Họp Mặt

Lượt đọc: 856 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Đây là bà ngoại Ada, ngồi trên trường kỷ trong căn phòng đẹp ở Broadstone. Bà có một món đồ khâu gì đó trên tay, một món đơn giản, hẳn là khâu viền hay mạng vá gì đó. Có một bé gái tám tuổi trong phòng, đó là tôi.

Tôi nhớ đường cong của lưng bà; hai tay bà, đặt trên lòng; động tác nhón và nhấc của những ngón tay bà khi bà rút sợi chỉ qua. Mặt trường kỷ sau lưng bà có màu đỏ sậm, chất một mớ nệm lót, tuy Ada không dựa vào chúng. Hai tấm thảm kiểu Thổ với tua viền ở đầu, từ cảnh dựng hậu cung nào đó ở Nhà hát Gate, một nệm lót tròn bọc nhung đỏ có xếp nếp tổ ong lỏng lẻo quanh mép rìa, giống như bánh xe của một cái xe ly kỳ bằng vải; một loạt súc gỗ nhỏ, lớp bọc của chúng được làm bằng sợi kim loại xếp thành sọc nâu và tía, giống vỏ cây trong một khu rừng trên sân khấu.

Bà ngồi trước tất cả những thứ đó, và hơi cúi xuống món đồ khâu, đầu bà thỉnh thoảng ngửa ra thêm một đoạn do tuổi tác đòi hỏi. Nhưng với tôi bà trông không già. Bà trông hài lòng, như mọi khi; bà trông hoàn toàn giống chính bà. Tôi đến ngồi bên bà và bà khẽ gật đầu về hướng tôi - và khi làm xong mũi thêu hay nút vặn đó, bà đưa tay ra mà không nhìn lên, cọ những khớp ngón tay vào má tôi.

“Chào con.”

Tôi nhớ được thế.

Không ai ra về và không ai tới. Charlie ở chỗ khác, ông Nugent không quan trọng, Liam và Kitty đang làm bài tập ở nhà, có lẽ vậy, trên bàn phòng ăn, và tôi đang ở bên Ada trong chốn tôn nghiêm là căn phòng đẹp của bà, những tấm màn sân khấu nhung đỏ quay ra đường, và những ảnh chụp có chữ ký trên tường, Jimmy O’Dee, chị em Adare, một bức vẽ ghi “Othello” tả một người đàn ông với khuôn mặt nâu và một bàn chân nhọn, thanh tú. Tất cả là những nhân vật trong một vở kịch xảy ra ở chỗ khác. Và ở đây, ngoài sân khấu, là nơi đáng ở, với Ada là người không thể là bất kỳ ai khác, kể cả cho dù bà muốn, người đã đi qua đời bà với tác phong lịch sự hoàn hảo; lặng lẽ, đôi khi hơi khắc nghiệt - tuy bà chưa bao giờ tiết lộ bà có thể khắc nghiệt tới mức nào. Ngồi ở đó, hoàn toàn là chính mình, Ada khâu. Quá khứ của bà ở sau lưng bà, tương lai của bà không cần quan tâm lắm. Bà di chuyển tới nấm mồ, theo tốc độ của bà.

Còn tôi, trong chốc lát bị thu hút vì hình ảnh mảnh vải trên lòng bà, nhìn thêm một, có thể hai, mũi thêu nữa, trước khi đứng dậy và chạy khỏi phòng.

« Lùi
Tiến »