Vào buổi sáng, khi Nhóm Hỗ trợ vội vã đến hiện trường vụ án ở khu lao động nghèo, thì các công tác khám nghiệm đang được gấp rút tiến hành. Bên ngoài dây chăng cảnh giới màu vàng trắng, dân chúng đã quây kín hết lớp này đến lớp khác, Cố Phi Phi và những người khác mất bao sức lực chen vào mới lên được phía trên cùng, nhưng bị cảnh sát làm nhiệm vụ chặn lại. Cô đang định nói rõ xuất thân thì Tống Kim Thành từ đâu xuất hiện, phất tay với người cảnh sát, và vẫy tay với họ, ra hiệu cho họ đi theo anh.
Theo Tống Kim Thành đến phía sau nhà vệ sinh công cộng, mọi người đều nhìn thấy nhân viên khám nghiệm hiện trường và bác sĩ pháp y đang cầm muôi phế thải và lưới lọc để sàng lọc vật chứng, một tấm ni lông được trải trên mặt đất cách bể phốt không xa, ở giữa được phủ tấm vải trắng, có lẽ dưới tấm vải trắng là xác chết bị phân thây.
Tống Kim Thành trông có vẻ mệt mỏi, chỉ vào tấm vải trắng. “Nạn nhân là một người phụ nữ gần như bị phân xác thành hàng chục mảnh. Do lớp cặn bã trên mặt bể phốt quá dày, các mảnh xác trôi nổi ở tầng trên, khi nhân viên vệ sinh mở lắp bể, đập vỡ lớp băng liền nhìn thấy.”
Khi trò chuyện, Cố Phi Phi ngồi xổm xuống và mở tấm vải trắng ra. Cô thấy đầu của nạn nhân bị cắt từ cổ họng trở lên, khuôn mặt bị ngâm phân đến trắng nhởn và phù thũng, phần còn lại bao gồm thân và tứ chi bị phân thành những khối không đều nhau.
Hàn Ấn hít một hơi lạnh, nói với giọng chùng xuống, “Kẻ giết người đã lột da nạn nhân trước khi phân thây?”
“Đó là những gì bác sĩ pháp y đã nói ngay sau khám nghiệm ban đầu.” Tống Kim Thành ho khan hai cái. “Kẻ giết người này rất dã man!”
“Ừm, cách lột da khá vụng về. Có thể sau khi giết người, hắn còn chưa thấy đã.” Cố Phi Phi đứng dậy, khẽ nhíu mày. “Đội trưởng Tống, nếu anh cần chúng tôi giúp gì thì cứ nói.”
“Cảm ơn cô, nhưng tôi đã thảo luận với giám đốc Sở. Vụ án này sẽ rút những nhân sự cốt cán ở các quận hợp thành Ban Chuyên án để điều tra. Trọng tâm của công việc bây giờ là vụ cướp ngân hàng. Tôi thấy những ý kiến Nhóm Hỗ trợ nêu ra tối qua rất đúng đắn, có thể thoải mái hành động. Về nhân lực và kĩ thuật, tôi đã sắp xếp đâu vào đấy rồi, tùy nhóm chỉ đạo.” Tống Kim Thành trả lời một cách lịch sự.
“Được rồi, vậy chúng tôi rút trước, chúng ta giữ liên lạc với nhau nhé!”
---❊ ❖ ❊---
Sau đó, theo phương hướng Nhóm Hỗ trợ đề ra, hai bên phân đầu việc cho nhau. Ban Chuyên án chịu trách nhiệm điều tra các mối quan hệ xã hội bên ngoài, còn Nhóm Hỗ trợ phụ trách tiếp xúc trực tiếp với một số nghi can. Sau khi so sánh 4 đối tượng tình nghi là Vương Nguyệt, người tình, nhân viên cửa hàng và bạn chơi mạt chược, động cơ của hai đối tượng trước có thể nói là đầy đủ hơn, nên là nghi can chính.
Sau khi tra cứu lịch sử liên lạc qua điện thoại di động và việc chi tiêu tài chính của Tô Đông, cùng thông tin được một người bạn thân của anh ta cung cấp, Tô Đông đúng là giấu giếm bao nuôi một người tình, nhưng xuất thân của người đó không như những gì người ta đồn là tiếp viên quán karaoke. Cô ta tên là Nhạc Xuân Mai, đồng hương của Tô Đông, hai người từng có quãng thời gian yêu đương khi xưa. Được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân thất bại 3 năm trước, cô ta cũng đến Lục Cảng để mưu sinh. Sau khi tình cờ gặp lại Tô Đông, mối tình xưa trỗi dậy, cô ta trở thành người tình của Tô Đông, sau đó sinh cho Tô Đông một đứa con trai, giờ đã hơn 1 tuổi. Tô Đông thuê một căn hộ trong tòa nhà chung cư cao cấp để hai mẹ con sinh sống và hàng tháng chuyển khoản đúng hạn cho Nhạc Xuân Mai để cô ta chi tiêu.
---❊ ❖ ❊---
Vào buổi chiều, khi Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng gặp Nhạc Xuân Mai trong căn hộ, cô ta vừa dỗ con ngủ, có vẻ bàng hoàng và thấp thỏm khi cảnh sát tới thăm. Sau khi Đỗ Anh Hùng nói với cô ta chuyện Tô Đông đã thiệt mạng trong một vụ cướp, cô ta ngã gục xuống đất, nước mắt trào ra. Hàn Ấn nhanh chóng đỡ Nhạc Xuân Mai ngồi xuống giường và nhẹ nhàng an ủi vài lời. Nhạc Xuân Mai vừa gật đầu vừa lấy tay bịt miệng khóc nức nở. Sau một lúc, cô ta mới dần bình tĩnh lại.
Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Nhạc Xuân Mai, khẽ hỏi, “Tô Đông có kể với cô về chuyện tiền thuê cửa hàng không?”
“Vài ngày trước, khi chúng tôi tán gẫu, anh ấy đã tình cờ nhắc đến, còn cụ thể thế nào thì tôi không rõ lắm.” Nhạc Xuân Mai run rẩy đáp lại.
“Chúng tôi đã điều tra, Tô Đông gửi cho cô 5.000 nhân dân tệ để sinh hoạt mỗi tháng. Cô thấy thế đã đủ chưa?” Hàn Ấn dò xét, “Cô và anh ấy có bất hòa vì chuyện tiền nong không?”
“Đủ dùng chứ. Tôi biết mọi người xem thường những người kẻ thứ ba như tôi. Nhưng tôi đến với Tô Đông không phải vì tiền. Chúng tôi yêu nhau thực sự, vì vậy tôi không bao giờ đưa bất kì yêu cầu nào về mặt vật chất.” Nhạc Xuân Mai khẽ vuốt lại tóc, khuôn mặt lộ chút bối rối, sau đó nóng ruột hỏi, “Có phải các anh nghi ngờ tôi thuê người sát hại anh ấy? Làm sao có chuyện đó được, tôi còn trông ngóng anh ấy nuôi mẹ con tôi! Không có anh ấy, hai mẹ con tôi biết sống dựa vào ai?”
“Cô cứ bình tĩnh, đây là công việc điều tra bình thường của chúng tôi.” Hàn Ấn dừng lại giây lát. “Cô có yêu cầu Tô Đông cho mình một danh phận không?”
“Tôi đã nhắc đến một vài lần.” Nhạc Xuân Mai ngắc ngứ một lúc rồi thì thầm, “Phụ nữ ai cũng vậy. Ban đầu không nghĩ về điều đó, chỉ cần hai người yêu thương nhau là đủ. Nhưng sau một thời gian nhất định, đặc biệt là sau khi có con, họ càng muốn sở hữu người đàn ông đó hoàn toàn và muốn có một ngôi nhà thật sự của riêng mình.”
“Phản ứng của Tô Đông thế nào?” Đỗ Anh Hùng tiếp lời.
“Lúc đầu do dự, nhưng sau đó thấy cũng cần cho con trẻ một môi trường bình thường để phát triển, vì vậy anh ấy bắt đầu cân nhắc việc li dị vợ, nhưng…” Nhạc Xuân Mai dừng lại, mím môi, rồi nói, “Anh ấy bảo không nên quá nôn nóng, chờ khi chuyển dần tài sản đi, anh ấy mới lật bài ngửa với vợ.”
“Anh ấy có nói làm thế nào để chuyển tài sản không?” Đỗ Anh Hùng lại hỏi.
“Không.” Nhạc Xuân Mai lắc đầu và trả lời, thấy đứa trẻ đang ngủ trong cũi cựa quậy, cô ta nựng vài tiếng, sau đó nhanh chóng đứng dậy, mở chăn quấn, rồi nói, “Xin lỗi, các anh đợi một chút nhé, thằng bé tè dầm rồi. Tôi phải thay bỉm cho thằng bé.”
“Cô cứ thay cho con đi, chúng tôi đã hỏi xong rồi, chúng tôi đi đây.” Hàn Ấn gật đầu ra hiệu với Đỗ Anh Hùng, hai người đứng dậy khỏi ghế và đi về phía cửa.
“Vậy tôi không tiễn.” Nhạc Xuân Mai vừa nói, vừa cởi bỉm trên mông con trai, nhưng khi Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng vừa bước ra khỏi cửa, cô ta dường như bất chợt nhớ ra điều gì đó, dù đang cầm bỉm ướt trong tay vẫn đuổi theo tới cửa, khuôn mặt cô ta đầy bối rối, lắp bắp hỏi, “Đợi đã, các anh là cảnh sát nên hiểu rõ luật. Con trai tôi có quyền thừa kế một phần tài sản của Tô Đông không?”
“Điều đó là có thể.” Hàn Ấn không ngờ Nhạc Xuân Mai lại đuổi theo để hỏi một câu như vậy, cứ tưởng cô ta nhớ ra manh mối gì, nên anh có chút thất vọng, sững người một chút. “Cô nên xin tư vấn của một luật sư chuyên nghiệp.”
“Ồ.” Nhạc Xuân Mai đáp lại, mặt mày thất thần, từ từ đóng cửa lại.
Bên ngoài cánh cửa, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng bước đến chỗ thang máy. Đỗ Anh Hùng nhấn nút thang máy, bĩu môi, nói với vẻ khinh bỉ: “Còn nói nào là tình yêu đích thực, tình cảm chân thành, đều là nói láo, cuối cùng vẫn chỉ đề cập đến tài sản.”
Hàn Ấn mỉm cười và không nói gì. Ngay khi thang máy đến anh bước vào trong, sau khi cửa thang máy đóng lại, anh lãnh đạm nói. “Không phải cô ta, nỗi đau đớn đó là chân thực, cô ta đang gắng hết sức kiềm chế bản thân, trong lúc đau buồn, cô ta vẫn chăm sóc để con không bị giật mình thức giấc. Phản ứng này không thể là diễn cho người khác xem được. Một điểm khác, đúng như cô ta nói, trên thế giới này, người không muốn Tô Đông chết nhất là cô ta!”
“Vậy chúng ta đi chuyến này phí công vô ích à?” Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Ít nhất theo thông tin do Nhạc Xuân Mai cung cấp, có thể thấy mối quan hệ giữa Tô Đông với Vương Nguyệt không chỉ lạnh nhạt mà còn rất căng thẳng. Nếu Tô Đông đã bắt đầu tẩu tán tài sản và Vương Nguyệt phát hiện ra điều đó, Vương Nguyệt không chừng sẽ dùng biện pháp cực đoan.”
“Đúng vậy!” Hàn Ấn thừa nhận, sau đó nhấn mạnh, “Vương Nguyệt thực sự càng lúc càng đáng ngờ!”
---❊ ❖ ❊---
Bởi vì trước đây vai trò của Vương Nguyệt trong vụ án được nhận định khác, cho nên những câu hỏi liên quan đến hành tung của cô ta trước và sau vụ án chưa được đào sâu tìm hiểu. Trong chuyến viếng thăm lần này, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ muốn lấp đầy khoảng trống đó nhưng gọi điện thoại di động thì cô ta tắt máy. Các nhân viên trong cửa hàng nói rằng không thấy Vương Nguyệt xuất hiện trong cửa hàng từ sáng sớm.
Sau khi trao đổi với các nhân viên thì được biết, Vương Nguyệt thường thích lên QQ trò chuyện. Theo họ, cô ta có rất nhiều bạn chat hợp cạ. Vài ngày trước khi vụ án xảy ra, Vương Nguyệt và Tô Đông đã cãi nhau trong cửa hàng. Lí do là Tô Đông đã gửi 200.000 nhân dân tệ cho em trai ở quê vay mà giấu Vương Nguyệt, không biết tại sao Vương Nguyệt biết được, nên hai vợ chồng lời qua tiếng lại. Ngoài ra, vào buổi sáng một ngày trước khi xảy ra vụ án, khi Tô Đông đi chơi mạt chược, Vương Nguyệt gọi điện thoại rất lâu trong văn phòng, sau đó đi ra ngoài vài tiếng cho đến khi sắp đóng cửa hàng mới quay lại.
Cố Phi Phi yêu cầu Ban Chuyên án điều tra lịch sử cuộc gọi của Vương Nguyệt thì thấy hôm trước khi xảy ra vụ án, cô ta chỉ thực hiện một cuộc gọi, thời gian nói chuyện dài tới 7 phút. Số này hiện đang tắt máy và tên của chủ thuê bao là Lưu Hải. Điều tra sâu hơn thì được biết, Lưu Hải chỉ là người bán sim điện thoại. Cố Phi Phi đã chỉ thị cho Ban Chuyên án cố gắng tìm manh mối từ số điện thoại này để tìm ra chủ nhân thực sự của số máy.
Cố Phi Phi nói với nhân viên bán hàng rằng cô sẽ đợi Vương Nguyệt trong cửa hàng một lúc, rồi cùng Ngải Tiểu Mĩ đi vào văn phòng có vách ngăn bằng kính. Cô hất hàm về phía máy tính trên bàn làm việc, Ngải Tiểu Mĩ ngay lập tức hiểu ý và mở nguồn, lấy từ trong túi ra một ổ USB chứa phần mềm chuyên bẻ khóa và cắm nó vào máy – cô sẽ bẻ khóa mật khẩu và đăng nhập vào QQ của Vương Nguyệt. Nếu vụ cướp thực sự liên quan đến cô ta, có lẽ cô ta sẽ liên lạc trao đổi với bên thuê qua QQ.
Tất nhiên, cú điện thoại vào ngày trước khi xảy ra vụ việc cũng đáng ngờ. Số máy đó chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong nhật kí liên lạc của Vương Nguyệt, cho thấy đó là một số lạ. Nói chung, khi thấy một số lạ có ích với mình, người ta thường tiện tay ghi lại ở đâu đó. Nếu gặp may, có thể Vương Nguyệt sẽ chú thích thêm vào số máy đó, ví dụ như tên người giữ số hoặc vai trò nào đó, vì vậy Cố Phi Phi đã cố gắng tìm kiếm gần bàn làm việc.
Từ các tài liệu, tạp chí và lịch làm việc trên bàn, đến sổ kế toán, sổ ghi chép, giấy vệ sinh… trong ngăn kéo, thậm chí ngay cả mặt ghế và bức tường đằng sau, hễ là chỗ nào có thể viết chữ, Cố Phi Phi đều tìm hết, nhưng không có manh mối như mong đợi. Cô không tránh khỏi có chút nản lòng, kéo một chiếc ghế và ngồi cạnh Ngải Tiểu Mĩ, cùng kiểm tra nhật kí trò chuyện của Vương Nguyệt với bạn chat trên mạng. Một lúc lâu sau, cô cảm thấy người hơi nhức mỏi, muốn thay đổi tư thế, duỗi chân duỗi tay. Nào ngờ cô đá phải cái thùng rác nằm ở góc bàn. Vài mẩu giấy vụn, túi đựng thức ăn vặt… vung vãi trên sàn. Cô bực dọc ngồi xổm, định nhặt rác lại vào thùng. Đột nhiên, cô sững người…
Trái ngược với tính cách hướng nội và không quảng giao của Vương Nguyệt trong đời thường, cô ta có rất nhiều bạn bè trên internet. Ngải Tiểu Mĩ ước tính cô ta có hàng trăm bạn trên QQ, xem ra rất được mọi người yêu quý. Vài ngày nay khi chồng gặp nạn, cô ta không còn tâm trạng nào mà lướt internet. Hình đại diện của hàng chục người bạn trên QQ đã rung lên và gọi cô ta.
Phần mềm QQ mà Vương Nguyệt sử dụng là phiên bản mới nhất, có tính năng hiển thị bạn QQ gần đây tương tác với cô ta. Tất nhiên, Ngải Tiểu Mĩ muốn bắt đầu từ những người này trước. Cô đọc và kiểm tra lịch sử trò chuyện của từng người một. Mặc dù Vương Nguyệt thường sử dụng giọng điệu mập mờ trong suốt cuộc trò chuyện, nhưng có không tìm thấy bất kì chủ đề nào liên quan đến chồng và vụ cướp. Ngải Tiểu Mĩ không chịu bỏ cuộc, cau mày nhìn Cố Phi Phi. “Chị Cố, tạm thời em chưa tìm thấy gì, hay là em lấy ổ cứng mang về xem xét kĩ hơn. Có thể cô ta đã xóa một số lịch sử trò chuyện. Nếu không được nữa thì em sẽ xem toàn bộ lịch sử trò chuyện trên QQ của cô ta, được không?”
“Tạm thời không thể làm thế được, những nghi ngờ về Vương Nguyệt vẫn chưa đích xác, làm vậy là trái quy định.” Cố Phi Phi đứng dậy, nói một cách quả quyết, rồi đặt một tờ báo lên bàn. “Nhưng đã tìm thấy nguồn gốc của số điện thoại rồi đây, là điện thoại của thám tử tư.”
“Cái gì? Thám tử tư á?” Ngải Tiểu Mĩ cầm lên và thấy một trang quảng cáo của tờ báo địa phương buổi sáng. Một trong những số điện thoại liên lạc trong trang quảng cáo được đánh dấu bằng bút nhớ màu xanh. Ngải Tiểu Mĩ nhân tiện đọc nội dung quảng cáo, “Thám tử tư, chuyên phục vụ các khách hàng nữ, giúp bạn nắm bắt tất cả hành tung của chồng trong mọi thời điểm, xin liên hệ với anh Triệu, số điện thoại…”
“Có lẽ Vương Nguyệt đã đi ra ngoài trước ngày xảy ra vụ án là để gặp thám tử tư này?” Ngải Tiểu Mĩ sắc mặt đầy hồ nghi nói.
“Chứng tỏ cô ta đã biết chồng mình ngoại tình, có thể muốn có bằng chứng thông qua thám tử tư và chủ động li hôn để chia tài sản.” Cố Phi Phi gật đầu đáp lại.
“Nếu vậy thì Vương Nguyệt không cần phải thuê sát thủ giết chồng, đúng không?” Ngải Tiểu Mĩ hơi thất vọng.
“Chưa chắc. Cô ta vừa liên lạc với một thám tử tư vào ngày hôm trước thì vụ cướp xảy ra ngay vào ngày hôm sau. Thật quá trùng hợp.” Cố Phi Phi định thần nói.
“Lẽ nào vụ án do thám tử tư gây ra?” Ngải Tiểu Mĩ chớp mắt và hỏi, “Nếu gã thám tử tư lên kế hoạch cho vụ cướp, vậy hắn có liên quan gì đến vụ án giết cảnh sát mấy năm trước?”
“Còn nữa, Vương Nguyệt chỉ vô tình tiết lộ thông tin về việc rút tiền, hay cô ta cũng là đồng phạm?” Cố Phi Phi nói thêm, “Tóm lại, đầu tiên cần phản hồi thông tin cho Ban Chuyên án, phải tìm ra danh tính thực sự của thám tử tư này càng sớm càng tốt. Mà đã nửa ngày rồi, Vương Nguyệt đi đâu nhỉ?”