Kẻ Đào Tẩu

Lượt đọc: 9308 | 9 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

Cuộc sống trôi qua êm đềm với Charlie cho tới khi mọi thứ lật nhào xuống địa ngục vào cái ngày diễn ra buổi hội thảo của anh tại Câu lạc bộ Westmont. Vụ việc tồi tệ đầu tiên anh gặp phải xảy ra vào một buổi chiều đầy nắng tại một hiệu sách ở Portland. Lúc đó, anh đang ngồi bên chiếc bàn đầy những chồng cao ngất các ấn bản của cuốn Ánh sáng Nội tâm. Delmar Epps đứng sau lưng anh vài bước, cố gắng - và thất bại trong việc đó - không gây chú ý. Ngồi bên Charlie là Mickey Keys trong bộ com-lê màu nâu, áo sơ mi trắng và cà vạt đỏ với vẻ tươi tỉnh nhất trần đời. Mickey vốn không thường hộ tống thân chủ của mình trong các buổi giới thiệu sách nhưng anh ta lại không coi Charlie như một thân chủ; với anh ta, Charlie là một mỏ vàng và anh ta không muốn rời mắt khỏi cái mạch nguồn ấy.

Phía trước bàn là một dãy người xếp hàng dài tỏa ra quanh hiệu sách. Đó là những khách hàng nhiệt tình đang háo hức muốn mua sách của Charlie hòng tìm ra cách khơi dậy nguồn ánh sáng tiềm ẩn và đạt được thịnh vượng cùng sự thanh bình nội tâm. Mỗi khi một fan hâm mộ tiến tới đầu hàng người, Charlie đều mỉm cười và hỏi tên để ghi lời đề tặng trong cuốn sách. Và rồi anh sẽ viết ra những lời vui vẻ, đầy tích cực: “Đừng bao giờ dừng bước cho tới khi bạn khơi dậy được ánh sáng nội tâm trong bạn. Chúc bạn tìm thấy sự thanh bình, Garbriel Sun.”

Sau vài khách hàng đầu tiên, Charlie bắt đầu lặp lại công việc kí tặng một cách vô thức. Chính vì thế, anh mất mấy giây mới nhận ra hai người đàn ông tiếp theo trong hàng người trước mặt.

“Ê, Charlie, lâu quá không gặp nhỉ.” Gary Hass nói, trong số đồng bọn của Freddy Clayton quá cố, hắn là tên có đầu óc nhất. Hắn có một vẻ ngoài rất bình thường khiến các nhân chứng khó lòng nhận diện ra hắn giữa những kẻ tình nghi. Điều đó làm hắn khác biệt rõ rệt với Werner Rollins xăm trổ đầy mình, tai đeo khuyên, thân hình vạm vỡ. Rollins là tùy tùng của Gary và là một kẻ hẳn phải thoải mái như ở nhà khi ở giữa bất kì đám người man di mọi rợ nào. Không may cho nhân loại, tâm hồn sứt sẹo dị dạng của Hass lại đối lập hoàn toàn với vẻ ôn hòa bên ngoài. Với dáng người mảnh khảnh, nếu không nói là gầy đét và chiều cao khoảng hơn mét bảy, Gary không gây ấn tượng về vóc dáng nhưng hắn là kẻ tàn nhẫn và không bao giờ quên bất kì chuyện nhỏ nhặt nào, dù vặt vãnh đến đâu. Gary cũng là người có khiếu kiên nhẫn.

Nếu hôm nay hắn bị bại dưới tay ai đó thì nhất định hắn sẽ trả thù lại bằng cách trói kẻ đó vào giường rồi thiêu rụi nhà anh ta vào một thời điểm rất rất lâu sau này, khi mà anh chàng đó đã hoàn toàn quên mình từng đụng độ với hắn.

“Sách hay đó,” Gary nói.

“Thật vui vì anh thích nó.”

“Tôi thích tới mức đã đọc đi đọc lại rồi; nhất là mấy chỗ kể về những trải nghiệm thú vị của anh trong thế giới tội phạm. Biết sao tôi lại đọc mấy chỗ đó nhiều lần thế không?”

“À, không.”

“Mấy chỗ đó làm tôi thấy lẫn lộn quá, Charlie ạ. Rất nhiều chiến tích của anh nghe vừa quen vừa lạ đó. Ý tôi là có vẻ tôi cũng nhớ được vài sự kiện mà anh kể nhưng không hoàn toàn theo cái cách mà anh nhớ đâu. Tôi thấy đọc cái này cứ như xem phim khoa học viễn tưởng ấy, trong đó mọi người đi vào một thế giới rất giống với trái đất mà chúng ta biết nhưng thực ra lại rất khác. Giống như là nói phe miền Nam đã thắng trong cuộc nội chiến vậy. Anh biết thừa là chuyện không diễn ra như thế nhưng một nhà văn cao tay có thể khiến chuyện đó giống như thật. Hiểu ý tôi không?”

“Không hiểu lắm. Này, gặp anh tôi vui thật nhưng còn nhiều người đang xếp hàng đấy. Tôi không nên nói chuyện quá lâu với một ai.”

“À, Werner và tôi cũng không định làm khó cho anh, vậy thì sao ta không gặp nhau và làm tách cà phê khi anh xong việc nhỉ?”

“Không biết có được không, Gary ạ. Tôi bận kinh khủng. ”

“Không hê hấn gì tới tôi. Nếu anh không rảnh đi uống cà phê thì tụi này sẽ quay trở về khu Đông và xem xem liệu có tay phóng viên điều tra nào ở Thời báo New York muốn thảo luận về mấy chỗ lộn xộn trong cuốn sách sau khi làm một li đúp cà phê mô-ca không chứa caffeine. Dù vậy, phải nói thật rằng tụi này khoái dành thời gian ôn lại chuyện ngày xưa đẹp đẽ với bạn bè hơn.”

Charlie thấy ớn cả người. Mồ hôi lấp loáng trên trán anh.

“Chắc tôi có thể thu xếp chút thời gian khi xong việc.”

“Tuyệt quá! Có một nhà hàng cách đây hai tòa nhà. Werner và tôi đang nóng lòng muốn nghe tất tần tật về cuộc sống náo nhiệt hiện nay của anh đây. Lát gặp lại nhé.”

“Mấy gã đó là ai vậy?” Mickey Keys hỏi khi thấy Gary và Werner rời đi mà không mua cuốn sách nào.

“Người quen từ hồi trước. Lát nữa kí tặng xong tôi đi làm tách cà phê với họ.”

“Anh muốn tôi cùng đi không?”

“Không cần đâu. Anh và Delmar cứ về khách sạn đi.”

“Có chắc là anh muốn ở một mình với hai gã đó chứ?”

“Nghĩ tích cực đi. Hãy tin tôi, Gary và Werner biết về anh ít chừng nào là tốt cho anh chừng đó đấy.”

+

+ +

Charlie tìm thấy cặp đôi kì quặc đó đang ngồi trên chiếc ghế dài lưng tựa cao phía cuối nhà hàng. Gary đang chậm rãi nhâm nhi tách cà phê đen trong khi Werner ngấu nghiến một lát bánh. Một chiếc đĩa chứa những mẩu vụn bánh kẹp và thịt rán đặt trước mặt gã người tiền sử Nêandectan.

“Anh bạn của tôi đây rồi,” Gary nói khi Charlie ngồi xuống. “Anh không chỉ nhà cao cửa rộng mà còn có vẻ rủng rỉnh nhỉ.”

Charlie nhún vai. “Cuốn sách cũng mới ra được vài tuần. Chưa thể nói được chuyện gì sẽ xảy ra.”

“Ồ, đừng có khiêm tốn chứ. Tờ tuần báo Newsweek tường thuật rằng anh đã có một hợp đồng trị giá bảy con số với cuốn sách và một hợp đồng tương tự cho bộ phim. Nói xem, anh đã gặp Tom chưa? Ngoài đời anh ta thế nào?”

“Cái vụ về Tom Cruise chỉ là tin đồn nhảm ở Hollywood thôi, Gary. Họ vẫn đang đàm phán. Tom chưa nhận lời.”

“Thằng đó diễn được đấy,” Werner nói giữa hai lần tọng bánh đầy mồm.

“Đúng vậy, ờ, dạo này các anh thế nào? Mấy năm rồi đấy nhỉ.”

“Quãng năm năm,” Gary nói. “Werner và tôi giải nghệ sau vụ thất bại ở nhà băng. Đúng là toàn chuyện tệ hại; một lính gác toi, một dân thường mất mạng, và chẳng lấy được đồng nào.”

Gary lắc đầu vẻ buồn rầu. Rồi hắn ngẩng lên. “Anh biết đấy, có một chi tiết trong cuốn sách của anh hơi hơi giống với vụ thất bại đó của tụi này. Werner và tôi rất khoái cái đoạn anh nấp sau chiếc xe và nổ súng. Nó khiến tôi nhớ tới một cảnh trong phim của John Woo* . Thực ra thì nó hầu như giống hệt một cảnh trong một bộ phim của ông ta. Thú vị thật. Werner và tôi nhớ là Freddy đã cùng bọn tôi vào nhà băng đó nhưng tụi này không hề nhớ là có thấy anh ở đó. Tất nhiên có thể anh đã mô tả một vụ cướp nhà băng khác mà anh làm cùng Freddy và mấy gã khác, cũng có một tên lính và một khách hàng bị giết.”

Ngô Vũ Sâm, đạo diễn phim hành động và võ thuật nổi tiếng.

“À, anh biết đấy. Tôi phải ngụy tạo các sự kiện để cảnh sát không thể lấy đó làm bằng chứng buộc tội.”

“Ồ, tôi hiểu chuyện đó mà. Chỉ là Werner và tôi nghĩ biết đâu sẽ có mấy nhà xuất bản lớn hứng thú với câu chuyện đời của tụi này khi cuốn sách của anh đang bán rất chạy. Đó có thể là một cuốn hoàn toàn mới với cái tên Thú tội. Điều duy nhất ngăn tụi này không làm vậy là vì tụi này quan tâm tới anh. Nếu tụi này kể chuyện đó ra thì vài sự hồi tưởng của tụi này có thể trái ngược với lời kể của anh. Tụi này sẽ thấy rất buồn nếu thành công của mình lại gây khó khăn cho anh.”

Charlie thở dài. “Được rồi, Gary. Đừng có vòng vo tam quốc nữa. Anh muốn cái gì nào?”

“Một mẩu nhỏ trong chiếc bánh của anh thôi, một cơ hội được nhúng mẩu bánh mì vào nước xốt thịt, một...”

“Anh thôi nói nhảm có được không? Tôi hiểu ý anh rồi. Tôi phải làm gì để anh và Werner biến đi hả?”

“Tụi này đâu có muốn biến đi, Charlie. Một ngôi sao cỡ bự như anh hẳn nên có vài tên tùy tùng.”

Charlie lắc đầu quầy quậy. “Sẽ không có chuyện đó đâu.”

“Chắc chắn là có chứ. Bọn tôi có thể tới các buổi hội thảo để chứng thực về việc từng là những tên tội phạm khét tiếng với linh hồn mục rữa tới khi anh giúp bọn tôi tìm ra ánh sáng nội tâm.

“Không đời nào.”

Thái độ nhã nhặn của Gary biến mất. “Anh có biết thế nào là ăn cắp không? Werner và tôi thấy rằng anh đã ăn cắp cuộc đời bọn tôi. Đó là phạm pháp đấy Charlie ạ, và anh biết người ta thường nói sao không: “Có gan ăn cắp có gan chịu đòn.” Còn cả câu “Chơi dao có ngày đứt tay” nữa. Chung quy là làm sai ắt phải chịu hậu quả. Hậu quả trong trường hợp của anh là anh phải chịu thuế cho các khoản lợi nhuận của mình. Giờ thì anh phải trả một ít đã, bọn tôi sẽ bám theo anh và để mắt tới các chứng từ để có thể quyết định mức thuế anh phải trả trong tương lai.”

“Tôi sẽ không làm vậy. Các anh cứ việc tới chỗ tờ thời báo Times và xem xem người ta sẽ nói sao. Ai lại tin lời của các anh mà không tin tôi cơ chứ? Tôi là một anh hùng, Gary ạ. Tôi đã cứu mạng một giám ngục.”

“Vậy làm thế nào anh chứng minh được là tôi bịa ra những chuyện đó hả? Một phóng viên hẳn sẽ muốn biết những chi tiết cụ thể về các vụ giết người, cướp có vũ trang và các vụ phi pháp khác, điều đó sẽ khiến anh đi đời đầy. Cứ cho là mọi người tin rằng anh đã tham gia tất cả nhũng vụ đó, thì cũng chẳng chứng minh được tôi đã bịa ra các sự kiện giống trong cuốn sách. Tôi chỉ cần nói các vụ của tôi khác những vụ anh đã làm. Trong phần giới thiệu tôi đã nói là không thể chi tiết hóa các vụ việc và phải thay đổi tên người cũng như địa danh để bảo vệ mình khỏi bị buộc tội. Cứ việc giở mánh nào hay ho nhất của anh ra đi.”

Mặt Gary đỏ rần lên, báo hiệu rằng hắn rất tức giận. Charlie đã quên mất mình đang đối mặt với ai suốt một lúc nhưng giờ thì anh đã nhớ ra. Gary chồm người qua bàn và hạ giọng xuống.

“Nếu mày cho rằng nói chuyện với một phóng viên là việc tồi tệ nhất tao có thể làm với mày thì hẳn là mày đã quên vài chuyện tao làm mà mày từng chứng kiến đấy nhỉ? Cứ chơi tao xem, để rồi cả đời mày sẽ ngủ mà không dám nhắm cả hai mắt đâu.”

Gary ngả người ra sau và đợi Charlie ngấm những gì hắn vừa nói. “Tôi sẽ quên là anh đã thô lỗ thế nào. Tối nay tụi này sẽ tới gặp anh tại buổi hội thảo ở cái câu lạc bộ xa xỉ kia. Như vậy, anh sẽ có thêm vài giờ để suy nghĩ.”

Gary gật đầu ra hiệu cho Werner đang vét nốt chỗ bánh còn lại.

“Hôm nay anh bạn trả tiền nhé.” Gary nói.

Charlie nhìn hai gã rời đi. Rồi anh nhắm mắt lại và thở ra. Sao anh lại ngu ngốc đến thế nhỉ? Gần đây anh đã quá ngạo mạn về bản thân tới mức quên mất rằng thế giới này thực sự ra sao. Những người như Sally Pope thì sống ở Camelot* còn anh thì ở trong rừng, nơi mà anh chỉ là con mồi còn những kẻ như Gary và Werner là thú ăn thịt.

Tên của tòa lâu đài gắn với vua Arthur, vị vua được cho là chỉ tồn tại trong huyền thoại của nước Anh.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin