Hồi Ức Một Ngày Khác

Lượt đọc: 2738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 2 ⚝

– Nếu không la cà dọc đường thì trước lúc mặt trời lặn các con sẽ tới được cửa hiệu của ông Fitch. - Jeb nheo mắt nhìn mặt trời buổi sáng. - Hôm nay không nóng lắm đâu.

– Lúc nào cũng phải sạch sẽ, gọn gàng nghe chưa, -Marylou dặn. - Nhớ giặt quần lót hàng ngày đấy.

– Con nhớ rồi, - Daniel đáp.

– Thầy bu không muốn người ta nghĩ chúng ta sống như lợn chỉ vì chúng ta là dân miền núi. Dòng họ nhà ta chưa phải hổ thẹn bao giờ, các con đừng quên điều đó.

Daniel bứt rứt khó chịu. Đôi giày nó đang đi đã bắt đầu chật. Thường nó chỉ xỏ giày khi tuyết bắt đầu rơi.

Molly Ann trả lời mẹ. "Con sẽ chăm sóc nó, mẹ đừng lo gì cả.”

Marylou quay sang con gái. "Con phải là một cô gái ngoan, phải nhớ lời mẹ dặn. Chớ có nghe những lời tán tỉnh, phỉnh phờ của bọn con trai. Mật ngọt chết ruồi đó nghe con."

– Con biết cách xử sự mà, mẹ. Con có còn là một đứa trẻ đâu.

Marylou nhìn con gái, không nói gì.

Molly Ann đỏ mặt. Cô biết bà nghĩ gì. "Con không hư đốn đâu." Cô nói.

Jeb cho tay vào túi quần, rút ra mấy đồng bạc.

– Thầy cho hai con một đô la làm lộ phí và ăn ở cho đến khi tìm được việc làm. Không được cầm của ai bất cứ cái gì. Thầy không muốn nghe người ta xì xào rằng con nhà Huggins phải ngửa tay ăn xin.

Daniel lẳng lặng cầm lấy và nhét vào túi.

– Con đừng có phung phí quá, nghe chưa?

– Không đâu, thưa thầy, - Daniel đáp.

Jeb lại nhìn trời. "Thôi, các con đi kẻo muộn."

Daniel gật đầu. Nó nhìn thầy mẹ, rồi nhìn sang đàn em đang quây lấy xung quanh. "Con đi nhé."

Bọn trẻ đứng trông theo anh chị. Đó là phút chia tay cảm động nhưng Ann và Daniel không biết nói gì.

– Đi thôi, Ann.

Ann nhìn nó, đoạn chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Bà Marylou giữ Ann trong tay một lúc rồi để con gái đi. Ann hôn lên má đàn em rồi chạy theo Daniel. Hai chị em chậm rãi bước xuống đường cái.

– Daniel! - Giọng Jeb khản đặc.

Daniel và Ann đứng lại. "Dạ, thầy gọi?"

Ông bước đến chỗ hai đứa con.

– Nếu các con không tìm được việc làm, - ông nói ấp úng, - thế nào cũng phải quay trở về nhà. Đừng quên rằng các con có một gia đình rất thương yêu và tự hào về các con.

Daniel cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Nét mặt thầy nó vẫn điềm tĩnh, nhưng nước mắt đã ứa ra. "Chúng con biết thế, thầy à," Daniel đáp với một niềm thông cảm mới lạ. "Nhưng thầy đừng lo. Chúng con sẽ xoay xoả được."

Jeb nhìn đứa con trai cả, gật đầu. "Thầy tin các con," ông nói lời cuối cùng và chớp mắt, "Chăm sóc chị chu đáo nghe con."

– Vâng, thưa thầy.

Jeb đưa bàn tay thô ráp của mình nắm lấy bàn tay Daniel và xiết mạnh. Đoạn ông bất ngờ bỏ ra và bước nhanh về nhà.

Daniel nhìn theo cho đến khi bóng ông khuất hẳn.

– Đi thôi, Molly Ann. Đường xa lắm.

Chính xác là ba mươi tư dặm.

Ngày hôm ấy trời nóng hơn Jeb dự đoán. Mặt trời lơ lửng trên đỉnh đầu, xối nắng xuống lòng đường bụi bặm.

– Được mấy dặm rồi, Daniel?

Daniel kéo chiếc mũ vải rộng vành lau mặt, cảm thấy mặn chát ở môi.

– Mười một, mười hai dặm gì đó.

– Chị đau chân quá, - Ann phàn nàn. - Chúng ta nghỉ chân ít phút được không?

Daniel nghĩ một lúc và gật đầu. Cả hai tạt vào một bóng cây, ngồi xuống, cùng cởi giày và nằm dài ra đất để cho các ngón chân được thư giãn. "Ở thành thị, chị ghét mỗi cái phải đi giày", Ann nói.

– Em cũng không khoái của ấy, - nó xoa bóp các ngón chân. - Nhưng rồi cũng phải quen thôi.

– Em có tìm đâu ra nước uống không?

– Cách đây chừng ba dặm có một con suối. Tới đấy chúng ta sẽ có nước uống và ăn trưa luôn.

– Rửa ráy được chứ?

Nó cười. "Cố nhiên rồi," và đứng lên. "Đi nhé?"

Ann nhìn vào chân Daniel. "Em chưa xỏ giày."

– Em phải để dành, không tới thành phố chúng nát mất.

Cô cười. "Ý hay đấy."

Cắp lấy giày, hai chị em lại lần xuống đồi. Được một lát, Ahn bật thốt. "Daniel!"

– Gì thế?

– Em có nghĩ là ông Fitch sẽ giữ lời hứa không?

– Em cho là sẽ.

– Em ghét ông ta, đúng không?

Daniel không đáp.

– Nhưng thôi, cái đó chẳng sao. Miễn là ông ta tìm được việc cho chúng ta.

Daniel suy nghĩ một lát.

– Em cũng cho như vậy.

– Daniel, - giọng Ann yếu hẳn. - Chị mệt lắm.

Nó liếc nhanh sang chị. Mặt Ann tái dại, trán đổ mổ hôi. Nó giật ngay cái mũ của mình đội lên đầu chị. Mớ tóc hung, dài ngang vai của Ann nóng lên trong tay nó. Nó đưa tay đỡ lấy chị. "Chị cố đi ra kia nghỉ một lát. Chị say nắng rồi."

Đến một gốc cây, Daniel nhẹ nhàng để Ann ngồi xuông. "Chị nghỉ đi nhé."

Ann lắc đầu. "Không. Chúng ta phải đi, kẻo không kịp mất."

Daniel nói như ra lệnh. "Chị phải nghỉ. Nếu tới đó mà chị bị say nắng thì tốt hơn hết là ngồi lại. Chị nằm đây, để em đi tìm nước."

Ann ngả lưng, nhắm mắt lại. "Được rồi Daniel", cô lắp bắp nói.

Daniel bới trong gói đồ của mình, lấy ra một cái bát. Nó chạy xuống những lùm cây rậm rạp dưới chân đồi. Ớ đâu cây xanh tốt ở đó có nước. Damel cúi xuống vục một nắm đất và đưa lên ngửi. Đất ẩm.

Nó bắt đầu bới. Cho đến khi các ngón tay chạm phải lớp đất bùn thì cái hố đã sâu gần một bộ và nước bắt đầu rỉ ra. Nó dùng một tay ép đất và tay kia hứng cái bát vào. Khi đã đầy, nó cẩn thận bê lên chổ chị. Molly Ann nằm bất động, mắt nhắm nghiền. Chưa bao giờ nó thấy Ann xanh rớt như vậy. Cô từ từ mở mắt ra và thử ngồi dậy.

– Chị cứ nằm yên, - Daniel nói, quỳ xuống bên Ann. Nó lấy ra chiếc khăn tay, dấp nước và đắp lên trán Ann.

– Chị cảm thấy đỡ hơn, - Ann thầm thì.

Nó vắt kiệt chiếc khăn và dấp nước lần nữa, để cho vài giọt nhỏ xuống đôi môi khô nẻ của Ann. Cô mấp máy môi và liếm lấy những giọt nước ấy. "Đỡ không?", nó hỏi.

Cô gật đầu. "Chị khát. Nước có uống được không?"

– Một ít thôi, - Daniel đưa một tay đỡ vào dưới vai Ann, nâng chị dậy và đưa cái bát lên môi. - Một ít thôi nhé, - nó nhắc. - Chỉ nếm thôi.

Cô nhấp một ngụm nhỏ và thở dài. "Chị không hiểu sao lại thế này."

– Chị phải đội mũ. Hôm nay nắng dữ lắm.

– Chị nằm một lát nữa nhé? Lại sức là chúng ta lên đường ngay.

– Không cần biết phải vội đâu, - Daniel nói. - Ông Fitch sẽ có đó khi chúng ta tới.

Ann nằm xuống, nhắm mắt lại và một lát sau đã thiếp đi. Daniel chậm rãi lau mặt cho chị rồi để chị nằm yên. Một giấc ngủ ngắn chẳng bao giờ có hại cả.

Daniel cũng nằm xuống, gối đầu lên cánh tay và cơn buồn ngủ ập đến.

Một đốm nắng đậu lên trán đánh thức Daniel dậy. Nó mở mắt nhìn bầu trời xanh qua các kẽ lá, đoạn quay sang Ann. Chị nó cũng đã thức giấc.

– Chị cảm thấy thế nào?

– Đã khá hơn.

Nó đứng lên "Đi nhé!"

– Chị chưa bao giờ bị say nắng như thế này cả.

Nó cười. "Đã bao giờ chị để đầu trần dãi nắng suốt bốn giờ liền đâu."

– Chị cũng cho như thế. - Ann nhổm dậy và đứng yên một lát. "Chị khoẻ hẳn rồi."

Nó gật đầu và sửa lại quần áo cho gọn gàng.

– Chúng ta sẽ được uống no nê khi xuống đến suối. Lần này nó mang luôn cả hành trang cho chị.

Ann ra hiệu trả lại chiếc mũ. "Không, chị đội lấy," nó nói. "Em quen chịu nắng hơn chị."

Hai chị em đi chừng nửa tiếng thì gặp suối.

– Nước trong lắm, - nó vừa vốc lên vừa nói.

– Ngọt như đường vậy, - Ann phụ hoạ.

– Chúng ta phải đi tiếp, - Daniel giục.

– Chị sẵn sàng.

Vừa leo lên đường cái thì Daniel thấy một chiếc xe kéo hiện ra từ chổ ngoặt sau lùm cây. Nó đứng nép vào vệ đường cho xe đi qua.

Một chàng trai gầy gò, giấu nửa mặt sau chiếc mũ rộng vành đang cầm cương. Anh ta quát tháo luôn miệng nhưng con la vẫn lặc lè trên đường.

Đến chỗ họ, chàng trai ngoảnh mặt sang, hỏi: "Các em muốn quá giang vào thành phố à?"

Molly Ann nắm lấy tay áo em trai giật lại. "Daniel, thầy bảo chúng ta đi bộ."

Nó giận dữ giẫy tay chị ra, ngơ ngẩn. Ann không hiểu rằng chị ấy đã kiệt sức hay sao? Nó ngẩng lên nhìn chàng trai:" Đúng vậy, thưa anh," nó nói.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của harold robbins