Hồi Ức Một Ngày Khác

Lượt đọc: 2745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 9 ⚝

Đang đi đường cày ở cánh đồng phía tây thì Jeb trông thấy một chiếc xe la lăn bánh từ trong rừng ra đường cái. Phía trước thùng xe có hai người đàn ông. Họ ở khá xa nên Jeb không thể nhận mặt được. Ông quất roi cho con la đi tiếp.

Khi chiếc xe tới gần, ông nhận ra người thứ nhất là Preacher Dan, mục sư của xứ đạo ngoại vi Fitchville. Không biết hôm nay ông ta tới đây có việc gì. Thường ngày ông ta xuất hiện khi trong vùng có lễ cưới, đám tang hay lễ đặt tên thánh. Người thứ hai Jeb chỉ nhận ra khi chiếc xe đã thắng lại trước mặt ông. Roscoe Craig. Ông ta cởi mũ, lau mồ hôi trán. Sáng hôm đó trời khá nóng.

Ông mục sư người đẫy đà, chậm chạp tụt xuống và đi đến chỗ Jeb.

"Chúng tôi mang đến cho ông một tin buồn, Jeb ạ".

Jeb hết nhìn ông mục sư lại quay sang Roscoe. Mặt ông ta xám ngoét, mệt mỏi. Không nói gì, Jeb đi vòng sau thùng xe và ngó vào. Hai cổ quan tài phủ vải nhựa, nằm cạnh nhau.

Jeb nghe tiếng bước chân của ông mục sư tới gần nhưng không nhìn lên, mà hỏi, "MollyAnn và Jimmy?"

Ông không chờ Preacher Dan gật đầu. Ông đã biết.

Mắt không rời khỏi quan tài, Jeb hỏi, giọng trầm đục.

– Chuyện gì xảy ra?

– Hai người bị bắn ở trước cửa toà án vào hôm kia,

– Roscoe đáp. - Chúng tôi đã có thể mang xác họ tới đây sớm hơn, nhưng thẩm phán không cho phép. Chúng tôi nghĩ ông muôn an táng họ ở nhà hơn là ở trong thị trấn.

Jeb gật đầu. "Đúng vậy. Cám ơn ông". Ông nhìn Roscoe. "Thằng nào bắn chúng nó?"

– Thằng phó cảnh sát trưởng Clinton Richfield và hai tên đánh thuê. Chúng phục Jimmy ở sau cổng xây. Jimmy không kịp trở tay. Thậm chí anh còn không mang súng. Molly Ann chạy tới và chúng bắn luôn cô ấy.

Bộ mặt Jeb đanh lại như hoá đá. Ông trèo vào thùng xe, kéo tấm vải nhựa ra và lật nắp quan tài lên. Cổ họng ông khô đắng. Ông run rẩy đậy chúng lại, đoạn nhìn Roscoe.

– Thằng phó cảnh sát trưởng đã vào tù chưa?

Roscoe lắc đầu. "Hắn tự vệ, chúng tuyên bố như vậy".

– Nhưng ông nói Jimmy không mang súng cơ mà.

– Đúng. Tôi chứng kiến anh ấy cất súng vào ngăn kéo. Chúng nó bố láo và bênh che nhau.

Đôi mắt xanh của Jeb lạnh băng. "Giờ chúng đang ở đâu?”

– Tụi đánh thuê đã chuồn khỏi thị trấn. Chỉ còn thằng Clint thôi.

Xẻng đất cuối cùng được đắp lên hai nấm mồ. Chậm rãi, Jeb đặt lên trên đó hai cây thánh giá gỗ. Ông lùi lại vài bước và đứng cúi đầu.

Dòng chữ được khắc bằng sắt nung lên hai cây thánh giá rất đơn giản. Một chiếc là "MOLLY ANN SIMPSON, con gái của chúng tôi", chiếc kia là "SIMPSON JIMMY, chồng MOLLY ANN”.

Sau bữa trưa, Jeb và Roscoe ra trước cửa nhà, trong khi Preacher Dan ngồi trong bếp an ủi Marylou. Hai người đàn ông xuống bậc thềm và châm lửa hút xì gà. "Tôi không hiểu nổi," Jeb nói.

Roscoe nhìn xuống đất, "Đây là cách duy nhất chúng có thể phá được cuộc đình công. Mọi người đặt lòng tin vào Jimmy. Giờ anh ấy đã ra đi vĩnh viễn. Một số người đã quay lại xưởng dệt làm việc".

– Tôi không quan tâm chuyện đó. Cái tôi không hiểu là họ nhà Richfield luôn là những người bạn tốt của tôi, vậy mà thằng Clint lại làm như vậy.

– Cha nó làm đốc công ở xưởng dệt. Cả nhà nó đã nhảy vào làm thế chỗ công nhân đình công.

– Đấy không phải là một cái cớ để giết người. Nhà tôi có làm điều gì xấu xa đối với nhà nó đâu.

Roscoe nhìn Jeb. Người đàn ông miền núi này không hề có một ý niệm về sự khác nhau giữa công nhân và bọn chủ. Với Jeb, mọi việc được nhìn nhận dưới góc độ của những mối quan hệ cá nhân. Đòi nợ máu là một chuyện - ông ta lớn lên cùng với những cuộc tầm thù kiểu đó; bãi công lại là một chuyện hoàn toàn khác. Ông ta không bao giờ hiểu nổi bản chất của vân đề nhưng ông cũng không thể trách Jeb. Chính ông, chỉ sau cái chết của người cha và đứa con cả mới thật sự thức tỉnh. Trước hết, ông cũng đã theo đuổi một cuộc chiến tranh mang tính chất cá nhân. Dần dà ông hiểu ra đâu là nguyên nhân sâu xa của mọi cuộc bắn giết. Tiền bạc và quyền lực. Chúng tồn tại nhờ sức lao động của nhân dân, và cũng từ đó mà chúng sinh sôi nảy nở.

– Tôi rất thông cảm với ông, Jeb ạ, - Roscoe nói giản dị. - Tôi cũng mất cha và đứa con cả về tay chúng nó.

– Thế ông đã làm gì?

– Ông biết tôi đã làm gì. Tôi đánh lại. Nhưng giờ thì tôi cũng không hiểu nữa.

– Không hiểu cái gì?

– Vợ chồng tôi đã bàn tính mãi. Chúng tôi không còn kế sinh nhai ở đất này. Có thể chúng tôi sẽ lên Detroit lập nghiệp. Nghe đâu các công ty xe hơi đang cần người làm.

Jeb im lặng một lát, đoạn nói:

– Tôi không chắc lên đó ông đã có đất sống. Ông là tá điền chứ đâu phải dân thành thị.

– Chúng tôi còn cách nào khác? Đó là chuyện sống chết. Nhà tôi có nhận được thư từ của bạn bè. Ở trên đó họ khá giả lắm. Kiếm được ba đô la một ngày, đôi khi hơn.

Cả hai không nói gì trong một lúc lâu. Mãi sau Jeb mới lên tiếng:

– Tôi sẽ xuống thị trấn.

– Bao giờ?

– Sáng mai. - Jeb nhìn Roscoe. - Tôi có thể trông cậy vào ông được chứ?

Roscoe chậm rãi gật đầu. "Ông biết ông có thể".

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của harold robbins