Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
con số bí ẩn

Ra khỏi cửa hàng vật liệu xây dựng, Ngải Tiểu Mĩ yêu cầu tài xế đưa họ đến tòa soạn tờ báo địa phương buổi sáng. Cô nghĩ tòa soạn chắc sẽ giữ một bản sao chứng minh nhân dân của người đăng quảng cáo. Tuy nhiên, Cố Phi Phi tỏ ra không mấy lạc quan. Bởi vì thám tử tư vốn không phải là một nghề hợp pháp ở Trung Quốc. Những quảng cáo như vậy trên báo là vi phạm quy định, nào có thể trông mong những nhân viên tiếp nhận quảng cáo kiểu này thực hiện theo quy trình thủ tục hợp pháp?

Cố Phi Phi đã đoán trúng. Khi tới tòa soạn và tìm thấy người phụ trách quảng cáo, đầu tiên anh ta ấp úng nói rằng có thể anh ta đã làm mất bản sao chứng minh nhân dân. Sau đó, bị Ngải Tiểu Mĩ chất vấn, anh ta mới thú nhận khách hàng nói rằng chứng minh nhân dân đã bị mất nên anh ta không yêu cầu nữa. Khi được hỏi về hình dáng của khách hàng, anh ta nói quảng cáo đã đăng từ vài tháng trước nên không thể nhớ được, hơn nữa người đó đội mũ và đeo kính râm, che một nửa khuôn mặt.

Bực bội rời khỏi tòa soạn, Cố Phi Phi nghĩ đến hành tung của Vương Nguyệt, bèn gọi lại cửa hàng vật liệu xây dựng. Nhân viên bán hàng nói chưa thấy bà chủ quay lại. Cố Phi Phi cũng hỏi Vương Nguyệt sống ở đâu sau khi Tô Đông mất. Nhân viên cho biết nghe Vương Nguyệt kể, những ngày này cô ta quay về sống ở nhà cha mẹ mình. Cố Phi Phi hỏi số điện thoại và gọi qua đó. Mẹ của Vương Nguyệt nói tối qua cô ta không về đó, có thể đã trở về nhà mình.

Cố Phi Phi và những người khác đến nơi ở của Vương Nguyệt và Tô Đông, gõ cửa dồn dập một lúc, không ai trả lời. Sợ xảy ra chuyện, Cố Phi Phi vội vã gọi bộ phận kĩ thuật đến mở cửa, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Vương Nguyệt đâu. Nhà cửa sạch sẽ, không có dấu hiệu bị xáo trộn, quần áo của Vương Nguyệt vẫn ở đó.

Vương Nguyệt đi đâu rồi? Vụ cướp có thực sự liên quan đến cô ta? Lẽ nào cô ta sợ tội nên bỏ trốn?

---❊ ❖ ❊---

Ban Chuyên án khi điều tra số điện thoại của thám tử tư thu được tiến triển không tồi. Họ thấy lịch sử liên lạc của số điện thoại này chỉ nghe chứ không gọi, nên suy đoán rằng đây chỉ là một chiếc điện thoại dùng để liên lạc nghiệp vụ. Nếu muốn truy nguồn gốc chủ thuê bao, thì chỉ có thể bắt đầu với người gọi tới. Vì vậy, cảnh sát đã liên lạc riêng với các chủ thuê bao bên gọi. Nhưng có lẽ những người này sợ gia đình biết mình ngầm liên lạc với thám tử tư nên hầu như ai cũng nói chỉ gọi để xin tư vấn đôi chút, chứ chưa gặp mặt vị thám tử tư này. Cuối cùng chỉ có một người phụ nữ họ Vu bằng lòng hỗ trợ điều tra.

Cô Vu đến Sở Công an và kể lại cuộc gặp của cô ta với thám tử tư: Cô Vu cũng tìm thấy thông tin thám tử tư thông qua tờ báo 1 tuần trước và muốn tìm bằng chứng chồng ngoại tình. Cô ta nói chuyện qua điện thoại với thám tử tư, người đó tự xưng là anh Triệu, họ đồng ý gặp nhau tại một quán cà phê gần quảng trường Trung Dân. Sau khi gặp mặt, anh Triệu đã hỏi một số thông tin của chồng và yêu cầu trả trước một khoản phí xử lí vụ việc là 500 nhân dân tệ, cô Vu liền đáp ứng luôn. Tiếp đó, anh Triệu nói rằng sẽ đưa biên lai cho cô Vu, nhưng cô ta phải đến công ty để lấy. Bởi vì cô Vu bận việc khác nên nói rằng không có biên lai cũng chẳng sao, nhưng tay này vẫn cứ đeo bám, may mà lúc đó cô ta gặp một người quen nên gã mới bỏ đi. Cô Vu nói rằng thám tử Triệu khoảng 30 tuổi, có một hình xăm ở mu bàn tay, nhưng không nhìn rõ họa tiết.

Sau đó, cô Vu được Sở Công an yêu cầu giúp họa sĩ vẽ chân dung gã thám tử tư này. Tuy nhiên, khi đang tiến hành, thì cô lại nhận được một cuộc gọi, sau đó mặt mày thất thần, “Tại sao lại có cảnh sát cũng tìm tôi hỏi về chuyện số điện thoại?”

---❊ ❖ ❊---

Số điện thoại di động bí ẩn của tay thám tử tư này đã mở ra một màn kịch tính.

Sau khi phát hiện xác chết nữ trong bể phốt ở khu lao động nghèo, vì muốn để cho đội Cảnh sát hình sự thành phố tập trung vào vụ cướp ngân hàng, lãnh đạo Sở Công an ngay lập tức đã chọn các cảnh sát cốt cán điều tra hình sự từ các quận hợp thành Ban Chuyên án để phá vụ án này. Sau khi các thành viên trong ban được tập hợp lại, họ nhanh chóng bắt tay vào vụ án.

Theo điều tra, nạn nhân là Tiết Yến, làm nội trợ, 42 tuổi, thuộc gia đình có điều kiện, chồng là giám đốc tài chính của một công ty lớn. Khoảng 2 tuần trước, cô ta mất liên lạc với gia đình. Vào thời điểm đó, các thành viên trong gia đình Tiết Yến đã đến Đồn Công an trình báo về vụ mất tích. Sau đó, Đồn Công an đã hỏi một số chuyện về người thân và mối quan hệ xã hội của cô ta, rồi kiểm tra lịch sử liên lạc qua điện thoại di động, nhưng không phát hiện ra dấu hiệu nào đáng ngờ. Tuy nhiên, khi kiểm tra các khoản thu chi tài chính của cô ta, người ta thấy rằng từ 2 giờ sáng đến 6 giờ sáng ngày kế sau khi cô ta biến mất, thẻ tín dụng mà cô ta mang theo đã bị rút tiền nhiều lần, với tổng số tiền rút là 19.000 nhân dân tệ.

Sau khi có thông tin toàn diện, Đồn Công an cho rằng vụ án mất tích có ba hướng: 1. Có thể người phụ nữ mất tích đã bỏ trốn với người tình; 2. Trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện chồng của người phụ nữ này ngoại tình, quan hệ vợ chồng đang xấu đi và đứng bên bờ vực tan vỡ hôn nhân, nên nghi ngờ anh ta có thể thuê sát thủ giết vợ; 3. Cô ta có thể gặp cướp, sau đó bị giết người diệt khẩu.

Trên thực tế thì không tìm thấy bất kì bằng chứng nào cho hai khả năng đầu tiên, và khi đó xác của người phụ nữ mất tích chưa xuất hiện nên khả năng thứ ba cũng không được chứng thực. Cuộc điều tra vụ án tạm thời gác lại.

Tuy nhiên, Đồn Công an đã bỏ qua một thông tin, đó là lịch sử liên lạc của số điện thoại cố định ở nhà người phụ nữ mất tích. Và đây là điểm mà Ban Chuyên án vừa mới thành lập không bỏ sót. Họ phát hiện vào ngày người phụ nữ biến mất, cô ta đã dùng điện thoại cố định gọi cho ai đó trước khi ra khỏi nhà. Cuộc gọi kéo dài hơn 10 phút, số được gọi không phải của người thân hay bạn bè nạn nhân. Ban Chuyên án tin rằng số điện thoại này rất quan trọng… Giống như Ban Chuyên án do Tống Kim Thành chỉ đạo, họ cũng chọn tìm kiếm manh mối trong lịch sử liên lạc, kết quả là sau khi gọi điện thoại một lượt, cuối cùng lại gọi tới cho cô Vu.

---❊ ❖ ❊---

Một số điện thoại di động cùng xuất hiện trong hai vụ án nghiêm trọng, chủ thuê bao của số điện thoại là tay thám tử tư, việc này rất đáng ngờ. Điều mà Nhóm Hỗ trợ và Ban Chuyên án không thể hiểu được là trong vụ phân xác, khách hàng nữ đã gọi điện thoại, bị giết, tiền trong thẻ tín dụng bị lấy đi. Còn trong vụ cướp ngân hàng, mặc dù cũng là một khách hàng nữ gọi, nhưng chồng cô ta mới là nạn nhân và tiền mặt mới rút từ ngân hàng bị cướp. Có vẻ như sự xuất hiện của số điện thoại chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sau tất cả đều là tiền bạc bị đánh cắp, dường như có một sợi dây kết nối mơ hồ nào đó giữa hai trường hợp này. Nói tóm lại, logic có phần hơi rắm rối và bất thường, Nhóm Hỗ trợ và Ban Chuyên án khó có thể làm rõ ngay trong một thời gian ngắn. May mắn thay, có sự trợ giúp đắc lực của cô Vu, chân dung đối tượng tình nghi đã được phác họa thành công và nó nhanh chóng được gửi đến các quận và đồn.

Đồng thời, Vương Nguyệt cũng nằm trong danh sách mà các điều tra viên phát lệnh tới các tuyến cơ sở. Cảnh sát cũng thấy khó hiểu về sự mất tích đột ngột và bí ẩn của cô ta. Thông tin toàn diện từ tất cả các bên cho thấy, Vương Nguyệt đã biết bị chồng phản bội và rất không hài lòng việc chồng mượn cớ cho vay, lén lút chuyển tiền vào tài khoản của các anh em, chứng tỏ cô ta thừa biết chồng muốn tẩu tán tài sản. Từ hai lí do trên, cô ta đã có đủ động cơ để thuê sát thủ giết chồng. Nhưng như Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ từng thảo luận trước đó, cuối cùng cô ta đã chọn cách thông qua thám tử tư điều tra để nắm thế chủ động, vậy thì cần gì phải mạo hiểm với án tử hình?

Rốt cuộc Vương Nguyệt là nạn nhân hay kẻ chủ mưu? Đối mặt với sự bội bạc của chồng, cô ta đã chọn cách đường hoàng, sáng suốt để sống sót, hay con đường hủy diệt xuống địa ngục? ‘Thám tử Conan’ nói rằng: Sẽ luôn chỉ có một sự thật, nhưng thực tế không đơn giản như trong vở kịch. Một số sự thật sẽ không bao giờ có câu trả lời và biến thành cát bụi như cái chết!

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »