Huyền Thoại

Lượt đọc: 585 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JUNE

Tôi không cần phải nói thêm nhiều để thuyết phục Day hành động. Và tiếng còi xe cứu thương, gần như chắc chắn đang tiến về Figueroa và Watson, đã đến đúng như lời Thomas hứa.

“Ý cô là gì?” Day nói. Cú sốc thậm chí còn chưa chạm đến hắn. “Ý cô là gì, họ đang đến chỗ gia đình tôi sao? Làm sao cô biết?”

“Đừng hỏi. Cậu không có thời gian đâu.” Tôi ngần ngại. Đôi mắt Day trông đầy vẻ kinh hãi, quá mong manh, khiến tôi bỗng phải lấy hết can đảm mới nói dối hắn được. Tôi cố gắng hình dung ra cơn giận mình cảm thấy đêm qua. “Đêm qua tôi đã nhìn thấy cậu đến thăm khu cách ly gia đình cậu và tôi nghe lỏm được vài tên lính gác nói về cuộc càn quét ngày hôm nay. Họ nhắc tới ngôi nhà bị đánh dấu X ba gạch. Nhanh lên. Tôi đang cố giúp cậu đấy, tôi đang bảo cậu là phải đến chỗ họ ngay bây giờ đấy .”

Tôi đã lợi dụng điểm yếu lớn nhất của Day. Hắn không ngần ngại, không dừng lại để đặt câu hỏi về những gì tôi nói, thậm chí còn không thắc mắc tại sao tôi không nói ngay cho hắn biết. Thay vào đó, hắn lập tức nhảy dựng dậy, hướng thẳng về phía tiếng còi hú và vọt ra khỏi con ngõ. Tôi bất ngờ trước cảm giác day dứt của mình. Hắn tin tưởng tôi, thành thật tin tưởng, tin tưởng mù quáng, tin tưởng hết lòng. Thực ra, tôi cũng không biết liệu đã từng có ai sẵn sàng nghe lời tôi đến vậy không. Có lẽ cả anh Metias cũng không làm vậy.

Tess nhìn hắn bỏ đi với vẻ mặt càng lúc càng sợ hãi. “Nào, ta đi theo anh ấy thôi!” Tess kêu lên. Cô bé bật dậy nắm lấy tay tôi. “Anh ấy có thể cần chúng ta giúp.”

“Không,” tôi quát. “Em chờ ở đây. Chị sẽ đi theo anh ấy. Ẩn mình và giữ im lặng, sẽ có người quay lại đón em.”

Tôi chẳng buồn chờ Tess trả lời mà tiến thẳng xuống phố. Khi liếc nhìn lại, tôi thấy Tess đứng trong con ngõ với đôi mắt mở to nhìn mãi về hình hài đang dần biến mất của tôi. Tôi quay đi. Tốt nhất nên giữ cô bé tránh khỏi chuyện này. Nếu hôm nay chúng tôi bắt được Day, chuyện gì sẽ xảy ra với cô bé? Tôi đá lưỡi bật chiếc micro lên.

Tiếng tín hiệu rè đi giây lát trong tai nghe của tôi. Rồi tôi nghe thấy giọng Thomas. “Nói cho tôi biết,” anh ta nói. “Chuyện gì đang xảy ra? Cô đang ở đâu?”

“Ngay lúc này Day đang đi đến khu Figueroa và Watson. Tôi đang theo sát hắn.”

Thomas nín thở. “Được rồi. Chúng tôi đã triển khai xong. Lát nữa gặp lại.”

“Đợi tin của tôi, đừng để ai bị thương...” Tôi vừa nói thì tín hiệu đã bị cắt.

Tôi chạy hết tốc lực xuống phố, vết thương bên hông nhói lên phản ứng lại. Day chưa thể đi xa, hắn chỉ đi trước tôi chưa đến nửa phút. Tôi nhắm thẳng hướng mà tôi nhớ Day đã đi đêm qua, phía Nam hướng về ga Union.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau tôi đã thoáng thấy chiếc mũ cũ của Day lấp ló trong đám đông ở đằng xa.

Toàn bộ nỗi giận dữ, sợ hãi và lo lắng của tôi giờ nhắm thẳng đến sau gáy của hắn. Tôi buộc mình giữ khoảng cách để hắn không biết tôi đang đi theo. Một phần trong tôi nhớ lại cách hắn cứu tôi khỏi trận đấu Skiz, rằng hắn đã giúp tôi chữa lành vết thương đang thiêu đốt bên hông, rằng bàn tay hắn đã rất dịu dàng. Tôi muốn quát vào mặt hắn. Tôi muốn ghét hắn vì đã làm tôi bối rối đến thế này. Đồ ngốc! Thật là kỳ tích vì mi đã lẩn trốn khỏi sự truy lùng của chính phủ lâu đến vậy, nhưng giờ thì mi không thể trốn nữa, không thể khi gia đình mi hoặc bạn bè mi gặp nguy hiểm. Mình không việc gì phải thông cảm với một tên tội phạm, tôi gay gắt tự nhủ. Chỉ là ân đền oán trả mà thôi.

« Lùi
Tiến »