Cảm giác căng thẳng trong bụng Frank tăng lên khi ông lái xe gần tới khu dinh thự của Sally Pope. Càng muốn gặp cô thì ông lại càng ngại ngần. Khi hứa với Amanda là sẽ tới gặp Sally, Frank thực sự nghĩ ông có thể gặp Sally lần nữa. Nhưng giờ thì ông không chắc lắm.
Sally sống giữa vùng thôn quê toàn trang trại. Khắp nơi, đâu đâu cũng thấy gia súc, cừu và ngựa đang gặm cỏ trên những bãi cỏ có rào bao quanh, nhũng kho thóc và những ngôi nhà kiểu miền quê. Còn có cả những ngọn đồi thấp và những thửa đất canh tác màu xanh và vàng dành riêng để thu hoạch hay những khoảnh đất nhỏ màu nâu sẫm đã được xới lên để cải tạo chuẩn bị cho việc trồng trọt.
Frank đã thu xếp cuộc gặp này thông qua Jimmy Pavel, viên luật sư phụ trách các vần đề pháp lí của Sally. Vài giờ sau cú điện thoại của Frank, Pavel gọi lại chỉ đường tới khu dinh thự và thông báo thời gian gặp mặt. Trong lúc đợi Pavel gọi, Frank tìm hiểu về Sally trên internet. Có rầt nhiều thông tin liên quan đến cô trước, trong và ngay sau khi diễn ra phiên xét xử. Kết quả tìm kiếm giảm đi đáng kể sau khi cô chuyển đến châu Âu nhưng có vài tin về cô có liên quan tới Liam O’Connell, một nhà văn Ailen đã từng lọt vào vòng cuối cùng của một giải thưởng văn học và là một nhân vật giải trí không nổi tiếng lắm ở Anh. Có rất ít tin bài liên quan từ khi cô trở về Mỹ.
Một bức tường đá thấp đánh dấu ranh giới của khu dinh thự. Bức tường mở ra một lối đi dẫn tới khu đất theo con đường đất uốn lượn quanh những bụi cây. Sau một quãng không xa, đám cây dẫn ra một bãi cỏ được chăm sóc cẩn thận và một căn điền trang xây từ trước nội chiến, bên ngoài sơn màu trắng, đang nhìn xuống những người khách mới đến từ đỉnh một gò đất dốc thoai thoải. Một hình ảnh lóe lên trong tâm trí Frank, những thiếu nữ miền Nam xinh đẹp mặc váy phồng đang phe phẩy quạt giữa cái nóng oi ả của mùa hè trong khi những anh chàng theo đuổi họ nhấm nháp rượu whisky lạnh ướp bạc hà trên hiên nhà.
Chiếc xe vòng vào trước cổng vòm với nhiều hàng cột. Frank đỗ xe và ra ngoài. Một chú chó chăn cừu giống Collie lông nâu pha trắng vừa chạy lon ton về phía ông vừa uể oải vẫy đuôi. Frank cúi xuống nựng con chó rồi nhấn chuông cửa. Sau những khoảnh khắc sống trong cảnh tượng của Cuốn theo chiều gió* , Frank thấy thất vọng khi người phụ nữ ra mở cửa lại vận quần jean và áo phông màu xanh nhạt. Mái tóc của cô đen và thẳng, nụ cười duyên dáng và giọng nói đặc sệt người Ý.
Tiểu thuyết của Margaret Mitchell với bối cảnh chính là miền Nam nước Mỹ trong thời kì trước và sau nội chiến.
“Chắc ông đây là ông Jaffe?”
Frank gật đầu.
“Tôi là Gina, trợ lí riêng của bà Pope. Bà ấy đang đợi ông phía sau nhà. Ông cứ theo lối này. Chắc chắn ông sẽ thấy bà ấy.”
Frank đi theo con đường mòn rải những phiến đá xám đen hình thù lộn xộn vắt qua hông ngôi nhà ba tầng. Chú chó lũn cũn đi cạnh ông. Frank nghe tiếng nước bắn tung tóe và tiếng cười rồi thấy ba thiếu niên đang đùa nghịch trong một bể bơi lớn. Chúng đều rám nắng sau những giờ dãi nắng mùa hè. Hai cậu bé có mái tóc đen bù xù. Chất clo và ánh mặt trời đã làm cho mái tóc của cậu bé cao nhất chuyển thành màu vàng đồng sáng bóng. Phía cuối bể bơi có một chiếc ván nhảy và đám trẻ đang thi nhau luân phiên thực hiện những màn nhảy cầu vớ vẩn. Cậu bé tóc vàng ngừng lại ở đầu ván nhảy. Thân hình cậu ta gầy và săn chắc. Sau vài lần nhún người, cậu rời khỏi ván nhảy và bật lên trông rất đẹp mắt. Khi tới điểm phải gập người và lộn vòng, cậu khua tay loạn xị và đáp xuống mặt nước bằng bụng, tạo ra một đợt sóng tung tóe làm các bạn cậu ướt sũng. Lũ trẻ cười phá lên và Frank mỉm cười.
“Đó là Kevin.”
Frank quay lại. Sally đang quan sát ông từ dưới chiếc mũ mềm rộng vành bằng rơm. Cô đi đôi găng làm vườn và cầm một chiếc xẻng. Sally mặc quần jeans vá và sơ mi ngắn tay lấm tấm vết bẩn, không trang điểm và để mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt. Ở bên má nơi cô đã quệt chiếc găng vào có một vết bẩn. Trong dáng vẻ ấy, Frank nghĩ cô vẫn là một trong những người phụ nữ xinh đẹp nhất mà ông từng gặp.
“Cậu bé có vẻ như đã được học hành hẳn hoi,” Frank nói trong khi mắt nhìn theo cậu con trai của Sally đang làm một động tác bơi bướm.
Sally mỉm cười tươi tắn và nụ cười ấy tác động đến ông hệt như nhiều năm trước.
“Nó ở trong đội tuyển của trường trung học.” Cô tháo đôi găng và lau khô trán. “Ta vào trong hiên nói chuyện nhé. Và hãy bỏ áo khoác và cà vạt của anh ra. Ở đây quá nóng, đóng bộ như vậy làm gì.”
Sally đi trước tới chiếc bàn kính tròn đặt trên hàng hiên rộng lát gạch nằm trong bóng râm của mái nhà. Frank cởi áo khoác và nới lỏng cà vạt khi Gina xuất hiện với một bình trà mát lạnh. Sally đặt mũ lên ghế và xõa tóc ra. Bất chấp vài sợi bạc loáng thoáng, mái tóc vàng của cô trông vẫn đầy sức sống.
“Trông anh ổn đấy, Frank à.”
“Trông già rồi.”
Cô mỉm cười. “Không già lắm. Amanda thế nào?”
“Rất tốt. Giờ nó là cộng sự của anh trong công ty.”
“Em đã cố nắm tin tức ở Oregon khi sống ở Ý và đã đọc về vài vụ án lớn của cô bé.”
“Nó lại có một vụ lớn nữa. Đó là lí do vì sao anh tới đây.”
“Jimmy có nói chuyện liên quan tới một vụ kiện nhưng cũng nói là anh từ chối không giải thích.”
“Anh muốn nói riêng với em. Charlie Marsh sắp quay về để ra tòa.”
Sắc mặt Sally tái nhợt đi.
“Anh muốn em biết tin trước khi báo chí biết anh ta trở về.”
“Chúa ơi, em không thể trải qua chuyện này lần nữa.”
“Anh e là em sẽ không thể tránh được. Karl Burdett sẽ gọi em ra làm chứng.”
Sally quay đầu về phía bể bơi. “Họ sẽ bám theo Kevin.”
“Cậu bé ít tuổi quá. Nó không biết được điều gì mà Karl có thể tận dụng.”
“Không phải Burdett, là cánh phóng viên. Em đã cố bảo vệ nó. Giờ thì tất cả sẽ nói về Arnie và em, những chuyện vụng trộm của em.”
Trông cô như vừa đổ bệnh.
“Anh rất tiếc,” Frank nói, trong lòng biết rằng câu xã giao nhạt nhẽo ấy không đủ chút nào và rằng ông chẳng thể làm được gì để xua tan bóng mây khủng khiếp sắp bao phủ trên đầu Sally và con trai cô.
“Tại sao anh ta lại làm vậy?” Sally hỏi. “Họ sẽ cố kết án tử hình anh ta. Sao lại quay về làm gì?”
“Anh không biết. Amanda đang ở chỗ anh ta lúc này. Nó sẽ tìm ra điều đó nhưng chắc nó không thể nói cho em biết”
Sally siết chặt hai bàn tay vào nhau. Cô đang nhìn vào đâu đó mà Frank không thể thấy được. Một lúc sau, cô hít một hơi thật sâu và Frank nhìn thấy sự thay đổi cứng rắn mà cô đã thể hiện trong suốt phiên tòa trước đây, gạt mọi cảm xúc khác sang một bên.
“Em sẽ vượt qua được chuyện này,” Frank trấn an cô. “Cả Kevin cũng vậy.”
“Phải, mẹ con em sẽ làm được,” Sally cứng cỏi đáp. “Vậy thì, Frank, anh tới đây chỉ để cảnh báo em sao?”
Frank lấy từ túi áo khoác ra một tờ giấy. “Amanda rất cẩn trọng và con bé muốn làm mọi việc thật ổn. Vì anh đã đại diện cho em còn nó lại là đồng sự của anh nên nó muốn anh nói với em về việc bỏ qua bất kì xung đột lợi ích nào có thể phát sinh sau này, để nó có thể đại diện cho Charlie.”
“Nếu em kí vào tờ cam đoan thì liệu có điều gì nguy hiểm cho Kevin hay cho em không?”
“Anh không cho là vậy. Đặc quyền luật sư - thân chủ sẽ vẫn có hiệu lực và em sẽ luôn luôn được coi là vô tội. Anh không thể nghĩ ra bất kì điều gì em đã tiết lộ riêng với anh có thể buộc tội em được. Nhưng em có thể tham khảo ý kiến luật sư nếu thấy lo lắng.”
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu em không kí?”
“Amanda có thể sẽ phải từ bỏ vụ kiện nhưng vụ đó sẽ không vì thế mà chấm dứt. Marsh sẽ thuê luật sư khác.”
“Đưa bút cho em,” Sally nói.
“Cảm ơn em. Vụ này với Amanda vô cùng quan trọng.”
Sally mỉm cười. “Cô bé muốn chứng tỏ mình cũng giỏi như bố chứ?”
Frank cũng cười đáp lại. “Anh chắc chắn là việc này có liên quan tới chuyện đó.”
“Cô bé sẽ phải qua một quãng đường xa nếu đó là mục đích.” “Không xa như em nghĩ đâu. Nó là một luật sư rất cừ.” Nụ cười của Sally nhạt dần. Cô nhìn kĩ người đàn ông ngồi bên kia bàn. “Anh dạo này thế nào, Frank?”
Ông nhún vai. “Công việc vẫn đang tiến triển tốt.”
“Ý em không phải vậy.”
“Từ khi em đi tới giờ, trong đời anh chưa có người nào đặc biệt cả, nếu đó là điều em muốn hỏi.”
“Anh biết là em cũng đau khổ khi phải ra đi nhưng em phải đặt lợi ích của Kevin lên trên hết. Nó có thể trở thành nhân vật chính thường xuyên của mấy tờ báo lá cải và còn cả Pope cha nữa. Ông ta vẫn săn đuổi em khi em ở Ý. Nếu em không có tiền để thuê những luật sư giỏi nhất thì chuyện có khi còn tệ hơn nhiều.”
“Em không phải giải thích gì đâu.”
“Em muốn anh biết điều đó.”
“Cám ơn em. Anh hiểu là em đã tìm được một người.”
Sally gật đầu. “Liam. Anh ấy đang dạy một khóa mùa hè tại Berkeley.”
“Hai người đã bên nhau bao lâu rồi?”
“Năm năm rồi. Kevin yêu quý anh ấy.”
Frank gắng mỉm cười. “Anh mừng cho em.”
“Chuyện lẽ ra sẽ khác nếu ở trong những hoàn cảnh khác.”
“Chuyện anh và em đã qua rồi, Sally ạ.”
Sally nhặt chiếc bút Frank để trên bàn lên và kí vào tờ cam đoan.
Frank hất đầu về hướng bể bơi. “Kevin biết được những gì về chuyện đã xảy ra với bố nó?”
“Nó biết Arnie là một nghị sĩ và đã bị giết. Nó cũng biết em đã bị ra tòa nhưng các cáo buộc đã được bãi bỏ.” Cô ngừng lại. “Hai mẹ con chẳng mấy khi nói về vụ kiện đó. Em cho là giờ thì bọn em phải nói về chuyện đó rồi. Thằng bé sẽ đọc được trên báo và có người ở trường sẽ lôi chuyện đó ra.”
“Cậu bé có cứng cỏi như mẹ không?”
“Em nghĩ là có. Em hi vọng như vậy vì chuyện này sẽ không dễ dàng.”
“Thế còn Charlie Marsh thì sao? Em có biết điều gì giúp được Amanda không?”
“Thú thực là em không biết. Em chỉ chú ý tới Arnie trong lúc xảy ra vụ đánh nhau. Em không biết ai đã bắn anh ấy.”
“Nếu Amanda muốn nói chuyện với em, em có chịu gặp con bé không?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Frank đặt tờ cam đoan vào cặp và đứng dậy. “Được gặp lại em thế này thật tốt, Sally ạ.”
“Anh không thể ở lại sao? Gina sẽ chuẩn bị bữa trưa cho chúng ta.”
“Anh ước gì ở lại được nhưng anh có cuộc hẹn trong thành phố. Một thân chủ.”
Sally chăm chú nhìn ông, cố đoán xem ông có nói thật hay không. Frank thể hiện với cô bộ mặt ông từng thể hiện trước bồi thẩm đoàn, không biểu hiện một cảm xúc nào ngay cả khi có những biến chuyển kinh khủng hay đột ngột diễn ra trong phòng xử án. Cô đứng dậy và đưa tay ra cho ông. Bàn tay cô ấm áp và Frank nấn ná kéo dài sự đụng chạm ấy thêm giây lát, nhiều hơn một cái bắt tay tạm biệt thông thường.
“Anh mừng là đã được gặp Kevin,” Frank nói.
“Em mừng vì được gặp lại anh.”
Sally tiễn Frank ra xe và vẫy tay khi ông lái đi. Khi đã đi khuất, Frank mới dám thở ra một hơi dài mà nãy giờ ông dồn nén cùng cảm xúc. Ông đã nói dối Sally. Chẳng có thân chủ nào đợi ông cả. Ở cạnh cô thật khó khăn và ông không hề muốn kéo dài thêm nỗi đau đớn ấy.