Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
công xưởng tử thi

“Tiêu bản người được tạo ra thông qua quá trình nhựa hóa thi thể, còn được gọi là người nhựa hóa. Nguyên lí là sử dụng các polyme hoạt tính như cao su silicone và nhựa phenolic epoxy để thay thế nước và chất béo trong cơ thể người, từ đó hình thành tiêu bản người không mùi, không độc hại, vừa giữ được khô ráo vừa không bị phân hủy. Công nghệ này do một người Đức phát minh và được người Mỹ cải tiến, khiến công nghệ ngày càng phát triển và hiệu quả hơn. Những tiêu bản người thường được dùng phổ biến trong các cuộc triển lãm lưu động khắp nơi trên thế giới, được đặt cái tên khá mĩ miều là ‘Phổ cập khoa học – Sự bí ẩn của cấu tạo cơ thể người’ , nhưng thực chất là kiếm lợi nhuận khổng lồ bằng hiệu ứng giật gân. Nói trắng ra là kiếm tiền bằng thi thể người trong vỏ bọc khai sáng y học. Do đó, họ sẽ cố định hình dạng tiêu bản trong tư thế khác nhau, như tiêu bản trong tay Phùng Căn có tạo hình như Cố Phi Phi đã từng đề cập đến, mô phỏng chân dung của một trong mười hai môn đệ của Chúa Jesus – Bartholomew. Lần đầu tiên ra nước ngoài, Hàn Ấn cũng đã đến tham quan triển lãm ‘Thế giới cơ thể’ nên biết điều này khá chi tiết.

“Vào đêm Rằm tháng Bảy, Tiểu Mĩ và em hẳn đã nhìn thấy tiêu bản người này!” Ngay khi Hàn Ấn vừa dứt lời, Đỗ Anh Hùng trợn mắt, buột miệng càu nhàu. Sau đó, anh dí sát mặt về phía Phùng ngốc, vờ giận dữ, “Anh cố tình hù dọa tôi tối hôm đó, đúng không?”

Phùng ngốc không nói năng gì, cứ ôm khư khư tiêu bản trong lòng, thỉnh thoảng nhìn trộm Anh Hùng, cười lén rồi nói lắp bắp: “Cùng bố… đánh anh… anh là kẻ xấu…”

Hàn Ấn mỉm cười, nói bên cạnh: “Ồ, tôi biết rồi. Hôm đó cậu đá người ta đau quá, nên người ta ghi thù, phục kích trên đường về nhà trưởng thôn để dọa cậu.”

“Ồ, anh cũng nhớ lâu thù dai phết, làm tôi sợ chết khiếp rồi đó, anh phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi!” Đỗ Anh Hùng nghiêm nét mặt, cố tình trêu Phùng ngốc.

“Thôi đi, đừng có mà trêu chọc nữa. Anh nên cảm ơn người ta mới phải, hôm anh bị tai nạn, là người ta đi báo tin đó.” Ngải Tiểu Mĩ thử thăm dò tiếp cận Phùng ngốc, tay sờ hai bên túi quần, lấy ra một phong kẹo cao su. Cô cầm kẹo trên tay nói. “Em nói cho chị biết, em đã tìm thấy bố ở đâu? Chị sẽ cho em kẹo.”

Đôi mắt của Phùng ngốc sáng quắc lên, cậu ta gật đầu liên hồi, đặt mẫu tiêu bản xuống, giơ tay ra nhanh như cắt cướp lấy kẹo cao su, mở giấy gói và lấy một cái cho vào miệng.

“Nhớ đừng nuốt!” Ngải Tiểu Mĩ dặn dò ân cần.

“Nhai rồi nhổ…” Phùng ngốc cười hớn hở, nói với vẻ hài lòng, “Tôi lớn tuổi hơn… là… là anh!”

“Chà, đúng rồi, Phùng Căn rất thông minh, là anh!” Ngải Tiểu Mĩ tiếp tục dỗ dành, “Nói đi, làm thế nào anh tìm thấy bố?”

Phùng ngốc gật đầu, nhai kẹo cao su ngấu nghiến, vừa nuốt nước bọt vừa chỉ vào Đỗ Anh Hùng, khoa chân múa tay nói. “Con chó đuổi theo anh ta… Xe đâm… Anh ta ngã… Đâm vào cây… Cửa sau mở ra… Ôm về nhà… Đến nhà chú báo tin…”

Phùng ngốc huơ tay chân, mô tả ngắt quãng, mọi người đều nghe mà không thể hiểu nổi, nhưng sau khi cẩn thận xem xét lại những lời Phùng ngốc nói và sắp xếp cho ngọn ngành, Hàn Ấn thấy tình huống có thể như thế này: Phùng Căn đi dạo quanh thôn vào ban đêm, tình cờ chứng kiến vụ tai nạn xe hơi. Chiếc xe gây tai nạn phải là một chiếc xe tải chở tiêu bản người. Chiếc xe trước tiên quệt vào Anh Hùng, rồi đâm vào một gốc cây bên lề đường, vì vậy cửa sau của thùng chở hàng bị bung ra. Hoặc là chiếc xe khi hoảng loạn tháo chạy đã rơi ra một tiêu bản và Phùng ngốc nhặt được, hoặc là Phùng ngốc tò mò nhìn thấy tiêu bản trong chiếc xe, nên leo lên và lấy trộm ôm về nhà, sau đó đến nhà trưởng thôn báo tin…

Mọi người đều nghĩ cách giải thích này hợp lí. Câu hỏi đặt ra là: Tiêu bản người này có đúng là cha của Phùng Căn không? Liệu tiêu bản này có liên quan đến việc sinh viên đại học Hứa Kiện mất tích?

Trước đó mọi người cho rằng, lí do kẻ giết người muốn bỏ đói Hứa Kiện là để bán thi thể mà không để lại dấu vết gì nhằm thay thế xác phải mang đi hỏa táng, nhưng giờ cũng có thể là bán thi thể cho xưởng nhựa hóa. Có lẽ đây là nguyên nhân Hứa Kiện và bốn người khác mất tích. Song có một điều vẫn không thể lí giải được. Tại sao thi thể Hứa Kiện lại xuất hiện trong nhà Vu Minh Viễn?

Trước hết bỏ qua nghi vấn thi thể Hứa Kiện có bị chuyển đi hay không, cứ giả sử rằng ai đó đã giết người và bán thi thể cho một xưởng nhựa hóa thì đương nhiên, những người trong xưởng đó có khả năng là thủ phạm hoặc đồng bọn, xe chở hàng của xưởng đó đi qua tỉnh lộ 213 cạnh thôn. Kết hợp tất cả lại: Xưởng nhựa hóa có thể được đặt tại thôn hoặc thị trấn xung quanh. Nếu giả định này đúng, thì chỉ cần tìm thấy xưởng nhựa hóa thi thể, thì vụ án về cơ bản sẽ được giải quyết. Vậy bước tiếp theo, một mặt, nhờ Ban Chuyên án yêu cầu bên Công thương tra cứu xem có xưởng sản xuất tiêu bản nào trong khu vực này không. Mặt khác, cần phải chú trọng điều tra phương tiện gây tai nạn mà ban đầu vốn không được để tâm. Đương nhiên việc khám nghiệm tử thi Hứa Kiện cũng có thể cung cấp một số manh mối dẫn dắt khá hiệu quả…

Nói kể cũng thiêng, khi mọi người đang thảo luận rầm ran thì Cố Phi Phi gọi điện thoại để thông báo kết quả khám nghiệm tử thi: Phán đoán trước đó là hoàn toàn chính xác. Do nhịn đói lâu dài, niêm mạc dạ dày của Hứa Kiện bị tổn thương nghiêm trọng. Suy dinh dưỡng quá độ dẫn đến tử vong do suy kiệt chức năng đa tạng, điều đó có nghĩa là cậu ta thực sự bị chết đói. Khi giải phẫu dạ dày tìm thấy nhiều sợi lông chó, thông qua giám định cho thấy chúng không thuộc cùng một loài chó.

Cố Phi Phi vui mừng khôn xiết thông báo qua điện thoại, mọi người ai nấy cũng rất phấn khích – nơi hoang vu, có thể che mắt dân trong thôn giam hãm người, cộng với bằng chứng về lông chó, vậy thì anh em họ Hoàng ở trang trại chó là nghi can số một.

---❊ ❖ ❊---

Ban Chuyên án hỏa tốc đến thôn Hâm Thành, gặp Nhóm Hỗ trợ. Mấy chiếc xe cảnh sát lao như bay tới trang trại chó.

Để ngăn anh em họ Hoàng chó cùng rứt giậu sẽ thả đàn becgie ra chống cự, đầu tiên, Ban Chuyên án cử một trinh sát mặc thường phục giả vờ đến gõ cửa mua chó. Khi Hoàng Bính Thành, gã anh trai, mở cánh cổng sắt rộng ra, hắn mới phát hiện có cả đội cảnh sát tay lăm lăm súng ống chờ sẵn trước cửa.

Trong nháy mắt, Hoàng Bính Thành sững người, bất giác quay đầu toan chạy. Trưởng Ban Chuyên án giơ súng lên, giọng đanh thép: “Tốt hơn hết anh nên thành khẩn, bằng không chúng tôi sẽ không cần đến phán quyết của tòa án dành cho anh. Em trai anh đang ở đâu?”

“Nó… đang ngủ trong căn phòng đó!” Hoàng Bính Thành đứng như chôn chân tại chỗ, không dám nhúc nhích, chỉ vào một ngôi nhà mái bằng phía sau hắn.

Không đợi trưởng ban lên tiếng, Anh Hùng vội chạy vào nhà cùng hai điều tra viên. Không lâu sau, anh lôi Hoàng Bính Diệu, tên em trai, còn đang mắt nhắm mắt mở ra khỏi giường. Hoàng Bính Diệu vẫn không hề hay biết điều gì đang xảy ra, hất tay, rồi trợn mắt định chửi rủa, nhưng bỗng thấy đầu bị nòng súng lạnh toát kề vào. Hắn ngay lập tức nhận ra chuyện gì, liền ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm lấy đầu.

“Đến lượt các anh rồi, bắt đầu từ nhà kho và nơi họ ngủ, tập trung tìm ở tủ đông!” Cố Phi Phi ra lệnh cho các cảnh sát xung quanh.

Các sĩ quan cảnh sát lập tức thực hiện nhiệm vụ, nhanh chóng tìm thấy một tủ đông lớn dài trong kho chứa thức ăn cho chó. Sau khi kiểm tra cẩn thận, người ta phát hiện ra trong số lớp băng vụn đóng ở thành tủ đồng, có một miếng vải màu xám đã bị đóng băng. Giám định tại hiện trường cho thấy đây là một góc áo sơ mi, chàng sinh viên đại học Hứa Kiện mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xám khi mất tích. Điều này có thể chứng minh rất rõ, thi thể Hứa Kiện được ướp lạnh trong tủ đông này. Bởi vì là tủ đông cũ nên cửa phía trên hơi bị hở, hoặc hay có người mở ra đóng vào, nên thành tủ có rất nhiều vụn băng, không ngờ nó dính lại một góc áo của Hứa Kiện. Khi anh em họ Hoàng chuyển Hứa Kiện ra khỏi tủ đông, chúng không chú ý đến chi tiết này, chỗ áo bị rách dính vào băng vụn trên tủ đông.

Đúng là lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt. Chính miếng vải nhỏ này khiến hai con quỷ khát máu lộ diện. Tất nhiên, đây chỉ là bước đầu tiên. Điều quan trọng hơn là tìm ra nơi mà Hứa Kiện bị giam cầm. Đối diện với miếng vải trong túi đựng vật chứng, anh em họ Hoàng biết không thể chống chế được nữa, đành ngoan ngoãn chỉ ra nơi giam người.

Đó là hai căn nhà gạch đỏ cạnh phía Tây của bức tường bao quanh sân. Mỗi căn nhà chỉ có một cánh cửa gỗ, không có cửa sổ. Một căn đang mở, cái còn lại thì đóng kín. Bên ngoài nhà là một hàng rào dây thép gai quây thành một khoảng không gian, vài con becgie to lớn đang chồm lên chồm xuống trong hàng rào và trong căn nhà cửa mở dùng để nuôi chó. Không cần phải hỏi, căn nhà đóng kín là nơi nạn nhân bị giam giữ.

Ban Chuyên án yêu cầu anh em họ Hoàng lùa chó vào trong chuồng, cũng cảnh cáo chúng đừng hòng nghĩ có cơ hội trốn thoát, nếu giở trò thả chó ra, cảnh sát sẽ không bao giờ giữ thái độ khoan nhượng. Nhưng đó chỉ là để đe dọa chúng, chứ không ai muốn thấy điều đó xảy ra, ngay cả một con chó thì cũng là một sinh mạng.

Anh em họ Hoàng răm rắp làm theo lời trưởng ban, lùa đàn becgie vào chuồng, lấy chìa khóa để mở khóa cửa ngôi nhà liền kề.

Các sĩ quan cảnh sát bước vào, thấy căn phòng rộng 8, 9 mét vuông, sực lên mùi hôi thối nồng nặc, bốn bức tường xung quanh được đóng lớp mút xốp dày để cách âm. Góc phòng đặt một cái chuồng chó lớn, có lẽ nạn nhân bị giam cho đến chết đói ở đây. Chuồng chó hình vuông và cao một mét rưỡi. Người lớn bị nhốt ở trong đây chỉ có thể ngồi khom người. Không khí nóng bức, cửa đóng kín, mùi hôi thối sực vào mũi, không gian tối tăm, nạn nhân co ro trong chuồng vật vã với cơn đói, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng thưa, kể cả có tiếng kêu cứu lọt ra bên ngoài, cũng bị tiếng sủa của bầy chó át đi, cứ thế cho đến khi nạn nhân ngừng thở. Nghĩ đến cảnh tượng xót xa ấy, các sĩ quan cảnh sát tại hiện trường vô cùng phẫn nộ, chỉ muốn ngay lập tức xử tử hai tên quỷ khát máu họ Hoàng.

Sau đó, cảnh sát đã trích xuất một lượng lớn lông tóc và phân khô xung quanh chuồng chó, cũng như một số dấu vân tay, còn cả vết máu có thể do nạn nhân nào đó tự hại để lại. Một chiếc xe du lịch đỗ trong sân trại chó, trên đó tìm thấy một con dao lớn, vài mét dây thừng…

---❊ ❖ ❊---

Tại phòng thẩm vấn.

Anh em nhà họ Hoàng thừa nhận có tổng cộng 5 người dân ở thị trấn Bồ Ninh (ngoài Hứa Kiện ra, còn một phụ nữ và ba người đàn ông khác) đã bị chúng sát hại. Chúng cũng giải thích chi tiết về động cơ và toàn bộ quá trình phạm tội.

Khoảng 2 năm trước, một người nói giọng tỉnh ngoài, tự xưng ông chủ Khương, lần lượt mua bốn con chó becgie con ở trại chó của chúng. Ông ta nói đã xây một xưởng mới ở bên ngoài thôn, cần nuôi mấy con becgie để trông coi. Kể từ đó, ông chủ Khương thường hỏi bọn chúng cách nuôi chó. Khi chó bị bệnh, ông ta cũng đưa nó trở lại trại chó để nhờ điều trị. Bằng cách này, hai bên qua lại, quen biết thân tình, khi rảnh rỗi còn uống với nhau vài chén.

Vào tháng Ba năm nay, anh em nhà họ Hoàng tình cờ gặp ông Khương ở thành phố, ba người vào nhậu ở một nhà hàng. Khi được hỏi về việc kinh doanh gần đây, ông Khương mặt mày buồn bã, không muốn nói thêm, rồi uống tới say. Sau đó, ông ta không thể cầm lòng và bắt đầu than thở. Anh em họ Hoàng lúc này mới biết, ông chủ Khương và người nước ngoài cùng nhau thành lập một công ty công nghệ sinh học, kinh doanh nhựa hóa thi thể. Vào thời điểm đó, các phương tiện truyền thông bắt đầu chú ý đến nhà máy nhựa hóa thi thể được mở tại Trung Quốc, có rất nhiều bài viết về hành vi xấu xa của những nhà máy này trong việc bôi nhọ, báng bổ nhân phẩm con người để kiếm lợi nhuận cao, vấn đề nghiêm trọng nhất là nguồn thi thể không rõ ràng. Các bộ ngành hữu quan vô cùng coi trọng vấn đề này nên đã nghiêm khắc truy vết nguồn gốc thi thể, các kênh cung cấp xác chết cho ông Khương không còn dám giao dịch nữa. Khổ nỗi, công ty của ông Khương đã kí một hợp đồng lớn với một công ty triển lãm nổi tiếng ở nước ngoài. Theo đó, ông phải cung cấp 40 mẫu tiêu bản người để trưng bày vào tháng Mười. Nhưng ông ta còn thiếu hơn 10 mẫu nữa và không biết khi nào sóng gió mới qua đi, chính vì thế ông Khương buồn bã trong lòng.

Thế nhưng “người nói vô tình, người nghe hữu ý”, ông chủ Khương mượn rượu để trút bầu tâm sự, nhưng anh em Hoàng lại có kế hoạch riêng. Hai anh em vốn làm dịch vụ vận tải đường dài. Sau đó khi có một số vốn nhất định, chúng chán việc phải lái xe đường dài vất vả trong ngoài tỉnh, nay đây mai đó, nên bán xe để mở trang trại chó. Tuy nhiên, việc nuôi chó khá nhàm chán nên cả hai nhiễm thói xấu là đánh bạc. Tính đến khi uống rượu với ông chủ Khương, cả hai đã nợ nần chồng chất, muốn kinh doanh ngoài để kiếm thêm tiền, ngay cả làm việc phạm pháp cũng không ngại ngần. Thật bất ngờ, sau bữa rượu ấy, ông chủ Khương đã mang công ăn việc làm tới tận nơi. Cả hai quay trở lại trại chó, nghĩ rằng giết người và bán thi thể là một món làm ăn hời, sau đó chúng bắt đầu lên kế hoạch.

Hai anh em nghĩ mọi thứ khá chu toàn. Nghe nói việc xử lí thi thể khi nhựa hóa do chuyên gia y tế nước ngoài thực hiện, chúng lo rằng sẽ bị nhận ra ‘dấu hiệu giết người’ nên suy đi tính lại, quyết định giam cầm nạn nhân trước tiên. Đợi đến khi nạn nhân chết đói trong chuồng chó rồi mới ra tay. Cuối cùng, chúng mua một chiếc tủ đông lạnh đã cũ để ướp xác vài ngày rồi mới gửi đi. Chúng nói dối ông chủ Khương rằng chúng quen những người trong trại bảo trợ xã hội và nhà xác bệnh viện, nên có thể buôn lậu thi thể của người vô gia cư không ai nhận, vì thế đã che giấu hành vi giết người bán xác.

Chúng đã giết bốn người trong vòng vẻn vẹn 2 tháng, tháng Bốn và tháng Năm năm nay, rồi bán thi thể cho ông chủ Khương và kiếm được 200.000 nhân dân tệ. Sau đó, vào buổi trưa tháng Tám, chúng tình cờ có cơ hội bắt cóc Hứa Kiện. Khi cậu ta bị chết đói, chúng đã sẵn sàng bán thi thể, thì ông chủ Khương không nhận điện thoại của chúng. Khó khăn lắm mới bắt máy thì ông ta nói là mình đang ở nước ngoài, hủy vụ làm ăn. Hai anh em đành phải đề thi thể trong tủ đông. Ngày hôm trước, chúng không thể chờ đợi thêm được nữa, bèn mang theo thi thể tới tận nơi tìm. Ông chủ Khương đầu tiên nói rằng nguồn thi thể củaxưởng đã đủ và sẽ không làm những thương vụ kiểu này nữa. Sau đó, bị hai anh em bức bách, ông chủ Khương đành kể với chúng về vụ chiếc xe chở ‘hàng’ đến bến tàu vài ngày trước xảy ra tai nạn, một mẫu tiêu bản bị mất. Do lo sợ chính quyền địa phương vào cuộc điều tra nên tạm thời xưởng đóng cửa, đợi sóng gió trôi qua hãng hay. Không chỉ vậy, ông chủ Khương còn rào trước đón sau, nói bóng gió gần xa, hỏi về nguồn gốc thực sự của thi thể.

Hai anh em họ Hoàng ngay lập tức hiểu ra, vụ mất tích hàng loạt gây chấn động cả vùng, thậm chí còn cử cả chuyên gia tới phá án. Tất nhiên, ông chủ Khương cũng nghe tin này. Ông ta bắt đầu nghi ngờ thi thể có liên quan đến vụ mất tích. Đúng là qua cầu rút ván, dù hai anh em căm hận trong lòng nhưng không dám làm lớn chuyện, đành ngậm đắng nuốt cay mang thi thể về. Cả hai anh em đều hiểu kiểu làm ăn này sẽ không thể tiếp tục được nữa. Trước mắt, chúng phải xử lí thi thể của Hứa Kiện. Ban đầu chúng định quay trở lại trại chó, chặt thi thể ra để nuôi chó, nhưng sau đó không đủ gan làm nên đã bàn bạc và ném nó đến nhà Vu Minh Viễn. Chúng nghe tin Vu Minh Viễn bị bắt, nên muốn vứt xác vào nhà ông ta. Ngay cả khi chúng không thể đổ cho Vu Minh Viễn thì cảnh sát chắc chắn sẽ không nghĩ vụ việc có liên can tới anh em chúng, nhưng chúng không ngờ rằng đó là một việc làm vô cùng ngu xuẩn…

---❊ ❖ ❊---

Khoảng 4 giờ chiều, ở thôn Kháo Sơn.

Thôn Kháo Sơn nằm cạnh thôn Hâm Thành. Một tòa nhà xi măng màu xám trắng 2 tầng đứng sừng sững một mình trên sườn núi ở phía Nam thôn, trong phạm vi vài trăm mét không một bóng người. Bốn phía tòa nhà là tường bao cao 3 mét, với dây thép gai và kính vỡ cắm trên tường, hai cánh cổng sắt lớn ở phía trước được đóng chặt lại. Một tấm bảng hiệu bẩn thỉu treo trên một bên cửa, trên đó ghi đây là một xưởng sản xuất gốm sứ. Tất nhiên, bảng hiệu đó để treo đầu dê bán thịt chó. Theo lời anh em nhà họ Hoàng, đây chính là xưởng nhựa hóa thi thể.

Ban Chuyên án đã xin thông tin từ Sở Công thương trước đó và biết rằng không có bất kì công ty nào trong tỉnh được phê duyệt giấy phép tham gia vào việc nhựa hóa và kinh doanh tiêu bản người. Do đó, xưởng này không chỉ buôn bán thi thể trái phép mà còn là một ‘xưởng đen’. Ban Chuyên án đã triển khai hầu hết lực lượng cảnh sát trong thành phố để bao vây toàn bộ công xưởng.

Khi vào sân chính của xưởng, điều đầu tiên lọt vào tầm ngắm của cảnh sát là một chiếc xe tải đông lạnh màu trắng đậu trong sân. Bên phải đầu xe có dấu hiệu tu sửa rõ ràng. Không cần phải nói, đây chính là chiếc xe đã đâm trúng Đỗ Anh Hùng ngày hôm đó.

Cùng lúc đó, nghe có tiếng người từ trong tòa nhà đi ra, một người đàn ông ngoại quốc đầu hói và một người đàn ông Trung Quốc cao gầy. Xem ra người cao gầy là nhà đầu tư Trung Quốc của xưởng, tức ông chủ Khương. Người nước ngoài là đối tác của ông ta. Lãnh đạo Ban Chuyên án cho họ xem các giấy tờ có liên quan và đọc lệnh niêm phong xưởng, tạm thời cưỡng chế triệu tập hai người.

Sau đó, cảnh sát bước vào tòa nhà, tầng 1 là nơi xử lí thi thể và khu vực văn phòng. Tầng 2 thông với nhau và không có vách ngăn, toàn bộ là một phòng triển lãm lớn, chứa hơn chục bộ tiêu bản người với các tư thế kì dị khác nhau.

‘Chết là được tôn nghiêm’, ‘chết là được yên nghỉ’ thể hiện sự tôn kính với sinh mạng con người. Bất kể bạn đã làm gì trong suốt cuộc đời, khi mất đi nên nhận được sự tôn trọng. Không ai mong muốn cơ thể mình trở thành công cụ kiếm lời trong tay các nhà đầu cơ, chứ đừng nói đến việc trở thành đồ vật trưng bày trong mắt những kẻ săn đồ độc. Để thu hút sự chú ý và tối đa hóa lợi ích, một số thi thể người đã bị những kẻ độc ác hô biến thành những hình thù kinh dị.

Khi tận mắt chứng kiến, các sĩ quan cảnh sát trong lòng chộn rộn nhiều nghĩ suy. Họ không chỉ đơn thuần là sợ hãi và ngạc nhiên, mà còn phẫn nộ trong lòng. Giống như lời của một công dân Anh khi dùng búa đập đổ tiêu bản người được trưng bày ở Vương quốc Anh xuống đất đã nói. “Đây là một sự báng bổ trắng trợn với nhân loại.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »