Dạo này Liam trở nên sợ hãi về đêm, và dù Kitty được phân ngủ trên chiếc giường đôi với tôi, anh thường lần mò trong đêm tối và bò vào nằm giữa chúng tôi, thúc cùi chỏ vào nó và rít bảo nó chuyển sang cái giường anh vừa rời đi. Kitty trông quá cổ điển trong chiếc áo ngủ của nó, gót chân và mắt cá chân nó trắng toát trên ván sàn, tóc nó lòa xòa trên khuôn mặt phì phị vì ngủ; tôi gần như nhớ nó, sự yên lặng dễ chịu của hơi thở nó trên chiếc gối bên cạnh, giờ đã bị khuôn mặt của Liam chiếm lấy, đôi mắt anh nhấp nháy và to, hai tay anh cuộn lại bên dưới vải trải giường khi anh lúc rúc kiếm một chỗ cho mình ở đó. Anh không hề nằm yên. Anh vùi người tuột khỏi gối và nhìn lên tôi, hoặc trồi ngược về phía đầu giường, anh bứt rứt hoặc uốn éo, hoặc anh cứng đơ người, kinh hãi - có một khuôn mặt tại cửa sổ, hoặc tưởng tượng không biết có một núi lửa dưới Dublin không, hoặc nếu bạn rơi xuống một cái lỗ và miệng bạn đầy giòi. Tất cả chuyện này được trình bày với tất cả nhiệt tình, vì vậy, dù mọi thứ anh nói đều khủng khiếp, tôi vẫn nhớ đó là những đêm hạnh phúc, nói chuyện cho đến bình minh. Lúc đó anh hẳn nhỏ hơn tôi, bởi vì anh luôn luôn cuộn người vào đường mép nơi cơ thể tôi tiếp xúc với tấm nệm. Và tôi sẽ phải thức dậy để đẩy anh ra.
Chúng tôi đã nói về chuyện gì? Tôi ước gì mình biết. Ở tuổi mới lớn, chúng tôi viết những lá thư mượt mà và “buồn cười” cho nhau, bất cứ khi nào chúng tôi chia tay nhau, mùa hè anh đến Gaeltacht, hoặc thời gian trôi xa nhà trong chương trình trao đổi học sinh ở Pháp.
“Trong khi đó,” anh viết từ Gweedore, năm anh mười bốn, “bọn anh tê cả mông vì ngồi trên bãi biển và không uống vodtka, hay ‘bhodhca’ như ở đây người ta gọi nó. Billy Tobin bị tống trở lại vì nói tiếng Anh vì vậy Michael với anh đã nghĩ ra một cách nói tiếng Anh cứ như nó thực sư là tiếng Ireland việc đó là trò rất vui và không dễ hiểu lắm. Lúc nào đó Iem niêng tự miềng thử xieng.”
Anh là người nói phần lớn, nhưng tôi không vì thế mà bực. Tôi ước sao mình có thể nhớ chính xác những gì anh nói, nhưng cuộc nói chuyện không gắn với ký ức của tôi về Liam. Chúng tôi không bao giờ ngồi, người này đối diện người kia trên những chiếc ghế đàng hoàng, trong một ngôi nhà, nhà hàng, hoặc quán rượu. Chúng tôi nói chuyện như anh em có thể nói, nhìn chỗ khác, hoặc chúng tôi ngồi trên sàn nhà, hút thuốc, với lưng dựa vào cùng một bức tường, chúng tôi nói chuyện khơi khơi trong khi nhìn những người qua đường, nghĩ về những điều khác. Chúng tôi nói nhiều trong bóng tối, sắp xếp theo đủ kiểu: cạnh nhau trên chiếc giường đôi tại phòng của Ada, trở ngược đầu một hoặc hai lần ở nhà, hoặc vuông góc tại một quán rượu ở Stoke Newington, với hai giường quay đầu về cùng một góc tường. Tôi thường thấy một vệt màu vàng quanh miệng anh khi điếu thuốc nổ lách tách và sáng rực lên - rồi đầu đỏ bay theo một đường cong, như bị ném đi. Nó làm tôi cảm thấy hơi muốn lộn mửa, lúc nào cũng chực lao tới để bắt lấy nó, và cùng lúc ấy vẫn ngồi yên một chỗ. Tôi rất sợ lửa. Đó là mùa hè, đôi khi chúng tôi vẫn nói chuyện khi mặt trời lên, nhưng tôi không nhớ những câu chuyện đó là gì. Tôi đặt một cụm từ vào không khí phòng ngủ, kiểu như “Joan Armatrading”, và tôi nghĩ, Chúng ta sẽ không bao giờ nói về cô ta. Tôi cho rằng chúng tôi nói về gia đình, dù cũng có một sự riêng tư ở những điều này. Cái gì nữa - cơ học lượng tử chăng?
Chúng tôi nói về bất cứ gì và mọi thứ, có lẽ, và khi lôi lịch bịch cái va li của tôi xuống cầu thang quán rượu ở Stoke Newington, tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ có những cuộc nói chuyện về bất cứ gì và mọi thứ nữa.
Đây là mùa hè thứ hai của tôi ở London. Liam vừa bị lỡ kỳ thi cuối cùng của anh, và tôi đang kiếm tiền học cho năm cuối của tôi, làm công việc tạm thời ở Elephant and Castle. Anh đã tìm thấy chỗ này để tạm trú, một căn nhà ba tầng có tầng hầm, mà không ai thực sự là chủ. Có một mùi khó chịu khá nồng nặc trong phòng khách, một sự trộn lẫn giữa nhựa, nước đái và cá mòi; cuối cùng dẫn tới những ổ cắm điện luôn tóe lửa làm nổ tung mọi thứ mà ta cắm vào. Những vệt tỏa rộng màu đen của khói làm ố mặt nhựa trắng, và trong khi ta nhìn và ngửi chúng, tấm thảm để lại những vết ướt hình bầu dục trên đầu gối ta. Thực tình tôi không thể nhớ lại các lớp vải trải giường, mà trên đó, từng phòng một, mỗi người thuê đã làm tình qua quýt, những hình người bị bỏ lại trong sự buông thả đầy tính nghệ sĩ trên những gợn sóng và nếp nhàu nát của những tấm khăn trải giường xám xịt. Chúng tôi trẻ, vì vậy tôi cho rằng rất có thể chúng tôi đẹp, dù cô gái khốn khổ với đôi găng tay lưới của cô chỉ làm mọi người bực bội, và chàng trai người Úc tốt nhất là nên vứt cái làn da rám nắng ấy đi hoặc ngậm miệng lại hoặc ra ngoài, mỗi người, như tôi hình dung họ lúc này, dễ thương đến không tưởng, những xương nhỏ cứng của đôi vai trắng của cô ta nhún lên nhún xuống khi cô rít những điếu thuốc Gitanes: anh ta, cởi trần trong nhà bếp, đường rãnh giữa thân người anh ngừng lại ngay rốn, trước khi đổ ùa, thành một mớ lông vàng hoe, xuống cái quần cụt Úc vui mắt của anh. Họ dĩ nhiên là những tay nghiệp dư, những du khách giống như tôi, họ không co giật hoặc kêu gào hoặc tung nắm đấm, họ không ném những thứ bậy bạ được cất kín ra ngoài cửa sổ lúc nửa đêm, bởi vì họ quên trong chốc lát họ ở đâu. Có một gã bán ma túy trong tầng hầm, nhưng khá ít ma túy trong nhà này, nhưng có lẽ chỉ là không ai mời chào chúng cho tôi - cái gì đó ở mái tóc màu cát và khuôn mặt hẹp của tôi, ngay từ hồi đó, cho thấy rằng tôi không nằm trong giới đặc biệt đó. Mà cũng không ai cố quan hệ tình dục gì nhiều với tôi, dù một đêm chính tôi và tay người Úc đã gặp gỡ nhau, chỉ vì chúng tôi có thể.
Thỉnh thoảng tôi nghĩ về cuộc gặp gỡ này - chẳng hạn khi tôi quyết định tôi nên đi ra đó mà “làm chuyện ấy” - tôi nhớ nó như nhớ một cảnh trong một bộ phim, những thân thể dịch chuyển cùng nhau trong ánh chiều, tay chân gập thành góc chậm chạp, những chiếc lưỡi cong lên. Bất chấp sự thực là nó đã xảy ra trong bóng tối, cái này tôi tin chắc, sau ánh nến và rượu vang hạng xoàng trong khu vườn um tùm sau nhà. Điều gì đó ở sự kiện này, ngay cả vào lúc đó, có nghĩa rằng nó đã được nếm trải hầu như hoàn toàn từ bên ngoài; thân thể trẻ trung của tôi, thân thể trẻ trung của anh, mọi tư thế và động tác, và, bên trên chúng tôi, cái nhìn lơ lửng của tôi, có lẽ cả cái nhìn lơ lửng của anh, hoặc cả hai hợp nhất lại. Chúng tôi khiêu dâm một cách thật là sạch sẽ, diệu kỳ, và hoàn toàn thân thiện, giống như đang khiêu vũ, và tôi chẳng có cảm giác gì hơn một người khiêu vũ, trừ một nắm nhỏ cảm giác nơi tôi nắm giữ chàng người Úc này, bứt rứt rằng chúng tôi nên giữ cảnh này, với tất cả những biến tấu thận trọng của nó, kéo dài một lát.
Chúng tôi chia tay với một nụ cười chẳng khác gì một cái bắt tay, và tôi trở lại giường mình nằm xuống. Nó ở lại với tôi suốt một ngày, có lẽ hai ngày; sự tự do và hỗn loạn của việc giao hợp với bất cứ ai vừa mắt ta, sự rõ ràng của nó, cho đến khi bất ngờ tôi sững sờ và cứng lưỡi vì tình yêu dành cho anh chàng người Úc này, nằm hoài hoài ở đó mà lắng nghe ngôi nhà, những bước chân đi qua nó, những giọng nói và tiếng thì thào, tìm kiếm qua độ thăng trầm của chúng để nhận ra vẻ líu lo trầm đục trong giọng nói của anh. Tôi cũng nhận ra, rằng tôi không yêu anh, mà thay vào đó bị buộc phải chịu cả một đời đầy những xúc động mãnh liệt giả tạo như thế, rằng tôi sẽ phải yêu mỗi người đàn ông tôi đã ngủ chung để không căm ghét chính mình, và tình trạng bẩn thỉu trong ngôi nhà bất ngờ trở thành không thể chịu đựng được với tôi, sự ẩm ướt và mốc meo, những cuộc chiến giành những chiếc bánh ngô nướng ăn cắp, sự xa cách chậm chạp giữa Liam và cô gái mang găng tay lưới, nỗi khốn khổ lộn xộn từ phòng bên cạnh, và gã bán ma túy ở tầng hầm được xóc lọ giống như nhà thổ một người, với một cô gái khác luôn luôn run rẩy bên ngoài trên cầu thang.
Và tôi vẫn nằm đó, trong mùi hôi thối khăn trải giường của bất kỳ ai, chờ tay người Úc gõ cửa, hoặc thời tiết thay đổi; chờ một cỗ máy xa xôi nào đó bắt lấy và đẩy cuộc đời tôi đi. Bây giờ, tôi tin rằng có thể tôi đã bị lạc lối, nói thế không có nghĩa là tôi, hồi này, đã được người ta tìm thấy theo bất cứ cách nào, mà chỉ là tôi nghĩ nếu cuộc đời tôi chết cứng tại đó, hẳn tôi đã bị lạc lối theo một cách tai hại hơn.
Căn phòng này chính thức là phòng của Liam, vì vậy một trong những vật tôi nhìn trong hai hay ba ngày đó khi tôi không ăn, và không thể nghĩ, chỉ di chuyển vào lúc nửa đêm, là chiếc giường của anh, vuông góc với giường của tôi; một chiếc mền len ngả vàng với một sọc hồng lớn chạy dọc theo mép. Liam luôn luôn ở nơi nào khác một cách bí ẩn: đây có lẽ là một trong những tác động của việc chúng tôi sống ở nhà Ada; rằng nếu như anh tạo một mái nhà, đấy chỉ là để rời khỏi nó. Tôi không biết tại sao mình không lấy đó làm phiền: tôi ghen tị với sự tự do của anh, chắc chắn, nhưng tôi nghĩ tôi đã nhận ra, ngay từ hồi đó, rằng chỗ anh đến luôn luôn kém thú vị hơn chỗ anh đã bỏ lại sau lưng, hoặc khủng khiếp hơn. Liam dễ buồn chán và suy sụp; anh quá mơ hồ và bồn chồn không thể biến mình thành một đối tượng bi thảm, ngay từ dạo ấy.
Tôi muốn nói rằng tôi quá đậm chất trung lưu đối với Stoke Newington - trong những sắc thái vô hạn của những thứ này - nhưng điều đó không hoàn toàn đúng. Không. Tôi nhắm mắt lại không nhìn phòng, và khi mở mắt ra, tôi mong nó đã biến mất, tức là tất cả: những vòng hoa màu hạt dẻ đung đưa trên lớp giấy dán tường, những tấm ván nhỏ ốp chân tường màu ngọc lam, lớp sàn trần trụi với một miếng thảm được cắt thô làm giẻ chùi chân. Khi mở mắt, tôi muốn căn phòng này biến mất, hoặc bị lột hết, ngôi nhà trống, những người thuê chết, anh chàng người Úc đẹp và chán ngắt biến thành bụi (hoặc “Greg” như người ta gọi anh ta). Tôi muốn Liam nhỏm dậy khỏi đống mền của anh để nói, “Chúa ơi, Vee, tụi mình đi kiếm một tách cà phê đi. Về nhà thôi.”
Điều này, dù tôi biết rằng Liam sẽ không bao giờ về nhà bây giờ, không về với cái giường này, hoặc cái giường ở phố Griffith, hay bất cứ cái giường nào khác mà anh đã dọn cho chính mình, với những cái gối căng tròn lên, và lớp khăn trải giường trên cùng lật xuống.
Anh cũng cãi nhau với người ta - và ở Stoke Newington này, lần đầu tiên nó khiến tôi bực bội. Có một rắc rối về chuyện tiền thuê nhà - anh đã đặt bao thư dưới cửa anh nói, nó là một bao thư trắng, loại dài, tên lão chủ được viết trên đó bằng bút bi đỏ. Khi Liam đi vào chi tiết, tôi biết anh đang nói láo, cũng biết rằng anh đang bắt đầu tự thuyết phục mình; một khi đã nhớ được là nó màu đỏ thì anh cũng có thể tự nhớ rằng mình có thấy cái bút bi và nhớ có dùng nó để viết. Những cãi vã vô định này chỉ dẫn đến nhiều rắc rối và rên rỉ hơn: Liam bị ném ra khỏi cửa này hoặc cửa nọ lúc bốn giờ sáng hoặc hai giờ chiều với tiếng kêu, “Ô, mẹ kiếp. Thôi đi!”
Anh không bao giờ cãi cọ với tôi. Tôi là em gái anh. Tôi đứng về phía anh.
Nhưng anh hẳn đã nghĩ anh chàng người Úc là một trò bịp khá rẻ tiền, và tôi cũng biết điều này khi tôi nằm cứng ngắc trong phòng chúng tôi ở chung, trong ba ngày mà tôi không thể nhớ, cho đến khi tôi thức dậy gói ghém đồ đạc và kéo lê va li của tôi xuống cầu thang.
Tôi nói rằng tôi không rời khỏi phòng trong suốt ba ngày, nhưng chắc chắn thỉnh thoảng tôi phải uống, hoặc nhà vệ sinh. Có một vấn đề với các cánh cửa trong ngôi nhà này: người ta luôn luôn gắn khóa vào chúng, và các ống khóa luôn luôn bật mở, vì thế cửa dẫn đến phòng chúng tôi, như tôi thấy nó trong tâm trí mình, hơi đong đưa một chút, và chính cái khoảng hở ấy giày vò tôi khi tôi nằm trên giường, sự thực là khi tôi mở mắt ra, tất cả mọi điều vẫn ở đó.
Tôi buông Liam tới khoảng mở hé đó của cánh cửa, và tới bất cứ thứ gì đằng sau nó. Thứ gì đó chán phèo và khủng khiếp; thần Chết, kẻ cưỡng dâm, kẻ bước vào và đi lòng vòng, không chịu nói ông ta muốn gì, cho đến khi ông ta lấy nó đi. Và tôi ước gì mình nhớ được cái gì đã khiến tôi ngồi dậy ném đồ đạc của mình vào va li, và ra đi: tôi tưởng tượng một tiếng chim hót xa xa; cảm giác ai đó gọi tôi về nhà, nhưng người duy nhất có thể gọi tôi là Liam song chẳng thấy anh đâu.
Va li có màu xanh không quân; cứng, với những góc tròn. Nó thuộc về cô bạn Deirdre Moloney của tôi ở đại học, đã bị mẹ tống ra đường khi còn ba tháng nữa là tới kỳ thi tốt nghiệp. Ở giai đoạn này cô ấy vẫn sống một cuộc đời bé mọn tội nghiệp, nơi những món như mấy chiếc va li và, chẳng hạn, ủng đi bộ, sẵn sàng trao tay. Thế là cái va li của nữ tiếp viên hàng không tôi mang xuống cầu thang đã chứa đầy, cũng giống va li của nữ tiếp viên, những quàn áo bẩn và ống kem diệt tinh trùng đã dẹp lép; ở giữa tất cả đống đó, tiếng lọc ọc nhỏ xíu, bị nghẹt của một chai rượu gin gần như cạn.
Lạch cạch lạch cạch lạch bốp cạch.
Liam ở trong một ngôi nhà khác nào đó, giống cái này hoặc tệ hơn, và anh không có nhiều chuyện tình dục, hoặc ma túy hoặc những cuộc đối thoại sâu sắc và lãng đãng. Anh ấy chỉ là một anh chàng loanh quanh một chỗ, anh chàng không bao giờ đi đâu. Anh là người không thể trông cậy, người gây rối. “Mick,” họ gọi anh. “Ê, Mick!” hoặc giọng mềm của dân Rasta, “Hullo, thằng Ireland!”
Trong khi đó, tôi muốn tắm vòi sen. Tôi muốn là một đứa con gái. Tôi muốn một cuộc làm tình có ý nghĩa. Tôi muốn một điểm Giỏi trong tấm bằng nghệ thuật của tôi. Có một con đường mòn, tôi nghĩ - tôi thực sự nghĩ rằng phải có một con đường mòn - và Liam đã đi chệch khỏi nó, và tôi sẽ không đi ra đó để tìm anh, lần này thì không.