Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
nghi vấn động cơ

Một ngày bận rộn cứ thế trôi qua mà không ai hay, hoàng hôn lạnh lẽo lặng lẽ xâm lấn không một tiếng động. Tòa nhà văn phòng của đội Cảnh sát hình sự thành phố Lục Cảng vẫn sáng rực. Tất cả các sĩ quan cảnh sát đều đang ứng trực và chờ lệnh điều động của Ban Chuyên án bất cứ lúc nào.

Tống Kim Thành đặc biệt sắp xếp riêng một phòng họp nhỏ để Nhóm Hỗ trợ sử dụng. Lúc này, mấy người bọn họ vừa ăn qua loa trong nhà ăn, vừa tranh thủ thời gian để thảo luận về vụ án:

Đầu tiên, Cố Phi Phi trình bày những thông tin cơ bản về vợ của nạn nhân: “Vương Nguyệt, 35 tuổi, người địa phương, đã kết hôn với nạn nhân Tô Đông được 8 năm và không có con. Tính tình khá bảo thủ, trình độ văn hóa thấp. Khi được thẩm tra, không thấy xuất hiện biểu hiện tâm lí khác lạ hay hành vi khả nghi nào. Theo lời cô ta, cô ta và Tô Đông rất hòa thuận, hai người cùng đồng lòng nên công việc làm ăn khá thuận lợi. Hiện tại họ đã có một căn hộ nằm trong khu nhà ở cao cấp của thành phố và một chiếc xe Jeep nhập khẩu. Vương Nguyệt cũng nói rằng, Tô Đông giỏi ngoại giao, không có thói quen xấu, chưa bao giờ gây thù kết oán với ai, không có tranh chấp về tiền bạc.”

Ngay sau đó, Ngải Tiểu Mĩ bổ sung thêm: “Nhưng nhân viên bán hàng trong cửa hàng vật liệu xây dựng thì lại không nói như vậy. Vì Vương Nguyệt không thể sinh con nên quan hệ giữa hai vợ chồng rất lạnh nhạt. Các ngày trong tuần, Vương Nguyệt ở cửa hàng chỉ chịu trách nhiệm các việc vặt như dọn dẹp, nấu nướng và giám sát nhân viên, còn công việc kinh doanh hầu hết do Tô Đông quản lí. Tô Đông rất chi li về tiền bạc, không chỉ keo kiệt với nhân viên, thường vì một số việc nhỏ thẳng tay trừ lương nhân viên, mà ngay cả vợ anh ta tiêu gì cũng phải báo cáo chi tiết. Tuy nhiên, Tô Đông không có mặt ở cửa hàng cả ngày. Một số nhân viên nói rằng Tô Đông thích chơi mạt chược và thường lui tới sòng bài ở gần cửa hàng. Ngoài ra, trên phố đồn rằng anh ta bao nuôi một tiếp viên quán karaoke, còn có con riêng. Nhưng tin này là thật hay giả và đã tới tai Vương Nguyệt chưa thì họ không rõ.”

Tiếp theo, Đỗ Anh Hùng báo cáo về việc tìm kiếm tên cướp: “Hiện trường rất gần với Đồn Công an khu phố. Sau khi vụ việc xảy, đồn đã huy động toàn bộ lực lượng và chỉ mất khoảng 3 phút để đến hiện trường. Trung tâm chỉ huy 110 cũng nhanh chóng huy động cảnh sát giao thông và cảnh sát cơ động quanh khu vực ngân hàng đến chi viện, ngay lập tức triển khai chặn các nút giao thông gần đó, đồng thời tiến hành giám sát tập trung các camera giao thông xung quanh ngân hàng. Ngoài nhân lực từ Đồn Công an, đội tiên phong chốt chặn giao lộ cũng tới nơi chỉ mất chưa đầy 5 phút. Sở Công an thành phố Lục Cảng cũng khẩn cấp huy động hàng trăm cảnh sát kiểm soát các con đường huyết mạch gần khu vực xảy ra vụ việc, tiến hành điều tra diện rộng và thiết lập các chốt canh gác, rà soát kĩ lưỡng các phương tiện giao thông và người qua lại. Hiện tại, việc kiểm tra các phương tiện ra khỏi thành phố tại tất cả các trạm kiểm soát và công tác điều tra ở các khách sạn và trung tâm spa vẫn đang tiếp tục. Tên cướp sau khi gây án đã chạy vào khu dân cư và biến mất, Ban Chuyên án phân tích rằng có thể hắn đã có chỗ ẩn nấp trong một tòa nhà nào đó gần hiện trường gây án. Vì thế Ban Chuyên án đã cho tiến hành rà soát, sàng lọc diện rộng các khu chung cư và nhà dân ở khu vực này.”

Trong khi người khác trình bày thông tin, Hàn Ấn luôn tay viết và vẽ trên bảng trắng. Tuy nhiên, chẳng phải anh không chú ý đến những lời phát biểu của họ, những gì anh ghi trên bảng là các từ khóa dựa theo thông tin mà đồng nghiệp cung cấp. Sau đó, kết hợp suy nghĩ của riêng mình, anh sẽ xem xét toàn diện và vạch ra một số hướng phá án để mọi người cùng thảo luận.

Lúc này, một vài cái tên đã được viết trên bảng trắng. Anh đặt cây bút dạ màu đen xuống, quay người lại, xoa tay. “Đầu tiên, sau khi dựng lại hiện trường, tôi thấy có một vài điểm bất thường.

“Không còn nghi ngờ gì nữa, hầu như tất cả các vụ cướp ngân hàng đều được lên kế hoạch đầy đủ từ trước. Bất kể bọn cướp gây án ngay trong ngân hàng, hay mục tiêu là người đến rút tiền bên ngoài ngân hàng, hoặc nhắm vào xe chở tiền, thì thường phải lên kế hoạch chu đáo và kín kẽ. Tất nhiên, điều quan trọng trước tiên là phải chọn địa điểm, hay chúng ta thường nói là ‘dò la địa điểm’, sau đó xem xét thời điểm, đối tượng, lối thoát, công cụ…

“Sự bất thường của trường hợp này là: Đầu tiên, nếu tên cướp đã dò la trước địa điểm thì thừa biết Đồn Công an ở ngay gần đó, tại sao hắn lại chọn mục tiêu ở đây? Thứ hai, ngay cả khi chúng ta loại bỏ yếu tố ‘Đồn Công an’, thì trong các vụ cướp ngân hàng trước đây, bọn cướp hiếm khi chọn khu dân cư, mà chủ yếu chọn mục tiêu ở xung quanh trục đường chính đô thị. Ví dụ, nhóm tội phạm khét tiếng Trương Quân, kẻ cướp ngông cuồng ở Bắc Kinh Lộc Hiến Châu và tên cướp sừng sỏ Châu Khắc Hoa… đều như vậy, làm thế có lợi khi trốn thoát, phạm vi lựa chọn tuyến đường và phương tiện khá rộng, hơn nữa sẽ tránh được những rủi ro chưa tính đến, dễ bề che giấu và đánh lạc hướng cảnh sát, bởi vì cảnh sát huy động lực lượng tìm kiếm trên phạm vi rộng trong một khoảng thời gian ngắn chắc chắn sẽ có sơ sót.

“Ngoài ra, thời gian cũng có vấn đề, vào khoảng 9 giờ sáng – giờ cao điểm đi làm buổi sáng chưa qua, lưu lượng người và xe trên trục đường chính dày đặc, chưa kể tình hình giao thông xung quanh khu dân cư không lí tưởng cho lắm, bị kẹt xe nghiêm trọng. Ngay cả khi kẻ giết người đã ra khỏi khu dân cư, vẫy xe bỏ chạy, hoặc có xe đến tiếp ứng thì đều quá mạo hiểm.

“Sự bất thường này cho thấy vụ án không thể đơn giản là cướp tiền, và tất cả sự bất thường này là cần thiết – vì đó là lựa chọn của nạn nhân…”

Nhận xét của Hàn Ấn đã phủ định những nhận định ban đầu của cảnh sát Lục Cảng về vụ án. Đây là một bước ngoặt rất quan trọng và cần được xử lí thận trọng. Chưa đợi anh nói xong, Cố Phi Phi đã nhấn mạnh: “Anh thực sự nghĩ rằng sự lựa chọn mục tiêu của tên cướp không phải là ngẫu nhiên?”

“Đúng, tôi cho rằng có mục đích và phạm tội theo nhóm. Đặc biệt là sau khi nghe thông tin mà cô và Tiểu Mĩ cung cấp, tôi nghĩ động cơ có khá nhiều. Điểm mấu chốt là cướp trước ngân hàng mặc dù rủi ro khá cao nhưng có thể che giấu được điểm kết nối giữa kẻ giết người và nạn nhân.” Hàn Ấn gật đầu chắc chắn, sau đó chỉ vào bảng trắng bên cạnh. “Đầu tiên nếu lời đồn bao nuôi tình nhân và có con riêng là thật, mà Vương Nguyệt lại biết, thì cô ta có động cơ thuê sát thủ giết chồng. Thứ hai, trong một mối quan hệ ngoài luồng, tiền bạc và danh phận thường là hai yếu tố quan trọng nhất khiến mối quan hệ này tan vỡ, giả sử tin đồn là có thật, liệu giữa Tô Đông và người tình có tồn tại hai mâu thuẫn này không? Nếu có, người tình của Tô Đông có thể lên kế hoạch cho vụ cướp này. Thứ ba, địa điểm và thời gian rút tiền, ngoài vợ chồng Tô Đông còn có các nhân viên cũng biết, liệu ai trong số các nhân viên nảy sinh lòng tham lên kế hoạch cướp của? Ngoài ra, Tô Đông thích chơi mạt chược, liệu có gây mâu thuẫn gì về tiền bạc hoặc xích mích với bạn chơi bạc?”

“Em nghĩ Vương Nguyệt là đáng ngờ nhất. Tin đồn ầm ĩ như thế, làm gì có chuyện cô ta không biết?” Hàn Ấn vừa dứt câu, Đỗ Anh Hùng đã vội vàng cướp lời.

“Nhiều trường hợp, đàn ông lăng nhăng ở bên ngoài, nhưng phụ nữ luôn là người biết cuối cùng. Ngay cả khi họ nghe thấy lời đàm tiếu, nhưng vẫn chưa bắt quả tang tại trận thì hầu hết họ đều không muốn thừa nhận điều đó.” Tiểu Mĩ ra vẻ từng trải, mặt mày phẫn uất ca cẩm. “Đàn ông không ai tốt cả, cứ giàu là bị tha hóa!”

Đỗ Anh Hùng dường như muốn phân bua. Có Phi Phi liền giơ tay chặn lại rồi nói. “Tiểu Mĩ nói cũng có thể đúng. Có lẽ Vương Nguyệt chỉ nghe phong thanh, nhưng chưa có bằng chứng xác thực. Dù sao chồng cũng mất rồi, nên giữ thể diện cho cả đôi bên cũng không có gì lạ. Tất nhiên, lời của Anh Hùng cũng có lí, không thể loại trừ khả năng cô ta thuê sát thủ giết chồng vì bị chồng phản bội. Tóm lại, phân tích của thầy Hàn rất kĩ càng và thấu đáo, bốn điểm cần điều tra phải tiếp tục sàng lọc kĩ, tìm kiếm rộng khắp điểm giao cắt giữa những người này và vụ án. Chà, hôm nay đến đây thôi, mọi người đều mệt rồi, về khách sạn nghỉ ngơi cho thoải mái, từ mai trở đi chắc chắn chúng ta sẽ bận hơn nhiều!”

---❊ ❖ ❊---

“Anh nói này Tiểu Mĩ, em vừa nói nào là đàn ông với phụ nữ này nọ, sao nghe như em từng trải qua cuộc sống như vậy ấy, chắc tình trường gập ghềnh, trắc trở lắm nhỉ?”

“Thôi đi, anh mới có cuộc sống như vậy ấy!”

“Sao em nhảy dựng lên vậy? Bị nói trúng tim đen rồi hả?”

“Im miệng, bao nhiêu người xếp hàng theo đuổi tôi ấy, đâu cần loại như anh thương cảm, nếu có ngày tôi gặp cảnh tồi tệ đó, tôi sẽ cho anh ta ‘mất giống’ luôn!”

“Ớ…”

Sau khi Cố Phi Phi dặn dò, mấy người đứng dậy dọn dẹp các tài liệu trên bàn và chuẩn bị rời đi. Đỗ Anh Hùng vội buông lời ban nãy còn mắc trong miệng, Ngải Tiểu Mĩ cũng trả lời kiểu không chịu kém cạnh. Thấy cặp kì phùng địch thủ ngộ nghĩnh này đấu khẩu không hồi kết, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đành lắc đầu mỉm cười rồi bước về phía cửa. Tới cửa, Có Phi Phi, người hiếm khi nói đùa, quay đầu lại, cười châm chọc nhưng vẫn nói với giọng tỉnh bơ: “Hai anh chị ở bên nhau đi, tôi nghĩ hai anh chị là trời sinh một cặp.”

Giờ tới lượt Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ ngượng ngùng…

---❊ ❖ ❊---

Vào lúc 5 giờ sáng, trời lạnh cóng, gió lạnh thổi rát bên gò má mang lại cảm giác đau như dao cắt. Lúc này, hầu hết mọi người chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm, nhưng một số người phải ra ngoài đường. Ví dụ như các công nhân vệ sinh lặng lẽ dâng hiến cả cuộc đời, bỏ ra bao nhiêu mồ hôi và sức lực vì cảnh quan sạch đẹp của thành phố này, nhưng trong số đó thì mỗi trường làm việc của những người xử lí bể phốt là khó khăn và bẩn thỉu nhất.

Lúc này, một chiếc xe bồn xử lí bể phốt màu xanh của công ty vệ sinh đã đậu ở đầu đường của một khu lao động nghèo. Một nhóm 5 công nhân vệ sinh nhảy từ trên bồn ở khoang sau và buồng lái xuống, cầm các dụng cụ như búa cuốc, muôi múc, gậy thọc, đòn gánh và xô, rồi đi vào con hẻm chật hẹp.

Họ sẽ dọn sạch nhà vệ sinh tự hoại hai ngăn trong khu lao động nghèo ngày hôm nay. Bởi vì đây là con hẻm đông đúc, chật hẹp nên xe bồn không thể lái vào, họ chỉ có thể gánh phân ra, sau đó đổ nó vào bồn phân trên xe. Nói thẳng ra thì công việc dọn vệ sinh ở khu vực này là khó khăn nhất, vì vậy một số công nhân không mấy hãng hái, đặc biệt là người thanh niên trông gầy gò có vẻ uể oải nhất, đi lại liêu xiêu, ngáp ngắn ngáp dài.

“Sao thế, tối qua không ngủ ngon à? Lại nhớ vợ hả?” Một công nhân lớn tuổi nhìn thấy anh chàng dáng vẻ mệt mỏi, nói đùa.

“Vớ vẩn, người ta đọc sách chứ bộ. Chàng trai mỉm cười híp mí đáp lại, “Cháu đang đọc một cuốn truyện ma, sợ chết khiếp, cả đêm trằn trọc không ngủ được.”

“Có gì mà phải sợ, chúng ta làm cái nghề này, gặp ma là ma chạy, gặp quỷ là quỷ toi. Mùi hôi thối thế, nó có mà sống nổi!” Một công nhân miệng ngậm điếu thuốc, cười ha hả.

“Nhưng đáng sợ lắm!” Anh chàng trẻ tuổi phân trần. “Cuốn sách nói rằng, trong ngày từ giờ Tí đến giờ Dần là khoảng thời gian âm khí nặng nhất, người đi ra ngoài rất có thể gặp chuyện xui. Mà chúng ta thường ra ngoài làm việc vào thời điểm này, nghĩ mà sởn da gà.”

“Hừ, mày trẻ như vậy, thế mà còn mê tín hơn cả người già như tao? Tao gần phân nửa cuộc đời làm nghề này mà chưa gặp điều gở nào.” Ông công nhân lớn tuổi nói.

“Nói chú không tin, tí nữa có con ma nữ bò ra khỏi bể phốt, bóp cổ chú cho coi!” Chàng trai vừa nói vừa làm động tác bóp cổ. “Má nó, đừng nói mấy chuyện đó nữa, cứ thấy ghê ghê, da gà nổi hết lên rồi!” Người công nhân ngậm điếu thuốc rụt cổ vào, nhổ điếu thuốc sang vệ đường.

Vừa đi vừa nói chuyện, đám công nhân đã đến nơi làm việc. Họ đi vòng ra phía sau nhà vệ sinh và đến bể phốt.

Một công nhân chịu trách nhiệm chiếu sáng bằng đèn pin, hai công nhân còn lại cùng hợp sức chuyển nắp đậy xi măng ra khỏi bể phốt. Phân và chất thải trong bể đã gần đầy, bên trên còn đóng một lớp băng dày.

Người công nhân trẻ vừa bị mọi người đùa giỡn ban nãy vung chiếc búa cuốc ba bốn lần vào lớp đóng băng. Anh ta đột nhiên thần người ra, chỉ vào một vật màu trăng trắng nổi lên ở giữa tảng băng vỡ, nói với giọng điệu trêu đùa: “Mọi người xem, trông có giống mặt người không?”

“Thôi đi, thằng ranh con đừng nhát ma nữa. Nếu có đầu người bên dưới thật thì mày đã sợ đến tè dầm rồi.” Người công nhân cầm đèn pin có vẻ không tin, lia đèn pin lên lớp băng, đột nhiên run lên bần bật, “Ối mẹ ơi, là đầu người!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »