Về động cơ tâm lí, chúng ta có thể từ từ nghiên cứu nghiền ngẫm sau, còn bây giờ phải trở lại với thực tại.
Mặc dù Vu Minh Viễn có trí nhớ tốt, khai rành mạch các chi tiết vụ án, nhưng vẫn cần những bằng chứng xác thực cuối cùng. Bộ phận Pháp y cần làm sạch xương, tiến hành phân loại, sau đó lấy mẫu tất cả người thân của nạn nhân để đối chiếu DNA. Khối lượng công việc quá tải chưa từng có. Ngay cả khi tỉnh điều động khẩn cấp nhân viên pháp y để hỗ trợ, và kể cả bộ phận Pháp y của Sở Công an thành phố căng sức ra hoạt động tối đa trong 24 giờ, kết quả cuối cùng cũng phải mất hơn 10 ngày hoặc nửa tháng.
Vụ án đến đây, công việc của Nhóm Hỗ trợ về cơ bản đã kết thúc, trừ trường hợp đứa trẻ được giải cứu từ lò gạch phi pháp thì còn 5 người mất tích vẫn chưa rõ tung tích. Tuy nhiên, với bằng chứng hiện tại thì không thể điều tra gộp 5 trường hợp mất tích đó và Nhóm Hỗ trợ không thể lưu lại trong một thời gian dài. Vẫn còn rất nhiều công việc đang chờ họ tại Bộ phận Hỗ trợ Trọng án. Nhưng có một việc khiến họ lưỡng lự, vẫn canh cánh bên lòng nếu cứ thế ra về.
Trong lời thú nhận của Vu Minh Viễn, sự biến mất của sinh viên đại học Hứa Kiện không liên quan gì đến hắn. Sở dĩ các vụ án mất tích có thể khiến các bên chú ý và được lập thành một án riêng để điều tra, đều hoàn toàn dựa vào vụ án của Hứa Kiện. Nếu sự thật cuối cùng không được làm sáng tỏ, tất cả các bên cũng không thể yên lòng buông tay khỏi vụ án, vụ việc sẽ không được coi là có kết luận chính thức. Do đó, Nhóm Hỗ trợ đã cân nhắc đi cân nhắc lại. Sau khi các thành viên bàn bạc cộng với sự níu kéo chân thành của cảnh sát địa phương, được sự chấp thuận của cấp trên, Nhóm Hỗ trợ có thể ở lại thêm vài ngày.
Không có manh mối nào đáng giá, vì vậy chỉ có thể quăng một mẻ lưới rộng. Nhóm Hỗ trợ mong Ban Chuyên án thu thập số liệu thống kê về các vụ mất tích trong những năm gần đây ở các quận huyện nội thành và làng xã, thị trấn địa phương, sau đó sàng lọc từng cái một để tìm ra nguyên nhân mất tích lớn nhất của Hứa Kiện.
Theo thống kê, các lí do chính của những vụ án mất tích đã phá được trong khu vực này như sau: Thứ nhất, một số tổ chức bán hàng đa cấp phi pháp chuyên bắt cóc các nạn nhân để tống tiền gia đình hoặc ‘tẩy não’ họ để khiến nạn nhân mê muội mà giao nộp tiền bạc và tài sản có giá trị. Hứa Kiện khi bị bắt không có một xu dính túi và cũng không có cú điện thoại tống tiền nào gọi cho cha mẹ cậu ta trong thời gian khá dài, vì vậy nguyên nhân này có thể được loại trừ. Thứ hai, những kẻ ‘môi giới đen’ đã đề cập trước đó, bắt cóc nạn nhân và bán cho lò gạch phi pháp để làm lao động khổ sai. Tuy nhiên, từ khi phóng viên Tống Cát Lương nằm vùng để lấy thông tin trực tiếp, bộ phận cảnh sát địa phương không chỉ tấn công vào tận hang ổ lò gạch theo chỉ dẫn của anh, mà còn huy động một lực lượng cảnh sát tập trung triệt phá những lò gạch phi pháp ẩn náu trong các thị trấn và làng mạc hẻo lánh trên địa bàn. Trong số lao động bị cưỡng bức được giải cứu, không có thông tin nào liên quan đến vụ mất tích hàng loạt. Cuối cùng, có thể do sự mê tín dị đoan của một số người giàu có ở miền Nam Trung Quốc, khi người nhà chết, họ không muốn hỏa táng thi thể theo điều lệ quản lí mai táng của nhà nước, nên sinh ra việc ngầm mua bán thi thể, nhằm trộm long tráo phụng, thay thế thi thể cần được hỏa táng. Trong số đó, một số người đã mua bán xác chết thông qua các nhân viên nhà tang lễ táng tận lương tâm, những người khác thì mua thi thể từ các băng nhóm tội phạm chuyên giết người và bán xác chết. Ở một thị trấn cách thị trấn Bồ Ninh không xa, từng xảy ra vụ án một băng đảng giết hại dân địa phương để bán thi thể của họ. Nhóm Hỗ trợ tin rằng sự mất tích của Hứa Kiện có thể liên quan đến nguyên nhân này. Trước thực tế là hầu hết các băng đảng tội phạm như vậy đều lưu động khi phạm tội, Nhóm Hỗ trợ đang tích cực liên hệ với các tỉnh và thành phố xung quanh khu vực, hi vọng tìm thấy các trường hợp tương tự xảy ra trong giai đoạn gần đây, từ đó lần theo manh mối.
Ngoài ra, việc điều tra vụ tai nạn xe hơi của Đỗ Anh Hùng hiện chưa hề có tiến triển. Theo đánh giá từ vết phanh lốp xe, chiếc xe phải là một chiếc xe tải cỡ vừa và chắc chắn đã bị hư hại nhất định. Phòng Cảnh sát giao thông đang tích cực đến các thị trấn gần đó và các cơ sở sửa chữa xe, hi vọng tìm thấy chiếc xe gây tai nạn. Tuy nhiên, đoạn đường xảy ra tai nạn không chỉ là nơi các thị trấn đi vào khu vực đô thị, mà còn là một trong những đoạn đường mà các tỉnh và thành phố lân cận ra vào, vì vậy nếu là trường hợp sau, thì khó lòng tìm được phương tiện trong một thời gian ngắn.
Nhóm Hỗ trợ còn lo lắng một chuyện khác. Có bằng chứng cho thấy Vu Minh Viễn đã huấn luyện con becgie và nuôi nó bằng xác chết, con becgie đó có khả năng cũng khát máu y như chủ nhân. Nhưng kể từ khi nó chạy trốn, không tìm thấy bóng dáng nó đâu nữa. Đồn Công an địa phương đã cố hết sức tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy tăm hơi. Hàn Ấn và Cố Phi Phi cứ thấp thỏm không yên, sợ nó sẽ làm thương người dân vô tội. Vì vậy, buổi tối mấy ngày qua, hai người đưa Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đi tuần qua các ngả trong thôn, đặc biệt chú ý xung quanh nơi ở của Minh Viễn, có thể con becgie sẽ lẻn về hang ổ cũ. Nhân dịp này, Đỗ Anh Hùng cũng mượn một khẩu súng gây mê của tiểu ban Phòng dịch, khi thấy con chó sẽ dứt khoát hạ gục nó ngay.
---❊ ❖ ❊---
Vào lúc hơn 10 giờ tối hôm đó, mấy người lại đến nhà của Vu Minh Viễn tìm kiếm, ngó nghiêng như thường lệ. Từ khoảng cách xa, họ đã nghe thấy tiếng thở phì phò trong sân. Khi đến gần hơn, họ nghe thấy âm thanh cắn xé và kéo lê vật thể. Mọi người nhanh chóng đi đến trước cổng sân và thấy khóa sắt lớn trên cánh cổng vẫn còn nguyên, nhưng giữa hai cánh cổng gỗ bị thủng một hốc, vụn gỗ vẫn còn rơi trên mặt đất. Hàn Ấn lia đèn pin xuống cái hốc đó chiếu vào bên trong. Một con chó becgie đang đứng trong sân. Nghe thấy tiếng động, con becgie to lớn giật mình, đôi mắt xanh thảm lóe lên tia hung hãn, cảnh giác nhìn vào ánh sáng từ đèn pin, miệng nó còn đang gặm một khúc đùi.
Vừa hay lúc đó, Anh Hùng đạp toang cánh cổng gỗ, giơ súng lên. Đó là một phát súng trúng đích. Con becgie lảo đảo đi được vài bước rồi từ từ ngã xuống đất. Miệng vẫn gặm miếng thịt đùi không buông.
Mọi người bước vào sân, đi đến chỗ con becgie và tìm thấy một thi thể quần áo rách nát cách đó không xa. Thi thể nằm sấp trên mặt đất, lưng đầy vết cắn xé nặng nhẹ khác nhau, đặc biệt là phần thân dưới, hai chân bị con becgie cắn đứt. Một cái chân vẫn còn dính vào da, còn chân kia đã đứt lìa và bị cắn nát từng khúc một.
Đỗ Anh Hùng cẩn thận lật cái xác lại, vài chiếc đèn pin chiếu vào mặt xác chết. Mọi người đều nhận thấy nạn nhân là nam giới, nước da vô cùng nhợt nhạt, cơ bắp bị teo quắt lại, cả người cực kì gầy gò. Hàn Ấn lấy ra những bức ảnh mang theo để so sánh. Đó là Hứa Kiện, sinh viên đại học đã mất tích.
Cố Phi Phi ngồi xổm trước xác chết, cẩn thận nhìn một lượt, dùng tay chọc nhẹ. “Những chỗ đứt lìa không có máu lưu thông, độ đồng máu cao, nhiệt độ thi thể rất thấp và có dấu hiệu từng bị ướp lạnh. Trước khi bị con becgie cắn xé, có lẽ Hứa Kiện đã chết khá lâu.”
“Cậu ta làm sao mà chết?” Hàn Ấn lo lắng hỏi.
“Tôi chưa thấy vết thương chí mạng nào, nhưng đánh giá một lượt…” Cố Phi Phi khẽ mím môi, lắc đầu thương cảm. “Cậu ta có thể bị chết đói!”
“Chết đói?” Điều này quá bất ngờ. Đỗ Anh Hùng vội vàng lấy đèn pin lia tứ phía quanh sân, miệng lẩm bẩm, “Có căn hầm bí mật nào ở đây không?”
“Nói nhảm gì thế, không biết suy nghĩ à? Sếp Cố nói rằng Hứa Kiện đã chết từ lâu. Kể cả có một cái hầm bí mật ở nhà Minh Viễn, thì làm sao người chết có thể tự trèo ra được!” Ngải Tiểu Mĩ vừa nói vừa liếc xéo Anh Hùng.
“Đúng, Tiểu Mĩ nói đúng, việc này đáng để chúng ta phân tích cẩn thận.” Hàn Ấn tập trung tinh thần rồi nói, “Một người bị chết đói, sau khi chết bị đông lạnh, thì làm sao có thể xuất hiện trong sân này? Còn nữa, là ai và tại sao lại di chuyển cái xác tới đây? Mục đích hắn giam cầm và bỏ đói Hứa Kiện là gì?”
“Trường hợp này thực sự kì lạ.” Cố Phi Phi cau mày. “Không tìm thấy vết trói nào trên tay chân. Nếu Hứa Kiện đúng là bị chết đói, tôi thấy hung thủ muốn cậu ta chết, nhưng không muốn để lại dấu vết giết người.”
“Có lẽ suy nghĩ trước đây của chúng ta là chính xác, một băng đảng giết người bán thi thể đã xuất hiện, nhưng nhóm người này thông minh và thận trọng hơn, sẵn sàng dành thời gian để che đậy nguồn gốc thực sự của xác chết.” Đỗ Anh Hùng tiếp tục.
“Chưa chắc, nếu đúng là vậy, việc chuyển thi thể đến đây nên giải thích ra sao?” Cố Phi Phi lắc đầu.
“Đúng thế, động cơ rất khó nắm bắt. Tôi có cảm giác hung thủ đã bắt Hứa Kiện là dân trong thôn.” Hàn Ấn dừng lại, nói ngập ngừng, “Nhưng trong một thôn bé cỡ này, làm sao có thể bỏ đói một người mà không để lại dấu vết gì?”
“Điều này sau khi khám nghiệm tử thi sẽ sáng tỏ. Thông thường, những người chết đói sẽ để lại một số ‘bằng chứng’ trong dạ dày của họ.” Cố Phi Phi lấy điện thoại di động ra. “Tôi cần thông báo gấp cho Ban Chuyên án đến để nhận xác và khám nghiệm.”
---❊ ❖ ❊---
Khoảng nửa giờ sau, trưởng Ban Chuyên án đã dẫn cảnh sát tới nơi. Sau khi nghe Cố Phi Phi giới thiệu ngắn gọn về tình hình, trưởng ban tỏ ý thương lượng: “Sĩ quan Cố, tôi cần phải nói với cô vài điều. Chắc cô cũng biết tình hình hiện tại ở bộ phận Pháp y chúng tôi, mọi người đều tập trung tất cả tinh thần và sức lực vào vụ của Vu Minh Viễn nên thiếu nhân lực trầm trọng. Tôi biết cô là một bác sĩ pháp y nổi tiếng. Tôi có thể nhờ cô khám nghiệm tử thi cho Hứa Kiện không?”
“Không vấn đề gì.” Cố Phi Phi đồng ý ngay. Thực ra, ngay cả khi trưởng ban không nói, cô cũng sẽ chủ động yêu cầu. Cô biết rõ rằng việc khám nghiệm này không phức tạp nhưng tối quan trọng.
Sau khi thi thể được mang đi, Hàn Ấn và những người khác đã làm việc với đội Khám nghiệm hiện trường, dựng đèn chiếu sáng để tiếp tục tìm kiếm trong nông trang. Mặc dù không chắc có thể tìm thấy bằng chứng gì, nhưng công cuộc tìm kiếm vẫn tiếp tục cho đến sáng mới thu quân.
---❊ ❖ ❊---
Sớm tinh mơ, sau khi chuẩn bị xong bữa sáng, mẹ của Phùng ngốc – Ngưu Quế Hoa ra đồng làm việc.
Chồng bà biến mất đến giờ vẫn bặt tin, đứa con trai duy nhất lại bị thiểu năng. Gánh nặng nuôi sống gia đình đều đặt lên vai bà. Ngưu Quế Hoa cũng ở độ tuổi trên 50, cả ngày bận luôn chân luôn tay, lại còn phải chăm lo cơm áo cho đứa con thiểu năng, mệt đến nỗi bà chẳng còn hơi sức đâu để ý con trai đi đâu làm gì, nhưng có lẽ bà biết, con trai ăn no bụng ngủ đủ giấc, sẽ lang thang quanh thôn tìm bố. May mắn thay, người trong thôn thỉnh thoảng để ý đứa con giúp bà nên Phùng ngốc không đến nỗi đi lạc.
Không biết hôm nay có chuyện gì mà Ngưu Quế Hoa lòng nóng như lửa đốt, phải nhìn thấy đứa con trai ngốc nghếch trước khi ra ngoài mới yên tâm. Thế là bà vừa dặn dò cơm nước ở trong nồi, đừng quên ăn sau khi ngủ dậy, vừa đẩy cửa phòng ngủ của Phùng ngốc. Nhưng vừa nhìn vào trong, bà giật thót mình, sợ đến nỗi ngồi phịch xuống đất, hét lên kinh hãi – Phùng ngốc đang ngủ ngon lành trên giường, ôm một người dường như bị lột da.
Khi trưởng thôn, Hàn Ấn và những người khác biết tin kéo đến, Ngưu Quế Hoa đang khóc lóc, cố thuyết phục con trai mình vứt bỏ thứ đáng sợ trong tay đi, nhưng Phùng ngốc cứ co người về xó tường và càng giữ chặt hơn, lẩm bẩm trong miệng: “Bố… bố…”
Người cha mà Phùng ngốc luôn miệng gọi trống giống như một mô hình người làm bằng gỗ. Toàn thân bị lột da, để lộ mạch máu và thớ thịt màu nâu đỏ. Vùng xương chậu không có da thịt, chỉ còn trơ lại xương và cơ quan sinh dục của nam giới, tay trái giữ một tấm da mặt, còn tay phải cầm một con dao găm dài…
Hàn Ấn xem xét kĩ hơn và phát hiện ra rằng đó là tiêu bản người trong ‘truyền thuyết’ được tạo ra bằng cách ‘nhựa hóa thi thể’. Nhưng làm thế nào Phùng ngốc lại có một mẫu tiêu bản người thật?