Tại thành phố Thái Bình, tỉnh Giao Đông, chính lúc này.
Vào buổi chiều mùa đông, sương mù dày đặc, gió lạnh xen lẫn với hơi sương ẩm ướt và lạnh thấu xương.
Một chiếc xe màu trắng có dòng chữ ‘cảnh sát’ chạy tốc độ chậm dần, rồi dừng lại ngay vệ đường. Cánh cửa mở ra, hai người mặc cảnh phục mùa đông và hai người mặc thường phục lần lượt bước xuống. Bốn người trông có vẻ thoải mái, cười nói vui vẻ và không hề có chút cảnh giác. Có vẻ như họ chỉ đang thực hiện một chuyến ‘viếng thăm’ thông thường.
Không lâu sau, bốn người đến một tòa nhà 2 tầng có sân vườn. Lối vào sân là mười mấy bậc tam cấp thấp bằng xi măng, cánh cổng sắt phun sơn đỏ phía trên các bậc thang không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở toang. Mấy người lần lượt bước vào sân và đi bộ hơn 10 mét dọc theo con đường lát đá xám trắng, đến trước tòa nhà chính.
Tòa nhà lâu đời nên có kiến trúc khá cổ. Chỉ cần đi qua một cánh cửa gỗ chi chít vết bong tróc là vào nhà. Bên ngoài cánh cửa gỗ là cổng hàng rào sắt. Một cảnh sát mặt vuông chữ điền giơ tay vỗ vào cổng hàng rào sắt hai lần, sau đó có giọng trầm trầm đáp lại từ phía sau cánh cửa.
“Ai?”
“Cảnh sát!”
“Anh muốn gì?”
“Tìm anh có chuyện muốn hỏi, xin vui lòng mở cửa!”
“Đợi một chút!”
Có tiếng lách cách bên trong cánh cửa, chẳng mấy chốc không còn âm thanh nào nữa…
Tiếng nhạc chuông vang lên ngoài cửa. Người đàn ông trẻ mặc thường phục rút điện thoại từ trong túi áo ra, liếc nhìn màn hình, mỉm cười và nhấn nút trả lời.
Cùng lúc đó, cánh cửa gỗ từ từ lặng lẽ mở ra.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố Lục Cảng, tỉnh Giao Đông, khoảng 1 tuần trước.
Vào buổi sáng tờ mờ, mặt trời nheo mắt như chưa muốn tỉnh dậy. Ánh sáng dường như lười biếng hơn, một bầu không khí chết chóc, khiến mọi người cảm thấy cả thế giới đang chỉ còn thoi thóp.
Pằng! một âm thanh như sét xé ngang trời, đột nhiên xuyên thủng bầu không khí u tịch mờ ám, cũng xuyên qua đầu một người đàn ông trung niên…
Trong khoảnh khắc, dường như có tia sáng lóe lên giữa trời đất ảm đạm, đó là một màu đỏ nhức mắt, màu đỏ tươi, không, đó chính là máu! Nó từ từ chảy, bao lấy tấm thân vô tội đang dần dần lạnh ngắt.
Đám đông ngái ngủ cuối cùng cũng thức dậy, trợn trừng mắt kinh hoàng, nhìn thấy cơ thể nằm trong vũng máu, chứng kiến tay súng tháo chạy và những tờ tiền trăm tệ bay tứ tung trên bầu trời theo cơn gió…