Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27818 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
kim lòi khỏi bọc

Vương Nguyệt chết rồi.

Cô ta bị siết cổ, thi thể được tìm thấy trong một mương nước bên cánh đồng ở ngoại ô. Thời gian tử vong khoảng 2 ngày trước, vào đúng buổi tối một ngày trước khi Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ ghé thăm cửa hàng vật liệu xây dựng một lần nữa. Vương Nguyệt đã gặp hung thủ trên đường đi làm về.

Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, Vương Nguyệt không có thương tích do bị khống chế và không có dấu vết kháng cự. Rõ ràng, hung thủ là một người quen, quần áo vẫn còn nguyên vẹn, cũng không có dấu hiệu bị cưỡng hiếp. Chỉ có tiền, điện thoại di động và trang sức mang theo biến mất. Từ các đặc điểm này, người ta nghi ngờ đây là một vụ cướp của giết người, nhưng xảy ra ngay vào thời điểm mấu chốt nên có chút kì lạ, liệu mục đích của kẻ giết người có phải là để diệt khẩu?

---❊ ❖ ❊---

Một cảnh sát hình sự bị sát hại 5 năm trước, khẩu súng mang theo bị cướp. Và 5 năm sau, khi khẩu súng đó xuất hiện trở lại, trở thành vũ khí giết người trong một vụ cướp ngân hàng. Trong quá trình điều tra vụ cướp, phát hiện ra vợ của nạn nhân đã gọi cho thám tử tư trước khi xảy ra vụ án một ngày. Số điện thoại di động đó cũng chính là số cuối cùng được gọi trước khi một nạn nhân khác mất tích và bị phân thây. Vợ của nạn nhân vụ cướp ngân hàng cũng bị cướp và giết chết… Bốn vụ án như bốn đường cong cùng xuất phát, lúc thì giao nhau, lúc thì tách biệt, lúc xa lúc gần, giằng co qua lại, đến mức chuỗi bằng chứng mà cảnh sát đang nắm giữ không thể chứng minh chúng do cùng một kẻ hay nhiều kẻ giết người hoặc băng đảng, thậm chí bốn vụ án từ bốn kẻ thủ ác khác nhau cũng có khả năng. Điều rõ ràng nhất là tay thám tử tư phải đóng vai trò quan trọng trong một vụ án nào đó, vì vậy hắn là một hướng phá án chính.

Thám tử tư họ Triệu chắc chắn là bịa đặt. Từ một số chi tiết, Ban Chuyên án suy đoán hắn có thể có tiền án, ví dụ, hắn hành sự thận trọng và tỉ mỉ, cho dù là khi đăng quảng cáo trên báo hay cách sử dụng điện thoại liên lạc, đều chú ý tránh tiết lộ danh tính thực sự, chứng tỏ hắn có kinh nghiệm chống điều tra nhất định, lại có hình xăm trên mu bàn tay… Ban Chuyên án hiện có thể sử dụng chân dung phác họa nghi can. Ngoài việc gửi cho các quận và đồn đi sàng lọc kiểm tra, họ cũng thử tìm các khuôn mặt tương tự trong những tập tin của tội phạm cũ để so sánh thêm.

Tuy nhiên, cơ sở dữ liệu tương ứng ở Trung Quốc vẫn chưa hoàn thiện, hệ thống nhận dạng và tìm kiếm chân dung chưa phổ biến trong điều tra phá án. Do đó, các nhân sự trong Ban Chuyên án đành kiểm tra theo cách thủ công. Mặc dù đây là cách làm cũ kĩ, nhưng kinh nghiệm thành công trong quá khứ cho thấy nó vẫn rất hiệu quả. Tất nhiên, cách so sánh đối chiếu này không thể cứ làm ào ào mà phải khoanh vùng phạm vi thích hợp. Tay thám tử tư mới hoạt động một vài tháng trước, thì một loạt các vụ án đã nổi theo sau, vì vậy có khả năng hắn mới được ra tù năm nay. Để tiết kiệm thời gian nhiều nhất có thể, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ cũng tham gia. Đồng thời, Ngải Tiểu Mĩ đã gỡ ổ cứng trên máy tính của Vương Nguyệt mang về, hi vọng tìm thấy manh mối có giá trị từ bạn chat của cô ta trên QQ.

Thám tử tư là nghi can chính, nhưng liệu hắn có liên quan đến vụ cướp ngân hàng hay không vẫn còn khó nói. Ban Chuyên án và Nhóm Hỗ trợ nhận thức sâu sắc rằng phải tìm một cửa đột phá khác. Đỗ Anh Hùng nghĩ nếu tìm ra cách rút lui của tên cướp sau khi phạm tội, thì nó sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc phá án.

Thật lòng mà nói, cảnh sát Lục Cảng triển khai rất kín kẽ, một hạt cát cũng không lọt qua kẽ tay. Bán kính tìm kiếm bao trùm hơn một nửa thành phố. Tất cả xe buýt, xe hơi tư nhân và taxi qua lại trong phạm vi tìm kiếm đều phải dừng lại để kiểm tra. Tất cả những người qua đường có các đặc điểm ngoại hình nào đó na ná nghi can đều được thẩm vấn kĩ lưỡng. Tuy nhiên, tên cướp biến mất như thể tàng hình giữa vòng vây của cảnh sát và cuộc tìm kiếm nghiêm ngặt, là điều thực sự khó hiểu. Đỗ Anh Hùng đã tìm tất cả các video giám sát có liên quan trước và sau vụ án, sau đó nghiền ngẫm nhiều lần. Anh không tin rằng tên cướp có khả năng bay lên trời hay độn thổ, phải có một điều gì đó bị bỏ qua.

---❊ ❖ ❊---

Mỗi người đều có một nhiệm vụ, Hàn Ấn cũng không ngoại lệ, anh lại trốn vào một góc yên tĩnh để xem xét từng chi tiết của vụ án, nhưng không giống như những người khác, trước tiên anh tập trung vào vụ án 5 năm trước.

“Khi vụ án rơi vào bế tắc và khi tất cả các manh mối bị gián đoạn, lựa chọn tốt nhất là trở về điểm ban đầu.” Thầy giáo hướng dẫn nói câu này với Hàn Ấn khi còn là sinh viên, anh cũng đã truyền lại cho sinh viên trong bài giảng của mình. Điểm ban đầu của vụ án này rõ ràng là vụ cướp 5 năm trước.

Động cơ thì không cần nghiên cứu thêm. Tất nhiên, nhóm chuyên gia do thầy Ngô đứng đầu rất đáng tin cậy. Chìa khóa là xem xét hướng đi của kẻ cướp sau khi gây án. Tại sao lại im hơi lặng tiếng tận 5 năm? Tại sao chọn trở lại vào thời điểm này? Có phải cuộc truy đuổi kinh hồn năm xưa đã uy hiếp hắn? Một kẻ sẵn sàng giết người ngay giữa ban ngày ban mặt liệu có chịu sống lặng lẽ suốt 5 năm không?

Câu trả lời là ‘rất khó’! Trừ khi xuất hiện những yếu tố bất đắc dĩ, chẳng hạn như bệnh tật, chẳng hạn như phạm tội khác bị bắt giam. Hàn Ấn tin rằng nhiều khả năng là cái sau. Theo cách này, phạm vi của tên cướp nên được khoanh lại – đó là tội phạm đã bị kết án, bị giam cầm sau ‘vụ án sát hại và cướp súng cảnh sát’ 5 năm trước và được thả ra trước ‘vụ án cướp ngân hàng’.

Vậy thám tử tư có phải là tên cướp? Điều đó là có thể, nhưng dù thế nào, Hàn Ấn vẫn tin đây là một băng nhóm tội phạm. Phải có một tên cướp khác trong vụ cướp, kẻ này dường như không xa tầm nhìn của Hàn Ấn. Giống như Đỗ Anh Hùng, trong lòng anh có cảm giác mơ hồ rằng đã bỏ sót ai đó.

Hàn Ấn cảm thấy cần phải đọc lại mọi báo cáo liên quan…

---❊ ❖ ❊---

‘Xuất kích’ liên tiếp và cuối cùng cũng thu được thành quả. Sau khi thức cả đêm, Ngải Tiểu Mĩ đã tìm ra bộ mặt thật của tay thám tử tư trong hồ sơ của những kẻ có tiền án.

Hắn tên là Ninh Thế Hào, người gốc Lục Cảng, năm nay 29 tuổi, từng bị kết án 3 năm tù vì tội trộm cắp. Trong thời gian chấp hành án, hắn bị kết án thêm 6 tháng tù giam vì tội đánh nhau, nên kéo dài thời gian thêm nửa năm, đến tháng Năm năm nay mới được trả tự do.

Ninh Thế Hào sống với bố mẹ trước khi vào tù, địa chỉ đăng kí là địa chỉ cư trú của bố mẹ hắn. Cố Phi Phi quyết định cùng Tống Kim Thành đến thăm một chuyến. Trước khi đi, cô bảo Ngải Tiểu Mĩ tới hỗ trợ Đỗ Anh Hùng. Nhưng khi Tiểu Mĩ đến phòng hình ảnh thì không thấy bóng dáng của Đỗ Anh Hùng đâu. Các nhân viên bên trong nói anh ấy đã đi ra ngoài từ sáng sớm.

Lúc này, Đỗ Anh Hùng đang thất thần lang thang trong một khu dân cư gần hiện trường vụ cướp.

Anh đã nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính gần 20 tiếng nên bây giờ mắt hoa lên, đầu căng ra đau nhức. Ngoài ra, bức xạ nhiệt từ máy tính làm mất nước trong cơ thể, khiến anh cảm thấy người mình khô cằn như sắp bị nứt ra. Thực ra, dù công việc có khó khăn đến đâu cũng không thành vấn đề, nếu có thu hoạch giúp ích cho việc phá án, thậm chí chỉ là một manh mối nhỏ cũng đáng giá. Dù anh đã quan sát cẩn thận cả video theo dõi hành khách lên xuống trên những xe buýt đi qua hiện trường vụ án do công ty xe buýt cung cấp, nhưng vẫn không thấy bóng dáng nào khả nghi.

Đỗ Anh Hùng không cam tâm từ bỏ manh mối này. Anh tin kẻ giết người có thể đã lên kế hoạch vạch ra con đường tẩu thoát, anh nhất định sẽ tìm ra nó. Vì vậy, khi trời vừa tang tảng sáng, anh đã đến hiện trường vụ án một mình. Anh tự tưởng tượng mình là một tên cướp và tự hỏi bản thân mình: Nếu mình là một tên cướp, khi trốn vào khu dân cư, mình sẽ chọn hướng thoát và cách thoát thế nào?

Cách thứ nhất, sau khi cướp thành công, thoát khỏi tầm nhìn của các nhân chứng và nhanh chóng cởi mũ trùm đầu, có thể thay quần áo và giả làm người qua đường, sau đó tiếp tục chạy về phía Nam đến con đường chính từ con đường gần nhất trong khu dân cư, hoặc là chạy trốn về phía Đông đến con đường phụ, rồi lên một phương tiện giao thông để tiếp tục trốn thoát. Cách thứ hai, có một chiếc xe hơi tại đầu đường trong khu dân cư tiếp ứng. Cách thứ ba là thuê sẵn một căn hộ trong khu dân cư trước để có nơi ẩn nấp sau vụ cướp.

Cách đầu tiên thì tuyến đường quá dài, không thể có chuyện không có nhân chứng nào khác ngoại trừ một số ít người đang chờ làm thủ tục tại ngân hàng vào thời điểm đó, đặc biệt là chiếc túi du lịch màu xanh bị cướp rất bắt mắt. Cách thứ hai thì đây là một băng đảng tội phạm, phù hợp với phân tích của Hàn Ấn và có tính khả thi cao nhất. Tuy nhiên, xét điều kiện đường sá và giao thông xung quanh hiện trường vụ án và xét cả góc độ thời gian, bọn cướp khó có thể an toàn vượt qua sự phong tỏa của cảnh sát trong một thời gian ngắn, chắc chắn sẽ bị theo dõi và ghi hình ở đâu đó. Cách thứ ba khá táo bạo, nhưng nhận được sự hợp tác của khu dân cư và người dân địa phương, cảnh sát không phát hiện ra người thuê nhà nào đáng ngờ.

Đỗ Anh Hùng thơ thẩn tìm kiếm xung quanh hiện trường, suy nghĩ nhiều khả năng trốn thoát rồi lại phủ nhận từng cách một. Anh muốn quay lại hiện trường xem liệu có chút linh cảm nào không, nhưng cuối cùng vẫn không thể khai thông bế tắc.

Bất giác, anh đã đi một vòng tròn lớn trong khu dân cư và quay trở lại ngã tư ở phía Tây ngân hàng. Như đề cập trước đó, ngã tư do một con đường chạy từ Đông sang Tây trước cổng ngân hàng và một con đường tương đối hẹp chạy theo hướng Bắc – Nam giao nhau hình thành. Vào thời điểm xảy ra vụ việc, vợ của nạn nhân đang ngồi trên một chiếc taxi đậu trên đường ở phía Nam ngã tư, đối diện chéo với cổng ngân hàng.

Trước đây, Đỗ Anh Hùng và Hàn Ấn biết vị trí này là do Tống Kim Thành giải trình. Vào lúc đó, họ cũng không nghiền ngẫm nhiều. Nhưng không biết tại sao, đứng ở đây vào lúc này, Đỗ Anh Hùng đột nhiên cảm thấy một tia sáng lóe lên trong đầu, nhưng nó mơ hồ lướt qua rất nhanh khiến anh không thể nắm bắt được. Anh ngồi xổm xuống đường, hướng ánh nhìn ra khắp xung quanh với đôi mắt đỏ hoe, tâm trí anh cứ mãi đuổi theo một ý nghĩ…

Một lúc lâu, Đỗ Anh Hùng rơi vào suy tư, anh giữ mình bất động cho đến khi một tiếng phanh xe chóe tai vang lên ngay bên cạnh, lúc đó anh mới từ trong suy nghĩ nung nấu quay về với thực tại. Ngay lúc đó, anh nghe thấy một giọng nói. “Đại ca ơi, có đi taxi không?”

Đỗ Anh Hùng định thần lại, hướng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Hóa ra một chiếc taxi đang đỗ bên cạnh anh. Tài xế hạ cửa sổ xuống, thò đầu ra và hỏi anh có bắt taxi không… Anh định xua tay đuổi chiếc taxi đi, bỗng giật nảy mình, nút thắt bất chợt bung ra.

Hóa ra là bỏ sót ‘chiếc taxi’!

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »