Hồi Ức Một Ngày Khác

Lượt đọc: 2743 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 7 ⚝

Molly Ann lặng lẽ nhìn Jimmy tháo ổ đạn khẩu súng ngắn ra và cẩn thận kiểm tra. Ổ đầy ắp đạn. Anh tra lại vào súng, nâng lên ngắm thử, đoạn nhét vào thắt lưng. Chợt anh trông thấy nét mặt đầy lo âu của Ann.

– Đừng sợ, - Jimmy an ủi.

– Thật khủng khiếp.

– Chúng đã bắn vào anh hai lần. Chẳng lẽ anh cứ đứng yên chịu chết hay sao?

Ann không đáp.

– Chúng đã giết hơn mười người vô tội.

– Chuyện gì sẽ xảy ra hôm nay?

– Em biết rõ chẳng kém gì anh. Chúng định mở cửa các xưởng dệt hôm nay. Fitch có trong tay một toán đánh thuê, sẽ tháp tùng đội quân thế chỗ công nhân đình công vào nhà máy. Nếu để bọn này lọt, mọi việc kể như đi tong. Một khi đã vào được nhà máy, chúng sẽ chẳng bao giờ rời khỏi đó cả. Bọn này sẽ được cung cấp lương thực, thực phẩm và các trang bị khác cho đến khi tất cả chúng ta kiệt sức và bị đánh tan.

– Công nhân mỏ sẽ kéo ra hỗ trợ anh chứ?

Jimmy lắc đầu. "Không. Công nhân mỏ đã rơi tuốt vào bẫy. Họ chấp nhận mức tăng lương mười phần trăm nhưng lại quên rằng thay vì tiền mặt, họ sẽ phải lĩnh chứng khoán tạm thời. Nếu công đoàn mỏ UMW còn giữ được mười đoàn viên trong toàn bộ thung lũng này thì anh đi đầu xuống đất.

Giọng nàng trở nên ảo não. "Em đã bảo anh đừng có tin cái lão Lewis ấy."

– Ông ta là một nhà hoạt động công đoàn chân chính. Anh không cho đây là lỗi của ông ta. Người xưa đã nói: "Anh chỉ có thể dẫn con ngựa xuống suối nhưng không thể bắt nó uống được."

– Daniel khôn ngoan hơn tất cả các anh. Nó đứng ra ngoài cuộc.

Jimmy không nói gì, nhưng Ann biết anh rất đau lòng khi nghe tin Daniel không đệ đơn gia nhập công đoàn mỏ.

– Ôi, Jimmy, em sợ lắm. - Ann lao vào lòng Jimmy và áp đầu vào ngực anh. - Chúng ta đang sống hạnh phúc. Anh vẫn ăn nên làm ra bởi nghề buôn rượu lậu và tất cả những cú áp phe khác của anh. Vì cớ gì mà anh liều thân nhảy vào những vụ rắc rồi này?

Anh xiết chặt lấy nàng và rầu rĩ nói. "Thời một người đàn ông ngừng ba hoa để bắt tay vào hành động đã đến. Những tá điền, những thợ mỏ... tất cả bọn họ đều là bạn của anh. Anh lớn lên cùng với họ. Anh phải làm gì? Chẳng lẽ anh khoanh tay ngồi nhìn lão Fitch đẩy họ xuống mồ vì những đồng bạc bẩn thỉu của lão sao? ”

Ann bắt đầu khóc. Jimmy ôm lấy đầu nàng lắc khẽ. "Em bình tĩnh lại đi. Một phụ nữ mang thai không nên tự dằn vặt mình như vậy."

Nàng ngẩng lên nhìn anh. "Anh sẽ giữ mình cẩn thận chứ? Nếu anh có mệnh hệ nào, em sẽ không sống nổi đâu."

– Anh sẽ giữ mình cẩn thận. Anh đâu có muốn mình gặp những chuyện rủi ro.

Gần sáng, Jimmy quay về trụ sở công đoàn trên phố Front. Có vài người đang đứng đợi anh trước cửa. Anh rút chìa khoá, mở cửa. Họ bước theo anh vào phòng. Gian phòng ẩm và tối. Họ đốt lên mấy ngọn đèn dầu. Công ty điện lực đã từ chối cấp điện cho họ. Jimmy ngồi vào bàn, lên tiếng.

– Nào, Roscoe, anh bắt đầu trước. Tình hình ngoài xưởng dệt mới ra sao?

Roscoe Craig nhét một nắm thuốc vào miệng. "Chúng có gần bốn mươi lính đánh thuê và khoảng một trăm tên làm thế chỗ những người đình công. Bọn này được chở tới đêm qua bằng xe tải."

Jimmy im lặng. Họ bị áp đảo về số lượng. Lực lượng của họ bất quá bảy mươi người. Anh có thể huy động thêm vài trăm phụ nữ đứng làm rào chắn, song vào một ngày khốc liệt như thế này, để họ chịu thương tích là điều không nên. Bọn lính đánh thuê được vũ trang đầy đủ, với một việc duy nhất là chọc thủng rào chắn để đưa bọn thế chân vào xưởng dệt.

– Người của anh sẽ đến vào lúc mấy giờ? - Anh hỏi.

– Chỉ vài phút nửa thôi, - Roscoe đáp. - Họ phải có mặt ở đây vào lúc sáu giờ.

– Tất cả sẵn sàng chứ?

Roscoe gật đầu. "Họ sẽ mang theo súng ngắn và súng kíp."

– Chúng ta phải quyết định ngay, - Jimmy nói. -Không thể đánh địch ở cả hai nơi. Vấn đề là chúng ta sẽ cố đẩy lui chúng ở đâu?

Những người còn lại im lặng.

– Tôi cho tốt hơn hết chúng ta nên để chúng vào xưởng dệt mới. Ở đấy cùng lắm chỉ mười phần trăm máy móc là đã được lắp ráp xong. Có vào chúng cũng chẳng làm được trò trống gì.

– Không được, - Roscoe lạnh lùng nói. - Gia đình tôi đã mất ba người để đuổi chúng ra khỏi mảnh đất ấy. Mục đích của chúng chính là kéo vào chiếm đóng ở đấy.

– Chúng không dễ gì kéo vào được đâu, - Jimmy nói.

– Chúng ta chỉ cần ém mười xạ thủ trong rừng để khống chế đường cái là đủ. - Jimmy nói. - Xưởng dệt „ trong thành phô' mới lả vấn đề. Nếu để chúng tràn • vào, nhà máy sẽ phát huy được hết công suất. Và chúng ta hết đường sống.

Jimmy đứng ở góc phố nhìn sang xưởng dệt phía bên kia đường. Những người phụ nữ đã dàn thành bốn hàng bịt cổng nhà máy lại. Từ bên trong hàng rào mắt cáo chạy dọc theo vỉa hè, bọn lính bảo vệ lặng lẽ nhìn những biểu ngữ đã được giương lên ở ngoài đường.

– Lincohn đã giải phóng chế độ nô lệ. Vì cớ gì chúng ta phải chịu cảnh ấy ở đây?

Họ đồng thanh đáp lại lời hô của chính mình: "Toàn thể công nhân dệt đình công!"

Rồi một tiếng hô khác:

– Tự do muôn năm!

Một người chạy dọc phố về phía Jimmy đúng vào lúc còi nhà máy rú lên điểm bảy giờ. Cũng vào thời điểm đó mưa bắt đầu trút xuống. "Ba xe tải chở bọn thế chân đã vào đến phố High!" Anh ta gào lên.

Jimmy nhìn qua đường. Những hàng người chắn bọn thế chân vẫn đang diễu hành. Bọn đánh thuê từ phía trong bờ rào bắt đầu vận động ra cổng. Có tiếng xích rơi loảng xoảng và cánh cổng chầm chậm mở ra.

Jimmy cảm thây đau nhói ở dạ dày, một nỗi đau anh chưa bao giờ cảm thấy trước đó. Anh quay sang những người bên cạnh.

Họ đang đứng ngẩn ra. Anh mới là người họ trông đợi. Anh mới là người họ muốn đi tiên phong trong cái trận đồ bát quái này. Anh cảm thấy mình đã già yếu, quá già yếu. Molly Ann nói đúng. Anh làm gì ở đây nhỉ? Anh hùng làm cái mẹ gì mới được chứ.

Tuy nhiên cảm giác ấy tan biến ngay lập tức. Anh giơ tay lên và sải bước về phía rào chắn. "Thôi đủ! Nào các chị, đã đến lúc các chị phải về nhà."

Họ đứng nhìn anh không nhúc nhích.

Anh lại lên tiếng với một giọng bức bách hơn. "Các chị có nghe tôi nói không, đã đến lúc quay trở về nhà!"

Sau một thoáng im lặng, một người nói vọng ra, "Chúng tôi sẽ ở lại đây, Jimmy ạ. Đây cũng là trận chiến của chúng tôi."

– Nhưng các chị, có thể chúng sẽ nổ súng.

– Thì chúng cũng phải bắn vào cả chúng tôi nữa! - Một giọng nói khác vang ra. - Chúng tôi không rời trận địa!

Những người phụ nữ vòng tay nhau đan thành một chuỗi xích sống trước cổng nhà máy. Họ bắt đầu hô khẩu hiệu. "Tự do muôn năm! Bánh mì và bơ chứ không phải xiềng xích!"

Những chiếc xe tải đã xuất hiện ở cuối phố và đang lăn bánh về phía nhà máy. Đã chạy đến quãng giữa khu nhà lớn mà chiếc đi đầu vẫn không tỏ ra một dấu hiệu nào cho thây nó đang giảm tốc độ. Jimmy bước ra, đứng đối mặt với chúng. Tiếng lao xao ở hàng người phía sau anh tắt lịm. Đoàn xe tải vẫn tiến.

– Ra khỏi đây ngay! - Một lính gác đứng phía trong hàng rào quát. - Chúng mày sẽ bị giết sạch.

Không ai động đậy.

Chiếc xe chạy đầu phanh lại, mũi xe chỉ cách hàng người có vài mét. Một bọn người từ thùng xe nhẩy xuống. Quân đánh thuê, to xác và hung hăng. Chúng dàn một hàng trước mặt họ, đầu đội mũ sắt, tay lăm lăm gậy sắt và dùi cui. Tên cầm đầu ra hiệu, cả bọn tiến về phía hàng người đình công.

Jimmy trỏ vào chúng. "Tao báo cho chúng mày biết, ở đây có phụ nữ. Tao không chịu trách nhiệm về tính mạng của bọn mày nếu có một người trong sô" họ bị thương!"

Bọn đánh thuê đứng lại do dự. "Nấp sau váy đàn bà cũng chẳng toàn mạng được đâu!" Một đứa thét lên. "Hãy bước ra mà quyết đấu cho đáng mặt thằng đàn ông."

– Chúng tao đứng đây để chặn bọn thế chân khốn nạn lại! - Từ trong hàng một phụ nữ thét ra.

Những người khác lập tức hưởng ứng. "Bọn thế chân ăn chặn cút khỏi đây!" Họ hô liền ba lần.

Một cái gậy sắt bay vèo trong không khí. Jimmy nghe thấy một phụ nữ thét lên. Anh quay phắt lại. Người ấy ngã xuống, máu trào ra. Anh hướng mặt về bọn đánh thuê, rút súng, gầm lên. "Thằng nào lặp lại, tao bắn."

Jimmy vừa trông thấy một đứa giương súng kíp lên trên nóc chiếc xe tải dẫn đầu thì một viên đạn đã bay vèo qua mang tai. Thêm một tiếng kêu thất thanh nữa ở đằng sau. Lần này anh không quay lại xem nạn nhân là ai. Anh nhằm vào đầu gã cầm súng và bóp cò. Hắn ngã nhào xuống đường, máu từ bên trong chiếc mũ sắt rỉ ra.

– Bắn chết nó đi, - một đứa thét lên. Gã rút súng nhằm vào Jimmy.

Nhưng Jimmy đã kịp vẩy một viên vào giữa ngực, hất tung hắn ra đằng sau. Ngay lúc ấy, anh nghe thấy một tiếng nổ rất đanh của một khẩu súng ngắn hai nòng. Tiếp theo đấy là một tiếng kêu. Jimmy bóp cò đáp lại. Khẩu súng ngắn hai nòng rơi ra khi chủ nhân của nó giơ tay ôm lấy họng. Gã bước về phía Jimmy, máu trào qua kẽ các ngón tay, một tiếng rú rùng rợn phát ra từ đâu đó bên trong người gã. Đoạn gã ngã dúi đầu xuống đất, lộn một vòng, ngửa mặt lên trời, giãy đành đạch một lát rồi đờ ra.

Những người đình công và toán đánh thuê nhìn trừng trừng vào nhau mà không nói gì. Jimmy vẫy tay. Lặng lẽ, những người đàn ông từ phía sau lưng anh bước ra, đứng thành một hàng che cho những người phụ nữ. Súng ngắn và súng kíp đã sẵn sàng trong tay họ tự lúc nào. Những người đàn ông mang sắc mặt của những hung thần ấy là dân miền ngược, và những phụ nữ trúng đạn là vợ con của họ.

Jimmy chậm rãi nạp tiếp ba viên đạn khác cho ổ đạn đầy hẳn, đoạn quay sang bọn đánh mướn. Giọng anh trầm trầm nhưng vẫn có thể nghe rõ trong màn mưa. "Ai trả giá cho xương máu của bọn bay? "

Không nói không rằng, bọn đánh mướn lục tục bỏ đi. Vài phút sau, những chiếc xe tải đã mất hút ở cuối phố. Ngoài ba cái xác nằm sóng soài trên mặt đường, không một tên đánh mướn hay thế chỗ đình công nào còn lởn vởn ở đó khi họ nghe thấy tiếng cổng sắt của nhà máy đóng sầm lại.

Những người đình công reo lên sung sướng. "Chúng đã bị đánh bại! Chúng ta thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!"

Mặt Jimmy vẫn ảm đạm. Anh nhìn ba cái xác rồi quay lại với những người đình công lạc quan.

– Không, - trong giọng nói của anh chứa đựng một điềm dữ. - Chúng ta đã thất bại.

Anh tiên đoán đúng. Hai ngày sau quân phòng vệ quốc gia diễu hành vào Fitchville và tất cả những gì họ có thể làm là lặng lẽ nhìn những kẻ thế chân công nhân đình công đàng hoàng đi vào xưởng dệt dưới sự bảo vệ của chính phủ.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của harold robbins