“Tài xế taxi có vấn đề!” Hàn Ấn nói bằng giọng chắc nịch trong hành lang Đội Hình sự, rồi đưa một bản báo cáo cho Cố Phi Phi.
Cố Phi Phi nhìn thấy đó là bản ghi chép lời khai cô hỏi Vương Nguyệt. Người trở về cùng cô từ nơi ở của cha mẹ Ninh Thế Hào – Tống Kim Thành, đứng ngay bên cạnh, bước tới và nhìn vào một câu hỏi trong bản ghi chép được Hàn Ấn đánh dấu, hỏi với sắc mặt hoài nghi: “Ý anh… tên cướp chính là tài xế taxi? Không thể nào! Ngoại hình anh ta đúng là hơi tương đồng với tên cướp, nhưng lúc đó có nhân chứng thấy Tô Đông bị bắn hạ, ngã xuống đất, anh ta và Vương Nguyệt vội vàng rời khỏi taxi đến chỗ Tô Đông mà!”
“Không, tôi chỉ nghi ngờ mối quan hệ giữa anh ta và Vương Nguyệt!” Hàn Ấn khẽ gật đầu và giải thích, “Đọc lại bản ghi chép này, tôi nhận thấy một điều, tại sao taxi lại ở lại hiện trường vụ án? Có thể nói lí do khá hợp lí. Nhưng điều bất ngờ là tại sao Vương Nguyệt lại chủ động giải thích điều đó hộ tài xế? Rõ ràng cô ta đã chuẩn bị sẵn chuyện này, vì vậy ngay cả khi chúng ta không hỏi, cô ta vẫn nói ra lời dối trá đã kì công sắp đặt trước đó trong đầu. Cô ta nghĩ rằng như vậy mọi chuyện sẽ vẹn toàn, nhưng đó chính là sơ hở phổ biến nhất của những kẻ nói dối vụng về.”
“Vì vậy, có lẽ tất cả bọn họ đều tham gia vào vụ cướp.” Cố Phi Phi lắc đầu, nói với giọng tự trách mình. “Khi hỏi, tại sao tôi không nhìn ra? Nếu không thì, chúng ta sẽ không bị động như bây giờ!”
“Không thể trách cô được, tôi nghĩ tiếng khóc của Vương Nguyệt đã ảnh hưởng đến sự phán đoán của cô.” Hàn Ấn an ủi, “Tất cả mọi người trước đó đều bỏ sót, đúng không nào?”
“Vâng, chúng tôi cũng bỏ sót manh mối này, hoàn toàn bỏ qua việc đưa tài xế taxi vào vụ án. Trước đây, chúng tôi chỉ dẫn hắn và Vương Nguyệt về Đội Hình sự để lấy lời khai theo thủ tục. Biểu hiện của hắn rất bình thường.” Tống Kim Thành phụ họa xoa dịu, “Thế này đi, chúng tôi còn giữ thông tin của hắn. Tôi sẽ kiểm tra trước, sau đó chúng ta sẽ thảo luận về kế hoạch bắt giữ sau.”
---❊ ❖ ❊---
Tống Kim Thành tranh thủ thời gian, vội vã đi ngay. Hàn Ấn nhìn theo bóng lưng anh ta, nghĩ một lúc và hỏi Cố Phi Phi, “Bên Ninh Thế Hào điều tra thế nào?”
“Thu hoạch không có gì nhiều, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.” Cố Phi Phi chỉ về phía phòng họp và ra hiệu, “Theo cha mẹ của Ninh Thế Hào, quan hệ giữa hắn và cha mẹ không mấy tốt đẹp. Hắn chỉ trở về nhà hai lần kể từ khi ra tù. Đã lâu rồi hắn không liên lạc với gia đình, họ không biết tình hình hiện tại hay số điện thoại di động của hắn. Họ chỉ nghe hắn kể, hắn đang hợp tác làm ăn với một người bạn, nên thường sống trong nhà người bạn đó… Nhân tiện, chiều cao của hắn cũng tầm kẻ cướp.”
“Có vẻ không dễ tìm Ninh Thế Hào, nhưng về cơ bản chúng ta có thể sắp xếp lại các phân tích.” Hàn Ấn bước vào đầu tiên, mở cửa phòng hội nghị, mời Cố Phi Phi vào như một quý ông, quan rồi đi theo. “Nếu như Vương Nguyệt cùng lúc có liên đến tài xế taxi và Ninh Thế Hào, tôi nghi vụ cướp có thể do ba người này cùng lên kế hoạch, kết hợp cả thời gian vào tù ra tù cùng với đặc điểm ngoại hình thì kẻ giết cảnh sát cướp của 5 năm trước và kẻ thực hiện vụ cướp hiện giờ có lẽ đều là Ninh Thế Hào.”
“E rằng mọi chuyện không đơn giản như thế. Sau khi điều tra lịch sử cuộc gọi, Vương Nguyệt chỉ liên lạc với Ninh Thế Hào một ngày trước khi vụ án xảy ra. Trong vòng một ngày ngắn ngủi, bọn chúng có thể thành lập một băng đảng cướp của, giết người liệu có phải là quá nhanh? Vụ án xác chết trong bể phốt và cái chết của Vương Nguyệt có thực sự liên quan đến Ninh Thế Hào? Ngoài ra, mối quan hệ giữa tài xế taxi và Ninh Thế Hào là gì? Giả sử đúng như anh nói, kẻ giết người là Ninh Thế Hào, như vậy thì người lái taxi đóng vai trò gì trong vụ cướp?” Cố Phi Phi cau mày đưa ra một loạt câu hỏi.
“Hắn là kẻ tiếp ứng! Em vừa đi đến hiện trường một lần nữa, cuối cùng đã phát hiện ra cách thoát thân của tên cướp.” Câu nói tiếp theo ấy là của Đỗ Anh Hùng, người vừa hùng dũng đẩy cửa vào. Mồ hôi ướt nhẹp trên mặt, anh không thể kiềm chế được vẻ phấn khích, vội vã cướp lời, “Những kẻ này đã tính toán trước, theo tình hình xung quanh hiện trường, chúng không thể thoát khỏi vòng bủa vây của cảnh sát trong một thời gian an toàn, vì vậy đã đi một nước cờ mạo hiểm. Em đã thử nghiệm bấm giờ nhiều lần, chạy trốn từ vị trí bắn Tô Đông đến khu dân cư, đi dọc theo dãy nhà đầu tiên bên cạnh con đường cái, sau đó chạy ngang về phía Tây rồi quay trở lại ngã tư gần ngân hàng chỉ mất vẻn vẹn 3 phút. Nói cách khác, trước khi Đồn Công an ùa vào hiện trường vụ án, tên cướp có đủ thời gian để chạy một vòng tròn, đến nơi taxi Vương Nguyệt thuê đậu, sau đó thần không biết quỷ chẳng hay nấp trong cốp sau. Tiếp đó, nhờ xe cảnh sát mở đường, chiếc taxi chở Vương Nguyệt và tên cướp đã ngang nhiên ra khỏi vòng bủa vây và đến Sở Công an thành phố để lấy lời khai.”
“Kế hoạch này khó mà tưởng tượng được! Không phải người bình thường nào cũng có thể nghĩ ra. Ninh Thế Hào, một kẻ chỉ chuyên trộm cắp, sẽ không có mưu lược và lòng can đảm này. Có lẽ đó là âm mưu của gã lái xe taxi…” Cố Phi Phi thở dài.
“Gã lái xe taxi không phải là một người tầm thường, hắn là con cáo già có chỉ số IQ cao.” Cố Phi Phi chưa nói xong thì ai đó đã tiếp lời. Tống Kim Thành ở ngoài cửa đã nghe thấy rõ cuộc trò chuyện giữa nhóm Hàn Ấn. Anh ta giơ bản báo cáo trong tay. “Tôi đã tìm thấy thông tin của gã này, hắn tên là Vương Lập Dân, người địa phương, hiện 32 tuổi, trình độ văn hóa trung học cơ sở, cũng có tiền án, nhưng hắn không phạm tội ở địa phương.
“Vương Lập Dân không có công việc đàng hoàng, thường lang thang khắp nơi, trà trộn với bọn côn đồ lưu manh địa phương. Có một quãng thời gian, hắn lang bạt ở thành phố Thái Bình trực thuộc tỉnh, làm tay sai cho một ông chủ cho vay nặng lãi. Một đêm, ông chủ mang một cô gái ở vũ trường về nhà ăn nằm, sau đó tranh cãi về tiền ‘đi khách’. Trong lúc tức giận, ông chủ đã siết cổ cô ta bằng một sợi dây thừng. Sau đó, ông chủ gọi cho Vương Lập Dân và nhờ hắn phi tang cái xác. Vương Lập Dân không hề ngu muội, liền mua hai thùng axit sunfuric ở xưởng, rồi không biết lấy đâu một thùng xăng lớn. Chúng đổ axit sunfuric vào thùng xăng, sau đó phân xác và ném vào đó để tiêu hủy… Tất nhiên, vụ việc sau đó bị bại lộ, ông chủ bị kết án tử hình vì tội cố ý giết người (đã bị xử tử), còn Vương Lập Dân bị kết án 3 năm tù vì tội bao che và tiêu hủy bằng chứng.
“Vương Lập Dân và Ninh Thế Hào chắc là quen biết nhau. Mặc dù hai tên này phạm tội ở hai nơi khác nhau, nhưng cả hai đều thụ án trong trại giam tỉnh và ở cùng khu. Chúng vào tù gần như cùng lúc, nhưng bản án của Vương Lập Dân ngắn hơn, vì vậy hắn ra tù sớm hơn Thế Hào khoảng 6 tháng. Sau khi mãn hạn tù, hắn trở lại thành phố để làm phụ lái xe taxi. Tôi đã gọi cho Đồn Công an nơi hắn ta sống. Cảnh sát nói rằng cha mẹ hắn đã mất và nhà của họ bị tháo dỡ để giải phóng mặt bằng. Hiện tại, không rõ tung tích của hắn, số điện thoại di động hắn để lại là sim rác, lịch sử liên lạc chỉ có vài tin nhắn của tổng đài, có lẽ dùng để đối phó với chúng ta. Hiện tại, số điện thoại đã tắt máy. Tôi đang cho người liên lạc với chủ xe taxi để hỗ trợ điều tra. Không biết anh ta có biết nơi ở của Vương Lập Dân không?”
---❊ ❖ ❊---
Sau khi trao đổi thông tin với nhau, một số người bắt đầu thảo luận về bước tiếp theo trong vụ án tại phòng họp. Khoảng nửa giờ sau, cấp dưới trong Ban Chuyên án gọi cho Tống Kim Thành và nói rằng chủ xe taxi đã đến. Tống Kim Thành yêu cầu đưa anh ta đến phòng họp. Cố Phi Phi nói cô sẽ đích thân kiểm tra chiếc xe taxi cùng với Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng.
Chủ xe là một người đàn ông trung niên đôn hậu. Anh ta thừa nhận là anh em họ xa với cha của Vương Lập Dân. Sau khi ra tù, hắn đến tìm anh ta và muốn xin làm chân phụ lái xe, đúng lúc người phụ lái không làm nữa nên anh ta mới để Vương Lập Dân thế chân.
“Lần cuối cùng anh gặp Vương Lập Dân là khi nào?” Hàn Ấn nhẹ nhàng hỏi.
“Buổi sáng ngày hôm kia, nó chạy ca đêm vào đêm hôm trước và đến nhà tôi vào sáng sớm để giao lại xe.” Người chủ xe nhớ lại. “Sau đó, tôi không thể tìm được nó. Gọi điện thoại di động thì toàn tắt máy. Anh cảnh sát, có phải nó lại làm gì phạm pháp không?”
“Điều này không tiện tiết lộ trong thời điểm hiện tại.” Hàn Ấn mỉm cười từ chối khéo. “À, anh có thể cho chúng tôi biết số điện thoại di động của cậu ta không?”
“Ồ, số điện thoại là…” Chủ xe lấy điện thoại ra khỏi túi, tra danh bạ điện thoại, đọc số, tiếp đó nói thêm, “Điện thoại của nó hai sim, nó còn có một số khác, nó bảo mật số điện thoại đó ghê lắm. Có lần, tôi mượn điện thoại của nó để gọi, nó cũng cố ý tắt ngay số đó.”
“Có vẻ như Vương Lập Dân đã không ngồi yên kể từ khi ra tù. Chắc chắn hắn dùng số kia để liên lạc với các đồng đảng.” Tống Kim Thành thì thầm vào tai Hàn Ấn, sau đó quay sang hỏi ông chủ xe, “Nghe nói nhà của cha mẹ cậu ta đã bị dỡ bỏ theo quy hoạch, anh có biết cậu ta hiện đang sống ở đâu không?”
“Tôi biết, tôi biết, nó thuê một ngôi nhà trên đường Hà Điền. Tôi đã đến đó một hai lần. Nếu anh muốn tới đó, tôi có thể dẫn đường.” Người chủ xe thoải mái đề nghị.
“Cậu ta sống một mình à?” Hàn Ấn hỏi.
“Ban đầu là vậy, về sau có một người bạn tới ở cùng.” Ông chủ xe đáp lại.
“Có phải là người này không?” Tống Kim Thành mở báo cáo và giơ bức ảnh của Ninh Thế Hào được kẹp trong đó lên.
“Vâng, vâng, là chàng trai trẻ này.” Người chủ xe liếc nhìn và trả lời một cách chắc chắn.
---❊ ❖ ❊---
Câu hỏi của Hàn Ấn và Tống Kim Thành đã hoàn toàn xác nhận mối quan hệ giữa Vương Lập Dân và Ninh Thế Hào, đồng thời suy đoán thêm rằng Vương Nguyệt có thể thuê hai gã này giết Tô Đông và cướp tiền. Cái chết của Vương Nguyệt dường như cũng liên quan đến hai gã này. Thời điểm Vương Lập Dân đột nhiên biến mất rất gần với thời điểm Vương Nguyệt bị giết. Cụ thể, Vương Nguyệt đã chết vào cái đêm cuối cùng Vương Lập Dân lái xe trước khi biến mất.
Sau khi khám xét xe, Cố Phi Phi thu được nhiều bằng chứng trực tiếp hơn. Theo phân tích của Đỗ Anh Hùng, giả sử Ninh Thế Hào là một tên cướp có súng. Sau khi gây án, hắn chạy một vòng tròn, rồi chui vào cốp sau xe taxi mà Vương Lập Dân tiếp ứng. Lúc hắn mở và đóng cốp xe, thuốc súng còn sót lại trên tay sau khi nổ súng có thể dính sang nắp cốp xe.
Sau khi phun thuốc thử, kết quả đúng như vậy, thử nghiệm ‘phản ứng khói thuốc súng’ nhiều lần trên nắp cốp sau xe taxi đều cho kết quả dương tính, điều này đã hoàn toàn xác nhận phân tích của Đỗ Anh Hùng và Hàn Ấn.
Sau đó, Ninh Thế Hào và Vương Lập Dân chính thức được xác định là nghi phạm trong vụ cướp ngân hàng, quyết định truy nã hai kẻ đồng đảng cũng chính thức được ban hành…