HỒNG Y ĐIỆN KREMLIN

Lượt đọc: 5684 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
nhận định

Giao dịch đang diễn ra. Tất cả các loại giao dịch. Mọi người có mặt đều hiểu ngầm. Mọi người ở đó đều người tham gia. Mọi người có mặt đều cần nó nhưng lại đang cố gắng ngăn chặn nó bằng cách này hay cách khác. Đối với tất cả mọi người trong Đại sảnh Thánh George thuộc Cung điện Kremlin, tính hai mặt này là một phần bình thường của cuộc sống.

Những người tham gia chủ yếu là người Nga và người Mỹ, được chia thành 4 nhóm. Đầu tiên là nhóm các nhà ngoại giao và chính trị gia. Những người này rất dễ nhận biết vì họ mặc trang phục đẹp hơn mức trung bình và tư thế thẳng đứng, nụ cười sẵn sàng giống như người máy, và hành động cẩn thận kể cả khi chúc rượu. Họ là những bậc thầy làm chủ tình huống và hành vi của họ thể hiện rõ điều này

Nhóm thứ hai là binh lính. Đây là nhóm không thể thiếu trong các cuộc đàm phán về vũ khí, bởi vì họ kiểm soát, bảo dưỡng, kiểm tra, thử nghiệm và sở hữu vũ khí. Lúc nào họ cũng tự nhủ rằng các chính trị gia kiểm soát binh lính sẽ không bao giờ ra lệnh bắn. Hầu hết những người lính mặc đồng phục tụ tập thành các nhóm có cùng quốc tịch hoặc  binh chủng, cầm trên nay nửa ly rượu và khăn ăn, nhìn quanh căn phòng với ánh mắt vô cảm như tìm kiếm mối đe dọa trên chiến trường xa lạ. Đối với họ, chiến trường không đổ máu này sẽ thực sự trở thành chiến trường trong tương lai nếu các bậc thầy chính khách của họ mất kiểm soát, mất tự chủ, mất tầm nhìn, mất bản chất con người khi đang cố gắng tránh hy sinh mạng sống của những người lính trẻ tuổi. Đối với đàn ông lính tráng, họ không tin vào ai khác ngoài đồng đội, đôi khi thà tin vào kẻ thù mặc quân phục khác màu còn hơn là tin vào những ông chủ quần là áo lượt. Ít nhất bạn cũng biết được lập trường của một người lính khác quốc tịch chứ không thể biết được đầu óc mấy ông chính trị gia nghĩ gì, thậm chí ngay cả họ nghĩ gì về bạn. Họ nói chuyện ôn hòa, luôn quan sát xem ai đang lắng nghe, đôi khi dừng lại uống rượu nâng ly và quét nhìn căn phòng. Họ là những nạn nhân, nhưng cũng là thợ săn- những con chó, có lẽ thế, được dẫn dắt bởi chủ nhân tự cho là đang kiểm soát mấy sự kiện như thế này. Những người lính cũng không muốn tin vào điều đó

Nhóm thứ ba là cánh báo chí. Những người này cũng có thể nhận ran gay từ cách ăn mặc, vốn luôn nhàu nát vì thường xuyên được nằm gọn trong chiếc vali nhỏ. Họ thiếu thi vẻ lịch thiệp và nụ cười không đổi của đám chính trị gia, đôi mắt tò mò như ánh nhìn trẻ thơ, kết hợp một chút trào phúng giễu cợt. Hầu hết họ đều cầm ly rượu tay trái, thỉnh thoảng thay thế khăn ăn bằng cuốn sổ nhỏ đặt dưới ly, tay phải cầm bút nửa kín nửa hở, lang thang khắp nơi như những con chim săn mồi. Khi ai đó tìm thấy người sẵn sàng nói chuyện là những người khác sẽ lưu ý và vểnh tai lắng nghe. Những người quan sát thông thường có thể xác định được mức độ thú vị của thông tin dựa trên tốc độ họ chuyển sang nguồn tin tiếp theo. Về mặt này, đám báo chí Mỹ và các nước phương Tây khác hẳn với các đồng nghiệp Xô Viết, những người mà gần gũi với các “chủ nhân” giống như được các bá tước ưu ái trong thời phong kiến. Tuy nhiên, xét về tổng thể thì họ cũng chỉ là những khán giả trong sân khấu này

Nhóm thứ 4 là những người có danh tính bị che dấu hoặc khó xác định. Những người này là gián điệp hoặc những điệp viên phản gián đang theo dõi họ. Khác với các sỹ quan an ninh vốn chỉ đứng nhìn quan sát mọi người với vẻ nghi ngờ hoặc vô hình như các nhân viên phục vụ cầm trên tay những khay bạc nặng nề đầy những ly rượu pha lê hoàn gia Romanov chứa sâm panh hoặc vodka. Tất nhiên vài nhân viên phục vụ cũng là điệp viên phản gián. Họ đi loanh quanh căn phòng, dỏng tai lên nghe để bắt được vài cuộc trò chuyện, có lẽ là một âm thanh trầm thấp hoặc một từ không phù hợp với không khí buổi tối nay. Đây không phải là công việc dễ dàng. Ban nhạc thính phòng ở góc phòng chơi những bản nhạc kinh điển mà chẳng ai buồn nghe, nhưng đây là đặc điểm của các buổi chiêu đãi ngoại giao giúp phân tán sự chú ý. Bên cạnh ban nhạc là những tiếng ồn ào nói chuyện. Căn phòng này có hơn 100 người và ai cũng dành đến hơn nửa thời gian để nói chuyện. Những người cạnh ban nhạc phải nói to hơn để át đi tiếng nhạc. Những âm thanh ồn ào tràn ngập khán phòng dài 200 feet và rộng 65 feet với sàn lát gỗ và tường thạch cao trắng vốn phản xạ âm thanh càng khiến độ ồn ào tăng lên đến mức có thể gây hại cho đôi tai của trẻ nhỏ. Lúc này các điệp viên có thể sử dụng danh tính ẩn và độ ồn để biến mình thành ma trong bữa tiệc

Có gián điệp ở đây. Mọi người đều biết rõ về điều đó. Bất kỳ ai ở Moscow đều có thể kể cho bạn nghe câu chuyện về gián điệp. Nếu bạn gặp gỡ một người phương tây trong bất kỳ trường hợp bình thường nào thường xuyên thì cũng cần cẩn thận báo cáo. Ngay cả khi bạn chỉ gặp một lần, và một sỹ quan thuộc Lực lượng dân quân Moscow đi ngang quan – hoặc một sỹ quan Hồng Quân đang đi dạo với một chiếc cặp- đi qua, với đầu ngoái lại thì cũng cần phải ghi chú lại. Có lẽ đó chỉ là tình cờ, có lẽ không. Tất nhiên, thời thế đã thay đổi từ thời Stalin, nhưng người Nga thì vẫn là người Nga và những tư tưởng bài ngoại và lòng tin dành cho người nước ngoài cũ kỹ hơn bất kỳ tư tưởng nào

Hầu hết mọi người trong căn phòng này đều nghĩ đến điều này nay lại không coi trọng nó một cách nghiêm túc – ngoại trừ những người thực sự chơi trò đặc biệt này. Các nhà ngoại giao và đám chính trị gia đã thực hành trò giữ lời và không quá lo lắng lúc này. Đám phóng viên thì chỉ coi đây là trò chơi thú vị, khó tin nhưng không liên quan gì đến mình-dù mọi phóng viên phương Tây đều biết rõ thực tế rằng nhà nước Xô Viết coi anh/cô ta chính là gián điệp. Những người lính thì nghĩ đến mọi khía cạnh của nó. Họ biết rõ tầm quan trọng của thông tin gián điệp. mong muốn có được nó, đánh giá nó – nhưng họ lại coi thường những người thu thập thông tin gián điệp, coi họ là những thứ hư hỏng

Gián điệp là ai? Tất nhiên là có môt số người thuộc vào loại không dễ nhận dạng – hoặc có thể cùng lúc nhiều hơn một loại người

“Và anh nghĩ gì về Moscow, tiến sỹ Ryan?” Một người Nga hỏi. Jack  đang mải ngắm nghĩa chiếc đồng hồ xinh đẹp St.George quay lại khi nghe thấy câu hỏi

“Tôi sợ rằng đó là lạnh và tối”  Ryan nhấp một ngụm sâm panh “Có vẻ như chúng tôi không có cơ hội đi thăm thú xung quanh”. Bọn họ cũng vậy. Nhóm người Mỹ đã đến Xô Viết hơn 4 ngày và sẽ bay về 1 ngày sau cuộc họp kỹ thuật được tổ chức trước cuộc họp chính thức

“Thật là đáng tiếc” Sergey Golovko nói

“Vâng” Jack đồng ý “Nếu tất cả các kiến trúc đều đẹp như vậy thì tôi thực sự muốn dành vài ngày để đi quanh ngắm nghía. Bất kể ai đã xây lên ngôi nhà này thực sự có phong cách” Anh gật đầu tán thưởng những bước tường trắng lấp lánh, trần nhà mái vòm lát vàng lá. Thực tế anh cho rằng trang trí như vậy thật quá trớn nhưng anh biết người Nga thường làm quá nhiều thứ. Đối với người Nga, hiếm có cái gì là đủ, vì vậy “đủ” với họ có nghĩa là hơn bất kỳ ai khác- tốt hơn bất kỳ ai khác Ryan cho rằng đây là biểu hiện của sự mặc cảm dân tộc và tự nhắc nhở mình rằng những người tự ti luôn có ham muốn bênh hoạn để phủ nhận ý kiến bản thân mình. Yếu tố này luôn chi phối mọi khía cạnh của quá trình đàm phán kiểm soát vũ khí, thay thế logic chung vốn được coi là cơ sở để đạt được một thỏa thuận

“Vương triều Romanovs thối nát” Golovko nhận xét “Tất cả đều là mồ hôi xương máu của nhân dân”

Ryan quay lại và cười “Chà, ít nhất một phần tiền thuế của họ được dùng để xây dựng những thứ đẹp đẽ, vô hại- và bất tử. Nếu ông hỏi tôi thì điều này tốt hơn nhiều so với việc mua những thứ vũ khí xấu xí sẽ trở nên lỗi thời trong 10 năm nữa. Sergey Nikolay’ch, quan điểm của tôi là: Chúng ta sẽ thay đổi mấy trò cạnh tranh chính trị-quân sự sang những thứ đẹp đẽ này, thay vì vũ khí hạt nhân”

“Vậy anh có hài lòng với quá trình này không?”

Quay đi quay lại không thoát khỏi dòng. Ryan nhún vai và tiếp tục nhìn xung quanh căn phòng “Tôi nghĩ chúng ta đã thiết lập được lịch trình. Tiếp theo thì hãy để những nhân vật ngồi bên lò sưởi phải làm việc để giải quyết các chi tiết” Anh nhìn chằm chằm vào chùm đèn pha lê khổng lồ, tự hỏi không biết cần bao nhiều người với bao nhiêu năm nỗ lực để tạo nên một tác phẩm như vậy và không biết việc treo một thứ gì đó nặng ngang một chiếc ô tô thế này phải vui biết bao

“Và anh có hài lòng với vấn đề xác minh không?”

Chắc chắn rồi. Ryan nghĩ với nụ cười hơi thiển. Golovko là đặc vụ GRU (Cơ quan tình báo quân đội Liên Xô). “Phương tiện công nghệ quốc gia” đề cập đến các vệ tinh do thám và các phương tiện khác dùng để theo dõi các quốc gia khác. Ở Hoa Kỳ nó chủ yếu là hoạt động của CIA, nhưng ở Liên Xô nó thuộc thẩm quyên của GRU. Mặc dù hai bên trên nguyên tắc đã đạt được thỏa thuận tạm thời về quy trình kiểm tra tại chỗ nhưng nỗ lực chính để xác minh việc có tuân thủ thỏa thuận hay không lại nằm ở vệ tinh do thám. Đây là trách nhiệm của Golovko

Việc Ryan làm việc cho CIA không còn là bí mật đặc biệt, cũng không cần phải giữ bí mật bởi anh không phải là sỹ quan hiện trường. Việc anh tham gia vào đội đàm phán kiểm soát vũ khí là điều đương nhiên, vì nhiệm vụ hiện tại của anh là giám sát một số vũ khí chiến lược tại Liên Xô. Để ký kết được bất kỳ hiệp ước vũ khí nào, cả hai bên đầu tiên phải thuyêt phục được các đảng phái nội bộ hoang tưởng rằng họ không bị bên kia chơi chiêu; Ryan đã đưa ra lời khuyên cho trưởng đoàn đàm phán Hoa Kỳ dựa trên dòng suy nghĩ này; Jack tự nhắc mình rằng trưởng đoàn đàm phán cần lắng nghe ý kiến của anh

“Sự xác minh” anh trả lời sau một chút suy nghĩ “là một vấn đề kỹ thuật và rất khó thực hiện. Tôi sợ rằng tôi không thực sự giỏi chuyện này. Người bên ông nghĩ gì về ý kiến đề xuất hạn chế hệ thống tên lửa đất đối không của chúng tôi?”

“chúng tôi phụ thuộc vào tên lửa đất đối không nhiều hơn các anh” Golovko nói. Giọng ông trở nên thận trọng khi đề cập đến lập trường của Liên Xô

“Tôi không hiểu tại sao các ông không coi trọng vào tàu ngầm như chúng tôi”

“Độ tin tưởng. Như anh biết đó”

“Ồ, chết tiệt, tàu ngầm rất đang tin cậy” Jack lừa ông ta nói tiếp khi tái kiểm tra chiếc đồng hồ. Nó thật tinh xảo. Có vài người giống như nông dân trên đó đang trao thanh kiếm cho một người và ra hiệu cho anh ta chiến đấu. Jack nghĩ, ý tưởng không phải là mới, vài lão giá yêu cầu một thanh niên ra chiên trường và bị giết

“Tôi rất tiếc khi phải nói rằng chúng tôi đã gặp vài vụ tai nạn”

“Vâng, con tàu Yankee đó đã bị chìm ở Bermuda”

“Và cả con tàu khác nữa”

“Hả?” Ryan quay lại, nỗ lực hết sức để không mỉm cười

“Tiến sỹ Ryan, xin đừng đánh giá thấp thông tin tình báo của chúng tôi. Anh cũng biết rõ câu chuyện của Krazny Oktyabr  (THÁNG MƯỜI ĐỎ) y như tôi thôi”

“Đó là tên con tàu đó à? Ồ, vâng, đó là con tàu lớp Typhoon mà các ông mất tích ngoài biển Carolina. Lúc đó tôi đang ở London, tới giờ tôi chưa bao giờ thực sự nhận được báo cáo nào về chiếc tàu ngầm này”

“Tôi nghĩ hai vụ tai nạn này minh họa cho vấn đề mà Liên Xô chúng tôi đang phải đối mặt. Chúng tôi không thể tin tưởng hoàn toàn vào những con tàu ngầm tên lửa như các anh”

“Hừm” không hề đề cập đến những thủy thủ lái tàu, Ryan nghĩ, cẩn thận không có bất cứ biểu hiện gì trên mặt

Golovko kiên trì “Nhưng tôi có thể hỏi anh một câu thực lòng không?”

“Được chứ, miễn là anh không mong đợi một câu trả lời thực lòng” Ryan cười khẽ

“Liệu cộng đồng tình báo bên anh có phản đối các khuyến nghị về dự thảo hiệp ước không?”

“Tại thời điểm này thì làm sao tôi biết được phản ứng của họ?” Jack ngừng lại “Thế còn bên ông thì sao?”

“Các cơ quan an ninh liên bang của chúng tôi làm theo lệnh” Golovko bảo đảm.

Đúng vậy, Ryan tự nhủ “ở đất nước chúng tôi, nếu tổng thống quyết định ký một hiệp ước vũ khí và ông ấy nghĩ có thể suôn sẻ thông qua được nghị viện thì CIA và Lầu Năm Góc có nghĩ gì cũng không thành vấn đề…”

“Nhưng ngành công nghiệp vũ khí của các anh…” Golovko ngắt lời Jack

“Chúa ơi, các ông thực sự muốn đi sâu vào vấn đề này phải không? Sergey Nikolayevich, các ông phải biết rõ điều này hơn tôi chứ”

Nhưng Ryan chợt nhớ ra là Golovko là một sỹ quan tình báo quân đội và có thể ông ta không biết thật. Mưc độ hiểu lầm giữa Hoa Kỳ và Liên Xô thật vô lý, nực cười và nguy hiểm. Jack tự hỏi liệu cộng đồng tình báo Liên Xô có thực sự muốn tìm ra sự thật như CIA hiện tại thường làm, hay lại giống như CIA trong quá khứ, thường nói những chiều chủ nhân muốn nghe. Anh nghĩ có thể là trường hợp sau. Các cơ quan tình báo Nga chắc chắn bị chính trị hóa mạnh mẽ, giống như CIA ngày xưa. Thẩm phán Moore đã làm hết sức mình để chấm dứt tình trạng này và đó là thành quả tuyệt vời của ông. Nhưng Thẩm phán không đặc biệt muốn thành Tổng thống; điều này khiến ông khác biệt hẳn so với người đồng cấp bên Liên Xô. Một giám đốc KGB đã từng trở thành người đứng đầu đất nước và có ít nhất một vị khác muốn thử sức. Điều này khiến KGB trở thành một tổ chức chính trị và do đó ảnh hưởng đến tính khách quan trong công việc. Jack khẽ thở dài vào ly rượu. Ngay cả khi hiểu lầm này được gạt sang một bên thì vấn đề giữa hai nước cũng không thể giải quyết một sớm một chiều, nhưng ít nhất sẽ dễ được xử lý hơn

Có lẽ thế. Ryan tự thừa nhận rằng cái này không phải là thuốc chữa bách bệnh nhưng dù sao cũng nên thử lần đầu tiên

“Tôi có thể đưa cho ông một đề nghị không?”

“chắc chắn rồi” Golovko trả lời

“Hãy bỏ câu chuyện này xuống và ông hãy giới thiệu cho tôi về căn phòng này trong khi tôi thưởng thức sâm panh” Điều đó giúp chúng ta tiết kiệm được rất nhiều thời gian viết báo cáo về những người đã gặp vào ngày mai

“Có lẽ tôi sẽ lấy cho anh ly vodka nhé?”

“Không cần, cảm ơn ông. Rượu sâm panh này thực sự rất tuyệt. Đồ địa phương hả?”

“Phải, từ Georgia” Golovko tự hào nói “tôi nghĩ ngon hơn rượu Pháp”

“tôi không ngại nếu được mang vài chai về nhà” Ryan nói theo.

Golovko cười lớn, tiếng cười ngắn đầy thích thú và quyền lực “Tôi có thể hiểu. Vậy, cung điện này được hoàn thành vào năm 1849, tổng chi phí khoảng 11 triệu rúp, số tiền khổng lồ vào thời điểm đó. Đây là cung điên cuối cùng được xây và tôi nghĩ nó là tuyệt vời nhất….”

Ryan không phải là người duy nhất muốn đi thăm quan căn phòng này, tất nhiên. Hầu hết mọi người trong phái đoàn Mỹ đều chưa từng đến đây. Người Nga thì mệt mỏi với sự tiếp đón phải dẫn họ đi vòng quanh, vừa xem vừa phải giải thích. Vài người bên Đại Sứ Quán đi theo và thờ ơ nhìn xung quanh.

“Vậy, Misha, anh nghĩ gì về phụ nữ Mỹ?” Bộ trưởng quốc phòng Yazov hỏi trợ lý

“Với những ai từng đến đây thì không thiếu sự quyến rũ, thưa đồng chí bộ trưởng” viên Đại tá nhận xét

“Nhưng họ gầy quá – à, ừ, tôi quên mất, Elana xinh đẹp của anh cũng quá gầy. Cô ấy là một phụ nữ tốt, Misha”

“Cảm ơn vì vẫn còn nhớ đến cô ấy, đồng chí Dmitri Timofeyevich”

“Xin chào Đai tá” Một phụ nữ Mỹ chào bằng tiếng Nga

“À vâng, Bà….”

“Foley, chúng ta đã gặp nhau trên sân khúc côn cầu vào tháng 11 năm ngoái”

“Anh biết quý bà này sao?” Bộ trưởng hỏi trợ lý

“Cháu tôi- không, cháu trai của tôi- thằng bé Mikhail, cháu trai của em gái Elena- đang chơi trong giải khúc côn cầu dành cho thiếu niên và tôi đã được mời đến sự khan. Hóa ra là họ cho một tên đế quốc vào đội” ông ta nhướng mày khi trả lời

“Con trai bà chơi có tốt không?” Marshal Yazov hỏi

“Nó đứng thứ 3 trong số các cầu thủ ghi nhiều bàn nhất trong giải” bà Foley trả lời

“Xuất sắc. Vậy bà phải ở lại đất nước chúng tôi để con trai mình có thể chơi cho Quân Khu Trung Tâm khi lớn lên” Yazov toe toét cười. Ông ấy đã có 4 đứa cháu “Bà làm gì ở đây vậy?”

“Chồng tôi làm bên Đại Sứ Quán. Ông ấy ở kia đang nói chuyện với đám phóng viên – nhưng điều quan trong khiến tôi đến đây đêm nay là tôi chưa bao giờ được nhìn thấy tòa nhà đẹp thế này trong cuộc đời” Bà thở ra. Đôi mắt long lanh như muốn nói rằng cần thêm vài ly nữa. Viên bộ trưởng nghĩ, có lẽ là sâm panh. Bà ấy có vẻ thích sâm panh, nhưng đủ hấp dẫn và không ngại học ngôn ngữ ngữ để nói chuyện rất mượt. Tốt, điều hiếm thấy ở người Mỹ “Những tầng này đẹp quá, cảm giác thật tội lỗi khi bước trên chúng. Ở nước chúng tôi không có bất kỳ công trình nào được như thế này”

“Các bà chưa bao giờ bị cai trị bởi Nga Hoàng, đó là phước lành đấy” Yazov trả lời như một người theo chủ nghĩ Marx chân chính “Nhưng là một người Nga, tôi phải thừa nhận rằng tôi tự hào về cảm quan nghệ thuật này”

“tôi chưa bao giờ thấy ông ở bất kỳ môn thể thao nào khác, Đại tá” bà quay sang nói chuyện với Misha

“Tôi không có thời gian”

“Nhưng ngài rất may mắn. Đội của ngài đã chiến thắng đêm đó và Eddie đã ghi một bàn và hỗ trợ đồng đội ghi một bàn”

Viên đại tá mỉm cười “Misha bé nhỏ của chúng tôi đã bị phạt 2 lần vì chuyền bóng quá cao”

“Đặt theo tên anh à?” Bộ trưởng hỏi

“Vâng”

“Lần cuối gặp ông tôi không thấy ông mặc những thứ này” Bà Pole chỉ vào 3 ngôi sao vàng trên ngực

“Có lẽ tôi đã không cởi áo khoác ra…”

“Anh ta luôn mặc nó”  vị nguyên soái cam đoan “bất kỳ ai được tặng huân chuân anh hùng Xô Viết sẽ luông đeo nó trên người”

“Nó giống với Huân Chương Danh Dự của chúng tôi sao?”

“Cả hai tương đương nhau” Yazov ủng hộ trợ lý của mình, không hiểu sao Misha cảm thấy xấu hổ về chúng “Đại tá Filitov là người nguy nhất còn sống được nhận cả 3 huân chương trong một trận chiến”

“Thật sao? Làm thế nào một người có thể nhận được cả ba huân chương?”

“Chiến đấu với quân Đức” viên đại tá nói ngắn gọn

“Diệt quân Đức” Yazov thẳng thừng hơn. Tại sao Filitov trở thành một trong những ngôi sao sáng nhất của Hồng Quân khi ông đã từng là một trung úy “Misha là một trong những sỹ quan xe tăng giỏi nhất của chúng tôi”

Đại tá Filitov thực sự cảm thấy đỏ mặt khi nghe điều này “Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ được giao, cũng giống như nhiều người lính tham gia cuộc chiến tranh đó”

“Cha tôi cũng được tặng huân chương trong cuộc chiến tranh đó. Ông đã hai lần dẫn đội đi giải cứu những người trong các trại tụ ở Philipin. Ông không kể nhiều về chuyện này nhưng họ đã trao cho ông ấy nhiều huy chương. Ông có kể cho các con ông về những huân chương của mình không?”

Vẻ mặt Filitov trở nên cứng nhắc. Yazov trả lời thay “Các con trai của Đại tá Filitov đã chết vài năm trước”

“Ồ, ồ, đại tá, tôi rất xin lỗi” Bà Foley nói, tỏ vẻ thực sự hối tiếc

“Chuyện xảy ra lâu rồi” ông mỉm cười “Tôi vẫn nhớ rõ con trai mà trong trận đấu đó, một chàng trai trẻ tốt. Hãy yêu quý con mình, thưa bà, vì bà không thể có chúng mãi mãi. Xin phép bà một chút” Misha bước đi về hướng phòng vệ sinh. Bà Foley nhìn viên bộ trưởng, khuôn mặt tỏ vẻ hối hận sâu sắc “Sir, tôi thật sự không có ý….”

“Bà cũng đâu có biết chuyện. Misha đã mất các con trai vài năm trước, rồi vợ ông ấy cũng qua đời. Tôi đã gặp bà ấy khi còn trẻ- một cô gái xinh xắn, vũ công của đoàn Ba Lê Kirov. Thật buồn, nhưng người Nga chúng tôi đã quen với những nỗi buồn đau như vậy. Đủ rồi. Vậy con trai bà đang chơi cho đội nào?” sự xuất hiện của một quý bà trẻ trung xinh đẹp khiến Marshal Yavoz bất ngờ quan tâm đến môn khúc côn cầu

Misha tìm thấy nhà vệ sin sau một phút. Người Nga và người Mỹ sử dụng phòng vệ sinh khác nhau, tất nhiên, và đại tá Filitov bước vào nhà vệ sinh từng là phòng vệ sinh dành riêng cho một hoàng tử, hoặc có lẽ là tình nhân của Sa Hoàng. Ông rửa tay và nhìn vào chiếc gương mạ vàng. Nhưng lúc này ông chỉ có một suy nghĩ: Lại nữa. Một nhiệm vụ khác. Đại tá Filitov thở dài và hất nước rửa mặt. Một phút sau, ông quay trở lại căn phòng.

“Xin lỗi” Ryan nói. Quay trở lại anh đâm vào một người đàn ông lớn tuổi mặc quân phục. Golovko nói gì đó bằng tiếng Nga mà Ryan không hiểu. Viên sỹ quan nói gì đó rất tử tể với Ryan rồi bước đi, Ryan nhìn, ông ta đi về hướng Bộ trưởng Bộ quốc phòng

“Đó là ai vậy?” Ryan hỏi người bạn đồng hành Nga của mình

“Đại tá là trợ lý riêng của Bộ trưởng” Golovko trả lời

“Hơi già so với chức đại tá, phải không?”

“Ông ấy là anh hùng chiến tranh. Chúng tôi không buộc những người như vậy phải nghỉ hưu”

“Tôi nghĩ cũng hợp lý” Jack bình luận, tiếp tục quay lại để nghe giới thiệu về căn phòng này. Sau khi đã xem đại sảnh St. George, Golovko dẫn Jack đến Sảnh Adjicent St. Vladimir ở bên cạnh. Ông tỏ rõ hy vọng sẽ gặp Ryan ở dây vào cuộc họp tiếp theo. Ông giải thích Sảnh St. Vladimir được dành để ký kết các hiệp ước. Cả hai sỹ quan tình báo đều chúc nhau về điều này

Tiệc chiêu đãi ngoại giao kết thúc sau nửa đêm. Ryan lên chiếc xe limousine thứ 7. Không ai nói chuyện suốt đường về Đại Sứ Quán. Mọi người đều hơi say và tốt hơn là không nên nói chuyện ở trong xe, đặc biệt là ở Moscow. Rất dễ xe đã bị cài bọ. Hai người đàn ông đã chìm vào giấc ngủ và Ryan cũng gần như thiếp đi. Sở dĩ anh còn cố thức là vì biết rằng họ sẽ lên máy bay trong 5 giờ nữa nên nếu anh cần giữa cho mình mệt mỏi để có thể ngủ trên máy bay. Một kỹ năng anh mới học được gần đây. Anh thay quần áo rồi xuống căng tin của Đại Sứ Quan làm một ly cà phê. Đủ cho anh vài giờ để ghi chép vài điều quan trọng

Trong 4 ngày qua, mọi thứ đã tiến triển nhanh đến ngạc nhiên. Hầu hết đều rất trơn tru. Jack thầm cảnh báo bản thân rằng nếu điều bình thường mà bốc chốc trở nên cực tốt thì có lúc sẽ xuống cực tồi. Bản thảo hiệp ước đã được đệ trình. Giống như mọi bản thảo hiệp ước gần đây, Liên Xô thích dùng nó như một điều kiện đàm phán hơn là một văn kiện đàm phán. Các chi tiết của hiệp ước đã được đăng lên báo và một số nghị sỹ phát biểu chúng đủ công bằng và hợp lý- và tại sao chúng ta không đồng ý?

Đúng vậy, tại sao không? Jack tự hỏi với nụ cười châm biếm. Cần phải xác minh. Đây là một lý do. Còn những lý do khác….còn lý do nào khác không? Câu hỏi hay đây. Tại sao thái độ bên họ lại thay đổi nhanh thế? Có bằng chứng cho thấy Tổng bí thư Narmonov muốn giảm chi tiêu quốc phòng, nhưng bất chấp những ý kiến công khai phản đối, vũ khí hạt nhân không phải là dự án bị ưu tiên cắt giảm. Vũ khí hạt nhân quả thực rất rẻ so với công dụng của nó, chúng quả thật là công cụ giết người với chi phí tối ưu nhất. Mặc dù đầu đạn hạt nhân và tên lửa hạt nhân được chế tạo đắt đỏ, nhưng chúng vẫn thấp hơn nhiều so với các vũ khí khác như xe tăng và pháo binh. Narmonov có thực sự muốn giảm nguy cơ chiến tranh hạt nhân? Tuy nhiên, mối đe dọa này không thực sự đến từ vũ khí mà đến từ chính trị gia và các quyết định sai lầm của họ. Hay tất cả vũ khí hạt nhân đó chỉ là một biểu tượng? Những biểu tượng, Jack tự nhắc mình, rằng dooiss với Narmonov, làm việc mang tính biểu tưởng sẽ dễ dàng hơn nhiều so với đạt được những tiến bộ thực chất. Nếu là một biểu tượng thì mục tiêu của nó là ai?

Narmonov quyến rũ và có quyền lực-  đặc tính này đến từ vị trí của ông ta, nhưng nhiều hơn là từ tính cách.Ông ấy là kiểu người gì? Ông ấy muốn theo đuổi mục tiêu gì? Ryan khịt mũi. Đây không phải phạm vi công việc của anh. Một nhóm CU khác đang điều tra những điểm yếu chính trị của Narmonov ngay tại Moscow. Công việc của anh dễ dàng hơn nhiều, đó là giải quyết các vấn đề kỹ thuật. Nó còn dễ dàng hơn nhiều nữa, có lẽ vậy, nhưng anh chưa trả lời cho những câu hỏi của chính mình

Golovko đã trở về văn phòng và đang viết các ghi chú trong công việc của mình. Ông đã viết là Ryan sẽ miễn cưỡng ủng hộ các đề xuất trong dự thảo. Vì Ryan chính là đôi tai của Giám đốc CIA nên điều này có nghĩa là CIA cũng sẽ làm thế. Viên sỹ quan tình báo đặt bút xuống và dụi mắt. Thức dậy và hơi chóng mặt đã đủ tệ rồi, nhưng phải thức đêm quá khuya và chóng mặt lúc bình minh thì vượt quá trách nhiệm của sỹ quan Xô Viết. Ông tự hỏi sao chính phủ lại là người đầu tiên đưa ra đề xuất này và tại sao người Mỹ lại có vẻ khẩn cấp thế. Ngay cả Ryan người đáng lẽ nên biết rõ tình hình cũng tỏ thái độ thế. Người Mỹ đang nghĩ gì? Rốt cuộc là ai đang đánh bại ai?

Vẫn còn là một câu hỏi

Suy nghĩ của ông quay lại Ryan, nhiệm vụ của ông đêm qua. Đó là chức vụ rất tốt so với độ tuổi của anh ta, tương đương với một đại tá ở KGB hoặc GRU và mới chỉ 35 tuổi. Anh ta đã làm gì để được thăng tiến nhanh như vậy? Golovko nhún vai, có lẽ đã chiêu dụ được ai đó, đây là thực tế quan trọng ở Washington cũng như ở Mowcow. Anh ta can đảm- đã từng làm việc liên quan đến bọn khủng bố 5 năm trước. Cũng là người đàn ông của gia đình, thỉnh thoảng người Nga đánh giá cao điều này hơn các đồng nghiệp Mỹ tưởng-điều này thể hiện tính cách ổn định và ổn định tức là tăng khả năng phán đoán. Quan trong hơn cả, Golovko nghĩ, Ryan có suy nghĩ của riêng mình. Vậy thì tại sao anh ta lại không phản đối bản hiệp ước có lợi cho Liên Xô hơn là Hoa Kỳ? Đánh giá của chúng ta có sai sót gì không? Ông viết. Liệu người Mỹ có thông tin gì đó mà chúng ta không biết không? Đây là một câu hỏi, hoặc tốt hơn phải hỏi là: Liệu Ryan biết gì đó mà Golovko không biết? Viên đại tá nhíu mày, rồi tự nhủ rằng ông cũng biết một số thông tin mà Ryan không biết. Nghĩ đến đây, ông nhếch mép cười. Đây chính là phần của trò chơi cảm giác mạnh này.Phần ngoạn mục nhất vẫn còn đó.

“Chắc cậu đi bộ cả đêm” Cung Thủ nghiêm túc gật đầu rồi đặt xuống chiếc ba lô đã đeo trên vai suốt 5 ngày qua. Ba lô của anh nặng không kém gì chiếc ba lô của Abdul đang mang. Viên sỹ quan CIA nhận thấy cậu bé đã gần như kiệt sức. Cả hai tìm đệm ngồi xuống

“Uống gì đó đi” viên sỹ quan tên là Emilio Ortiz. Tổ tiên của anh khá phức tạp nên anh ta có thể giả vờ là dân bản xứ của bất kỳ quốc gia da trắng nào.Anh ta cũng 30 tuổi, dáng người trung bình và cơ bắp của vận động viên bơi lội, môn thể thao mà nhờ đó anh đã nhận được học bổng vào USC (Đại học Nam California) và nhận bằng ngôn ngữ học. Ortiz là một tài năng hiếm có về ngôn ngữ. Chỉ cần sống ở đâu đó 2 tuần là anh có thể nói được ngôn ngữ, thổ ngữ, trọng âm của vùng đó luôn. Anh cũng là người quý mến, tôn trọng phong cách làm việc và thói quen sinh hoạt của những người làm cùng.  Điều này có nghĩa rằng thứ anh mời uống không phải – không thể là –rượu. Nó chỉ là dấm táo. Ortiz nhìn Cung Thủ uống cứ như một chuyên gia rượu vang nếm thử rượu Bordeaux mới

“Cầu mong thánh Allah phù hộ cho ngôi nhà này” Cung Thủ nói khi uống xong cốc đầu tiên. Không có gì ngạc nhiên khi anh ta không nói cho đến khi uống hết ly nước dấm táo, vì người ông này hiếm khi kể chuyện cười. Ortiz có thể nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt của Cung Thủ, dù anh ta không cố tình thể hiện ra. Không giống như người đồng hành trẻ tuổi, Cung Thủ dường như không quan tâm đến những thứ mà người thường hay để ý. Đó không hợp lý, nhưng Ortiz hiểu rằng sức mạnh thúc đẩy anh ta cũng chính đang đàn áp nhân tính trong con người anh.

Hai người đàn ông có cách ăn mặc gần giống nhau. Ortiz đang xem xét trang phục của Cung Thủ và thấy rằng trớ trêu thay, nó lại tương tự như người da đỏ Apache ở Mỹ và Mexico. Tổ tiên của anh đã từng là một sỹ quan dưới tại Terrazas khi quân đội Mexico tiêu diệt triều đại Victorio trên dãy núi Tres Castillos. Hai người Afghanistan này cũng mặc quần thô dưới lớp khố. Họ cũng là những chiến binh thấp bé nhưng nhanh nhẹn. Họ cũng luôn dùng dao hành hạ tù nhân và thích nghe tiếng la hét của kẻ thù dưới nhát dao.  Anh nhìn vào thanh dao của Cung Thủ và tự hỏi cách sử dụng sẽ như thế nào. Ortiz quyết định tốt nhất là không cần biết

“Các cậu có muốn ăn gì không?” Anh hỏi

“Đợi một chút” Cung Thủ trả lời, với lấy chiếc ba lô. Anh và Abdul đã mang theo thiết bị đủ cho cả hai con lạc đà, nhưng trừ bỏ đống thiết bị đó thì anh chỉ có chiếc ba lô này “Tôi đã bắn 8 tên lửa, trúng 6 máy bay nhưng một trong số đó là đôn cơ kép và nó đã thoát. Trong số 5 tên lửa bị phá hủy, thì có hai cái trực thăng và 3 cái là máy bay ném bom chiến đấu. Chiếc trực thăng đầu tiên chúng tôi bắn rơi là chiếc Mi-24 loại mới mà cậu mới nói với chúng tôi. Cậu đã đúng. Thực sự có vài thiết bị mới trên tàu. Đây là một phần của nó”

Ortiz nghĩ, thật là trớ trêu khi hầu hết thiết bị nhạy cảm nhất trên máy bay quân sự lại được bảo quản nguyên vẹn trong khi phi hành đoàn thì bị tiêu diệt hết. Rồi anh thấy Cung Thủ lôi ra 6 bản mạch tròn màu xanh lá cây dành cho định vị laser vốn là thiết bị tiêu chuẩn của Mi-24. Viên đại úy quân đội Mỹ đang ngồi yên dưới tán cây và ngậm miệng giờ bước tới để kiểm tra bản mạch này. Hai bàn tay anh ta run rẩy khi nhặt những tấm bản mạch

“Anh có tia laze không?” viên đại úy hỏi bằng tiếng Pashtu

“Nó đã bị hỏng nặng nhưng, có” Cung Thủ quay lại. Abdul đang ngáy khò khò. Anh gần như bật cười cho đến khi nhớ ra mình cũng đã từng có một đứa con trai

Về phần mình, Ortiz khá buồn rầu. Dưới sự chỉ huy của anh, rất hiếm người có học thức như Cung Thủ. Anh ấy đã có thể là một giáo viên xuất sắc nhưng lại không bao giờ có thể dạy học được nữa. Cuộc đời của Cung Thủ đã bị chiến tranh làm thay đổi toàn bộ và mãi mãi. Thật là cmn lãng phí tài năng

“Còn loại rocket mới thì sao?” Cung Thủ hỏi

“Tôi có thể cho cậu 10 quả. Nó đã được cải thiện một chút và tầm bắn tăng thêm 500m. Và thêm một số tên lửa tạo khói nữa”

Cung Thủ nghiêm túc gật đầu và khóe miệng khẽ nhếch lên, nếu trong những lần khác thì đây có thể bắt đầu thành nụ cười

“Có lẽ giờ tôi có thể săn tìm máy bay vận tải của họ. Những tên lửa màn khói này hoạt động rất tốt, bạn của tôi. Lúc nào chúng cũng kéo quân xâm lược đến gần chỗ tôi mà vẫn chưa phá được chiến thuật này”

Ortiz nhận ra anh ta không gọi đó là trò lừa, mà gọi đó là chiến thuật. Bây giờ anh ta muốn săn tìm máy bay vận tải và giết hàng trăm người Nga một lúc. Chúa ơi, chúng ta đã biến người đàn ông này thành thế nào rồi? Viên sỹ quan CIA lắc đầu. Đây không phải là điều anh nên quan tâm

“Cậu mệt rồi, bạn của tôi. Nghỉ ngơi đi. Rồi xuống ăn. Hãy coi nhà của tôi như nhà của cậu và ngủ đi”

“Đúng là thế thật” Cung Thủ công nhận. Anh thiếp đi trong vòng 2 phút. Ortiz và viên đại úy sắp xếp các thiết bị để gửi đi, bao gồm cả Sách hướng dẫn bảo dưỡng của thiết bị laze của chiếc máy bay Mi, tần số radio và thêm vài thứ mà họ thấy trước đây nữa. Đến trưa anh đã lập xong danh mục mọi thứ, sắp xếp vận chuyển chúng đến đại sứ quán và từ đó ngay lập tức chuyển đến California để đánh giá hoàn thiện.

Một máy bay vận tải VC-137 của không quân đã cất cánh đúng giờ. Đây là một chiếc máy bay được cải tiến từ mẫu máy bay Boeing 707 cũ. Chữ “V” trong tên của nó chỉ ra rằng nó là một chiếc máy bay chuyên dụng chở khách VIPvà nội thất trên đó phản ánh rõ điều này. Jack nằm trên ghế salon, để mặc cơ thể đang mệt mỏi của mình được thả lỏng hoàn toàn. 10 phút sau có một bàn tay đẩy vai anh

“Sếp muốn gặp anh” một thành viên trong đoàn nói

“Ông ấy không bao giờ ngủ hả?” Jack làu bàu

“Nói với tôi nhé”

Ernest Allen đang ở trong cabin máy bay cao cấp nhất ngay phía trên cánh máy bay với 6 chiếc ghế xoay đẹp mắt và thoải mái. Một bình cà phê đặt sẵn trên bàn. Nếu Ryan không uống cà phê bây giờ chắc anh sẽ trở nên không mạch lạc. Nhưng nếu anh uống cà phê bay giờ thì anh sẽ không thể ngủ lại được. Chà, chính phủ đang trả lương để không cho anh ngủ. Ryan tự giót cho mình ly cà phê

“Có chuyện gì vậy sir?”

“Chúng ta có thể xác minh được nó không?” Allen hỏi thẳng

“Tôi vẫn chưa biết” Jack trả lời “Đây không phải chỉ là vấn đề Phương Tiện Công Nghệ Quốc Gia. Xác minh việc tháo dỡ nhiều bệ phóng….”

“Họ đồng ý cho chúng ta kiểm tra hiện trường có giới hạn” một thành viên trong nhóm, chức vụ thấp hơn, cho biết

“Tôi biết việc đó” Jack trả lời “Câu hỏi ở đây là, điều đó có thực sự hữu ích không?” Câu hỏi khác là, tại sao họ đột nhiên lại đồng ý với điều mà chúng ta mong muốn suốt hơn 30 năm qua…?

“Cái gì?” thành viên trong nhóm hỏi lại

“Liên Xô đã dành nhiều nỗ lực cho các bệ phóng di động mới của họ. Điều gì sẽ xảy ra nếu số lượng họ có nhiều hơn số lượng chúng ta đang biết? Ông nghĩ rằng chúng ta có thể tìm thấy vài trăm quả tên lửa di động không?”

“Nhưng vệ tinh mới của chúng ta được trang bị radar quét mặt đất và…”

“Và họ biết về nó và họ có thể tránh nếu muốn…đợi một chút. Chúng ta biết rằng tàu sân bay của chúng ta có khả năng này và có thể thoát khỏi vệ tinh giám sát biển của người Nga. Nếu ông có thể làm việc đó với một con tàu biển, thì ông chắc chắc cmn có thể làm  điều đó với một con tàu hỏa” Jack chỉ thẳng ra. Allen lắng nghe không bình luận gì, cho phép cấp dưới tiếp tục thảo luận theo dòng suy nghĩ của mình. Ernie Allen đúng là một con cáo già thông minh

“Vậy CIA sẽ dự kiến chống lại…mẹ nó, đây là nhượng bộ lớn nhất họ từng làm đấy!”

“Đúng. Đây là một nhượng bộ lớn. Mọi người ở đây đều biết chuyện đó. Trước khi chấp nhận nó, có lẽ chúng ta cũng cần đảm bảo rằng những nhượng bộ mà họ đưa ra không có liên quan đến nội dung của cuộc đàm phán. Còn những vấn đề khác nữa”

“Vậy cậu định phản đối..”

“Tôi không phản đối gì cả. Tôi chỉ đang nói rằng chúng ta đừng vội vàng và suy nghĩ nhiều hơn thay vì nhảy cẫng lên vui sướng”

“Nhưng bản dự thảo của họ….nó quá tốt để trở thành sự thật” thành viên đã tiếp tục phát triển ý trong quan điểm của Ryan, dù ông ta có suy nghĩ khác

“Tiến sỹ Ryan” Allen nói “Nếu việc xử lý các chi tiết kỹ thuật khiến anh hài lòng thì anh nghĩ gì về hiệp ước này?”

“Sir, nói theo quan điểm kỹ thuật, việc giảm 50% đầu đạn hiện có không có tác dụng gì với sự cân bằng chiến lược cả. Nó…..”

“Vớ vẩn!” vị quan chức thành viên trong nhóm phản đối

Jack duỗi tay, dùng ngón tay giả làm khẩu súng chỉ vào ông ta “Giả sử tôi có một khẩu súng chĩa vào ngực ông bây giờ. Hãy coi nó là khẩu browning 9mm đi. Trong đây có băng đạn 13 viên. Tôi đồng ý giảm 7 viên trong băng đạn nhưng tôi vẫn có thể bắn với 6 viên, nhắm thẳng vào ngực ông. Giờ ông có cảm thấy an toàn hơn không?” Ryan mỉm cười, tay vẫn duy trì “khẩu súng”

“Quan điểm cá nhân tôi thì tôi không cảm thấy an toàn. Đây chính là tình huống mà chúng ta đang thảo luận. Nếu cả hai bên đều cắt giảm 1 nửa số đầu đạn hạt nhân của mình, thì họ vẫn còn 5000 đầu đạn có thể tấn công vào nước ta. Hãy nghĩ xem con số này lớn đến mức nào.  Tất cả thỏa thuận này chỉ để giảm sự giết người tàn khốc hơn thôi. Sự khác nhau giữa 5000 và 10.000 đầu đạn chỉ khoảng cách mà đống đổ nát có thể bay. Nếu chúng ta đang thảo luận về con số giảm xuống còn 1000 đầu đạn mỗi bên thì tôi sẽ bắt đầu nghĩ chúng ta đã đạt được gì đó tiến bộ đáng kể”

“thế cậu nghĩ chúng ta có thể  giới hạn số lượng đầu đạn xuống 1000 không?” Allen hỏi

“Không, sir, thỉnh thoảng tôi chỉ ước ao thế thôi, dù ai đó đã từng nói với tôi là giới hạn đầu đạn xuống 1000 có thể khiên cuộc chiến tranh hạt nhân trở nên “có thể thắng được”, bất kể tuyên bố này có nghĩa gì” Jack nhún vai rồi kết luận “Sir, nếu thỏa thuận này được thông qua ngay lúc này, bề ngoài nó có vẻ là một kêt quả tốt nhưng thực tế thì không. Có lẽ giá trị biểu tượng của thỏa thuận này có giá trị riêng của nó và chỉ gói gọn trong đó mà thôi, đó là 1 nhân tố cần xem xét, nhưng nó không nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi. Cả hai bên đều có thể tiết kiệm tiền, đó là sự thật, nhưng so với tổng chi phí quan sự thì chẳng đáng kể gì. Cả hai bên vẫn giữ nguyên nửa số vũ khí hiện có – và đều sẽ là loại mới nhất và tất nhiên có tính sát thương cao nhất. Điểm mấu chốt vẫn không thay đổi: Trong một cuộc chiến tranh hạt nhân, hai bên đều bị hủy diệt như nhau. Quan điểm của tôi thấy bản dự thảo hiệp ước này không có giảm “nguy cơ chiến tranh” bất kể nó mang tên thế nào. Để thực sự giảm nguy cơ chiến tranh, cả hai bên đều phải phá hủy toàn bộ mấy thứ chết tiệt này hoặc tìm ra cách khiến chúng không còn hiệu quả. Nếu ông hỏi tôi thì chúng ta phải có gắng làm được cái sau trước khi cố gắng đạt được cái trước. Vậy thì thế giới mới có thể trở nên an toàn hơn – có thể”

“Đó có thể là điểm khởi đầu của một cuộc chạy đua vũ trang mới”

“Sir, cuộc chạy đua này đã bắt đầu từ lâu rồi. Đây không còn là điều gì mới mẻ nữa”.

« Lùi
Tiến »