Thành phố Dã Khoáng nằm ở phía tây bắc Trung Quốc, là một thành phố công nghiệp nặng có nguồn tài nguyên khoáng sản và than đá dồi dào, ngành công nghiệp mũi nhọn là luyện kim màu. Tổng diện tích 18.000 ki lô mét vuông, nhân khẩu gần một triệu, có khoảng một phần ba dân số làm trong ngành luyện kim màu.
Theo thông lệ làm án trước đây, nếu như điều kiện cho phép, cho dù cảnh sát địa phương đã có báo cáo rất chi tiết về khám nghiệm và điều tra hiện trường cũng như vật chứng, nhưng Nhóm Hỗ trợ vẫn tiến hành dựng lại hiện trường lần nữa, thông qua việc mô phỏng quá trình gây án để khai thác kĩ hơn những vật chứng rất có thể đã bị điều tra viên và nhân viên kĩ thuật cấp cơ sở bỏ qua, đồng thời khiến cho công tác phân tích hành vi tội phạm trở nên trực quan và rõ ràng hơn, bởi vậy, sau khi tức tốc tới địa phương gặp Nhóm Hỗ trợ, Hàn Ấn đã cùng Lưu Phú Chí – phân đội trưởng Cảnh sát hình sự thành phố Dã Khoáng nhanh chóng tìm tới các hiện trường gây án.
Thành phố Dã Khoáng có hai quận, là quận Hướng Dương và quận Phúc Bình, tám vụ án đầu đều tập trung ở quận Hướng Dương, chỉ có hai vụ án trong năm nay xảy ra ở quận Phúc Bình. Do mới xảy ra không lâu, nên hiện trường gây án vẫn được giữ nguyên vẹn, tổ công tác liền tìm tới quận Phúc Bình trước.
Hiện trường của hai vụ án nằm cách nhau không xa, chưa tới một cây số, xung quanh có rất nhiều công xưởng vừa và nhỏ, nhà dân chủ yếu là chung cư tập thể dành cho gia đình công nhân và chung cư giá rẻ có thể tự do ra vào, đa phần đều không lắp cửa chống trộm, camera an ninh lại càng hiếm hoi, không biết đây có phải là một nguyên nhân khiến hung thủ thay đổi khu vực gây án hay không.
Dù là bố cục bên trong hay nhìn từ ngoài vào, tòa nhà hiện trường vụ án 20.1 trông đều khá hơn hẳn, tuy nhiên cũng phải hơn chục năm tuổi rồi. Căn hộ một phòng khách hai phòng ngủ hướng Nam, vừa mở cửa là đến ngay phòng khách nối liền với bếp, phòng ngủ ở hai bên phòng bếp, vũng máu lớn chủ yếu tập trung trong phòng khách, chỗ gần cửa ra vào; trên cánh cửa, trên sàn nhà và khoảng tường hai bên cửa cũng lưu lại những vệt máu bắn khác nhau. Quan sát kĩ đặc trưng của các vết máu, có thể thấy các giọt máu bắn khá dày, kích thước và hình dạng tương tự, hướng bắn cũng nhất quán, đầu nhỏ của vết máu luôn chếch lên trên, phù hợp với hình dạng bắn tốc độ trung bình của dòng máu phun ra từ động mạch cảnh. Điểm này cho thấy vết cắt trí mạng trong vụ án này đã được gây ra ngay vào khoảnh khắc nạn nhân mở cửa nhà, nạn nhân khi đó đứng đối diện với cửa ra vào, cũng có nghĩa là hung thủ tấn công từ trước mặt nạn nhân.
Tiếp đến, nhìn vào hướng di chuyển của các vết máu ngoằn ngoèo trên sàn nhà, cho thấy lúc đó, hung thủ dùng một tay kéo lê nạn nhân đi, xét về cảm xúc, không có lấy một chút lòng trắc ẩn nào, như thể đang kéo lê xác mèo xác chó. Nạn nhân bị kéo tới bên bếp thì dừng lại, ở đó có vệt phấn trắng vẽ lại chính xác vị trí và tư thế của thi thể, kết hợp với báo cáo khám nghiệm hiện trường đã lập, biết rằng nạn nhân lúc đó trong tình trạng áo tốc quá ngực, hai chân dang rộng hết cỡ, nửa thân dưới hoàn toàn trần trụi, vùng kín quay ra phía cửa nhà. Rõ ràng đây là một hành vi rất cố ý, như thể hung thủ muốn phơi bày cho cả thế giới biết tất cả mọi sự thầm kín và ô nhục của nạn nhân, để người đời cùng dè bỉu, chà đạp…
Đương nhiên, đối với hung thủ, chỉ sỉ nhục không thôi chưa đủ, hắn còn muốn huỷ hoại nạn nhân, thế nên mới có hành vi dùng hung khí sắc nhọn đầm từng nhát điên cuồng lên thi thể nạn nhân. Thông thường, kiểu hành vi sát hại thái quá này, nếu chỉ là một nhân tố ngẫu nhiên trong chuỗi án mạng, sẽ được coi là dấu hiệu của gây án lần đầu, là biểu hiện của sự non nớt và rối loạn; thế nhưng, nếu hành vi này vẫn được tiếp diễn, trở thành một hành động không cần thiết nhưng hung thủ lại nhất quyết thực hiện trong khi gây án, thì rất có khả năng là biểu hiện của tâm lí phẫn nộ và ức chế tình dục. Động cơ tâm lí kiểu này không hề hiếm gặp, Hàn Ấn đã từng bắt gặp trong rất nhiều vụ án, trong đó có cả vụ án giết người hàng loạt ở Dương Tuyền.
Tóm lại, vụ án này, dù là đối chiếu theo cách thức gây án quen thuộc hay hành vi đánh dấu, về cơ bản đều rất giống những vụ án trước đó.
Còn hiện trường vụ án 4.3 nằm trong tòa kí túc xá tập thể của một nhà máy. Dù tòa nhà xây dựng đã khá lâu, nhưng điều kiện cũng không đến nỗi, không giống như những chung cư dạng ống thường gặp, với chỗ nấu nướng và nhà vệ sinh đều ở ngoài hành lang, có điều không gian phòng ở rất hẹp, bố cục khá chật chội. Bước vào cửa là một hành lang thông thẳng ra ban công nhỏ dùng làm bếp nấu, bên phải hành lang là phòng ngủ và một nhà vệ sinh nhỏ hẹp. Vũng máu lớn cũng tập trung bên cửa ra vào, nhưng sự phân bố và hướng bắn của các vết máu lại hoàn toàn trái ngược với vụ án kể trên, mặc dù trên cửa cũng lưu lại một vài vết máu giống như thể bắn lên, nhưng rõ ràng trông phân tán hơn nhiều, hình dạng và kích cỡ cũng không thống nhất, giống như thể bắn ra từ hung khí khi được vung lên trên tay hung thủ. Tóm lại, có thể phục dựng vụ án như sau: Nạn nhân có lẽ vừa bước chân vào cửa nhà thì bị hung thủ tấn công bất ngờ từ sau lưng.
Tiếp đến, quá trình hung thủ phát tiết tâm lí biến thái cũng tương tự như các vụ án trước đó, chỉ thêm một chi tiết: Hắn buộc một dải vải đỏ quanh cổ nạn nhân, đây là một chi tiết bổ sung cho hành vi đánh dấu, cũng là để hoàn thiện cho sự hoang tưởng, đương nhiên, cũng có ý ám chỉ, hắn sẽ còn tiếp tục gây án…
Tổng hợp lại những thông tin trên, Nhóm Hỗ trợ đã có được một số nhận thức sơ bộ về đặc trưng của hung thủ, từ đó có vài điểm nghi vấn, cần tiếp tục đi sâu phân tích: Giống như nhiều năm về trước, hung thủ vẫn cực kì thận trọng, đã lựa chọn một khu vực rất ít rủi ro để tái xuất gây án, hơn nữa trong vụ án thứ nhất, hắn lựa chọn cách gõ cửa đợi mục tiêu ra mở cửa rồi gây án, làm như vậy sẽ an toàn hơn nhiều. Vậy thì, hắn đã làm thế nào để nạn nhân tin tưởng mà mở cửa? Họ có quen biết nhau ư? Hành vi đánh dấu trong quá trình gây án của hung thủ phản ánh tâm lí căm phẫn và thù hận sâu sắc đối với phụ nữ, vậy thì ai hay việc gì đã gây kích thích cho hắn? Dải vải đỏ buộc trên cổ nạn nhân có ngụ ý gì? Chi tiết đó có liên quan tới nạn nhân, hay chỉ liên quan tới sự hoang tưởng của hung thủ?…
---❊ ❖ ❊---
Quận Hướng Dương là trung tâm văn hoá, kinh tế, chính trị của thành phố Dã Khoáng. Các cơ quan chính phủ, chi nhánh ngân hàng lớn, trụ sở doanh nghiệp lớn, khách sạn sang trọng, trung tâm thương mại cao cấp đều được đặt tại đây, các khu dân cư đa phần đã được quy hoạch lại, chung cư thương mại xây mới khá nhiều, nhà cũ hầu như bị phá dỡ hết, những ‘hiện trường gây án’ từ nhiều năm về trước, về cơ bản đã không còn tồn tại, chỉ có hiện trường của vụ án thứ hai 27.7.94, vụ án thứ năm 30.7.98 và vụ án thứ tám 9.2.02 còn giữ lại được địa chỉ cũ.
“Hồi Xuân được coi là một doanh nghiệp lâu đời ở Dã Khoáng, lịch sử của nó thậm chí có thể truy nguyên đến tận các thập niên 30, 40 của thế kỉ 20, sau đó, trải qua nhiều lần di chuyển, sửa chữa cải tạo, đổi tên và sang tên đổi chủ, cho tới cuối thập niên 80 thế kỉ 20 mới được chính quyền quận Hướng Dương xây lại, đồng thời khôi phục tên gọi cũ là khách sạn Hồi Xuân, nạn nhân trong vụ án 9.2.02 đã bị sát hại chính trong phòng thuê dài ngày trên tầng ba của khách sạn này.” Lưu Phú Chí giới thiệu với Nhóm Hỗ trợ, “Nơi đây từng là địa điểm vui chơi thư giãn khá cao cấp ở quận Hướng Dương, với hạ tầng hoàn thiện, đầy đủ sảnh tiếp khách, nhà ăn, phòng karaoke, bể bơi, một thời kinh doanh rất sôi động, đương nhiên đi cùng với đó là đội ngũ nhân viên ra vào khá phức tạp, gây khó khăn lớn cho việc phá án năm xưa. Có điều, giống như rất nhiều nhà hàng khách sạn thuộc sở hữu nhà nước hay sở hữu tập thể, trước sự ra đời ồ ạt của khách sạn tư nhân địa phương và chuỗi khách sạn nước ngoài, khách sạn Hồi Xuân cuối cùng vẫn không thoát khỏi kết cục thua lỗ đóng cửa, mấy năm trước, nó lại một lần nữa bị sang tên cho một doanh nghiệp tư nhân.”
Đứng trước một khách sạn Hồi Xuân đã thay đổi hoàn toàn, đang trong quá trình sửa chữa tân trang, họ cho rằng nơi đây chẳng còn nhiều ý nghĩa trong việc điều tra phá án nữa, thế nhưng qua đoạn giới thiệu lịch sử của phân đội trưởng Lưu, Nhóm Hỗ trợ vẫn có thể nắm bắt được chút ít manh mối.
Vụ án thứ hai 27.7.94 và vụ án thứ năm 30.7.98 đều xảy ra trong khuôn viên của Sở Điện lực thành phố Dã Khoáng. Nạn nhân của vụ án thứ hai là nhân viên thời vụ của nhà ăn, khi bị sát hại, mới vào làm việc chưa được bao lâu, sống trong tòa nhà kí túc xá bên trái cổng Bắc của khuôn viên. Nơi đây cho đến hiện tại vẫn là tòa nhà kí túc xá của cán bộ công nhân viên Sở Điện lực, tầng hai dành cho người độc thân, nạn nhân lúc đó sống ở gian phòng trong cùng trên tầng hai. Còn nạn nhân của vụ án thứ năm là một bé gái, cha mẹ lúc đó cũng vừa mới chuyển tới làm việc ở Sở Điện lực chưa lâu, cả gia đình sống trong tòa nhà của Ban Đo lường bên phải cổng Bắc khuôn viên. Toà nhà này đến nay cũng không mấy thay đổi, chủ yếu được dùng làm văn phòng. Năm ấy, bởi gia đình nạn nhân chưa được phân nhà nên mới phải ở tạm trong đó. Cả hai tòa nhà đều nằm ngay mặt đường, nhưng cửa ra vào đều ở bên trong khuôn viên, người ngoài muốn vào tòa nhà bắt buộc phải đi qua cổng Bắc của khuôn viên. Ngoài ra, hung thủ chắc chắn phải rất am hiểu về tình hình sinh hoạt của hai nạn nhân cũng như người nhà của họ, phải chăng điều đó có thể nói lên rằng, hung thủ có mối quan hệ nào đó với Sở Điện lực?
“Phân đội trưởng Lưu, ngoài tòa kí túc xá tạm thời này, Sở Điện lực còn tòa nhà tập thể nào khác không?” Hàn Ấn đứng ở bên ngoài cổng Bắc của Sở Điện lực, quan sát các tòa nhà cao tầng ở hai bên, trầm ngâm suy nghĩ rất lâu mới lên tiếng hỏi.
“Có đấy, không xa, ở đằng kia.” Phân đội trưởng Lưu chỉ về phía Tây của Sở Điện lực, “Giờ thì đã quy hoạch thành khu nhà ở thương mại rồi, có điều các cơ sở hạ tầng kèm theo vẫn chưa hoàn thiện, nên chưa có người ở.”
“Những hộ dân vốn sống ở đó sẽ dọn về ở, hay là nhận tiền đền bù rồi chuyển đi chỗ khác?”
“Có lẽ là dọn về ở, làm gì có ai không thích nhà ở trung tâm thành phố kia chứ?” Phân đội trưởng Lưu đưa ra một câu trả lời mập mờ, “Nhưng cũng chưa biết được, phải tìm người điều tra cụ thể đã.”
“Nhớ là càng chi tiết càng tốt.” Hàn Ấn khẽ chau mày, nhắc nhở.
“Được, không thành vấn đề!” Phân đội trưởng Lưu gật đầu, rồi lại quay sang Cố Phi Phi, nhấn mạnh một câu, “Chị Cố, nếu muốn xác minh hay tìm hiểu bất cứ thông tin gì, các anh chị cứ nêu ra nhé, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp.”
Cố Phi Phi ‘vâng’ một tiếng, lịch sự đáp, “Vậy thì phải phiền anh rồi!”
“Khách sáo gì chứ, việc nên làm mà!” Phân đội trưởng Lưu đáp rất hào sảng.
---❊ ❖ ❊---
Cứ thế làm việc một mạch không nghỉ, hoàn tất toàn bộ các quy trình cần thiết ban đầu của công tác điều tra, khi về đến khách sạn, mọi người đều mệt lử, xương cốt rã rời, nên từ chối nhã ý mời tiệc chiêu đãi của lãnh đạo Sở Công an thành phố và phân đội trưởng Lưu, vào quán ăn nhanh cạnh khách sạn ăn qua loa cho xong bữa rồi ai về phòng nấy.
Tuy nhiên, vào lúc chia phòng đã xảy ra một trục trặc nhỏ, mà ‘diễn viên chính’ là Đỗ Anh Hùng.
Sở Công an thành phố Dã Khoáng rất chu đáo trong khâu tiếp đón, đã chuẩn bị cho mỗi người một phòng riêng. Nhưng nhận thẻ phòng rồi, Đỗ Anh Hùng cứ khăng khăng đòi lễ tân sắp xếp cho mình và Hàn Ấn ở chung một phòng tiêu chuẩn hai giường, còn luôn miệng phân trần: “Cái chính là để tiện cùng thầy Hàn thảo luận về tình tiết vụ án.”
Hàn Ấn thì không có ý kiến gì, nhưng Cố Phi Phi biết anh thích yên tĩnh, nhất là những lúc phải nghiền ngẫm về vụ án, bèn lườm Đỗ Anh Hùng một cái, quát: “Đủ rồi đấy, về phòng mau lên, đừng có quấy rầy thầy Hàn nữa!”
“Anh chả biết ý gì cả, thầy Hàn cần ở một mình để lập hồ sơ vụ án, anh cứ bám theo phá bĩnh gì thế?” Ngải Tiểu Mĩ còn thẳng thừng hơn.
“Em thề, em không phá bĩnh gì đâu, em chỉ muốn ở gần để quan sát, học hỏi thôi mà!” Đỗ Anh Hùng giơ cả hai tay thề thốt.
“Bảo cậu ở đâu thì ở đó, còn lằng nhằng nữa, có tin tôi bảo lễ tân mua vé cho cậu bay về luôn bây giờ không?” Cố Phi Phi nạt ngay không thương tiếc.
“Thôi… đành vậy!” Thấy Cố Phi Phi có vẻ bực mình, Đỗ Anh Hùng tiu nghỉu cúi đầu lụng bụng.
“Không sao đâu, đúng là không sao mà, tôi cũng muốn ở cùng cậu Đỗ.” Hàn Ấn đứng ra giảng hoà.
“Ấy ấy, phải không chứ, giờ em mới nhận ra đấy…” Ngải Tiểu Mĩ quay sang hỏi Hàn Ấn, “Thầy Hàn này, sao hai người tự dưng lại thân thiết với nhau vậy, thế là thế nào?”
“Ơ…” Hàn Ấn ngẩn người, rồi liếc sang Đỗ Anh Hùng, “Thế cậu Đỗ chưa nói gì với các cô à?”
“Chưa ạ!” Ngải Tiểu Mĩ cũng ngoảnh sang, giơ ngón tay chỉ vào chóp mũi Đỗ Anh Hùng, trừng mắt lên nhìn chòng chọc, “Nói mau, là thế nào?”
“Có gì đâu!” Đỗ Anh Hùng cố tình ra vẻ bí hiểm, nở một nụ cười đen tối, rồi mới giải thích, “Thì hồi anh trúng đạn nằm viện, bác sĩ nói ít nhất anh phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài tháng mới quay lại làm việc được, anh nghĩ bụng tự dưng lãng phí từng đấy thời gian thì đáng tiếc quá, nên mới hỏi xin thầy Hàn ít tư liệu, để học cách ứng dụng việc phân tích tâm lí tội phạm trong thực tế, cũng là tự trau dồi cho mình, để về sau còn làm người văn võ song toàn!”
“Ồ, cũng có chí tiến thủ đấy chứ!” Cố Phi Phi lúc này mới dịu giọng, mỉm cười với Đỗ Anh Hùng, rồi quay sang Hàn Ấn, “Cậu ta thế nào, có được việc không?”
“Tuyệt lắm. Cậu Đỗ vốn học về tội phạm học, cũng học qua các môn tâm lí học có liên quan, có nền tảng lí luận, hơn nữa lại có trải nghiệm thực tế phong phú, có kinh nghiệm phá án, xét trên một vài khía cạnh, còn dễ thành tài hơn so với các sinh viên chuyên ngành đang học trong trường. Tôi cũng đặc biệt lựa chọn một vài án lệ điển hình cho cậu ta xem, để cậu ta tự mình nghiên cứu, sau đó sẽ thảo luận với tôi, kết quả phản hồi khiến tôi rất ưng ý.” Hàn Ấn xưa nay không bao giờ biết nói văn vẻ khách sáo, thái độ thành thực cho thấy anh khá hài lòng với Đỗ Anh Hùng.
Được Hàn Ấn khen ngợi vài câu, Đỗ Anh Hùng thấy hơi ngượng nghịu, liền tỏ vẻ khiêm tốn mà nói. “Cái chính là các án lệ của thầy Hàn đều rất chi tiết cặn kẽ, chú thích kĩ lưỡng từng chi tiết nhỏ, nên rất dễ đi vào lòng người.”
“Thôi được rồi, hôm nay thì thôi, vội cái gì. Đều mệt lử rồi, ai về phòng người nấy, tranh thủ nghỉ ngơi đi!” Cố Phi Phi nói với hai thanh niên, nhưng cũng nhìn Hàn Ấn một cái đầy ẩn ý, kín đáo bày tỏ sự quan tâm dành cho anh.
---❊ ❖ ❊---
Nói là về phòng nghỉ ngơi, nhưng làm sao có thể? Xưa nay đều vậy, một khi đã bắt tay vào phá án, Hàn Ấn đều thiếu ngủ trầm trọng, không phải anh không muốn ngủ, mà là đầu óc lúc nào cũng lèn chặt đủ thứ rối bời hỗn loạn, trong khi anh lúc nào cũng nôn nóng muốn chỉnh lí rõ ràng trong khoảng thời gian ngắn nhất, huống hồ là vụ án đang phải đối mặt này, có thể nói là một vụ án không tiền khoáng hậu trong lịch sử!
Nhìn lại những vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt biến thái có tình tiết phạm tội tương tự khắp trong và ngoài nước, như vụ án Jack Đồ tể xảy ra ở khu Whitechapel, London (nước Anh), vụ án sát thủ bóp cổ Boston và vụ án giết người hàng loạt BTK ở Mỹ, vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt Hwaseong ở nước láng giềng Hàn Quốc, và vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt ở thành phố Dã Khoáng hiện tại, xét về cách thức gây án, số lượng nạn nhân, hay hành vi huỷ hoại thi thể một cách man rợ và biến thái, đều là những vụ án kinh hoàng gây rúng động dư luận, đương nhiên, đáng sợ nhất là ngoại trừ sát thủ BTK sa lưới sau 31 năm tính từ vụ án đầu tiên, còn lại tất cả vẫn là vụ án bỏ ngỏ, chưa thể tìm ra hung thủ.
Sau khi tiến hành so sánh, có thể thấy rằng, trong toàn bộ chuỗi án mạng, tất cả các vụ án đều xảy ra trước hoàng hôn, thậm chí là vào ngay buổi sáng, tất cả đều sử dụng thủ đoạn tiềm ẩn nhiều rủi ro nhất là đột nhập vào nhà gây án, toàn bộ nạn nhân không một ai sống sót, e là chỉ có vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt ở thành phố Dã Khoáng này mà thôi. Đặc biệt là khoảng cách thời gian giữa vụ án đầu tiên và vụ án cuối cùng, cùng thời gian gián đoạn rất dài ở giữa, thì chỉ duy nhất có ở vụ án này.
Điểm khó khăn lớn nhất trong việc phân tích hung thủ đó là khi gây án trở lại sau hơn chục năm gián đoạn, hắn đã bộc lộ đặc trưng tính cách hoàn toàn khác biệt so với trước đây: trong tám vụ án trước đó, hung thủ luôn duy trì một phong cách nhất quán, kín đáo và máu lạnh. Giống như sát thủ bóp cổ Boston và sát thủ giết người hàng loạt ở Hwaseong, từ đầu đến cuối, chúng chỉ theo đuổi thế giới nội tâm của chính mình, hoàn toàn không chút quan tâm đến dư luận xung quanh. Nhưng đến vụ án thứ chín, hung thủ rập khuôn hoàn toàn cách thức gây án của những vụ án trước, dường như đang cao giọng tuyên bố rằng mình đã tái xuất giang hồ. Còn trong vụ án thứ mười ngay sát sau đó, hắn lại hoàn thiện hành vi đánh dấu, giống như thể muốn chứng tỏ một điều gì đó, hoặc là muốn thử thách hoặc thách thức năng lực của cảnh sát, bởi vậy trong hai vụ án sau này, hung thủ đã thể hiện đặc trưng tính cách có phần tương tự như sát thủ BTK, đều có khao khát mãnh liệt được trở thành tâm điểm chú ý của xã hội và công chúng.
Đương nhiên, cũng giống như bản chất của việc phác họa hồ sơ tội phạm, đây không phải là khoa học, mà chỉ là vận dụng phương pháp tương đối khoa học để tiến hành tổng kết, quy nạp và diễn dịch, không có tính tất yếu nghiêm ngặt, theo sự gia tăng của tuổi tác và trải nghiệm, hung thủ hoàn toàn có thể nảy sinh phản ứng stress cấp chiếm vai trò chủ đạo khác nhau. Giống như vụ án giết người hàng loạt ở Dương Tuyền vừa nhắc tới ở trên, trong cả chuỗi vụ án, hung thủ đã đi từ chỗ đơn thuần là phát tiết tâm lí phẫn nộ, sau đó nâng cấp thành tìm cách thách thức cảnh sát hòng tìm kiếm sự thoả mãn, có điều, đây chỉ là một án lệ riêng lẻ, hơn nữa, chung quy lại, sự thay đổi này vẫn chưa vượt qua phạm trù của rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Chỗ khó của vụ án này, giống như vừa nói ở trên, sự thay đổi tính cách của hung thủ mang tính trái ngược, vì vậy, Hàn Ấn cần phải tìm ra hai nguồn kích thích khác nhau…
Phản ứng stress cấp : Phản ứng tâm lí của cơ thể khi phải đối mặt với những trải nghiệm đáng sợ trong cuộc sống.
Ngoài ra, Hàn Ấn còn có một cảm giác, không khí phá án lần này rất lạ lùng, dường như tất cả mọi người đều cố tình né tránh nhắc đến tính cấp bách của vụ án trước mặt anh. Đặc biệt là phân đội trưởng Lưu, nhìn bề ngoài chí ít cũng 50 tuổi, theo như anh ta giới thiệu, thì anh ta tham gia điều tra vụ án này từ đầu tới cuối, rất hiển nhiên, anh ta sẽ phải là người nóng lòng mong muốn bắt được hung thủ hơn hết. Tuy nhiên, trong quá trình tiếp xúc lúc ban ngày, anh ta lại luôn cẩn trọng che giấu cảm xúc của mình, điều này lại càng khiến Hàn Ấn cảm thấy áp lực nặng nề hơn nữa: cảnh sát hơn hai mươi năm truy lùng đấu trí, hết sinh mạng này đến sinh mạng khác bị vùi dập thảm thương, trong khi hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, mà lần này, rõ ràng là tất cả mọi người đều gửi gắm hi vọng phá án vào Hàn Ấn. Thú thực, tuy đúng là đã rất nhiều lần anh trở thành ‘nhân vật chốt hạ’, nhưng anh vẫn không quen bị coi là ‘người hùng cứu thế’, vì điều đó rất dễ đẩy anh lên thánh điện, không phù hợp với tính cách kín đáo trước giờ của anh. Mặt khác, ngộ nhỡ vụ án có chút gì sơ sẩy, sẽ rất dễ trở thành bia bắn để hứng chịu búa rìu dư luận…
Đầu óc Hàn Ấn rối như tơ vò, đang mải miết suy nghĩ, điện thoại bỗng đổ chuông. Anh nhận cuộc gọi, khá bất ngờ khi trong điện thoại truyền lại giọng nói của Cố Phi Phi: “Anh chưa ngủ chứ? Sáng sớm mai tôi và Tiểu Mĩ sẽ tới bộ phận kĩ thuật, thử tìm xem có manh mối nào về vật chứng hay không. Anh có kế hoạch gì cần tôi chuyển lời tới phân đội trưởng Lưu không?”
“Không cần đâu, ngày mai tôi cùng cậu Đỗ đi dạo phố…” Hàn Ấn đưa ra một câu trả lời đầy bất ngờ.
“Ồ… vâng, tôi hiểu rồi. Ở đầu bên kia, Cố Phi Phi im lặng một thoáng, có lẽ bởi cảm thấy ngạc nhiên, nhưng rồi ngay lập tức điềm tĩnh đáp lại một câu. Đương nhiên cô hiểu, kế hoạch của Hàn Ấn, tuyệt đối không chỉ đơn giản là đi dạo phố.