Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27787 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
vụ cướp ngân hàng

Ngày hôm sau vụ cướp ngân hàng, tại Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, Cục Điều tra Hình sự.

Lúc này, Ngô Quốc Khánh vừa bước vào văn phòng thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, ông chưa kịp đáp thì người ở ngoài cửa đã hớt hải bước vào trong.

Đó là người được Cục cử đến làm trợ lí cho ông, một thanh niên điềm tĩnh và hiểu biết, nhưng lúc này, lại có vẻ lo lắng sốt ruột như ngồi trên chảo lửa: “Sở Công an tỉnh Giao Đông vừa báo cáo một vụ cướp ngân hàng bằng súng, súng của tên cướp…”

Không đợi trợ lí nói xong, Ngô Quốc Khánh cầm lấy tập tài liệu trên tay anh ta, chỉ liếc nhìn và nhấc điện thoại trong tay, nhanh chóng bấm số, nói vài lời rồi cúp máy, tiếp đó bấm số khác: “Tiểu Cố, ngay lập tức rút nhóm em ra khỏi vụ án.. Không, không phải là do hiệu suất công việc, mà có vụ án quan trọng hơn cần nhóm em xử lí. Thầy sẽ chuyển cho mọi người tài liệu, nhóm em tới nơi xảy ra vụ án sớm nhất có thể. Thầy Hàn cũng đang trên đường tới.”

Đặt điện thoại xuống, Ngô Quốc Khánh phất tay và dặn trợ lí ngay lập tức chuyển tài liệu vụ án cho Cố Phi Phi. Ông thở dài, tháo kính lão xuống, day sống mũi và cảm khái: “Đã 5 năm rồi, ‘khẩu súng đó’ cuối cùng lại tái xuất!”

---❊ ❖ ❊---

Chiều cùng ngày ở phòng họp của Đội Hình sự thành phố Lục Cảng, tỉnh Giao Đông.

“Sáng hôm qua, khoảng 9 giờ, một vụ cướp có súng xảy ra tại một chi nhánh của Ngân hàng Xây dựng. Một khách hàng nam giới ngay sau khi rút tiền ở ngân hàng đã bị bắn ở cự li gần. Viên đạn xuyên qua thái dương. Nạn nhân tử vong tại chỗ, chiếc túi du lịch màu xanh lam với số tiền lớn trong tay đã bị cướp, tên cướp nhanh chóng tẩu thoát khỏi hiện trường…

“Tên nạn nhân là Tô Đông, 39 tuổi, người ngoại tỉnh đến làm ăn ở thành phố này hơn 10 năm trước, sau đó kết hôn với một người phụ nữ là dân địa phương. Trước khi bị cướp, hai vợ chồng cùng điều hành một cửa hàng vật liệu xây dựng sắt thép. Theo vợ của người bị hại, tiền rút vào ngày hôm đó là tiền thuê mặt bằng cửa hàng, tổng cộng 100.000 nhân dân tệ. Tuy nhiên, sau vụ án, chúng tôi đã xác minh với ngân hàng, vì quên hẹn trước, nên nạn nhân chỉ rút được 50.000 nhân dân tệ. Do kẻ cướp giật mạnh túi du lịch, nên một bó tiền bị văng ra, thực tế, hắn chỉ cướp được 40.000 nhân dân tệ.

“Chỉ có vài manh mối về bọn cướp. Theo một số nhân chứng, hắn cao khoảng một mét bảy, mặc áo bông thể thao màu đen, quần jean màu xanh và đi giày thể thao màu trắng, đầu đội một chiếc mũ len che hầu hết khuôn mặt và chỉ để lộ đôi mắt.

“Qua thử nghiệm của bộ phận kĩ thuật về đầu đạn và vỏ đạn thu được tại hiện trường, viên đạn được bắn ra từ khẩu súng ngắn K-54, một dấu vân tay đã được trích xuất từ vỏ đạn. Sau khi so sánh, dấu vân tay là của một cảnh sát hình sự trong thành phố đã hi sinh nhiều năm trước. Khẩu súng mà tên cướp sử dụng thực chất là súng của cảnh sát bị cướp.”

Chịu trách nhiệm tóm tắt vụ việc cho Nhóm Hỗ trợ là đội trưởng Đội Hình sự của Sở Công an thành phố Lục Cảng và cũng là trưởng Ban Chuyên án vụ cướp ngân hàng – Tống Kim Thành, một người rắn rỏi theo đúng nghĩa, thân hình cao lớn, tướng mạo cương trực và ánh mắt chính trực lẫm liệt.

Tống Kim Thành mở một tập tài liệu màu xám, tiếp tục nói. “Một đêm mùa đông 5 năm trước, một vụ cướp nguy hiểm đã xảy ra tại hẻm Hoàng Hoa, đường Hoàng Hà trong thành phố. Nạn nhân là một sĩ quan cảnh sát hình sự của quận, bị đâm nhiều nhát dao, ví và điện thoại di động bị cướp, khủng khiếp hơn là khẩu súng K-54 được trang bị 8 viên đạn mang theo bên mình cũng bị cướp mất. Vụ án năm đó cũng do tôi phụ trách chính, không có bất kì dấu vết nào của kẻ giết người tại hiện trường, đành mở hướng điều tra theo nạn nhân. Chúng tôi đã tiến hành điều tra xung quanh mối quan hệ xã hội của anh ta, sàng lọc những đối tượng liên quan đến các vụ án mà anh ta xử lí, lần lượt loại trừ động cơ trả thù và ý đồ cướp súng, cuối cùng thống nhất quan điểm rằng: Mục đích ban đầu của vụ án là cướp tiền, nhưng vì người bị cướp là cảnh sát hình sự, nên vụ án mới tăng mức độ nghiêm trọng. Do thái độ thận trọng và vì súng cảnh sát rơi vào tay bọn cướp sẽ gây rủi ro lớn cho an ninh xã hội, ảnh hưởng xấu đến uy tín và danh tiếng của lực lượng cảnh sát, Sở đã đặc biệt mời nhóm chuyên gia của Cục Điều tra Hình sự đến để trình bày vụ việc và xin chỉ đạo xử lí vụ việc. Sau một loạt các đánh giá cẩn thận, cuối cùng nhóm chuyên gia đã đồng ý với kết luận của chúng tôi.

“Sau đó, chúng tôi mở một cuộc điều tra cuốn chiếu trải dài khắp thành phố với những người có tiền án đã được thả tự do. Chúng tôi cũng triển khai các hoạt động đặc biệt để tập trung vào những vụ trộm cướp, nhưng không tìm thấy bóng dáng hung thủ. Do vậy, chúng tôi phân tích, kẻ giết người có thể là một tay xã hội đen và thông báo vụ việc cho các đơn vị liên quan khác trong tỉnh để nhờ trợ giúp, nhưng cuối cùng, hung thủ đã không sa lưới. Cho đến nay, dây vẫn còn là một vụ án treo.”

Khuôn mặt của Tống Kim Thành u ám dần, anh ta nói với giọng nặng nề: “Nhiều năm qua, khẩu súng đó luôn khiến tôi canh cánh trong lòng. Bất cứ khi nào nghĩ về nó, tôi đều có cảm giác thấp thỏm và hoang mang khó diễn tả bằng lời, vì tôi sợ nó sẽ xuất hiện thình lình, gây thương vong cho người vô tội. Năm đó, trưởng nhóm chuyên gia là thầy Ngô Quốc Khánh – thuộc Bộ phận Hỗ trợ Trọng án bây giờ, cũng cùng mối e ngại với tôi. Thầy ấy ở lại với chúng tôi 3 tháng ròng rã vì khẩu súng ấy. Máy năm nay, cứ cách một khoảng thời gian, thầy lại gọi điện, hỏi về tiến triển của cuộc điều tra.”

Tống Kim Thành ngừng nói, sắc mặt buồn bã, không khí cuộc họp chùng xuống.

Một lúc sau, anh ta cố nhếch khóe miệng lên cười, tỏ vẻ lấy lại tinh thần. “Mặc dù tất cả mọi người ở đây đều còn trẻ, nhưng tôi đã nghe danh phá án từ lâu, lần này Cục Điều tra lại cử mọi người đến đây là đủ thấy lãnh đạo Cục rất coi trọng nhóm, nên tôi cũng không nhiều lời nữa. Tôi nhất định sẽ dốc toàn lực phối hợp với nhóm. Cần tôi làm gì cứ nói, tôi tin rằng với sự hợp tác của chúng ta, nhất định sẽ phá được vụ án.”

---❊ ❖ ❊---

Vụ cướp ngân hàng luôn được Bộ Công an coi là vụ án quan trọng số một. Mặc dù số lượng nạn nhân không thể so sánh với vụ án giết người hàng loạt biến thái, nhưng nó gây nguy hại đến trật tự xã hội hơn nhiều, đặc biệt là thương vong trong vụ án lại xuất phát từ một khẩu súng của cảnh sát, tầm quan trọng và mức độ gây chú ý của vụ án là điều khỏi bàn cãi.

Mỗi thành viên trong Nhóm Hỗ trợ có thể nhận ra gánh nặng trên vai mình đến mức nào, Cố Phi Phi cũng không tránh khỏi áp lực. Tâm trạng cô rối rắm vô cùng, muốn bắt tay vào án nhưng còn có đôi chút thấp thỏm lo âu. Khi nhìn thấy đôi mắt của Hàn Ấn tràn đầy sự điềm tĩnh và kiên định như thường lệ, ngay lập tức cô lấy lại được quyết tâm, bắt đầu phân công nhiệm vụ: “Đội trưởng Tống, công việc tìm kiếm của Ban Chuyên án vẫn triển khai như các anh sắp xếp trước đó. Chúng tôi cần anh sắp xếp nhân lực để hỗ trợ thầy Hàn và Tiểu Đỗ đến hiện trường để thực hiện mô phỏng vụ án, sau đó cử người đưa tôi và Tiểu Mĩ đến gặp gia đình nạn nhân.”

---❊ ❖ ❊---

Hiện trường vụ án.

Vụ án xảy ra ở một chi nhánh ngân hàng, nằm trong khu dân cư kiểu cũ đông người sinh sống. Nó nằm ở phía Bắc của con đường chính đi từ Đông sang Tây, đối diện với một tòa chung cư lớn. Phía bên tay phải cách phía Tây của ngân hàng khoảng 20 mét là nút giao thông ngã tư.

Phía gần ngân hàng đang chăng dây cảnh báo màu vàng trắng của cảnh sát. Cách cổng ngân hàng chênh chếch 7 hoặc 8 mét và gần giữa đường là vạch kẻ màu trắng đánh dấu đường viền bao quanh thi thể nạn nhân, một vết máu lớn màu đỏ sẫm còn sót lại xung quanh, gần như đã khô, nhưng vẫn có thể khiến Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng cảm thấy luồng sát khí ngút trời.

“Vào thời điểm xảy ra vụ việc, vợ của nạn nhân đang ngồi trên một chiếc taxi đậu bên đường chờ anh ta.” Tống Kim Thành, người đi cùng đến hiện trường, chỉ vào ngã tư chếch ngân hàng. “Nạn nhân rút tiền xong, khi băng qua đường, thì tên cướp từ bên đối diện ngân hàng nhảy ra, bắn một phát vào đầu anh ta, rồi giật lấy túi du lịch trên tay, quay người bỏ chạy vào khu dân cư.” Tống Kim Thành quay người, chỉ vào con hẻm ở giữa hai tòa nhà chung cư ngược hướng với ngã tư. “Hắn đã trốn thoát từ đó.”

Hàn Ấn gật đầu, hướng mắt theo tay của Tống Kim Thành chỉ một lúc. Anh ước lượng rằng con hẻm đó cách điểm bắn khoảng 50 mét, sau đó vén dây chăng của cảnh sát lên và đi về phía con hẻm. Tống Kim Thành và Đỗ Anh Hùng theo sau.

Từ con hẻm, Hàn Ấn đi qua một dãy các tòa nhà chung cư. Anh thấy hung thủ có thể trốn thoát theo nhiều hướng, có các ngã rẽ ở phía Đông, Tây và Nam, anh cau mày hỏi, “Anh Tống, tình hình đường sá quanh khu dân cư này thế nào?”

“Chúng tôi đã thống kê vấn đề này ngày hôm qua. Lấy giới hạn là ngã tư ở phía Tây của ngân hàng, thẳng về phía Nam tức là hướng dọc, phải đi qua chín tòa chung cư, khoảng cách hơn 200 mét, có một trục đường chính của thành phố. Về phía Đông, khoảng cách hơn 400 mét, có một trục đường phụ.” Tống Kim Thành nói.

“Tình hình giao thông thế nào?” Hàn Ấn hỏi.

“Không… tốt lắm!” Tống Kim Thành kéo dài giọng để nhấn mạnh, “Đây là khu dân cư kiểu cũ, mật độ dân cư dày đặc, những con đường xung quanh lâu nay không được tu bổ, đặc biệt là giữa trục đường chính và trục đường phụ còn có cầu vượt. Vì vậy, thông thường, ùn tắc giao thông rất nghiêm trọng.”

“Điều đó có làm chậm thời gian đến hiện trường của các anh không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Không hề.” Tống Kim Thành lắc đầu, nói một cách tự tin, “Đồn Công an khu phố rất gần nơi này, ngay sau khi nhận được báo động ngân hàng, Sở đã lập tức khởi động ứng phó tình huống khẩn cấp. Như các anh cũng biết, sau khi xảy ra loạt vụ cướp của Châu Khắc Hoa, lực lượng cảnh sát ở các tỉnh, thành phố và khu vực đã đặc biệt tăng cường huấn luyện các chiến lược ứng phó vụ án lớn. Có thể nói dù là phản ứng khẩn cấp hay triển khai từng bước liên quan, đều thần tốc và cẩn trọng, nhưng rất đáng tiếc, tên cướp vẫn trốn thoát.”

“Nhìn cách thoát thân của tay này, liệu gã có ăn gan báo, trước đó đã thuê một chỗ trong tòa nhà gần đó làm hang ổ không nhỉ?” Đỗ Anh Hùng nhìn xung quanh, bất giác lên tiếng.

“Chúng tôi cũng từng nghi ngờ như vậy, nên đã cử người đi điều tra từng tòa nhà một.” Tống Kim Thành nhìn Hàn Ấn. “Thầy Hàn, thầy nghĩ sao?”

“Cũng có khả năng.” Hàn Ấn nhìn xung quanh, nói thận trọng như đang suy nghĩ, sau đó xoay người và men theo con đường phía trước tòa nhà, đi về phía Tây.

Hàn Ấn đi đến đầu đường, bước ra chỗ ngã rẽ giao với con đường phía trước cửa ngân hàng, quẹo phải và mãi đến khi quay lại ngã rẽ mới dừng lại. Anh nhìn chằm chằm vào con đường thẳng cắt ngang cạnh ngã rẽ và lặng người đi một lúc, rồi lên tiếng, “Anh Tống, lúc đó taxi dừng ở đây ư? Vợ của nạn nhân phản ứng thế nào?”

“Ồ, vâng, chiếc xe đang đậu ở đây.” Tống Kim Thành cũng chỉ ra đường. “Người vợ và tài xế taxi đều sợ chết khiếp. Lúc đó, khi chúng tôi đưa họ về phòng để lấy lời khai, họ run cầm cập.”

“Cô ấy có nói tại sao họ lại chọn ngân hàng này để rút tiền không?” Chi nhánh ngân hàng này không gần các trục đường chính. Theo tư liệu, vị trí của nó không gần với nơi ở và cửa hàng của nạn nhân. Hàn Ấn tự nhiên thấy hơi khả nghi.

“Chúng tôi đã hỏi cô ấy ngay lúc đó, theo cô ấy nói thì muốn giúp một người bạn làm việc ở đây làm thủ tục mở tài khoản.” Tống Kim Thành nói thêm, “Chúng tôi xác nhận những gì cô ấy nói là sự thực.”

“Sao thế, thầy Hàn cho rằng cô ta có vấn đề?” Đỗ Anh Hùng gặng hỏi.

“Không biết nữa, khó nói lắm.” Hàn Ấn chậm rãi lắc đầu. “Để trưởng nhóm Cố bên đó tiếp xúc với cô ta xem thế nào.”

Tống Kim Thành tính thẳng như ruột ngựa, khi nghe thấy lời nói của Hàn Ấn có chút dè dặt, anh ta không kìm được hỏi luôn: “Thầy Hàn, thầy có bất kì ý kiến nào thì cứ nói thẳng ra, không cần phải dè chừng. Có nhìn nhận gì về công việc của chúng tôi cũng không cần phải lấp lửng.”

Tống Kim Thành đã châm đúng ngòi. Ngay từ khi bắt đầu, Hàn Ấn đã thấy phía cảnh sát Lục Cảng trực tiếp đánh giá vụ án là một vụ cướp hung hãn, dường như có vẻ quá võ đoán. Lần này anh đi vòng quanh hiện trường và cảm nhận điều này sâu sắc hơn. Nhưng đây là vụ án lớn, khi không có bằng chứng trong tay mà làm phức tạp hóa vụ án là không ổn. Anh muốn nghe thêm thông tin phản hồi có liên quan trước khi đưa ra phán đoán. Nhưng Tống Kim Thành đã chủ động nhắc đến chuyện này, không thể không trả lời, anh bèn cân nhắc một lúc rồi lên tiếng, “Không phải là tôi dè chừng, anh đừng bận tâm, tôi không úp mở gì với anh cả, mà mới là ý nghĩ chủ quan, chỉ là suy đoán ban đầu, vẫn chưa chín muồi, còn cần hội ý với chỗ cô Cố, hợp nhất thông tin các phía rồi mới nói được.”

“À, không sao đâu, thật ngại quá! Nhưng các anh cũng hiểu tình hình rồi đấy, tên cướp hầu như không để lại cho chúng tôi bất kì đặc điểm nào để truy vết. Việc tìm kiếm và điều tra như thông thường về cơ bản khó đạt được kết quả, vì vậy chúng tôi rất cần nhóm lập kế hoạch phá án càng sớm càng tốt!” Tống Kim Thành hết sức thẳng thắn và rõ ràng.

“Không sao, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.” Hàn Ấn trả lời một cách lịch sự, “Ở đây công việc đã hòm hòm rồi, chúng ta quay về đi!”

---❊ ❖ ❊---

Cả ba lần lượt lên xe, vừa định khởi động xe thì điện thoại di động của Tống Kim Thành reo.

Sau khi trả lời điện thoại, anh ta đột nhiên cười toe toét, tràn ngập niềm vui, giọng nói bất giác hiền hòa và dịu dàng: “Ừm, Tiểu Dĩnh, anh đang làm việc. Ừ, việc khẩn cấp, anh sợ phải làm thêm giờ những ngày này… Cục cưng thế nào rồi?… Nhớ chứ, sao lại không nhớ, anh muốn nghe tiếng cục cưng. Con trai, gọi ba, mau gọi ba đi… Gọi đi, sao không gọi thế? À, ba nghe thấy tiếng cục cưng gọi rồi. Ha ha, vậy nhé, không có việc gì thì anh cúp máy đây!”

Tống Kim Thành cúp điện thoại, vẫn cười hớn hở, như thế đắm chìm trong dư vị của cuộc gọi. Hàn Ấn ngồi ở vị trí ghế phụ lái và Đỗ Anh Hùng ở ghế sau không thể nhịn được cười. Ai dám nghĩ một người đàn ông có vẻ ngoài cương nghị, rắn rỏi như thép lại có thể dịu dàng như vậy, sự tương phản quá lớn.

Cười ngô nghê một lúc lâu, Tống Kim Thành mới định thần lại, thấy Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng liếc nhìn mình với ánh mắt trêu chọc, anh ta mới nhận ra mình có chút thái quá, bèn giơ điện thoại trong tay lên, ngại ngùng nói. “Là… là vợ tôi gọi… Con tôi mới hơn 9 tháng tuổi. Tôi bận việc nên mọi thứ ở nhà đều trông cậy vào bà xã. Chúng ta cũng cần giữ thái độ quan tâm chứ, đúng không?”

“Ồ, ha ha ha, anh không cần phải giải thích, quan tâm vợ là chuyện đương nhiên, nhưng em không ngờ anh lại…” Đỗ Anh Hùng dừng lại giây lát, cảm thấy dùng từ đó không phù hợp, nhưng vẫn buột miệng, “Sến thế?”

“Tiểu Đỗ, cậu học thói hư của Tiểu Mĩ hả, càng ngày càng chẳng biết trên dưới gì hết!” Hàn Ấn giả vờ nghiêm nghị ‘sửa lưng’ Đỗ Anh Hùng, rồi quay lại nói với Tống Kim Thành đang có chút bối rối, “Đội trưởng Tống, đừng nghe lời cậu ta. Có con khi tuổi trung niên, vui vẻ cũng là lẽ đương nhiên mà!”

“Đúng vậy, tôi rất hạnh phúc. Trước đây tôi sợ lỡ dở công việc nên cứ lần lữa không muốn có con. Thoắt cái đã 40 tuổi, bố mẹ hai bên cũng không chịu nổi nữa, cùng hẹn nhau tuyệt thực để phản đối. Tôi không còn cách nào khác, đành nghe theo. Nhưng không ngờ, lần đầu tiên nhìn thấy con trai, tôi thấy mình thay đổi hắn, thấy danh lợi tiền tài không còn quan trọng nữa, con trai mới là thành tựu lớn nhất trong cuộc đời tôi. Không sợ các cậu chê cười, chứ cả nửa tháng trời, đầu óc tôi cứ lâng lâng, nghĩ mình làm cha rồi, nên toàn cười một mình.” Hàn Ấn vốn chỉ định nói vài câu bằng quơ, để Tống Kim Thành đỡ bối rối, nhưng không ngờ lại gợi cảm hứng cho anh ta. Anh ta không chỉ thổ lộ ruột gan mà còn lấy ảnh con trai trong di động ra cho Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng cùng ‘thưởng lãm’.

“Anh Tống, thằng bé có đôi mắt giống y anh.” Hàn Ấn nhìn vào bức ảnh, cất giọng bình phẩm.

“Ừm, đúng thật. Đôi mắt rất sáng.” Đỗ Anh Hùng phụ họa theo, rồi than thở, “Cảm giác có con tuyệt như vậy sao? Thấy anh tràn trề hạnh phúc như thế, em cũng muốn làm cha!”

“Vậy thì nhanh làm một đứa đi!”

“Nhưng em phải tìm được mẹ của con em trước đã!”

“Ha ha…”

---❊ ❖ ❊---

Tại cửa hàng vật liệu xây dựng sắt thép.

Cửa hàng của nạn nhân nằm trên một con phố thương mại chuyên vật liệu xây dựng. Diện tích cửa hàng lớn và kinh doanh khá tấp nập.

Khi Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ vào cửa hàng, một số khách hàng đang chọn sản phẩm. Vài nhân viên cửa hàng chạy tới chạy lui, bận rộn túi bụi, thấy có người cần tìm bà chủ, tiện tay chỉ vào bên trong. Cả hai đi thẳng xuống theo sảnh hình ống, chẳng mấy chốc nhìn thấy một không gian văn phòng nhỏ được lắp các vách ngăn kính màu trà.

Cố Phi Phi ngồi trên ghế sofa dành cho khách, sau bàn làm việc màu nâu đỏ là vợ của nạn nhân, Vương Nguyệt, một phụ nữ trung niên thân hình đẫy đà và ăn mặc khá là quê mùa. Tóc cô ta bết và rối bù, mặt mũi tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn ngân ngấn nước. Có vẻ như sau khi chồng bất ngờ gặp phải họa sát thân, khuôn mặt cô ta luôn đẫm lệ.

“Chị hãy kế lại cho tôi biết chuyện gì xảy ra ngày hôm qua?” Cố Phi Phi vốn không biết an ủi người khác, vì vậy vừa mở miệng đã hỏi trực tiếp vào vụ việc.

“Vâng.” Vương Nguyệt khịt khịt cánh mũi hai lần. “Sắp hết thời hạn hợp đồng thuê cửa hàng, trước đó chồng tôi và chủ nhà đã thương lượng và kí gia hạn hợp đồng thuê mặt bằng. Vì chủ nhà đang cần tiền gấp nên yêu cầu chúng tôi trả trước tiền thuê nhà 2 năm. Chồng tôi đồng ý, nhưng đề nghị chủ nhà đợi vài ngày và sẽ đưa tiền cho anh ta sau khi thanh toán xong một khoản tiền hàng. Khoản tiền đó được trả vào tài khoản chiều ngày hôm trước, nên sáng sớm hôm qua, chồng tôi và tôi bắt taxi từ nhà đến ngân hàng. Khi đến đó, thấy không đông người trong ngân hàng, lại sợ chút nữa rút tiền xong thì sẽ khó bắt được xe, nên chồng tôi đã nói với tài xế taxi, để anh ta chờ. Tài xế đồng ý và đỗ xe ở ngã rẽ…”

“Rút nhiều tiền như thế, sao chị không đi theo?”

“Thú thật, mấy năm nay chúng tôi kinh doanh cửa hàng này kiếm được rất khá, 100.000 nhân dân tệ không phải là khoản tiền lớn với chúng tôi. Chồng tôi chả coi là gì nên không bảo tôi xuống xe.”

“Kinh doanh phát đạt vậy, tại sao vợ chồng chị không mua xe hơi?”

“Cũng có một chiếc. Tháng trước gặp chút trục trặc, phải đợi một bộ linh kiện gửi từ nhà máy chính hãng sang bằng đường bưu điện nên chưa sửa xong.”

“Có những ai biết anh chị rút tiền ngày hôm qua?”

“Chỉ có một vài nhân viên bán hàng trong cửa hàng, còn có chồng tôi và tôi, sau đó là chủ nhà.”

“Gần đây chồng chị có gây thù kết oán với ai không? Có tranh chấp tiền nong nào trong công việc kinh doanh?”

“Không, theo như tôi biết thì không. Chồng tôi rất giỏi giao tiếp quan hệ, làm ăn cũng trung thực. Anh ấy không bao giờ thiếu nợ ai.”

“Chồng chị có mối quan hệ trai gái ngoài luồng nào bên ngoài không?”

“Sao có chuyện đó được? Chồng tôi sống khá nền nếp truyền thống. Không phải là loại trăng hoa, tình cảm vợ chồng tôi khá mặn nồng.”

Nói đoạn, nước mắt của Vương Nguyệt cứ rơi lã chã, cô ta cúi đầu dùng tay lau liên tục, có lẽ cái chết của chồng thực sự là cú sốc tâm lí quá lớn với cô ta. Sau đó càng hỏi, cô ta càng khóc nức nở, Cố Phi Phi đành phải dừng câu chuyện. Trong khi chờ Vương Nguyệt lấy lại bình tĩnh, cô quay lại nhìn vào sảnh kinh doanh bên ngoài vách ngăn kính, thấy Ngải Tiểu Mĩ kéo tay một nhân viên vừa tiễn khách hàng đi để hỏi…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »