Hoàng Hôn Của Bầy Mãnh Thú

Lượt đọc: 3084 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9
ngày thứ bảy, tại trang viên

Anh được đề nghị triệu tập họp trước buổi tối để quyết định theo hình thức đa số chuyện có tuyên bố công khai vụ tấn công hay không.

Trong lúc chờ đợi, phòng tác chiến trông chẳng khác gì một sòng bạc hoạt động trái phép. Vital đóng đô ở đó và cấm Ilga dọn dẹp lại cho gọn gàng. Vỏ lon sô đa, đầu lọc thuốc lá, vụn bánh mì kẹp, vỏ chai rượu, và một bầu không khí sặc mùi xú uế... Lúc bước vào, Malik chỉ chực buồn nôn. Ngồi trước bàn mình, Vital trưng ra bộ mặt khó ở. Không thể mở những ô cửa sổ không tồn tại, Malik bật điều hòa lên mức tối đa.

- Vẫn không có tin gì mới à? anh hỏi.

- Sự im lặng của cô ấy bắt đầu khiến anh thấy sợ. Lẽ ra cô ấy đã qua được biên giới và phải gọi cho anh từ lâu rồi.

Malik nắm lấy xe lăn rồi đẩy anh trai ra phía cửa.

- Vậy thì ngồi đây cũng chẳng ích lợi gì, mọi người đang chờ anh. Anh tính khi nào mới cho họ biết sự thật?

- Ngay sau khi biểu quyết.

Hai anh em sinh đôi vẫn chưa nói gì về bản chất của thông điệp thật sự đã khiến họ phải triệu tập Hội khẩn cấp. Vẫn nuôi hy vọng rằng Maya rốt cuộc sẽ tới gặp họ, Vital đã thuyết phục em trai hoãn chuyện tiết lộ tới ngày hôm sau vụ tấn công.

Cuộc họp diễn ra trong căn phòng liền kề phòng khách. Phòng làm việc cũ của cha họ từ lâu nay vẫn là một nơi thiêng liêng. Nhưng những vụ hack đầu tiên của Vital và những chuyến buôn của Malik đã cho phép họ hiện đại hóa cuộc sống ở trang viên. Phòng làm việc ấy đã trở thành một phòng chiếu, không thiếu một thứ gì, có chăng là thiếu thời gian tận hưởng nó.

Vital, ở trước màn hình, đối diện với các đồng chí đồng đội đang ngồi thoải mái trên ghế của họ. Khi thấy Janice không tỏ vẻ chú ý gì mà còn mải mê xem tin nhắn, Ekaterina vui vì lần này cô không phải người đứng lớp trước một cử tọa lộn xộn thế này.

Mateo đứng dậy giải thích vì sao anh phản đối chuyện công khai vụ tấn công.

- Nếu một trong số chúng ta có ngày nào đó bị thẩm vấn, thông cáo của chúng ta sẽ có giá trị như một lời thú tội, anh nói.

- Cứ xét lịch sử của Hội chúng ta và mức độ những gì chúng ta đã làm thì cái đó cũng chẳng thay đổi được gì mấy đâu, Janice vặn lại mà còn chẳng thèm rời mắt khỏi chiếc điện thoại thông minh.

- Đó lại càng là lý do khiến chúng ta phải kín đáo, Mateo nhấn mạnh. Vì sao phải đi khoe khoang và phô trương bản thân một cách ngu ngốc như vậy? Trong số tất cả những người mà chúng ta đã giúp, sẽ có không ít người khoe khoang về món quà từ trên trời rơi xuống đó. Tôi cho là chưa tới một tuần thì tất cả các mạng xã hội sẽ bùng nổ.

- Hãy quên cái thông cáo đó đi, Vital chen ngang. Chúng ta có một vấn đề nghiêm trọng hơn phải giải quyết.

Anh nhờ em trai nói tiếp thay mình, không phải vì anh sợ Janice lại chỉnh anh, mà vì anh không có can đảm nói ra.

- Chúng tôi đã nhận được một thông điệp nữa, ngoài thông điệp của Diego và Cordelia, Malik giải thích.

- Một báo động thôi thúc chúng tôi tập hợp tất cả các cậu tại đây, Vital tiếp lời.

- Báo động kiểu gì? Diego lo lắng hỏi.

- Suốt những năm chúng ta hoạt động cùng nhau vừa qua, các cậu đã yêu cầu anh em tôi trợ giúp để thực hiện các vụ tấn công mạng. Có người thì đều đặn, có người thì thưa thớt hơn. Nhưng không ai trong số các cậu tự hỏi về những vụ hack của chúng tôi. Có thể là vì tôi và Vital luôn làm việc cùng nhau. Các cậu đừng nhìn nhận điều đó như một sự thiếu tin tưởng đối với các cậu, mà như các cậu có thể nhận thấy, ở đây chúng tôi được trang bị khá tốt và, trái ngược với các cậu, chúng tôi không đi làm bên ngoài, nên chúng tôi có thoải mái thời gian để thực hiện những vụ tấn công của mình. Nhưng hầu như chúng tôi đều chia sẻ với các cậu ngay khi có vụ nào thành công.

- Thế khi có vụ nào thất bại? Cordelia hỏi.

- Đấy không phải là vấn đề ở đây. Nếu chúng tôi có chậm trễ báo tin cho các cậu, lý do duy nhất ấy là vì chúng tôi đang đợi Maya đến, lẽ ra cậu ấy đã phải hội ngộ chúng ta rồi.

- Các cậu đã liên hệ với cậu ấy chưa? Mateo hỏi.

- Rồi, Vital thổ lộ, Maya có cảm giác cậu ấy đang bị theo dõi. Cậu ấy muốn chúng tôi chắc chắn về điều đó và muốn chúng tôi tìm ra kẻ nào đang theo dõi cậu ấy.

- Các cậu đã tìm ra rồi chứ? Digeo chất vấn.

- Chưa, nhưng tôi chắc chắn cậu ấy đã bị cài nghe lén, Vital đáp.

- Cài cái gì cơ? Cordelia hỏi lại.

- Bọ nghe lén, Janice trả lời, giờ thì cô đã thông thạo ngôn ngữ của Vital.

- Maya đang ở đâu trong lần gần nhất nói chuyện với các cậu? Diego hỏi.

- Istanbul.

- Cậu ấy cũng đã liên hệ với tôi cách đây mấy hôm, những đề nghị của cậu ấy rất khó hiểu, Mateo giải thích trong lúc cầm cuốn sổ con mà anh luôn giữ không rời.

- Nói với anh! Ekaterina vặn vẹo.

Mateo lật lật trang sổ, tìm lại chỗ ghi dòng tin nhắn anh nhận được, nhưng Ekterina đã nhanh nhảu.

- Cậu ấy bảo rằng cậu ấy đi công tác, nhưng tin nhắn của cậu ấy lại có gì đó bất thường, như thể cậu ấy đang cố cảnh báo chúng ta. Cậu ấy bảo đã nhận được một món quà của chồng, một món quà đắt giá tới nỗi cậu ấy nghĩ nó dành cho một cô nhân tình.

- Ý cậu là tin nhắn mã hóa ư! Cordelia mỉa mai.

- Chúng tôi công nhận, Mateo lẩm bẩm.

- Maya chỉ yêu phụ nữ thôi, Ekaterina nói rõ thêm, lờ Mateo đi. Vậy thì vì sao cậu ấy lại nhắc tới một người đàn ông? Và bản chất của chuyến công tác ấy vẫn còn là một bí ẩn.

- Các cậu đi chệch đường rồi, Janice ung dung nói. Mật mã ở đây là từ “cô nhân tình”. Nói cô nhân tình là nói có sự phản bội, điều phải chứng minh đấy, cô vừa kết luận vừa châm một điếu thuốc.

Ekaterina và Mateo nhìn nhau, tự hỏi làm sao cả hai người họ đều để vuột mất cái điều hiển nhiên ấy.

- Được rồi, chúng ta tóm tắt như thế này nhé: Maya bảo chúng ta rằng cậu ấy đang đi làm một phi vụ có vẻ như được đặt hàng từ một bên thứ ba, là một gã đàn ông có lẽ đang chơi trò hai mặt. Như thế không an tâm lắm. Các cậu biết cậu ấy đi làm việc gì ở Istanbul không? Janice hướng sang Vital và Malik để hỏi.

Lại im lặng.

Giờ các cậu có mảy may nghĩ rằng tin nhắn đó có thể không phải do Maya gửi không? Diego hỏi.

Sự im lặng bao trùm lúc này còn nặng nề hơn.

- Có ai ở đây còn nhớ Jabert không? Diego hỏi tiếp.

- Jabert là ai?

- Jabert là siêu sao trong giới chúng tôi. Một thanh niên trẻ thông minh, đáng tin cậy và luôn là một người tố giác vô cùng nhạy bén. Cậu ta xuất sắc tới nỗi có cả một cộng đồng người hâm mộ. Một sáng đẹp trời, FBI đã bắt giữ cậu ta tại nhà, cậu ta đã nói về mình quá nhiều. Sau mỗi vụ lớn, lấy cảm hứng từ các phương pháp của nhóm Anonymous, cậu ta lại đăng một video giải thích cặn kẽ động lực thúc đẩy cậu ta làm việc này, rồi công khai hết những thông tin cậu ta đã xâm nhập được. Theo dõi nhà cầm quyền sẽ đẩy các anh tới nguy cơ sống nốt phần đời còn lại sau song sắt, nhất là khi các anh lại nắm trong tay những bằng chứng cho thấy người của NSA đang nghe lén cả cái địa cầu này, bất chấp luật pháp... Các cơ quan công quyền luôn muốn khẳng định quyền lực của họ bằng mọi giá, họ sẽ chẳng lùi bước trước bất cứ thứ gì cốt để khiến người ta ngừng đặt câu hỏi.

- Đặt câu hỏi với họ về việc gì?

- Ví dụ như về những lý do mà người ta để mặc cho một số cá nhân giàu lên nhanh chóng nhờ việc phát triển và khai thác các công nghệ theo dõi hàng loạt, những thứ mà họ sử dụng hoàn toàn bất hợp pháp. Trong khi đó đối với dân thường thì chỉ một chút sai lầm cũng đã bị đưa ra xét xử. Chính nỗi sợ là thứ đang kiểm soát chúng ta. Những kẻ quyền lực được phép làm mọi thứ, nhưng nếu chúng ta tố cáo hành vi của họ, hoặc tố cáo những kẻ lợi dụng họ để trục lợi, thì sự trừng phạt là không khoan nhượng. Những đại tập đoàn hứa hẹn với chúng ta một thế giới công bằng hơn trong khi đó họ làm tha hóa các thể chế, mua chuộc chính quyền và chỉ phải đóng rất ít hoặc không phải đóng thuế. Khối tài sản của Sucker, ông chủ FriendsNet, năm nay đã lên tới 95 tỷ đô la, khoản tiền vô liêm sỉ gom góp được nhờ đánh cắp dữ liệu cá nhân của hai tỷ người. Với cái cớ là giúp chúng ta xích lại gần nhau hơn, phương châm của FriendsNet, mạng xã hội này đẩy lên hàng đống không ngừng nghỉ những thông tin sai sự thật và tác động nghiệp vụ để khiến chúng ta không còn phân biệt nổi thật giả nữa. Tạo ra một thực tế song song để thao túng dân chúng, xúi giục các vụ đảo chính, gây ra những vụ diệt chủng: sự tha hóa đầu óc mà Orwell 7 đã tưởng tượng trước đây giờ đã được tạo ra bởi Sucker và những kẻ thân cận. Mạng xã hội của hắn khiêu khích đủ mọi hận thù, tuyên truyền các thuyết âm mưu, khiến chúng ta thấy nghi ngờ mọi thứ, nghi ngờ các quyền tự do của chúng ta, nghi ngờ pháp luật, nghi ngờ ngay bản thân chúng ta, và những điều đó chỉ vì một mục đích duy nhất: biến chúng ta thành những kẻ phụ thuộc. Đằng sau những lời dối trá lặp đi lặp lại, những lời xin lỗi đạo đức giả của chúng là hành động của những bàn tay sắt, cương quyết đưa kế hoạch của chúng đi tới đích và sẵn sàng nghiền nát bất cứ ai bất cẩn muốn tố cáo chúng. Năm ngoái, trong lúc các anh cho đăng một bài báo tiết lộ rằng FriendsNet đã bán dữ liệu cá nhân của tám mươi triệu người dùng cho một doanh nghiệp, thừa biết rằng hàng trăm nghìn thông tin ấy giúp nhắm vào những cá nhân với mục đích thao túng chính trị, gã khổng lồ công nghệ California đó, còn lâu mới có chuyện thừa nhận sự việc và cố bào chữa cho việc ấy, không phải đã cố bịt miệng các anh ư? FriendsNet không phải đã đe dọa đệ đơn kiện anh và khiến anh phải chịu những khoản bồi thường khổng lồ hẳn đã khiến anh cũng như tòa báo phải lụn bại?

George Orwell (1903-1950), tiểu thuyết gia, nhà báo người Anh.

- Đúng là như vậy. Liệu có phải vì lý do này mà chị chọn tôi để gửi gắm tâm sự?

- Không, mà đó là vì anh có một điểm chung với Hội chúng tôi: chấp nhận sợ hãi, không cho nỗi sợ ấy làm anh tê liệt, mà ngược lại, sẽ dùng nó để vượt qua chính mình. Anh đã chứng tỏ được điều đó bằng cách cho đăng những gì anh đã phát hiện ra, bất chấp những mối nguy kèm theo.

- Trở lại với nhân vật Jabert nào, cậu ta tấn công NSA như thế nào?

- Dù cách thức tấn công có là gì, thì chiến công của cậu ta có điểm đặc biệt là cậu ta đã hoàn thành trót lọt phi vụ mà không cố giấu giếm nó. Cậu ta đã công khai một số lượng tài liệu chứng tỏ mức độ xâm nhập đến khó tin của NSA vào cuộc sống riêng tư của chúng ta. Hầu như toàn bộ dân thường ở Mỹ, nhà báo, chính trị gia, nhà tư tưởng, những người có tầm ảnh hưởng, giáo viên đều bị họ nghe lén, và cơ quan này không chỉ dừng ở việc nghe lén công dân nước mình, họ còn nghe lén toàn thế giới, trong đó có cả các lãnh đạo của các nền dân chủ. Trong số nhiều thứ khác, Jabert còn tiết lộ rằng NSA đã xâm nhập vào điện thoại di động của một số tổng thống, bộ trưởng, thủ tướng, các nhà ngoại giao và nghị sĩ châu Âu. Nghe lén kẻ địch là một chuyện, còn phản bội lòng tin của các đồng minh thì... Anh có hình dung được hết các hậu quả về ngoại giao không?

- Chuyện gì đã xảy ra với Jabert?

- Chính xác thì... Chính vì việc đó mà Diego thấy lo về tính xác thực của tin nhắn Maya gửi. Vì số phận dành cho Jabert đã ghi dấu ấn trong đầu óc mọi hacker và gây sang chấn tâm lý trong giới chúng tôi. Điều đó chắc chắn là một trong những mục đích mà FBI nhắm tới. Bị bắt giữ tại nhà riêng và bị thẩm vấn không nể nang, Jabert bị đe dọa sẽ phải chịu án tù chung thân, không có quyền kháng cáo, cũng không được phép phóng thích trước thời hạn. Bất cứ ai bị kết tội phản quốc hoặc khủng bố như vậy thực tế đều mất hết quyền được phán xử một cách công bằng. Bằng cách ban bố tình trạng khẩn cấp, người ta có thể phủi sạch mọi nguyên tắc dân chủ; cứ hiểu theo góc độ đó là thấy, theo miệng của những người lạm dụng nó, tình trạng khẩn cấp là dành cho những người điều khiến chúng ta siết chặt mọi thứ hơn. Jabert sẽ trải qua nốt phần đời còn lại trong căn buồng sáu mét vuông, biệt lập hoàn toàn. Không thăm nuôi, không ti vi, không sách vở, mỗi ngày nửa giờ ra ngoài trong một khoảnh sân con tường vây bốn phía. Viễn cảnh phải sống tới lúc chết vì phát điên trong một cái lồng khiến anh sẽ phải suy nghĩ.

- Nhưng Jabert đâu phải quân khủng bố, người thân và các thành viên cùng cộng đồng của cậu ta lẽ ra đã phải hành động để chứng minh cậu ta vô tội chứ!

- Người của chính quyền có thể cài cắm bất cứ thứ gì họ muốn vào những máy móc mà họ thu giữ tại nhà riêng cậu ta. Vài kế hoạch chế tạo bom, vài bức thư điện tử trao đổi với các tổ chức ở nước ngoài. Chủ nghĩa khủng bố, hay tội phản quốc, kể cả Tòa án Tối cao hẳn cũng chẳng làm được gì trước những bằng chứng như vậy, dù là sắp đặt hoàn toàn, nhưng lại không thể chối cãi. Tương quan lực lượng không có lợi cho chúng ta, tôi nhất trí với anh điều đó. Mateo không phải kiểu người cả lo hão huyền. Cậu ấy thừa biết cơn khát quyền lực và sự thống trị khiến con người ta có thể bất chấp làm những gì, cậu ấy đã phải trả giá vì điều đó trong thời thơ ấu.

- Jabert bị giam ở đâu?

- Không ở đâu cả. Cậu ta đã lung lay và nhận kèo của FBI. Trước khi đột nhập vào nhà cậu ta, cảnh sát đã ngắt mạng di động trong khu phố và các kết nối internet, Jabert khi ấy không thể báo tin cho ai khác về vụ bắt giữ mình. Điều này đã cứu mạng cậu ta. Giao kèo đơn giản thôi: cậu ta tiếp tục các hoạt động như thể không có chuyện gì xảy ra, nhưng dưới sự giám sát thường trực của những ông chủ mới, những người này sẽ chuyển đến ở trong nhà cậu ta. Chỉ trong hai mươi tư giờ, nơi ở của Jabert đã biến thành một chi nhánh của FBI. Cậu ta có nhiệm vụ tuyển lựa những hacker xuất sắc nhất lúc bấy giờ. Sau ba tháng, FBI đã biết được thủ thuật của những người không may gửi gắm niềm tin cho Jabert còn nhiều hơn cả mười năm vây dồn.

- Cậu ta qua mắt những người cùng giới bằng cách nào?

- Bằng cách ôm lấy những vụ có thể gây phấn khích và liên kết những người theo chủ nghĩa tin tặc. Nói cách khác, tất cả những gì liên quan tới sự tham nhũng hệ thống. Một cú trứ danh đẩy danh tiếng cậu ta tăng vọt trong cộng đồng, khi cậu ta công khai số tiền tài trợ mà chính phủ đã rót cho hai nhà tỷ phú thân cận giới quyền lực.

- Thế người của FBI để yên cho cậu ta làm việc đó ư?

- Họ còn khuyến khích điều đó ấy chứ. Nhờ sự tự do giả tạo của tay lính đánh thuê mới tuyển dụng, họ âm thầm tiến hành những cuộc điều tra mà không sợ bị cáo buộc là thiên kiến chính trị.

- Vì sao chính phủ lại rót tiền tài trợ cho các tỷ phú đó?

- Đó lại là một câu chuyện khác, nhưng trong trường hợp đang nói ở đây, lý do được đưa ra luôn là vì kinh tế, động cơ thật sự là củng cố vòng tròn quyền lực bằng cách đổ tiền của người đóng thuế cho những kẻ đã giàu nứt đố đổ vách và việc đó được thực hiện theo cách hoàn toàn hợp pháp. Một doanh nghiệp thông báo muốn xây thêm cơ sở hoạt động và đang suy tính xem sẽ đặt cơ sở mới ở đâu, khiến người ta lóa mắt trước viễn cảnh việc làm và sự sung túc sắp tới. Các nước, các vùng, các thành phố đều thấy trách nhiệm của mình tăng thêm: giảm thuế, miễn phí mặt bằng, rót tiền cho việc mở thêm khu công nghiệp, tất cả những việc đó tất nhiên đều lấy từ ngân sách dành cho các dịch vụ công. Doanh nghiệp nói trên tự thấy mình được dâng cho một thiên đường thuế thu nhỏ, mặt bằng, những khoản đầu tư bằng vật chất và những công trình xây dựng dành cho họ khiến tài sản của họ tăng thêm chừng ấy giá trị.

- Nhà cầm quyền có lợi gì khi tiêu tốn của dân như vậy?

- Những phiếu bầu vì đã góp phần tạo ra việc làm, nhưng đặc biệt là để tạo ra một liên minh mà một ngày nào đó sẽ củng cố quyền lực cho họ. Các cổ đông được hưởng lợi từ ân huệ của họ không phải những kẻ bội bạc, họ sẽ giúp lại những người thắng cử khi nào có dịp.

- Bằng cách đưa hối lộ cho họ?

- Theo cách tinh tế hơn, bằng cách đóng góp tài trợ cho các chiến dịch tranh cử của những người kia. “B to B” và “win-win” nếu nói theo thuật ngữ kinh tế.

- Chị có ví dụ nào không?

- Năm ngoái, một đại doanh nghiệp tuyên bố đang phân vân giữa bốn bang để xây dựng trụ sở thứ hai của họ ở Mỹ. Trong những cái tên còn sót lại có Manhattan. Cả chính quyền bang và chính quyền thành phố liền đề nghị rót cho họ bốn tỷ đô la trợ giúp. Doanh số của công ty này là 81 tỷ đô la mỗi năm, ông chủ công ty là người giàu nhất thế giới. Cơ sở hạ tầng ở New York đang thoi thóp, hệ thống tàu điện ngầm thì cắt không còn hột máu, các trường học thiếu thốn trang thiết bị, hệ thống điện chập chờn, hệ thống cấp nước thì bẩn thỉu, tất cả những điều này là vì không được duy tu, do tình trạng thâm hụt ngân sách dai dẳng của thành phố, nhưng thị trưởng New York và thống đốc bang lại chẳng thấy có vấn đề gì với bốn tỷ đô la chỉ để cái doanh nghiệp khổng lồ kia đến xây trụ sở ở một đại đô thị đã thừa mứa dân. Cái lập luận ấy cũng bất nhã hệt như nếu anh có tới chính quyền thành phố xin một nơi ở miễn phí và đầy đủ tiện nghi đổi lại lời hứa sẽ tiêu hết tiền của mình ở những hàng quán trong khu phố. Ừ thì, chắc hẳn sẽ có một số hàng quán nghĩ rằng cũng chẳng phải ý tưởng tồi. Quan trọng gì, toàn bộ mấy chuyện đó ai mà chẳng biết. Jabert tỏa sáng bằng cách công bố những thư điện tử chứng minh cho sự đổi chác những mối ngon giữa đám doanh nhân và các chính trị gia. Sau mỗi vụ tấn công, cậu ta lại huy động thêm được một số nhân lực cho đội quân của mình, mà những người này không hề hoài nghi bàn tay của FBI đã đặt lên vai cậu ta. Màn kịch kéo dài sáu tháng, thời gian đủ để nhà chức trách nắm được những bằng chứng đanh thép về những lần nhúng tay của giới hacker. Vụ bố ráp diễn ra vào một sáng đẹp trời, một vụ thả lưới chưa từng có cho tới hôm ấy. Mười sáu trong số những người tố giác quan trọng nhất bị bắt tại nhà riêng lúc sáng sớm, trong số đó có hai nhà báo và một giáo sư kinh tế. Nếu Jabert được tự do thì họ lại phải chịu hình phạt từ mười tới bốn mươi lăm năm tù giam. Bằng cách đó họ khiến hơn một kẻ phải im lặng và cũng gieo rắc nỗi kinh hoàng thực sự trong giới chúng tôi. Còn dám tin tưởng vào ai đây sau vụ phản bội của Jabert? Anh đã hiểu vì sao chúng tôi lại cẩn trọng như vậy và chỉ làm việc nội nhóm rồi chứ.

- Jabert chưa bao giờ gặp phiền phức gì ư?

- Nếu anh lo lắng muốn biết có ai thanh toán cậu ta không thì câu trả lời là không; hacker không phải những đứa trẻ ngây thơ, nhưng trận chiến của họ diễn ra phía sau màn hình, không phải bằng bạo lực. Sự trả thù rồi sẽ đến khi thời điểm tới, kể cả khi từ giờ Jabert sống bằng danh tính khác.

- Diego sợ rằng Maya có thể trở thành một Jabert thứ hai?

- Cách đặt câu hỏi thật thú vị. Nhưng theo anh, trở thành Jabert thứ hai có đồng nghĩa với trở thành kẻ phản bội hay bị rơi vào một cái bẫy không?

« Lùi
Tiến »