến nhà Hạ Tinh Tinh và hỏi cô ấy tối qua ở đâu!”
Thấy Hàn Ấn có vẻ gấp gáp, Khang Tiểu Bắc không dám hỏi thêm, vội vàng cầm điện thoại di động và bấm số, nói vài lời rồi nhanh chóng đặt điện thoại xuống, lo lắng, “Tinh Tinh không trở về nhà tối qua. Bố mẹ cô ấy tưởng cô ấy ở với tôi. Chuyện gì thế anh Hàn Ấn, Tinh Tinh đã xảy ra chuyện gì?”
“Cậu vào đây với tôi!” Hàn Ấn ngoắc tay ra hiệu cho Khang Tiểu Bắc vào trong. Đợi Khang Tiểu Bắc vào phòng khách, Hàn Ấn mặt đối mặt Tiểu Bắc, giọng nghiêm trọng, “Cậu hãy nghe tôi nói đây: Đầu tiên, là một cảnh sát, cậu cần phải biết rằng bộp chộp, manh động không giải quyết được vấn đề. Thứ hai, nếu cậu không thể giữ được bình tĩnh, dám vi phạm mệnh lệnh của tôi và đội trưởng Diệp, thì ngay bây giờ cậu hãy biến đi! Cậu có hiểu không?”
Lúc này, Khang Tiểu Bắc đã chắc chắn rằng bạn gái của mình có thể gặp chuyện chẳng lành. Anh gật đầu khẳng định, “Vâng, anh Hàn, em xin nghe theo anh.”
Sau khi nhận được lời hứa của Khang Tiểu Bắc, Hàn Ấn quay sang Diệp Hi đang sững sờ và tuyên bố chắc nịch, “Hạ Tinh Tinh, bạn gái của Tiểu Bắc, có khả năng bị Vương Vĩ bắt cóc!”
“Gì cơ?” Diệp Hi lặng người rồi hiểu ngay tình hình hiện tại, cô chỉ vào Tiết Mẫn đang ngồi trên ghế sofa, nói gấp gáp, “Mau lấy di động của cô gọi về nhà cho Vương Vĩ, thăm dò anh ta. Hỏi xem anh ta đang ở đâu.”
Tiết Mẫn, người đang bị cảnh sát dồn vào thế bối rối, nói run rẩy, “Điện thoại di động ở trên lầu.”
“Vậy thì đi lấy đi!” Diệp Hi giục, “Cẩn thận đừng để anh ta nghe thấy điều gì bất thường.”
Tiết Mẫn loẹt quẹt chạy lên tầng hai. Sau vài giây, cô ta chộp lấy điện thoại, vừa đi xuống vừa gọi điện…
“Không có ai ở nhà, điện thoại di động của Vương Vĩ cũng tắt máy!” Tiết Mẫn lo lắng, “Vương Vĩ sao vậy? Mấy người tới tìm Mâu Phàm cơ mà, sao lại dính dáng sang Vương Vĩ?”
“Thời gian rất khẩn cấp, cô ngồi xuống nghe tôi hỏi một vài câu.” Hàn Ấn chỉ vào ghế sofa. “Cô và Vương Vĩ có căn nhà nào khác ở thành phố này không? Anh ta có thuê nhà ở đâu không? Liệu anh ta có một không gian riêng nào không?”
“Chúng tôi chỉ ở trong ngôi nhà đang sống, tôi giữ thẻ lương của anh ấy, anh ấy lấy đâu ra nhiều tiền mà thuê nhà.” Tiết Mẫn ngừng lại giây lát rồi nói, “Nếu là không gian độc lập, thì chỉ có nhà ở quê của anh ấy, nằm ở ngoại ô.”
“Mau nói cho tôi về quê của anh ta.”
“Tôi và Vương Vĩ chính thức xác nhận quan hệ tình cảm vào năm thứ hai khi đi làm. Anh ấy kể bố anh ấy vừa qua đời năm trước. Mẹ anh ấy đã qua đời từ rất lâu. Anh ấy không muốn nhắc nhiều đến bố mẹ, chỉ nói rằng cả hai đều mất vì bệnh. Gia đình anh ấy sống ở thị trấn Đoàn Sơn ngoại ô thành phố. Ngôi nhà cũ được người bác thứ hai ở sát vách giúp trông coi. Tôi hiếm khi về đó với anh ấy. Thỉnh thoảng, khi chúng tôi cãi cọ, anh ấy quay về đó ở vài ngày.”
“Cô hãy viết địa chỉ chi tiết.” Hàn Ấn đưa cuốn sổ và cây bút.
Sau khi Tiết Mẫn viết xong, Hàn Ấn đưa cuốn sổ cho Diệp Hi, nói với giọng thương lượng, “Cô xem như thế này có được không, cô đưa Tiết Mẫn trở về nơi ở của cô ấy và Vương Vĩ, để cô ấy tiếp tục gọi cho Vương Vĩ. Nếu nối được máy, hãy chú ý theo dõi trạm thu phát, bảo Tiết Mẫn hỏi anh ta đang ở đâu, nếu anh ta từ chối nói, hãy bảo Tiết Mẫn tìm lí do kêu anh ta về nhà. Theo tình hình này, căn nhà của Vương Vĩ ở quê có thể là nơi giết người phân xác và cũng là nơi đang giam giữ Hạ Tinh Tinh. Tôi cùng Tiểu Bắc với một vài người sẽ đi tới đó một chuyến, tranh thủ có cả người và vật chứng đầy đủ.” Hàn Ấn dặn dò thêm vài câu nữa, “Nếu Vương Vĩ về nhà, đừng rút dây động rừng, hãy chú ý theo dõi anh ta.”
“Được, cứ như vậy đi.” Diệp Hi cũng căn dặn, “Anh phải chú ý đến an toàn nhé!”